Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Không ít cô gái trẻ từ
các đoàn du lịch nhìn thấy Quân thì hai mắt phát quang, bắn về phía anh những
cái nhìn đầy hàm ý. Các bạn của An cũng quá mức nhiệt tình, da mặt vốn dày, nói
năng mạnh miệng, oanh oanh yến yến bên tai. Sớm quen với sự ái mộ của các cô
gái, lạc giữa vòng vây thế này Quân cũng có chút bất lực, chẳng khác nào “cừu lạc
bầy sói”, thật là khổ sở. An nhịn cười đến mức nội thương.

–        
Anh là anh họ của An à? Tóc tém hỏi.

–        
An nói với em như thế hả?

Tóc tém gật gật. Quân nhếch
mép cười, lý giải được nụ cười trào phúng của An lúc nãy.

–        
Em thông cảm, bà xã anh mỗi khi giận dỗi lại gọi anh như vậy.

–        
Hà, bà xã? Là An?

–        
Ừ.

“Hừ…” Mấy cô nàng nghiến
răng trèo trẹo: “Mình là bia đỡ đạn cho vợ chồng nhà người ta”.

 “Ha ha, bổn cô
nương phán đoán như thần nha”. Tóc tém vô cùng khoái chí. Từ lúc nhìn thấy Quân
và An ở nhà hàng, trong đầu đã đặt một dấu hỏi lớn rồi. Có ông anh họ nào mà
nhìn em gái lại tha thiết và dịu dàng thế chứ. Hà An nhà mình cũng tốt số quá
đi, kiếm được một anh chàng đẹp trai lồng lộng, tư cách cũng không tệ, ngồi giữa
bao nhiêu cô nàng có tình ý với mình vẫn thủy chung nhìn về phía “em gái” nha.
Chỉ e là “hoa rơi hữu ý mà nước chảy vô tình”, một người thì “tình trong như
đã”, một người vẫn “ngoảnh mặt làm ngơ”. Xem ra, sắp có kịch hay xem rồi!

Càng về khuya, số người
tham gia càng ít đi. Tuy vậy, nhiệt tình của những người còn lại cũng không vì
thế mà giảm bớt.

–        
Anh hát một bài nhé.

Một cô bé đưa đàn ghita đến
trước mặt Quân. Mọi người đổ xô ánh mắt về phía anh, mong đợi.

An cũng rất tò mò, quen
Quân khá lâu, chưa bao giờ thấy anh hát. Không chừng vì giọng ca quá tệ nên phải
giấu chăng?

–        
Được.

Quân gật đầu, đỡ lấy cây
đàn. Tham gia lâu như vậy, mọi người hào hứng như vậy, anh cũng nên góp vui một
chút chứ.

Nhìn qua bên kia, cô nàng
từ nãy đến giờ không thèm liếc anh lấy một cái cũng đang chăm chú nhìn về phía
này.

 “ Em đẹp không cần son phấn, xinh thật
xinh rất hiền
…”.

“Ồ”, Quân vừa cất giọng,
tiếng trầm trồ khen ngợi cũng vang lên.

Người đẹp trai ra tay, quả
nhiên không tệ. Hình ảnh một chàng trai ôm đàn guitar và hát vốn đã dễ làm “rụng
rời” trái tim bao cô gái. Còn Quân, ngoại hình có ngoại hình, giọng hát có giọng
hát, phong thái có phong thái, giữa đất trời bao la, ánh lửa bập bùng, thật khiến
người ta nhìn đến ngây dại. Nếu không phải An biết Quân từ trước, sợ rằng cũng
khó qua cửa ải “mỹ nam” này.

–        
Này, anh ấy là anh họ của cậu thật đấy hả?

Vinh huých huých tay An.

–        
Ừ ừ…

Từ nãy đến giờ chỉ chăm
chăm nhìn xuống chân, An lúc này mới ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng bởi vô số ánh mắt
phức tạp đồng loạt hướng về phía mình. Ngưỡng mộ có, ganh tị có, ngưỡng mộ và
ganh tị cũng có. Vinh thì nhìn cô bằng đôi mắt hoài nghi.

