Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hai cô đã đi đến gần ngã tư Láng – Cầu giấy. Đứng ở ven cầu
nhìn xuống dòng sông đang cuồn cuộn chảy, Thủy cảm thấy lòng mênh mang. Sinh
viên mới ra trường, giống như đứng bên bờ sông bên này nhìn tấm biển đề 2 chữ
“tương lai” ở bờ sông bên kia, mà đường sang chỉ có 1 cây cầu nhỏ bé lỏng lẻo
bắc qua. Sẽ có người sang sông thành công, sẽ có người đi được nửa đường thì
rơi xuống, để dòng nước cuốn trôi, sẽ có người sớm từ bỏ và tìm một lối đi
khác.

–        
Mày nhìn kìa.

An đưa tay chỉ. Thủy nhìn theo. Trên bầu trời, những tầng
mây đen kịt lúc hợp lúc tan, để lộ ra những mảng trời trong xanh. Mặt trời khi
ẩn khi hiện trong màn mây.

–        
Mày nhớ không, đã từng có một bộ phim mang tên
“Phía trước là bầu trời”. Mặt trời còn có lúc như vậy, chúng ta cũng phải cố
gắng chứ.

An mỉm cười gật đầu.

–        
Cố lên nhé, chúng tao luôn ở bên mày.

Giống như từ trước đến nay họ vẫn vậy. Một đứa thì mạnh
miệng, to gan, một đứa thì ôn hòa, thẳng thắn, một đứa dịu dàng, nhu mì, 3
người bọn họ, bên nhu bên cương lại chơi rất thân với nhau. 3 năm cấp ba, học
cùng lớp chuyên Văn, ngày ngày cùng nhau đạp xe tới trường, rảnh rỗi rủ nhau đi
ăn, đi mua sách, vui thì nắm tay nhau dạo phố, buồn thì cuộn chăn ngồi tâm sự.
4 năm đại học, mỗi đứa một nơi, cuối tuần chạy đến nhà nhau nấu ăn, rủ nhau đi
mua sắm. Chỉ cần một đứa kêu buồn, 2 đứa kia sẽ có mặt.

Thủy vỗ vỗ vai An: “Mày còn một năm nữa, cố mà tận hưởng
hết. Trong bọn tao, chỉ có mày là có lập trường vững vàng và học hành ổn nhất.
Anh em tao tin tưởng ở mày”.

An đang cười tít mắt thì Thủy lại nói: “Lâu rồi mày có liên
lạc với Minh không?”.

Một vài giây ngập ngừng, cuối cùng An nói:

–        
Mày biết không. Giọng An đều đều: Điều tao hối
tiếc nhất trong suốt những năm học đại học, đó là để mất tình bạn thân thiết
với Minh.

Thủy cũng trầm xuống: “Ừ, tao và Bích biết chuyện của Minh
rồi, hắn đã thi lại kinh tế phải không. Thực sự, tao đã từng nghĩ Minh là một
nửa hoàn hảo của mày cơ đấy, Minh rất chu đáo, ân cần với mày, lại là người mày
tin tưởng nhất”.

Nhắc đến Minh, An lại thấy trống rỗng, cảm giác đó vẫn luôn
như con sóng ngầm âm ỉ trong lòng. Mất mát, tiếc nuối hay và hụt hẫng khi một
người bạn đã không còn bên cạnh mình. Minh quen An ở lớp học thêm hóa năm lớp
12. Khi chơi thân với Minh, cô thấy mình lúc đó sao hay vậy, vô tư vậy. Dù bất
cứ chuyện gì xảy ra, cô vẫn luôn cảm thấy ấm áp bởi bên cạnh có một người bạn
sẵn sàng chia sẻ với cô mọi thứ

An ngây thơ luôn tin rằng, cùng với Bích và Thủy, Minh là
người bạn thân thiết nhất của cô. An thường tâm sự với Thủy chuyện gia đình,
nói với Bích về thời trang, cuộc sống, còn chuyện tình cảm đơn phương với một
người bạn chuyên Tin, Minh là người hiểu rõ nhất. Bởi theo tính cách của Bích,
nếu biết được sẽ làm ầm lên. Trong tình cảm, An khá bảo thủ, muốn giữ những gì
riêng tư nhất cho mình. Còn Thủy từ lúc chị gái lấy chồng, thì phải đảm đương
vai trò chị cả trong nhà, có rất nhiều thứ phải lo lắng.

 Đến khi Minh nói ra
ba chữ: “Tớ yêu cậu”, An mới bàng hoàng nhận ra: Mình quá vô tư. Vô tư hay vô
tâm?

