Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa Tình Đẫm Máu- Chương 13 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 13 –
Buổi nhận việc đầu tiên Tường Linh thấy ngay sự khó khăn, ông giám đốc Thanh Tùng đưa nàng hồ sơ vụ cướp đang sôi nổi của tướng cướp vô danh, tổng cộng ba nhà tỷ phú đã mất tới gần năm mươi triệu đều khai hình dung thủ phạm như nhau.
Ông Thanh Tùng đưa cho Tường Linh tập hồ sơ và một tấm chân dung phát họa:
– Cô coi đây, đây là chân dung tên cướp do họa sĩ chuyên môn của sở ta họa theo lời kể lại của các nạn nhân, khi đưa ra họ đều nhận là đúng.
Tường Linh sững sờ nhìn nét vẽ chì than phác họa tên cướp y hệt Phi Diệp, nếu nàng hình dung giống như khuôn mặt cương nghị và cái cằm vuông của chàng. Ông Thanh Tùng nhìn nàng:
– Ủa, cô nhận được hắn hả?
Tường Linh lạnh mình khâm phục ông giám đốc, ông chỉ nhìn mắt mà đoán được nàng đã nhận hình vẽ là quen.
Nhưng nàng vội chối:
– Thưa ông thanh tra tôi hơi ngạc nhiên vì thấy hình vẽ giống một thanh niên cao bồi trong phim ngoại quốc hơn là một người Việt Nam. Ông Giám đốc mỉm cười:
– Vậy mà tôi tưởng cô nhận được rõ hình đó giống ai. Này cô Tường Linh, cô ráng hợp tác với tôi làm sáng tỏ vụ này thì danh cô sẽ nổi như cồn vì đây là vụ án đầu tiên giao cho cô điều tra, lại rất khó khăn vì cả tháng nay cả sở đều bó tay. Tường Linh bối rối:
– Tôi sợ quá sức tôi…
Ông Thanh Tùng nói:
– Không quá đâu, tôi giao việc cũng lựa người đó chớ. Tôi thấy với tên cướp “ga lăng” như thế này thì phải một thám tử như cô mới điều tra nổi. Cô có thể mời hắn đi nhảy, đi chơi nếu cô nghi kẻ nào là hắn.
Lần thứ hai Tường Linh thầm phục ông Thanh Tùng, nàng mỉm cười nhận chịu vì với cặp mắt của ông nàng chối từ nữa sẽ bị nghi ngờ.
– Vậy thì tôi nhận nhưng xin ông cho tôi thời gian lâu lâu một chút.
Ông giám đốc gật đầu:
– Dĩ nhiên là phải cho cô rộng thời giờ, một là cô mới vào nghề, hai là kẻ cướp đánh cướp những nhà tỷ phú nhưng không để lại án mạng thành thử cũng không cần gấp như những vụ khác.
Tường Linh xếp hồ sơ trong tay:
– Bây giờ tôi mới thở nhẹ nhàng vì ông có tài điều khiển và có lượng. Ông Thanh Tùng cười đứng lên dơ tay chào nàng:
– Chúc cô thành công sớm.
Ôm tập hồ sơ về nhà Tường Linh thấy em gái đứng trên lầu nhìn qua bên kia thì đoán là có Phi Diệp ở bển. Nàng cho xe vô sân rồi lên đứng bên Tường Vân hỏi:
– Ảnh có thấy em không?
Tường Vân lắc đầu, trong sân bên kia cái xe của Phi Diệp đậu ngạo nghễ, Tường Vân ghé tai chị:
– Em thấy ảnh đi với một cô rất đẹp.
Tường Linh chau mày tim nhảy loạn, nàng nắm tay em lùi lại hỏi:
– Đừng nhìn lộ liễu vậy, vô đây em.
Hai chị em vô đứng trong cửa sổ, Tường Vân nhìn đăm đăm với ý nghĩ:
– Cô nào, bà con hay là bạn của ảnh, ảnh đem cô ấy đến đây với ý nghĩ khiêu khích mình hay tự nhiên?
Ngay lúc đó Phi Diệp ra đứng cửa cùng cô gái mặc âu phục quần ống rộng, sơ mi xanh, vẻ quý phái, mái tóc ngắn coi có vẻ hoạt động gọn gàng, cô ta chưa ngước lên nên Tường Linh chưa thấy rõ khuôn mặt, nhưng nội tướng tá đó đã thấy đẹp lắm.
