Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 02 part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ánh nắng chói chang buổi trưa chiếu rọi cả đại sảnh,
bậc thềm đá cũng tràn ngập ánh sáng nhức mắt, ánh mặt trời rực rỡ làm tôi thấy
hoa mắt. Tay cầm chai hồng trà, tôi bước đến khu ghế đá trước phòng cấp cứu ngồi
nghỉ, mở chai nước uống một hơi. Ngước mắt nhìn lên bầu trời rộng lớn, suy nghĩ
không biết bản thân mình có bị tan ra hòa vào ánh dương chói lọi kia không? Nước
mắt có thể bốc hơi, hòa thành nước và uống vào bụng không? Tự nhiên tôi thấy
mình trở nên quá nhạy cảm.

Không biết tự lúc nào tôi lại quan tâm đến những
thứ tôi có trong tay như vậy, nhưng bất kể lúc nào tôi đều cố tỏ ra rằng mình
không hề để ý đến chuyện đó. Hồi nhỏ, khi gấu Pooh hay mèo Kitty bị Dụ Lộ ôm đi
mất, tôi chỉ toàn an ủi rằng đó là những thứ không thuộc về mình, giả vờ như
mình rộng lượng lắm, chưa bao giờ dám nói một câu tựa như: “Đây là đồ của chị,
em đừng có động vào”. Tôi nghĩ, đấy chỉ là những đồ vật bên ngoài, có được cũng
là do vận may, mà không có được cũng là do số phận nó thế rồi. Và thế là tôi thấy
lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Về đến ký túc xá, tôi xem nốt Ánh sáng của đom
đóm, đến đoạn Hotaru và Fujuki được ở bên nhau, tự nhiên tôi không thấy vui sướng
mà lại cảm thấy thương anh chàng đẹp trai không có được tình yêu. Tôi lại tải một
bộ nữa về, có tên là Code Blue, không biết nội dung là gì, dự định để sau xem dần.

Ngủ một mạch đến sáng, thức dậy chuẩn bị sách vở
đến khu tự học, cố gắng chăm chỉ một bữa xem sao, chuẩn bị tương lai còn xuất sắc
hơn người, để áo gấm về làng nữa chứ. Thực ra tôi là người khi bắt đầu làm gì
cũng hừng hực quyết tâm, nhưng chỉ ngồi trong phòng tự học yên tĩnh một tiếng đồng
hồ là tôi bắt đầu thấy chán nản, cô đơn. Tôi thầm cầu nguyện, nếu như có một
chàng hoàng tử đẹp trai nào đó cứu tôi ra khỏi cái phòng tự học đáng ghét này
thì dù anh ta mời tôi ăn cơm hay bắt tôi trả tiền cũng được, chỉ cần có cho tôi
một lý do nào đó để rời phòng tự học là được hết. Đang lúc tôi cắn bút, quả thật
có tin nhắn đến. Là cậu bạn từ nhỏ Tần Chi Văn, cậu ấy muốn mời tôi đi ăn,
nhưng tôi phải trả tiền. Thế là tôi vui mừng hớn hở ôm sách nhảy chân sáo ra khỏi
khu tự học, vứt hết mấy cái mục tiêu phấn đấu vừa vạch ra. Những điều vừa nêu
đây muốn nói rằng tôi là một người rất dễ thay đổi.

Cậu ấy muốn tôi mời đi ăn ở quán cá hương vị Hồ
Nam[6], gần bệnh viện Đông Hoa, món cá cay đó làm rất đúng với hương vị gia
truyền. Hai đứa tôi hồi còn ở Đức đã rất nhớ cái vị cay cay ấy, nhưng mà chị
giúp việc hoàn toàn không biết nấu cơm, thực phẩm châu Á ở siêu thị thì không đầy
đủ, mỗi ngày chúng tôi chỉ có thể ăn lạp xưởng xào khoai tây và hành tây, đến
cơ hội để ăn móng giò cũng không có vì hai đứa không biết tiếng Đức.

[6] Vị Hồ Nam: Một trong tám hương vị ẩm thực đặc
trưng của Trung Quốc, có nguồn gốc ở khu vực tỉnh Hồ Nam, có vị chua cay thơm.

Vừa ngửi thấy mùi cay ấy, mọi phiền não trong
tôi vội tan biến: “Ôi thơm thế chứ!”.

