Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hẹn đẹp như mơ – Chương 11 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hôm đó quả thật đã uống quá nhiều rượu, đến cuối cùng hai người đều không biết ngủ như thế nào nữa.

Giai Kỳ tỉnh dậy ở trên ghế sô pha, trên người vẫn đắp tấm ga trải giường, không khí ấm trong căn phòng thổi lên, ngủ say đến mức ấm hết cả cơ thể. Nguyễn Chính Đông ngủ trên một cái sô pha khác, tối qua chắc chắn anh cũng đã uống nhiều, lại không về phòng ngủ, ngay cả tấm ga anh cũng không đắp, tựa vào ghế sô pha, một tay còn rũ xuống một bên, bộ quần áo lụa tơ tằm trên người đã bị nhăn giống như dưa muối, thoải mái gối trên một chiếc gối ôm, trong lòng còn ôm một chiếc gối khác, từ trước đến nay anh rất chú ý ăn mặc, cho dù là mặc quần áo ngủ cũng có thể có khí chất phóng khoáng, nằm ngủ như thế này nhìn rất buồn cười, dường như đổi thành một người khác

Giai Kỳ nhẹ nhàng tỉnh dậy, Nguyễn Chính Đông ngủ rất say, cuối cùng cô do dự một lúc, không gọi anh dậy.

Trong phòng bếp vẫn còn đầy bát đĩa hôm qua, cô mở lọ nước rửa bát ngâm hết bát đĩa vào đó, lại nấu một nồi cháo, trong lúc bận rộn, đột nhiên cảm thấy sự lờ mờ của ánh sáng và hình bóng, vừa quay đầu lại, hóa ra là Nguyễn Chính Đông.

Anh vẫn mặc bộ quần áo tơ tằm nhăn nhăn, ôm hai vai dựa nghiêng người vào cửa, Giai Kỳ cảm thấy rất nể phục, một người đàn ông có vẻ ngoài lộn xộn đến như vậy lại không hề xấu một chút nào, ngược lại làm cho người ta cảm thấy một khí phách ngang tàn. Thấy cô quay đầu lại, anh chỉ cười: “Cô nương ốc đồng à cô nương ốc đồng, tôi muốn giấu cô lại.”

Giai Kỳ thuận miệng đáp anh: “Cái đó không cần đâu,1500 tệ một tháng, đảm bảo công ty nội trợ giúp anh tìm một người làm công việc ốc đồng tận tụy nhất .”

Anh cười lớn, quay người đi tắm, đợi anh quay trở lại, Giai Kỳ đang bận rộn, anh xắn ống tay áo: “Tôi giúp cô rửa bát, nhưng cô phải phụ trách bữa sáng.”

Giai Kỳ vô cùng kinh ngạc: “Anh biết rửa bát?”

Dáng vẻ của anh giống như là không thể nhẫn nhịn được: “Tôi đã từng là bộ đội.”

Thật không thể nhìn ra, cô nhất thời hiếu kỳ: “Ạnh thật sự đã từng làm bộ đội sao.”

“Là ở hải quân, tư lệnh của đội thuyền chúng tôi lúc đó đã từng là cấp dưới của ông nội, nhận sự ủy thác của cha tôi nghiêm khắc trừng trị tôi, quản lý chặt chẽ, quá thê thảm, trong đời này tôi chưa từng bị thể thảm đến thế bao giờ.” Anh không khỏi thổn thức: “Lúc đó ngay cả mẹ tôi cũng không dám gọi điện cho tôi, đúng là những ngày tháng bị cô lập hoàn toàn.”

Cô bị anh trêu cho cười, ánh nắng buổi sáng xuyên qua của số chiếu vào trong, trong suốt rõ ràng, giống như đôi mắt cô.

Cháo cô nấu rất ngon, cháo trắng, ăn kèm với quẩy, Giai Kỳ nói: “Có thêm một đĩa thức ăn mặn nữa sẽ càng tuyệt hơn.”

