Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 10 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10: Lòng rối như tơ

Điều tôi không thể ngờ tới, em gái Dụ Lộ là người
đầu tiên đến thăm tôi.

Mặc dù mục đích của nó, chắc chắn là gặp Cố Tông
Kỳ.

Không phải là tôi quen nghĩ người khác luôn lợi
dụng và có ý đồ như thế, nhưng thực tế là con người ta làm việc gì cũng đều phải
có mục đích và động cơ.

Tôi vẫn cho rằng si tình là một việc rất có sức
hút. Nhưng cô em bé nhỏ của tôi lại là người vô vị, nó có quá nhiều thời gian
và sức lực để say mê công trình này. Lúc đó tôi đang nằm trên giường xem phim
hoạt hình, bộ phim tình cảm Hắc quản gia, đang đến đoạn hài hước, chuyện chòng
ghẹo hay không chòng ghẹo con ác ma bị nuôi trong chuồng.

Đang lúc cười ầm ĩ thì có người đi vào, tôi đoán
đó là y tá gì đó, nên cũng không ngẩng đầu lên, đến khi bên cạnh có thanh âm
khô khốc: “Chị đang làm gì vậy? Phim hoạt hình? Thật là trẻ con!”

Nhưng mắt nó thì vẫn nhìn vào anh chàng đẹp trai
đó, tôi “hi hi” hỏi: “Em đến làm gì?”

“Thăm chị mà, chẳng phải nói chị bị bệnh sao?”

Tôi lắc tay cười cười: “Chị rất khỏe, cảm ơn em
đã đến thăm.”

Nó mở cửa sổ ra, hơi ấm trong phòng nhanh chóng
bị gió thổi bay, nó đứng trước nắng, ánh nắng mờ nhạt vương trên chăn tôi, tôi
ngẩng đầu lên nhìn nó, bỗng cảm thấy, hóa ra cô gái bé nhỏ này đã trưởng thành
rồi.

Nhưng tôi chợt nhận ra, hóa ra tôi là một cô chị
như thế này.

Nó mở lời trước: “Dụ Tịch, thật ra em rất ngưỡng
mộ chị.”

“Thế à?”

“Bố mẹ từ trước giờ đều không quản lý chị, hơn nữa,
chị lại luôn vui vẻ, chị có Tần Chi Văn, có Cố Tông Kỳ, chị nói xem chị còn có
cái gì không có nữa không?”

Tôi nhìn nó nói, tôi phát hiện ra cô em gái tôi,
đúng là rất ngốc rất ngây thơ.

“Có lúc em nghĩ, chị dựa vào cái gì mà được nhiều
như thế, sao bây giờ em phải ở nhà bị mọi người quản, em chẳng được đi đâu cả,
nói chuyện với người khác đều bị mẹ tra hỏi một hồi, chị nói đi em sống có tự
do không?”

“Em còn nhỏ nên mẹ không yên tâm về em.”

“Lúc đó chị cũng bằng em, tại sao chị lại được một
mình đi Đức?”

Tôi suy nghĩ, trả lời rất thành thật: “Bố mẹ rất
thương em, còn chị, bố mẹ không quản gì đâu, nên chị đi càng xa càng tốt.”

Trong cái bóng ánh sáng hắt lại, tôi thấy Dụ Lộ
mím chặt môi, nhìn tôi chằm chằm: “Nhưng, em cần bố mẹ thương nhiều như thế để
làm gì, bố mẹ có biết là, em cảm thấy rất phiền không, miệng thì nói tất cả vì
em, nghĩ cho em, tại sao lại hạn chế em, sao lại phải quản chặt em như thế?”

“Thế em muốn trở thành chị như thế này à?” Tôi
chống tay ngồi dậy, hỏi một cách bình tĩnh.

Nó trả lời không lưỡng lự: “Vâng!”

Tôi cười cười, chẳng có gì để nói nữa, có lẽ là
nói gì cũng vô nghĩa hết, hai chị em tôi thích cuộc sống của nhau, mà lại không
biết rằng đằng sau nó là những chuyện khó nói, tôi chỉ nói rất nhẹ nhàng:
“Nhưng em không thể thành chị, chị cũng không thể trở thành em, nghĩ nhiều nữa
cũng chẳng thay đổi được gì.”