“Giống như hoa kia bên thềm,
ngát hương không khoe sắc màu, ngàn đóa hoa đang rực rỡ không sánh bằng…”.
 

Lời hát cất lên da diết,
thổn thức như lời một chàng trai đang tỏ tình, khiến trái tim bao cô gái trẻ
“siêu vẹo”. Mà thủ phạm gây ra nó ánh mắt lại nồng nàn hướng về một phía. Phía
đó, chỉ có một cô gái duy nhất, không nghi ngờ, chính là An.

“Anh ta cố ý ư? Định hại
chết mình hay sao”. Ngồi gần đống lửa đã đủ nóng rồi, lại thêm những cái nhìn đủ
sức giết người kia nữa, An thấy như phát hỏa. Nhưng dù quay ngang quay ngửa đi
chỗ khác, ánh mắt da diết kia vẫn bám chặt lấy cô, Một vài giây nào đó, An đã
nghĩ rằng nó thật sự dành cho mình, trái tim không tự chủ đập lộn nhịp, giơ tay
lên thấy 2 má nóng giãy. Một phút nào đó, dường như mọi thứ xung quanh cô nhòa
đi, chỉ còn lại hình ảnh người con trai, ôm cây đàn ghitar, hát một khúc tình
ca…

Bài hát kết thúc. Quân từ
từ đứng dậy. Mọi con mắt lại đổ dồn theo bước chân của anh. Không ít dự đoán được
đưa ra.

An không hiểu Quân đang định
chơi trò gì, bước chân của anh càng lúc càng tiến gần về phía cô. Tư thế với
người khác là tao nhã, còn với An, thật chẳng khác một con sư tử đang vờn con mồi.
“Thình thịch, thình thịch…” Tim muốn rớt ra khỏi lồng ngực.

Quân đã đến phía sau cô.
An tuyệt nhiên không dám ngẩng đầu lên, 2 tay bó gối, ngoan như một chú cún.

Anh cúi đầu xuống.

“A…” Bao cô nàng hét lên
khe khẽ.

–        
Chúng ta về thôi em! Giọng nói dịu dàng, đôi mắt nồng cháy, một bàn tay đưa ra
trước mặt An.

Giọng nói đó, đôi mắt đó,
là của một ông anh họ ư? Ai có thể tin.

Tức chết mà. Hiểu lầm mà.

Nhưng lúc này, nếu không
mau rời khỏi hiện trường thì cô dù có sống cũng không được vui vẻ.

–        
Hì, đúng rồi, khuya rồi, chúng ta về thôi, chào mọi người.

An vận hết sức làm ra bộ
mặt tươi tắn, nắm tay Quân, dùng móng tay ấn một cái thật sâu, lúc đứng dậy đá
về sau một cái thật mạnh.

Vinh không vui không buồn
chào An, phía bên kia tóc tém miệng đã ngoác đến tận mang tai, mấy cô bạn còn lại
nhìn cô ngưỡng mộ.

Bóng hai người khuất dần
vào trong màn đêm.

Đêm Tam Đảo, lạnh, sương
giăng ngập lối, ánh đèn lung linh, một nam, một nữ rảo bước, bối cảnh rất giống
một thước phim tình cảm lãng mạn. Chỉ có điều là, tốc độ di chuyển của họ thật
khiến người ta hồ nghi đâu là đi, đâu là chạy.

Đến cổng khách sạn, thấy
Kim Anh và Dũng đang đứng chờ, An phanh kít lại, khiến Quân đâm sầm vào lưng
cô.

An tức giận quay lại.
Quân nở nụ cười mật ngọt chết ruồi đáp lại.

–        
Anh có 1 phút để giải thích về hành động của mình?

“A”. Kim Anh và Dũng đồng
loạt há mồm. Thấy An hùng hùng hổ hổ chạy về, bây giờ lại đặt một câu hỏi như vậy,
người ta dù trong sáng cũng khó mà nghĩ trong sáng được.

