Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa Tình Đẫm Máu- Chương 08+ 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 8 –
Sáng hôm sau Phi Diệp thức dậy trước Lâm chàng đánh răng rửa mặt rồi ngồi viết cho Tường Linh lá thư đầu tiên, chàng muốn cám ơn nàng và thầm kín tỏ cho nàng biết lòng mình.
Khi Lâm thức dậy Phi Diệp nhìn hắn nói:
– Chút nữa em ghé nhà cô Tường Linh đưa dùm anh thư này. Lâm gật đầu ngay vì chính hắn cũng muốn ghé thăm Tường Vân để cám ơn và dò xét tình cảm của chị em nàng.
Ở nhà bà Tường Lan giờ này Tường Linh còn ngủ, Tường Vân đang ngồi chải tóc nghe tiếng chuông reo nàng giật mình chặn tay lên ngực, khi thấy Lâm đứng ngoài cổng Tường Vân mới buông một hơi thở dài và cảm thấy nhẹ nhõm mình mẩy. Tường Vân bước ra mở cổng cho Lâm và lấy làm lạ tại sao từ hôm quen với Phi Diệp đến nay cứ mỗi lần nghe tiếng chuông hoặc một tiếng động mạnh nàng hay giật mình, hồi hộp.
Lâm mang thư của Phi Diệp mời Tường Linh đi ăn cơm tối nay, nhưng gặp Tường Vân hắn vồn vã vui cười:
– Tôi về nhớ hai cô dữ dội muốn trở lại xin bị giam nữa chớ.
Tường Vân nhìn Lâm:
– Nhớ thì em có thể đến chơi thường có chi mà ngại..
Và nàng nghĩ lẽ ra mình không nên để Lâm bấm chuông lâu như vậy, nàng sợ chị biết có Lâm đến mà thức dậy ngay thì sẽ không có thì giờ cho nàng hỏi thăm Phi Diệp. Tường Vân cũng khôn lắm nàng muốn dùng Lâm làm gạch nối giữa nàng và Phi Diệp nên vui vẻ hỏi:
– Đêm qua em về ngủ ngon chứ?
Lâm nhìn nàng chớp mắt cảm động, lòng Lâm vẫn mến Tường Vân hơn, nụ cười của nàng dễ dãi nhẹ nhàng quá.
Nhưng Phi Diệp lại yêu Tường Linh, chàng bắt Lâm đưa thư mời Tường Linh hội ngộ, Lâm đâm ra lúng túng nhìn Tường Vân:
– Cô tốt quá.. Em xin cảm ơn nhưng em muốn gặp cô Tường Linh.
Mặt Tường Vân hơi xanh đi nàng quay nhìn phía sau:
– Chắc chỉ nghe chuông reo mới thức chưa xuống kịp, em cứ ngồi chơi một chút rồi chỉ xuống.
Tường Vân vừa nói dứt câu đã thấy chị đang từ từ bước xuống thang lầu, nàng chỉ Lâm nói mau:
– Chỉ xuống kìa…
Tường Linh thấy Lâm liền hỏi:
– Chi đó chú em? Có việc gì mà chú em đến sớm vậy?
Lâm đưa lá thư:
– Anh hai em sai đến đưa cho cô lá thư này. Ảnh nói phải đến sớm mới gặp cộ. Nghe nói Phi Diệp gởi thơ cho chị trái tim Tường Vân bóp lại mặt nàng xanh đi, đôi mắt dán chặt vào lá thư ở tay Lâm, Tường Linh cầm ngay lá thư ấy mở ra đọc rồi bảo:
– Được, em về nói với anh hai rằng chị nhận lời.
Lâm quay nhìn Tường Vân, thấy nàng biến sắc môi tắt hẳn nụ cười và quay bước vào nhà, chỉ một cử chỉ đó cũng đủ cho Lâm hiểu, hắn se lòng nghĩ:
– Nhất định là cổ cũng yêu anh hai..