Tôi nghĩ một lúc rồi lại cảnh cáo nó: “Mà em được
ở trong sung sướng mà không biết mình đang sung sướng đấy.”

Lúc này, có người đứng ngoài gõ cửa, tôi ngẩng đầu
nhìn hóa ra là Cố Tông Kỳ. Anh nhìn thấy Dụ Lộ chợt sững người một lúc, đến bên
cửa sổ, tiện tay đóng cửa sổ lại, mỉm cười: “Hôm nay nhiệt độ thấp, rất lạnh,
không được để bị cảm.”

Lúc đó tôi thấy ánh mắt Dụ Lộ có hơi ngây ra.

Anh bước đến bên giường tôi, nhanh chóng áp trán
anh vào trán tôi, nói: “Vừa rồi có hơi nóng nhưng nhiệt độ trong phòng cao quá,
cẩn thận không bị nhiễm trùng vết mổ.”

Tôi tự sờ mặt mình, anh tình cảm thế này, hình
như là nhiệt độ lại cao hơn rồi, tôi hỏi nhỏ: “Sao anh đến được vậy?”

“Tiện đường thì vào một lúc thôi.”

Anh cười tươi với Dụ Lộ: “Chị em không sao, chỉ
là phẫu thuật nhỏ cắt ruột thừa, nhanh khỏe lại thôi, em đừng lo, em thấy đấy
chị ấy vẫn khỏe mà, còn có tâm trí xem phim hoạt hình nữa, lớn thế này rồi.”

Tôi chối: “Hôm qua anh chẳng phải cũng đến xem
Gundam Seed[1] sao, lại còn bảo em trẻ con!”

[1] Gundam Seed – bộ phim nổi tiếng của Nhật
xoay quanh nhân vật Kira Yamato và cuộc chiến giữa hai giống người: Người tự
nhiên (Natural) và người chuyển gen (Coodinator)

“Em mới không lo cho chị ấy!”, Dụ Lộ mím chặt
môi, ngoảnh đầu sang một bên nói: “Em đi đây.”

“Để anh tiễn em nhé?”.

Mắt nó nheo lại, nở nụ cười hơi gượng: “Không cần
đâu, anh rể, anh ở lại với chị em đi.”

Điều hòa trong phòng, khẽ làm rung cánh quạt, thổi
nhẹ chiếc chuông gió, tiếng chuông leng keng vào cửa kính, khiến lòng tôi chợt
cũng thấy rối bời.

“Cố Tông Kỳ, có phải em được quá nhiều thứ?”

Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất,
giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay,
sông cạn, tính mạng phút chốc cũng thành sa mạc.

Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi đau khổ.

Anh nói: “Không đâu, cái gì là của em, thì sẽ
mãi là của em, không phải thì níu giữ mãi cũng không được.”

“Thế anh thì sao?”

Tôi thấy ngón tay anh khẽ co lại, sau đó lại nắm
chặt lòng bàn tay lại, mỗi lần anh ngập ngừng muốn nói, đều có hành động này,
đôi mắt đen của anh lại nhìn tôi, đưa tay vân vê tóc tôi, bình tĩnh hỏi lại
tôi: “Em thấy sao?”

Phút giây nhẹ nhàng thế này, tư duy tôi lại thấy
có gì đó kỳ lạ. Thấy Cố Tông Kỳ lại nghĩ đến Hắc quản gia, vị thiếu gia kỳ quặc
và chàng quản gia, tình cảnh mơ hồ đó, làm tôi bật cười.

Vậy là tôi đã đạt được hiệu quả như dự kiến.

May là tôi đã xem được đoạn kết, quản gia và thiếu
gia ấy, hai người nồng ấm bên nhau, thế nên tôi không thể nhịn cười được.

Những ngày ở trong bệnh viện nhạt nhẽo, như cây
nấm mọc trong môi trường ẩm ướt quá, sắp mốc.

Nhưng tôi đã nghĩ ra một cách hay để ép buộc Cố
Tông Kỳ, là mỗi tối phải ngồi cùng tôi làm phiên dịch viên tiểu thuyết ngoại
khoa thần kinh, chuyện này chỉ có thể là một mình tôi chia sẻ rồi, vì với chuyện
ngành tiếng Anh này, chẳng ai hiểu được bệnh tụ máu não, màng dọc là bệnh gì cả.