“Thơm thật đấy”, Tần Chi Văn tán thưởng.

Cô em phục vụ đứng bên cạnh cũng phải cười bẽn lẽn
nói: “Vâng, đúng là rất thơm ạ, mời anh chị dùng ạ”.

Hiếm thấy có thái độ phục vụ nào tốt như thế,
đang tâm trạng tốt, tôi lia đôi đãu sang nói: “Cậu cũng nếm thử xem sao”. Một
giọng nói vui vẻ và bay bướm cất lên: “Vậy thì anh không khách sáo nữa nhá”.

Ngẩng đầu lên thấy ông anh Cao Y Thần và cả một
đoàn người đi đằng sau, trong đó có cả bố nuôi tôi và Cố Tông Kỳ.

“Mọi người hôm nay tụ tập ăn uống à?”, tôi buông
đũa rồi bước đến bên bố nuôi, “Sao mà kéo nhau đi cả thế này?”.

Bố nuôi đưa thực đơn cho người bên cạnh, uống hớp
trà rồi nói: “Hội chẩn xong rồi thì đi ăn cơm thôi. Sao, hôm nay hẹn hò với bạn
trai à? Trùng hợp quá nhỉ?”.

Tôi dẩu môi lên: “Cái con muỗi[7] đấy á, bạn
trai gì chứ?!”.

[7] Tên của Tần Chí Văn, trong tiếng Trung đồng
âm với cách đọc từ con muỗi.

Lúc đó Tần Chi Văn cũng bước tới chào hỏi: “Em
chào giáo sư Trần”.

Tôi lén liếc mắt sang phía Cố Tông Kỳ, anh đang
chăm chú nghiên cứu thực đơn, gọi món xong anh cũng đưa mắt nhìn sang phía tôi,
trong giây lát tôi phát hiện ra có sự thay đổi trong ánh mắt ấy, đó là khi anh
nhìn Tần Chí Văn. Anh khẽ nhíu mày, vẻ mặt có chút nghiêm nghị. Có lẽ vì đọc
quá nhiều tiểu thuyết tình cảm, nên phản ứng đầu tiên của tôi là hai người Tần
Chi Văn và Cố Tông Kỳ có quen biết, thậm chí có khi lại có ân oán riêng gì đó.
Nhưng tôi không nói gì hết.

Chẳng còn tâm trí đâu mà ăn cá nữa, tôi quay
lưng về phía họ, ăn cơm mà cứ có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, lạnh
sống lưng, khiến tôi ngồi đấy mà như bị kim châm.

Không khí bên bàn họ thật náo nhiệt, ăn xong tôi
đi rửa tay, lúc quay lại thấy có người dựa vào tường ngoài hành lang, lại cứ
nghĩ rằng mình uống hơi nhiều nên chẳng để ý lắm. Khi đi qua rồi tôi mới nghe
có tiếng rì rầm phía sau lưng, quay đầu lại thấy một bác trung niên đang ngã ra
đất, người co giật. Tôi điếng người, nhưng bản năng phi thường liền cất tiếng gọi:
“Bố ơi, có bệnh nhân!”.

Dứt lời thì thấy tiếng kéo ghế, rồi tiếng chân vội
vã chạy tới, rất nhiều người đổ ra xem. Đang hoảng loạn, tôi bị một cánh tay
kéo ra, nói: “Để anh, em bảo mọi người gọi điện cho phòng cấp cứu bệnh viện
đi”.

Tôi còn đang đờ người nhìn bác kia, nhưng vẫn nhận
ra giọng nói đấy là của Cố Tông Kỳ. Và bàn tay anh ấy có chút lạnh nhưng rất
kiên định, lại có sức mạnh của sự tự tin.

Lập tức có người gọi điện thoại, đám bác sĩ vây
quanh chỗ đó, bố nuôi đứng ngay trước mặt tôi, tiếng Cố Tông Kỳ bình tĩnh cất
lên: “Chân tay co rút, hai tay co quắp, hai chân bị duỗi thẳng, hai đồng tử
giãn rộng, mất khả năng phản xạ ánh sáng và phản xạ sinh lý, không có cảm giác
đau, không còn ý thức, đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Nghi ngờ đỉnh đầu bên
trái có khối u”.

