Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 04 part 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tối đó, tôi ghé vào quán Mc’Donalds gọi một chiếc hamburger đùi gà, một cốc Sprite to, nhai bằng hết chỗ đá trong cốc.

Tôi ghét nhất là người khác đem mấy cái chuyện vớ vẩn đấy gán vào tôi, càng ghét nghĩ tới mấy chuyện đó.

Cũng vì chuyện đó mà tôi biến thành Godzilla khủng rồi.

Tôi là một người yêu thể diện thà chết chứ không khuất phục, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành. Sau khi việc đó xảy ra, suốt một năm trời tôi phải tránh đi qua bệnh viện Đông Hoa, tôi thấy xấu hổ lắm.

Tôi là Dụ Tịch yêu quý bản thân mình nhất, không phải sao?

Tôi ăn no căng bụng rồi mới về ký túc xá, toàn thân chứa đầy CO2, cần O2 gấp để trao đổi hô hấp.

Đầu hơi quay quay, những việc xảy ra trong quá khứ dồn về, lần lượt xuất hiện trong đầu, mà tôi đang cưỡng ép bản thân nhớ về những hồi ức ấy.

Sau ngày hôm đó ba hôm, tôi không ngủ đủ giấc. Chia tay với Đồng Nhược Thiên, thời gian đầu không thấy có gì là đau khổ, khó vượt qua, chỉ là thấy thời gian trôi sao chậm chạp thế, mỗi giây mỗi phút tôi đều nhớ tới anh ta, tôi muốn kể cho anh ta những chuyện hàng ngày, rằng hôm nay tôi đã làm những gì, ăn gì thì tôi mới hoảng sợ nhớ ra là chúng tôi đã chia tay.

Tự nhiên tôi thấy quãng đời của mình dài đằng đằng không thấy điểm kết thúc ở đâu.

Đánh mất một thứ quan trọng trong cuộc đời, cũng giống như chiếc sạc điện thoại dùng đã rất lâu một ngày bỗng dưng biến mất, tôi bắt đầu thấy đau khổ thực sự, nỗi đắng cay trào dâng tự đáy lòng. Và tôi không thể ngủ ngon.

Không hề có nước mắt, thà rằng khóc thật to, khóc đến khi mệt nhoài mà thiếp đi, còn hơn là chết trong im lặng thế này.

Các bạn cùng phòng thì bận rộn tìm việc, tôi về quách nhà ở. Ba ngày không chợp mắt, người chẳng còn chút sức lực nào, tôi ngâm mình trong nước ấm rồi lấy lọ thuốc ngủ mẹ nuôi kê cho.

Thực ra lọ thuốc ấy chỉ đựng có mười viên, nhưng đã bị tôi uống dần còn có hai viên. Tôi muốn mình ngủ một giấc ngon lành nên đã uống nốt hai viên còn lại.

Cơn buồn ngủ lập tức tràn tới, mọi sự mệt mỏi cuối cùng cũng đã biến mất, trước mắt là một vườn hoa trắng và rồi tôi không còn biết gì nữa.

Đến khi tỉnh lại tôi thấy mình đang ở trong một khung cảnh ồn ào, còn nghĩ chắc mình đang nằm mơ, tôi lờ đờ mở mắt nhìn, mí mắt nặng đến mức chỉ nhìn thấy khuôn mặt của mẹ tôi, bà đang chăm chú nhìn tôi.

Thế là tôi hoảng hốt bừng tỉnh hỏi: “Con đang ở đâu thế này?”.

Cô y tá đứng bên cười nhẹ nhàng nói: “Trong bệnh viện, người tự tử được cứu sống lại tất nhiên là phải trong bệnh viện rồi”.

Tôi hoang mang hỏi: “Ai tự tử cơ? Cứ uống thuốc ngủ là tự tử à?”.

Tất cả mọi người đều dồn mắt về phái tôi, vẻ mặt rất quái đản. Tay tôi còn đang được truyền nước, sau đó có một vị bác sĩ bước tới nói: “May là chưa rửa ruột, tôi cũng nghĩ cô không sao, thôi dọn dẹp đồ rồi đi đi”.

Cô y tá “ừ” một tiếng dài rồi hỏi: “Thế sao gọi cô ấy rõ lâu mà không tỉnh?”.

Tôi nhìn cô ta nói: “Cô thấy ai ba ngày không ngủ, uống hai viên thuốc ngủ mà đòi một chốc lát là có thể tỉnh dậy không?”.