–        
Xin hỏi anh đã làm gì khiến em nổi giận vậy?

Quân làm bộ ngơ ngác thật
thà.

–        
Làm gì thì trong lòng anh hiểu rõ nhất, còn muốn phải nói ra sao.

–        
Ý em là anh…

An thấy Quân ngập ngừng,
nghĩ là anh ta đang áy náy biết lỗi, liền nhìn chằm chằm mặt anh. Chỉ thấy Quân
nhìn cô dịu dàng, tha thiết. Dưới ánh sáng mờ mờ của đèn đường, khuôn mặt mang
một nét quyến rũ chết người. Hình ảnh lúc nãy tái hiện. “Thịch” một tiếng, trái
tim lại lệch nhịp, mặt lại nóng ran, An quay đầu trốn tránh. “Anh ta uống nhầm
thuốc hay sao mà cứ nhìn mình như vậy”.

–        
Thôi bỏ đi, Kim Anh về phòng.

Quân nhếch mép cười, nhìn
sang thấy 2 đứa em đang đứng ngây ra tại chỗ, tiện tay cốc đầu mỗi đứa một
phát, quay người bước vào trong.

–        
Chuyện gì xảy ra vậy? Kim Anh ôm đầu xuýt xoa.

–        
Thật là quá mờ ám mà. Trai đơn, gái chiếc, đêm hôm tĩnh mịch…

–        
Tĩnh cái đầu ông ấy. Kim Anh đanh đá lại bồi cho Dũng 1 phát nữa vào đầu. Ông
không tin tưởng anh Quân thì cũng phải tin tưởng chị An.

Nói thế chứ Kim Anh cũng
tò mò chết đi được.

Mãi đến khi về phòng, bắt
An tường thuật lại, cô nàng cười như nắc nẻ, thiếu chút nữa lộn cổ từ giường xuống
đất.

Thật đúng là: “Cố ý
trồng hoa, hoa chẳng nở. Vô tình gieo liễu, liễu xanh um
”. Không ngờ nhóm
bạn của An lại giúp 2 người tiến triển nhanh như vậy, tuy rằng không khí giữa họ
vẫn sặc mùi thuốc súng. Tín hiệu chưa đủ coi là tươi sáng, miễn cưỡng vẫn có thể
chấp nhận là khả quan. 

Buổi sáng Tam Đảo ướt đẫm
sương. Dậy sớm đi ngắm cảnh cũng là một cái thú. Không khí ở đây thật thích hợp
để nghỉ ngơi.

Sau khi ăn sáng, bốn người
kéo nhau đi chinh phục đỉnh Thiên Nhị, ước tính để lên được chân tháp truyền
hình, sẽ phải vượt qua 1400 bậc đá. Đường lên khá vất vả và ẩm ướt do ở đây mới
có mưa. Bù lại, cảnh sắc dọc đường đi hoa thơm bướm lượn, động lòng người.

An đi với tốc độ của loài
rùa. Một phần vì không muốn đi cùng Quân, một phần vì thiên nhiên thu hút. Kim
Anh và Dũng thì mang cảm giác háo hức chinh phục đỉnh cao, hăng hái đi trước.
Quân cũng chẳng rảnh rỗi vì còn mải giơ máy ảnh tác nghiệp, thi thoảng ngoái cổ
lại tìm An.

Một lúc, không thấy An
đâu, Quân dừng lại có ý chờ. 5 phút, 10 phút vẫn không thấy bóng dáng, anh bắt
đầu sốt ruột.

Chạy xuống phía dưới tìm
thì thấy An đang ngồi trên một tảng đá, chân và tay đều rỉ máu, mặt mũi tái nhợt.

–        
Sao lại thành như thế này? Em bị ngã à.

An xấu hổ gật gật. Do cô
mải nhìn một nhành lan trên cây, bị trượt chân nên ngã. Nặng nhất là đầu gối, bị
xước một mảng lớn, tay phải cũng bị sứt sẹo. Quân nhìn thấy không khỏi xót xa.