Có vị bác sĩ khoa Thần Kinh nói ngay: “Có phải
là sưng máu không? Thế thì xong rồi, khó giải quyết đây, yêu cầu bên phòng cấp
cứu chụp CT”.

Sau đó đoàn cấp cứu tới đưa bệnh nhân đi, tôi thấy
bác sĩ khoa Thần Kinh chạy theo họ, vừa đi vừa nói: “Chỗ cá còn lại nhớ gói về
cho tôi nhé”.

Mọi người đều bật cười, còn tôi thì không cười nổi.

Cái đèn pin Cố Tông Kỳ dùng để kiểm tra phản xạ
ánh sáng của đồng tử mắt quay vòng vòng trong không trung, tôi thấy anh chẳng
nói chẳng rằng, chỉ nhìn ra bên ngoài khẽ lắc đầu.

Ánh nắng trời thu thật rực rỡ, nhưng chiếu rọi
trên khuôn mặt anh sao lại như lớp sương mù che phủ.

Anh có hàng mi cong cong, rất điềm tĩnh, chiếc cằm
kiên nghị, có một mùi hương thật đặc biệt, không đơn thuần là mùi thuốc sát
trùng, mà còn có một thứ mùi hỗn hợp của hương trà cổ. Tôi cúi đầu, bóng tôi và
bóng anh như chồng lên nhau dưới nắng thu.

Chẳng ai để ý rằng tôi và anh cứ đứng đấy một
cách ngốc nghếch nên tôi thỏ thẻ nói: “Em thấy mình như biến thành thám tử
Conan vậy, đến chỗ nào là chỗ đó có bệnh nhân ngã xuống trước mặt em”.

Anh cúi xuống nhìn tôi, hỏi: “Cái gì mà Conan
cơ? Vì sao mà em nói thế?”.

Tôi giài thích sao với anh nhỉ? Tôi bèn nói rằng
đó là một nhân vật thám tử trong truyện tranh Nhật Bản, rõ ràng là chàng trai
trông lúc nào cũng nghiêm túc này không hề biết, nên chỉ đành trả lời cho xong
rằng: “Ý của em là, thôi, không giải thích rõ ràng được.”

Anh cười cười: “À, bệnh tình của bệnh nhân vừa
nãy không được ổn lắm”.

“Chuyện gì vậy ạ?”.

“Có khả năng là thùy não trái xuất huyết, tụ máu
cấp tính dưới lớp màng não cứng, sưng não nên có rất nhiều khả năng sẽ bị hôn
mê lâu đấy”. Anh thả lỏng vai, ngẩng đầu lên, ánh nắng chói lọi kia liền chiếu
vào tôi.

“Anh đã từng làm ở phòng cấp cứu hả?” Tôi muốn
xác nhận lại xem có đúng là tôi đã từng gặp anh ở phòng cấp cứu viện Đông Hoa
không?

Cố Tông Kỳ gật đầu nói: “Ừ, hai năm trước anh đã
từng làm ở đó nửa năm”.

Hóa ra đúng là anh, chính là vị bác sĩ khi đó
tôi thấy rất đáng yêu ấy, tôi chớp chớp mắt, nhướn mày hỏi anh: “Cái ông bệnh
nhân bị tai nạn mặt đầy thương tích ấy, sau đó đi phẫu thuật thẩm mỹ thật hả?”.

“Hả?”. Anh không ngờ rằng tôi sẽ hỏi như vậy, liền
chớp mắt rồi cười phá lên, “Không, anh ta vẫn cảm thấy khâu có lẽ tốt hơn,
nhưng đe dọa anh rằng nếu anh khâu không tốt anh ta sẽ kiện anh”.

“Sau đó thì sao?”.

“Sau đó khâu xong thì anh ta về”.

Nụ cười của anh thật nhẹ nhàng, như đám mây bồng
bềnh trên bầu trời thu xanh biếc, tôi nghĩ nếu như anh cười thêm chút nữa chắc
sẽ đẹp trai lắm, nhưng mà có thể thấy bác sĩ ngoại khoa cười đã là chuyện hiếm
gặp rồi.

Điện thoại của bố nuôi tôi đổ chuông, bên bệnh
viên giục ông sang làm phẫu thuật, họ nói bệnh nhân béo quá, bụng to như núi vậy,
tất cả số móc đều không đủ dài, nên yêu cầu ông quay về xem tình hình.

