Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa Tình Đẫm Máu- Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 7 –
Mới 7 giờ sáng Phi Diệp đã thức, cũng như Tường Vân đã đang tắm để trang điểm đến chỗ hẹn, đúng tám giờ rưỡi Tường Vân mới ra khỏi nhà vì nàng muốn để Phi Diệp phải chờ.
Khi Tường Vân đến Phi Diệp vồn vã đón, Tường Vân chỉ mới thấy ánh mắt sáng ngời đen láy của chàng trai tuấn tú nhìn mình không chớp lòng đã rúng động và hiểu rằng mình yêu chàng mất rồi.
Tường Vân hồi hộp gật chào Phi Diệp. Chàng kéo ghế cho nàng ngồi, lần đầu tiên Tường Vân dào dạt cảm giác, sung sướng vì được một thanh niên săn sóc, Tường Vân thu hết can đảm nhìn chàng.
Phi Diệp hỏi nàng uống gì và khi hai ly cà phê và bánh điểm tâm đã đem ra thì Phi Diệp mời nàng.
– Tôi mừng cuộc hạnh ngộ này.. hân hạnh mời Tường Vân.
Tường Vân mỉm cười:
– Cám ơn anh…
Chỉ cần nhìn ánh mắt và vẻ lúng túng của nàng, Phi Diệp đã biết nàng có cảm tình với mình rất nhiều, chàng nhìn đăm đăm…
Tường Vân khẽ chớp mắt cúi đầu trong khi Phi Diệp mở lời:
– Cô Tường Vân à… tôi mời cô đến đây với mục đích mong cô giúp tôi một việc.. cho khỏi xảy ra những chuyện đáng tiếc sau này.
Tường Vân dè dặt ngước nhìn chàng:
– Việc gì anh cứ nói?
Phi Diệp nhìn thẳng vào mặt nàng:
– Như hôm qua tôi đã biết, cô Tường Linh rất tài giỏi và cương quyết, tôi đã hứa sẽ cứu Lâm nội đêm nay, không phải vì Lâm mà vì mẹ tôi nếu đụng độ nặng với Tường Linh tất nhiên phải có sự mích lòng mà tôi thì muốn giữ cảm tình ấy, tôi mong cô giúp đỡ.
Tường Vân nhìn Phi Diệp hỏi:
– Giúp anh bằng cách nào bây giờ?
Phi Diệp nói:
– Chỉ xin cô giúp tôi bằng cách bỏ ngỏ cửa phòng Lâm để tôi cứu nó êm thấm. Tường Vân lắc đầu:
– Không được đâu.. chị tôi ở nhà canh chừng biết được sẽ đánh tôi chết. Phi Diệp chau mày:
– Vô lý.. Tường Linh dữ vậy sao?
Tường Vân mỉm cười:
– Chỉ đang muốn chờ anh để so tài. Nếu tôi giúp anh thì chỉ không phục anh đâu. Phi Diệp suy nghĩ rồi gật đầu:
– Vậy thì tôi tính như thế này cô làm ơn cho biết địa điểm căn phòng giữ Lâm. Rồi tối nay cô khóa cửa phòng cẩn thận trước mặt chị cô, sau đó cô cầm theo chìa khóa qua phòng chị cô ra đứng nơi cửa sổ, lúc đó tôi sẽ có dấu hiệu cho cô thấy tôi. Cô gói cái chìa khoá vô tờ giấy trắng cho dễ thấy rồi liệng cho tôi. Tường Vân còn đang nhíu mày nghĩ ngợi thì Phi Diệp tiếp lời:
– Tôi sẽ lấy chìa khóa đó mở cửa cho Lâm ra rồi tôi làm bộ đụng mạnh cho chị cô chạy quạ. Lúc đó tôi sẽ lòn chìa khóa vô khe cửa trả cô rồi tôi mới đối đầu với Tường Linh cho vui. Như thế sau trước cô ở yên trong phòng giữ chìa khóa thì làm sao chị cô nghi được.
