Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 10 part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Vậy có sao không?”

“Anh có thể giúp em chấp nhận nỗi đau đớn, nhưng
không cần dùng cách này để quên đi nỗi đau…Cách này, em có biết không, đối với
anh nó thật tàn nhẫn.”

Nước mắt tôi chợt trào ra.

“Em xin lỗi, chỉ là em buồn quá, buồn quá thôi,
có người chết trước mắt mình, nên em rất sợ, bao nhiêu máu như thế, và còn
khuôn mặt không cam tâm đó nữa. Em nghĩ, nếu một ngày nào đó những người thân
xung quanh em cũng không còn nữa, thì em sẽ phát điên mất, em cũng sẽ không sống
được nữa đúng không, em không biết nữa…”

Khoảng hụt hồi ức nào đó cũng khiến tôi không thể
nhớ lại những gì đã qua của tôi và anh, cơ thể anh quen thuộc với hơi thở của
tôi, vậy trước kia, tôi cũng như thế với anh phải không?

Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại trong bóng tối mù mịt,
mang theo chút hơi thở của anh, ký ức đó giống như tấm thủy tinh bị vỡ vụn,
không thể ghép lại được.

“Sinh lão bệnh tử là chuyện đương nhiên thôi, có
niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, Tịch Tịch à, đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy, mọi người
luôn ở bên em, chẳng ai đi đâu cả, chỉ là..”

“Chỉ là gì?”

“Nếu họ chẳng may phải ra đi, cũng không phải là
họ muốn như thế, vậy em vẫn phải cố gắng sống tốt chứ đúng không?”

“Kính koong”, cánh cửa phòng mở ra, bố nuôi vẻ mặt
ngạc nhiên nhìn hai chúng tôi, sau đó rất bình tĩnh đóng cửa lại, tiếng ông từ
cửa phòng nhẹ nhàng vọng lại: “Tiểu Cố, sau khi mổ ruột thừa không được vận động
mạnh, đây là lời bác sĩ dặn.”

“Con đâu có!” Tôi vội phản ứng.

“Không có thì mặc áo vào!”

Mặt tôi đỏ bừng lên, vội vã cài lại áo, nói với
Cố Tông Kỳ: “Xin lỗi, hôm nay em không nên…”

“Không sao, bữa tối em muốn ăn gì, ở đây ngột ngạt
quá rồi nhỉ, đưa em ra ngoài dạo một chút được không?”

“Vâng”

Anh vuốt tóc tôi: “Giáo sư Trần gọi em kìa, anh
đi xem bệnh nhân đã, muốn tìm anh thì đến phòng trực nhé!”

“Vâng, được rồi”.

Tôi mở cửa bước ra, thấy bố nuôi đang ngồi ở cầu
thang, khuôn mặt nghiêm khắc: “Dụ Tịch, con có biết Dụ Lộ vừa cãi nhau với bố mẹ
con, nó nói muốn ra nước ngoài đấy.”

“Nó nói muốn đi đâu ạ?”

“Đức”.

Tôi bật cười: “Đức á, nó muốn đến đó làm gì, đứa
trẻ trung học sang đó, trai gái sống thử, nhảy lầu tự sát, thành dân di cư trái
phép suốt ngày lo lắng trốn chạy cảnh sát, công khai đánh nhân viên trong trường,
bị cảnh sát đuổi về nước, rồi nhảy thoát y buổi đêm…nhiều lắm”.

“Rồi còn nữa, muốn ở lại đó nên lấy kỹ sư xây dựng
người Đức nữa.”

Tôi ngẩng đầu ngạc nhiên, cửa cầu thang có bóng
một người: “Muỗi, sao cậu lại đến vậy?”

Bố nuôi nhìn tôi lấy làm lạ: “Mắt mũi thế nào vậy,
con nhìn nhầm à?”

Dưới ánh đèn người đó nhìn không được rõ lắm,
nhưng thấy rất quen. Anh ta bước về phía tôi, nhìn rất giống Tần Chi Văn, nhưng
có phải hay không, đuôi mắt anh tròn hơn, không nhếch lên như Tần Chi Văn, chiều
cao thì cũng không như Tần Chi Văn, nhưng nếu không quen nhau thật, thì đúng là
tôi không thể nhận nhầm một ai được.