Anh chính là quyển từ điển đa nằn, còn đáng tin
cậy hơn cả CNKI[2].

[2] CNKI – China National Knowledge
Infrastructure – cơ sở hạ tầng tri thức Trung Quốc.

Lúc tôi ngồi dịch, thỉnh thoảng lại phân tâm
nhìn anh, khuôn mặt bình thản nhưng ưu tú, bây giờ đang ở cạnh bên tôi, không
phải là vị bác sĩ Cố mặc áo blouse kia, mà chỉ là bạn tai ngồi cùng tôi.

“Câu này, dịch thế nào?”

Tôi cầm lấy xem: “Ấy, cấu trúc câu kỳ lạ thế, là
một câu trong bài thơ nào đó đây, vui vẻ như một vị khách qua đường, đau đớn mà
tàn nhẫn cứ bủa vây chúng tôi không rời.”

“Rất có ý nghĩa đấy chứ.” Tôi chạm nhẹ bụng dưới,
“Mỗi lần ngủ em đều nghĩ ruột của em có lòi ra từ vết mổ kia không, nên chẳng
dám quay người nữa.”

Cố Tông Kỳ bật cười: “Không sao, đừng nghĩ nhiều
như thế chứ.”

“Bao giờ có thể ra viện?”

“Ngày kia, xem khả năng hồi phục của em thế nào
đã.”

Tôi nặng nhọc thở một tiếng dài: “Bệnh viện đúng
là nơi chán ngắt, chỉ có sự sống và cái chết, có bệnh tất đau đớn, có sự vội
vã, toàn là màu trắng, tường, ga trải giường, áo bệnh nhân, và còn áo blouse, Cố
Tông Kỳ, sao anh lại học nghề y?”

“Thì là muốn học, nên không có nghĩ nhiều lý do
làm gì.”

“Đã từng hối hận chưa?”

“Chưa, sao em lại hỏi câu này vậy?”

“Chỉ là cảm thấy làm việc gì cũng không dễ thôi,
đặc biệt là áp lực rất lớn ngay trước mắt, nên em chỉ hỏi xem, có chuyện gì làm
anh thấy hết kiên nhẫn, thất bại chưa?”

“Có.”

“Chuyện gì vậy?”

Khóe môi anh khẽ trùng xuống: “Có lẽ là khi thấy
bệnh tình không thể cứu chữa được nữa, sẽ thấy rất buồn, buồn hơn đó là khi
mình không làm được gì cả, chỉ đành nhìn nó phát triển.”

“Vô phương cứu chữa sao?”

“Không hẳn là vô phương cứu chữa, còn có những bệnh
không có cách nào giải thích được.”

“Ví dụ?”

Cố Tông Kỳ khẽ gập quyển sách lại, mỉm cười: “Cô
bé ngốc này nên đi ngủ đi thôi, ngày mai có thể ra ngoài dạo một chút, đừng có
suốt ngày ở đây xem phim hoạt hình nữa.”

“Đang hỏi anh mà? Bệnh gì vậy?”

Bóng đèn bên tay bỗng tắt phụt, ánh sáng xanh của
điều hòa khẽ hắt ánh sáng, trong bóng đêm chỉ nhìn thấy điểm sáng đó. Ánh sáng
màu cam ngoài hành lang, hắt trên cửa, hắt xuống gầm giường, hơi ấm từ điều hòa
khẽ thổi rèm cửa sổ.

“Ngủ ngon nhé, Tịch Tịch.”

Anh hôn nhẹ lên trán tôi, có cảm giác mát nhẹ
mùi bạc hà, tôi thấy trên người anh có mùi thơm thanh mát đặc biệt, rất quen
thuộc, lúc ngẩn người ra thì anh đã đi rồi.

Chỉ có nụ hôn thơm ngọt, thơm ngọt như hương
thơm tối mùa đông thổi đến, từng làn hương như làm thanh mát những tương tư và
vương vấn thoắt ẩn thoắt hiện, giống như là những xúc cảm tình yêu đã được lưu
lại hương thơm trên bờ môi vậy.