Tường Vân chớp mắt nhìn Phi Diệp:
– Rồi làm sao anh ra khỏi nhà tôi. Chị Tường Linh đâu phải tay vừa đâu.
Phi Diệp mỉm cười:
– Cám ơn cô đã lo cho tôi, lúc ấy tôi có cách chạy khỏi và Tường Linh sẽ hiểu tôi nhường nàng, vả lại nếu tôi có thua cũng không sao vì tôi chỉ cá cứu được Lâm thôi còn việc chạy cũng không phải là dở.
Tường Vân lắc đầu cười:
– Anh thật là mưu trí, như vậy đủ biết tài của anh không kém tài của chị tôi đâu. Đã được Tường Vân nhận lời giúp sức Phi Diệp thở nhẹ nhõm nâng ly mời:
– Vậy là tôi an tâm xin cảm ơn cô trước nhé.
Lần thứ hai Tường Vân cúi đầu để tránh tia mắt của chàng trai trẻ rồi nàng nói:
– Xong đây tôi phải đi mượn sách cho chi… Vậy anh cho phép tôi về trước nhé. Phi Diệp gật đầu nhắc lại sự mình nhờ cậy rồi tiễn Tường Vân ra đường với nụ cười:
– Bây giờ tôi có thể đưa Tường Vân được không?
Tường Vân lắc đầu:
– Cám ơn anh tôi có xe.
Tường Vân ra về với lòng buồn vui lẫn lộn, nàng cảm thấy mình yêu Phi Diệp mất rồi. Tiểu sử chàng trai có cuộc đời và bà mẹ khác thường càng làm nàng chú ý, xót thương thành ra yêu.
Tường Vân không ngờ mình gặp tiếng sét mau như vậy, nàng hiểu rõ tim mình khi chia tay với chàng nên bâng khuâng khó tả.
Tường Vân ghé nhà bạn mượn vài cuốn võ hiệp kỳ tình của Phương Dung và ghé mua vài món cần thiết để làm bánh rồi đem về nhà cho chị nàng.
Nàng thầm phục kế hoạch ấy của Phi Diệp nên bước vào nhà với vẻ khoan khoái, niềm lo âu của nàng đã biến đi nhường cho sự tin tưởng và hy vọng ngự trị trong lòng.
Vừa thấy Tường Linh nàng mỉm cười:
– Chị hai sách của chị nè, bây giờ em đi làm bánh nhé. Tường Linh nằm coi sách bên phòng mình và ngủ một giấc dài để tối nay tỉnh táo canh chừng Lâm, nàng tự nhủ:
– Xem Phi Diệp có tài cán gì cứu được Lâm khỏi tay ta nào. Tường Vân làm hai ba thứ bánh, trong đó có cả bánh xèo nữa, rồi đem lên bày đầy bàn nơi phòng ăn.
Tường Linh ăn bánh ngon và không ngớt khen tài nội trợ của em gái sau đó hai chị em vui vẻ đi ngủ trưa, đến chiều sau khi tắm rửa xong hai chị em lại ngồi đọc sách và bàn về các nhân vật trong truyện. Sau bữa cơm tối Tường Vân bảo chị:
– Còn mấy miếng bánh dư này mình đem qua cho Lâm ăn với. Đó cũng là một cái để chứng tỏ mình không bạc đãi hắn. Cho ăn xong mình coi lại cửa nẻo kỹ rồi về đây cho an tâm chị ạ. Theo em nghĩ thì Phi Diệp không đủ sức cứu Lâm đâu. Tường Linh nào dè em gái đã làm tay sai cho Phi Diệp nên nàng gật đầu, hai chị em đem bánh còn dư vô cho Lâm ăn.
Lúc ăn xong Tường Vân bảo Lâm:
– Thôi ngủ sớm đi nhé. Cấm không được nói chuyện ca hát một mình à nghe. Tường Linh ra cửa phòng cầm theo mấy cái đĩa, Tường Vân tra chìa khóa vào ổ khẽ ra dấu cho Lâm biết tối sẽ có kẻ đến cứu.