Phi Diệp không cần nhìn qua cũng đoán biết rằng chị em Tường Linh đã thấy chàng cùng Kim Anh.
Cô gái bên cạnh chàng là Kim Anh, chàng mới gặp nàng ở tiệm ăn, dung nhan, thái độ của nàng đã làm cho chàng hợp nhãn muốn làm quen. Phi Diệp thích mẫu người hoạt động nên mới yêu Tường Linh nhưng vì tự ái và mặc cảm chàng phải bỏ qua mối tình đó. Gặp Kim Anh nên theo và chàng đã bạo dạn đến thẳng trước mặt nàng làm quen.
– Thưa cô, cô giống em gái tôi quá, tôi có đứa em bị nạn hôm trước nên thấy cô tôi xúc động quá, chẳng hay cô tên chi?
Kim Anh tròn mắt nhìn chàng thanh niên lịch sự rồi cười và cũng lịch sự chỉ ghế làm cho chàng vui lắm.
– Mời anh, vậy thì tôi làm em nuôi anh, nhưng anh ở đâu?
Phi Diệp tươi nét mặt, nhưng vẫn giữ thái độ nghiêm trang:
– Xin lỗi cho phép anh trả tiền rồi chúng ta cùng đi nói chuyện, em đi xe gì?
– Taxi.
Phi Diệp cười:
– Vậy thì tiện lắm, mời em, chúng ta ra ngoại ô chơi rồi anh mời em về nhà mới của anh.
Kim Anh có vẻ thích thú cuộc hội ngộ ngẫu nhiên này, Phi Diệp trả tiền xong cùng nàng ra xe, cái xe deluxe mới toanh làm cho nàng mê tít ngay khi mới ngồi lên, nàng buột miệng khen:
– Xe đẹp, anh giàu quá nhỉ?
Phi Diệp nói:
– Anh mới du học về.
Kim Anh trầm trồ:
– Hèn chị. anh lịch sự quá.
Cuộc làm quen chớp nhoáng mà hồi hộp, không ai cần biết tung tích của ai đã dễ thân.
Phi Diệp chạy tuốt về miệt xa lộ, ra ngoại ô uống nước hóng mát rồi trở về nhà, chàng cố ý cho chị em Tường Linh thấy chàng có Kim Anh bên cạnh. Tường Linh không biết cô gái bên kia là ai nhưng buồn bực xốn xang khi thấy nàng duyên dáng xinh đẹp đứng bên Phi Diệp.
Chợt Kim Anh ngửng nhìn lên lầu phía bên này, cặp mắt to đen láy của nàng thấy rõ như hai vì sao sáng, Tường Vân nắm tay chị:
– Cô ta đẹp quá chị ạ và coi hoạt động dữ.
Tường Linh thở ra mệt nhọc, nên nghe mà không muốn trả lời vì sợ em gái nghe được giọng tắc nghẹn của mình.
Tường Linh đã nói không còn yêu Phi Diệp nhưng lúc này nàng đau khổ không kém chị, nàng nhắc lại lời thắc mắc:
– Không biết cô kia là ai?
Tường Linh nói như hơi thở:
– Ảnh đâu có em gái…
Hai chị em cùng bứt rứt khó chịu, vì biết rõ rằng chàng không có em gái, hơn nữa thái độ của cô kia cũng chứng minh điều đó. Tường Vân bước vô:
– Chị, em đã suy nghĩ rồi, em phải gặp anh Phi Diệp để nói cho ảnh hiểu lòng chị. Tường Linh chau mày:
– Chi vậy?
– Em cho ảnh hay rằng chị không có lỗi gì hết, chị yêu ảnh mà ảnh nỡ làm cho chị buồn, tại sao ảnh không thèm qua nhà mình chơi nữa. Tường Linh nạt em:
– Em tính chi kỳ vậy? Em làm cho chị bị nhục với họ sao, chị cũng không còn yêu ảnh nữa vậy em đừng băn khoăn.
Tường Linh hơi mừng, nàng nhìn chị hỏi:
– Thật tình chị không còn yêu ảnh?
Tường Linh gật đầu, Tường Vân thở phào:
– Vậy thì em khỏi lo chị đau khổ.
Tường Linh mở tập hồ sơ:
– Chị bận lắm, em ngủ đi để chị yên tịnh suy nghĩ chuyện này. Tường Vân ghé hôn mái tóc của chị ra vẻ âu yếm, nàng cảm thấy thương mến chị hết sức:
– Chị cương quyết mạnh dạn như anh trai của em vậy.
