Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hoàn Hảo – Chương 24 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 24

Khi anh đã ăn xong, Zack vẫn ngồi trên ghế sô pha và khoanh chân lại, quan sát ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi, anh cho người cùng dùng bữa tối với mình có cơ hội hoàn tất nó mà không gặp thêm lời cắt ngang nào từ anh. Anh thử tập trung vào giai đoạn kế tiếp trong cuộc hành trình, nhưng tâm trí anh đang có được sự thư thả đến ngạc nhiên – vô lý – kì lạ, tất cả vì sự có mặt của Julie Mathison ở phía đối diện. Suốt nhiều tuần liền suy đi tính lại cho từng chi tiết trong kế hoạch bỏ trốn – những đêm trường căng thẳng từng dây thần kinh, mơ về đêm tối đầu tiên trong căn nhà này – chưa bao giờ anh nghĩ rằng mình sẽ không ở một mình. Có hàng ngàn lý do, có lẽ sẽ tốt hơn nếu anh ở một mình, nhưng giờ cô đã ở đây, anh không thể nhốt cô trong phòng, mang thức ăn đến cho cô và vờ như cô không hiện diện. Trong một giờ hòa thuận ngắn ngủi này, anh đã thử làm đúng như thế, nhưng cô đã buộc anh nhìn nhận cũng như hồi tưởng lại những thứ anh đã bỏ lỡ trong cuộc đời cũng như những điều sẽ không bao giờ anh có. Cuối tuần này, anh sẽ lại lên đường trốn chạy, nhưng nơi anh đến sẽ không có những căn buồng hạng sang giữa núi hay những ánh lửa tí tách, sẽ không còn những mẩu đối thoại sâu sắc về bọn trẻ khuyết tật và cô giáo lớp 3 có đôi mắt tựa thiên thần và nụ cười làm tan băng. Anh không thể nhớ nổi đã từng gặp ai có gương mặt bừng sáng như của cô khi nói về bọn trẻ hay chưa. Anh đã gặp những phụ nữ sáng mắt lên với cơ hội đóng vai chính hay được nhận một món nữ trang từ anh – anh đã thấy những nữ diễn viên giỏi nhất – trên và sau sân khấu, trong và ngoài giường, trình diễn đầy sức thuyết phục với cả sự dịu dàng và đam mê, nhưng tối nay lần đầu anh thấy một điều có thực. 

Khi anh 18, ngồi trong cabin của chiếc xe tải, hướng đến Holywood và ngăn nước mắt tuôn rơi, anh đã thề sẽ không bao giờ nhìn lại, hay tự hỏi đời anh sẽ ra sao nếu “mọi chuyện đã khác”. Giờ đây ở tuổi 35, anh khó khăn nhìn lại những gì anh đã thấy và đã làm, anh nhìn vào Julie Mathison và không thể chống đỡ cám dỗ muốn biết điều đó. Anh nâng ly brandy lên môi, tự hỏi sẽ ra sao nếu anh từng gặp ai đó như cô khi anh còn trẻ. Liệu cô có thể cứu anh khỏi chính bản thân anh, dạy anh biết thế nào là tha thứ, làm dịu đi con tim anh và lấp đầy những chỗ trống trong cuộc đời này? Liệu cô có mang đến cho anh một mục tiêu khác tốt đẹp hơn những thứ như tiền, quyền lực và sự công nhận đã định hình cuộc đời anh? Nếu có ai đó như Julie trong giường anh, liệu anh có cảm thấy điều gì đó tuyệt vời hơn, sâu sắc hơn, bí ẩn hơn, kéo dài hơn cảm giác khoái cảm đơn thuần?. 

Cảm giác mơ màng xâm chiếm anh khiến anh thu mình vào vỏ ốc. Anh có thể đã gặp Julie Mathison ở đâu kia chứ? Ở tuổi 18 xung quanh anh chỉ toàn người hầu và bà con thân thuộc, những kẻ chỉ giúp anh nhớ lại địa vị xã hội cao quý của mình. Khi đó, con gái của mục sư thị trấn như Julie sẽ không thể lọt vào mắt anh. 