Tôi chen vào hỏi: “Lớp mỡ dày bao nhiêu vậy ạ?”.

Vị bác sĩ trong điện thoại lập tức trả lời: “Như
ba quả núi ghép lại vậy”.

Tôi thấy thật buồn cười, hứng chí gắp liền mấy
miếng cá.

Cố Tông Kỳ đứng bên cạnh tôi nói khẽ: “Ớt có hại
cho dạ dày đấy, tốt nhất nên ăn ít thì hơn”.

Lúc đấy mọi người đều đi hết rồi, còn tôi, Tần
Chi Văn và Cao Y Thần ngồi một bên, tôi còn chỉ vào trán mình rồi nói: “Còn dễ
nổi mụn nữa, nhưng mà ngon thì ăn hết”.

“Nổi mụn không phải là vì hoocmon sao?” Cao Y Thần
nhìn tôi cười mà giả vờ như không.

Tôi lườm anh ta: “Đợi em hai mươi lăm tuổi mới
nghĩ đến vấn đề hoocmon”.

Cuối cùng có thể yên tĩnh mà ăn nốt miếng cá rồi.

Lần thứ hai sau khi ăn no, vì cay mà mặt đỏ bừng
nên tôi đi rửa mặt. Bọn Tần Chi Văn lái xe về rồi, còn lại tôi trong thang máy,
gặp Cố Tông Kỳ đang gọi điện thoại.

Anh quay lưng lại với tôi, tay vịn vào lan can,
bờ vai gầy gầy, có thể thấy đó là một đôi vai thật quyến rũ.

Tôi thấy anh nói: “Con biết rồi, bây giờ con sẽ
đi ngay, vâng, con biết là ở nghĩa trang Phổ Nguyên, vâng, con biết rồi”. Anh
quay người lại, thấy tôi liền cười nhẹ một cái, nói: “Đi thôi”.

Tôi đang tính làm sao để lấy được số điện thoại
của anh.

Thang máy thật là chậm, chỉ có hai đứa tôi, lòng
tôi rối bời, cố mím chặt môi không nói câu nào. Đột nhiên anh cất tiếng: “Dụ Tịch
à, bác sĩ Cao Y Thần nói thế nào nhỉ, em là một cô gái tốt…”

Hóa ra vị bác sĩ này cũng không phải tuýp người
chậm hiểu lắm đâu, cũng tinh phết đấy, nghe hiểu trò chơi chữ giữa tôi và Cao Y
Thần, tôi giả vờ cười tự nhiên, nói: “Thực ra em cũng không muốn thế nào đó với
anh Cao Y Thần đâu, nhưng mà anh biết đấy, con gái không có người yêu thì đúng
là một việc thảm vô cùng”.

Anh có phần hơi ngạc nhiên, chưa kịp nói gì thì
thang máy đã “ding” một cái, báo xuống đến tầng một. Tôi ngẩng đầu lên, nói với
anh bằng giọng đùa cợt: “Cho nên, làm sao bây giờ, lẽ nào bác sĩ Cố Tông Kỳ chịu
làm người yêu của em?”.

Tôi không đợi xem vẻ mặt của anh như thế nào, liềnvẫy vẫy tay chào tạm biệt:
“Em chỉ đùa thôi, đừng có mà cho là thật nhé, gặp lại anh sau nha”.

Dứt lời tôi bước vội ra ngoài.

Mấy chiếc lá khô bay bay rơi xuống chân tôi, giẫm
lên nghe sột soạt thật thú vị, bầu trời xanh biếc, vài đám mây bay lơ lửng trên
trời, ánh nắng cứ chiếu rọi xuống nhân gian, không khí mùa thu tràn ngập khắp bầu
trời.

Mồ hôi tay túa ra, tôi phải rút giấy ăn ra lau.
Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, nếu như tôi có ý với người đàn ông kia, thì
chiến lược của tôi là đúng đắn, chỉ là dùng sai chiến thuật. Một người có tính
cách chính trực, ôn hòa như Cố Tông Kỳ thì phải tỏ tình trực tiếp, chứ không thể
nói ẩn nói ý được. Mà tôi bây giờ, nhất định là bị anh ấy ghét rồi.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+