Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa tử đằng nở đầy trên hàng rào – Chương 09 part 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hoa tử đằng nở đầy trên hàng rào

CHƯƠNG 09

 

Tết Trung thu đã qua, trùng cửu (9/9 âm lịch) cũng qua, sau đó lễ
Noel, nguyên đán, tân niên…… Thời gian không chạy, mà ‘nó’ bay, bay đi vun vút,
nhanh đến nỗi ngón tay chưa kịp nắm chặt thì nó đã chuồn đi thật xa.

Thông thường khi được hỏi nửa năm rồi làm được gì? Người ta sẽ đáp, đi làm, tan
ca, ăn, ngủ…… Có lẽ ai đó còn có thể nói tài khoản ngân hàng tăng thêm mấy chữ
số nhưng nếu chỉ tính những sự kiện hoặc thay đổi lớn của họ thì e rằng có vắt
hết óc cũng không kể được.

Nửa năm rồi, Tiểu Ưu và Lệ Bình- từ biết mặt thành người quen, từ người quen
biến quen thân, mà sau quen thân, họ mới chân chính thành bạn bè.

Theo lý thuyết, việc kết bạn chẳng có gì là to tát- nhưng với họ, việc này lại
to lắm.

Đầu tiên là việc Tiểu Ưu thôi đẩy anh ra khỏi cuộc sống của cô, thỉnh thoảng
còn chào đón anh tiến vào thế giới của cô- với Lệ Bình mà nói, là sự kiện lớn.

Kế tiếp là việc Lệ Bình không nhận ra Cố Tiểu Ưu là Phương Hựu Huyên mà vẫn thổ
lộ tình cảm với cô- với Tiểu Ưu mà nói, cũng là sự kiện lớn.

Bọn họ dè dặt cẩn trọng giữ gìn tình bạn giữa hai người, từ lúc xa lạ xa cách
đến khi thân thiện quen thuộc, với cả hai người, đều là sự kiện trọng đại.

Bởi vậy có thể thấy họ quý trọng lẫn nhau đến thế nào.

Phòng tắm nhà Tiểu Ưu có thêm một số đồ vệ sinh cá nhân của nam, số dép mang ở
nhà tăng lên thành hai đôi xanh lam hai đôi hồng phấn, tủ quần áo phòng Tiểu Ưu
được dọn trống một ngăn, sau đó trong ngăn này xuất hiện thêm khá nhiều bộ vest
nam, chiếc sô pha dài màu trắng ở lầu 1 thì thành chỗ ngủ của Lệ Bình.

Anh thường trò chuyện với người trong nhà đến tối muộn rồi ở lại ngủ luôn. Càng
ngày anh càng thích khung cửa sổ dài trên mái nhà cô- qua đó anh có thể thấy
sao thấy trăng- anh cũng yêu phải mùi hoa sơn chi ngòn ngọt mỗi sáng sớm- anh
nghĩ, cứ như vậy cả đời, cũng không có gì không tốt.

Bọn họ chính thức trở thành người một nhà.

Lệ Bình xoa xoa bả vai ê ẩm, trên áo mổ màu lam dính máu tươi, tháo bao tay,
thay quần áo, anh thở ra nhẹ nhõm, ca mổ lần này kéo dài suốt bảy giờ, những
người thực hiện ca mổ cũng đều mệt rã rời.

Bước chầm chậm về văn phòng, hai ngày này bận quá, anh chưa kịp về nhà…… cái
nhà anh nhắc đến chính là nơi Tiểu Ưu ở, cũng chẳng biết anh xem nơi đó là nhà
mình tự lúc nào nữa.

Lệ Bình nhếch môi, nhớ tới “nhà”, cái cảm giác đau nhức trên vai cũng biến đâu
mất, cả người thì phơi phới nhẹ nhàng hẳn lên.

Thật tốt, đó là “nhà” của anh, của Tiểu Ưu, Tiểu Kí Tiểu Lục,
“nhà” của ‘gia đình’ họ.

Có lẽ anh nên ngưng thuê nhà trọ, nếu không phải hàng tháng có một số tiền
trong tài khoản ngân hàng bị rút ra thì anh đã quên mình từng ở nơi khác.

Vừa đặt mông ngồi xuống, điện thoại vang, anh tiếp cuộc gọi.
“Hựu Đình à, có việc gì?”

“Sao anh không bắt máy, em gọi cho anh rất nhiều lần rồi.” Giọng Hựu Đình có
chút buồn bực.

“Anh vào phòng mổ, không dùng điện thoại được.”

“À ra vậy, lâu lắm rồi anh chưa về nhà trọ đúng không? Em đến tìm anh mấy lần
đều không gặp.”

“Đúng, anh bận lắm.”

Anh bận thật mà, vừa phải dạy toán cho Tiểu Lục, vừa theo giúp Tiểu Kí học đàn
piano, vừa giúp Tiểu Ưu đẩy xe khi đi siêu thị mua đồ, còn phải…… thừa dịp Tiểu
Ưu không chú ý mà nhìn trộm bóng lưng cô- lạ chưa kìa? Chỉ cần nhìn trộm, cũng
làm anh thỏa mãn vô cùng.

“Bận cái gì? Bận đến không về nhà à?”

