Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa Hồng Đêm – Chương 17 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi duỗi thẳng lưng, nói với cô: “Hôm nay đúng là một ngày kỳ quái, vì tôi toàn gặp phải người kỳ cục.”

Cô ngẩng đầu lên nhìn tôi, sau đó lại chuyển mắt về tivi, đổi kênh, nói: “Tiểu Bì, đi nói cho người kia, hôm nay là sinh nhật chị.”

“Hả?” Tôi rất kinh ngạc, ngừng duỗi thân, hỏi cô: “Thật chứ?”

“Lừa cậu làm gì?”

“Sao giờ mới nói?”

“Mười năm nay tôi đã quen không có sinh nhật rồi. Có gì đâu mà nói.”

Phản ứng của cô thật bình thản.

Tôi nhanh chóng đứng dậy, kiểm tra xem trong ví còn tiền không rồi xoay người ra hành lang.

“Cậu định làm gì?” Cô quay đầu lại hỏi tôi.

“Đi mua bánh ngọt.”

“Muộn thế này rồi, cửa hàng bánh ngọt đã sớm đóng cửa.”

“Đường Trung Hiếu Đông có một cửa hàng bánh ngọt bán cả 24 giờ.”

“Không cần đâu.” Cô lại chuyển mắt về tivi: “Cần gì phiền phức như vậy.”

Tôi không đáp, vừa lấy tay vừa cửa, vừa đi giầy vào.

“Này!” Cô kêu lên một tiếng: “Muộn lắm rồi, đừng ra ngoài.”

“Tôi về nhanh thôi, đừng lo.” Tôi bước khỏi cửa một bước rồi lại quay đầu về phía phòng khách: “Là 28 tuổi đúng không?”

“Đúng!” Cô có vẻ rất không tình nguyện.

“Cô muốn nến số 28 hay là hai ngọn nến lớn, tám ngọn nến nhỏ?”

“Tùy cậu.”

Tôi lại đi ra một bước, rồi lại quay đầu lại: “Có chắc là 28 không? Trông cô đâu giống.”

“Kha Chí Hoàng!” Cô đột nhiên đứng bật dậy lớn tiếng quát.

Tôi nhanh chóng chạy khỏi cửa.

Đêm khuya taxi thường sẽ không vào ngõ nhỏ, cho nên tôi phải chạy một quãng.

Lên xe taxi, đi tới cửa hàng bánh ngọt ở đường Trung Hiếu Đông.

Tôi tiến vào cửa hàng, tùy tiện chỉ một cái banh trong tủ lạnh: “Cái này.”

Chủ quán từ từ lấy chiếc bánh ra, khi chuẩn bị đóng gói bèn hỏi: “Bà sinh nhật này là cho người thân của cậu hay là bạn bè? Hay là người trong lòng cậu?”

“Khác biệt sao?” Tôi rất nghi hoặc.

“Đương nhiên là khác biệt rồi, chỗ chúng tôi là cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp mà.” Anh ta nở nụ cười nói: “Nếu là người thân chúng tôi sẽ chỉ dùng giấy đóng gói. Nếu là bạn bè, chúng tôi sẽ dùng giấy bọc cho người thân. Nếu là bạn bè chúng tôi sẽ tặng thêm vài đĩa giấy. Nếu là người mà cậu thích, chúng tôi sẽ tặng thêm một tấm thiệp.”

“Hả? Vì sao?”

“Nếu là người thân, buộc bánh ngọt lại sẽ khó tháo, như vậy phải dùng kéo cắt dây. Mà cắt dây lại không may mắn, sẽ giảm thọ, chúng ta đều muốn sông thọ hơn trăm tuổi mà.”

Anh ta ngừng tay nói tiếp: “Nếu là bạn bè, lúc ăn bánh ngọt, lúc ăn bánh sẽ thích chơi trò ném bánh mừng tuổi mới, chúng tôi đương nhiên phải cung cấp thật nhiều đĩa giấy. Nếu là người cậu thích nhất định phải viết vài lời tình tứ kèm theo bánh mừng sinh nhật, cho nên chúng tôi sẽ tặng thêm thiệp mừng. Đây là cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp mà.”

“Được.” Tôi không hề lưỡng lự, nhanh chóng nói: “Cả ba thứ đi.”

“Hả?” Anh ta ngẩn ra một lúc rồi mới cười nói: “Quý khách, cậu cũng thật biết buôn bán đấy. Có muốn tới tiệm chúng tôi làm không?”

