Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hóa ra anh vẫn ở đây – Chương 11-12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 11:
NGỐC Ạ, THEO ANH VỀ NHÀ

Không biết tình yêu của người khác ra sao, có giống như tình yêu của hai người bọn họ không, như thể tọa trên tàu lượn siêu tốc, thoáng chốc vút tới đỉnh mây, nháy mắt đã trao nghiêng đáy vực.

Mạc Úc Hoa nói: “Hay dở ra sao cũng là cái “trời long đất lở” chính cậu đã lựa chọn”

Sau khi Trình Tranh xuất viện, ở bên Tô Vận Cẩm thêm mấy ngày, cuối cùng vẫn đành quyến luyến bịn rịn trở về trường học. Cậu ta đi rồi, Tô Vận Cẩm qua một ngày mới ý thức được, trong suốt hai ngày đầu gối tay ấp, bọn họ hóa ra không hề nghĩ tới một biện pháp tránh thai nào cả. Nghĩ đến đây, không nén được nỗi sợ hãi, một thân một mình chẳng biết làm sao cho phải, đánh chết cũng không mặt mũi ra tiệm mua thuốc, trăm phương ngàn cách không xong, Vận Cẩm đành tìm đến Mạc Úc Hoa, ấp a ấp úng kể lể đầu đuôi sự tình cho cô nghe. Mạc Úc Hoa không nói đến câu thứ hai, tóm lấy cô chạy ngay ra tiệm thuốc.

Thuốc đã uống rồi, thế nhưng rốt cuộc vẫn không kịp thời điểm phù hợp nhất, đến cả Mạc Úc Hoa cũng chả dám nói rằng tuyệt đối không còn nguy hiểm gì. Tô Vận Cẩm thấp thỏm trải qua một khoảng thời gian lo lắng sợ hãi, tận tới khi kì kinh đến hẹn lại lên, tảng đá đeo nặng trĩu trong lòng mới buông ra nổi, thầm vui mừng vì tình huống kiếp nạn kiểu “tình xuân dào dạt một khi, bào thai bé bỏng lặng lẽ thành hình” hay thấy trên truyền hình trong thực tế thì tỉ lệ xuất hiện lại không mấy cao, nhưng cũng hạ quyết tâm, từ nay sẽ không thể mù quáng dại dột như thế nữa.

Bắt đầu từ hôm Trình Tranh trở lại Bắc Kinh, cả phòng kí túc của Tô Vận Cẩm không ai là không biết cô có người yêu theo học mãi Bắc Kinh xa xôi, vì cậu ta siêng năng gọi điện, nên mượn lời cô bạn cùng phòng tên Tiểu Văn thì, chỉ riêng bắt máy điện thoại thôi đã phải nhấc đến mỏi cả tay rồi. Tô Vận Cẩm trước nay vẫn là người dùng điện thoại ít nhất trong phòng, giờ thường xuyên ở bên giường ôm điện thoại chuyện trò đến tận đêm khuya. Ban đầu cô vẫn còn đôi chút đắm đuối trong nỗi vui sướng của tình yêu cuồng nhiệt, thế nhưng sau một thời gian, cái thói bám dính nhằng nhẵng cùng sự ngang ngược bá đạo của Trình Tranh khiến cô không nén khỏi âm thầm kêu khổ. Thi thoảng cậu ta gọi điện đến ký túc xá nhưng không gặp được cô, hoặc giả có lời nào không vừa ý, thế là đã nổi đóa lên ngay được.

Tô Vận Cẩm vốn là người quen một thân một mình đi về, chỉ trong thời gian ngắn ngủi cô khó lòng thích ứng ngay được với kiểu đem trọn vẹn cuộc sống của mình chẳng chừa lại giao phó cho một người khác. Cho dù là khoảng thời gian ở bên Thẩm Cư An, đứng trước một chàng trai khiến mình mê say làm vậy, cô cũng vẫn cảm thấy bọn họ là hai cá thể hoàn toàn độc lập, hệt như hai đường thẳng song song, dù có kéo ra vô cực thì cũng chỉ gần nhau chứ chẳng thể giao cắt, như vậy khiến cô cảm thấy an toàn phù hợp với mình hơn.

Trình Tranh thì khác, cậu ta khát khao đem hết thảy tâm tư, hết thảy mọi điều gửi gắm nơi Tô Vận Cẩm, còn hận rằng máu thịt hai người chẳng thể hòa chung làm một, đồng thời, cậu ta cũng đòi hỏi Tô Vận Cẩm mang lại cho cậu ta sự chăm chút tương tự. Cậu ta hi vọng có được một Tô Vận Cẩm trọn vẹn hoàn toàn, không giữ lại chút khe kẽ nào, tốt nhất là đến giấc mơ của cô cũng thuộc về cậu ta luôn.

“Vận Cẩm, lúc này em đang làm gì?”

“Vận Cẩm, em đang nghĩ gì đấy?”

“Vận Cẩm, em đi đâu thế?”

“Vận Cẩm, anh nhớ em lắm, em có nhớ anh không?”

“Vận Cẩm, sao chẳng nói gì cả?”

Vận Cẩm, Vận Cẩm, Vận Cẩm!!!

Ngày nào cũng như ngày nào, cậu ta không ngừng hỏi han này nọ, mang theo cái vẻ ương bướng hống hách cùng thói trẻ con cố chấp. Tô Vận Cẩm ban đầu còn nhẫn nại dỗ dành cậu ta. Dần dà đến dỗ dành cũng chẳng còn hơi sức mà làm nữa, thế nên chỉ tỏ thái độ im lặng bất lực, thế nhưng cô càng yên ắng thì cậu ta càng cật vấn. Tô Vận Cẩm cảm thấy Trình Tranh thật giống như một cuộn len bị mèo vờn rối bung, quấn chân cô, vướng víu cô, khiến cô thấy ấm áp, nhưng cũng khiến cô thở chẳng ra hơi.

Hai người cách trở đôi nơi, người Nam kẻ Bắc, xa xôi vô cùng, chỉ cần có chút thời gian rảnh rỗi, Trình Tranh liền lao đến chỗ Tô Vận Cẩm ngay. Lúc thời giờ căng cáp, thứ Sáu cậu qua, Chủ nhật lại về Bắc Kinh. Tô Vận Cẩm xót xa số tiền đổ vào vé máy bay, những khi không giảm giá, một lượt đi – về cơ hồ ngang với toàn bộ sinh hoạt phí của cả một năm học, nếu mẹ cô còn chưa tái giá với bố dượng, hai mẹ con bọn họ không biết phải làm thêm nếm bao nhiêu mới gom đủ từng nấy tiền. Trình Tranh thì trước sau đều không bận tâm, cậu từ tấm bé đã lớn lên trong một gia đình khá giả, tiền chỉ là một thứ kí hiệu, có thể đem đổi lấy những thứ cậu mong muốn, như cách nghĩ của cậu, không có thứ gì khiến cậu khao khát hơn việc hai người ở bên nhau.