Một đêm gió lớn, ngày hôm sau tỉnh dậy thấy trời
sáng hơn, không có những tầng mây dày đặc, trên bầu trời chỉ có một vài đám mây
xanh thưa thớt, ánh mặt trời xuyên suốt qua đám mây mỏng, thanh thoát, đây là sự
yên tĩnh hiếm hoi của ngày đông.

Tôi mặc quần áo định ra ngoài dạo một lúc, Cố
Tông Kỳ không có ở phòng bác sĩ, có lẽ là đi dạy rồi, đống sách của anh để trên
bàn, hơi lộn xộn, tôi tiện tay sắp xếp lại chúng.

Thấy đống sách của anh thoang thỏang mùi thơm,
không phải là mùi thơm hắc, mà là mùi thoang thoảng giống như hoa thơm.

Đang nghĩ vẩn vơ, thì lật sách ra và thấy được một
trang đánh dấu, tôi cầm lên ngửi thử thì thấy đúng là mùi hoa khô đó. Tôi ngửi
lại, nghĩ kỹ mà không biết ai lại để mùi hoa thơm như thế này vào trong sách
anh.

Một tia nắng nhỏ hắt lên lòng bàn tay, tôi chợt
nhớ ra những hồi ức đã quên lãng, mà đã rất lâu rồi không nhớ lại được. Nhớ kỹ
lại, giữa những việc được nhớ ra này hình như không có bất kỳ khoảng trống gián
đoạn nào.

Chỉ là, có cảm giác nói không rõ hiểu không nổi,
giống như tôi đang bước đi trên cây cầu thời gian, mà xung quanh đều là sương
mù, còn có ảo giác mà ngay cả ánh sáng cũng không thể soi thấu.

Cảm giác này tôi rất ghét, nên tôi quyết định ra
ngoài đi lại chút.

Tòa nhà cao tầng khám bệnh của bệnh viện, vẫn
còn đám sương mỏng chưa tan, mơ hồ phiêu lãng, tôi bước từng bước từ tầng hai của
tòa nhà, đi đến thảm cỏ phía sau của tòa nội khoa.

Có thể là sau cuộc phẫu thuật sức khỏe vẫn chưa
hồi phục, nên đi được hai bước là tôi đã không đi được nữa rồi, tìm một chỗ để
ngồi, chưa kịp ngồi xuống, thì phía sau có một âm thanh nhỏ nhẹ vọng đến: “Dụ Tịch,
đứng dậy, đất ẩm ướt lắm.”

“Mệt rồi, không muốn làm gì nữa.”

Anh Cao Y Thần đang đứng cạnh tôi, tôi ngẩng đầu
nhìn anh, dưới ánh nắng chói chang, anh không mặc áo blouse, ăn mặc bình thường,
đôi mắt hơi nheo lại, đưa tay ra phía trước tôi: “Đứng dậy nào, nghe lời anh
đi.”

Tôi răm rắp đứng dậy: “Sao anh không đi làm thế?”

“Mấy hôm nay đi học, thế nào, có khỏe không em?”

Tôi lấy làm lạ: “Sao anh biết em phải làm phẫu
thuật?”

“Gọi điện thoại cho em thì Cố Tông Kỳ nhận, sao
thế, cuối cùng cũng đã đường đường chính chính chinh phục anh ta rồi hả.”

Tôi “Hừ” một tiếng: “Mọi người còn đùa em, rõ
ràng biết là em và Cố Tông Kỳ trước đây có mối quan hệ như thế, lại còn nói cái
gì mà trước đây chúng em chẳng có quan hệ gì cả…”

Đầu lông mày anh hơi nhíu lại: “Trước kia á? Là
quan hệ gì thế?”

“Anh không biết?”

“Anh chỉ biết một chuyện, Dụ Tịch à, đó là có một
khoảng thời gian em không nhớ gì cả, anh nghĩ, thực ra lúc đó là Tần Chi Văn…Dụ
Tịch, em nhìn gì vậy?”

Em nhìn gì đâu, chỉ đang nhìn tòa nhà nội khoa
kia thôi, có bóng người đang đi lại, giữa lớp sương mù mỏng và trời trong xanh,
hình như có đoạn dây diều cắt ngang, được thả từ ô cửa sổ.