Tường Linh gật đầu nhìn theo em lòng bâng khuâng tê tái, Tường Vân về phòng với tia hy vọng:
– Chị Tường Linh không yêu ảnh nữa, chỉ bỏ cuộc… Mình yêu ảnh phải tranh chấp lấy tình yêu.
Tường Vân yêu Phi Diệp thành thật và rất nhiều, nàng quyết tìm gặp chàng nên tính toán giây phút gặp lại:
– Mình hãy thản nhiên chào hỏi ảnh đã, không lẽ ảnh nỡ làm mặt lạ với mình. Mình đã giúp ảnh khi ảnh cần tới không suy tính, bây giờ ảnh lại đối mình bất lịch sự quá đâu được.. Sau một thời gian giao du lại mình sẽ chinh phục ảnh.
Tường Vân nghĩ như thế nhưng không cho chị biết, nàng sợ Tường Linh vì tự ái ngăn cản nàng, nàng nghĩ mình yêu thì có quyền lo cho mình. Tường Linh không còn yêu Phi Diệp thì cũng không trách nàng nếu nàng bồ Phi Diệp thì cũng không hại chi cho Tường Linh cơ mà.
Tường Vân nghĩ đến cô gái xinh đẹp đứng bên Phi Diệp:
– biết đâu cô ta là em ảnh, bà con với ảnh. Ngó cô ta có vẻ chịu chơi quá chắc không hợp với anh Phi Diệp, cứ nhìn bề ngoài đứng đắn của ảnh đã thấy chỏi lại nhau quá rồi.
Tường Vân nghĩ thế và tự tin mình cũng đẹp, sẽ đem cái đẹp dịu dàng ra chinh phục Phi Diệp.
Còn đang suy nghĩ Tường Vân chợt nghe tiếng còi xe bóp nhẹ trong khi Tường Linh mắc lo vụ án nên không chú ý. Tường Vân liền chạy ra lan can nhìn xuống, nàng thấy Phi Diệp đang lái xe vô sân, chàng mở cửa bưng ra thùng bia hộp, đến cửa chàng đứng lại mở khóa, Tường Vân lật đật kéo cái áo khoác chạy xuống và sang nhà Phi Diệp.
Thình lình thấy Tường Vân chạy qua, Phi Diệp đặt thùng bia vô nhà rồi quay lại với vẽ ngỡ ngàng:
– Tường Vân…
Cặp mắt to đen vô tội của Tường Vân tự nhiên trào lệ, nàng đã thực hiện sai với ý muốn, nàng tự nhủ bình thản, mà khi thấy chàng nàng lại mủi lòng òa khóc nức nở. Thay vì được ôm lấy chàng mà khóc thì Tường Vân lại không thể ôm được đành quay mình bỏ chạy, Phi Diệp ngạc nhiên rồi xúc động, chàng chạy theo ba bước chụp nàng lại.
– Tường Vân sao em qua đây lại bỏ chạy?
Tường Vân dịu nhiễu xỉu đi, Phi Diệp hoảng hốt bồng nàng lên đem vô nhà mắt thì liếc qua lầu bên.
Không ai nhìn thấy chàng và Tường Vân chàng yên tâm bồng nàng vô đặt ở ghế dài nơi phòng khách ra khóa cổng sắt, khép cửa lớn rồi đến bên nàng, Phi Diệp hiểu cảm xúc này, chàng cau mày:
– Thì ra Tường Vân yêu mình thật chớ không phải Tường Linh bịa đặt để rút lui. Phi Diệp nghĩ thế và cúi hôn Tường Vân:
– Tường Vân, dậy em, tại sao em xỉu? Tường Vân đã hé mắt thở dài:
– Anh…
Và nàng e lệ sượng sùng ngồi dậy, Phi Diệp hỏi:
– Em qua đây thăm anh à? Sao thấy anh lại bỏ chạy, chị Tường Linh đâu? Tường Vân nói cho có chuyện đỡ thẹn:
– Chị em ở nhà, chị đã nhận việc và người ta giao cho chỉ điều tra vụ tên cướp hào hoa mới cướp ba bốn vụ tới năm sáu chục triệu gì đó, vì thế chỉ đang bù đầu coi hồ sơ đâu có biết em qua đây.
Tay nàng thấm nước mắt và miệng cười thản nhiên vì phút xúc động đã qua, nàng đem chuyện thiên hạ nói cho có chuyện vậy thôi ai ngờ Phi Diệp biến sắc lịm đi nhìn nàng.