Hựu Đình nói sai rồi, cái nơi cô nói chỉ là nhà trọ, về phần “nhà” anh, là ở
một nơi khác- nơi đó có cây có hoa có cỏ, đẹp vô cùng, ánh trăng nơi đó cũng
tròn hơn những nơi khác, đồ ăn nơi đó so với nơi khác, thơm ngon hơn nhiều……
Tiêu rồi tiêu rồi, anh mắc chứng yêu ‘nhà’, chỉ cần nghĩ đến chữ ‘nhà’ là đầu
óc anh xuất hiện hằng hà sa số hình ảnh.

“Làm việc.”

Anh trả lời đơn giản ngắn gọn rõ ràng, cho tới bây giờ, anh còn chưa chuẩn bị
công khai chuyện với Hựu Huyên- anh phải bảo vệ bọn họ, phải cẩn thận từng chút
một.

“Lệ Bình, anh đang trốn em phải không?”

“Sao anh phải trốn? Em là em gái anh mà.” Những lời này anh sẽ nói ba ngàn ba
vạn lần, nói đến khi cô chấp nhận mới thôi.

“Sai, mình cưới nhau rồi, trên sổ công chứng viết rõ rằng em là vợ anh.”

Anh im lặng, có lẽ Tiểu Ưu đoán trúng rồi, Hựu Đình sẽ khăng khăng chấp nhất cả
đời, nếu vậy, anh sợ mình sẽ mất kiên nhẫn với cô ta. Xoa trán, sự vui vẻ lúc
trước bị người kia đánh tan rồi.

“Anh không công bằng với em, anh thậm chí còn chưa thử yêu em đã buông tha cuộc
hôn nhân của chúng ta.”

“Anh đã thử rồi, không được.”

“Vậy thử lại lần nữa, em đã trưởng thành, sẽ không tùy hứng không biết đúng sai
như trước kia, sẽ học cách suy nghĩ thay anh. Em sẽ bước chậm lại, không ép
buộc hay thúc giục nữa, chờ đến khi anh chịu nhận em, mình lại trở thành vợ
chồng chân chính, anh nói có được không? Chỉ cần anh chịu chuyển về nhà, em
nguyện ý thay đổi.”

Cô đang khiêm tốn cầu xin, anh biết những việc này với cô mà nói, là không dễ,
nhưng thật xin lỗi, dù cô có khiêm tốn hơn nữa, có nhún nhường hơn nữa, anh
cũng không đáp lại cảm tình cô.
Cái hôn lễ kia chính là 1 sai lầm, anh không muốn sai càng thêm sai.

“Hựu Đình, thực xin lỗi.” Anh có chút không đành lòng.

“Nhất định phải như vậy sao? Anh có biết 3 chữ ‘thực xin lỗi’ đáng sợ thế nào
không?” Cô thều thào, cố kìm bớt cơn sóng dữ trong lòng.

Ai ai cũng nói anh dịu dàng- mới là lạ, anh cố chấp đến dọa người, miễn là
chuyện anh đã quyết thì không ai có thể thay đổi, tính kiên định nơi anh là kẻ
thù lớn nhất của cô, nhưng liệu có thể nào cô vừa thương anh vừa oán hận tính
cách anh được sao?

“Thực xin lỗi.” Đây là điều duy nhất anh có thể nói.

“Em không cần lời xin lỗi của anh, em muốn anh cho em cơ hội!” Ức không được,
cô cao giọng nói lớn.

“Thực xin lỗi.” Anh chỉ có thể lặp đi lặp lại những từ này.

“Em sẽ không ly hôn, đời này đều sẽ không, cho dù anh tìm được chị cũng không
thể cưới chị ấy đâu.”

“Trước khi kết thúc với em anh sẽ không kết hôn với người khác.” Anh không muốn
thương tổn Hựu Huyên, cũng không chịu thương tổn Hựu Đình.

“Anh Lệ Bình, em rất muốn nói em hận anh.”

“Anh biết, thực xin lỗi.” Kết thúc, anh vẫn chỉ có thể nói xin lỗi.

“Nói đến cùng, em vẫn thua, đúng không? Bất cứ ai cũng thua bởi anh cả, đúng
không? Chị ấy mạnh mẽ là thế, cao ngạo là thế mà còn phải bỏ trốn, em thì tính
cái gì.” Không kịp đắn đo, cô chỉ muốn thương tổn anh để giảm bớt đau đớn nơi
chính mình.

Lệ Bình im lặng để mặc cô thương tổn, nếu bởi vậy mà cô thấy tốt hơn…… cứ nói
đi.

“Ba mẹ khuyên em thả anh, bọn họ nói ‘dưa hái xanh không ngọt’. Nhưng dù có
ngọt hay không, em đã hái thì nhất định phải ăn cho hết.” Giọng cô nghẹn ngào.

Anh không nói gì.

“Ba anh hỏi em, nếu không cắt đứt dây thừng sao có thể ra ngoài thấy cảnh sắc
xinh đẹp hơn? Em chẳng cần cảnh sắc xinh đẹp, chỉ cần có Chu Lệ Bình trong thế
giới mình, vậy đủ rồi.”

“Anh nói đi, vì sao mọi người đều đáng ghét thế? Vì sao bọn họ đều phải khuyên
em buông tay? Vì sao tất cả mọi người cứ khăng khăng chúng ta ly hôn mới có thể
vui vẻ? Sai rồi, hoàn toàn sai, ở mới vui, đi đau xót; cưới vui vẻ, ly dị sầu
bi, chuyện đơn giản như vậy sao bọn họ đều không hiểu?”

Lệ Bình vẫn im lặng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+