Không, nếu anh không gặp cô lúc đó thì càng không thể gặp được ai đó giống cô ở Holywood.Nhưng nếu anh có thể, như một sụ trêu đùa của số mệnh, thì sẽ ra sao? Zack tự hỏi, tập trung suy nghĩ. Cô có thể vượt qua những bức tường ngăn cản mà đến Holywood đổi đời hay không và anh có nhận ra cô giữa muôn vàn phụ nữ xinh đẹp, cuốn hút, thạo đời kia không? Nếu cô bước vào văn phòng anh ở Beverly Drive và xin được thử vai, liệu anh có chú ý đến gương mặt cân đối, đôi mắt lạ thường, cùng dáng vẻ uyển chuyển của cô? Hay anh chỉ liếc mắt nhìn qua vì cô không quá xinh đẹp và trông như một chiếc đồng hồ cát đầy tràn? Nếu cô ở lại trong 1h và nói với anh những điều tương tự hôm nay, có chăng anh sẽ thật lòng ngưỡng mộ sụ khôn khéo, thông minh và chân thật nơi cô? Hay anh sẽ đơn giản là hất cô bay biến vì đã không bàn về ‘công việc’ cũng như không ngỏ ý lên giường với anh, đó là hai điều duy nhất anh quan tâm. 

Anh lắc lư ly rượu trong tay, cố trả lời những câu hỏi tu từ vừa rồi, cố thành thật với bản thân. Sau một hồi lâu, anh quyết định là mình vẫn sẽ chú ý đến nét mặt mong manh, làn da tỏa sáng và ánh mắt hút hồn của Julie Mathison. Dù sao đi nữa anh cũng là một chuyên gia về sắc đẹp, thế nên anh không thể nào lơ là cô được. Tất nhiên anh cũng sẽ biết ơn sự chân thật của cô, bị rung động bởi sự dịu dàng và lòng trắc ẩn hay sự ngọt ngào vô đối mà anh có được tối nay. Tuy vậy, anh sẽ không cho cô thử vai. 

Anh cũng sẽ không giới thiệu cô với một tay nhiếp ảnh nào đó, hắn ta chắc chắn sẽ nắm bắt được từng khoảng khắc tươi tắn của cô và chuyển nó lên bìa tạp chí triệu đô cho dù cô đã qua mất cái tuổi đi làm người mẫu. 

Thay vào đó, Zack sẽ từ chối cô thẳng thừng, gửi cô về nhà và khuyên cô lấy gấp anh chàng gần-như-là- hôn phu, có con với anh ta và sống cuộc đời đầy ý nghĩa. Vì cho dù có nhẫn tâm hay độc địa đến mấy thì Zack cũng không muốn một cô gái tốt đẹp như Julie Mathison bị hủy hoại bởi anh hay Holywood. 

Nhưng nếu cô vẫn kiên trì ở lại Holywood, bất chấp lời khuyên của anh, liệu anh có lên giường với cô nếu cô sẵn lòng?. 

Không. 

Mà anh có muốn thế không?. 

Không!. 

Liệu anh có muốn có cô kề cận, cùng anh ăn trưa, ăn tối hay dự các buổi tiệc?. 

Lạy Chúa, không. 

Tại sao không?. 

Zack biết chính xác tại sao không, nhưng anh vẫn đưa mắt về phía cô để chắc chắn:cô ngồi khoanh chân trên ghế, ánh lửa phản chiếu trên mái tóc tươi sáng của cô, mắt cô chăm chú nhìn vào bức tranh sơn thủy ngay trên lò sưởi, cô nghiêm túc và ngây thơ hệt như cô gái trong ca đoàn Giáng Sinh. Đó chính là lý do anh đã không muốn cô đến gần trước khi anh vào tù cũng như bây giờ. 

Dù anh chỉ lớn hơn cô 9 tuổi, nhưng anh già dặn hơn cô đến hàng thế kỉ và hầu hết các kinh nghiệm ấy không lấy gì là vẻ vang lắm nếu so với cô. Khi đứng trước hoài bão tuổi trẻ của cô, anh thấy mình quá già và đáng chán. 

Sự thật là anh đã thấy cô gợi cảm và tràn đầy khao khát dù cô đang mặc một chiếc áo len nhàu nhĩ, rộng thùng thình thì anh vẫn cứng người từng phút một. Anh biết đó là cảm giác thèm muốn già nua, dơ bẩn, đáng khinh. 