“Đừng nói đùa nữa.” Tôi vội vàng đáp: “Xin mau lên một chút.”

“Đuợc rồi.” Anh ta mỉm cười: “Vậy tôi sẽ dùng giấy gói cho người thân, lại đưa cậu vài cái đĩa giấy và một tấm thiệp.”

“Ừ. Xin mau lên một chút.”

Khi anh ta gói bánh, tôi xem đòng hồ liên tục, lòng vô cùng vội vã.

“Quý khách, mời viết vài chữ lên tấm thiệp.”

“Để lúc về tôi viết.”

“Vậy không được. Bánh ngọt này do cửa hàng chúng tôi bán ra, chúng tôi nhất định phải phụ trách, cho nên mời cậu nói vài câu. Chúng tôi là cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp mà.”

Tôi lập tức viết lên tấm thiệp: Hoa Hồng, chúc cô sinh nhật vui vẻ.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Anh ta lắc đầu: “Thành ý chưa đủ, sẽ ảnh hưởng tới danh dự của cửa hàng chúng tôi. Chúng tôi là cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp mà.”

Tôi lại thêm vào: Sau này ngày ngay vui vẻ, ngay cả vui vẻ cũng phải ghen tị với cô.

“Vẫn chưa đủ thành ý.” Anh ta lại lắc đầu.

Tôi đành viết thêm: Chúc cô vĩnh viễn như đóa hồng đêm, nở rộ kiều diễm.

“Ừ, vậy còn tạm được. Mời ghi thêm tên.”

Tôi ký lên: Kha Chí Hoành.

“Kha Chí Hoành? Cái tên này quá bình thường, có thật là tên thật của cậu không? Cậu có mang chứng minh thư không?”

“Này.”

“Ngại quá. Vì chúng tôi là cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp, nhất định phải thật chính xác.”

Tôi đành phải lấy chứng minh thư ra cho anh ta xem tên.

“Đúng rồi, người nhận quà sinh nhật bao nhiêu tuổi?” Anh ta lại hỏi.

“28.”

“Quý khách, hóa ra cậu thích con gái nhỏ hơn mình mười tuổi à.”

“Tôi cũng mới 28!” Giọng tôi đột nhiên hóa lớn.

“Ha ha, tôi đùa thôi.” Anh ta cười rất vui vẻ:” Quý khách, khi mừng sinh nhật người ta phải thật thoải mái. Đây là lời khuyên của cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp dành cho cậu đấy.”

Tôi thầm mắng một câu chết tiệt, nhanh chóng lấy tờ tiền giá trị một ngàn đồng ra, chuẩn bị bỏ tiền chạy lấy người.

Anh ta cầm tờ tiền, hai tay giơ cao, nhìn dưới ngọn đèn cả nửa ngày.

“Sao vậy?” Tôi rất căng thẳng: “Là giả sao?”

“Ừm.” Anh ta vẫn tiếp tục nhìn tờ tiền: “Đây là tiền thật.”

“Vậy sao lại nhìn lâu như vậy?”

“Cậu có biết tiền màu xanh như vậy nhìn dưới ánh đèn rất đẹp không?”

“Này! Mau trả tiền thừa đi!”

“Đúng vậy.” Anh ta thu lại tờ tiền nói: “Tổng cộng là 360 đồng, phải trả lại cậu 540 đồng.”

“Là 640 mới đúng.”

“Quý khách à, cậu thật sự không định tới cửa hàng chúng tôi làm sao? Cho dù trong tình huống cấp bách như vậy cậu vẫn tính toán rất chính xác, thật không đơn giản.

“Này!” Giọng tôi càng lúc càng to: “Mau trả lại tiền!”

Cầm tiền thừa với bánh xong tôi lập tức lao ra khỏi tiệm.

“Quý khách à, lần sau ngàn vạn lần đừng quên sinh nhật người trong lòng mình đấy nhé, nếu không khi đi mua bánh sẽ lại bị đùa đấy. Đây là cửa hàng bánh ngọt chuyên nghiệp…”

Giọng anh ta vẫn vang lên sau lưng tôi, có điều đoạn sau nói gì tôi nghe không rõ.

Lên taxi, trở lại dưới chung cư.

Tôi lập tức lao vào cửa, lên thang máy, chạy về nhà C.

Chỉ còn 6 phút là tới 12 giờ, tôi nhanh chóng đặt bánh ngọt lên bàn, tháo dây.

Chết tiệt, thế mà bảo là cách gói cho người thân? Kết quả vẫn buộc chắc như vậy.

