Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 08 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8: Tình yêu một nửa

Hôm đó trong buổi thảo luận của học viện, tôi
đang nói về phù thủy.

Đây đáng lẽ là buổi thảo luận nghiêm túc về biên
dịch, khổ nỗi dạo này sếp tôi lại mê tít tác phẩm Cành vàng của James George
Frazer[1], tư tưởng về ba giai đoạn phát triển trí tuệ con người của Frazer có ảnh
hưởng lớn đến học giả nhân loại trường phái chức năng Anh B.K.Malinowski.

[1] Là một nhà nhân học văn hóa nổi tiếng thế giới
người Anh theo trường phái tiến hóa luận. Cành vàng chú trọng nghiên cứu văn
hóa nhân loại thời kỳ chuyển đổi từ tín ngưỡng sang tôn giáo, từ tư duy ma thuật
sang tư duy tôn giáo dưới cái nhìn khoa học.

Thế nên chúng tôi không ngừng bàn tán lạc đề,
tôi là người xưa nay hay mê tín, tin chuyện ma quỷ, Trung Quốc hay của nước
ngoài đều tin hết, cô bạn ngồi bên cạnh chen vào: “Này, các cậu có ai biết bùa
giáng đầu không?”.

Sếp tôi là người trả lời đầu tiên: “Là ma thuật
đen chứ, mười năm trước chết do bùa ngải ở Hawaii nhiều lắm, loại bùa này rất
phổ biến ở các nước Đông Nam Á, lấy móng tay và tóc để nguyền rủa ai đó chết, nhưng
trên cơ thể người chết chẳng có dấu vết bệnh lý nào”.

Bọn tôi nghe xong đều sởn gai ốc, ông anh lớp
trên bảo: “Thôi đừng dọa người ta đi!”. Rồi ngồi xích lại gần tôi.

“Trong ma thuật đen đáng sợ nhất là thuật chiêu
hồn – necromancy, được chia làm hai trường phái, phái chiêu hồn thường thực hiện
bằng cách lập đàn và bùa chú, phái tử thi thường phải khai quật tử thi và trộm
mộ thì mới đạt được ma lực hắc ám kinh khủng cần thiết”.

Chúng tôi thấy ngưỡng mộ sếp vô cùng, tuy ai
cũng sợ nhưng đều tò mò ngồi nghe tiếp: “Hình thức hô gọi thường được tiến hành
sau khi người chết được mười hai tháng, bởi vì dân gian tin rằng trong vòng mười
hai tháng sau khi chết linh hồn vẫn lẩn quẩn xung quanh mộ. Không được để người
sống nhìn thấy, địa điểm tiến hành thường ở các ngã tư, tầng hầm bỏ hoang, bãi
hoang, khu rừng hay bụi cây khô héo nơi ít người qua lại. Chiêu hồn sư tay cầm
quyền trượng, làm phép hô gọi những linh hồn thế giới âm. Nếu như làm phép
thành công, thì chiêu hồn sẽ chịu khuất phục dưới chân của thầy đồng, sẽ biến
hình thành âm hồn trả lời những câu hỏi và yêu cầu của thầy đồng”.

Sếp thao thao bất tuyệt nói nhiều lắm, lấy rất
nhiều ví dụ. Phòng họp vốn đã trống trải, giọng sếp lại ấm trầm nên càng tăng
hiệu quả kinh dị, rồi một lúc sau sếp ngừng lại một cách kỳ quái, cúi đầu xuống
rồi lại ngẩng đầu lên, miệng nở nụ cười nham hiểm, thốt ra một câu: “E go sum
te peto et uidere queo!”.

Sau đó hai con mắt cứ nhìn chằm chằm vào chiếc
điện thoại trên bàn.

Chúng tôi nhìn sếp vẻ cảnh giác, chiếc điện thoại
bỗng đổ chuông ầm ĩ. Ngay tức khắc, phòng họp yên tĩnh trở nên đáng sợ, một cô
bạn hét ầm lên: “Á, á…”.

Thế là bọn tôi cũng hét theo: “Á, á, á!”. Ông
anh lớp trên còn nhảy co hết cả hai chân lên, cũng chẳng ai biết ai hét lên vì
cái gì, chỉ là một lũ ngớ ngẩn rú ầm lên.