Tự nhiên Lâm thương Tường Vân vô cùng, có lẽ hắn được gần gũi nói chuyện với Tường Vân nhiều hơn, Lâm chào Tường Linh ra về mà lòng vẫn còn thắc mắc lắm. Tường Linh không để ý đến thái độ của em gái, nàng cầm lá thư của Phi Diệp vô phòng đọc lại:
Tường Linh mến,
Tôi thành khẩn muốn được gặp Tường Linh tại nhà hàng Thanh Thế, vì có một câu chuyện định muốn nói với Tường Linh. Nếu không có gì trở ngại tô hân hạnh được đón Tường Linh vào lúc 19 giờ, Tường Linh trả lời ngay cho Lâm… Mong chờ.. Phi Diệp
Tường Linh đọc thư xong thì nằm dài đặt lá thư lên ngực, tưởng tượng đến khuôn mặt Phi Diệp nàng nghĩ:
– Phi Diệp có vẻ thành thật, dự tính mau và cương quyết, coi bộ hạp với mình lắm. Tim nàng bắt đầu đập qua nhịp điệu yêu đương, hình ảnh Tuấn Hùng tương tự như Phi Diệp thay đổi quả tim nàng đến nổi nàng tưởng như mình chỉ có nhận được rõ rệt nét của Phi Diệp… Phi Diệp… Vậy là Phi Diệp đã chiếm trọn trái tim trinh nữ tài bạ Khi đã biết mình yêu rồi, Tường Linh không thể nào giữ được tình yêu trong lòng, nàng cầm lá thư qua kêu em gái và tỏ vẻ e lệ:
– Nực cười quá em à.. Em đọc thử coi nè, anh chàng ấy gởi thư hẹn gặp chị tối nay. Tường Vân biết chị vô tình nhưng cái vô tình ấy làm cho nàng đau đớn vì vậy nên cô cầm lá thư đó đọc, đọc xong nàng nhếch một nụ cười phê bình:
– Anh chàng này có vẻ thạo hẹn hò lắm, ảnh hẹn hò chị Ở đây hôm nay nhưng không biết ngày mai, ngày mốt ảnh hẹn những ai?
Tường Linh nhìn em nói:
– Em nhận định Phi Diệp như một gã sở khanh vậy sao?
Tường Linh vẫn cười để che dấu cõi lòng tê tái.
– Em đoán chơi vậy thôi, bởi vì em thấy anh ta có bộ gió đứng đắn sao hẹn hò có vẻ không được đàng hoàng, tại sao anh ta không đến nhà này gặp chị? Tường Vân biết rõ Phi Diệp muốn tránh mình và chỉ nói chuyện riêng với Tường Linh, nàng nghĩ trong lòng:
– Hừ.. đồ phản bội.. Khi hắn nhờ ta thì hẹn hò ta tử tế nay lại trở mặt dấu diếm, thì ra con người ấy không biết xử ân oán phân minh, nếu không có ta giúp đỡ thì dễ gì hắn cứu được Lâm mà hòng hẹn được chị Tường Linh..
Nhưng Tường Linh lại cho lời phê bình của em là đúng nên gật đầu:
– Đúng, em nói đúng, theo lẽ Phi Diệp nên đến đây nói chuyện chớ hẹn hò chi? Tường Linh nghĩ một lát rồi nói tiếp:
– Nhưng khi nãy chị không nghĩ xa xôi nên lỡ nhận lời rồi thì chị đành phải đến gặp ảnh một lần.
Tường Linh nói xong câu đó mới chợt nghĩ:
– Có lẽ Phi Diệp muốn nói chuyện riêng về tâm tình.. Như vậy thì làm sao mà đến đây được.. Chàng có lý do riêng chớ. Đành là để Tường Vân nghĩ lầm về chàng một thời gian cũng không sao.