Tôi biết anh ta là ai, chính là anh trai của Tần
Chi Văn, anh trên danh nghĩa chứ không phải trên luật pháp.

Tôi đã một lần thấy tên danh nghĩa của gia đình
họ, đó là lúc trước khi tôi và Tần Chi Văn được đưa sang Đức. Ngày chủ nhật hôm
đó trời mưa to, bầu trời mịt mù âm u, buổi đêm buông xuống khá sớm, ngoài ô cửa
kính đầy nước mưa, ánh đèn màu vàng khiến có cảm giác nhức mắt, căn phòng cũ
thì như bị ngập trong mưa, vắng lặng.

Tiếng xe từ từ tiến đến gần, cánh cửa của ngôi
nhà vang lên tiếng rít, tôi rời mắt khỏi quyển sách ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa
sổ, dưới chiếc ô màu đen, có vài người đang đứng run rẩy. Lúc đang không tập
trung tinh thần thì một tiếng “bốp” cốc nước bị nổ, nước nóng tung tóe trên
tay, tôi liền kêu lên.

Tần Chi Văn nghe thấy liền đẩy cửa vào, thấy tôi
bị như thế dở khóc dở cười: “Cậu làm gì vậy, đau không hả, có cần tớ đi lấy ít
đá về để chườm không?”

Dưới tầng vang lên tiếng ồn ào, bà vú nuôi vội
vã chạy lên: “Chi Văn, ông gọi cháu đến phòng sách đấy.”

Cậu ấy “Vâng” một tiếng rồi nói: “Tịch Tịch bị bỏng
tay rồi, bác đưa cô ấy chút nước lạnh chườm một chút đã. Tớ sang gặp ông trước
đã nhé.”

Cậu đi được mấy bước còn ngoái lại dặn: “Tịch Tịch,
ngồi đó nhé, đừng nghịch linh tinh đấy.”

Nhưng Tần Chi Văn rất lâu vẫn chưa ra khỏi phòng
đọc sách, đã rất muộn rồi, cảnh vật bên ngoài đã hòa vào trong màn đêm tối đen,
căn nhà cũ vắng lặng, từ căn bếp tỏa ra một mùi thơm nhẹ, nhưng chẳng ai gọi đi
ăn cơm cả.

Tôi ngồi không yên liền khe khẽ bước xuống cầu
thang, trong phòng khách là hai người đàn ông to lớn như Tần Chi Văn. Có lẽ còn
to lớn hơn anh một chút, dường như nghe thấy tiếng bước chân, nên hai người họ
không ai bảo nhau đều cùng quay ra nhìn về phía tôi, khiến tôi sững người.

Người đàn ông hơi nhỏ hơn một chút nhìn thoáng
qua thì giống Tần Chi Văn, anh mỉm cười với tôi, rồi lại quay sang nói nhỏ gì
đó với người kia. Tôi ngốc nghếch nhìn hai người họ một lúc, sau đó lại quay về
phòng mình cứ ngồi im ở đó.

Mưa bên ngoài càng lúc càng to, tất cả những âm
thanh khác dường như đều bị át hết bởi tiếng mưa, trong lòng tôi như đang bị
che phủ bởi một làn khói đen mờ ảo, từng lớp từng lớp che kín cả cảm quan của
tôi.

Không biết ngồi như vậy bao lâu thì dưới tầng vọng
lên âm thanh ồn ào, tôi chạy nhanh ra thì thấy một cặp vợ chồng đứng ngoài
phòng khách, người đàn ông đó thường xuyên xuất hiện trên đài truyền hình. Ông
cũng bước ra, Tần Chi Văn theo sau ông, anh nhìn thấy tôi, khẽ nhếch miệng,
nhưng chẳng nở một nụ cười nào, sau đó liền cúi đầu xuống, như là chẳng để ý gì
cả.

Họ bước ra khỏi phòng, Tần Chi Văn chỉ đứng trước
cửa phòng mà không đi theo, bỗng nhiên người đàn ông nhỏ bé hơn kia chạy lại,
đưa tay ra nhanh chóng ôm lấy Tần Chi Văn, sau đó lại chạy ra ngoài màn mưa dày
đặc, đèn xe sáng lên, và người cũng nhẹ nhàng biến mất theo ánh đèn xe.