Sếp nhìn chúng tôi kỳ quặc, nhấc điện thoại nói:
“A lô, bảo chú bốn giờ gọi điện, cũng đúng giờ phết nhở, ừ, anh giờ rảnh rồi,
được, chú cứ đến cổng Bắc trường đợi anh nhé”.

Sau đó quay ra nhìn bọn tôi khinh bỉ nói: “Hét cái
gì chứ? Thôi về tắm rửa đi ngủ đi”.

Rồi bỏ lại lũ học trò đã bị dọa thành công.

Tôi thật không chịu nổi nữa rồi, hai hôm liền bị
mấy thứ vớ vẩn dọa sợ chết khiếp, cô bạn ngồi bên ôm cặp ảo não nói: “Cái lão
chết tiệt, lão chết tiệt, tớ phải đi mua búp bê bùa chú đây”.

Ông anh lớp trên tò mò hỏi: “Búp bê bùa chú là
cái gì vậy?”.

“Em cũng chẳng nói rõ được đâu, nói chung là một
loại đồ dùng để phù hộ cho mình, đại loại là thế. Thôi, em phải đi đây, ở thêm
lúc nữa chắc em sẽ tưởng tượng ra những xác chết chui lên từ mặt đất, còn sếp
thì nhảy nhót hô thần gọi quỷ!”.

Anh lớp trên vội túm lấy cô ấy bảo: “Anh, anh
đi, anh cũng muốn đi!”.

Nên tôi cũng nhảy lên hỏi: “Tớ cũng đi!”.

Trên đường chúng tôi bàn tán về cái ma thuật đen
mà sếp vừa nói. Đến cửa hàng bán đồ lưu niệm cạnh trường, tôi thấy một đống búp
bê đầu to, được móc với nhau bằng chỉ.

Có rất nhiều loại được treo trên tường, anh lớp
trên nhìn thấy một cái, hưng phấn chen lên nói: “Ha ha, cái này đẹp, anh thích
cái này”.

Tôi xông lên đọc lời chú thích: “Muốn thấy người
mà mình ghét tự gây thương tích, tự kỷ, hoặc nổi điên? Tự Thống Nam[2] sẽ khiến
cái gai trong mắt bạn thần kinh không bình thường, tâm thần rời rạc, ưu tư buồn
bực!”.

[2] Tên con búp bê

Tôi run lẩy bẩy một tý rồi lại tiếp tục tìm, bỗng
nhìn thấy một con búp bê bùa chú có tên là Kẻ trộm trái tim: “Giúp bạn trộm
trái tim của anh ấy và đem tình cảm chân thành của bạn tới cho người bạn yêu,
khiến hai người trong lòng đều có nhau”.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại nhớ tới Cố
Tông Kỳ.

Ánh nắng buổi trưa chiếu qua kẽ lá xiên xuống mặt
đất, thành những bóng nắng rơi dưới chân. Dưới ánh nắng tôi giơ tay lên, hai
con búp bê treo trên tay, cơn gió đông bất chợt lùa tới, khiến chúng lắc lư, lắc
lư.

Tôi cười ngô nghê, rất muốn tặng con màu đen cho
Cố Tông Kỳ để đánh cắp trái tim anh về cho tôi, rồi sẽ đặt trong két an toàn,
khóa hẳn mười tám chiếc khóa, từ đó trái tim anh chỉ thuộc về mình tôi mà thôi.

Và trong mắt anh cũng sẽ chỉ có mình tôi, những
người con gái đều trở nên mờ nhạt.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, đến tôi cũng bị chính cái suy
nghĩ ấy làm giật mình một phen, tôi thấy mình sao ích kỷ đến đáng sợ vậy. Cảm
giác muốn chiếm hữu chưa từng mãnh liệt đến thế, thậm chí là với Đồng Nhược
Thiên, cũng chưa bao giờ xuất hiện.

Nhưng mà, tặng con búp bê bùa chú này cho anh bằng
cách nào được nhỉ, liệu anh có nghĩ tôi thật ấu trĩ, thật ngớ ngẩn không?

Móc vào điện thoại, hay là treo vào túi xách,
hay là lấy hẳn dây thừng treo vào cổ anh, để anh không lúc nào quên được tôi.