Tường Linh nghĩ vậy rồi lòng lại nôn nóng hồi hộp, nàng quên rằng đã có lúc mình làm mặt kiêu kỳ thách thức Phi Diệp.
Tình yêu mầu nhiệm vậy đó, dù cho một lãnh chúa oai quyền, hay một bạo hoàng khát máu nhưng khi yêu cũng mềm yếu như ai vậy thì lý do gì Tường Vân lại không mềm yếu trước tình yêu?
Nàng tự vấn lương tâm và thấy mình đã yêu thì có quyền yêu, nàng quyết định sẽ đi gặp Phi Diệp vì vậy sau khi ngủ trưa dậy nàng sốt sắng trang điểm sửa soạn đi. Trong khi đó Tường Vân lịm trong căm hờn, nàng càng yêu Phi Diệp thì lại càng thù hận khi nghĩ mình bị gạt, giúp chàng thành công rồi bị chàng bỏ rơi.
Tường Linh về phòng rồi, Tường Vân đứng vùng lên bước tới cạnh cửa sổ nhìn chăm chăm xuống đường, môi mím lại. Nàng còn nhớ như in hình ảnh chàng khi ghé cái xe Honda ngơ ngác nhìn tấm bảng đồng và nhất là nụ cười tươi đẹp duyên dáng của chàng làm cho nàng như say như tỉnh đến nỗi chàng hẹn hò mà nàng bị ám ảnh suốt đêm chờ đợi giờ gặp mặt.
– Mà gặp để làm gì? GẶp để chàng sai khiến làm tay trong cho chàng cứu Lâm. Gặp để bây giờ bị bỏ quên. Bị đau khổ? Tường Vân ấm ức nghĩ tiếp:
– Đời như vậy sao? Mình bị lợi dụng hay sao. Giúp chàng xong việc rồi không một lời cám ơn, không một lần hẹn gặp lại. Trong khi đó lại gặp và trao tình yêu cho Tường Linh.
Tường Vân càng nghĩ càng căm giận Phi Diệp, nàng vùng phát một lời nguyền:
– Được lắm.. coi thường ta thì sẽ được coi thường. Ta sẽ gởi thư tố cáo cái chết mờ ám kia với nhà chức trách để xem họ được ở yên để hẹn hò nhau ngon lành không. Sở dĩ Tường Vân nghĩ vậy vì nàng đã yêu và đã nổi cơn ghen.. Hơn nữa tình chị em giữa Tường Linh và nàng không sâu đậm, hai chị em đã xa nhau năm năm nay nên không có gì thắm thiết.
Tường Vân nghĩ vậy rồi vô phòng làm việc của chị dùng máy đánh chữ đánh một lá thư gởi cho ông Đức, nàng đổi ý không tố cáo với nhà chức trách vội, để xem ông bà Đức xử trí ra sao đã, nàng nhường phần tố cáo cho gia đình họ. Bình thường Tường Vân rất hiền lành vậy mà khi ghen và tự ái nổi lên nàng cương quyết ít ai bằng.
Đánh máy xong lá thư đó, Tường Vân thay áo tự đi mua bao thư khác với loại trong ngăn tủ hai chị em thường dùng, nàng mua tem và bỏ thư luôn rồi mới về nhà.
Tường Linh mải chau chuốt sửa soạn nên em gái làm gì trong giờ này nàng không hay bíêt. Khi nhìn đồng hồ thấy hơn năm giờ nàng lấy xe ra tiệm làm tóc.
Tường Vân bỏ thư rồi về nhà nghỉ, khi Tường Linh đi làm tóc nàng biết nhưng nằm lịm trong phòng riêng. Khi tiếng xe của chị đã xa dần, Tường Vân vùng dậy lòng dạ tơi bời, nàng đi loăng quăng trong phòng bồn chồn, chưa bao giờ nàng thấy lòng mình như lửa đốt dầu sôi như vậy mà hôm nay nàng đã thấy.