An như cái cây,Minh lại như dòng nước mát, ngày ngày tưới
cho cái cây khỏi ánh nắng cháy bỏng. Nhưng cái cây ấy quá vô tình, chỉ chăm
chăm nhìn lên cao, kể cho dòng nước về mặt trời của mình. Mỗi lần nghĩ đến điều
này, An lại thấy tim mình quặn thắt.

Có lẽ Minh đã thích cô từ lâu rồi. Chả thế mà, Minh lại quan
tâm đến cô như vậy. Và chính sự quan tâm ấy, lại càng khiến cô tin tưởng Minh,
càng khắc vào đầu hai chữ: “Bạn thân”.

An buồn và sụp đổ, một người bạn thân lại thích mình. Mọi
chuyện có thể đã khác rồi. Dù gì, khi Minh đã nói ra, cả hai sẽ đều ngại. An
hiều những gì Minh làm cho cô cũng một phần vì thích cô. Còn Minh sẽ ngại vì để
lộ lòng mình rồi. Không phải chuyện gì cậu cũng san sẻ với cô nữa. Đó là tâm lý
đương nhiên mà.

–        
Có một lúc nào đó, tao nghĩ rằng mình thích Minh
và tao cũng suýt nhận lời. An nói.

–        
Ừ, mày đứng ở ranh giới giữa tình bạn và tình
yêu, nhưng cán cân nghiêng về tình bạn lại lớn hơn và mày không dũng cảm vượt
qua ranh giới ấy. Còn chuyện Minh thi lại kinh tế, mày đừng tự dằn vặt mình vì
chuyện này. Trước đây, Minh thi Bách Khoa không hẳn là vì mày mà. Cậu ấy cũng
thích ngành hóa dầu.

–        
Ừ, tao hiểu. Có lẽ đến lúc ấy, Minh đã hiểu được
đó không phải là lựa chọn phù hợp với mình. Cậu ấy đã tìm ra được con đường của
mình, tao phải mừng mới đúng.

Thật ra, An đã từng rất buồn vì điều này. Khi thi đại học,
Minh nói với An rằng, cậu học giỏi môn hóa nhưng thích kinh doanh. Sau cùng vì
An thi Bách Khoa, Minh nói: “Chúng ta sẽ cùng nhau là kĩ sư”.

2 năm sau, Minh thi lại kinh tế. Dù nói gì đi nữa, An vẫn
luôn cảm thấy có lỗi vì bản thân cũng là 1 nguyên nhân khiến Minh lỡ dở mất 2
năm.

Từ khi Minh học kinh tế, An ít có cơ hội gặp cậu hơn. Cậu vẫn
cởi mở, vẫn quan tâm đến cô, vẫn nghe cô nói. Vậy mà, cô luôn cảm thấy có gì
đó- đã thay đổi.

Và bên cạnh Minh lúc này, có một người con gái khác. Mặc dù
Minh luôn phủ nhận, nhưng An biết cậu đã xao động. An không buồn mà vui cho
bạn, chỉ buồn vì Minh đã khác với cô. An đã chết lặng đi khi nghe Minh nói:
“Khi nào tớ có người yêu, tớ sẽ không quan tâm đến cậu thế này nữa đâu”. Và:
“Tình cảm của tớ dành cho cậu không còn được như trước nữa”.Vẫn biết, đó là
điều đương nhiên. Dù không muốn tiến tới một mối quan hệ nghiêm túc- khác tình
bạn- với Minh, thì nó vẫn như một cái tát, một cú sốc của An về Minh.

Có lẽ, nếu biết cách cư xử hơn, An vẫn giữ được tình bạn
thân thiết với Minh. An giống như một con ốc, khi người ta cho cô cảm giác an
toàn, cô sẽ không ngại trải lòng, còn khi đã mất niềm tin, cô sẽ co lại để bảo
vệ mình. Có thể, trước mặt Minh, cô vẫn vui vẻ đấy, nhưng những cảm xúc buồn
thì luôn giấu trong lòng. Con người luôn ích kỉ mà, dù đó có là tình bạn hay
tình yêu, hơn nữa, tình cảm của An dành cho Minh, đã lớn hơn tình bạn. Thời
gian đó, giữa An và Minh, đôi lúc, có một vách ngăn vô hình.

May thay, mọi thứ đã qua rồi.                