Tóm lại là cái này phải tặng như thế nào đây?
Anh có nhận nó không? Thật là đau đầu quá cơ.

Tôi rất ít khi tặng con trai cái gì, chỉ cần là
có ý tặng thì đều chọn sô cô la Dove.

Hồi đầu bọn họ đều nghĩ là tôi muốn tỏ tình với
bọn họ, sau mới phát hiện ra rằng ở nhà tôi thứ nhiều nhất chính là sô cô la
Dove, chỉ cần thò tay vào tủ là có thể mò được một hộp Dove sắp hết hạn.

Về sau đó trở thành thói quen rồi, bọn họ cũng
chẳng để ý nữa, mà sô cô la cũng được các cô gái yêu thích.

Lần đầu tiên tặng quà sinh nhật cho Đồng Nhược
Thiên, tôi phải vắt nát óc. Một tháng trước đó đã bắt đầu xếp sao giấy, mỗi
sáng lên lớp đều mang một tập giấy gấp sao, không cần biết cô giáo đứng trên
nói cái gì, chỉ cắm đầu vào gấp sao thôi. Tối về thích thú lôi đống sao đã gấp
ra đếm một lượt, rồi bỏ vào bình thủy tinh, lắc lắc nghe tiếng chúng va vào
thành, cảm thấy mình là đứa con gái hạnh phúc nhất trên đời này.

Sau tôi gấp đến đau cả tay nên chỉ gấp được chín
trăm hai mươi ba ngôi.

Lẽ ra là định gấp hẳn chín trăm chín mươi chín
ngôi cơ.

Ngày sinh nhật anh ta, tôi cẩn thận bọc chiếc
bình lại, rồi hồi hộp chờ đợi sự kinh ngạc trong mắt anh ta, nhưng anh ta lại
chỉ bình thản nhìn qua một cái nói: “Cám ơn em, anh rất thích”.

Nhưng mà tôi chẳng thấy vẻ thích thú gì trên mặt
anh ta cả.

Sau đó có lần đến ký túc thấy chiếc bình sao cô
đơn đứng một góc trong ngăn kéo, phủ một lớp bụi trên đấy, tôi chỉ đành quay mặt
đi, giả vờ như không nhìn thấy.

Sau đợt đó tôi không tặng Đồng Nhược Thiên hay
ai đó bất kể cái gì do tự tay mình làm, hoặc là món quà nào đặc biệt nữa.

Vì thế tôi mới âu sầu, tôi sẽ thấy Cố Tông Kỳ
tay nắm chặt con búp bê, liệu có bóp chặt đến nỗi xương của nó bị vỡ vụn không
nữa.

Nghĩ như thế chẳng có tý ý nghĩa thực tế gì, nên
tôi đem mấy cuốn sách cần dịch hôm nọ theo, định là tranh thủ lúc hỏi mấy thuật
ngữ y học sẽ xem xem có cơ hội ra tay không.

Trước khi đi, tôi treo con búp bê màu hồng vào
điện thoại rồi đọc câu: “E go sum te peto et uidere queo”. Nếu như ông trời
nhìn thấy nhất định sẽ cảm nhận được sự chân thành của tôi.

Vậy là tôi tới khoa ngoại, cũng đã muộn rồi,
trên đường đi toàn thấy tiếng bản tin thời sự phát ra từ các phòng bệnh. Tới
phòng trực bác sĩ, thấy ở trong có tiếng ai đó nói chuyện, nhìn vào thấy Cố Tông
Kỳ đang đứng một bên xem phim CT.

Tôi bước tới, đứng ngay sau lưng anh khẽ “hù” một
cái, anh quay đầu lại, cười nói: “Vừa nãy thấy em rồi, rón rén như trộm, hóa ra
là định hù anh”.

“Thế anh có bị giật mình không?”.

“Sau giật mình được, em nhìn này ở đây có phản
quang nên nhìn thấy ngay”.

Tôi tròn mắt nói: “Chán chết, anh đang làm gì vậy?”.

“Đọc phim, đoán xem đây là đâu?”.

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Trung thất”.

Anh nhìn tôi hơi ngạc nhiên: “Giỏi đấy”.