Như chưa từng có gì xảy ra vậy.

“Này Muỗi, họ là ai vậy?”

Tần Chi Văn ngồi trên ghế sofa, hơi cúi đầu,
trong lòng như chất chứa đầy tâm trạng, cậu không trả lời tôi, tôi đành nắm lấy
tay áo cậu ấy hỏi: “Muỗi, sao lại không để ý đến tớ thế, tớ có làm gì để cậu giận
đâu.”

“Những người vừa rồi là bố mẹ tớ.”

Tôi mở to mắt ngạc nhiên: “Cái gì!”

“Từ lúc còn rất nhỏ, thì tớ đã biết bố mẹ bây giờ
không phải là bố mẹ đẻ của mình, nhưng mà, không ngờ lại là mối quan hệ này, tớ
bị họ bỏ rơi, chỉ đơn giản như thế thôi.”

“Họ….bây giờ họ quay về để nhận cậu à?”. Tôi hào
hứng nắm lấy tay cậu ấy: “Người đó có phải là anh trai của cậu không? Nhìn rất
giống cậu, giống nhau như đúc vậy.”

Cậu ấy chẳng trả lời tôi.

“Muỗi ơi, cậu sẽ trở về với họ chứ? Vậy từ sau tớ
sẽ không được gặp lại cậu nữa sao?”

Xung quanh chúng tôi là khoảng không gian cô tịch,
hơi mước mưa trong không khí bắt đầu bốc lên, tôi cảm giác như giọng nói mình
cũng như bị ngấm nước mưa, giọng khàn lại, cửa phòng rít lên một tiếng rồi bị mở
ra, như là tiếng kêu của con chim sắp chết.

“Tịch Tịch, không phải đâu, họ không cần tớ nữa
rồi, họ muốn đưa tớ sang Đức.”

Những ngón tay của cậu ấy gập lại, co vào lòng
bàn tay, cổ tay đặt lên bàn trà lạnh như băng, khẽ run lên: “Cậu có đi cùng tớ
không, cùng tớ đi Đức được không?”

Tôi không do dự đáp: “Được.”

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người nhà cậu ấy,
một người cha bỏ rơi con trai mình, chiếc thẻ tín dụng lạnh băng và tiền là những
gì họ bù đắp cho cậu ấy.

Sau đó khi ở sân bay quốc tế gặp được người anh
ruột của Tần Chi Văn, anh chỉ đứng im một chỗ, không đi đâu một bước nào cả, lặng
lẽ quan sát chúng tôi.

“Thật ra, có lúc tớ nghĩ, nếu lúc đó người được
bố mẹ giữ lại là tớ, thì bây giờ cuộc sống của tớ sẽ như thế nào?”

“Anh hai rất tốt với tớ, bọn tớ cùng nhau đến
quán game chơi, đi đá bóng, đó đều là những chuyện làm lúc bố mẹ không biết.”

“Tịch Tịch, chào anh hai đi, có thể rất lâu
chúng ta không được gặp anh ấy đấy.”

Và đây là lần thứ tư tôi gặp anh hai của Tần Chi
Văn, phong thái và dáng người hai người nọ rất giống nhau, anh bước đến và hỏi
tôi: “Em nhìn rõ chưa? Lần này không phải là Tần Chi Văn.”

Tôi gật đầu, có chút gượng gạo: “Anh hai, chào
anh”.

“Nghe nói em phải nhập viện, anh đến thăm, thế
nào rồi, đã khỏe hơn chưa?”

“Em không sao, bệnh đau ruột thừa thôi mà, cũng
sắp được xuất viện rồi, đúng rồi, anh hai, Tần Chi Văn đâu rồi? Lâu lắm rồi em
không gặp cậu ấy”.

Anh khẽ cười: “Không sao, dạo này nó có chuyện rất
bận, em sẽ sớm được gặp nó thôi”.

