Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa và bướm-ngoại truyện 1+2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại truyện 1. Tiểu Lâm soái ca

Nhắc tới đoàn trường của Học viện Kinh tế, không ai không nghĩ tới hội sinh viên; nghĩ đến hội sinh viên, không ai không nghĩ tới chủ tịch hội; nghĩ đến chủ tịch hội, nổi tiếng nhất, khiến người ta có thể nói chuyện say sưa, không ai khác chính là chủ tịch tiền nhiệm, Lâm Vũ Đình.

Nói đến Lâm Vũ Đình, cũng coi như một cá thể đặc biệt trong Học viện Kinh tế nữ nhiều nam thiếu. Công tác, học tập, mọi thứ đều xuất sắc, đáng ghét hơn là dung mạo còn tuấn tú, phong cách lịch lãm, không nghi ngờ gì chính là một đại soái ca. Đây không phải là tình tiết sống sờ sờ như trong tiểu thuyết mà mỗi một nữ sinh đều mơ tưởng hay sao?

Vì vậy, anh rất đắc chí, hài lòng với ánh mắt sùng bái của đám nữ sinh, trên cơ bản rất có khí thế vượt qua con đường bốn năm đại học.

Thế nhưng, ma cao một thước, đạo cao một trượng, Lâm Vũ Đình lại có thể trở nên ngây ngốc trong tay Mộc Cận.

Khi đó Mộc Cận còn là một tân binh đại học, cùng với bạn cùng phòng Đào Tử, so ra một người chính là một thiếu nữ thủ đô căn chính miêu hồng (*), một người là thiếu nữ tiêu chuẩn của dân tộc thiểu số Tây Tạng hướng Vân Nam.

(*) căn chính miêu hồng: chỉ gia đình có xuất thân tốt

Đơn giản chỉ nhìn cách ăn mặc, Đào Tử với mái tóc dài như thác nước trút xuống bờ vai, bên trái còn nhuộm màu xanh da trời hai lọn đầy cá tính; áo không tay kết hợp với quần ngắn mát mẻ, chân đi một đôi guốc gỗ lạch cạch, trên lưng là một chiếc túi hình Mickey đáng yêu.

Quay trở lại nhìn Mộc Cận, tóc bị buộc thành hai cái bánh bao, một trái một phải thả xuống vai, đúng tiêu chuẩn nữ sinh thời những năm 1970; nhưng thật ra quần áo lại vô cùng hợp mốt, là đồ mua khi đi nghỉ hè ở Vân Nam, một chiếc váy dài màu xanh lá cây, phía trên là hai đóa hoa màu đỏ sậm, khoác hờ một chiếc áo choàng ngắn.

Thực ra nhìn lại, phong cách của Mộc Cận thật đúng như xuyên qua từ thời nào. Không hiểu sao, lúc ấy tất cả đều là sinh viên năm nhất, trình độ thưởng thức phổ biến chỉ dừng ở phong cách ra vẻ thành thục như trên, vì vậy Mộc Cận tỏ vẻ trưởng thành sớm được coi như cực kỳ khác loại.

Thế nhưng tiểu cô nương khác loại kỳ quặc này, đã bị anh chủ tịch hội phong sinh thủy khởi (*) nhìn trúng.

(*) phong sinh thủy khởi: gió nổi nước dâng, làm mưa làm gió, chỉ nhân vật danh tiếng lẫy lừng

Nhìn đống hành lý chất cao như núi, Mộc Cận không khỏi cảm thấy khiếp sợ. Đúng lúc này, chủ tịch hội cao to, anh tuấn phóng khoáng tự mình giúp cô xách hành lý, dẫn cô đến phòng kí túc xá, thật sự khiến cô cảm động đến rơi nước mắt, vì thế sau khi được Lâm soái ca xách đồ giúp, cô đã chủ động, chân thành mở lời mời anh uống nước.

Vốn là Mộc Cận tưởng tượng ra cảnh học trưởng sẽ híp mắt cười cười, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Không cần đâu bạn học, đây là việc anh nên làm.”

Không ngờ Lâm soái ca kia lại trực tiếp ngồi xuống, bộ dạng như có ý định nghỉ ngơi thật lâu, thậm chí còn hỏi cô: “Bạn học, em muốn uống gì, anh đi mua giúp.”

Mộc Cận liền vội vàng cười nói: “Không cần không cần, em đi mua. Học trưởng, anh uống gì?”

“Pepsi.” Anh ta ngược lại không hề khách khí, “Pepsi là được rồi, cám ơn.”

Vì vậy Tiểu Mộc Cận đáng thương lại đành dũng cảm ra khỏi kí túc xá, đi bộ mua nước dưới cái nóng ba mươi lăm độ. Khi quay trở lại, phát hiện trong phòng ngủ có thêm lão đại và Đào Tử.

Lúc này bốn người coi như chính thức gặp mặt.