Tường Linh khổ tâm không thể tả, ghen tuông hờn giận làm cho nàng hết còn suy nghĩ gì hơn là chờ rình xem thái độ của chị và kẻ mình yêu. Tường Vân muốn giết thì giờ nên kêu xích lô đi một vòng quanh đường Lê Lợi, chợ Sàigòn. Nhìn thấy còn sớm nàng lại bảo ông phu xích lô chạy ra bến Bạch Đằng. Chờ cho đúng bảy giờ nàng mới trở lại nhà hàng Thanh Thế thì đã thấy xe của chị đậu ở đó tự lúc nào.
Thì ra Tường Linh cũng bồn chồn lắm nên đến sát giờ hẹn, chắc là nàng mới vô, tim Tường Vân thắt lại tê tái, nàng quay chỉ đường bảo xích lô đưa mình về nhà. Rồi Tường Vân chạy lên phòng mình đóng cửa khóc nức nở, từ hôm qua tới giờ nàng mới khóc. Nàng không muốn khóc vì mối tình đơn phương, họ không yêu mình thì mình còn tha thiết đến họ làm chi, nàng đã tự bảo mình như thế đó nhưng bây giờ nàng chịu hết nổi nên nức nở như con nít, khóc tầm tã không làm sao ngăn cản được.
Trong khi đó ở tiệm ăn Tường Linh và Phi Diệp đang vui vẻ thân thiết như đã quen nhau tự thuở nào, khi gặp gỡ họ nhìn nhau thân ái sau cái bắt tay thật lâu. Tường Linh sẻ chớp mắt, Phi Diệp mỉm cười nói:
– Suốt đêm qua anh thao thức vì được em nhận lời đến hôm nay. Tường Linh hơi ngập ngừng nhưng rồi theo cái đà tự nhiên và ân cần của Phi Diệp, nàng mỉm cười trả lời:
– Cám ơn anh..
Phi Diệp mỉm cười nhẹ nhõm, phút đầu tiên mà chàng lo âu đã qua đi, chàng đưa thực đơn mời Tường Linh lựa chọn món ăn rồi tiếp tục nhìn nhau, khi người bồi đã đem nước ngọt tới Phi Diệp rót mời Tường Linh và nói:
– Bữa tiệc đầu tuy đơn sơ anh cũng mong được em vui lòng và cho anh biết ngay ý kiến của em. Chằng hay em có cảm tình với anh chút nào không? Tường Linh gật đầu mỉm cười:
– Chúng mình không phải lớp người mắc cỡ khi nói đến tình yêu và hôn nhân vậy thì.. em có thể cho anh biết em có cảm tình với người giữ hình của em, nên em mới nhận lời đi đây.
Phi Diệp sáng ngời ánh mắt.
– Ồ, em biết anh giữ một tấm hình của em? Tường Linh nhìn chàng đăm đăm:
– Bộ anh nghĩ em kém cõi lắm sao, em biết hết sự tích về má anh từ lâu và em không hiểu tại sao bả lại gửi hình em cho anh?
Phi Diệp ngậm ngùi:
– Má anh kỳ lạ lắm.. Bả dành cho các cô gái nhiều tình thương, bả nghĩ không nên để em thiệt thòi khi bả cướp của em vị hôn phu. Tường Linh chau mày:
– Bả bảo anh như vậy? Và anh chỉ theo ý sắp đặt của bả sao?
Phi Diệp lắc đầu:
– Đừng nghĩ thế. Khi anh nhận được tấm hình của em thì anh có cảm tình ngaỵ Sau này anh biết em là vị hôn thê của TH, anh đã cố gắng gạt bỏ hình ảnh em và chống đối lại ý muốn của mẹ. Nhưng anh không thắng nổi con tim. Tường Linh thấy Phi Diệp có vẻ thành thật lắm, nàng cười:
– Em tin là anh nói thật.