Tôi đưa tay, sờ sờ tấm phim CT rồi ra tay lấy hiệu:
“Cố Tông Kỳ, em xem các bác sĩ giỏi trên ti vi loáng cái đã nhét được tấm phim
lên rồi, nhét thế nào vậy? Mấy cái ốc nhỏ thế này, không phải là để kẹp vào
à?”.

Anh lấy tấm phim xuống, cổ tay khẽ nâng tấm phim
lên rồi nhét chắc chắn vào màn hình trắng, “Đấy, dùng lực mạnh một tý là được”.

Tôi tò mò, lôi xuống, thử nhét lên, nhưng thất bại,
Cố Tông Kỳ cười bảo: “Mạnh tay nào”.

Cổ tay tôi bị anh nắm chặt, cảm giác mượt mà lan
tỏa khắp người, dường như chạm cả vào mạch máu tôi. Mạch tự nhiên đập mạnh hơn
bình thường, anh đứng gần như thế, gần như nửa người bao lấy tôi.

Tay anh cầm nhẹ nhàng, cánh tay tôi giơ mạnh một
cái, “pắc”, tấm phim CT đã được nhét vào, vững chắc ở yên đó.

“Hóa ra đơn giản thế à”. Tôi lí nhí, tay anh dần
buông ra.

“Đơn giản thế thôi, mà phải rồi, em tới tìm anh
có việc hả?”.

“Dịch, từ y thuật tiếng Anh”.

Tối đầu đông rất lạnh, ánh đèn phòng trực sáng
trưng, ấm áp.

“Đây là phẫu thuật cắt bỏ mảnh cung đốt sống,
dây thần kinh kích thích, đây là viêm màng não…”.

Chuông điện thoại tôi reo, lúc rút ra con búp bê
bùa chú kêu lên vài tiếng. Hóa ra là tin nhắn của Tần Chí Văn: “Hộp gỗ giáng
hương cậu muốn tớ tìm được rồi đấy, khi nào thì mang tới cho cậu được?”.

Tôi trả lời: “Mai đi, tớ ở trên trường”.

Vứt điện thoại sang một bên, nhưng mắt Cố Tông Kỳ
không rời khỏi điện thoại của tôi, anh thấy kỳ lạ hỏi: “Cái kia… con búp bê đấy
là gì vậy?”.

“Búp bê bùa chú đấy, ma thuật trắng đáng yếu”.

Thế là toàn bộ kiến thức hôm nay sếp dạy cho
chúng tôi tôi đem kể lại nguyên văn cho Cố Tông Kỳ, sau khi nghe xong anh phá
lên cười nói: “Cô ngốc, thế giới này làm gì có nhiều chuyện đến thế? Em đúng là
rất biết tự dọa mình đấy”.

Tôi tỏ vẻ bất mãn cãi lại: “Em sợ ma, anh quản
được sao?”.

“À, anh còn biết xem tướng đấy, cũng biết bói nữa,
em tin không?”.

Mắt tôi sáng lên nói: “Tin chứ, anh xem cho em
đi, xem sau này em có tiền không, có lấy được anh nào đẹp trai không?”.

Anh nhìn tôi, khóc dở mếu dở bảo: “Đưa tay đây,
để anh xem nào, ừm, Dụ Tịch em sau này có rất nhiều tiền đấy, nhưng không để
dành được, còn chồng em sau này thì cũng được đấy”.

Tôi nghiêng đầu hỏi: “Sao mà anh xem được?”.

“Bí mật, không nói cho em biết!”.

“Đồ keo kiệt, hứ!”.

Anh cười, buông cuốn sách xuống, cầm điện thoại
của tôi lên ngắm nghía một lát hỏi: “Cái này là để phù hộ điều gì vậy?”.

Bất ngờ bị hỏi nên chẳng biết trả lời ra sao,
tôi không thể nói với anh là cái này là con búp bê bùa chú chuyên để đánh cắp
trái tim anh, thế nên chỉ đành phát huy khả năng bốc phét của tôi: “Ở trên đó
có một hình trái tim, có nghĩa là tình yêu mà, con búp bê này sẽ phù hộ cho
mình luôn bình an, lúc nào tâm trạng cũng thoải mái, anh thích không?”.

“Đáng yêu phết đấy”.