Trước khi học kỳ một năm thứ tư kết thúc, Trình Tranh lấy lý do để thuận lợi cho Tô Vận Cẩm tiện kiếm việc, dứt khóat nhét vào tay cô một chiếc điện thoại di động. Tô Vận Cẩm nhớ lại kinh nghiệm của lần trước, cậu ta cũng tặng cô điện thoại, cô cảm thấy đồ này đắt đỏ quá, khước từ không nhận, kết quả là anh chàng đó không thèm nói đến câu thứ hai, ngay lập tức giở mặt ném cái di động từ cửa sổ căn hộ tầng 18 xuống, nên lần này đành nhận lấy. Giờ đã như thế, càng tiện cho cậu ta liêc lạc với cô bất cứ lúc nào, ở đâu. Bình thường Tô Vận Cẩm cứ nghe thấy tiếng chuông điện thoại cậu ta cài đặt riêng cho mình là đã nổi cơn đau đầu. Tô Vận Cẩm làm thế nào cũng không thể lý giải nổi, một anh chàng trong mắt người khác kiêu căng, ngạo mạn là thế, mà sao vừa yêu vào, liền thành kẻ bám người nhằng nhẵng như thế này.

Trước tết năm ấy, Tô Vận Cẩm tham gia hội chợ việc làm dành cho sinh viên tại địa phương do trường cô tổ chức. Trong ấn tượng của cô, từ lúc cha sinh mẹ đẻ ra đến giờ cô chưa từng có mặt ở nơi nào đông đúc đến thế. Địa điểm diễn ra hội chợ người chen người, Vận Cẩm đầu óc váng bị dòng người cuồn cuộn xô đẩy cứ thế tiến về phía trước, không tự chủ, hoàn toàn không trông thấy phương hướng gì. Những đơn vị tuyển dụng tương đối tốt một chút thì chen chúc tới mức một con ruồi không bay lọt. Trong tình trạng thế này, làm sao có thể nói đến lựa chọn sáng suốt gì được. Tô Vận Cẩm cũng không nhớ nổi mình rốt cuộc đã nộp bao nhiêu hồ sơ, càng chẳng biết cuối cùng nắm chắc mấy phần được tuyển dụng, chỉ biết là đến lúc thóat ra khỏi cổng nơi diễn ra hội chợ, đón nhận thứ không khí đột ngột thanh sạch, cô đã hít vào một hơi thật sâu.

Trình Tranh đương nhiên không phải chịu đựng một màn khổ ải như Tô Vận Cẩm, trường đại học của cậu tiếng tăm lẫy lừng, đất dụng võ để mà lựa chọn tất nhiên rộng rãi, huống hồ chuyên ngành của cậu vốn đang ăn nên làm ra, thành tích trong trường của Trình Tranh thì xuất chúng, nhà lại có điều kiện, muốn tìm một công việc tốt cũng là điều dễ như trở bàn tay. Có điều về mặt đường hướng lựa chọn công việc, cơ hồ cậu chịu ảnh hưởng của bố nhiều hơn, một lòng tâm niệm ứng dụng tối đa những gì học hành, tìm đến vị trí chuyên về kỹ thuật, còn hoàn toàn không hề hứng thú gì với sự nghiệp kinh doanh từ bên phía mẹ. Bố Trình Tranh cũng rất thoải mái, không bắt ép gì cậu, để mặc cậu lựa chọn việc bản thân thích làm, chỉ hy vọng cậu trong lúc cân nhắc địa điểm làm việc có thể về bên bố me. Xét cho cùng, cậu vẫn là đứa con độc nhất trong gia đình, thêm nữa, bố cậu đảm nhiệm chức viện trưởng viện thiết kế kiến trúc kiêm bí thư đảng ủy, sắp đặt cho cậu một vị trí như mong muốn là một việc không thể dễ dàng hơn.

Trình Tranh thì bày tỏ rõ ràng rằng bản thân cậu không có ý định trở về nhà, cậu cũng nói như vậy với Tô Vận Cẩm: “Dựa dẫm vào bố thì có gì hay đâu, huống hồ về nhà rồi lại phải chịu đựng ông cụ kêu ca. Chi bằng ở lại Bắc Kinh cho tự do tự tại. Vận Cẩm, chờ đến lúc em tốt nghiệp xong rồi qua đây nốt, thế là chúng mình có thể ngày ngày ở bên nhau”.

Thực ra, Tô Vận Cẩm cũng không muốn quay về quê, nhưng cô còn muốn ở lại thành phố phương Nam mà cô đã sinh sống suốt bốn năm trời này hơn. Ở đây, cô không hề cảm thấy bản thân chỉ là một người ngoại tỉnh, mà hòa mình vào mạch đập của thành phố thật tự nhiên. Cô cũng ngỏ ý này với Trình Tranh, thế nhưng Trình Tranh chỉ bảo: “Em ngốc ạ, đương nhiên là em phải ở bên anh rồi”.

Đương nhiên ở bên anh. Cậu ta nói kiểu hẳn là phải thế, thế nhưng Tô Vận Cẩm không tài nào tưởng tượng nổi cái cảnh sau khi tốt nghiệp một mình thân gái dặm trường Bắc tiến đoàn tụ với cậu ta. Không phải cô không nhớ nhung Trình Tranh, thế nhưng lo lắng về tương lai đã đè bẹp những náo nức yêu thương, cô không cam lòng đến một thành phố hòan toàn xa lạ, bởi nơi đó ngoài Trình Tranh ra cô chẳng có gì hết, giả như một ngày đánh mất con người ấy, cô sẽ không có đường lui. Tô Vận Cẩm thấy thật bi ai, làm sao cô lại có thể nghĩ quẩn như thế ngay giữa lúc tình yêu đang độ mặn nồng như bây giờ, cô nhận ra rằng bản thân còn ích kỷ hơn nhiều so với tưởng tượng của mình.

Điều khiến Tô Vận Cẩm không thể tưởng tượng được hơn nữa là, những bộ hồ sơ mà cô phát tán khắp nơi tựa tiên nữ rắc hoa cuối cùng phần nào đã nhận được hồi đáp, trong đó thậm chí còn có một công ty hóa mỹ phẩm liên doanh giữa Trung Quốc và nước ngoài. Cô vốn chỉ mang tâm lý thử cho biết lúc tham gia phỏng vấn lần đầu ở công ty này, không ngờ người quản lý phụ trách đợt tuyển dụng này lại rất khen ngợi khí chất kín đáo trầm tĩnh của cô, thế nên thi viết, thi nghiệp vụ hết thảy đều êm thấm vượt qua. Sau khi Tô Vận Cẩm kí kết biên bản ghi nhớ việc làm với công ty này xong xuôi, giáo viên phụ trách việc làm cho sinh viên và bạn bè trên lớp đều cảm thấy may mắn thay cho cô. Trong cái xã hội mà sinh viên càng lúc càng mất giá này, có thể kí kết êm xuôi với một công ty như thế quả là điều đáng mừng. Tô Vận Cẩm hẳn nhiên là vui sướng, nhưng cô thấy thấp thỏm, gần như không dám tưởng tượng xem Trình Tranh sau khi biết được sự tình sẽ phản ứng ra sao.