Trong chớp nhoáng, ngay cả tư duy cũng không thể
phản ứng kịp trong khoảng thời gian có một phần mười mấy giây, đám bụi trước mắt
tôi bùng lên, âm thanh của lớp xi măng trên mặt đất vang lên, vụn bắn tung tóe.

Máu từ tên cơ thể người đó từ từ chảy xuống, như
là ngón tay của ác quỷ giơ ra, dựa vào tốc độ ghê rợn để lan rộng bốn phía, những
người có mặt lúc đó đều kinh hãi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy thời gian như ngừng
lại, tôi chỉ biết nhìn, chẳng có bất kỳ một phản ứng nào cả.

Trước mặt toàn một màu đỏ, màu đỏ thẫm, giống
như một chỗ nào đó trên cơ thể tôi, màu đỏ không cách nào khống chế được như muốn
trào ra.

Đột nhiên, người tôi bị kéo mạnh đi, là tay của
anh Cao Y Thần. Anh giữ chặt lấy gáy tôi, giấu mặt tôi vào ngực anh.

Tôi chỉ thấy lạnh, cả người lạnh toát, tim tôi
như bị kéo thành một sợi dây, dường như sắp không thở được.

Tiếng anh vang bên tai tôi: “Tịch Tịch, không được
nhìn, không sao, không sao cả…”

Nhưng tiếng anh xa như thế, nhẹ như thế, không
có một chút cường độ nào cả, nên tôi chỉ nghe thấy tiếng hét hỗn loạn ở xung
quanh, như tiếng tạp âm kim loại.

Tất cả trở thành bản nhạc hỗn độn trong buổi
sáng nắng đẹp này.

Người tôi run lên, mà lại không biết được mình
đang sợ cái gì nữa, cánh tay anh lại giữ tôi chặt hơn, nhưng tôi vẫn không cảm
thấy tí hơi ấm nào, không có hơi ấm của cơ thể, không có cảm giác được che chở
dỗ dành, nhưng lại có cảm giác an tâm, cảm giác đã có trước đây rất lâu.

Không phải cảm giác với anh, mà với Cố Tông Kỳ.

Lúc tỉnh lại, tôi cắn chặt môi, khó khăn nói được
mấy từ: “Cố Tông Kỳ, em muốn…. Cố Tông Kỳ..”

Chẳng rõ từ lúc nào nước mắt đã ướt nhòe.

Trong cuộc đời này, một phần quan trọng nào đó
đã vụt biến mất, tan bay như khói bụi, chẳng thể có lại được nữa.

Cao Y Thần đưa tôi về phòng bệnh, cả quãng đường
tôi vẫn run cầm cập, rõ ràng là đang lúc mùa đông ấm áp, ánh nắng trước mắt
tôi, như những sợi dây rối bời trước mắt, cắt đứt tầm nhìn của tôi, và cứ dần
trong sắc mày đỏ thẫm kia.

Đến cả không khí cũng có mùi tanh nhẹ của gỉ sắt,
lạnh băng thẩm thấu vào trái tim tôi.

“Tịch Tịch, anh đi rót cho em cốc trà nóng
đã.”

“Vâng.”

Một cốc trà âm ấm, hơi ấm truyền qua cái ly thủy
tinh, lòng bàn tay tôi cuối cùng cũng đã có cảm giác, nhưng tận đáy lòng vẫn là
một cảm giác lạnh băng, tôi hỏi: “Anh Cao Y Thần, Cố Tông Kỳ đâu?”

Anh nhìn đồng hồ nói: “Giờ lý thuyết lâm
sàng, khoảng chín rưỡi mới tan, còn khoảng một tiễng nữa cơ.”

Ánh nắng rạng rỡ từ cửa sổ tràn vào phòng, người
tôi cũng thấy ấm lên, cái bóng của tôi in trên tấm ga trải giường trắng tinh, đột
nhiên rất nhiều việc đã qua lại ào ạt ùa về trong đầu tôi, trái tim tê dại dần
dần được đánh thức.

Những việc mà tôi đã cố tình lãng quên, giấu
trong cái hộp cũ ở tận đáy lòng, khiến tôi không nỡ mở ra.

Đều là những kỷ niệm của tôi và Tần Chi Văn, là
tất cả từ khi gặp cậu ấy hồi ở nước ngoài.