Mặt Lâm tươi lên, hắn lên giường nằm chờ đợi. Tường Vân khóa cửa rồi cùng về phòng.
Lát sau Tường Vân đứng dậy mở rộng cửa sổ nói:
– Cho nó thoáng khí chị a…
Tường Linh gật đầu, nàng nghĩ giờ này Phi Diệp chưa đến nên vô phòng tắm, lúc đó Tường Vân mới lấy chiếc khăn tay trắng vẫy vẫy nơi cửa sổ, rồi nàng lấy miếng giấy ở bàn gói chiếc chìa khóa vô đó nhìn xuống đất chờ đợi.
Trời đã tối có lẽ hơn tám giờ rồi, Tường Vân thấy một bóng người chạy men sát chân tường, nàng biết đó là Phi Diệp.
Tim nàng hồi hộp vô cùng, nàng chờ cái bóng đen đến gần thì thả chìa khóa xuống, như thế Phi Diệp chỉ mở tờ giấy ra là có chìa khóa khỏi sợ văng xa có thể mất. Biết Phi Diệp đã có chìa khóa trong tay Tường Vân mới thở nhẹ nhõm lui vào khép cửa sổ lại. Nàng lên giường nằm đọc báo.
Tường Linh đã tắm xong ra tìm bộ đồ gọn ghẽ mặc để chờ sẵn ứng chiến, Tường Vân nhìn chị vừa lo vừa khen:
– Chị Oai hùng xinh đẹp quá.
Tường Linh mỉm cười:
– Đó cũng là cảm tưởng của chị ngày xưa khi đi du học.. Ngày đó chị gặp Rose Mary và phục cô ta liền, chị thân với nàng và được giới thiệu học trường trinh thám đó em.
Nói xong Tường Linh cười vui, Tường Vân cũng cười theo chị để che lấp sự lo lắng của mình, tiếng cười của hai chị em át hẳn tiếng chân đang rón rén bước lên thang lầu để cứu Lâm.
Trên lầu ngoài phòng lớn để mở bal hoặc tiếp khách chỉ có hai phòng ngủ và toilet, đã được Tường Vân chỉ dẫn nên Phi Diệp phân biệt phòng nhốt Lâm không khó, chàng nghe tiếng cười rộn rã đang vang trong phòng bên cạnh thì biết chị em Tường Vân đang nói chuyện vui.
Phi Diệp liền tiến tới cửa phòng Lâm hết sức nhẹ nhàng tra chìa khoá vô mở cửa. Bên này Tường Vân dư biết giờ này Phi Diệp đang làm gì thì cố nói chuyện nhiều để đánh lạc sự chú tâm của chị.
Phi Diệp đã tính toán thật kỹ, việc cứu Lâm chỉ cần năm phút. Lâm đã biết trước có người cứu mình nên bận đồ sẵn chờ đợi. Cánh cửa vừa hé mở là hắn nhẹ nhàng đi ra ngaỵ Phi Diệp ghé tai Lâm nói nhỏ:
– Chú ra lấy xe của tôi về trước, tôi sẽ về sau.
Lâm nhận chìa khóa xe, hắn bỏ lại đôi giày trên phòng mà chỉ đi chân không vì như vậy mới không gây tiếng động.
Đối với Lâm việc leo ra khỏi nhà này không khó. Lâm đi rồi Phi Diệp bình tĩnh khóa cửa lại, lẽ ra chàng im lặng theo Lâm cho xong nhưng chàng sợ Tường Vân bị nghi ngờ đã thả Lâm nên ở lại.