Mặt khác, cô đã khiến anh cười tối nay, và anh biết ơn việc đó, anh nhấp thêm một ngụm brandy. Nhỏm người lên trước, anh buông lỏng hai tay lên đầu gối, mỉm cười kín đáo với ly rượu rỗng trên tay. Anh tự hỏi đã bao giờ nghe một trận bóng bầu dục mà không nhớ đến sự phản đối buồn cười của cô khi cô nhắc đến hậu vệ, trung vệ, tiền vệ mà lại chẳng có cầu thủ “ba phần tư”. Cũng như người ở vị trí kèm người mà theo cảm nhận của Julie thì phải có thêm cầu thủ chuyên “thả người” nữa. 

Bất thình lình anh nhận ra cô chưa từng hỏi anh câu nào về cuộc sống trước kia của anh trong làng giải trí. Zack không nhớ có người đàn bà hay đàn ông nào, đã không vồn vã – nếu không phải là giả dối- ca tụng Zack là diễn viên họ yêu thích nhất và tung ra một tràng câu hỏi vể đời tư của anh hay một số diễn viên khác. Thậm chí có vài kẻ bặm trợn, khát máu trong tù cũng bị lóa mắt bởi quá khứ của anh và hào hứng kể cho anh nghe bộ phim họ thích nhất. Như mọi khi thì thói tọc mạch khiến anh bực mình và làm anh thấy ghê tởm. Nhưng giờ anh thấy hơi khó chịu vì dường như Julie chẳng mảy may biết gì về anh. Có lẽ thị trấn của cô không có rạp chiếu phim. Mà cũng có khi cô chưa từng bất kì bộ phim nào trong đời, anh đăm chiêu. 

Có lẽ … Chúa ơi… cô chỉ xem những bộ phim sạch sẽ xếp loại G (general-ai xem cũng được). Những bộ phim của anh thường xếp loại PG(parental guidance-cần có sự cho phép của cha mẹ) hoặc R(restricted-cấm trẻ em) vì sự dung tục, bạo lực, kích dục, có khi gồm cả ba. Dù rất bực mình nhưng Zack vẫn đột ngột cảm thấy xầu hổ, một lý do nữa để anh tránh xa những người phụ nữ như cô. 

Anh chìm đắm trong suy nghĩ riêng đến mức nhảy chồm lên khi cô cười ngập ngừng . 

“Anh trông có vẻ không thích bữa tối lắm” . 

“Tôi đang nghĩ đến việc xem tin tức” Anh lơ đãng nói. 

Trong khi Julie không dễ dàng gì nhận thấy sự im lặng đột ngột ở anh vì mãi bận tự hỏi mình sẽ ra sao nếu anh vô tội… và nếu anh cố hôn cô lần nữa trước khi kết thúc tối nay . 

“Đó là ý hay” cô nói, đứng lên dọn dẹp chén dĩa “Tại sao anh không dò kênh TV trong lúc tôi rửa chén?” 

“Và để em có cớ buộc tội tôi phá giao kèo hả? không đời nào. Tôi sẽ rửa chén”. 

Julie nhìn anh thu gom sạch những cái đĩa và đồ ăn rồi đi thẳng vào bếp. 

Trong một tiếng đồng hồ trước, khi cô không trả lời những câu hỏi của anh, những nghi ngờ về tội giết người của anh cứ xâm chiếm cô. Cô vẫn nhớ cách anh giận dữ khi nói về bồi thẩm đoàn. Cô cũng nhớ sự thống thiết trong giọng anh khi anh khẩn cầu cô hôn anh trong tuyết nhằm đánh lạc hướng ông tài xế “Làm ơn, tôi không giết ai cả. Tôi thề đấy!” 

Lúc đó anh đã ươm những hạt giống nghi ngờ vào tâm trí cô, và 17 tiếng sau, hạt giống đó bắt đầu cắm rễ sâu vào đầu cô và cô kinh hoàng nhận ra có khả năng một người vô tội đã phải ở tù suốt 5 năm ròng. Càm giác của cô đang vượt tầm kiểm soát, nó là sự kết hợp bởi cái hôn đói khát của anh, cách cơ thể anh rung lên khi cô sắp nhường bước, hay sự dè dặt của anh khi cô chịu thua. Thật ra, anh đã đối xử với cô khá cẩn trọng và lịch sự trong hầu hết thời gian họ bên nhau. 