Đằng nào cũng giấu không đặng, thế nên buổi tối lúc Trình Tranh gọi điện, Tô Vận Cẩm liền dứt khoát kể hết sự tình đã kí kết biên bản ghi nhớ cho Trình Tranh nghe.

“Em bảo là em kí cái gì cơ? Em nói lại lần nữa xem nào.” Từ giọng điệu của Trình Tranh vẫn chưa thể nghe ra những xáo động trong tâm tư cậu ta.

Tô Vận Cẩm cảm thấy đầu óc tê ù, chẳng biết làm sao đành nhắc lại một lượt nữa.

Quả nhiên Trình Tranh nổi trận lôi đình: “Tô Vận Cẩm, anh phát hiện ra là từ xưa đến nay em đều hành động mà không thèm đếm xỉa đến cảm nhận của người khác”.

“Em…”, Tô Vận Cẩm vẫn còn muốn giải thích, thế nhưng Trình Tranh đã dứt khóat dập máy.

Tô Vận Cẩm vôi vã gọi lại vào di động của cậu ta, cậu ta nào chịu bắt máy, gọi liên tục mấy lượt, cậu ta thẳng tay tắt điện thoại luôn.

Tô Vận Cẩm biết rằng với tính khí của cậu ta, bây giờ đang cơn bốc hỏa lên đầu, bất kể cô nói gì chăng nữa cũng chỉ là đổ thêm dầu vào lửa, nghĩ bụng chi bằng cứ để mặc cậu ta, có thể qua mấy ngày, chờ đến lúc cậu ta giận dỗi xong rồi, cô lại nói ngọt mấy câu, mọi việc thế là êm thấm. Thế nhưng, hai ngày, ba ngày… tận đến ngày thứ năm, Trình Tranh cũng không thèm gọi cho cô đến nửa cú điện thoại, Tô Vận Cẩm bắt đầu ý thức lần này là cậu tức giận thực sự, nên đành chủ động gọi lại cho cậu ta lần nữa, cậu ta hết thảy đều không thèm đếm xỉa. Tô Vận Cẩm trong lòng không phải không cảm thấy hối hận, cô tự hỏi mình, nếu như sớm biết rằng cậu ta phản ứng dữ dội như thế, liệu cô có khăng khăng ý mình đòi ở lại thành phố này không? Thực ra lúc kí biên bản ghi nhớ việc làm cô không suy tính quá nhiều, bây giờ nghĩ lại lúc đấy quả thật quá vội vàng, giống như cậu ta nói vậy, cô hoàn toàn không hề cân nhắc đến cảm nhận của cậu… Hoặc giả, chính là cô đã cố ý lờ đi điểm này, lúc còn đang đánh cuộc hơn thua với bản thân, thực ra cô chẳng mấy để ý đến cậu ta.
Lúc ấy đã gần đến Tết, trường đã sớm bước vào kì nghỉ đông, vậy nên còn nhiều sinh viên nán lại trường như thế, chẳng qua đều là những bạn sắp tốt nghiệp đang chờ đợi thông tin việc làm như Tô Vận Cẩm. Tô Vận Cẩm không phải một người bám dính nhằng nhẵng, sau mấy lần liên lạc với Trình Tranh không xong, tuy trong lòng có buồn bã, thế nhưng cũng chẳng tốn công gọi điện cho cậu ta thêm lần nữa. Mặt khác, mẹ cô cũng gọi điện mấy lần giục cô về nhà ăn Tết. Dù bản thân vốn không muốn quay lại căn nhà không còn thuộc về mình nữa, nhưng cô không tìm ra lý do nào khả dĩ hơn để ở lại trường, thế nên trước hôm Giao thừa hai ngày, cô sắp xếp hành lý lên tàu về quê.

Tàu xe đang đợt Tết nhất, mức độ đông đúc ra sao không cần tưởng tượng quá nhiều, Vận Cẩm lại may mắn mua được một vé ngồi, cho dù bị người cùng hành lý rợp trời kín đất chen cho không động cựa gì nổi, thì xét cho cùng vẫn còn khá khẩm hơn những người phải đứng suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Trong toa của cô, ngoài học sinh, sinh viên ra, hầu hết đều là người làm thuê xuôi Nam giờ trở về quê, bọn họ nghiêng bên nọ ngả bên kia tìm bừa một góc nào đó hoặc ngồi hoặc ngủ. Tinh thần tuy có mỏi mệt, thế nhưng trên khuôn mặt và trong ánh mắt lại rạng ngời lên vẻ chờ mong cùng nỗi sung sướng được trở về. Ra ngoài làm thuê bất kể khổ nhọc bao nhiêu đi nữa, chí ít ở quê nhà cũng đang có người chờ đợi họ, vất vả cả năm, thứ người ta chờ đợi chẳng phải là cái ngày đựợc nặng túi hồi hương này hay sao. Tô Vận Cẩm nhìn phing cảnh vụt qua bên cửa sổ, có ai đang chờ đợi cô đây? Cô thừa nhận rằng mẹ vẫn yêu thương cô, thế nhưng giờ đây mẹ còn yêu thương một mái ấm khác hơn. Cô nghĩ đến mẹ lúc trò chuyện với cô, giọng điệu cũng đã trở nên thận trọng dè dặt hệt như bố dượng vậy, cô nàng tỉnh táo nhận thức rằng, mẹ đã không còn thuộc về riêng cô và bố nữa, gia đình của cô giờ đã thành hồi ức quá vãng mất rồi.

Đến lúc này, Tô Vận Cẩm ngồi trên tàu hỏa bỗng dưng nhớ Trình Tranh đến phát điên phát cuồng, nhớ cái thói đeo bám ỉ ôi vô duyên vô cớ của cậu ta, nhớ hơi ấm tha thiết trong vòng tay cậu ta. So với việc có thể để mất cậu ta, sự cứng cỏi của cô bỗng trở nên yếu rệu. Thế nhưng cậu ta vẫn còn đang tức giận, Tô Vận Cẩm nghĩ, việc gì phải để ý nhiều thế làm gì, đằng nào chắc cậu ta cũng về nhà ăn Tết, chỉ cần trong lòng cậu ta vẫn có cô, thì có bực bội đến mấy cô cũng vượt qua được. Có cậu ta ở bên, có lẽ thích ứng với cuộc sống ở Bắc Kinh cũng chẳng khó khăn đến thế, có điều, vi phạm cam kết với đơn vị đã kí biên bản ghi nhớ sẽ phải chịu trách nhiệm ra sao, cô có phải vì việc ấy mà phải đền bù một khoản tiền lớn hay không… Một khắc trước khi mơ hồ ngủ thiếp đi ngay trên chỗ ngồi, cô vẫn còn suy nghĩ về vấn đề này.

Lúc Tô Vận Cẩm thỉnh lại thì đã nửa đêm, toa ghế cứng ban đêm không tắt đèn, hành khách tứ bề ai đánh bài thì đáng bài, ai nói chuyện thì cứ nói chuyện, vẫn còn ồn ào nhộn nhịp lắm. Cô ngó ra nhìn tên của tram vừa mới đi qua, ngồi trên tàu suốt mười mấy tiếng đồng hồ, quãng đường cuối cùng đã qua một nửa. Cứ như là cảm ứng được cô đã thức dậy, Tô Vận Cẩm còn đang sửa sang lại đầu óc rối bung, chiếc điện thoại trong túi đã rung lên. Trông thấy số gọi đến thân quen, nhịp tim cô bỗng nhiên gấp gáp.