Đây là lần thứ hai tôi tận mắt nhìn thấy có người
đang đứng xếp hàng để xuống địa ngục, lần thứ hai nhìn thấy một vũng máu to như
thế, tuôn trào không thể kiểm soát được, như là nước mắt suốt một đời người,
khóc cũng cạn cháy hết rồi.

Đức là một đất nước lạnh lùng, có một lượng lớn
lưu học sinh đáng thương, đó là những đứa chưa tốt nghiệp cấp ba, bị đưa sang một
ngôi trường xa xôi mà chả biết gì về nó cả.

Tôi và Tần Chi Văn quen một người bạn như thế,
cô ấy học ở một trường cấp ba ngoại ô Berlin, những người quen biết cô ấy đều rất
thích cô, tôi còn nhớ lúc tôi và cô làm quen nhau, khóe miệng hơi cong lên,
nhìn đáng yêu như muốn hôn người khác vậy.

Cô thích Tần Chi Văn, có lúc tôi nghĩ, nếu như
ngày ấy Tần Chi Văn ở bên cô, thì chắc đã không có chuyện đổ máu, và những đám
hoa tuyết màu hồng nhạt bay trên bầu trời.

Đó là lần những bông tuyết đầu mùa ở Berlin rơi
xuống, mọi người hẹn nhau ra ngoài ăn tối, tôi vừa thi xong, chuyện phát sinh rất
gay go, trong lòng thấy bất an, nghĩ phải nộp tiền để thi lại, nên tôi rất buồn,
chẳng có chút hào hứng nào cả.

Tần Chi Văn không ép tôi đi, tôi nổi cáu với cậu
ấy nhưng cậu ấy cũng rất nhẹ nhàng với tôi, vậy là một cuộc gặp mặt không mấy
vui vẻ diễn ra, nhưng lúc đó chúng tôi hoàn toàn không chú ý đến những biểu hiện
khác lạ của cô gái bỏ về giữa chừng ấy.

Lưu học sinh là một nhóm bạn rất vô tư, mọi người
đều đi rồi trở lại, trở lại rồi lại đi, sự ly biệt cũng dần quen với chúng tôi.

Thông thường khi tàn cuộc, bạn nam sẽ đưa các bạn
nữ về ký túc xá.

Suốt quãng đường dài đó, chúng tôi đi bên cạnh
nhau, nhưng dường như vẫn chưa nói hết những chuyện mà có nói cả đời cũng không
hết được, từ những món ăn trong nước đến chuyện nhóm máu và các cung, cô bạn đó
đang hào hứng nói chuyện, những bông tuyết rơi lên trên mái tóc cô, trong suốt
như pha lê.

Sau khi về đến trường, cô đứng rất lâu ở cầu
thang, một hồi lâu mới nói: “Em có thể nói mấy câu với anh được
không?”

Tần Chi Văn liếc nhìn sang tôi, cười mỉm và nói
một cách rất khách khí: “Muộn quá rồi, đường khó đi, có chuyện gì để lúc
khác hãy nói nhé.”

Chúng tôi tạm biệt nhau ở đó, vừa đi chưa được
100m, thì nghe thấy sau lưng có âm thanh, trên nền tuyết trắng tinh, là một
bông hoa máu lòe loẹt rực rỡ.

Cô bạn đó, đã nhảy lầu tự sát, một cái chết.

Sau đó chúng tôi bị gọi đến đồn cảnh sát để thẩm
vấn, một người đàn ông mặt phệ mang đậm chất giọng vùng đông bắc nước Đức đến gặp
chúng tôi. Sau này mới biết, anh ta là chồng của cô ấy, để được ở lại Đức, cô
đã cưới một kỹ sư công trình người Đức chưa quen được bao lâu, sau lớp áo lông
vũ dày cộp đó là những vết thương bị ngược đãi.

Mà gia đình cô ấy, lúc đó đã không thể cung cấp
chi phí cho cuộc sống của cô bên Đức nữa, cô ấy lại chẳng muốn về nước.