Tôi cảm thấy giọng điệu của anh có gì đó không
bình thường, nhưng cũng không hỏi thêm, anh cười và quay sang nói với bố nuôi
tôi: “Giáo sư Trần, cháu có việc muốn gặp bác, lúc nào thì bác có thời gian?”

Bố nuôi gật đầu, quay sang nói với tôi: “Con có
gọi điện về nhà không, chắc nhà con sắp nổ tung rồi đấy”.

Tôi “Vâng” một tiếng rồi bảo: “Chẳng liên quan đến
con”.

“Cái con bé này, thôi được rồi, đi tìm Cố Tông Kỳ
của con đi vậy, nhớ là đừng có làm gì quá mạnh, bố biết chắc là giới trẻ bây giờ
rất dễ bị kích động, ái chà, con sao mà lại nhìn bố như thế, bố đi đây…”

Tôi “Vâng” một tiếng, lại nhìn anh hai, đôi mắt
cá tính như Tần Chi Văn, nãy giờ vẫn nhìn tôi, hình như là đang suy nghĩ cái gì
đó, linh tính mách bảo tôi có chuyện chẳng lành.

“Dụ Tịch, chúc em sớm hồi phục, tạm biệt em”.

Sinh viên thực tập thay nhau chạy đến phòng trực
bác sĩ chụp ảnh, một cô sinh viên đã lôi hết những thủ thuật ép buộc rồi, nhưng
mấy vị bác sĩ nội trú vẫn sống chết không chịu: “Làm gì vậy, chụp ảnh chúng tôi
để làm gì?”

“Đẹp mà, nên tất nhiên là phải chụp ảnh rồi,
nào, không phải ngại gì cả bác sĩ ạ, tự nhiên đi….”

“Ôi sợ các em chụp rồi cho người khác xem họ sẽ
sợ chết khiếp mất, hay là thôi đi.”

“Ái chà, thầy nói thế này em mới nhớ ra đấy, em
đã chụp lại hiện trường vụ nhảy lầu sáng nay đấy, các thầy cô có muốn xem
không?”

Mọi người ầm ầm một lúc rồi bỏ đi, Cố Tông Kỳ chạy
lại nói với tôi: “Bọn họ ồn ào quá, một lúc là hết thôi, em đừng đứng ở đây nữa,
à, giáo sư Trần tìm em có chuyện gì thế?”

“Chuyện của Dụ Lộ, bố em bảo con bé làm ầm lên bảo
muốn đi nước ngoài.”

“Em nghĩ thế nào?”

Tôi mím môi: “Em không muốn nó đi, những tháng
ngày du học không dễ dàng tý nào, nhưng em lại không muốn khuyên nó, tránh việc
biến ý tốt thành ý xấu.”

“Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà.”

Tôi bỗng quay người lại, cười cười: “Cố Tông Kỳ,
em rất rất không thích Dụ Lộ gọi anh là anh rể.”

Anh chợt lặng người một lúc, rồi cười phá lên:
“Trẻ con mà”.

“Trẻ con á? Trên thế gian này thì trẻ con là cứng
đầu cứng cổ nhất đấy, tư tình và nỗi nhớ luôn được giấu kín. Dụ Lộ gọi anh là
anh rể, làm em nhớ đến cái cô A Tử trong Thiên Long Bát Bộ. Em cực ghét cô ta,
cũng rất ghét cô ta gọi anh rể Kiều Phong”.

Mắt tôi gian gian liếc anh: “Vì A Tử là một cô
gái gian ác, muốn cả đời đều được ở bên Kiều Phong nên đã giả như không có gì với
anh ta, không ngờ cuối cùng vẫn chẳng được anh ta để ý đến.”

Cố Tông Kỳ rộng lượng nhìn tôi: “Dụ Lộ là Dụ Lộ
thôi mà.”

“Em cũng thấy nó đúng chỉ là Dụ Lộ thôi, à đúng
rồi, Cố Tông Kỳ, bao giờ em có thể ra viện, lâu lắm rồi không đi học, ông chủ
nhìn thấy em là đã tức điên lên, mà còn giờ đọc sách buổi chiều, em cũng đã thiếu
mất mấy tiết rồi”.

“Được rồi, hôm nay đã viết phiếu kiểm tra rồi, tất
cả bình thường thì có thể xuất viện thôi”.