“Em đang ở chỗ khỉ nào thế? Ồn chết đi được”. Cho dù cách nhau qua điện thoại, Tô Vận Cẩm vẫn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dạng Trình Tranh nhíu mày nhăn nhó nói chuyện, cô bất giác mỉm cười.

“Em đang trên tàu, anh ở đâu?”, Tô Vận Cẩm ngượng ngùng phải hét to vào điện thoại, thế nhưng cũng sợ tiếng đì đoành, sầm sập của tàu hỏa che lấp mất giọng cô.

“Tàu hỏa á?”, Trình Tranh câm lặng một hồi, sau đó cơ hồ cũng nghe thấy âm thanh đặc trưng của tàu hỏa, “Em chạy lên tàu hỏa làm cái trò gì đấy?”

“Em… về nhà”, Tô Vận Cẩm có đôi chút hụt hơi.

“Ha!”, Trình Tranh ở bên đầu kia phát ra tiếng cười cay đắng rất khoa trương. “Anh không biết nói gì cho phải với người như em nữa, khó khăn lắm mới chạy qua đây được, chẳng nói một câu nào đã chạy về nhà”.

“Ai bảo là em không nói một câu, là tại anh không nghe điện thoại của em đấy chứ. Giờ này anh còn tới làm gì?”

“Vớ vẩn, em không chịu đi lên Bắc Kinh, anh không xuống đây thì làm thế nào? Chả lẽ tách ra mỗi đứa một nơi?” Tuy thái độ của cậu ta vẫn đáng ghét là thế, nhưng Tô Vận Cẩm lạ cảm thấy một luồng ấm áp vượt qua điện thoại lan tới. Cô thốt nhiên cảm thấy có rất nhiều điều muốn nói cùng cậu ta, thế nhưng chỉ thốt ra một câu: “Anh chờ em… chờ em!”.

Tàu hỏa sau hai tiếng cuối cùng đã dừng ở một ga lớn, Tô Vận Cẩm chẳng nghĩ ngợi gì xuống tàu ngay. Lúc ấy mới là 4 rưỡi sớm tinh mơ, trời vẫn còn chưa sáng, thành phố bé nhỏ cô chưa từng đặt chân đến bao giờ vẫn còn phủ một màn tĩnh lặng. Bảng báo giờ tàu hiển thị chuyến tàu tiếp theo đến thành phố G phải bảy tiếng nữa mới khởi hành, cô không đợi được nữa, thế nên hỏi nhân viên ở đây đường đi, rồi một thân một mình lếch thếch hành lý nhằm thẳng bến xe mà chạy.

Thành phố lạ lẫm, đường xá không một bóng người, Tô Vận Cẩm cúi đầu mải miết bước quên bẵng cả nỗi sợ hãi phải đi đường một mình cùng cái lạnh giá sớm mai, chỉ muốn nhanh thêm chút, nhanh thêm chút nữa, sớm gặp được con người mà lòng cô đang nhung nhớ. Tận đến khi cô đã được toại nguyện ngồi trên chuyến xe giường nằm đầu tiên xuất phát lúc 5 rưỡi chạy từ đây đến thành phố G, cô mới ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, khi ấy mới ý thức được sự điên rồ của bản thân.

Lúc chuyến se giường nằm nhếch nhác lộn xộn vô cùng đậu bến thành phố G thì đã là chạng vạng tối một ngày trước Giao thừa, Tô Vận Cẩm theo dòng người tấp tểnh xô đẩy chen ra đến cổng bến, chẳng ngoài dự liệu, giữa khung cảnh hỗn loạn đưa mắt đã nhìn thấy cậu ta. Trong khoảnh khắc ấy, cô thốt nhiên cảm thấy thần kinh trên cả cơ thể đang căng thít lại đã hoàn toàn chùng xuống, mệt mỏi tới mức không thể nhấc thêm bước nào nữa, chỉ nhoẻn ra một nụ cười. Trình Tranh quả nhiên cũng đã nhìn thấy cô, thế nhưng không vội bước về phía cô, vừa bực vừa buồn cười ngó cô lom lom. Hai người đứng xa vài mét, ngăn cách bởi dòng người qua lại không ngớt, chỉ nhìn nhau mỉm cười.

Cuối cùng Trình Tranh từ xa xa chìa bàn tay ra với cô, xung quanh vô cùng ồn ào, thế nhưng cô vẫn hiểu được lời cậu ta.

Cậu bảo: “Ngốc ạ, theo anh về nhà”.

Đó là lần đầu tiên từ lúc cha sinh mẹ đẻ Tô Vận Cẩm ăn Tết ở ngoài, bên cạnh chỉ có mình Trình Tranh. Bên nhà cô thì không sao, trong điện thoại cô chỉ nói là tiếp tục ở trường kiếm việc, mẹ cô cũng không nói gì thêm nữa, thế nhưng Trình Tranh, cậu ta là cậu ta là cậu quý tử vàng ngọc trong nhà, đã không ở bên bố mẹ ăn Tết thì chớ, cũng không đến nhà cậu ruột, Tô Vận Cẩm rấta ngạc nhiên khi thấy hai bác Trình lại ngầm đồng ý với cách cư xử này của cậu ta.

“Đồng ý mới lạ chứ”, Trình Tranh bảo. “Tuần trước anh nói với ông bà cụ là sẽ không ở lại Bắc Kinh, cũng không về nhà, mà muốn đến thành phố G làm việc, bảo các cụ chuẩn bị tư tưởng đi, mẹ anh còn rền rĩ một trận, nói là có người yêu rồi quên cả mẹ. Về sau anh còn bảo với mẹ là năm nay anh không ăn Tết với bố mẹ nữa, mẹ anh chỉ giận là không thể nhét anh vào bụng lại lần nữa thôi”.

“Biết thế nào bây giờ?”, Tô Vận Cẩm cười, nhưng đậm chút âu lo.

Trình Tranh đắc ý cười bảo: “Anh nói với mẹ là, nếu mẹ cho phép con, mẹ sẽ có thêm một nàng dâu, còn nếu không, đến con trai cũng chẳng còn. Phải thế mẹ anh mới thôi than van ca cẩm đấy”.

Tô Vận Cẩm thốt nhiên im lặng.

“Còn bên cậu anh, mấy năm trước mợ di cư rồi, cậu anh với Chương Việt chắc chắn là qua bên đó ăn Tểt”, Trình Tranh nói thêm.

Tuy chỉ là cái Tết của hai người, thế nhưng bọn họ cũng bày vẽ xôm tụ ra trò, ngoài việc ở trong nhà đầu gối tay ấp, hai người còn dạo phố phường sắm một lô hàng Tết. Trình Tranh lôi Vận Cẩm đi lăng quăng khắp nơi, Tô Vận Cẩm bây giờ mới hiểu hóa ra cậu ta còn thông thạo thành phố này hơn cô nhiều, thì ra ngày trước cậu ta đòi cô với Thẩm Cư An dẫn đi khắp nơi, chẳng qua là kiếm cớ mà thôi.