Qua một phút sững sờ vì vô tình biết được công việc của Tường Linh, Phi Diệp bình tĩnh lại đưa tay vuốt tóc, trí não chàng đang nghĩ cách tìm câu hỏi một cách tự nhiên cho Tường Vân đừng chú ý.
– Việc tên cướp nào vậy em? Tên hắn là gì? Và chàng thản nhiên mở cuộc điều tra công việc của Tường Linh, Tường Vân đáp:
– Em đâu biết rõ, nghe chỉ nói vậy và chỉ bảo em đi ngủ cho chỉ làm việc mà thôi. Phi Diệp hỏi:
– Em nói Tường Linh đang ở nhà phải không?
Tường Vân ngó chàng trân trân:
– Anh chỉ chú ý đến chị Tường Linh thôi sao?
Phi Diệp nhìn cặp mắt buồn ghen ấy, chàng mỉm cười ôm vai nàng:
– Anh muốn hỏi xem vụ cướp kia ra sao để đề phòng ấy mà, nhưng nếu em không muốn cho anh gặp Tường Linh cũng được, em hãy kín đáo đừng cho Tường Linh biết em đã thăm anh kẻo nàng ghen với em và em về coi thử nội vụ cướp đó ra sao qua đây thuật lại cho anh đề phòng cũng được.
Tường Vân sững sờ nhìn chàng hỏi ngớ ngẩn:
– Chàng dặn thế, vậy ra chàng yêu mình chớ không lãnh đạm. Tim Tường Vân lại đập nhịp điệu bồi hồi, Phi Diệp giải thích:
– Anh chỉ tò mò muốn biết việc em nói đó thôi, chớ anh muốn gặp chị em làm chi đâu.
Tường Vân nhìn chàng lòng ân hận vì biết chị đã hy sinh cho mình nàng ngập ngừng nói:
– Anh ghét chị Tường Linh à, không đâu chỉ rất tốt với anh đó. Câu nói úp mở ấy càng làm cho Phi Diệp lo âu tự hỏi:
– Tốt là sao hé? Tốt là.. hay là Tường Linh đã tìm ra sự gì về ta mà là ngơ? Mồ hôi chàng rịn chảy, chàng phải vội nở nụ cười và quyết lung lạc tình cảm của Tường Vân để hiểu sự thật cho yên tâm, chàng lại ôm vai Tường Vân vỗ nhẹ:
– Em gái, em có thể cho anh coi hồ sơ vụ cướp không? Em xem anh ở thế này.. có một mình anh, phải đề phòng chớ.
Tường Vân đã hơi thân, nàng mỉm cười:
– Em ở bên cạnh coi chừng nhà cho anh, đừng lo, còn hồ sơ kia chị Tường Linh cất trong phòng chị ấy làm sao em lấy cho anh coi được?
Phi Diệp cười:
– Vậy thì chắc anh phải qua thăm Tường Linh để coi.. tánh anh thích mấy vụ tìm tòi khó khăn đó, anh xin hợp tác với Tường Linh để bắt tên cướp. Tường Vân lo Phi Diệp liên lạc với Tường Linh thì tình yêu có thể trở lại làm cho Tường Linh thành vấn vương nên nói:
– Anh muốn biết như thế thì dễ quá, em về xem rồi qua nói anh nghe được rồi. Phi Diệp mừng thầm nhưng giữ bình tĩnh ung dung gật đầu:
– Vậy em về đi, coi cho khéo đó, xem tên tuổi nghề nghiệp của tên cướp ấy nữa nhé. Gan thật, tại Sàigòn mà ăn cướp đều đều.
Phi Diệp thêm một câu sau cho Tường Vân đừng nghĩ chàng động lòng vì một lẽ gì khác hơn là tò mò muốn biết, chàng lại bóp nhẹ vai Tường Vân làm nàng thấy run bụng vì như bị một luồng điện truyền qua.
– Anh chờ em, trong khi em về coi hồ sơ đó anh ra chợ mua xoài về đây lát nữa ăn với em.
Phi Diệp khéo léo làm cho Tường Vân sung sướng và trở lại thân mật như chưa có sự giận phiền, đã có lúc nàng ghét cay ghét đắng Phi Diệp khi chàng tỏ tình và ngỏ ý muốn thành hôn với Tường Linh.