Tôi đành dùng miệng gắng tháo bỏ dây buộc.

“Dùng kéo đi.” Diệp Mai Quế đưa kéo sang.

“Không được.” Tôi miệng cắn dây thừng, lắc đầu, trả lời hàm hồ.

“Nếu muốn dùng răng thì bảo Tiểu Bì đi.” Cô cười nói.

Cuối cùng cũng tháo được.

Tôi lấy bánh ngọt ra, đặt nến lên trên, vội vàng đốt lửa song lại không tìm thấy bật lửa.

“Bật lửa, bật lửa.”

Tôi rút nến ra, nhanh chóng chạy vào bếp, vặn bật bếp gas, châm lửa, lại quay lại cắm lên bánh.

“Tắt đèn, tắt đèn.”

Tôi đứng dậy, chuẩn bị chạy tới tắt đèn.

“Đợi chút.” Diệp Mai Quế đột nhiên nói.

“Cậu xem lại mình kìa, đầu đầy mồ hôi.”

Cô tới gần lấy khăn giấy ra, giúp tôi lau mồ hôi trên trán.

“Đợi tí nữa hãy lau, sắp 12 giờ rồi.”

“Không được.” Cô lại đổi một tờ giấy khác: “Lau khô xong hãy nói.”

Cô lại lau một hồi.

“Có thể tắt đèn chưa?”

“Ừ.”

Tôi tắt đèn, tới ngồi cạnh cô.

Làm trong họng, ôm lấy Tiểu Bì, nắm lấy chân trước của nó, vừa vỗ vừa hát: “Chúc cô sinh nhật vui vẻ, chúc cô sinh nhật vui vẻ.”

“Cậu vỗ nhanh quá.”

“Không sao, cứ để tôi hát xong đã.”

“Không được.” Cô mỉm cười: “Cậu hát nhanh vậy là rủa tôi chết sởm hả?”

Tôi đành hát chậm lại: “Chúc cô sinh nhật vui vẻ!”

“Chậm quá. Cậu muốn tôi sống lay lắt mãi hả?”

“Hoa Hồng, đừng đùa. Để tối hát xong đi.”

“Được rồi.” Cô mỉm cười rất vui vẻ.

“Ước đi.” Hát mừng sinh nhật xong, tôi nói: “Có thể ước ba điều ước, hai điều ước phải nói ra, điều ước thứ ba không cần.”

“Ừ.” Hai tay cô giao nhau thành hình chữ nhật, nhắm mắt lại, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Điều ước thứ nhất tôi mong rằng người kia về sau đừng đuểnh đoảng nữa, làm việc phải cẩn thận một chút.”

Lần này khi nói “người kia” cô không to tiếng nữa chỉ nhẹ nhàng lướt qua.

“Điều ước thứ hai, tôi mong rằng người kia công việc thuận lợi, ngày ngày bình an.”

“Điều ước thứ ba ngàn vạn lần đừng nói ra.” Tôi nhỏ giọng dặn dò: “Cũng đừng phí phạm lên người tôi nữa.”

“Cậu quản tôi à.” Cô mở to mắt lườm tôi một cái: “Sinh nhật tôi, tôi lớn nhất. Hơn nữa tôi có bảo người kia là cậu à?”

“À ừ. Nếu đã không phải tôi, vậy tôi có thể tiếp tục đuểnh đoảng, công việc cũng có thể không thuận…”

“Này!” Cô ngắt lời tôi: “Đừng có nói lung tung.”

“Đuợc.” Tôi mỉm cười: “Nhanh ước điều ước cuối cùng đi.”

Diệp Mai Quế lại nhắm mắt lại, cúi đầu, hai tay tạo thành hình chữ thập.

Thoạt nhìn tựa nụ hoa hồng đêm, đóa hoa hôm chặt lấy nhụy hoa.

Trong phòng khách không có ánh đèn, chỉ có ánh lửa mỏng manh trên đầu nến.

Vì thế lần đầu tiên tôi thấy hoa hồng đêm dưới ánh lửa lay động, yên tĩnh và kiều diễm.

Hơn nữa yên lặng chờ nở rộ.

Cô ước xong bèn thổi tắt ngọn nến, tôi lại bật đèn phòng khách lên, chỉ còn 30 giây nữa là tới 12 giờ.

“Nguy hiểm quá.” Tôi mỉm cười, nói với cô: “Sinh nhật vui vẻ.”

“Cám ơn.” Cô cũng mỉm cười.

Sau đó cô mở bánh ngọt, chúng tôi cùng ngồi xuống ăn.