Tôi nhớ lại, lúc đó tôi cứ
ôm chặt lấy Tần Chi Văn, nhất định không chịu buông anh ra, trong giấc mơ luôn
xuất hiện hình ảnh đó. Rất nhiều năm sau đó, khi tôi thấy bộ phim nhật Sợi dây
màu đỏ, khi nhìn thấy cô gái bị bệnh tự kỷ nhảy lầu tự tử, thì cả lưng tôi đã ướt
đẫm mồ hôi, lạnh toát.

Sau sự việc đó, tôi bị trả về nước học tiếp cấp
ba, Tần Chi Văn ở lại học xong, thì được cho sang Thụy Sĩ học đại học.

Hình như trong trí nhớ của tôi, những chuyện vui
quá nhiều, nhưng đều là những chuyện không đủ nặng ký, lúc tôi nhớ lại, thì đã
không nhớ được cảm giác vui vẻ lúc đó nữa. Nhưng những chuyện đau buồn, có lẽ
vì ít quá, mà mỗi chuyện đều đau đớn ghi nhớ trong lòng, nên khi nhớ lại càng
thấy đau buốt thấu xương.

Tôi đã yên lặng ngồi trong ánh nắng như vậy để hồi
tưởng lại cái chết đã từng ở gần bên tôi như thế.

Tiếng hộ lý thảo luận râm ran ngoài hành lang,
nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả, tôi bình tĩnh xác định lại âm thanh và hỏi anh
Cao Y Thần: “Mấy giờ rồi anh?”

Anh xem đồng hồ: “Em đang đợi anh ta
à?”

Tôi lắc đầu rồi lại gật đầu: “Anh Cao Y Thần,
anh biết không, đây là lần thứ hai có người nhảy lầu tự tử trước mặt em..”

“Đừng nghĩ nữa, được không em?”

“Có người cố gắng để được tiếp tục sống, có người
lại muốn được giải thoát sớm, thế gian này, tại sao lại chẳng công bằng như thế?”

Bỗng, có bước chân vội vã đang đến rất gần, tôi
ngẩng đầu nhìn, là Cố Tông Kỳ, khuôn mặt bị gió lạnh táp vào mặt hơi đỏ lên, đầu
tóc thì rối xù, trên tay vẫn còn cầm một quyển sách dày.

“Dụ Tịch, em làm sao vậy?”

“Buổi sáng có người nhảy lầu, đúng lúc đó chúng
tôi nhìn thấy, anh xem cô ấy bị hoảng sợ như này đây, anh mau lại khuyên cô ấy
đi, tôi phải đi rồi.”

Cạch một cái, cánh cửa khép dần lại, chỉ còn lại
tôi và Cố Tông Kỳ.

Cố Tông Kỳ bước đến, vén tóc mái tôi lên, nhẹ
nhìn vào mắt tôi: “Tịch Tịch, không sao cả, sự việc sáng nay lúc về anh đã nghe
nói rồi, là bệnh nhân bị ung thư phổi giai đoạn cuối, vì không chịu nổi sự đau
đớn, nên nhân lúc hộ lý không để ý đã nhảy lầu, không sao, chẳng có liên quan
gì đến em cả.”

“Em biết.”

Anh thở dài, nắm lấy tay tôi, bàn tay anh như mặt
trời nhỏ ấm áp, cảm giác cứng nhắc và tê cứng dần tan biến, tôi mở miệng, khẽ
nói: “Cố Tông Kỳ, em rất sợ, rất sợ bị chết.”

“Sợ bất kỳ ai đó biến mất từ từ trước mặt em,
không có dự báo, tính mạng rốt cuộc là gì, phải thế nào mới có thể chết mà
không chút hối tiếc. Nếu em chết rồi, anh có nhớ đến em suốt cả đời này không,
anh sẽ coi em như vẫn đang còn sống, hay là một hình bóng đã biến mất, nếu cuối
cùng vẫn phải chết, thì con người sống có cần không?”

Tôi rút tay khỏi anh, ôm chặt eo anh: “Cố Tông Kỳ,
ôm em đi.”

Anh làm theo lời tôi, ôm chặt tôi vào lòng, cơ
thể anh giống như bông mềm mịn hoặc nó là cát biển mềm mại, để an tâm chìm vào
giấc ngủ. Tôi thì lại như một lỗ hổng nào đó của vũ trụ, mong muốn từ đáy lòng
được yêu nhiều quá, khát khao quá, nên tình yêu với anh càng nhiều càng tốt,
càng nặng càng tốt, để hỗ trợ cho nỗi hoảng sợ trong lòng.