Tường Vân hoàn toàn bị ái tình chi phối nàng về nhà dòm qua lỗ khóa phòng thấy Tường Linh đang ngồi chống tay lên bàn nhỏ làm việc của nàng. Tường Vân đã được Tường Linh dặn để yên cho nghĩ nên chưa dám gõ cửa thì á xẩm lên mời hai cô xuống ăn cơm, Tường Vân mừng vội kêu lên:
– Chị hai xuống ăn cơm chị à.
Tường Linh đứng lên ra mở cửa cho em, Tường Vân bước vô thấy tập hồ sơ mở trên bàn và cái hình vẽ tên cướp lật lên đó thì đến bên tò mò nhìn vô hỏi:
– Hình ai đây chị? Chị vẽ đấy à?
Tường Linh muốn thử sự nhận xét của em xem có giống mình không nên hỏi:
– Đây là hình tên cướp của sở tình báo quốc gia vẽ hình đúng theo lời thuật của ba nạn nhân, ba người đó đều đã được ngắm bức vẽ này và đều nhận là đúng tên cướp nên họ giao cho chị tìm tên tuổi hắn, em nhìn kỹ xem có nhận ra là ai không? Tường Vân lắc đầu kêu:
– Ồ, làm sao em biết được, chị hỏi kỳ vậy?
Tường Linh mỉm cười:
– Chị có bảo em biết đâu, chị hỏi xem em có nhận ra ai hao hao giống bức hình này không mà thôi.
Tường Vân lắc đầu ngây thơ trả lời:
– Chịu, hắn che mặt gần kín rồi mà.
Tường Linh hiểu em gái không thể có cái nhìn chính xác như mình và những người đã được huấn luyện làm nghề trinh thám, nàng cười:
– Thôi xuống ăn cơm.
Tường Vân lật mau mấy tờ giấy trong tập hồ sơ rồi vội theo chị sau khi đã liếc qua, Tường Linh không thể ngờ em lại làm tay trong cho Phi Diệp lần thứ hai chỉ vì tình yêu, nàng yên chí cùng em gái ngồi ăn.
Tường Vân cố ăn cầm chừng chờ Tường Linh ăn xong sẽ lén qua với Phi Diệp, khi Tường Linh lên lầu, Tường Vân hỏi:
– Hôm nay chị không đi đâu à?
Tường Linh lắc đầu:
– Chị đang mệt tinh thần quá, ở nhà nghỉ cho khỏe đó, sáng mai chị phải bắt tay vào việc làm rồi.
Tường Vân mừng thầm vì Tường Linh vô phòng sớm là nàng có thể ở chơi bên nhà Phi Diệp, nàng liền làm bộ lên lầu một lượt với chị và vô phòng khóa cửa lại. Chờ sau năm phút, Tường Vân mới nhẹ nhàng mở cửa lẻn ra khóa lại rồi sang nhà Phi Diệp:
Phi Diệp đang chờ nàng, Tường Vân bước vô chàng khéo léo ôm vai dìu dắt như vợ, đặt nàng ngồi ở ghế rồi mới nói:
– Chờ anh khóa cổng đã.
Phi Diệp ra sân, đem xe vào ga ra và để ý nhìn lên lầu bên, không thấy ai dòm ngó chàng yên tâm vô ngồi bên Tường Vân.
– Sao em? Tên cướp ấy tên gì? Tường Vân thật thà:
– Đâu có ai biết tên hắn, chị Tường Linh nói sáng mai chỉ sẽ bắt tay tìm thủ phạm. Phi Diệp nhếch nụ cười:
– Chà Tường Linh giỏi vậy? Em nói hắn không có tên mà Tường Linh lại truy tầm được?
Tường Vân vội đáp:
– Không có tên nhưng có hình…
– Có hình?
Phi Diệp không kềm được vẻ ngạc nhiên và hỏi giọng lo sợ, Tường Vân cười:
– Anh nghe vô lý phải không? Có hình mà lại không có tên phải không anh? Phi Diệp gật đầu:
– Em được xem hình đó chưa?
– Rồi, nhưng là hình vẽ, chị Tường Linh nói họa sĩ của sở đã vẽ phác theo lời khai của nạn nhân mà tạo nên hình thủ phạm.
Phi Diệp thở phào, vậy mà chàng tưởng họ đã chụp được hình chàng. Phi Diệp suy nghĩ rồi chợt nhìn thẳng vào mắt Tường Vân nắm hai tay nàng:
– Tường Vân, em nói vậy làm cho anh tò mò hơn nữa, có thể giúp cho anh xem hình kia không?
