Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng Tử và Em 14-15 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

14.

 


Có phải chiến tranh đã thai ngén từ trong hoà bình?

Hội thảo khoa học thường niên cho sinh viên ngành Y sắp được tổ chức. Mỗi trường đại học trên cả nước đều cử ra sáu sinh viên tham dự. Năm nay hội thảo được tổ chức tại thành phố H nhỏ bé. Cả Lân và Hồng Bì đều được chọn để tham gia thuyết trình. Họ là hai trong số ít ỏi sinh viên năm thứ tư được tham gia thử sức trong hội thảo. Bởi vì có đại diện của một số trường Đại học danh tiếng của nước ngoài, một số giáo sư có uy tín tham dự, đây là một hội thảo vô cùng quan trọng để đạt được những suất học bổng hiếm hoi. Thầy giáo của Lân rất hy vọng khi cử hai học trò giỏi nhất của mình tham dự. Nhưng đối với hai người, việc cạnh tranh với đàn anh đàn chị là một thách thức rất lớn.

Bởi vậy cả hai đều rất, rất bận rộn.

Thời gian dành cho hẹn hò ngày càng eo hẹp. Thực tế, trước đây để xen vào việc học, đi làm thêm, đi trực, công tác đoàn… thời gian Lân đưa Hồng Bì đi chơi cũng đã rất ít ỏi. Bây giờ, cả Hồng Bì cũng không thể phản nàn vì cô cũng bận không kém. Thực ra thì Hồng Bì chưa bao giờ phàn nàn. Cho dù họ gặp nhau ở thư viện nhiều hơn là đi chơi, thường ăn thức ăn nhanh trên cái bàn chật kín tài liệu hơn là ăn những món ngon ở những nhà hàng sang trọng… thì mối quan hệ này vẫn hoàn toàn tốt đẹp, hoà hợp.

Cuộc đời trở nên cực kỳ đơn giản, chỉ cần cô ngước lên nhìn Lân, mỉm cười với anh nhẹ nhàng thôi, cũng khiến Lân cảm nhận thế giới cực kỳ hoà bình. Chiến tranh không phải ở Apganixtan hay Iran, Irac mà phải ở một hành tinh xa lắc xa lơ nào đó thuộc một hệ mặt trời khác!

Cả Tín cũng rất quý mến cô.

Một hôm, khi anh và Hồng Bì đang soạn bài thảo luận ở căn hộ của anh, Tín gọi điện đến. Khi biết Hồng Bì cũng đang ở đó, anh chàng lập tức khăng khăng đòi anh chuyển máy cho cô.

Ba mươi phút sau, Tín có mặt trước cửa, trong tay là một bì bánh ngọt và nước quả.

“Để lót dạ.” Anh chàng tuyên bố gọn lỏn.

“Từ khi nào cậu trở nên hào phóng như vậy?”

“Từ khi có một tiểu thư ở đây.” Tín đáp. “Mà tớ cũng luôn hào phóng với bạn bè.”

Lân nhướng mày một cái không-thể-tin-được, quay sang hỏi Hồng Bì:

“Hắn hỏi gì em lúc nãy thế?”

“Hỏi xem cô ấy có kiêng ăn thứ gì không? Trứng, sữa, đồ ngọt, đại loại con gái hay kiêng những thứ như thế!” Tín nói thay Hồng Bì.

“Em chưa bao giờ ăn kiêng.” Hồng Bì nhỏ nhẹ đáp.

Những cô gái khác thường nói điều đó với một chút nũng nịu hay kiêu hãnh, nhưng Hồng Bì chỉ trả lời một cách tự nhiên.

“Từ bao giờ cậu chu đáo như thế?” Lân hỏi.

“Từ khi có một tiểu thư ở đây!” Tín điềm nhiên. “Và bỏ nước quả kia xuống, đó là phần Hồng Bì.”

“Thế tớ uống cái gì?”

“Nước trong tủ lạnh nhà cậu.”

Rõ ràng ghê chưa!

“Cậu trở nên trọng nữ khinh nam như thế từ bao giờ đấy?”

Tín chỉ cười.

Sau khi Tín ra về, Hồng Bì nói với Lân.

“Dạo này anh ấy lạ quá!”

Cô tựa vào vai anh vì hai người đang ngồi đâu lưng lại với nhau.