Lão đại vô cùng hào sảng, cười ha ha hỏi Mộc Cận: “Bạn trai đưa cậu tới đó à?”

Mộc Cận khó xử muốn chết, vội vàng giải thích: “Không phải không phải, đây chính là học trưởng năm hai, tên là… Tên là…”

Đến lúc giới thiệu cô mới phát hiện mình còn chưa hỏi tên của anh, đang xấu hổ, Lâm Vũ Đình rất tự nhiên tiếp lời: “Anh là Lâm Vũ Đình, chủ tịch hội sinh viên. Đợi đến tối, anh sẽ đưa các anh chị phụ trách Đoàn đến kí túc xá, để mọi người giới thiệu từng thành viên trong Đoàn của học viện chúng ta.”

Lão đại gật đầu, vui sướng hài lòng thân mật bắt tay cùng soái ca.

Tiễn Lâm Vũ Đình về xong, lão đại liền nháy mắt trêu Mộc Cận: “Ai, sao tớ lại cảm thấy vị học trưởng này bụng dạ khó lường nhỉ…”

Mộc Cận sờ mũi, chép miệng nói: “Cậu hiểu lầm rồi, học trưởng gặp tớ đang một mình khuân hành lý nên mới giúp đỡ một chút.”

Lão đại cười lớn, vỗ vai Mộc Cận, gật đầu ra vẻ đã hiểu: “Hiểu rồi. Đúng rồi, cậu tên gì?”

“À tớ là Mộc Cận, cậu thì sao?”

“Tớ là…”

Ngay sau đó chủ đề đã nhanh chóng chuyển sang tự giới thiệu như trên… Sự thật chứng minh thể chất không đứng đắn quả nhiên là thể chất không đứng đắn, về sau, bốn người phát huy tiềm năng đầy đủ trên diễn đàn của trường, trở thành bốn người thiếu nữ đẹp nổi danh trên diễn đàn…(*)

(*) chỗ này hơi khúc mắc, sẽ tìm hiểu thêm rồi edit lại T_T

Sau đó, Lâm soái ca luôn muốn tìm Mộc Cận, không ngừng giao việc cho cô đi làm cái này cái kia. Tính tình Mộc Cận vốn tốt, lại nghĩ đến trước đây anh giúp cô xách hành lý, nên cũng vui vẻ làm theo yêu cầu.

Bận rộn giúp đỡ nhiều như vậy nhưng quan trọng là cô chẳng hề nhận được một lời khen ngợi. Lâm Vũ Đình nhìn thì có vẻ dễ tính, nhưng trên thực tế lại gay gắt hơn bất cứ ai, chỉ cần Mộc Cận phạm một lỗi nhỏ, anh liền ra sức phê bình dạy dỗ, có lần nói thẳng quá đễn nỗi Mộc Cận phát khóc, cảm thấy vô cùng tủi thân.

Cô trở về phòng kí túc xá kể khổ, lão đại thấy khó hiểu: “Này, Lâm soái ca sao lại cứ hay tìm Mộc Cận thế nhỉ?”

Đào Tử thức thời so sánh: “Bởi vì Mộc Cận là LOLI.”

“Ôi chao!” Đâu Đâu mê mẩn.

“LOLI có ba đặc điểm, mảnh mai, yếu đuối, dễ dàng đẩy ngã. Mọi người nhìn dáng vẻ nhỏ bé của Mộc Cận mà xem, chậc chậc, không có một điểm nào không phù hợp… Chẳng trách Lâm soái ca cứ ra sức giày vò cậu ấy.” Đào Tử cầm cốc sữa chua hoa quả Mông Ngưu, ngồi ở bàn cả ngày xúc từng thìa từng thìa.

Đâu Đâu liếc nhìn Mộc Cận, âm thầm nhẹ gật đầu.

Lão đại vừa ăn vừa cười: “Lúc đầu tớ còn tưởng Lâm soái ca là bạn trai Mộc Cận cơ mà.”

Đâu Đâu vươn một ngón tay ấn đầu lão đại, tiện thể ném sang ánh mắt khinh thường: “Cậu chết đi! Suy nghĩ quá không trong sáng!”

Lão đại phối hợp hai tay ôm ngực ra vẻ đã hoàn toàn tỉnh ngộ: “Nương tử, ta sai rồi, ta thề không bao giờ dám tơ tưởng bên ngoài nữa… xin nàng rộng lượng đừng để bụng mà bỏ qua cho tiểu nhân ta một lần này…”

Đào Tử đang uống sữa tươi “Phụt” một phát, phun đầy đất. Từ đó, Đào Tử không dám uống nước hay uống sữa trong lúc lão đại với Đâu Đâu đang nói chuyện nữa.

Kể khổ thì cứ kể khổ, nhưng lao công thì vẫn phải tiếp tục làm. Lâm Vũ Đình vậy mà lại làm bộ như không có chuyện gì, phát huy hết mức phong cách cười ân huệ với kẻ địch, cách một ngày lại tóm Mộc Cận đi sai việc.