Tường Vân lắc đầu:
– Chịu, vì chị Tường Linh ở lì trong phòng chỉ để lo công việc ngày mai. Phi Diệp suy nghĩ:
– Vậy thì khó, Tường Vân không thể đem hồ sơ đó cho ta rồi. Và chàng tính toán một kế hoạch:
– Nhưng ta phải coi cho kỳ được hồ sơ và ta phải ngăn cản hết sức không cho Tường Vân tiết lộ với Tường Linh là ta bận tâm việc này.
Chàng nhìn Tường Vân khuôn mặt xinh đẹp dịu hiền, ngây thơ với đôi má mịn hồng, tạo cho nàng một nét đẹp tín nhiệm đáng yêu.
Chàng liền nắm tay Tường Vân nói:
– Xưa nay tánh anh muốn sự gì mà không được thì bứt rứt khó chịu lắm em à. Tường Vân rùng mình vì cái nắm tay truyền cảm ấy, nàng ngước nhìn chàng rồi chớp mắt với vẻ ân hận:
– Nhưng làm sao được hở anh, chị Tường Linh nắm hết hồ sơ mà ở trong phòng hoài hà.
Phi Diệp suy nghĩ một chút rồi nhìn nàng:
– Em biết chụp hình không?
Tường Vân ngạc nhiên nhưng trả lời:
– Biết..
Phi Diệp nói:
– Vậy thì em vô đây anh nhờ em việc này, em có hứa trung thành với anh không? Tường Vân hoàn toàn bị khuôn mặt đẹp trai, cặp mắt thu hồn của Phi Diệp cám dỗ, nàng bước theo Phi Diệp vô phòng, miệng trả lời:
– Anh khỏi hỏi điều đó.
Cặp mắt Phi Diệp đột nhiên suy nghĩ khi đưa Tường Vân bước vô phòng, rồi chàng quả quyết đứng quay lại với Tường Vân, ôm và đặt lên môi nàng một nụ hôn. Nụ hôn đầu tiên và bất ngờ làm cho Tường Vân run rẩy bồi hồi cảm động.
Cái hôn ký kết một sự cộng tác tình cảm làm cho Tường Vân dứt hơi vì sung sướng, nàng nhắm mắt thả hồn mông lung trong cánh đồng yêu bát ngát. Phi Diệp đỡ nàng dìu đến giường:
– Em ngồi đây anh lấy máy hình chỉ cho em chụp, em lén về chụp hết mấy trang giấy và cái hình vẽ trong tập hồ sơ của Tường Linh đem qua đây anh coi. Tường Vân hỏi:
– Sáng mai mới chụp được chớ anh?
Phi Diệp gật đầu:
– Thì sáng mai.. Em đem máy hình này về bây giờ anh sẽ ở lại ngủ ở đây đêm nay, sáng mai em lựa lúc Tường Linh lo rửa mặt thì chụp ngay cho anh.
Tường Vân gật đầu không suy nghĩ, Phi Diệp mở tủ lấy ra một máy chụp hình nhỏ xíu chỉ cho nàng cách xử dụng, sau khi Tường Vân đã thử vặn phim và mở bấm đúng cách. Phi Diệp bắt nàng tập đi tập lại cho thạo sau hết chàng mới lắp phim vào và bảo:
– Máy này nhạy lắm, nó là thứ máy đặc biệt của thám tử xử dụng, em bỏ túi và chụp rất gọn, cam đoan nếu em bình tĩnh đừng để hồi hộp ra ngoài mặt thì không bao giờ Tường Linh đoán được đâu.
Tường Vân gật đầu cất máy hình, sau đó Phi Diệp hỏi:
– Em muốn đi chơi với anh một lát không? Hay là để mai em nên tìm một cớ gì đó rồi anh dành một buổi đưa em đi coi phim?
Tường Vân quên bẳng đã một lần nàng giúp Phi Diệp rồi mà chàng cũng quên nàng như thường, nàng chỉ biết tin hiện tại được yêu và sung sướng vì yêu nên gật đầu. Phi Diệp không đi xa hơn cái hôn vì thật lòng chàng đang còn tê tái với mối tình của Tường Linh chàng chỉ muốn Tường Vân tìm hiểu tập hồ sơ kia mà thôi. Mười giờ đêm Tường Vân lén về nhà lên phòng hết sức nhẹ nhàng, chị nàng đã ngủ ngon sau một ngày suy nghĩ mệt nhọc, nàng quyết phăng mối giây tìm nút qua cô gái xinh đẹp quen Phi Diệp kia.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+