Bây giờ chàng tính gây tiếng động cho Tường Linh biết, Phi Diệp đứng im suy nghĩ một chút rồi sẽ gõ cửa phòng Tường Linh. Tường Vân đang hồi hộp cái chìa khóa trả về nên vội ra mở cửa, cánh cửa vừa hé mở nàng đã đưa tay nắm gọn cái chìa khóa Phi Diệp đưa cho rồi làm bộ giật mình lùi lại gọi:
– Kìa chi… Ông…
Tường Linh đã nhận ra Phi Diệp chớ không phải chị bếp như nàng tưởng nên đã vội bước ra và kéo em gái vộ Rồi chau mày hỏi:
– Ông muốn gì? Ông không cứu Lâm còn gõ cửa phòng tôi làm chi? Phi Diệp mỉm cười, cúi đầu theo lễ độ rồi ngửng lên chiếu cặp mắt sáng ngời nhìn Tường Linh:
– Thưa cô tôi định gõ cửa để báo tin cho cô biết là em tôi đã về tới nhà rồi. Tôi thành thật cám ơn cô đã nuôi dùm em tôi mấy hôm nay, bây giờ chào cô tôi về. Tường Linh sửng sốt quay nhìn Tường Vân. Tường Vân nhìn chị và cầm chặt chiếc chìa khóa trong tay với vẻ ngạc nhiên.
Tường Linh bước tới giựt cái chìa khóa ở tay em và chạy qua mở cửa phòng Lâm. Trong phòng trống trơn, Phi Diệp khẽ nghiên mình:
– Thôi chào cô…
Mặt Tường Linh tái rồi đỏ, đỏ rồi tái, nàng thấy Phi Diệp quay ngó thì mím môi kêu:
– Ê hãy đứng lại, đừng coi thường ta quá mức thế.
Đồng thời chỉ một thoáng Tường Linh bước tới bên Phi Diệp dơ tay toan nắm vai chàng kéo lại. Nhưng Phi Diệp đã né kịp và nhanh như chớp nắm trọn bàn tay của Tường Linh trong tay mình mà lắc lư như chàng.
– Cảm ơn cô, chúc cô ngủ ngon nhé. Và xin nhắc cô giữ lời hứa bỏ qua vụ này.
Nói xong Phi Diệp rảo bước bỏ đi, Tường Linh mím môi nhìn theo đăm đăm trong khi Tường Vân đến bên vỗ vai chị:
– Chi… chúng ta đi nghỉ là hơn..
Tường Linh giật mình quay lại, nàng đã hiểu Phi Diệp là tay võ thuật có lẽ hơn nàng một bực, cái tránh né và bắt nổi tay nàng trong nháy mắt một cách lịch sự vừa rồi chỉ có nàng hiểu.
Tường Vân cũng hiểu sự ngỡ ngàng tức tối cho nên vội khoác tay kéo chị trở lại, Tường Linh theo em như một cái máy, hy vọng đòi lại tấm hình từ tay Phi Diệp tan theo mây khói, đồng thời một ý nghĩ buồn nản đến với nàng:
– Mẹ ta khuyên ta phải.. ta không nên lựa chọn nghề thám tử trong khi còn thua mưu kém trí nhiều người.
Tường Linh mím môi, tay bóp chặt chiếc chìa khóa.
– Nhưng ta quyết khám phá xem Phi Diệp làm cách nào mà mở được cánh cửa cứu Lâm. Chính ta đã mở cửa thấy cửa còn khóa rõ ràng mà. Nếu không ta có thể đã nghi Tường Vân để ngơ cho hắn cứu Lâm.
Tường Vân vui thầm trong lòng vì giúp được kẻ mình yêu và nàng đang hướng tâm hồn theo dõi chàng trai trẻ đẹp hiên ngang đã ngự trị trong tim nàng như một người yêu từ thuở trước.
Ở nhà Tường Linh về, Phi Diệp thấy Lâm đã nằm khèo chờ đợi. Lâm nhỏm ngay dậy vồn vã hỏi:
– Anh hai.. có phải cô Tường Vân đưa chìa khóa cứu em không?