“Cô làm gì mà những ba ngày không ngủ?”, cô y tá tỏ ra hiền dịu hơn nhiều giúp tôi tháo bỏ ống truyền nước.

Lúc đó tôi thấy cái mồm mình cũng trơ thật, nói ra mà thấy chỉ muốn đánh chết tôi lúc đấy: “Tôi thất tình, hi hi, nên mới không ngủ”.

Mọi người xung quanh chuyển từ thái độ kỳ quái sang đồng tình với tôi. Tôi mặc quần áo và khi bước ra khỏi phòng cấp cứu thì nhìn thấy một bác sĩ trông ngốc nghếch đáng yêu.

Về nhà ngủ cả một ngày, khi quay về trường thì thấy các bạn đang buôn chuyện có một nữ sinh trong trường tự tự vì tình. Tôi nghe mà thấy điên tiết. Bọn họ nói: “Thật đáng thương cho cô ấy, người yêu đòi chia tay, cô ấy uống cả một lọ thuốc ngủ, khó khăn lắm được bệnh viện trường mình cứu sống. Bây giờ chắc cô ấy cũng đáng thương lắm, không biết có bị đưa vào viện tâm thần không nữa?”.

“Nặng đến thế cơ à? Liệu có phải thần kinh không bình thường không?”.

Nghe đến đấy tôi lại muốn nhảy dựng lên, thế là tôi cố gắng nở một nụ cười thân thiện hỏi: “Cô bạn đấy là ai vậy?”.

“Chẳng biết, tớ cũng nghe chỗ khác đồn thế, chắc là bên bệnh viện giữ bí mật đấy”.

Giữ bí mật cái quái gì chứ, tôi đến phổi cũng sắp nổ tung rồi đây. Cái này rõ ràng là được thêm mắm thêm muối rồi cố tình tung ra cho mọi người biết, kết quả là tôi đã trở thành đứa con gái thần kinh không bình thường đáng thương trong mắt mọi người.

Tôi lại đau khổ lẩm nhẩm rằng tôi chính là đứa con gái thần kinh không bình thường, chính lá cái đứa tự tử vì tình và tôi lại mất ngủ.

Không ngủ được, tôi trèo lên giường bật máy xem Code Blue, xem đến đoạn Kosaku cấp cứu cho một công nhân bị cây thép đâm vào, khi huyết áp bệnh nhân tụt xuống rất thấp thì anh ta ra tay đấm một cái.

Bệnh nhân liền khỏi ngay.

Tôi bắt đầu thấy bối rối, mình đang làm cái gì đây nhỉ? Xem đi xem lại mấy lần, thấy tư thế đấy thật đẹp, quyết định ghi lại câu hỏi đó dùng để làm những câu hỏi tiếp cận Cố Tông Kỳ.

Sau đó càng xem tôi lại càng khóc, nhất là khi đến cảnh Kosaku ôm bà nội. Thấy anh ôm người bà nhân hậu muốn mua thật nhiều quà vặt cho cháu nội, người bà ấy sau khi bị lẫn vì tuổi già khiến tôi cảm thấy thật là một người phiền phức và tôi đã khóc.

Giây phút ấy, bác sĩ Kosaku của Code Blue không còn là người lạnh lùng, thông minh hoàn hảo nữa, mà là một người chân thật, một đứa trẻ có chút ích kỷ.

Vậy Cố Tông Kỳ thì sao? Tự nhiên tôi lại nhận ra là những gì tôi nhìn thấy chỉ là vẻ bề ngoài của anh mà thôi.

Còn tôi nữa? Tôi là một Dụ Tịch như thế nào? Là đứa hay cười hay đùa, hay là đứa hay khóc và lạnh lùng đến mức ích kỷ vô tình?

Phải muộn lắm tôi mới đi ngủ, may là vừa đặt lưng có thể ngủ được ngay, gần trưa tôi mới mò dậy, thấy điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của bố nuôi.

Thấy kỳ lạ nên không chờ thay quần áo tôi gọi lại luôn cho ông. Ông vội vàng nói với tôi: “Tịch Tịch à, tối qua bố quên không nói với con, à, cái điện thoại con mua cho bố bố không biết gửi tin nhắn thế nào, loay hoay mãi mới gõ được hai chữ “không có”, bố thấy nó không dễ dùng như cái cũ của bố, lúc nào con mang đi sửa cho bố nhé”.

Tôi chỉ đành ngắt lời ông nói: “Bố à, nói chuyện chính đi nào, sau cái chữ “không có” đấy bố định gõ thêm những cái gì?”.