Cô đã suy nghĩ hàng tá lần chỉ trong 1h qua là một tên giết người sẽ không thể hôn phụ nữ một cách dịu dàng hay đối xử với cô ta vừa ân cần vừa hài hước như anh đã làm với cô được. 

Lý trí của cô tranh cãi là cô sẽ chỉ là con ngốc nếu tin rằng bồi thẩm đoàn xử sai, nhưng tối nay, khi nhìn vào anh, mỗi tế bào trong cô đều mách bảo rằng anh vô tội. Nếu thật như vậy, cô không thể chịu nổi phải suy nghĩ về những gì anh đã trải qua. 

Anh quay lại phòng khách, bật TV và ngồi đối diện cô, hai chân khoanh lại. 

“Chúng ta sẽ xem những gì em thích ngay sau phần tin tức” anh nói, tập trung nhìn vào màn hình khổng lồ. 

“Tốt thôi” Julie đồng ý, lén lút quan sát anh dọc theo chiều dài bàn cà phê. Có một nét kiêu hãnh bất khuất ẩn dưới gương mặt đẹp trai của anh, sự kiên định trong cái cằm nhô ra, kiêu kì ở quai hàm anh, vẻ thông minh và sức mạnh khó dò hằn sâu vào từng nét mặt. Đã rất lâu rồi, cô từng có hàng tá bài báo về anh được viết bởi những tay báo thời vụ hay những nhà phê bình danh tiếng. Thông thường họ hay thử giải mã anh qua những bậc đi trước. Một trong những bài phân tích trên truyền hình mà Julie còn nhớ đã so sánh anh như là một khối kết dính của sức hấp dẫn hoang dã của Sean Connery lúc trẻ, tài năng của Newman, uy tín của Costner, nét nam tính của Eastwood thời trẻ, sự từng trải sâu lắng của Warren Beatty, sự hào nhoáng của Micheal Douglas, và ngoại hình xù xì của Harrison Ford. 

Giờ đây, sau hai ngày ở cách anh có một gang tay, cô thấy rằng không một bài báo hay tay quay phim nào có được phán xét trọn vẹn về anh mà cô ngờ ngợ hiểu ra lý do: ngoài đời, ngoài trừ vẻ đẹp trai lạnh lùng, sức quyến rũ mạnh mẽ thì chẳng có gì dính dáng tới chiều cao, bờ vai rộng hay nụ cười khiêu khích nổi tiếng của anh cả. Có một cái gì đó khác… cái cảm giác khi Julie nhìn anh, không tính đến việc anh bị cầm tù, tất cả những gì anh làm, anh thấy đều được khóa chặt trong một bức tường không thể phá vỡ được bảo vệ bởi vẻ lịch sự, quyến rũ uể oải, và ánh mắt hoàng kim tóe lửa. Vượt ngoài tầm với của mọi phụ nữ. 

Và ngay khi anh xuất hiện ngoài đời, Julie nhận ra: sự thách thức. Bỏ qua những gì anh đã làm cho cô suốt hai ngày qua, Zachary Benedict khiến cho cô – hay bất cứ phụ nữ nào đã xem phim của anh – làm mọi cách vượt qua chướng ngại đó. Để có thể khám phá những điều ẩn bên dưới, xoa dịu nó, tìm thấy con người thật bên trong anh, và giúp phần đàn ông trong anh bật ra tiếng cười cũng như trở nên dịu dàng với tình yêu. 

Julie rùng mình. Đó không phải vấn đề! Vấn đề ở đây là anh có phải kẻ sát nhân hay không. Cô liếc mắt nhìn anh lần nữa và thấy tim mình reo lên. 

Anh vô tội. Cô biết điều đó. Cô cảm thấy thế. Và ý nghĩ sự thông mình và vẻ đẹp kia đã bị giam cầm suốt 5 năm khiến cổ họng cô nghẹn đắng. Hình ảnh những chấn song trong tù lướt qua đầu cô, âm thanh đóng cửa, những viên quản ngục la ó, những người đàn ông lao động trong sân tù, từ bỏ tự do và riêng tư. Cả lòng tự trọng nữa. 