Nguyễn Chính Đông mỉm cười: “Đã rất ngon rồi.” Ngừng một lúc, nói: “Những thứ quá hoàn mỹ, có gò ép cũng không được.”

Anh đã thay quần áo, áo phông quần trắng, rất ít người mặc đồ trắng đẹp như anh, cái gọi là “cây ngọc trước gió”, một từ ngữ rất cũ, nhưng Giai Kỳ nghĩ không ra từ khác để miêu tả.

Hôm đó là thứ 7, ăn sáng xong anh đi đánh bóng trong nhà, tiện đường đưa cô một đoạn, kết quả là đi được nửa đường Giai Kỳ nhận được điện thoại của công ty.

Nguyễn Chính Đông đưa cô đến trước tòa nhà công ty, đúng lúc bị Châu Tịnh An vừa mới từ taxi xuống nhìn thấy. Đi vào thang máy chỉ có hai người bọn họ, Châu Tịnh An liền tươi cười rạng rỡ với cô: “Được rồi, nhanh như vậy đã sống cùng nhau rồi, công ty này cũng không có tình người gì cả, mới sáng sớm đã gọi người ta đến tăng ca, vô duyên vô cớ lại làm kinh động đến đôi uyên ương, còn phải bò dậy làm lái xe, ….”

Giai Kỳ khinh thường nói: “Miệng chó không mọc được ngà voi, ai ở chung với anh ta chứ.”

“Vậy gần đây anh ta ân cần như vậy, thường xuyên đến đón cô, cô nhìn xem cái cách anh ta nhìn cô cười, chỉ thiếu nước phát ra hồ quang điện chíp chíp chíp thôi, tôi không tin là cô lại không có cảm giác gì. Huống hồ sáng sớm hôm nay còn lái xe đưa cô đi làm, nhìn xem khuôn mặt tràn đầy xuân sắc của hai người, nếu hai người mà không có gì, e rằng Tiến ca ca cũng trở thành Dương Quá, đánh chết tôi cũng không tin.”

Những lời nói đó làm Giai Kỳ đờ ra, sau này nghĩ kỹ lại, cảm thấy bản thân mình quả thật đã quá gần gũi với Nguyễn Chính Đông, nếu cứ tiếp tục như vậy chung quy cũng không có lợi, cuối cùng tìm một cơ hội, nói với Nguyễn Chính Đông đừng gặp mặt nhau nữa.

Anh không phải là người không có phong độ, mặc dù việc mua quà cuối cùng làm anh tức giận, khiến cho anh có hành động hơi thất lễ, nhưng lúc anh hôn cô mãnh liệt, cô thật sự cảm thấy hoảng loạn không biết phải làm sao, sức lực của anh lớn như vậy, cô gần như cho rằng, vĩnh viễn cũng không thể thoát ra được. Nhưng cuối cùng, anh buông tay, chỉ nhìn cô, lẩm bẩm nói: “Tại sao lại là cô?”

Khoảng khắc đó, dáng vẻ anh mệt mỏi, trong mắt chỉ có nỗi đau sâu thẳm trống rỗng, nhìn cô như nhìn một người xa lạ, một người xa lạ mà anh không hề biết.

Khóe mắt cô có nước mắt, cũng không biết là vì hoảng loạn hay là vì lúng túng, chỉ muốn lã chã rơi xuống.

Sau đó, cuối cùng cũng là không gặp nhau nữa, cho đến khi cô tới bệnh viện.

Giai Kỳ cảm thấy không chân thực, lần gặp lại Mạnh Hòa Bình ở bệnh viện đó, không chân thật, luôn cảm thấy thật sự chưa từng xảy ra, chỉ là suy nghĩ chủ quan của bản thân, vì nhiều năm như vậy, cô đã từng nghĩ rất nhiều lần, nếu gặp lại Mạnh Hòa Bình——Nếu có thể gặp lại anh.

Bởi vì đã từng nghĩ rất nhiều lần, một lần rồi lại một lần, cuối cùng thật sự đã gặp lại anh lần nữa, trái lại dường như thời gian đang quay lại, tất cả giống như một giấc mơ.