Phi Diệp mỉm cười gật đầu, nhưng nói:
– Đúng vậy đó.. nhưng em phải kín đáo nghe chưa, em đừng bao giờ nhắc đến điều đó kẻo mình mang ơn cổ mà lại hại cổ là bất nghĩa. Lâm cười:
– Em biết điều đó mà anh hai, em xem ý cô Tường Vân mến anh lắm à. Phi Diệp vừa thay đồ vừa bảo Lâm:
– Anh yêu Tường Linh. Vậy em phải bỏ cái ý nghĩ đó từ bây giờ, em không được gắn ghép cô Tường Vân với anh để làm khổ cho anh. Anh muốn kết duyên với Tường Linh vì anh nghĩ mẹ anh đã làm lỡ duyên nàng bây giờ anh phải đền bù. Nàng chưa làm vợ Tuấn Hùng thì anh chưa cần coi nàng là góa phụ. Lâm thở dài:
– Nếu vậy cô Tường Vân sẽ khổ đau anh à. Theo em thì anh nên yêu Tường Vân, em thấy Tường Vân hiền và dễ thương hơn. Phi Diệp xua tay rồi xách áo vô phòng:
– Anh chỉ có thể coi Tường Vân như em gái, đừng nói đến cổ nhiều tức là làm cho cổ buồn. Anh biết anh hạp với Tường Linh hơn, Tường Vân còn non lòng nhẹ dạ quá.
Phi Diệp nói vậy rồi bảo Lâm:
– Má anh đã biết em về chưa?
Lâm gật đầu:
– Biết, dì hỏi em nhiều lắm và khi biết mấy bữa nay em ở nhà Tường Linh thì dì đỡ lọ. Anh à, em hy vọng Tường Linh sẽ là chị dâu của em.
Phi Diệp hơi buồn:
– Chuyện đó chưa thể trả lời em được, chỉ biết Tường Linh hứa bỏ sự khám phá của nàng nếu anh cứu được em ra khỏi nhà nàng. Lâm nhìn Phi Diệp cười:
– Rồi nàng có phục anh không?
Phi Diệp lấy điếu thuốc đặt lên môi mỉm cười hoài nghi:
– Chưa chắc lắm bởi vì anh yêu cô ta, anh không muốn bạo động để mất lòng nên tránh thử sức. Anh chỉ dùng mưu trí đem em ra khỏi thôi. Như vậy chưa chắc đã chinh phục được sự cảm phục của cổ nhưng dù sao anh cũng nhớ ơn Tường Vân. Lâm nhìn trộm Phi Diệp, lòng hắn muốn ghép Tường Vân với chàng hơn là tán thành chàng yêu Tường Linh. Đã khuya hai anh em thôi nói chuyện. Lâm như nhớ Tường Vân nên cứ lục đục mãi, hắn nghĩ:
– Cô Tường Vân dễ thương, cổ phải được hạnh phúc hơn chị mới phải, mai nếu xe của Tường Linh không ở nhà thì ta vô thăm Tường Vân xem tình ý cổ ra sao. Lâm tính như thế nên lo ngủ để sáng sẽ đi, trong khi ấy ở căn nhà bên cạnh bà Lệ Hằng đang ngồi một mình trước một chai thuốc mới bào chế xong. Bà đã bỏ nhiều công phu vào chai thuốc này. Bà giơ chai nước lên cao, đôi mắt đẹp đen láy của bà sâu hoắm vì những đêm thức suy tư.
Bà tự nhủ sáng mai sẽ hỏi con trai thật cặn kẽ và cùng đi đến một quyết định chung, dù sao bà chỉ là người hành động cho tương lai của con bà, việc trả thù thực hiện được thì càng hay nhưng với điều kiện không ảnh hưởng đến cuộc đời Phi Diệp.
Phi Diệp cũng hiểu như vậy nên đỡ lo, chàng biết rõ mình là niềm an ủi, là niềm tin vào tương lai của mẹ, chàng hy vọng thuyết phục được mẹ bỏ qua hận thù nên buông thả tâm hồn trong giấc ngủ saỵ Hình ảnh Tường Linh chập chờn thoáng qua óc Phi Diệp như ru chàng trong giấc ngủ yên.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+