Đêm Giao thừa, Trình Tranh dán chữ Phúc búa xua trong ngoài căn hộ, Tô Vận Cẩm tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa cơm tất niên cho hai người, hóa ra lại rất ngon lành, Trình Tranh ăn say sưa hào hứng. Ngày lễ truyền thống của Trung Quốc, những địa điểm được chỉ định trong thành phố pháo hoa đì đùng, Trình Tranh nắm tay Vận Cẩm chạy lên sân thượng xem, nhưng bị cách bao nhiêu nhà cao san sát, chỉ có thể trông thấy tia pháo hoa mờ tỏ đằng xa, cậu ta tỏ vẻ trẻ con tiếc kiễng chân lên. “Chỗ kia kìa, chỗ kia kìa, á, sao lại không trông thấy?” Tô Vận Cẩm nắm lấy bàn tay cậu ta, mỉm cười nhìn theo hướng cậu ta chỉ, cô không nói với cậu ta, nhưng thật ra đêm nay chẳng cần pháo hoa điểm xuyết nữa, chỉ cần có cậu ta ở bên là đã lóng lánh đẹp hơn hết thảy trên đời rồi.

Nếu như thời gian đừng trôi, cứ ngưng lại khoảnh khắc này thì thật tốt, tận nhiều năm về sau Tô Vận Cẩm nhớ lại cảnh này, trong lòng vẫn dợn nỗi ngọt ngào. Thế nhưng cô biết, người ta không nên tham lam quá, vậy nên trong những tháng ngày sau đó, bất kể thăng trầm gian khó ra sao, nhớ lại buổi đêm không được ngắm pháo hoa này, cô vẫn cảm thấy quá ư đẹp đẽ.

Chương 12 :
Yêu nhau dễ dàng, chung sống gian nan

Học kỳ cuối cùng của thời đại học tựa dòng nước chảy cứ thế trôi đi. Trong số các bạn học xung quanh Tô Vận Cẩm, những người chưa có việc làm đương nhiên là phải lần lượt kiếm tìm ngang dọc, ai đã tìm được việc thì sinh hoạt như heo vậy, ăn rồi lại ngủ, tỉnh dậy lại túm năm tụm ba chơi bài. Một số người thì nhất quyết đến thẳng đơn vị đã kí kết hợp đồng để thực tập. Tuy nói là trường vẫn sắp xếp lịch học cả kỳ như bình thường, thế nhưng phòng học mỗi giờ lên lớp đều đìu hiu vắng vẻ, đến việc bảo vệ khóa luận tốt nghiệp cuối cùng, giáo viên hướng dẫn cũng đành châm chước cho những cô cậu đã tìm được việc làm, chỉ cần không kém đến mức tệ hại thái quá thì đều giơ cao tay đánh khẽ cho qua hết. So sánh với nhau, nửa năm cuối cùng này của Trình Tranh bận rộn tối tăm hơn cô nhiều, trước nay anh vốn học hành cần mẫn, thiết kế tốt nghiệp làm sao có thể qua loa xong chuyện, tận đến trung tuần tháng Sáu mới xử lý xong xuôi hết thảy các lệ bộ liên quan đến trường lớp, trong thời gian này anh cũng ký kết suôn sẻ với một viện thiết kế kiến trúc đặt tại thành phố G. Viện thiết kế này vốn được sáng lập từ hồi thập niên 50 của thế kỷ trước, thuộc một doanh nghiệp xây dựng nhà nước quy mô lớn,cũng là viện thiết kế kiến trúc có thực lực vào loại mạnh nhất ở khu vực Tây Nam, đồng thời làm một trong sáu viện thiết kế kiến trúc tổng hợp danh tiếng lẫy lừng nhất cả nước. Trình Tranh không hề dựa dẫm vào điều kiện của bố mẹ mà có thể được một đơn vị như thế này tuyển dụng quả là một việc không dễ dàng. Nói là vậy, chứ trong lòng Tô Vận Cẩm hiểu rõ, bảo là không cần đến trợ lực của gia đình, thế nhưng dựa vào tình nghĩa bạn bè cùng đại học của vị viện trưởng viện thiết kế này với bố Trình Tranh, anh ở trong đơn vị cũng thuận lợi hơn người khác nhiều.

Hai người đã kết thúc khoảng thời gian bốn năm đại học như thế, bắt đầu nếm trải những tháng ngày thuộc về thế giới chỉ riêng hai người trong căn hộ nhỏ của Trình Tranh. Bố mẹ Trình Tranh vốn định đổi cho con trai một căn hộ rộng rãi hơn chút, nhưng một mặt Tô Vận Cẩm chủ trương đủ xài là ổn, mặt khác căn nhà cũ này nằm trong khu thương nghiệp phát đạt thuộc vành đai vàng của thành phố, lại cách nơi làm việc của cả hai người không xa lắm, vậy nên việc đổi nhà cứ bỏ qua là xong. Ông cậu Trình Tranh- Chương Tấn Manh- thông cảm cho cái tâm lý không ưa gò bó của những người trẻ tuổi, cũng không nài ép bắt thằng cháu chuyển về nhà mình ở, để mặc Trình Tranh tiêu diêu tự tại bên ngoài.

Khoảng thời gian ban đầu ngọt ngào hệt như truyện cổ tích, sáng sớm hai người ăn xong điểm tâm liền cùng nhau rời khỏi nhà đợi xe đi làm, buổi chiều sau khi tan sở lại hẹn hò cùng đi chợ mua đồ về nhà. Tô Vận Cẩm có bàn tay nấu nướng rất cừ, nuông chiều đến nỗi vị giác Trình Tranh càng lúc càng khắt khe đòi hỏi. Ăn cơm xong hai người hoặc thung thăng đi xem phim ở gần đó, hoặc dung dăng dung dẻ dạo chơi khắp nơi, có khi tựa vai nhau xem ti vi ở nhà, sau đó chia sẻ với nhau một buổi tối quấn quýt ngọt ngào. Khi ấy chẳng phải chỉ riêng Trình Tranh cảm thấy mãn nguyện vô cùng, đến cả Tô Vận Cẩm cũng tin rằng nàng Lọ Lem quả thực có thể gặp được hoàng tử, rồi tận hưởng hạnh phúc một đời.

Dù vậy, hai người tuy dây dưa suốt bao nhiêu năm, yêu nhau cũng được một khoảng thời gian, thế nhưng những tháng ngày được ở bên nhau thực sự lại chưa được mấy, đến giờ quấn quýt sớm chiều, cảm giác mới mẻ qua đi rồi, rất nhiều vấn đề trước đây chưa phát hiện ra hoặc cố tình lờ đi dần dà nổi lên.

Điểm đầu tiên, Trình Tranh ưa hoạt động, tuy rằng những việc chính như học hành, sự nghiệp thì anh đều vô cùng điềm tĩnh tập trung, nhưng khoảng thời gian còn lại thì anh lại không ham ru rú trong nhà hay những nơi quá ư yên ắng, đặc biệt là công việc ở viện thiết kế suốt ngày chúi mũi vào đủ loại giấy tờ bản vẽ, tinh thần căng thẳng. Sau giờ tan sở, anh vui thú cùng một nhóm bạn bè đồng nghiệp đến phòng tập, sân vận động để tập thể hình, chơi bóng hay tận hưởng cuộc sống về đêm vốn nổi tiếng ở thành phố này.