Nhắc đến đấy bố nuôi tôi mới nhớ ra nói: “Là cái chuyện hôm qua con bảo bố đi hỏi xem Cố Tông Kỳ có người yêu chưa ấy mà, bố đã áp dụng cách mà con bảo hỏi ra rồi. Kết quả bố lại nhỡ mồm nói thêm rằng, thế này nhé lúc nào gặp mặt con bé Tiểu Quyên Tử nhà chú. Lúc đấy bố thấy nó có vẻ khó xử lắm, nhưng mà nể mặt bố không từ chối liền bảo đồng ý, bây giờ thì bố đúng là cưỡi hổ khó xuống rồi, bố không dám nói với mẹ nuôi con là đừng có giở trò gì, nhưng mà phía bên Cố Tông Kỳ bố cũng chẳng biết nói lại thế nào”.

Bố nuôi tôi cái gì cũng tốt, chỉ có mội cái chỉ số tình cảm thì không đạt yêu cầu. Tôi hoàn toàn không nghĩ cách nữa, im lặng một lúc thì một suy nghĩ ranh mãnh xuất hiện trong đầu tôi, tôi bảo bố: “Thực ra chuyện này không khó, bố cứ nói với Cố Tông Kỳ là sẽ gặp mặt, còn phía chị Tiểu Quyên Tử thì bố đừng nói gì cả, đến lúc đó con tới là giải quyết xong hết”.

“Con làm được không vậy?”.

Nói thật là tôi cũng chẳng chắc, việc không mấy đạo đức như thế này quả là lần đầu tiên tôi làm, nhưng mà tôi cũng không thể biếu không Cố Tông Kỳ cho chị Tiểu Quyên Tử được, người con trai mà tôi thích nhất định tôi phải làm cho phần trăm lọt khỏi tay giảm xuống mức thấp nhất chứ.

“Không vấn đề gì đâu bố, nhưng mà bố này, nếu như bố thực sự muốn mọi chuyện không sao thì đừng có mà nhỡ mồm nói ra điều gì nhé”.

“Ừ ừ!”.

Vậy là hai bố con nói chuyện một hồi lâu và cả hai đều cười nhẹ nhõm.

Thời gian hẹn là chiều ngày kia, vừa may là Cố Tông Kỳ không phải đi làm, nhiều thời gian rảnh. Mây ngày hôm nay tôi bận đến nỗi chẳng có thời gian tới làm phiền anh, vừa vội đi nhanh tới chỗ hẹn tôi vừa đoán già đoán non xem mấy hôm nay rảnh rỗi thế liệu anh có nhớ tới tôi hay không.

Thời tiết không được đẹp lắm, mặc dù trời đã bớt sương mù nhưng hơi nước vẫn đọng lại trong không khí, vừa ẩm ướt vừa lạnh buốt, lạnh đến thấu xương.

Tôi căm ghét kiểu thời tiết như thế này, nó khiến tôi tụt hết cả nhiệt huyết.

Điểm hẹn là quán cà phê trang nhã, hay nói thẳng ra là sẽ tốn ít tiền. Nhóm học văn học Anh – Mỹ chúng tôi được một ông chủ giàu có dẫn dắt, nên cũng khá thích thú với bữa trà chiều.

Thực ra là tôi muốn ăn món trứng ốp ở hàng này, và cũng muốn làm thế nào đó để không phải tiêu tiền của mình.

Cố Tông Kỳ đã tới, từ ngoài cửa sồ tôi đã thấy anh ngồi ở bàn trong góc, yên lặng đọc sách. Tôi đoán rằng dù tôi có không bước vào thì anh cũng sẽ ngồi ở đó cả ngày, kiên trì đọc cho hết quyển sách.

Tôi nhìn anh một lúc, rồi thấy quá giờ hẹn được năm phút, mà anh vẫn ngồi đó, chăm chú đọc.

Mang theo người đàn ông này đúng là một cách nghĩ khó thực hiện, tôi đẩy cửa bước vào, em nhân viên phục vụ ngoan ngoãn nở nụ cười chào tôi, lúc này Cố Tông Kỳ mới chịu ngẩng đầu lên, và tôi bắt được ánh mắt ngạc nhiên của anh, còn có chút gì đó vui mừng nữa.

“Dụ Tịch, sao lại là em chứ?”.