Tôi ngồi vào ghế sô pha bên tay trái cô chứ không phải chiếc ghế tựa vào hành lang kia.

“A? Cái ghế này có vẻ êm.” Tôi ngồi lên ghế, nhún nhún.

“Thật à?” Cô thản nhiên nói: “Vậy sau này cậu cứ ngồi đây đi.”

“Được thật à?” Tôi hỏi.

“Hỏi thừa. Cậu muốn ngồi thế nào thì ngồi chứ.”

“Hoa Hồng.”

“Sao?”

“Tôi thật cảm động.”

“Cậu bớt vớ vẩn chút được không.”

“Tôi thật sự rất cảm động.”

“Này!”

“Hoa Hồng?”

“Lại làm sao?”

“Thật xin lỗi, thời gian quá ngắn, tôi không chuẩn bị quà kịp.”

“Không sao. Cậu đã mua bánh rồi, tôi cũng rất vui, không cần tặng thêm quà đâu.”

“Thật không?” Tôi vỗ ngực: “May quá.”

“Này, cậu có rất không muốn tặng quà cho tôi hả.”

“Không phải không muốn mà là tìm quà tặng cô quá khó.”

“Vì sao?”

“Vì không có bất cứ quà tặng nào xứng được với cô.”

“Vớ vẩn.”

Cô cầm lấy một túi đựng bánh, nhìn vào trong: “Sao lại nhiều đĩa giấy vậy?”

“Hả.” Tôi đành nói: “Chủ quán cũng thật khách khí, đưa rõ nhiều.”

Tôi đương nhiên không dám nói với cô đĩa này là để đựng bánh rồi ném lên mặt nhau.

Vì tôi nhất định không đủ tàn nhẫn, không thể ném cô, nhưng nếu cô định ném tôi chắc gì đã chớp mắt.

“A? Còn một tấm thiệp.”

Cô cầm lấy tấm thiệp, xem dòng chữ bên trên. Sau đó đọc lên: “Hoa Hồng, chúc cô sinh nhật vui vẻ.”

“Sau này ngày ngay vui vẻ, ngay cả vui vẻ cũng phải ghen tị với cô.”

“Cầu cho cô vĩnh viễn như đóa hồng đêm, nở rộ kiều diễm.”

“Ngại quá.” Tôi gãi gãi đầu: “Lúc ấy gấp quá, chữ viết cũng hơi ngoáy.”

“Không đâu.” Cô cười nói: “Viết rất đẹp.”

Cô lại xem cẩn thận tấm thiếp sau đó nói: “Có điều, câu ‘Cầu cho cô vĩnh viễn như đóa hồng đêm, nở rộ kiều diễm.’ viết không được hay.”

“Sao lại không hay?”

“Tôi vốn không muốn giống hoa hồng đêm mà.”

“Vì sao?”

Tôi không chỉ nghi hoặc, hơn nữa còn rất căng thẳng.

Vì nếu ngay cả Diệp Mai Quế cũng nói mình vốn không giống hoa hồng đêm vậy tôi chẳng phải kẻ mất búa trong”vong phu ý lân” sao?”

“Đồ ngốc, tôi vốn là hoa hồng đêm, sao còn giống với không giống.”

Diệp Mai Quế mỉm cười vui vẻ, ánh mắt nhộn nhạo ý cười, tiếng cười cũng đầy vẻ nhiệt tình.

Đóa hoa hồng đêm trong bóng tối lúc này lại đột nhiên nở rộ.

Tôi rốt cuộc cũng hiểu mình tuyệt đối không phải kẻ mất búa kia.

Vì Diệp Mai Quế chính là hoa hồng đêm.

oOo

“Cậu em, mau lên!” Chị thở hổn hển. “Mau mời chị.”

Tôi không chút lưỡng lự, ưỡn ngực hóp bụng, thẳng người hành lễ, đầu gối không cong.

Tay phải nâng lên, lại vẽ thành hình vòng cung hoàn mỹ về phía thân thể.

Động tác tay phải của tôi vừa ngừng, chị cũng gần như đồng thời nâng váy khom chân.

Chị quay về phía những người dang tới chuẩn bị mời nhảy, mỉm cười, nhún vai.

Sau đó kéo tay phải tôi, chuẩn bị vào vị trí. Sau khi vào vị trí, chị nói: “Cậu em, động tác lần này chuẩn thật đấy.”

“Cám ơn chị.”

“Đáng tiếc vẫn còn một khuyết điểm.”