An nói: “Tình bạn cũng giống như tình yêu, có lúc thăng lúc
trầm. Tao đã phụ thuộc vào Minh quá nhiều. Tao cũng nên tự đứng bằng đôi chân
mình mà không có cậu ấy. Giờ là lúc tao hiểu rõ nhất ý nghĩa hai từ “bạn
thân””.

Dù có rất nhiều chuyện xảy ra, An vẫn luôn tin tưởng Minh.
Dù cả khi cô rất đau lòng khi Minh không còn quan tâm đến cô như trước, cô cũng
không thể ghét Minh.Thực sự, cô cũng không hiểu tại sao tình bạn cô dành cho Minh
lại lớn đến vậy.

An mỉm cười, nhìn Thủy: “Cảm ơn mày, đã luôn bên cạnh tao.
Nhờ những người bạn như mày, tao đã thấy trưởng thành và yêu đời hơn rất
nhiều”.

Thủy nhìn cô, ánh mắt chợt trở nên ấm áp hơn, bàn tay cũng
xiết chặt hơn. Có những điều bình dị, không cần nói cũng có thể hiểu được.

Sắp sang năm cuối, An đã nhìn thấy con đường cô phải đi. Con
đường sẽ không có Thủy, có Minh, có Thúy, Bích, Chi… bên cạnh nữa. Song lúc
nào, họ cũng là những ngọn lửa giúp cô thêm vững tin và bước đi trên con đường
đã chọn.

………..

Chia tay Thủy, An về kí túc. Vừa bước lên cầu
thang thì Lan nhắn tin: “Về chưa, mua hộ 5 hộp cơm nhé”.

“Cái bọn này lại mải xem phim, lười biếng đây
mà”. An không khỏi cười khổ một tiếng, xoay người quay lại nhà ăn. Trong các
cuộc bốc thăm để chọn người đi mua cơm, An luôn thua cuộc. Mỗi lần như thế,
phải đi mua cho cả phòng, lắm hôm hai tay xách 12 hộp cơm, hệt như người giao
hàng.

Nhà ăn hôm nay không đông, phần lớn sinh viên đã
thi xong nên về quê. Lúc An về kí túc, đi qua các phòng cũng thấy mấy người
đang dọn đồ. Đầu tháng 7 là phải trả phòng, nhường chỗ cho các em học sinh lên
thi đại học.

–        
Thưa các chị, em đã về.

An lễ mễ xách 6 hộp cơm đặt lên chiếc bàn dài
giữa phòng. Năm đứa đang xúm lại xem một bộ phim của Châu Tinh Trì, Lan quay ra
nhe răng cười: “Bé ngoan”.

An lườm một cái, chợt có điện thoại gọi đến. Là
của em trai. Trong phòng cả bọn đang bình luận phim, tiếng loa bật quá to, An
chạy ra ngoài nghe.

Bộ phim có những tình tiết rất hài hước, cả bọn
cười ầm lên. Lan ngạc nhiên khi thấy An chỉ cười trừ, gẩy gẩy cơm trong bát.
Bình thường, cô sẽ cười sặc sụa. Có vẻ hôm nay, An có tâm sự.

Ăn cơm xong, mấy đứa trong phòng lại xúm vào một
chỗ xem phim. An ra ngoài hành lang, đứng tựa vào lan can. Từ kí túc xá B10, có
thể nhìn bao quát gần hết các khu kí túc khác của Bách Khoa. Con phố Tạ Quang
Bửu vào tầm này luôn nhộn nhịp hơn cả, những hàng ăn san sát đã thành thương
hiệu Bách Khoa như bún đậu mắm tôm, bánh khoai, ốc…Nhà B3 bên cạnh, một anh
sinh viên đang ngẫu hứng gẩy đàn và vài chị sinh viên đi đi lại lại giảm
stress. Những hình ảnh này, vốn đã rất quen thuộc với cô. Từng góc sân, từng hàng
cây, từng ngọn đèn, thì ra bấy lâu nay chúng vẫn luôn như vậy, chỉ có điều giờ
cô mới chú tâm nhìn kĩ.

An ngồi trầm tư, Lan đứng cạnh lúc nào cô cũng
không biết. Mãi sau nghe có tiếng thở mạnh, An mới giật mình quay sang bên
phải.

–        
Hazz. Lan lắc lắc đầu nhìn An, Hiếm hoi mới thấy mày tâm trạng thế này. Bị anh
chàng nào hớp hồn rồi ư?

An toét miệng cười: “Bản cô nương mà bị chinh
phục dễ thế à?”.

Lan chu miệng, tặc lưỡi: “Phải rồi, tao còn
tưởng mày bị vô cảm chứ. Nói mau, có chuyện gì?”