Họ vui vẻ nhìn nhau, mắt họ nói rất nhiều, nói những lời mà môi họ chưa tiện nói. Khoảng hơn chín giờ khi những món ăn trên bàn còn rất ít Phi Diệp tính kêu thêm món ăn nhưng Tường Linh ngăn lại:
– Thôi đủ rồi anh. Em no quá.
Phi Diệp cười:
– Nếu vậy thì chúng mình về nhé.
Tường Linh gật đầu. Phi Diệp kêu tính tiền rồi nắm tay nàng bước ra cửa. Tường Linh nhìn chàng tha thiết hỏi:
– Anh về bằng xe gì?
Phi Diệp nói:
– Hồi tối Lâm đưa anh tới đây. Và hắn lấy xe đi mất rồi.
Tường Linh vui vẻ:
– Vậy để em đưa anh về bằng xe của em. Phi Diệp tỏ ra ngần ngại:
– Anh không muốn thế, nếu có thể anh xin em cùng đi chơi một vòng xa hơn, mới ở ngoại quốc về anh thèm đi cho biết đó biết đây nhất là hôm nay là ngày thứ nhất anh có hạnh phúc và được rảnh tâm trí, anh muốn em cho anh hân hạnh ấy. Tường Linh cười vui vẻ:
– Dạ được, em cũng muốn lưu lại một kỷ niệm với anh để ghi nhớ buổi đầu tiên của chúng mình.
Hai người ra xe, Tường Linh nhường cho Phi Diệp lái, chàng nhấn ga chạy thẳng về phía xa lộ.
– Chúng mình đi một vòng ngoại ô cho mát, em nhé?
Tường Linh gật đầu, Phi Diệp im lặng nhìn phía trước, chàng đang sắp đặt cho tương lai, đang suy nghĩ tìm cách xử sự khéo léo để dẹp những chướng ngại làm cho tình chàng và Tường Linh bị ngăn trở.
Xe chạy một đỗi Tường Linh quay qua Phi Diệp:
– Đêm trăng ngoại ô đẹp quá anh há?
Phi Diệp gật đầu:
– Hôm nay là lần đầu tiên từ ngày về nước anh được rảnh rỗi đi chơi đêm ngoại ộ Quê hương ta nên thơ thật em ạ.
Tường Linh im lặng một lát chợt nhớ tới vụ chàng cứu Lâm đêm qua thì hỏi:
– Anh có thể cho em biết anh đã cứu L bằng cách nào không?
Phi Diệp nghĩ đến Tường Vân chàng mỉm cười:
– Bí mật nhà nghề mà…
Tường Linh làm ra vẻ giận dỗi, ngúng nguẩy:
– Nếu anh không nói em giận à nghe. Anh cho em biết đi?
Phi Diệp biết mình không thể nói vì sẽ phiền cho Tường Vân và nhất là Tường Linh sẽ bớt phần khâm phục tài trí của chàng, tuy vậy Phi Diệp cũng mỉm cười và trả lời một cách nâng tự ái nàng lên:
– Anh tin em đã biết tại sao anh cứu được Lâm, chẳng qua là em hỏi thử anh đó thôi.
Tường Linh nghe câu nói đó hết giận và nàng nghĩ không nên tỏ ra quá dở nên làm thinh, có bao giờ nàng rằng kẻ tiếp tay cho Phi Diệp cứu Lâm là em gái nàng đâu. Cuộc đi chơi không cần có ngoại cảnh cũng hào hứng, tâm tư của hai người đang tính toán cuộc sống tương lai, đang thả hồn vào những ước mơ chính đáng của cuộc đời. Khi xe quay trở lại Tường Linh nói:
– Em muốn tiếp anh ở nhà để khỏi hẹn hò nơi khác, chẳng hay anh có thể đến nhà em chiều mai không? Em mời anh ăn cơm tối nhé.
Phi Diệp gật đầu:
– Em dám giới thiệu anh với má em không?