Buổi trưa tôi ngủ rất lâu, ngủ dậy đầu tôi thấy
lơ mơ, mơ màng nhìn ra đám người ngoài cửa, tôi nhanh chóng nhảy xuống giường,
thì thấy chủ nhiệm khoa ngoại đang đứng đối diện với của phòng tôi, lắc đầu rồi
đi luôn, còn một bác sĩ và người nhà bệnh nhân đứng đó.

Người đàn ông đó, đứng bên giường bệnh lặng lẽ
thu dọn đồ đạc, khuôn mặt đen sạm không có chút biểu cảm, khuôn mặt như bị đóng
băng vậy, Cố Tông Kỳ thấy tôi đứng bên liền đi đến: “Tịch Tịch, ngày mai có thể
ra viện rồi”.

Mắt tôi không rời khỏi giường bệnh đó: “Có chuyện
gì vậy nhỉ?”.

Lông mày anh chau lại, quầng mắt hằn rõ màu nâu,
lúc nãy tôi mới nhận thấy Cố Tông Kỳ mấy ngày hôm nay rất chăm chỉ làm việc, hầu
như không về nhà, hằng ngày đều ở lại bệnh viện chăm sóc tôi.

“Ra đây rồi anh nói với em”.

“Bệnh nhân ung thư túi mật đấy, đã di căn sang
có cơ quan khác rồi, mấy ngày trước có mổ nhưng chỗ bị ung thư không biết tại
sao nhìn lại giống như là tào phớ vậy, ở bụng thì về căn bản là không rõ ràng,
chẳng có cách nào phẫu thuật, nên chỉ còn cách khâu lại thôi”.

“Sắp chết rồi à?”.

“Ừ, chẳng bao lâu nữa sẽ ra đi thôi”.

Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Cố Tông Kỳ, buổi tối
anh không phải ở lại với em đâu”.

“Sao vậy?”.

Tôi đặt tay lên ngực anh: “Anh đã trực mấy đêm rồi,
bây giờ anh không phải là trưởng ban trực đêm nữa đâu, hơn nữa tinh thần anh
không được ổn lắm, bây giờ lúc anh vào phòng mổ em còn sợ anh sẽ ngất đấy, tối
nay về nhà nghỉ ngơi đi nhé”.

“Anh không sao”.

“Cố Tông Kỳ, không được chối nữa, buổi tối anh về
nhà sớm đi, mà em cũng khỏe hơn nhiều rồi, hôm nay là đêm cuối cùng ở trong viện
mà, liệu còn có chuyện gì xảy ra nữa chứ?”.

Anh vẫn không trả lời, có người gọi: “Giường 59,
bệnh nhân đã qua đời”.

Cố Tông Kỳ vội vã chạy đến đó, tôi cũng chạy
theo sau. Bà Hòa Y nằm trên giường đó, người già thường muốn đưa xác mình về
nhà chôn, vì ở quê có tục này, con người chết rồi thì không được để ở nơi khác.

Ông cụ không nhỏ một giọt lệ, chỉ bình thản, thậm
chí lạnh lùng nhìn bác sĩ một cái, rồi khẽ cúi đầu thu dọn đồ đạc. Sau cùng,
ông nhét một ít tiền gọi 120[3], rồi vờ như rất gấp gáp, đưa xác người lên xe,
người chết đã được đưa đi, còn lại những sinh viên thực tập ở đó, chẳng một ai
nói câu nào.

[3] 120 – số điện thoại khẩn cấp gọi xe cứu
thương của Trung Quốc

Một thoáng, là giường bệnh đó lại trống không,
màu trắng cô tịnh bao trùm căn phòng.

Trong phút chốc, tôi cảm thấy mỗi người chỉ như
là một hạt bụi bé nhỏ trong cái vũ trụ bao la này.

Thượng đế ngồi trên cao nhìn xuống chúng sinh, bệnh
nhân đi rồi, cái xác đã chết cũng sẽ quay về với cội nguồn, có người căm hận,
có người vui vẻ, lại có người giải thoát, cũng có người đau lòng.

Với những người cao sang mà nói, thì tất cả những
gì xảy ra đều tự nhiên bình dị như thế, còn với những người thấy hèn thì đây là
tất cả cuộc đời.