“Điện thoại đâu, sao
không gọi anh xuống”. Quân ngồi xuống gần An lên xem xét.

An vẫn gượng cười: “Mọi
người đang vui vẻ, em sợ mọi người lo lắng”.

Quân trừng mắt: “Đồ ngốc”.
Anh lục túi: “Buộc tạm vết thương lại đã rồi anh đưa em về khách sạn”.

“Cứ để em ở đây, em chờ
được, không sao”. An cự nự.

–        
Còn nói nữa.

Tuy giọng nói của Quân
nóng nảy nhưng ánh mắt thì lo lắng, quan tâm khiến An không dám cãi lại.

Chặng đường chinh phục đỉnh
Thiên Nhị đành phải bỏ dở mà đường đi xuống quả có chút gian nan. Nếu Quân cõng
An, đường đi xuống dốc và trơn như vậy sẽ rất khó. Chỉ còn cách dìu An đi xuống.
Cũng may họ mới đi được ¼ chặng đường.

Quân ôm ngang người An,
cô bám chặt eo anh. Cử động làm vết thương co giật, An tái mét mặt, cánh tay
run rẩy.

Đi được một đoạn, mặc kệ
An phản đối, Quân một mực bế An lên.

“Cô bé này cũng kiên cường
quá đi. Nhiều cô nàng chỉ sứt một xíu ngón tay cũng khóc lên khóc xuống ấy chứ”.

An bị Quân ôm chặt như vậy,
cũng không có cách gì cựa quậy, mà vết thương không ngừng co giật khiến cô gần
như bị rút hết sức lực.

“Đúng là càng lúc càng mất
mặt mà”. Bây giờ mà gặp người quen thì không biết giấu mặt vào đâu.

Vài vị khách đi ngang qua
nhìn 2 người chằm chằm. An xấu hổ quay mặt vào trong, lại chạm vào ngực Quân,
tâm trạng giày vò, quay ra không được, quay vào không xong.

Nhưng, sao tim anh ấy đập
nhanh thế này, cứ như sắp bắn ra khỏi lồng ngực. Do vận động quá sức sao?

“Nặng lắm ạ”. An ngước mắt
lên. “Em xin lỗi”.

–      Còn
phải hỏi.

Quân cố làm ra vẻ nóng nảy.
Lúc này đang lo muốn chết, nhưng sự im lặng trong suốt chặng đường của 2 người
khiến anh thấy bối rối.

Về khách sạn, Quân đặt An
lên giường. Anh tất bật đi tìm thuốc, lấy một chiếc ghế rồi ngồi xuống cạnh An.

“Đau lắm phải không”,
Quân nhẹ nhàng nói, đôi tay khẽ vuốt ve quanh vùng chân bầm tím của An.

Cử chỉ thân mật này An
không quen. Cô nhoẻn miệng cười, giấu đi sự bối rối: “Một chút thôi ạ”.

Quân cúi đầu, bôi thuốc
sát trùng lên vết thương, động tác rất chậm rãi, sợ An bị đau.

Khoảng cách rất gần và An
cảm giác như có thể ngửi thấy mùi hương trên tóc anh. Lúc Quân ngẩng lên, thấy
An quay mặt đi, có vẻ đang cố giữ bình tĩnh, anh tưởng cô bị đau, liền an ủi “Sẽ
chóng khỏi thôi”.

An không biết nói gì, chỉ
mỉm cười rồi gật gật đầu.

Sau khi dán băng cá nhân
lên, Quân dìu An nằm xuống, rồi đắp chăn cho cô.

“Em nghỉ đi, lúc nào đỡ mệt
thì về”. Anh mỉm cười, xoa xoa đầu An.

An khẽ gật đầu rồi
nhắm mắt, nhưng trong lòng là một mảng hồ nghi. Cách chăm sóc của Quân làm
An nhớ đến Minh. Từ sau khi hai người có rắc rối về tình cảm, An vẫn có rất nhiều
người bạn khác giới quan tâm, song ý thức về ranh giới của tình bạn- tình yêu,
cô gần như đã tạo một bức tường vô hình ngăn cách với họ. Hơn nữa, không có người
bạn nam nào đem lại cho cô cảm giác như Minh.