Tiểu Mộc Cận đáng thương phải sống ròng rã suốt một năm làm nghĩa vụ lao công…

Nào có thể đoán được, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây (*), lúc cô sắp vào năm thứ hai, Lâm soái ca lại cười tủm tỉm thông báo cho cô: “Bạn học Mộc Cận, trải qua một năm công tác, anh cảm thấy em vô cùng thích hợp làm chủ tịch hội.”

(*) Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây: một câu ngạn ngữ dân gian, nguồn gốc: Từ xưa dòng chảy sông Hoàng Hà không cố định, thường xuyên đổi chiều. Nếu một nơi vốn ở Đông Hoàng Hà, thì chắc chắn năm sau, do dòng đổi hướng, sẽ thành Tây Hoàng Hà. Câu này so sánh nhân thế khi thịnh khi suy, biến đổi thất thường.

Anh vừa nói còn vừa thân mật vỗ vai cô.

Mộc Cận trừng lớn mắt, ra sức chớp chớp: “Học trưởng, em đã gia nhập hội sinh viên lúc nào đâu?”

Lâm Vũ Đình cười híp mắt: “Hội sinh viên không cần gia nhập, nhưng mà em vẫn luôn là trợ lý của chủ tịch đó.”

Tại sao cô không biết… Lại hỏi: “Đây là bầu cử sao?”

Lâm Vũ Đình vẫn chỉ cười: “Không phải. Đây là do chủ tịch tiền nhiệm đề cử.”

Mộc Cận nuốt nước miếng: “Vậy anh quyết định đề cử em?”

Lâm Vũ Đình lại một lần nữa mỉm cười, nhẹ gật đầu: “Trả lời chính xác!”

Mộc Cận đứng hình.

Thật sự bất kỳ ai bỗng nhưng biết mình được làm một người đứng đầu, dù lớn không lớn, nhỏ không nhỏ, cũng đều cảm thấy rất hoang mang – bởi vì loại tình huống thế này thiếu đi những nỗ lực phấn đấu, cũng không biết phải mong đợi điều gì trong tương lai, sự may mắn kì quái khiến cho người ta có cảm giác rất không chân thật.

Có lẽ Lâm Vũ Đình rõ ràng không định khiến Mộc Cận hoang mang quá lâu. Anh nhanh chóng quyết định xử lý các thủ tục chuyển giao, sau đó dặn dò những việc cần chú ý trong hoạt động đón tiếp tân sinh viên, rồi vui vẻ về hưu, bỏ lại một mình Mộc Cận trong gian hàng vất vả lăn lộn, lo sợ làm hỏng công tác đón tiếp của hội.

Bây giờ nghĩ lại, thực ra Lâm Vũ Đình đối xử với cô cũng không tệ. Mộc Cận nằm trên giường vỗ về những kí ức của hơn ba năm qua, mới phát hiện hóa ra Lâm Vũ Đình như vậy mà đã giúp đỡ cô rất nhiều.

Nếu như không có những lúc cực nhọc muốn chết hồi năm nhất, làm sao cô có thể được tiến cử làm chủ tịch hội sinh viên?

Nếu như năm thứ hai không được làm chủ tịch, làm sao có thể thông thạo nhiều việc, quen biết rộng rãi?

Nếu như không có những kinh nghiệm này, làm sao cô có thể trở thành một Mộc Cận xử lý công việc không sợ hãi, gặp chuyện không hoảng hốt như bây giờ?

À, thật sự Lâm Vũ Đình đối với cô, hoàn toàn hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Mộc Cận tổng kết lại lần nữa.

Thế nhưng tại sao lại xảy ra sự việc tỏ tình? Vấn đề này rất nghiêm trọng, vô cùng nghiêm trọng, cực kỳ cực kỳ nghiêm trọng.

Ngoại truyện 2. Tăng ca ký của Tiểu Lâm đáng thương

Bạc Tam nhìn thấy Mộc Cận đi xa, nhíu đôi mày nở nụ cười kín đáo, sau đó lấy điện thoại ra bấm số: “Dương Tử.”

Đầu dây bên kia có vẻ còn đang trong mộng.

Bạc Tam hét lớn: “Phó Tẫn Dương!”

“Làm gì vậy!” Phó Tẫn Dương đang ngủ ngon thì bị đánh thức, đương nhiên khó chịu, “Mới sáng sớm, việc gì?”

Bạc Tam cười hì hì: “Cuối tuần, tất cả thực tập sinh năm bốn của công ty cậu, toàn bộ phải cho làm thêm giờ.”

Phó Tẫn Dương “Hả” một tiếng, hỏi: “Sao lại thế?”

Bạc Tam nhàn nhạt nói: “Không sao cả, cậu đừng có quên là được.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+