Sinh lão bệnh tử mà.

Tôi chợt hy vọng tấm lòng tôi khoan dung hơn, có
thể bình tĩnh mà đối diện với sinh tử, đối diện với ly biệt, tôi hy vọng chuyện
sinh tử của tôi không cần người ta nghĩ đến và tưởng nhớ.

Nhớ đến câu nói của Băng Tâm: Kịch điểm của lòng
bác ái sẽ trở thành sự thờ ơ.

Và tôi lại đứng trong hành lang vắng tanh, mỉm
cười với Cố Tông Kỳ.

Buổi tối, ngoài trời lất phất mưa, văn phòng bác
sĩ bay ra mùi cá om cà tím. Tôi mở cửa sổ phòng mình cho những mùi tạp khí bay
ra ngoài, tôi thấy nước bóng loáng trên mặt đường.

“Tịch Tịch, anh về nhà đây”.

Tôi quay người ra, Cố Tông Kỳ đang đứng trước cửa
phòng, anh mặc một bộ trang phục hằng ngày, tôi vội chạy ra hỏi: “Mưa rồi, anh
có ô không?”.

“Không sao, chỉ mưa nhỏ thôi, anh bắt xe về là
được”.

Bỗng nhiên không muốn để anh về, hình như chỉ có
sự có mặt của anh mới làm tôi thấy mình đang tồn tại, nhưng tôi vẫn cố nói: “Cố
Tông Kỳ, về đến nhà thì nhắn tin cho em, đừng có bận xem luận văn nữa nhé, ngủ
sớm chút, mai còn phải đón em ra viện đấy”.

“Ừ, anh biết rồi”.

Không biết thế nào, nhưng ở bên anh là tôi lại
thấy rất ấm áp, một khi xa anh, cơ thể lại chuyển sang lạnh ngắt, anh mang đến
cho tôi cảm giác bình yên không tên, vì những gì trống rỗng trong quá khứ kia
như thủy tinh trong suốt, tôi không bước qua được, chạm vào nó thì lạnh như
băng, tôi chỉ thấy cái bóng của chính mình thôi.

Anh bước đến đầu cầu thang rồi nhưng tôi vẫn đứng
đó nhìn theo anh, hình như anh hơi phân vân, nên đi được một đoạn xa rồi lại
quay lại, khẽ vuốt tóc tôi nói: “Sao thế? Sao lại đần ra như thế?”.

“Không, không sao cả…”.

Anh cười cười: “Em xem, em lại đang gượng gạo
kìa, em đang nghĩ gì thế?”.

Tôi chau mày lại: “Cố Tông Kỳ, hình như là em rất
sợ bệnh viện, em luôn có cảm giác không an tâm”.

“Thế thì anh sẽ ở lại đây với em tốt hơn đấy”.

Tôi lắc đầu, lườm anh một cách yếu ớt: “Em chỉ
nói thế thôi, anh thấy chán không, mau về đi. Thang máy đến rồi kìa, anh còn
chưa chịu đi à, mau đi đi chứ!”.

“Anh biết rồi”. Anh vén tóc mái tôi lên, nhẹ hôn
lên trán tôi nói: “Về đến nhà sẽ gọi cho em nhé”.

“Vâng, em biết rồi”.

Buổi tối anh Cao Y Thần đến thăm tôi, lúc đó tôi
đang xem một quyển sách rất hay, Giới thiệu về người nhóm máu O, trong đó tôi
thích phần: “Tình nhân của mọi người” – có người yêu thật sự hay là chỉ yêu
chơi bời, nhưng nhất định không ngoại tình thật sự, vì thực tế là rất phiền phức,
tôi đọc đến đoạn đó mà cười nắc nẻ.


“Cười gì vậy, buổi sáng còn thấy u sầu, buổi tối
đã lại tươi tỉnh như kia”.

“À à, buồn cười lắm, anh Cao Y Thần, anh thuộc
nhóm máu gì?’.

“Nhóm B”.