An nhìn Lan, trong đôi mắt có gì đó buồn buồn:
“Em tao vừa gọi điện, nó muốn tao ra ở cùng”.

Đôi mắt đang ánh lên vẻ tinh nghịch của Lan,
chợt trùng xuống. Vài giây im lặng.

–        
Mày đồng ý à?

An gật đầu: “Đó cũng là ý của bố mẹ tao”.

An hiểu, bố mẹ cô lo lắng cho Dũng. Cậu em cô
rất thông minh, ngay từ năm thứ hai đã bắt đầu đi làm thêm, đến năm thứ ba đã
là trưởng nhóm sinh viên thiết kế đồ họa của công ty. Song với bố mẹ cô, việc
học tập của con cái luôn là ưu tiên hàng đầu. Bố mẹ sợ Dũng vì mải kiếm tiền mà
ảnh hưởng đến việc học nên muốn An ở cùng để đốc thúc. Hơn nữa, An sắp là sinh
viên năm cuối, bố mẹ muốn tạo điều kiện tốt nhất cho cô.

Giọng Lan chợt nhỏ lại: “Bao giờ mày đi?”

–        
Dũng đã tìm được nhà rồi. Cũng sắp phải dọn đồ để gửi, mai tao sẽ chuyển luôn,
rồi về quê chơi mấy hôm.

–        
Gấp thế sao.

Lan nói xong liền thở mạnh. Cả hai cùng nhìn về
phía trước. An đã nghe bố mẹ nói về chuyện này từ lâu, nhưng khi phải thực sự
chuyển đi, cô lại thấy buồn. Trước đây, nhiều lần Bích cũng rủ cô ra ở cùng,
mỗi lần như thế, cô lại nhớ đến phòng 209. Từng khuôn mặt, từng kỉ niệm cứ hiện
trong đầu, khiến những căn phòng đến xem lại lạnh lẽo và vô vị. Vì chuyện này,
cô đã vài lần bị Bích mắng vì quyết định không dứt khoát. Sau cùng, cô nàng
không thèm rủ An nữa.

Lan là một cô gái dễ vui, dễ buồn, thoắt một cái
đã thay đổi nét mặt, trở nên sinh động như mọi khi.

–        
Hì hì, thế là kế hoạch của tao sụp đổ.

An tròn mắt: “Kế hoạch gì?’.

Lan nhún vai: “Mày biết đấy, tao luôn thích trêu
chọc người khác, họ càng nổi giận, tao càng khoái chí…”

An cười ha ha: “Mày và Vũ quả là một cặp trời
sinh”.

“Nhưng mày thì khác, tao làm cách gì cũng không
thể khiến mày nổi nóng. Chỉ có điều, cái bản mặt ngô ngố của mày lại càng khiến
tao hứng thú. Tao chỉ mong một lần có thể khiến mày nổi xung lên…”. An trề môi.
Lan cười hì hì, đoạn nói tiếp: “Mày còn nhớ lời nguyền 209 không?”.

“Nhớ chứ”. An gật gật. Năm thứ nhất, mới chân
ướt chân ráo vào kí túc, các cô đã được mấy chị khóa trên truyền rằng: Ai ở
phòng này, chỉ có mà ế dài, trừ khi ra khỏi phòng. Y như rằng, suốt ba năm,
trong khi các phòng đồng lứa khác không phải cả phòng thì chí ít cũng hai phần
ba có người yêu. Riêng phòng 209 của An thì chỉ dậm chân tại chỗ ở mức 2/12. Cứ
người nọ đến, rồi lại người kia đi, cũng chẳng khiến các cô động lòng.

Lan tiếp tục: “Đó, tao thấy không công bằng. Mày
là quân sư chuyện tao và Vũ từ đầu đến cuối. Tao thấy mình cũng phải có nghĩa
vụ và trách nhiệm với mày. Giờ mày chuyển chỗ khác, nhỡ bị ai đó lừa gạt, tao
làm sao mà xuất hiện kịp thời”.

An cười sặc sụa: “Haha, mày đoán xem, anh chàng
của tao sẽ thế nào?”.

Lan gãi gãi cằm, suy nghĩ vài giây rồi reo lên:
“A, số 10”.

An ngạc nhiên : “Số 10 là sao?”

–        
Anh ta là số 1, mày là số 0, ghép vào là số 10- một con số hoàn hảo. Lan hồn
nhiên nói.

An lại bật cười, véo tay Lan: “Con ranh, mày
muốn con cháu tao suy thoái giống nòi à!”.