Tô Vận Cẩm thì hoàn toàn ngược lại, cô ưa tĩnh, sau khi tan sở về nhà, nếu có thể không ra ngoài thì sẽ không ra ngoài, bình thường quanh quẩn làm lụng việc nhà, nghe nhạc, thú vui lớn nhất là lên mạng chơi cờ vây, rất ít khi đàn đúm với bạn bè, chỉ thi thoảng lắm mới hội họp với Mạc Úc Hoa hay mấy cô bạn cùng ký túc xá hồi đại học, thậm chí đến cả thú vui của đại đa số chị em phụ nữ là dạo phố mua sắm đồ cô cũng chẳng mấy ham mê. Nhiều lần bị Trình Tranh lôi kéo đưa đẩy, Tô Vận Cẩm cũng theo anh đến các loại tiệm karaoke, quán bar chơi dăm lượt. Trước sau cô chỉ ngồi một chút là đã không tiêu hóa nổi cái chen chúc nhốn nháo của những nơi đó, lại cũng không nỡ làm Trình Tranh mất hứng đến giữa cuộc nằng nặc đòi về, cả buổi tối cứ gắng gượng như là chịu cực hình. Như thế, dăm lần bảy lượt, Trình Tranh cũng không làm khó cô, nhưng lại vẫn thích bám lấy cô chẳng rời. Lúc ban đầu anh còn cố gắng hết sức giảm bớt các hoạt động để hết giờ về nhà bầu bạn với cô, ti vi cũng chán rồi, trò chuyện mãi cũng ngấy, thế nên thường xuyên là Tô Vận Cẩm ngồi trước máy tính đăm đăm nhìn bàn cờ suy tính cam go, cứ như là lão tăng nhập định, Trình Tranh ngồi kèm một bên, cô lại không cho anh được tay chân chỉ trỏ, anh cứ như thể kiến bò trên chảo nóng, chẳng thể nào mà ngồi yên cho đặng.

Một vài lượt như thế, hai người dứt khoát ai làm việc nấy, không ép buộc nhau, phải làm gì thì làm, thế mà lại vui vẻ thư thái. Cũng may là Trình Tranh tuy ham chơi, nhưng lại rất biết chừng mực, ở cơ quan trước nay anh đều không khoe mẽ gia thế bản thân. Tuy thế, người nào tinh mắt đều có thể trông vào từ cử chỉ, lời ăn tiếng nói mà nhận ra ngay gia cảnh của anh không thường, thêm vào đó ngoại hình khí chất thảy đều xuất chúng, nếu không cố ý đụng chạm đến anh thì tính cách ấy cũng dễ hòa hợp. Bởi thế nên trong đám bạn bè đồng nghiệp, anh khá được hoan nghênh, trong tất cả các trường hợp thì chị em phụ nữ ưng ý Trình Tranh đều không phải là thiểu số. Với chuyện nam nữ, Trình Tranh trước nay đều có thái độ dứt khoát, chơi bời điên cuồng đến đâu cũng không đến mức đi quá giới hạn, hơn nữa lần này lần khác đều bày tỏ rõ ràng rằng bản thân là người đã có nơi có chốn. Mọi người cho dù luôn tỏ vẻ thắc mắc hoài nghi về sự tồn tại của “cô bạn gái chung sống bí mật” rất hiếm khi xuất hiện của Trình Tranh, nhưng trông thấy anh rành mạch kiên quyết, nên cũng đều ngầm thừa nhận nguyên tắc của anh.

Lúc Trình Tranh ở ngoài, Tô Vận Cẩm rất ít khi gọi điện thoại giục anh về nhà, trái lại anh chàng thì cứ như chim mỏi tìm về tổ, thấy giờ giấc không còn sớm sủa gì nữa là kịp thời thoát thân hồi gia. Thực ra không phải anh không có chút tiếc nuối nào, có những lúc trông thấy những bạn bè đồng nghiệp có vợ, có người yêu bị điện thoại ở nhà gọi đến giục giã đến phát rồ, trong lòng anh thậm chí còn nảy ra ít nhiều ngưỡng mộ, anh ngấm ngầm mong mỏi cô có thể biểu hiện ra dáng vẻ không thể rời xa anh. Thế nhưng bất kể anh về nhà muộn ra sao, cô cũng chỉ để một ngọn đèn sáng, hoặc là ngủ trước, hoặc làm việc khác, trước nay chưa từng cằn nhằn anh bao giờ.

Ngoài những khác biệt hoàn toàn về tính cách, việc nhà cũng trở thành một vấn đề. Trình Tranh vốn là quý tử ngậm chìa khóa vàng từ lúc chào đời, từ tấm bé người thân bạn bè chẳng ai là không nâng niu trong lòng bàn tay, đương nhiên mười ngón tay chẳng phải rớ nước lạnh bao giờ. Lúc anh còn ở nhà thì các thể loại việc vặt đều vứt cho người già, đến cả bốn năm lên Bắc Kinh học đại học, bố mẹ thương xót con trai một thân một mình ở ngoài, cũng sắm sanh nhà ở ngay gần trường cho anh, những việc lặt vặt trong sinh hoạt bình thường đều có người giúp việc theo giờ thu xếp hết. Lo lắng chu toàn là vậy, thế mà cứ cách ít lâu, người già bế ẵm anh từ nhỏ vẫn không yên tâm, lại lặn lội lên tận Bắc Kinh chăm chút cho anh. Bây giờ chung sống với Tô Vận Cẩm, đương nhiên là không bằng lòng để những người xa lạ vào phiền hà, thế nên tất cả việc nhà đều đổ lên người Tô Vận Cẩm, còn anh thì đến một đôi tất, cái bát, đôi đũa cũng không chịu tự mình động tay rửa, càng chẳng cần phải nói đến việc nấu cơm dọn dẹp thường ngày.

Còn Tô Vận Cẩm, gia cảnh đương nhiên còn xa mới bì được với anh, thế nhưng từ nhỏ ở nhà, nhất là khi bố còn sống, cô cũng là hạt minh châu trong bàn tay bố, rất ít khi phải lo liệu việc trong việc ngoài như bây giờ. Lúc mới về sống với nhau, trước tiên là cô không chịu nổi cái ngờ nghệch chẳng biết gì việc nhà của Trình Tranh, lại thêm bản thân cô về mặt này đúng là cũng tháo vát thành thạo hơn anh thật, liền cứ thuận lẽ mà quấn vào người hết thảy mọi việc. Ngày này qua ngày khác, cô khó lòng tránh khỏi cảm thấy ít nhiều mỏi mệt, đặc biệt là những lúc đi làm về tương đối muộn, về đến nhà trông thấy anh cứ như đại thiếu gia thu lu trước máy tính chơi điện tử, hoặc dứt khoát ở lỳ cơ quan đến mức về nhà còn muộn hơn cả cô, vừa nhìn thấy liền mè nheo bụng đói. Cô còng lưng lau nhà, mệt đến nỗi không đứng thẳng nổi người, thế nhưng anh lại ngồi một chỗ chơi điện tử, đến nhấc chân cũng thấy ngại. Cứ mỗi lúc như thế, Tô Vận Cẩm đều vô cùng tức giận, cô không phiền lòng làm nhiều thêm một chút, nhưng rất khó chịu với cái vẻ nghênh ngang kiểu “ đại thiếu gia đương nhiên phải thế” của anh. Cái nhà này là của hai người, cô với anh bình đẳng, ban ngày cũng làm việc tám tiếng đồng hồ như nhau, dựa vào cái gì mà về đến nhà không cung phụng anh không được?