Tường Linh cười:
– Chính em có ý đó anh à.
Phi Diệp mừng lắm:
– Vậy thì anh xin nhận lời.
Buổi đầu tiên của hai kẻ yêu nhau chỉ có thế thôi, nhưng Phi Diệp và Tường Linh đã cho nhau những lời hẹn ước trăm năm gắn bó trong đáy mắt lúc chia tay. Người ta nói mắt là cửa sổ của tâm hồn quả không sai, chỉ nhìn nhau thôi cũng đủ cho họ hiểu nhau, yêu nhau hơn, đôi mắt họ đã thay môi để hứa hẹn tương lai.

CHƯƠNG 9 –
Tám giờ tối Phi Diệp lái xe đến nhà Tường Linh với bộ vó sang trọng hơn ngày thường.
Bà Tường Lan nghe con gái có khách nên bà đã sang hàng xóm đánh tứ sắc để con gái tự dọ Bà là một người mẹ luôn luôn tạo hạnh phúc cho con, bà muốn Tường Linh có hoàn cảnh tìm một bạn tâm tình khác mà qquên đi nỗi buồn. Tường Linh ra đón người yêu tận cửa với nụ cười tươi và hỏi:
– Má anh có biết anh đến đây tối nay không?
Phi Diệp nắm tay nàng cùng đi vô nhà và sẻ lắc đầu:
– Anh chưa cho mẹ biết vội em ạ.
Tường Linh nhìn chàng mỉm cười:
– Ngày mai anh có thể cho má anh biết việc của chúng ta, em tin là má sẽ ưng chịu tán thành anh ạ.
Phi Diệp chớp nhanh đôi mắt, chàng nghĩ đến tham vọng của mẹ, ý bà muốn ông Đức phải nhìn chàng phải chia tài sản cho chàng rồi mới cưới Tường Linh, nay chàng chưa thi hành đoạn đầu mà lại thi hành đoạn cuối e bà không chịu, nhưng chàng cũng gật bừa:
– Ừ, ngày mai anh sẽ làm theo ý em.
Chợt có tiếng xe hơi vô sân, Tường Linh đã biết là xe của ai trong khi Phi Diệp nhìn nàng hỏi:
– Em còn mời ai đó.. Tường Vân đâu?
Tường Linh nhìn chàng âu yếm và cười dịu dàng:
– Tường Vân vừa đi khỏi, anh yên tâm không có gì lạ đâu. Em mời người này dùm anh đấy.
Trái tim Phi Diệp đập loạn khi nhìn ra sân, dưới ánh đèn neon chàng đã thấy một ông cỡ ngoài sáu mươi vừa bước xuống xe đang tiến vô với cây ba ton nơi tay, những bước đi chậm chạp chứng tỏ ông đã già yếu lắm.
Tường Linh không bỏ lỡ giây phút xúc động đầu tiên, nàng vội bước tới cầm tay ông Đức đưa cho Phi Diệp:
– Đây là ba anh…
Phi Diệp còn đứng im sững sờ chưa kịp phản ứng thì ông già đã giang tay bật khóc:
– Con.. con của bạ.
Vậy là Phi Diệp ôm choàng lấy ông, mắt chàng cũng nhòa lệ. Nếu Tường Linh chậm trễ một phút để cả hai cùng ngỡ ngàng thì chưa chắc Phi Diệp đã chịu nhận ông Đức bởi vì chàng muốn chứng tỏ không phải chàng là người tham của giết em. Sau phút xúc cảm đó Phi Diệp quay lại cũng thấy mắt Tường Linh long lanh ngấn lệ, chàng đỡ ông Đức ngồi xuống ghế rồi bước tới xiếc chặt tay nàng:
– Cảm ơn em đã cho anh được gặp cha.