“Khuyết điểm ở đâu?”

“À. Em không chịu cười.” Chị quay lại đối mặt với tôi: “Nào, cười thêm một lần cho chị xem nào.”

Tôi cố gắng kéo miệng lên muốn vẽ thành một đường cong hoàn mỹ, tạo thành một nụ cười.

Nhưng khóe miệng như nặng ngàn cân, dù thế nào cũng không kéo lên nổi.

Chị lẳng lặng nhìn tôi một lúc, cuối cùng nói: “Không sao, không cần miễn cưỡng.”

Chị à, đây đã là điệu nhảy cuối cùng của chúng mình ở quảng trường này.

Cho dù thế nào, em cũng chẳng thể cười nổi.

Trong điệu nhảy cuối cùng của “The Last Dance” đèn thường tối.

Vì mọi người quen tạm biệt trong bóng tối.

Cho nên trước khi tiếng nhạc “Hoa hồng đêm” vang lên, ngọn đèn dần tối đi.

Mặc dù trong bóng tối tôi vẫn thấy rất rõ ánh mắt chị.

Nhưng tôi lại không thấy được khuôn mặt chị.

Tôi không ngừng chuyển động vòng quanh chị, ánh mắt vẫn nhìn vào mắt chị.

Tôi như nhìn thấy đóa hoa hồng đêm nhụy hoa, còn có giọt sương như ẩn như hiện trên đó.

Chị nhẹ nhàng ca bài hoa hồng đêm, tiếng ca tuy nhẹ nhưng cũng rất rõ ràng.”

Câu “Trập trùng hoa ảnh vấn vương không rời” chị hát thật hay.

Mỗi khi nghe chị hát câu này, tôi luôn thấy được một đóa hồng đêm lẳng lặng đứng yên giữa đêm đen, giữa nơi hoang dã.

Bồi bạn với đóa hoa đó, chỉ có ánh trăng nhu nhược chiếu rọi xuống bóng dáng cô đơn đó.

Chị có cô độc không, tôi không biết.

Tuy chị là cô nhi, nhưng trong câu lạc bộ chị nhất định không cô đơn.

Vì câu lạc bộ chính là nhà của chị, hơn nữa có rất nhiều người thích chị.

Nhưng qua đêm nay, chị sẽ rời khỏi.

Nhất định chị sẽ cảm thấy cô đơn?

Tiếng ca của chị khiến tôi nghe mà nhập thần, quên cả động tác dưới chân.

Tới lúc tôi kinh ngạc phát hiện ra, tiếng nhạc đã tới “Mộng hoa biết gửi chơi vơi nơi nào”.

Hoa hồng đêm đã kết thúc.

Tiếng nhạc dừng lại liền có rất nhiều người mò mẫm trong bóng tối tới gần chị, từ biệt, chị vẫn mỉm cười vui vẻ.

Đợi những người xung quanh rời khỏi, chị nhìn quanh bóng đêm xung quanh, nhanh chóng thấy tôi.

Chị lại vẫy tay với tôi, tôi lập tức đi tới.

“Nếu không phải trước kia em luôn trốn trong bóng tối giờ chị cũng chẳng tìm được.”

Chị mỉm cười rồi nói: “Đi với chị một quãng đi.”

“Ừm.”

Chúng tôi rời khỏi quảng trường, dọc đường đi đều không nói chuyện với nhau, chị đi về phía xe đạp của mình.

Chị đi rất chậm, thi thoảng còn quay đầu nhìn lại quảng trường.

Tôi rất muốn nói với chị, cho dù rời khỏi quảng trường chị cũng tuyệt đối không cô đơn.

Vì chị là một đóa hoa hồng đêm kiều diễm, tuy có lẽ chị nở rộ thật cô đơn, nhưng nhất định sẽ có rất nhiều người thích chị, thân cận với chị.

Rốt cuộc đến nơi để xe đạp của chị.

Chị nắm lấy tay nắm, nhẹ nhàng gạt chân chống, quay lại nói với tôi: “Cậu em, tuần sau chị sẽ tới Đài Bắc.”

“Chị tìm được việc rồi sao?”

“Ừ, tìm được rồi.”

“Chúc mừng chị.”

“Cám ơn.” Chị lại mỉm cười.

“Sắp bắt đầu học kỳ rồi, em cũng đã năm thứ tư. Phải làm gương cho đàn em đấy.”

“À, vâng.”

“Không chỉ khi mời nhảy mặt phải cười, khi khiêu vũ cũng vậy. Biết chưa?”