Lan xoa xoa tay, rồi vỗ vỗ vai An: “Đùa tí!Tao
rất tò mò về anh chàng của mày. Tao đoán anh ta phải là một người rất tâm lý,
rất thoải mái, vì mày là một cô gái tốt”.

An nghiêng đầu về phía Lan, mỉm cười: “Cô nương
quả là biết vừa đấm vừa xoa. Tại hạ chỉ mong được như cô nương và Vũ thôi”.

–        
Thế mày có gì mới chưa? Lan hỏi.

–        
Tao tôn thờ chủ nghĩa độc thân mà. An lè lưỡi.

–        
Thôi đi cô. Dám giấu tao à. Lan véo má An một cái đau điếng. Tao hỏi thật, đã
bao giờ mày chịu suy nghĩ nghiêm túc về tình yêu chưa?

An nhăn mặt, xoa xoa má, gật đầu: “Có chứ, tao
đâu phải người vô cảm”.

–        
Cậu bạn cấp 3 chứ gì?

An cười: “Đó chỉ là tình cảm đơn phương thôi.
Mày nhớ gặp tao hồi năm nhất chứ, trông tao hồi đó như con gà, còn cậu ấy…”.
An ngập ngừng: “Cậu ấy và tao là hai thế giới khác hẳn nhau. Một thế giới sôi
động, vui vẻ và một thế giới trầm lắng. Cậu ấy lúc nào cũng thu hút sự chú ý
của mọi người”.

Đã từng hàng nghìn lần viết tên người đó trên
giấy, đã từng hàng trăm lần nhìn thấy người đó trong giấc mơ, đã từng thức dậy
lúc 3 giờ sáng vì nhớ người đó, đã từng đi học sớm hơn, về muộn hơn chỉ để nhìn
người đó, đã từng… Vậy mà không có đủ dũng khí chỉ để nói một câu: “Tôi thích
bạn”. Chỉ bởi cô giống như một cái cây nhỏ ven đường, còn người ta lại như mặt
trời chói lòa trên cao, ngày ngày lặng lẽ đứng nhìn, mà không thể với tới. Đã
có lúc cô tự ti như vậy.

Lan chép miệng: “Thế cho nên mày chỉ đứng ngắm
mà không dám sờ vào hiện vật chứ gì. Mày tự ti quá đấy. Chẳng phải vẻ u sầu của
mày cũng đã từng hạ gục đại ca Nam
còn gì”.

–        
Hì, hồi đấy suýt thì tao đổ thật đấy. Nhưng chưa đi đến đâu anh ấy đã quan tâm
thái quá khiến tao cảm giác mình như đứa trẻ bị quản lý vậy. An nhún vai.

Lan chu miệng, lên giọng giảng giải: “Mày á, ai
bảo mày mạnh mẽ quá, cái gì cũng thích tự giải quyết, cái gì cũng không sao
đâu”. Cô lại quay sang An: “Tao thích tính cách đó của mày, mày luôn biết cách
cân bằng mọi thứ”

“Nhưng…”Lan ngập ngừng : “Con gái mà, dù mạnh mẽ
đến đâu cũng cần có người bên cạnh mình.

–        
Tao biết chứ.  Tao mong một người
nào đó có thể giúp tao hoàn thiện hơn, có thể sống thật với con người mình và
nhất là luôn làm tao cười. An chia sẻ.

–        
Tình yêu đơn giản lắm, nó không phải là một cái gì to tát như cổ tích đâu. Chỉ
đơn thuần là sự đồng cảm của hai con người hoặc người nọ bù đắp những thiếu sót
cho người kia. Mày chưa yêu vì mày chưa chịu trải lòng, hiểu không?

An gật đầu: “Mày rất hiểu tao. Thực sự tao luôn
trông chờ một mối quan hệ bình đẳng trong tình yêu. Không có chuyện áp đặt ý
kiến của người này cho người khác, cùng nấu ăn, cùng làm việc nhà…Có lẽ, tao sợ
sự thất bại. Chỉ khi nào tao đủ tự tin, đủ thông minh, tao mới chấp nhận một
người nào đó. Dù tao thích được che chở, muốn người đó giúp mình hoàn thiện
những thiếu sót, nhưng lại không muốn ai điều khiển mình, cái gì cũng nghĩ mình
có thể tự làm được, tự vượt qua được”

Lan chăm chú lắng nghe An nói, An luôn là người
nghe Lan tâm sự, rất ít khi cô nói về tình yêu.

–        
Mày lúc nào cũng mạnh mẽ thế đấy.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+