Cô cũng thử giận dỗi, không làm gì hết, cơm không nấu, quần áo không giặt, nhà cửa không dọn dẹp, xem anh làm thế nào. Ai ngờ anh cứng đầu cứng cổ trông phòng ốc lộn xộn một đống coi như nhìn mà không thấy, sofa chất đống đủ thứ đò thì dẹp sang một bên lấy chỗ ngồi, quần áo thì tích lại đến lúc không còn cái để thay nữa liền vứt xuống phòng giặt đồ của tổ dịch vụ, quần lót thì dứt khoát mặc một lần là bỏ, không có cơm ăn thì càng đơn giản, ở gần khu nhà có đầy rẫy nhà hàng khách sạn, một cú điện thoại là đồ ăn sẵn đưa đến tận cửa. Cuối cùng vẫn lại là Tô Vận Cẩm thực lòng nhìn không đặng nữa, chỉ đành chịu thua xuống nước, tiếp tục làm ô sin miễn phí cho anh, cuối cùng còn bị anh chế giễu vài câu.

Có lúc Trình Tranh cũng xót cô, có nói là phải gọi người giúp việc theo giờ. Tô Vận Cẩm trước sau vẫn cảm thấy không có nhu cầu đó, huống hồ cô biết rõ tính tình của anh, tuy bản thân không thích mó chân động tay, nhưng các tiểu tiết trong cuộc sống thì lại đòi hỏi rất cao, ví như các chất giặt tẩy thường ngày phải là đồ tốt hẳn, xống áo hơi có chút xộc xệch nhăn nhúm là quyết không ra khỏi cửa, người giúp việc theo giờ làm thế nào mà chăm chút từng li từng tí thế được. Cũng may bộ phận làm việc hiện thời của cô là phòng chăm sóc khách hàng của công ty, bình thường công việc đa phần chỉ là đón tiếp khách hàng, tư vấn, gọi điện thoại, nói chung là cũng khá nhàn nhã, chỉ cần không quá hẹp hòi với cái tâm tính dở dở ương ương của Trình Tranh thì cả việc công ty lẫn nhà cửa đều có thể tạm coi là ứng phó ổn thỏa, có điều va chạm giữa hai người là khó tránh khỏi.

Tô Vận Cẩm luôn bảo: “Trình Tranh, giặt đôi tất thôi mà cũng khó khăn thế ư?”

Trình Tranh lúc nào cũng ơ hờ đáp lại: “Nếu đã không khó, thế thì em đừng có vì mỗi việc này mà phải đôi co suốt với anh làm gì”.

Với những đôi trai gái trẻ tuổi, khi chung sống với nhau, cãi cọ vặt vãnh do những khác biệt về tính cách và thói quen gây ra cũng là việc hết sức bình thường. Thế nhưng, Trình Tranh là một người tính tình nóng nảy, càng ở trước mặt những người thân yêu, thói cả quẫy và trẻ con của anh càng bộc lộ chẳng ngại ngần. Tô Vận Cẩm thì tính tình ngoài nhu trong cương, là một người bề ngoài nễn nã bên trong cứng cỏi, miệng tuy không nói gì, nhưng những sự việc trong lòng thấy đúng thì rất ít khi nhượng bộ, cho dù có những lúc phải nhất thời nín nhịn anh, thế nhưng tích tụ trong lòng lâu dần, một khi đã bất mãn thì dễ bộc phát theo lối cực đoan hơn. Hai người chẳng ai nhường ai, sát cánh bên nhau mà chiến tranh lớn nhỏ liên miên không dứt, chỉ bởi tuổi trẻ tình nồng, bao nhiêu tranh cãi cùng xung khắc thông thường đều được hóa giải trong cái quấn quýt thân xác. Người xưa đã nói : Không phải oan gia không đụng đầu, có lẽ cũng chính là như thế.
Trước dịp Tết năm sau đó, tin hỉ của Thẩm Cư An và Chương Việt truyền tới. Chương Việt vui mừng hớn hở báo với Trình Tranh đầu tiên, nói đều là người trong nhà, thiếp mời không cần phải đưa nữa, để anh và Tô Vận Cẩm đúng ngày đúng giờ chủ động tới dự, cũng không quên nhờ hai người xắn tay đỡ đần chuẩn bị. Khác với Chương Việt vốn ở nước ngoài nhiều năm, Thẩm Cư An muốn theo đúng lễ tiết hơn nhiều, thiếp mời Tô Vận Cẩm là do anh đích thân đưa vào tận tay cô.

Đó là giờ nghỉ buổi chiều một ngày mùa đông, dưới ánh mặt trời rạng rỡ hiếm hoi, Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An hẹn nhau ở một nhà hàng nhỏ ngay gần công ty cô. Nhìn anh từ tốn đẩy tấm thiếp mời tinh xảo về phía mình, Tô Vận Cẩm bảo : “ Thực ra Chương Việt đã gọi điện, bọn em đều biết cả rồi”.

Thẩm Cư An nói: “Chương Việt nói là việc của Chương Việt, bây giờ anh lấy danh nghĩa của anh mời em, em biết mà, bạn bè thân thiết của anh đâu có nhiều”

Tô Vận Cẩm khẽ mỉm cười: “Bây giờ mà nói chúc mừng thì có phải là rất giả tạo không?”.

Thẩm Cư An thản nhiên nói: “Anh có nên tỏ ra ngại ngùng thêm chút không, thế mới phù hợp với mối quan hệ hiện giờ của chúng ta”.

Tô Vận Cẩm lại bật cười: “Nhận được thiếp mời đám cưới của người yêu cũ, thế nào cũng nên than thở một chút mới phải”.

“Quả thật nhiều việc trên đời này thật kỳ lạ”. Giọng anh vẫn cứ ấm áp ôn tồn hệt như ngày xưa.

“Bất kể thế nào cũng phải nói một câu chúc mừng, thật đấy, Cư An, chúc anh với Chương Việt hạnh phúc.”. Lúc Tô Vận Cẩm ngẩng đầu lên, trên gương mặt hiện vẻ chúc phúc thành thực

“Cảm ơn em.” Thẩm Cư An cười điềm đạm, khẽ xoay xoay ly nước lạnh trước mặt mình.

Tô Vận Cẩm giở ra xem bức thiệp in ảnh cưới của Thẩm Cư An với Chương Việt. Tấm thiếp đẹp đẽ màu hồng nhạt, thiết kế giản dị phóng khoáng, lại không mất đi phẩm vị, có thể thấy được là chủ nhân của nó đã bỏ rất nhiều tâm sức.