Còn cô gần như bắt đầu sợ hãi sẽ phải gặp lại Mạnh Hòa Bình, anh rời xa cô đã quá lâu, không còn thuộc về cô nữa, nhưng lại một lần nữa bước vào sinh mệnh cô, tàn nhẫn như vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Cô không muốn làm con đà điểu, nhưng lại không ép buộc nổi bản thân mình

Châu Tịnh An hỏi cô: “Tại sao không đến bệnh viện nữa? Người có tiền đó lúc đầu đối xử với cô cũng không bạc, cô không thể không có lương tâm.”

Giai Kỳ nghĩ rất lâu, mới đến bệnh viện một lần nữa.

Trước cổng bệnh viện tắc đường kinh khủng, mùi khét của ống xả xe làm cho người ta khó chịu, còn thêm tiếng còi inh ỏi của xe cứu thương, dường như náo loạn om sòm. Giai Kỳ đứng ở trước một của hàng hoa nhỏ, chủ cửa hàng nhân cơ hội thoải mái giới thiệu cho cô: “Đi thăm người bệnh hả? Mua một bó hoa đi, tặng hoa tươi rất tốt, bách hợp hôm nay rất tươi .” Giai Kỳ nghĩ đến những lẵng hoa ở hành lang, bất giác cảm thấy buồn cười, trong một không gian đỏ tươi tím ngắt, đột nhiên lại nhìn thấy một chút màu trắng yếu ớt, do đó liền đưa tay ra cầm lấy, một bông hoa nhỏ, chiếc cành dài dài lại càng hiện lên sự lẻ loi.

Cô hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Chủ cửa hàng nói: “Đi thăm người bệnh đừng chọn loại này, loại hoa này không phù hợp tặng bệnh nhân. Mua một bó bách hợp đỏ đi, vừa đẹp lại vừa có không khí vui mừng.”

Cô sững sờ một lúc, nhưng vẫn nói: “Tôi không lấy loại hoa này tặng người bệnh, hoa này bao nhiêu tiền?”

“10 tệ.”

Cũng đã mấy năm rồi không mua hoa huệ, trước đây thường hay mua, đi chợ mua thức ăn với Mạnh Hòa Bình, thuận tiên mua một bó, 2 tệ hoặc 3 tệ, không ngờ rằng bây giờ đã là 10 tệ rồi.

Không ngờ rằng Nguyễn Chính Đông nhìn thấy hoa lại rất vui mừng: “Tặng tôi hả?”

Cô tức giận nói: “Lấy đâu ra, tôi mua về nhà cắm.”

“Đúng là keo kiệt.” Lúc anh tức giận đôi mắt cũng hơi nheo lại, “Lần nào đến cũng tay không, đúng là có lòng tốt!”

“Một nửa hành lang đều là hoa người ta tặng anh, anh vẫn chưa thấy nhiều sao.”

Bên ngoài có người đang gõ cửa, không mạnh cũng không nhẹ, thật ra cánh cửa vẫn mở, Nguyễn Chính Đông quay đầu lại, hóa ra là Nguyễn Giang Tây đang đứng trước cửa, dáng người cô vốn dĩ khá cao, đứng ở nơi xa xa giống như là một bông sen, có một vẻ đẹp trong trắng đầy đặn. Nhưng nụ cười ngọt ngào, chỉ mỉm cười nhìn hai người.

Nguyễn Chính Đông hỏi cô: “Tại sao lại đến?”

“Thư ký Trương nói, chiều nay mẹ sẽ đến thăm anh, cho nên cũng bảo em đến, em thấy vẫn còn sớm, nên đến trước.” Nguyễn Giang Tây chào hỏi Giai Kỳ, vẫn cười rạng rỡ: “Giai Kỳ,” Cô đã gọi tên cô hết sức thân thuộc, “Hoa này thật là đẹp, là hoa gì thế?”

“Là hoa huệ.”