Tường Linh vui vì thấy Phi Diệp đã khéo léo hợp thức hoá mối tình của hai người, nàng chờ phút cảm động qua đi mới kêu chị bếp dọn bàn, bữa ăn thật ngon, giữa ba người mới gặp mà như đã thân tự kiếp nào, ông Đức hỏi về sự học của Phi Diệp rồi ngậm ngùi:
– Cha phục mẹ con lắm.. con làm cách nào cho cha gặp mẹ con được không? Phi Diệp lộ vẻ buồn:
– Theo ý con cha chưa nên gặp mẹ. Vì bà con oán hận cha dữ lắm. Ông Đức nhìn Phi Diệp mà thở dài não nề:
– Mẹ con thù hận chánh đáng, ba không trách mẹ con đâu.. Phần lỗi ở cha mà. Phi Diệp nhìn cha kính phục:
– Vậy là cha sẵn lòng bỏ lỗi.. Con đang lo mẹ bị rắc rối đó cha.
Ông Đức chớp mắt sẻ thốt:
– Cha không cần biết chuyện đã quạ Dù sao bươi lại dĩ vãng không ích gì. Cha sẵn sàng bỏ qua những sự thù hận của mẹ con vì chính cha là nguồn gốc của sự thù hận đó. Cha đau khổ quá con ơi.
Rồi ông bệu bạo nói như khóc:
– Cha cũng cám ơn Tường Linh đã cho cha có dịp nhìn con, từ nay con là đứa con trai duy nhất của cha, lo cho cha khi tuổi già xế bóng. Tường Linh nói:
– Chuyện phải làm thì cháu làm xin bác và anh đừng bận tâm cho mệt. Phi Diệp bảo ông Đức:
– Con mới xin đính hôn với Tường Linh. Và con không dè Tường Linh là dâu của cha.
Ông Đức cười vui vẻ:
– Đó là sự vô tình nhưng có thể được vì giữa Tường Linh và TH chưa có cưới. Những lời nói của ông Đức đều lọt vào tai Tường Vân, nàng mới về tới và đi vòng qua sân xuống bếp rồi lên nhà bằng thềm phía sau. Nàng về hơi sớm vì lòng ghen bừng cháy thiêu đốt, nàng muốn rình nghe những lời của Phi Diệp nói với chị.
Ông Đức nói lời như cột chặt Phi Diệp và Tường Linh đã cho ông gặp con, ông nói như một sự quyết định giữa hai bên quen nhau bình thường không có cái xác TH ở giữa, Tường Vân nghe vậy tức giận rủa thầm:
– Khốn nạn thật, họ đi mau quá.. Tất cả đều khốn nạn ích kỷ, kẻ quên em, người quên con.. Chị hai thì quên hẳn vị hôn phu của chỉ.
Tường Vân vì ghen mà ghét họ, nàng thấy rõ mình bị mất tình yêu còn họ thì đáng khinh quá. Lúc đó ông Đức vô tình quay bảo Phi Diệp:
– Cha sẽ tìm cách nhìn con, lo cho con được chánh thức nhìn nhận cha, sản nghiệp của cha rất lớn cha sẽ bù đắp cho con.
Phi Diệp nhìn cha, chớp mắt nói:
– Thưa cha, con chỉ xin phép cha để con sống âm thầm với mẹ thôi bởi vì con không muốn vô tình sang đoạt tài sản của em con.
Tường Vân nghe lời đó vừa phục vừa giận, phục vì ý chí can cường không vụ lợi của chàng, giận vì chàng tỏ ra chỉ cần tình yêu không tham vọng không tha thiết. Cứ nhìn cách chàng bước một bước quá dài đến hôn nhân với Tường Linh đủ hiểu chàng đã yêu nàng say đắm. Tường Linh mím môi lùi nhẹ lên lầu.
Gần mười giờ tiệc tan Tường Linh nằm êm ru suy tính, nàng không biết làm cách nào phá rối được Phi Diệp nữa, khi ông Đức bỏ thù con mà nhìn nhận chàng và có ý tìm bà LH.