“Không có gì, em lại không có quyển sách về nhóm
máu B, anh xem đi trong này nói về tính cách của em có đúng không – cơ bản là dễ
gặp tiếng sét ái tình, em thường xuyên thấy bí bức, tại sao lại đam mê anh ấy,
đúng lắm đấy!”

“Anh thấy trong này nói rất đúng với em, thực ra
là rất giống Hoạn Thư đấy”.

Tôi lặng im một lúc “Đâu có, em vốn là người rộng
lượng mà”.

“Thôi đi, em định giả vờ với anh hả”. Cao Y Thần
khẽ cười: “Dụ Tịch, chúng ta quen nhau lâu rồi, em còn nhớ không?”.

Tôi định thần lại: “Bao lâu nhỉ? Lần đầu tiên em
gặp anh là trong đêm tiệc của học viện Y học, phải không nhỉ, em còn nhớ lúc đó
nhìn anh rất phong độ, lúc đó là anh tốt nghiệp rồi nhỉ?”.

“Không phải, đó là lần đầu tiên em gặp anh, còn
lần đầu tiên anh gặp em là khi em đi tự học cùng với Đồng Nhược Thiên, còn nhớ
không, buổi tối đêm Noel đó, ở phòng học tầng ba”.

Tôi cố gắng lục tìm trong đầu mình, cuối cùng
cũng mơ hồ nhớ ra đêm Noel mấy năm trước, đó là đêm hội Noel liên kết hữu nghị
năm trường đại học, tôi không tham dự mà đến phòng tự học với Đồng Nhược Thiên.

Đó là đêm Noel nhạt nhẽo nhất, kỳ thi tiếng Anh
cấp bốn và cấp sáu vừa kết thúc nên phòng tự học chỉ có vài người, tôi ngồi bên
cạnh Đồng Nhược Thiên. Nhìn anh vùi đầu trong đống sách vở, lại thấy bản thân
mình thật đáng thất vọng, nên tôi khẽ đứng dậy ra khỏi phòng học.

Những bóng đèn phủ kín bầu trời đêm lễ, tiếng vỗ
tay cổ vũ vọng đến. Tôi bỗng thấy thất vọng, thấy mình không đủ giỏi, ở bên người
con trai mình không quan tâm một cách vô tư, mà từ bỏ sở thích và cảm hứng của
chính mình, chỉ bởi tôi cả nể.

Thế nhưng tôi lại không nỡ rời xa anh, không nói
được tình cảm của mình, chỉ là chuyện tàn nhẫn như vậy tôi làm thế nào cũng
không thể mở miệng mà nói ra được.

Nghĩ mãi một hồi, tôi không kìm đực thở dài một
cái, trong bóng đêm có tiếng bước chân đang đến gần, tôi quay đầu lại nhìn thấy
Đồng Nhược Thiên: “Sao vậy, trong phòng ngột ngạt quá, em ra ngoài hít thở chút
thôi”.

Đôi mắt anh giống như một dải ngân hà trong màn
đêm, dưới ánh đèn khuôn mặt anh như ánh trăng trong sáng, lúc đó tôi như say
mê, anh nói khẽ vào tai tôi: “Tịch Tịch, quà Noel cho em này”.

Nụ hôn bất ngờ lên má tôi.

Nụ hôn đầu tiên trong ký ức tôi, chẳng có gì kỳ
diệu và đẹp đẽ cả, chỉ là tôi rất bị động nhận lấy nó, lúc đó tôi nghĩ, có lẽ
đúng là tôi không thật sự yêu người này, chỉ là, quen cảm giác bên cạnh có một
người thôi.

“Nhớ ra rồi chứ, ha ha, lúc đó hai đứa bé bọn em
trốn ở tầng dưới tòa nhà để hôn nhau”.

“Soạt” một cái, mặt tôi đã đỏ lên: “Giời ạ, đã
qua lâu rồi, anh còn nhắc lại làm gì?”.

“Ừ, đã lâu rồi, đúng là rất lâu rồi. Dụ Tịch, em
biết lần đầu tiên nhìn thấy em anh nghĩ gì không?”.

“Nghĩ gì vậy?”.

“Anh nghĩ, thật đáng tiếc, lại là bạn gái của thằng
em khóa dưới mình”. Anh khép nhẹ đôi mắt, trong trạng thái đó có những sự chân
thật không giống nhau. “Anh là một người sống có nguyên tắc mà”.