“À, vườn hoa trong nhà mình hình như cũng có trồng một ít, nhưng là màu đỏ, giống như là những chú bướm, quả thật rất đẹp.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Ở nhà là cây hồng anh, đâu phải là hoa huệ.”

Giang Tây nói: “Rõ ràng là hoa huệ——rốt cuộc đã bao lâu rồi anh chưa về nhà, chỉ sợ rằng ngay cả cửa nhà mở theo hướng nào anh cũng quên mất rồi.”

Đang nói chuyện, điện thoại vang lên, Nguyễn Chính Đông nghe xong điện thoại nhìn Giai Kỳ một cái, nói với Giang Tây: “Thư Ký Trương sắp đưa mẹ đến rồi.”

Giai Kỳ cảm thấy không tiện, bởi vì mẹ của Nguyễn Chính Đông sẽ đến, không hiểu vì sao cô có cảm giác hơi bất an., nói : “E rằng tôi phải đi rồi, công ty còn có việc.”

Lúc xuống lầu ra khỏi thang máy, đúng lúc tình cờ gặp người khác đi chiếc thang máy còn lại lên lầu, cùng với mấy bác sỹ mặc áo blue trắng, dường như là rất nhiều những ngôi sao vây quanh mặt trăng vậy, đúng lúc bắt gặp đối diện. Lúc đó Giai Kỳ cũng không chú ý lắm, bởi vì điện thoại trong túi reo lên, cô còn ôm hoa, chỉ vội vã đưa một tay ra nghe điện thoại.

Buổi tối Giai Kỳ cùng Châu Tịnh An đi ăn thịt dê nhúng, quán ăn này bọn họ thường hay đến, bởi vì mùi vị ngon, người lúc nào cũng đông nghẹt. Nồi lẩu nhúng nóng hôi hổi, mùi thơm của thịt dê mùi thơm của rau hẹ, còn có mùi thơm đặc biệt của tỏi ngọt…………mùi thơm của khói trắng của nước dùng bốc lên mờ mịt. Châu Tịnh An thích nhất quán ăn này, nói rằng cho dù không ăn, chỉ nhìn thôi cũng thấy ấm áp. Giai Kỳ cũng thích nơi này, thích nhất là không khí náo nhiệt, giống như Châu Tịnh An nói vậy, nhìn đã thấy ấm áp. Chiếc tivi trên tường đang phát thời sự, trong quán ăn tiếng người nói ồn ào, nói gì cũng không rõ. Giai Kỳ gắp một đũa thịt dê, vô tình ngẩng đầu xem ti vi, thịt dê quá nóng, nhăn trán thổi phù phù, hỏi Châu Tịnh An: “Nè, người trên tivi là ai thế?”

Châu Tịnh An liếc tivi một cái, nói : “Đó không phải là phu nhân của một ai đó sao?” Lại hỏi. “Sao hả?”

Giai Kỳ lắc lắc đầu, nói: “Không có gì, tôi nhận nhầm người.”

 

Buổi tối cô cảm thấy hơi bất ngờ khi nhận được điện thoại của Nguyễn Chính Đông, vì đã rất muộn rồi, anh lại chẳng có chuyện gì đặc biệt. Giai Kỳ hơi mệt, dựa vào đầu giường lật lật cuốn tiểu thuyết, nghe anh nói chuyện tào lao câu được câu không, nói cô y tá nào đó xinh đẹp. Giai Kỳ cảm thấy buồn cười, ngay cả ở trong bệnh viện anh ta cũng không chịu nhàn rỗi, còn bận rộn tán mấy cô y tá .

Nguyễn Chính Đông nói: “Ai bảo là tôi tán mấy cô y tá chứ, đều là họ tán tôi.”

Giai Kỳ bị anh trêu cho cười: “Tại sao anh lại nói chuyện giống như là Bạch Dương vậy?”

Nguyễn Chính Đông hỏi cô: “Bạch Dương là ai?”

Giai Kỳ nói: “Không nói cho anh biết.”

Anh yên lặng một lúc, lại hỏi: “Là một người đàn ông hả?”