“Vâng. Em biết.”

“Mời nhảy phải thật phóng khoáng, khiêu vũ phải thật thoải mái, học nhảy phải thật chuyên chú. Hiểu chưa?”

“Vâng. Em hiểu.

Chị dắt xe đạp, bắt đầu bước đi. Tôi cũng đi theo sau chị.

“Hình như còn rất nhiều thứ muốn nói, nhưng trong thời gian ngắn lại chẳng nghĩ ra.”

Chị cười nói: “Em có cảm thấy chị rầy rà quá không?”

“Không đâu, chị. Em thích nghe chị nói.”

“Vậy em thích nghe chị hát không?”

“Ừm. Chị hát rất hay.”

“Cám ơn.”

“Em sau này…” Chị lại nhìn về phía quảng trường: “Phải nhớ quan tâm tới mình nhiều hơn, cũng phải nói với người khác nhiều lên. Em nói quá ít.”

“Chị, chị yên tâm, em sẽ cô gắng.”

“Ừ. Vậy là được rồi.” Chị lại mỉm cười.

Chị dừng bước, chân trái đạp lên bàn đạp, đột nhiên quay đầu lại hỏi tôi: “Cậu em, em cảm thấy hoa hồng đêm là gì?”

“Hoa hồng đêm là một bài hát, một điệu nhảy, còn…” Tôi nghĩ một chút: “Còn cả chị cũng rất giống hoa hồng đêm.”

“Chị giống sao?”

“Vâng.” Tôi gật đầu: “Chị rất giống hoa hồng đêm.

Chị nở nụ cười, ánh mắt đó, nụ cười đó, vốn chính là hoa hồng đêm.

“Cậu em, em thích hoa hồng đêm không?”

“Chị, em thích hoa hồng đêm.”

“Thật chứ.”

“Ừ.”

“Được. Giờ chúng ta không cần xưng hô cậu em nữa.” Chị mỉm cười: “Em nói với chị xem, em thích hoa hồng đêm chứ?”

“Em thích hoa hồng đêm.”

“Chị hỏi lại lần nữa nhé.”

“Được.”

“Em thích hoa hồng đêm chứ?”

“Em thích hoa hồng đêm.”

“Nhớ kỹ giọng điệu hiện giờ của em đấy.” Chị rốt cuộc cũng đạp lên xe: “Tương lai, nếu có ngày mình gặp lại, em nhất định phải nói lại lần nữa đây.”

“Vâng.”

“Đừng quên lời hứa này đấy.”

“Vâng, em sẽ không quên.”

“Có thể lặp lại lần nữa không?”

“Em thích hoa hồng đêm.”

“Lại một lần nữa, được không?”

“Em thích hoa hồng đêm.”

Chị gật đầu, lái xe đi.

Đi hơn mười mét, lại quay đầu lại vẫy tay với tôi.

Tôi nghe được chị đang hát “Hoa hồng đêm.”

Đúng vậy, chị đang hát, tôi nghe thấy rất rõ.

Nhất là câu “Trập trùng hoa ảnh vấn vương không rời”.

Chị quay đầu lại tổng cộng hai lần, một lần bên trái, một lần bên phải.

Sau đó không quay lại nữa.

Tôi nhìn bóng lưng chị, càng lúc càng xa, nghe tiếng ca của chị, càng lúc càng nhỏ.

Hoa hồng đêm càng lúc càng nhỏ đi trong mắt tôi, cuối cùng biến mất trong một ngã rẽ.

Hoa hồng đêm vừa đi khỏi tầm mắt tôi, tôi đột nhiên chạy như điên về phía trước.

“Chị, chị nghe thấy không?” Tôi lớn tiếng hét: “Em thích hoa hồng đêm.”

“Chị…”

“Chị nghe thấy không?…”

“Em thích hoa hồng đêm.”

Đó là lần cuối tôi thấy chị.

oOo

Diệp Mai Quế rốt cuộc cũng trở lại làm ở nhà trẻ.

Cuộc sống quen thuộc của tôi lại phải thay đổi.

Vì Diệp Mai Quế phải dậy sớm hơn một chút để đi làm, cho nên khi tôi dậy cô đã ra ngoài.

Trước kia dù là đáp xe điện ngầm hay đáp xe bus đi làm tôi luôn thấy cô trước khi ra khỏi cửa.

Giờ lại đột nhiên không thể thấy cô trước khi đi làm, tôi lại thấy không quen.

Thậm chí, tôi gần như không muốn ra khỏi cửa.