“Chắc là Chương Việt thiết kế nhỉ, con mắt của chị ấy trước nay vẫn rất ổn. Anh thật may mắn, Chương Việt là cô người yêu tốt hiếm có đấy.” Tô Vận Cẩm nói những lời này là thật lòng. Chương Việt tuy là tiểu thư con nhà giàu có, nhưng tính cách thẳng thắn khoáng đạt, lại là một người con gái nhanh nhẹn tinh tế khó sánh, ai có được cô ắt hẳn đều phải thấy vui mừng may mắn.

“Em nói đúng, cô ấy quả thật rất ổn.”, Thẩm Cư An chăm chú nhìn vào ly nước lạnh của mình, thời tiết này, những người gọi một ly nước lạnh làm đồ uống quả thực không nhiều. “Thực ra… cứ cho là cô ấy không ổn đến thế thì cũng có sao.” Giọng của anh vẫn điềm đạm như thế.

Trong mắt Tô Vận Cẩm lóe lên một tia kinh ngạc.

Thẩm Cư An cười cười bảo: “Người anh lấy là một cô gái tên “Chương Việt”, cô ấy có cái họ thế này, có một người bố thế này, thế là đủ rồi, những cái còn lại chẳng có gì ghê gớm hết”.

“Tại sao lại nói ra những lời này với em?” Tô Vận Cẩm đột nhiên phát hiện ra bản thân mình làm cách nào cũng không nặn ra nổi một nụ cười, Thẩm Cư An vẫn mang dáng vẻ tuấn tú nho nhã như xưa, con người ôn hòa tựa gió xuân ấm áp như thế này, vậy mà lời từ miệng nói ra lại lạnh lẽo hơn cả nước đá. “Em có một người bạn thân rất thích nói một câu, cầu nhân được nhân, vậy là hạnh phúc. Lựa chọn của anh em không đưa ra bình luận gì cả, thế nhưng, anh đừng làm tổn thương chị ấy”.

“Chẳng có ai đáng bị tổn thương cả”, anh chậm rãi uống một hớp nước, như thể hoàn toàn không cảm thấy vị lạnh. “Tin anh đi, hồi trước anh đã từng nói với em rồi, anh luôn biết rất rõ cái mình muốn là gì, Chương Việt cũng vậy. Anh mang đến cho cô ấy một người đàn ông mà cô ấy mong muốn, một mối tình mà cô ấy chờ đợi, cô ấy mang đến cho anh những thành tựu mà anh khao khát bấy nay, điều này đối với cả hai người bọn anh mà nói, chẳng phải cũng là cầu nhân được nhân đấy sao?”

Tô Vận Cẩm không tranh cãi với anh, cô nhìn anh, bỗng nhiên nhớ tới một câu trong Hồng Lâu Mộng: Dù không tình gì người cũng cảm. Ai có thể cự tuyệt nụ cười ấm áp của một người con trai như thế, lúc này cô cảm thấy tính khí trẻ con của Trình Tranh thực ra cũng không đến nỗi khó chịu đựng đến vậy.

“Tại sao lại phải kể với em những thứ này?”, Tô Vận Cẩm lặng lẽ thở dài.

“Đừng hiểu lầm, Vận Cẩm, anh không muốn cứu vãn cái gì hết. Anh nói với em những điều này vì anh cảm thấy trò chuyện cùng em rất dễ chịu, xét từ phương diện nào đó chúng mình rất giống nhau, đây có lẽ cũng là một nguyên nhân khiến anh luôn bị em thu hút.”

Tô Vận Cẩm đưa tay khẽ chạm vào bóng nắng in trên phiến cửa kính ngay bên cạnh, hồi lâu mới đáp lời: “Anh sai rồi, Cư An, chúng ta không hề giống nhau”.

“Thật sao?” anh mỉm cười, ý vị sâu xa.

Buổi chiều hôm ấy Tô Vận Cẩm về đến nhà, ánh mắt nhìn Trình Tranh cũng tự nhiên dịu dàng hơn nhiều, hai người vì thế càng thêm ngọt ngào, qua cơn ân ái nồng nàn, Tô Vận Cẩm đang mơ màng thiếp đi trong vòng tay Trình Tranh, bỗng nhiên cảm thấy một cơn mát lạnh ở tai, bất giác đưa tay lên rờ, thì ra là chiếc hoa tai.

Cô nửa tựa mình vào đầu giường, gỡ xuống xem kỹ. Hóa ra là đợt trước, lúc hai người dạo phố qua một tủ bày trang sức, cô vô tình nhìn thấy đôi hoa tai này, bày ở một góc không lấy gì làm bắt mắt lắm, phần bông tai là một chấm nhỏ màu xanh nhạt. Khi đó Trình Tranh thấy cô hứng thú, liền vội vàng bảo nhân viên ở quầy lấy ra. Hoa tai này làm bằng bạch kim, phía trên khảm một hạt hải lam ngọc nhỏ hình giọt nước, nhìn vào cực kỳ thanh nhã sang trọng. Hải lam ngọc vốn chẳng phải thứ gì đắt đỏ cho cam, có điều hai hạt lam ngọc khảm trên đôi hoa tai này thì độ tinh khiết cực cao, sắc u lam tựa như giọt lệ mỹ nhân ngư, gia công tinh xảo, lại làm ra từ bàn tay nghệ nhân nổi tiếng, thế nên Tô Vận Cẩm xem giá tiền trên nhãn hàng, vội vã bỏ xuống. Trình Tranh thì cứ nằng nặc mua bằng được, anh vẫn luôn muốn tặng cô đồ trang sức, tiếc rằng đối với mấy thứ đồ này cô chẳng mấy hứng thú, hiếm khi thấy cô thích đến thế, anh làm sao có thể bỏ qua.

Tô Vận Cẩm thấy anh khăng khăng, liền bày ra kế hoãn binh, chỉ bảo rằng: “Muốn mua cũng được thôi, chỉ được dùng tiền lương của anh,không được dùng tiền trong nhà. Thêm nữa, em lại không có lỗ tai, hoa tai này có mua cũng không đeo được”. Lúc đó anh chàng đành chịu thua. Tô Vận Cẩm cứ nghĩ qua một thời gian anh sẽ quên luôn việc này, ai ngờ anh chàng này tỉ mẩn tích cóp mấy tháng tiền lương thật, lại còn đến riêng xưởng để đặt làm một đôi hoa tai kiểu cặp nữa.

Tô Vận Cẩm cảm động trong lòng, cầm hoa tai đeo lên thật cẩn thận. Đôi bông tai màu lam nho nhỏ khẽ rung rinh bên tai cô, hài hòa khó nói nên lời với vẻ điềm đạm tĩnh lặng của cô.

“Từ nay về sau không cho em được bỏ nó xuống đâu”, Trình Tranh vùi đầu vào ngực cô dặn dò.

Tô Vận Cẩm khẽ vuốt mái tóc của anh, nghe thấy anh nói tiếp: “Càng không được bỏ rơi anh”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+