Giai Kỳ nói: “Đúng vậy, còn là một người đàn ông rất được ấy chứ.” Bản thân không nhịn được lại cười: “Là một nhân vật trong phim, anh đừng có mà nghĩ lung tung.”

Nói câu đó xong cô lại cảm thấy hối hận, quả nhiên anh vui hẳn lên: “Ai nghĩ ngợi lung tung chứ, tôi chưa từng nghĩ ngợi lung tung bao giờ.” Lại hỏi “Cô đang làm gì thế?”

Giai Kỳ hối hận vì đã nói sai, giọng nói lại lạnh nhạt: “Tôi đang đọc sách, sắp ngủ rồi. Anh cũng nghỉ sớm đi, anh là bệnh nhân đừng thức quá muộn, thế nhé.” Không đợi anh nói gì, vội vàng dập điện thoại.

Thật ra cô không ngủ, bò ra khỏi giường tìm mấy quyển “Từ điển tiếng Tây Ban Nha”học từ, thời kỳ học sinh đã nuôi dưỡng cái thói quen đó của cô, hễ không ngủ được liền cầm quyển từ điển to như cục gạch ra học từ. Mong rằng cứ học cứ học sẽ ngủ thiếp đi, ban đêm rất yên tĩnh, cô ngồi bó ngối trên giường đọc từ, cảm thấy mình giống như đường tăng, bất giác buồn cười. Lúc học đến từ “bailar” điện thoại reo lên, cô vừ nhìn cuộc gọi đến lại là Nguyễn Chính Đông, cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn nghe máy.

Anh hỏi cô: “Cô vẫn chưa ngủ?”

“Hả?”

“Có thể xuống dưới một lát được không?

Trong đầu cô vẫn toàn là những âm tiết ngoằn ngòeo, không phản ứng kịp lại, ngớ ngẩn hỏi: “Xuống đâu hả?”

“Xuống dưới tầng.”

Cô hít một hơi không khí lạnh, nhảy xuống giường kéo rèm của sổ ra, trong cơn gió lạnh giữa đêm đầu đông, ngay cả ánh đèn đường cũng đùi hiu vắng vẻ, chiếu vào chiếc xe đơn độc đỗ trước chung cư.

Quá cao, không nhìn rõ người, chỉ nhìn thấy một bóng đen mờ

Cô vội vội vàng vàng khoác chiếc áo khoác liền đi xuống, vào thang máy mới phát hiện ra ngoài việc cầm điện thoại bản thân mình vẫn còn đi dép trong nhà, nhưng cũng mặc kệ. Ra khỏi tòa chung cư liền nhìn thấy Nguyễn Chính Đông tựa nghiêng trên chiếc xe taxi, anh chỉ mặc một chiếc áo khoác len ca sơmia màu đen mỏng, hai tay đút trong túi áo, giống như phong thái nhẹ nhàng của công tử nhà giàu thời hỗn loạn, cái dáng vẻ đó nhàn nhã giống như là đang đứng dựa vào chiếc Maybach của anh.

Giai Kỳ thở gấp phẫn nộ: “Anh đến đây làm cái gì hả?Tại sao anh lại chạy ra khỏi bệnh viện?Anh có còn muốn sống nữa hay không hả?”

Anh cười với cô, miệng thở ra một luồng hơi trắng lớn: “Lên xe đi rồi nói, lạnh quá.”

Quả thật lạnh, sau khi lên xe, người lái xe taxi ngồi sau vô lắng vui tươi hớn hở: “Cô gái, có gì thì bình tĩnh nói chuyện, anh chàng này nửa đêm chạy đến đây, rất có lòng thành.” Không ngờ lại cho rằng họ là đôi tình nhân đang cãi nhau sao. Giai Kỳ vô cùng buồn bực, lái xe nói xong liền xuống xe hút thuốc, trong xe không tắt máy, tiếng động cơ kêu ù ù, không khí ấm thổi qua mặt vèo vèo, cô hỏi: “Anh đến làm gì?”