Ngày đầu tiên Diệp Mai Quế tới nhà trẻ dạy, cô để lại trên bàn trà một tờ giấy.

Cô dùng nửa cốc nước chặn tờ giấy, trên tờ giấy là một viên vitamin.

Tờ giấy có viết: “Tôi đi trước, tối gặp.”

Bên dưới vẽ một đóa hoa hồng.

Đóa hồng kia vẽ rất cẩn thận, thậm chí có cành có lá,trên lá ngay cả vân cũng rất rõ ràng.

Hơn nữa mỗi đường cong cảu cánh hoa đều rất rõ ràng.

Nhìn đóa hoa trên tờ giấy, tôi ngẩn người.

Tới lúc tỉnh lại đã không còn kịp rồi.

Hôm đó tôi tới muộn 10 phút.

Rốt cuộc tôi gấp tờ giấy lại thật cẩn thận, sau đó cất vào ví da.

Mỗi khi làm việc ở công ty thấy mệt, lại lấy tờ giấy ra, nhìn đóa hoa hồng.

Tới hôm nay, trong ví tôi đã có chín đóa hoa hồng.

Trước kia ở Đài Nam tôi đi xe máy đi làm.

Vừa tới Đài Bắc đành phải tập thành thói quen đi xe điện ngầm.

Khi xe điện ngầm tạm ngừng hoạt động để sửa chữa, phải đi xe bus, tôi cũng thích ứng được.

Khi lại đáp xe điện ngầm đi làm, tôi lại càng quen nhanh.

Nhưng giờ mỗi ngày, trướ khi đi làm, không được thấy Diệp Mai Quế, dù thế nào tôi cũng không quen được.

Trong thời gian chín đóa hoa hồng đó, Sơ Hồng Đạo ngược lại lại tiếp cận được Nguyên Sam Tử.

Ngày ngày ăn trưa xong anh ta luôn kéo tôi qua uống cà phê.

Uống cà phê xong anh ta sẽ ra rìa quầy bar nói chuyện phiếm với Nguyên Sam Tử.

Có khi tôi sẽ chờ anh ta ngoài quán, chờ lâu quá thì đnahf về công ty trước.

Anh ta cũng vì vậy nên buổi chiều tới làm muộn vài lần.

Có điều anh ta vốn chẳng buồn quan tâm.

Hôm nay tôi lại chờ Sơ Hồng Đạo ngoài quán của Nguyên Sam Tử.

Nhìn đồng hồ, chuẩn bị về công ty làm, Sơ Hồng Đạo lại đột nhiên chạy ra nói với tôi: “Tiểu Kha, đi mua hoa với tôi đi.”

“Mua hoa làm gì?”

“Tôi muốn tặng hoa cho Nguyên Sam Tử.”

“Tự đi mua đi.”

“Vậy cậu nói xem, nên mua hoa gì?”

“Tôi không biết.”

“Cái gì?” Sơ Hồng Đạo rất kinh ngạc: “Cậu không biết?”

“Đúng vậy, tôi không biêt. Thì sao?”

“Thân là một kỹ sư, cậu lại không biết nên mua hoa gì?”

“Vậy anh biết à?”

“Đương nhiên tôi biết rồi.”

“Anh đã biết còn hỏi tôi làm gì?”

“Không phải tôi hỏi cậu, tôi chỉ thử cậu thôi. Thật không ngờ ngay cả cái này cậu cũng không biết, thật đáng thương.”

“Này!”

Khi tôi quay người định về công ty làm, Sơ Hồng Đạo kéo sống kéo chết, rốt cuộc vẫn lôi tôi tới cửa hàng bán hoa.

Cửa hàng bán hoa ngay trong một ngõ nhỏ bên phải quán cà phê của Nguyên Sam Tử.

Cửa hàng hoa này không nằm trên đường về công ty của tôi nên tới giờ tôi chưa từng qua.

Vừa tới cửa hàng, Sơ Hồng Đạo lập tức vào chọn hoa.

Còn tôi lại bị hai hàng chữ do hoa kết thành trên hai bức tường trái phải của quán hấp dẫn.

Bức tường bên trái ghi: “Khổ hải vô biên.” Bức tường bên tphair ghi: “Quay đầu là bờ.”

Chủ quán đi ra thấy tôi bèn mỉm cười rồi nói: “Thí chủ, cậu rốt cuộc cũng tới.”

Tôi ngây ra một lúc, đánh giá cẩn thận anh ta.