Nàng nghe tiếng chào nhau ở cửa dưới nhà thì ra lan can nhìn xuống và thấy ông Đức nắm lấy tay Phi Diệp hỏi:
– Con đi xe gì?
Phi Diệp chỉ cái Honda, ông nhìn lại chiếc Mercedes của mình, người tài xế đã bước xuống mở cửa sẵn chờ đợi, ông ghé tai Phi Diệp bảo nhỏ:
– Cha sẽ nhờ Tường Linh mua xe đem lại cho con. Và ông quay sang Tường Linh ôn tồn:
– Con vẫn là con của cha, cha xin nhờ con làm trung gian cho cha tạ lỗi với người xưa, vậy cha yêu cầu con đến thăm cha mỗi ngày để tính với nhau.
Tường Linh vui vẻ dạ, nàng và Phi Diệp tiễn ông Đức ra cái xe bóng loáng từ từ qua dưới bóng cây ra khỏi cổng rồi lướt nhẹ dưới ánh đèn đêm.
Tường Vân nhìn đăm đăm về phía hai người còn đứng lại bên cửa họ đang như hai bóng nhập chung một khuôn mặt. Tường Linh với mái tóc dợn bồng bới ngửa lên, bóng cây che tới chỗ họ đứng nhưng Tường Vân cũng thấy Phi Diệp cúi xuống. Giữa khoảng lưng họ những vòng tay quấn như đóng đai lấy hai thân hình đang sát lại.
Tường Vân nghe ngực mình tức dội, hơi thở nặng nề kinh khủng, nàng nằm vật ra giường tưởng tượng họ đang trao đổi với nhau những nụ hôn của buổi đầu gắn bó. Tường Vân uất ức nhớ lại lúc ngồi ở Continental với chàng rồi chợt vùng lên chạy ra phòng ngoài, nơi phòng ăn dành tiếp tân có ống điện thoại song song với đường dây dưới nhà.
Tường Vân không còn suy nghĩ gì ngoài ý định phá hoại, nàng quay số về nhà ông Đức và chờ đợi.
Khi bên đầu dây nhắc ống điện thoại lên nàng nghe một tiếng keng. Môi nàng run run nói:
– A lộ. tôi có việc cần lắm cho tôi nói chuyện với bà chủ gấp. Vú xẩm hay là chị bếp đấy.. kêu bà chủ cho tôi gấp lên.
Tường Vân lập cập vội vàng như thế và đưa tay chặn ngực vì tim nàng đang đập loạn xạ, chợt đầu giây đằng kia có tiếng nói:
– Thưa, cô là ai??
Nàng gắt:
– Tôi là người nhà.. tôi cần gặp bà chủ gấp..
– Da… cô chờ nhé… tôi kêu ngay. Một phút sau có tiếng bà Đức trong ống nói:
– A lô, ai đó? Cô là ai? Cô hỏi ông nhà tôi à? ông mới đi đâu về đang thay đồ trong phòng tắm.
Bên kia đầu giây Tường Vân nói một hơi:
– Bà đức đấy à, bà thử hỏi ông mới đi đâu về xem ông có thật tình với bà không? Tôi cho bà hay ổng mới đi nhìn nhận một người con trai riêng của ổng và chính vì người con trai này mà con trai của bà bị đầu độc chết đó.
Bà Đức rụng rời, bà toan hỏi lại thì máy điện thoại đã cúp vì Tường Vân nói một hơi dứt được ý muốn nói rồi như kẻ đứt hơi nàng buông ống điện thoại bụm mặt chạy về phòng nhào lên giường khóc, nàng tự ghê sợ mình, nàng đã thỏa cơn tức giận và bây giờ mới nghĩ đến hậu quả.
Dưới vườn cặp nhân tình đã chia tay từ lúc nào, Tường Vân nghe thấy tiếng chị nho nhỏ ở phòng bên.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+