Thừa cơ xông tới, tôi đút tay vào túi nắm chặt
con búp bê còn lại, hít một hơi sâu, cuối cùng cũng dám cất tiếng hỏi: “Cố Tông
Kỳ, em còn một con nữa, anh có lấy không?”

Anh hơi ngạc nhiên nhìn tôi, không nói có lấy mà
cũng chẳng nói không lấy, tim tôi đập một cách khó khăn, thấy khó xử nên tôi
đành quay mặt đi nói: “Không lấy thì thôi vậy, em cũng chẳng thèm cho anh
đâu!”.

Miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo là quyền của
con gái mà.

Nhưng mà tôi buồn, dù bề ngoài thì giả vờ như chẳng
có chuyện gì, giống như khi tôi nhìn thấy chiếc bình sao vậy.

Tôi cúi xuống đọc sách, chẳng nói gì nữa, nghe
thấy bên tai tiếng anh cười nói: “Sao thế, cô ngốc, anh cũng đâu có nói là
không lấy, vừa nãy chỉ là anh đang nghĩ xem treo vào điện thoại hay là cất ở chỗ
khác thì hay hơn”.

“Móc vào điện thoại đi!”. Tôi muốn cười nhưng vẫn
phải cắn răng nhịn, “Đưa đây, em móc vào giúp anh”.

Anh vừa cười vừa lôi điện thoại ra, mắt tôi sáng
lên nói: “Sharp à? Đẹp thế chứ!”.

“Ừ, từ hồi ở Nhật đã quen dùng điện thoại Nhật rồi”.

Tôi cầm lấy, bóc con búp bê ra, nhưng sao tay
tôi chẳng chịu nghe lời vậy chứ, có cố thế nào thì sợi dây cũng không chịu luồn
qua khe, làm tôi tức muốn chết.

Cố Tông Kỳ nhìn tôi, ánh mắt anh đang giấu nụ cười,
giữa những cái nhìn con mắt chuyển động sáng long lanh, chiếc áo sơ mi kẻ sẫm rất
hợp với khuôn mặt tuấn tú của anh, sợi tóc trước trán rơi xuống mi mắt, sáng tối
đan xen sinh động lạ thường.

Bàn tay thuôn dài đẹp đẽ giơ ra nói: “Cô bé,
thôi để anh luồn cho”.

Anh nhẹ nhàng xoắn sợi dây luồn qua khe một cách
dễ dàng, rồi thắt nút lại, tôi đưa tay ra giật giật thử, nói: “Ừ, chắc không
rơi được đâu, hi hi, đáng yêu ghê cơ”.

Anh không nói gì, mặc tôi, miệng vẫn khẽ mỉm cười.

Nhưng bầu không gian yên tĩnh đó nhanh chóng bị
tiếng guốc vội vàng bước tới phá tan.

Từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp một thiên kim
tiểu thư nào thấy yêu như thế, đôi mắt trong veo ngấn nước, mái tóc xoăn lọn to
vương bên tai, cô ấy mặc chiếc áo gió màu vàng nhạt, chân đi giày cao gót đen.

Cô ấy gọi Cố Tông Kỳ: “Tông Kỳ, bố em vừa bị sốt
rồi, anh mau tới xem sao”.

Cố Tông Kỳ nhăn trán, chẳng kịp nhìn tôi một
cái, tiện tay cất điện thoại vào túi, vớ kẹp bệnh án bên cạnh rồi nói với cô ấy:
“Để anh qua xem”.

Rồi anh quay sang nói với cô y tá trực ban: “Gọi
điện cho phó chủ nhiệm đi, bảo ông ấy tới kiểm tra”.

Lúc đi anh quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt
khá phức tạp, nhưng tôi giả vờ như không thấy, cúi đầu xuống.

Tôi mở hồ sơ quản lý bệnh nhân, nhập tên người bệnh
vào, trên màn hình nhảy ra dòng chữ: “Kiều Khoa, phòng VIP”, rồi lặng lẽ tắt sơ
đồ đi.

Cố Tông Kỳ và cô gái kia có mối quan hệ gì? Cô ấy
gọi anh lược bỏ cả họ, mà anh cũng rất vội vàng lo lắng.

Còn nữa, bệnh nhân là phó chủ tịch thành phố
Châu, ông ấy chỉ sốt cao mà cũng phải gọi cả phó chủ nhiệm tới, nếu như là bệnh
nhân khác không biết Cố Tông Kỳ liệu có tích cực thế không.