Nguyễn Chính Đông nói: “Con người cô tại sao chẳng có chút lãng mạn nào thế. Tôi nửa đêm đột nhiên từ giường bệnh chạy đến đây, ai mà lại không cảm động đến chết đi sống lại chứ?”

Giai Kỳ dở khóc dở cười: “Anh mau quay về đi có được không, nếu thật sự xảy ra chuyện gì tôi không chịu nổi trách nhiệm đâu.”

Anh lại cười, đôi mắt đan phượng dài mà hẹp, liếc nhìn như có một vẻ mặt khác thường, đôi mắt hơi híp lại sáng lên: “Sao, cô định chịu trách nhiệm với tôi à?

Giai Kỳ quả thực không còn sức lực nữa: “Anh có thể nghiêm túc một chút được không?

Anh dường như rất trịnh trọng nói: “Từ trước đến nay tôi đều rất nghiêm túc.”

Giai Kỳ cảm thấy bị đánh bại một cách triệt để: “Tại sao bệnh viện lại chịu để cho anh ra ngoài chứ? Anh mau về đi có được không, anh vẫn là bệnh nhân mà.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Bệnh viện quả thật không cho tôi ra, tôi phải dùng mỹ nam kế để che đậy cô y tá trực ban, mới có thể trốn ra ngoài được đấy, cô lại còn ruồng bỏ, dễ dàng lắm sao?

Giai Kỳ phì cười, nhưng lập tức thu lại nụ cười: “Anh nên về đi, đã muộn thế này rồi, lại lạnh như thế, đừng để bị cảm lạnh.”

Anh hỏi: “Cô đang quan tâm đến tôi hả?”

Giai Kỳ lại cảm giác bị đánh bại một lần nữa: “Đúng, đúng, tôi hết sức quan tâm đến anh đó.Có điều gì muốn nói ngày mai gọi điện cho tôi, bây giờ anh hãy về trước đi có được không?”

Anh đột nhiên thu lại nụ cười, rất thản nhiên nói: “Không được.” Dừng lại một lúc, lại nói: “Tôi đến là vì có mấy câu cần nói với cô, nói xong tôi sẽ quay về.”

Trong chốc lát trong xe dường như trở nên yên lặng, cửa điều hòa ở trước xe, tiếng thổi vù vù của không khí ấm cũng rõ ràng, Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy hoảng loạn, miễn cưỡng cười một cái: “Anh muốn nói cái gì?”

Anh đột nhiên cười lớn: “Xem xem cô bị làm cho khiếp sợ rồi, không phải là cho rằng tôi đến để mượn tiền cô đấy chứ? Thật ra tôi là muốn cô giúp tôi một việc, giúp tôi lấy vài cây thuốc. Trong bệnh viện không cho tôi hút thuốc, Giang Tây cũng không chịu giúp tôi, quả thật sắp giết chết tôi rồi. Cô nói bệnh viêm gan tại sao lại bắt người ta bỏ thuốc, đâu phải là ung thư gan, các bác sỹ đó, càng ngày càng nói bậy.

Cô thật sự đã bị anh làm cho khiếp sợ, bây giờ trong lòng mới có thể thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: “Như vậy không được, bác sỹ nói cai thuốc nhất định là có lý lẽ của ông ấy, tôi không thể giúp anh mua cái đó.”

Anh tức giận trách móc cô: “Không có nghĩa khí, còn nói chúng ta là bạn bè, chuyện nhỏ như vậy cũng không chịu giúp.”

Cô nói lấy lệ: “Vậy bình thường anh hút loại nào, ngày mai tôi đi mua.”

Thực ra cô biết anh hút loại nào, cũng đã từng nhìn thấy mấy lần, vỏ bao giấy trắng, không có một nhãn hiệu nào, loại thuốc này do Vân Nam sản xuất và được cung cấp đặc biệt, năm đó Mạnh Hòa Bình đã từng tặng bố cô hai cây. Cho nên mỗi lần nhìn thấy Nguyễn Chính Đông hút thuốc, cô luôn cảm thấy buồn man mác, nhưng đều đã qua rồi. Cô cũng biết, loại thuốc này bên ngoài không thể mua được, cho nên mới thuận miệng nói lấy lệ như vậy với anh.