Áo sơ mi kẻ xanh nhạt, quần màu tối, rất đơn giản nhưng hơi khác so với khi không khoác trên người chiếc áo blouse trắng, một khí chất rất đặc biệt, chút mới mẻ kiểu trường học, toát lên vẻ thư sinh.

Tôi cười cười, cố gắng giấu đi vẻ mặt sắp lộ tẩy nói: “Do bố nuôi em nhầm lẫn, vừa nãy chị Tiểu Quyên Tử gọi điện thoại đến kể hết sự tình với em, nhưng mà chị ấy thấy hơi ngại nên bảo em tới xin lỗi anh”.

Đây gần như là lời nói dối theo đúng bản năng của tôi, vì khi gặp anh thì toàn bộ những gì tôi chuần bị để nói đều đã bay sạch rồi.

Anh bảo tôi ngồi xuống, nụ cười vẫn treo mãi trên khoé môi: “May là em tới, nói thật là anh cũng không thấy thoải mái chút nào, em bảo hai người chẳng quen biết gì tự nhiên gặp nhau nói chuyện, cảm thấy cứ sao sao ấy”.

Tôi ngầm đắc ý may là mình đã gặp anh từ trước chứ không phải cái kiểu gặp nhau như đi xem mặt một cách kỳ quặc và không thể lý giải.

Thấy quyển sách anh đặt trên bàn tôi liền hỏi: “Sách gì thế anh?”.

Anh giơ lên cho tôi xem, toàn là tiếng Nhật: “Là một cuốn sách nói về chữa trị bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hay lắm”.

Tôi lắc lắc đầu nói: “Em lại không hiểu gì hết”.

“Nếu như em có hứng thì anh sẽ nói qua cho em nghe, chỉ những thứ rất cơ bản thôi”, anh nhìn xuống đưa tay lật lật sách, rồi cười hỏi tôi: “À thế em muốn ăn gì hay gọi đồ uống gì đi”.

Tôi liếc mắt nhìn qua menu rồi nói: “Trứng ốp đi ạ”.

“Có gọi gì uống không? Hay là uống trà vậy, tốt cho dạ dày”.

Tôi gật đầu rồi thấy mình ngồi chẳng thoải mái gì, mặc dù ở đây có món ăn ngon mà tôi thích, trước mặt lại là anh chàng điển trai nhưng sao lại có một cảm giác kỳ kỳ.

Và tôi đã hỏi Cố Tông Kỳ như thế này: “Cố Tông Kỳ, anh có thích nơi này không?”.

Anh có chút không để tâm nói: “Hả, gì cơ? À, cũng được, hay phết.”

Tôi cảm thấy anh đang có chuyện gì đó: “Anh sao vậy?”.

Anh cười gượng nói: “Mặc dù nói ra điều này không phải lúc, nhưng mà hôm nay lúc làm việc anh gặp phải chút phiền phức. Trong một ca phẫu thuật vì cắm ống vào tâm thất phải nên bệnh nhân bị suy tim”.

“Có phải là sự cố không?”.

“Thực ra bệnh nhân không hề biết, hơn nữa ở bệnh viện việc cắm ống vào tâm thất phải cũng không phải là ít gặp, mọi người đều ngầm coi đó là sự cố rồi. Nhưng mà bệnh nhân đáng thương lắm, cấp cứu hồi lầu mới cứu được”.

“Vì thế nên tâm trạng anh không vui à?”.

Anh cười cười: “Thực ra cũng chỉ là một phần thôi, vừa nãy anh qua thăm mộ ông nên trong lòng thấy khá nặng nề”.

Lúc đó, tôi cảm giác Cố Tông Kỳ cũng là một đứa trẻ, một đứa trẻ có gia đình.

Thế nên nghĩ một lúc tôi nói với anh: “Cố Tông Kỳ, em đưa anh tới một nơi”.

Dứt lời tôi chợt hiểu ra rằng, yêu một người là cảm giác yêu chứ không phải trạng thái yêu.

Giống như vừa nãy, nhìn thấy anh tôi thấy rất vui, nhìn anh trầm lặng không vui như thế tôi cũng thấy buồn. Và tôi bây giờ, muốn làm cho anh thấy vui vẻ hơn một chút, tạm quên đi những phiền não, đau thương kia.

Rất đơn giản, chỉ là muốn làm chút gì đó cho anh, chính là thứ cảm giác ấy.

Cái cảm giác yêu một người đơn thuần như thế, cũng chỉ là một ước muốn xa xỉ rằng làm cho người ở trước mặt mình mãi mãi vui vẻ, luôn nở nụ cười.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+