Nửa trước cuộc đời, tôi thiếu nhiều tình yêu,
còn nửa sau, lại yêu nhiều quá.

Nhưng bây giờ, tôi lại không nghĩ đến tình yêu
hay sự tiếc nuối, mà chỉ muốn được gần gũi bởi chính sự ấm áp, sự bịn rịn của
cơ thể và hơi ấm tỏa từ hai làn da gần nhau đã đem đến sức mạnh cho tôi.

Và cứ như vậy tôi lại khe khẽ cắn khóe miệng
anh, từ từ thưởng thức, nụ hôn của anh không ngọt ngào, thậm chí có vị hơi chua
đắng, nhưng tôi không biết mình đang làm gì, chỉ muốn được hôn, hoặc có thể là
dùng cơ thể để chứng minh nỗi sợ hãi của mình.

Còn nỗi đau khổ và sự sợ hãi sắp biến mất, không
phải chắc chắn đang dần mất đi đó sao, nên trong khoảng thời gian nhất định,
tôi dùng cách không thể lý giải đó để thay đổi, hoặc là chuyển thành bi kịch.

Đôi môi anh vẫn mền như kẹo hoa quả, nhưng tôi lại
không thấy được hương thơm ngọt thanh nhẹ ấy. Tay tôi từ từ đưa lên trên, rất ấm
áp, thậm chí là mềm mại, có nét mềm mại của cành lá và sự tự hào bền bỉ mạnh mẽ.

Hơi thở của anh bây giờ không ổn định, rất
nhanh, cơ thể anh ôm chặt lấy tôi, có sự thay đổi rõ rệt. Nhiều ngày gặp anh,
nhưng tôi chưa thấy anh hoảng loạn bao giờ cả, lần này như đùa vậy, tôi lại
không có ham muốn cơ thể, chỉ có khát khao tâm linh.

Lấy sự gần gũi của hai cơ thể để che giấu đi nỗi
bất an trong lòng tôi.

Trong mắt anh có nỗi niềm nào đó mà tôi không thể
hiểu được, và nó chất chứa ham muốn cay đắng bị dồn nén và một nỗi đau không
tên nào đó, tôi đã cởi mấy cái cúc áo sơ mi của anh, để lộ ra bộ ngực rắn rỏi,
tôi khẽ cắn bộ ngực ấy, vết cắn còn hằn trên đó.

Lúc ấy, đôi mắt tôi chắc chắn chỉ có sự bình
yên, hoặc nếu khác thì chỉ là sự rung động tình cảm, chứ chắc chắn còn lâu mới
có thể gọi là tình dục được.

Anh quay người tôi lại, đẩy vòng tay tôi ra, ức
chế mà buồn bã nói: “Tịch Tịch, đừng thế nữa.”

Tay tôi bị anh nắm chặt, ngón tay bị giữ chặt lấy,
chẳng động đậy được. Ngực anh hơi trùng xuống, khuôn mặt lúc bình tĩnh và vô
tư, như tia sáng ấm áp, có pha lẫn chút dục vọng.

Tôi áp nhẹ vào tai anh, hỏi: “Cố Tông Kỳ, anh muốn
có em không?”

Người anh cứng đờ lại, khẽ thả lỏng tay tôi, tôi
lại hỏi: “Anh không muốn em thật sao? Anh muốn, thì tại sao lại từ chối, có phải
là anh không thích em?”

“Không phải như thế.”

“Thế thì là như thế nào?”

Bầu không khí mát lạnh dần biến mất, hơi thở ham
muốn đó giữa chúng tôi cũng dần bị cắt đứt. Không biết tự lúc nào mà anh đã buông
lỏng tay tôi, anh mặc lại chiếc áo sơ mi, rất lâu sau mới nói: “Tịch Tịch,
không phải như thế.”

“Thế thì là cái gì?”

Đôi mắt anh lại trở lại thần sắc bình thường vốn
có, nói một cách mông lung: “Anh không muốn em như thế này, em chỉ có sự đau khổ
và sợ hãi, không phải tình yêu, nên mới dễ dàng gần anh như thế.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+