Tôi nhìn anh bằng con mắt miệt thị: “Anh còn có
nguyên tắc sao?”.

“Sai rồi em, nếu mà anh thích một người con gái,
chỉ cần cô ấy chưa kết hôn là được, cô ấy là bạn gái của em khóa dưới hay anh
khóa trên cũng được, ai mà đi suy tính được nhiều như thế chứ”.

Tôi lườm lườm anh: “Anh đang giải thích hả?”.

“Không, chỉ là sau khi bị tổn thương thì tìm cho
mình một lí do thôi”.

Đôi mắt anh bỗng chuyển sang màu đen rất đậm, mà
lại sáng tỏ như tia sáng: “Dù sao thì anh cũng chẳng thích em đâu, nên làm một
ông anh vẫn được rồi, cứ trêu mãi em cũng chẳng còn tâm trí đâu”.

“Sao em biết là anh sẽ không thích em, nhỡ…”.

Anh cười lên: “Em á, nhìn bề ngoài thì chẳng
thích ai cả, nhưng thực ra nội tâm thì giằng co yêu ghét kinh lắm, và mặc dù có
ghét, nhưng mà vẫn có thể gặp mặt chốc lát được, nhưng nếu mà gặp phải đối tượng
làm gì cũng thấy phiền phức thì em bất luận thế nào cũng không muốn cùng hắn được
thở chung trong một bầu không khí với hắn đâu”.

Tôi không tin nổi nhìn anh: “Không thể nào, sao
anh lại hiểu em như thế…”.

“Vừa rồi đã tiện thể nhìn qua, cái quyển sách về
nhóm máu gì kia của em, thuận miệng thì nói ra thôi, anh nhìn qua là nhớ, em đừng
hâm mộ anh quá, đừng có cắm sừng Cố Tông Kỳ nhé. He he, điện thoại sáng kìa,
oa, người của em gọi đến kiểm tra đấy, anh đi đây, rảnh thì đến anh chơi nhé”.

Anh vừa đi được vài bước, lại hớn hở quay lại:
“Buổi tối có muốn đến phòng hành chính để ngủ không, Cố Tông Kỳ không ở đây,
không có vòng tay ấm áp đâu, để anh thay anh ta cho”.

“Hứ!”.

“Sao thế? Nhận điện thoại chậm thế à?”.

Tôi nhảy xuống gường, đi đi lại lại trong phòng,
khẩu khí không giấu được niềm vui: “Không có gì, vừa rồi anh Cao Y Thần đến nói
chuyện với em một lúc, à thế anh về đến nhà chưa?”.

“Vừa về đến nơi, nói chuyện gì vậy?”.

“Sách, bọn em vừa nói về một quyển sách rất hay,
Cố Tông Kỳ, anh nhóm máu A phải không?”.

Anh có hơi hoài nghi: “Ừ, sao vậy?”.

Đầu dây bên kia có tiếng leng keng khe khẽ của đồ
dùng kim loại, tôi cười: “Quả thật, nhìn anh nghiêm túc như thế, rồi cả dáng vẻ
thành thật là biết, một khi thích ai đó anh sẽ muốn tiến tới hôn nhân, dù sao
thì yêu cuối cùng cũng đề là kết hôn mà, Cố Tông Kỳ, anh là người như thế à?”.

“Ừ?… Tịch Tịch, anh…”.

Liền nghe thấy ầm một tiếng, hình như có có cái
gì rất nặng rơi xuống, có tiếng choang trên nền nhà, tiếng anh bất lực vọng lại:
“Tịch Tịch, em đừng đột nhiên nói ra những lời ngoài mong muốn như thế…”.

Tôi không nhịn được cười, tâm trạng thấy rất thoải
mái, một Cố Tông Kỳ như thế này, về cơ bản là chấp nhận được, tôi quyết định thật
thà một chút không trêu anh nữa: “Em nói trên thế thôi, thôi nhé, anh mai đi ăn
cơm đi”.

Sau đó tôi nhanh chóng tắt điện thoại, trong
lòng thấy rất vui vẻ.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+