Giọng phát thanh viên vang lên làm đổi chiều suy nghĩ của cô . 

“Chúng ta có tin từ các bang và địa phương, bao gồm các thông tin về các tuyến đường ngập tuyết tối nay, sau đó chúng ta sẽ chuyển sang kênh tài chính với Tom Brokaw về việc nhập khẩu đặc biệt” Julie đứng lên, tự nhiên cô thấy căng thẳng nếu cứ ngồi đó mà không làm gì. 

“Tôi sẽ lấy một ly nước” cô nói, hướng về gian bếp, nhưng giọng Tom Brokaw khiến cô dừng lại. 

“Chào buổi tối thưa quý vị. Zachary Benedict, người được xem như một trong những diễn viên xuất sắc nhất Holywood và là một đạo diễn tài năng, đã bỏ trốn khỏi nhà tù bang Amarillo, nơi hắn ta đang thụ án 45 năm vì tội giết vợ mình, Rachel Evans vào năm 1988” . 

Julie rung người khi tấm hình Zack trong bộ áo tù nhân với những chữ số trên ngực xuất hiện trên màn hình, và cô bước trở lại phòng khách như thể bị thôi miên bởi sự xấu xa trong những thứ cô thấy, nghe và cảm nhận được trong lúc Brokaw tiếp tục nói. 

“Benedict được tin là đang đi chung với người phụ nữ này…” . 

Julie thở hắt ra khi tấm ảnh của cô xuất hiện, tấm này được chụp hồi năm ngoái cùng học sinh lớp 3 của cô. Cô đã mặc một cái áo đầm có nơ ngang thắt lưng với cổ áo kín đáo. 

“Chính quyền Texas báo cáo người phụ nữ này là Julie Mathison, 26 tuổi, được nhìn thấy ở Amarillo cách đây hai ngày với một người đàn ông được mô tả giống hệt Benedict trong xe. Lúc đầu, giới chức trách cho rằng Julie Mathison đã bị bắt giữ làm con tin trái với ý muốn của cô …” . 

“Lúc đầu?” Julie vỡ òa, nhìn Zack đang chậm chạp đứng lên “Anh ta nói lúc đầu nghĩa là sao?” 

Câu trả lời có ngay tức thì và thật đáng kinh tởm “Lí thuyết về vụ bắt cóc đã phá sản tối nay khi Pete Golash, tài xế xe tải, khai rằng đã thấy cặp đôi Benedict và Mathison ở trạm nghỉ Colorado vào bình minh sáng nay”

Gương mặt hớn hở của Pete chiếm cứ màn ảnh, dù chỉ trên đoạn băng nhưng những gì ông ta nói khiến Julie vừa giận vừa xấu hổ . 

“Cặp ấy chơi trò ném tuyết vào nhau như lũ trẻ con. Và người phụ nữ, ý tôi là Julie Mathison, tôi chắc như bắp, chính là cô ta. Dù sao đi nữa, cô ta bị trượt và ngã, và Benedict nằm đè bên trên cô ta, và kế tiếp theo tôi nhớ thì họ ôm ấp nhau. Hôn nhau. Nếu cô ta bị bắt cóc thì hình như cô ta diễn không giống lắm” 

“Lạy Chúa tôi” Julie nói, vòng tay quanh bụng, miệng cô nghẹn lại. Chỉ trong vài phút, sự thật xấu xí đã xâm chiếm không khí ấm cúng của gian phòng, Julie đi vòng quanh Zack, nhìn anh như thể anh vẫn trên màn ảnh và là cái kẻ trên đó: một tên sát nhân mặc áo tù có đeo số trước ngực. Trước khi cô kịp gượng dậy, một cảnh đau đớn khác lại sáng lên màn ảnh. 

“Phóng viên của chúng tôi, Phil Morrow, đã có mặt ở Keaton, Texas, nơi Julie Mathison đang sống và dạy lớp 3 ở trường tiểu học địa phương. Chúng tôi đã có một cuộc phỏng vấn nhanh với cha mẹ của Julie, Mục sư và bà Mathison”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+