Quả nhiên, anh nghĩ một lúc: “Tôi hút quen loại này rồi, bên ngoài sợ rằng không có, cô phải tìm người mua giúp tôi. Cô quen Dung Bác không, tôi cho cô số điện thoại của anh ta, ngày mau cô đến tìm anh ta lấy.”

Dung Bác? Cô nhớ ra rồi, chính là người nói cô “chưa tùng có” trong lần đánh bài đầu tiên, lần trước trong một vụ kinh doanh cũng may mà có anh ta giúp đỡ, sếp của cô còn gọi anh ta là “Dung Thiếu”, cũng là một người rất có phong độ, cũng đẹp trai, bạn bè của Nguyễn Chính Đông đều là là những nhân vật nổi bật như vậy, áo quần bảnh bao, rất thỏa đáng. Cô thở dài, nói: “Anh đừng nên hút thuốc nữa, cho dù là không có bệnh, hút thuốc cũng không tốt, huống hồ bây giờ anh là bệnh nhân, bác sỹ đã bảo bỏ thuốc, thì bỏ đi.”

Anh đột nhiên lật mặt: “Không đồng ý thì thôi, tôi tìm ai giúp mà chẳng được? Cô xuống xe đi, cô đừng cho rằng tôi không có cô thì sẽ không ổn.”

Giai Kỳ đờ đẫn một lúc, không hé răng một lời liền đẩy cửa xe bước xuống, anh là bệnh nhân, buồn vui bất thường cô đều có thể tha thứ, cũng không so đo với anh. Nhưng từ trước đến nay anh chưa bao giờ tức giận với cô, đây là lần đầu tiên, cũng không biết là chọc tức anh ở điểm nào. Người lái xe đang hút thuốc đứng đằng sau gốc cây để tránh gió nhìn thấy cô xuống xe, vứt bỏ điếu thuốc, đi lại cười với cô: “Nói chuyện xong rồi?”

Cô gật gật đầu, cười miễn cưỡng, thật ra bởi vì lạnh, cô không mặc áo len, bên trong áo khoác trống rỗng, gió thổi thẳng vào cổ xuống dưới, gió lạnh sặc đến mức muốn ho, liền vội vàng đi vào trong tòa chung cư.

Vừa vào đến thang máy điện thoại vang lên, cô nhìn là Nguyễn Chính Đông, quả thật không muốn nghe máy lắm, nhưng vẫn cứ nghe.”

Đầu dây bên kia yên lặng một lúc lâu không nói, thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở của anh, còn cả tiếng gió rít khi xe chạy, chắc là đã ở trên đường, nhưng tại sao anh lại gọi điện đến? Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được : “Có chuyện gì thế?”

Anh nói: “Giai Kỳ, xin lỗi.”

Cô vội vàng đáp: “Không sao không sao, tôi đã quên rồi. Tâm trạng anh không tốt, nói tôi vài câu cũng phải thôi.”

Anh nói: “Không, Anh sai rồi.”

Cô hết sức an ủi anh: “Không sao hết, thật sự không sao mà, tôi thật sự không để ý đâu, chỉ là một câu nói, anh đùng để bụng.”

Anh nói: “Không phải, Anh nói sai rồi, Giai Kỳ, anh sai rồi, hôm nay anh đến, thật sự không phải là vì chuyện thuốc lá, anh muốn gặp em. Giai Kỳ, những lời nói lúc nãy của anh đều là nói dối, ngay cả bản thân anh cũng không biết là tại sao, nhưng anh không thể chịu nổi nữa, em cứ giả vờ với anh như vậy, em cứ giả vờ ngốc trước mặt anh như thế. Anh không chịu nổi nữa rồi……”

Anh ngừng lại một lúc, giọng nói lạnh lẽo: “Anh yêu em..”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+