Còn người con trai trong
phòng. Tuy anh ta lúc nào cũng thích chọc cô tức giận, nhưng gần anh ta lại có
một cảm giác ấm áp khó diễn tả.

Vì An bị thương, nên khi
Kim Anh và Dũng trở về, 4 người chỉ ở khách sạn nghỉ ngơi, 3h chiều thì lên xe
về Hà Nội.

Trở về nhà, trong lúc
Quân đi tắm, Kim Anh ngồi xem ảnh. Khi Quân bước ra, Kim Anh nhìn anh đầy ẩn ý:
“Em biết rồi nhé”.

Quân đang lau tóc, ậm ừ hỏi:
“Biết cái gì?”.

Kim Anh khoanh tay trước
ngực, rướn giọng lên: “À, có người thích một người”.

Quân không ngừng lau, hỏi
bâng quơ: “Ai thích ai?”.

Kim Anh lắc lắc đầu, chu
môi lại: “Còn ai vào đây nữa”. Khuôn mặt lại trở nên sinh động: “Khai mau, anh
thích chị An đúng không”.

Quân ngừng lau tóc, nhìn
Kim Anh: “Trẻ con đòi làm thám tử à?”.

–        
Thế mà trẻ con biết đấy. Kim Anh khoái chí. Em đã nghi ngờ từ lâu rồi. Chỉ là
hôm nay mới có chứng cứ để kết tội. Đây nè, tang chứng vật chứng rành rành. Liếc
qua một cái là hiểu ngay.

Quân lại gần, chỉ tay vào
màn hình: “Mấy cái ảnh này á?”.

Kim Anh gật gật: “Anh
nhìn xem, tổng cộng có 227 bức ảnh thì có đến gần 100 bức có hình chị An”.

Quân không nhịn được cười,
cốc nhẹ cô em một cái: “Tưởng gì, của em cũng không kém  cạnh đâu. Chứng cứ
không có hiệu lực thám tử ạ”.

Kim Anh không chịu thua,
bắt đầu lập luận: “Ồ, những bức ảnh chung thì không nói làm gì. Ảnh của em và
Dũng đều là đã được tạo dáng, có mục đích trước. Còn của chị An, ở mọi tư thế,
mọi góc độ rất tự nhiên,và chủ yếu chị ấy không hề nhìn vào ống kính. Có vẻ như
người cầm máy đã “vô tình” hơi nhiều. Hè hè, mà anh biết đấy, người cầm máy hôm
ấy là …?”.

Kim Anh lắc lư cái đầu,
nhìn Quân không chớp mắt.

Quân không ngờ mình bị chụp
mũ như vậy, nhất thời im lặng không nói gì. Chính anh cũng không biết mình đã bị
An thu hút một cách vô thức như vậy.

Kim Anh lại càng hứng
chí: “Em nói trúng tim đen của anh rồi phải không? Yên tâm, em sẽ quân sư cho
anh vụ này.”

Quân giả vờ ngáp một cái,
định quay lưng đi, cho cô em cụt hứng.

Kim Anh cười gian ác, tay
di di chuột: “Cứ cho là em nói sai đi. Con gái nhạy cảm lắm anh ạ, nhất là chị
An. Nhìn những bức ảnh này, chị ấy sẽ hiểu nhầm ngay, phải xóa bớt đi”.

Quân nghe thấy thế vội
lao đến, hất tay Kim Anh: “Không được”.

Kim Anh cười lớn, ôm cổ
ông anh thì thầm: “Anh không đánh mà khai nhé”.

Quân lườm yêu cô em: “Coi
như anh bị em túm gáy”.

Kim Anh cười đắc thắng.
Quân nhìn những bức ảnh, khuôn mặt có vẻ trầm xuống, anh nhìn Kim Anh, nói giọng
nghiêm túc: “Em phải giữ bí mật điều này”.