Tôi lạnh lùng nghĩ. Cơn gió đầu đông cố luồn qua
khe cửa thổi vào, lòng tôi tự nhiên lại băng giá.

Con búp bê bùa chú nằm trên bàn hồ đồ chẳng biết
gì nhìn tôi, trên tay còn ôm trái tim kia, cảm thấy sao nực cười thế.

Tôi bực bội cả tối, thực ra tôi hiểu tôi chỉ là
ghen quá mà thôi, nên ai gặp cũng nổi cáu.

Lôi một người con gái nào đó trên mạng ra nói
chuyện, tôi tào lao một hồi, cuối cùng nhận được một câu rằng: “Mệt, có gan thì
tỏ tình đi, không có gan thì kiếm cái đo nhiệt độ đo xem não cô bao nhiêu độ, nếu
như biết luộc trứng thì đi mua lấy hai quả, đỡ phải sinh sự”.

Tôi ngồi xổm trên ghế, ngẫm nghĩ hai chữ trên
màn hình: “Có gan…”.

Tôi tắt máy, trèo lên giường, chăm chú suy nghĩ
cách tỏ tình.

Tôi nghĩ rất lâu, cho đến khi mặt nạ khô cong
cũng vẫn chưa nghĩ ra. Bởi vì vấn đề là tôi nghĩ không ra cách mình bẽn lẽn đứng
trước mặt Cố Tông Kỳ, tay mân mê chiếc khăn tay, thẹn thùng không nói lên lời.
Tôi nghĩ Cố Tông Kỳ sẽ khẽ đỏ mặt, nói với tôi rằng: “Dụ Tịch, Dụ Tịch…”.

Tôi rất muốn anh nói nốt những lời còn lại, lòng
thầm sung sướng, nhưng chẳng có gì ngạc nhiên mừng rỡ cả. Tôi nghĩ, mối quan hệ
nam nữ lúc nào là hấp dẫn nhất, đó chính là lúc mới yêu, thế là tôi xông lên
khóa chặt môi anh lại.

Tất cả rõ như ban ngày.

Trong bóng đêm, tôi tròn mắt với chính mình,
quay lưng cái đã ngủ mất.

Hôm sau, Tần Chí Văn tới tìm tôi. Cậu ấy lái xe
tới, chiếc Audi sáng loáng đỗ ngay dưới sân khoa Văn. Cả đêm không ngủ ngon giấc,
tôi uể oải cầm lấy hộp giáng hương được bọc tử tế trong chiếc hộp gấm, vẫn chưa
mở ra đã ngửi thấy mùi hương đậm nồng thần bí. Mùi hương này giống hệt với mùi
trên người Cố Tông Kỳ, nhưng phảng phất lẫn cả mùi khác nữa.

Là thứ mùi hương thoang thoảng, đượm nồng ngào ngạt,
từng sợi nhuộm hương thơm gỗ quý thanh nhã ngàn năm, nửa lẳng lơ nửa lôi cuốn,
có cả mùi hương mê hồn, tôi thấy ngạc nhiên hỏi: “Đây là mùi gì?”.

Cậu ta dẩu môi nói: “Mở ra xem thì biết thôi”.

Tôi cẩn thận bóc hộp ra, không khỏi thốt lên tán
thưởng: “Chiếc hộp đẹp quá, hóa ra người xưa đúng là có cách nói bỏ gốc lấy ngọn,
ý, trong này là cái gì thế? Túi thơm?”.

Cậu ấy cười nói: “Con gái các cậu không phải đều
thích mua túi thơm gì đó về ướp quần áo sao? Tớ thấy nên mua về tặng cậu đấy”.

Quả nhiên bên trong là cánh hoa khô đã được ướp
hương, tự nhiên tôi muốn cười phá lên, những ấm ức bỗng bị hương thơm dễ chịu
này làm cho tiêu tan, nhưng vì câu nói dưới đây của Tần Chí Văn mà tôi lại thấy
chán.

Cậu ấy bảo: “Tịch Tịch, có phải cậu yêu ai đó rồi
không?”.

Tôi thở dài thườn thượt nói: “Hả? Gì cơ? Vậy
sao?”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+