Sinh nhật Diệp Mai Quế đã qua, tôi tưởng mình sẽ không gặp người kỳ quái nữa chứ.

“Tôi biết anh sao?” Tôi nghi hoặc hỏi anh ta.

“Trong lòng có biển, trong mắt tất nhiên sẽ có biển.”

Sau khi nói xong, anh ta nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Tôi rốt cuộc cũng nhớ ra, là một chủ cho thuê nhà tôi gặp khi vừa tới Đài Bắc.

Anh ta thấy thần sắc tôi có vẻ đã nhận ra vì vậy cười nói: “Không ngờ lại gặp lại được cậu, chúng ta thật có duyên.”

“Sao anh lại ở đây?”

“Ban ngày tôi bán hoa ở đây, tối mới về nhà.”

“À.” Tôi lên tiếng: “Không ngờ anh còn nhớ tôi.”

“Lần đầu tiên thấy cậu tôi đã có ấn tượng vô cùng sâu sắc.”

“Thật chứ?”

“Ừ.” Anh ta gật đầu: “Từ tướng mạo của cậu, cậu là người rất cố chấp.”

“Cố chấp?”

“Nói cách khác, trong tham sân si, tam độc này, ‘si’ của cậu vô cùng nghiêm trọng.”

“Vì sao?”

“Vì cậu là đồ ngốc.”

“Này!”

“Ha ha…” Anh ta đột nhiên cười ha hả: “Phản ứng của cậu vẫn như trước, rất trực tiếp.”

Tôi bắt đầu định giả điếc không để ý tới anh ta nữa, quay đầu đi, xem Sơ Hồng Đạo chọn hoa.”

“Vị khách kia…” Anh ta chỉ Sơ Hồng Đạo nói: “Cũng là người cố chấp. Nhưng phương hướng cố chấp của hai người khác nhau.”

“Sao lại khác nhau?” Câu này làm lòng hiếu kỳ của tôi nâng lên, đành hỏi.

“Vị khách kia cũng giống cậu, đều rất thích hoa.” Anh ta mỉm cười: “Nhưng anh ta cố chấp ở màu sắc, anh ta chỉ thích hoa màu vàng. Còn cậu…”

“Làm sao?”

“Cậu chỉ thích một loại hoa.”

Tôi mở to hai mắt nhìn anh ta. Anh ta lại mỉm cười, đột nhiên hỏi tôi: “Cũng như trong vườn trăm hoa đua nở, cậu có thể chỉ nhìn một cái mà nhận ra loại hoa mình thích nhất không?”

“Đương nhiên có thể.”

“Là loại hoa gì?”

“Hoa hồng.”

“Hoa hồng ra sao?”

“Hoa hồng nở rộ đêm khuya, hoa hồng đêm.”

Nghe tôi nói xong, anh ta cười nói: “Vậy chẳng phải cố chấp sao?”

Tôi hơi ngây ngẩn.

“Được, để tôi hỏi cậu tiếp.” Anh ta nhìn tôi: “Là đóa hoa ra sao?”

“Nghĩa là sao?”

“Cậu thích một đóa hồng đêm ra sao?”

“Cái này…”

Tôi đột nhiên không trả lời được, đứng đó ngây ngẩn một lúc lâu.

Ngay lúc tôi ngây ngẩn, Sơ Hồng Đạo đã chọn hoa xong, để chủ quán bọc lại, cũng thanh toán tiền.

Khi Sơ Hồng Đạo ra khỏi quán, kéo tôi chuẩn bị đi, tôi mới khôi phục tinh thần.

Tôi đi vài bước, lại ngừng chân. Quay đầu lại nhìn chủa quán, vừa vặn tiếp xúc với ánh mắt anh ta.

“Đừng quên câu nói lần đầu tôi với cậu gặp nhau.” Anh ta nói.

“Anh đã nói gì?”

“Chúng ta không thể dùng mắt thường để nhìn, phải dùng ‘tâm’ để nhìn”

“Thế thì sao?”

“Vậy nên trong lòng có biển, trong mắt tự nhiên sẽ có biển.”

Đang lúc tôi còn muốn hỏi lại, Sơ Hồng Đạo đã nhanh chóng kéo tôi đi.

Tôi vừa đi vừa nghĩ, thử lần mò đầu mối.

Đến dươi lầu công ty mới phát hiện không thấy Sơ Hồng Đạo đâu .

Chăc là lúc qua quán của Nguyên Sam Tử đã lại chui vào rồi.

Xem ra chiều nay anh ta lại đi làm muộn rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+