–        
Tại sao? Kim Anh thắc mắc.

–        
An không giống như những cô gái khác, anh không muốn cô ấy trốn tránh anh.

Trong lòng Quân hiểu rõ,
chỉ một khi thực sự tin tưởng ai, An mới sống đúng với những gì cô vốn có. Còn
bình thường, cô giống một con ốc thích giấu mình. Anh muốn từ từ làm An hiểu ra
tình cảm anh dành cho cô.

Thái độ của Quân làm Kim
Anh hiểu rằng, cô không nên đùa lúc này. Cô khẽ gật đầu. Một lúc sau, sực nhớ
ra một điều, Kim Anh hùng hổ nói tiếp:

–        
Nói cho anh biết mấy điều này. Chị An thuộc cung Sư Tử, mang nhóm máu AB, màu
yêu thích là màu vàng.

–        
Những cái này thì sao?

–        
Biết ngay mà, trong đầu anh chỉ có lập trình thôi. Bây giờ, để tìm hiểu một ai
đó nha, người ta rất quan tâm đến người đó thuộc cung hoàng đạo nào. Bởi cung
hoàng đạo nó đã phản ánh khá đầy đủ tính cách, sở trường, sở đoản… rồi. Còn
nhóm máu, ở Nhật Bản từng là một yếu tố trong hồ sơ xin việc và tìm kiếm người
yêu. Về màu sắc cũng có hẳn một thuyết về nó nữa.

Chà, những cái này thì
anh có nghe qua. Có điều không thể sánh với hiểu biết của Kim Anh được. Dù sao,
em gái anh cũng là một thành viên chủ chốt của một vài fanpage nổi danh gần
đây.

–        
Nói rõ hơn một chút.

–        
Được, lấy chị An làm ví dụ. Con gái cung Sư Tử bình thường đã có một loại khí
chất trời sinh, cộng thêm nhóm máu AB nữa thì phải nói rằng sức cuốn hút đã ăn
sâu vào xương tủy. Tính cách những người này tuyệt đối độc lập, mạnh mẽ, tuy
nhiên rất dễ bị những hành động nhỏ làm cảm động, khi vui vẻ thì như một chú
mèo nhỏ đáng yêu, khi bị chọc giận thì nói năng không hề kiêng nể. Còn…

–        
“Phì…” Quân bật cười.

–        
Những điều em nói hoàn toàn đúng

–        
Anh cũng không nói nó sai.

Chẳng qua là Quân đang nhớ
đến hành động hổ báo của An ngày hôm qua mà thôi.

–        
Thế anh cười cái gì. Em nói cho mà biết, chị An ấy, là người bẩm sinh đã có khả
năng thu hút. Một khi nàng hổ này thực sự trưởng thành, em đảm bảo anh sẽ có
thêm rất nhiều tình địch. Lúc đó, đừng nhờ tới bà cô này. Kim Anh bĩu môi, vác
laptop lên giường xem phim.

Nếu Kim Anh biết rằng suốt
đêm đó, có một kẻ ôm máy tính, ra vẻ chăm chỉ làm việc, kì thực chỉ để tìm hiểu
mấy vấn đề “cung hoàng đạo”, “nhóm máu…” chắc sẽ cười đến không khép được miệng
mất.

“Phải nghĩ ra một cách gì đó mới được”. Vệ tinh
xung quanh An không phải là ít, mới gần đây mà đã có 2 đối tượng có dấu hiệu khả
nghi rồi.

Nếu cứ âm thầm thể hiện, biết đâu có ngày “Công
anh bắt tép nuôi cò, cò ăn cò lớn cò giò lên cây” thì thật là công cốc.

Đảo mắt về phía phòng ngủ của Kim Anh, trong đêm
tối, đôi mắt Quân lóe lên, khóe miệng cũng nhếch lên. Lúc ấy, anh mới yên tâm tắt
máy tính, lên giường đi ngủ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+