Lân vẫn cười trong khi lòng dậy lên những băn khoăn về cách hành xử của bạn mình. Anh lo lắng cho Tín nhiều hơn là nghi ngờ. Này Phạm Quốc Lân, anh mắng mình, kẻ tồi tệ nhất trên đời là kẻ đem lòng hoài nghi anh em của mình. Anh rũ bỏ những suy nghĩ linh tinh ngay lập tức.

“Tín á? Dạo này anh bận quá không để ý lắm.”

“Em không biết nữa…”

“Có vẻ tửng tửng hơn?” Lân gợi ý.

“Hình như anh ấy giận em.”

“Linh tinh. Sao em nghĩ thế?” Lân hỏi. “Nước quả có vấn đề hả?”

Hồng Bì bật cười. Lân cảm nhận nụ cười đó qua cái rung nhẹ của cô đằng sau lưng anh.

“Không!” cô trả lời. “Anh ấy không nói chuyện với em nữa. Cứ như biến mất đi đằng nào ấy. Em không gặp anh ấy nữa, trừ lúc ngồi với anh trên lớp. Anh ấy cũng không gọi em là Bì Bì nữa.”

“Tại anh doạ sẽ đấm gãy xương sườn của cậu ta nếu gọi thế mà!”

“Trời ạ!”

Hình như câu nói đùa ấy của Lân lại làm Hồng Bì rất vui, cô cứ cười mãi.

“Sao em cười?”

“Em có cười đâu.”

“Em…”

“Lân,” cô ngắt lời anh, “từ này dịch thế nào?”

“Prostatectomie? Thủ thuật cắt bỏ tuyến tiền liệt.”

“Vậy thì đúng rồi!”

“Đúng gì?”

“Bài viết này cùng đề tài với bài luận của chị Phương sẽ thuyết trình ở hội thảo.”

“Em đang đọc gì thế?”

“Tạp chí Y học Mel gửi từ Pháp sang cho em, số này cũng cách đây mấy tháng rồi.”

“Anh xem nào?”

Đề tài về Tín và cái tên Bì Bì bị sao lãng.

Sau khi đọc xong bài viết trong tạp chí, họ lại tiếp tục theo đuổi đề tài nghiên cứu của mình.

Thế giới thật hoà bình.

 

15.

 Tín đang đóng vai hũ chìm, và ăn chắc sẽ nhập vai một trăm phần trăm! Trăm phần trăm, Tín tự rên lên với mình. Ở trường đại học Y dược thành phố H, từ lâu Hồng Bì đã được biết đến là một người đẹp. Thực ra nếu có một cuộc thi hoa khôi chính thức, thì ngành Y chắc chắn phải chọn cô. Nhưng Hồng Bì bị cho là trầm quá, ít nói, không đủ độ “sáng” khiến người ta không có cảm giác cô là hoa khôi. Người không hiểu thì cho rằng cô kiểu cách. Nhưng từ ngày cô ấy cặp với Lân, mọi chuyện đã đổi khác. Lẽ dĩ nhiên lòng hiếu kỳ, thậm chí cả đố kỵ, khiến người ta bỗng dành cho cô sự chú ý đặc biệt. Cô thực sự trở thành hoa khôi. Người ta được dịp dỏng tai nghe giọng nói ngọt ngào của cô khi cô trò chuyện với người yêu, ngắm nhìn cử chỉ duyên dáng tự nhiên của cô mà thán phục. Kỳ thực, khi Hồng Bì quay sang và cười với Lân, tất cả trái tim nam giới trong bán kính năm mét quanh đó đều ngừng đập. Đương nhiên tất cả đều nhanh chóng đồng ý rằng, Lân là người đàn ông may mắn nhất thế giới.

Tất cả đều tự trách đã không chú ý đến nàng tiên ấy từ sớm, đợi đến khi hoa đã có chủ, mà có bói cả trăm năm nữa mới ìm được một gã nào hạ được Lân!

Người duy nhất không tham gia cuộc bàn luận này là Tín. Anh chỉ đơn giản mừng cho anh bạn tốt số của mình. Suy cho cùng, Lân là người bạn thân nhất, còn hơn cả ruột thịt của anh.

Làm thế nào mà Tín có hể phải lòng bạn gái của bạn mình, của người anh em! Anh muốn trụng đâu mình vào nước sôi! Lần đầu tiênTín thấy mình quan tâm đến một cái gì ngoài người anh em, boxing và cái máy tính. Một cô gái! Đó là người con gái xinh đẹp, dịu dàng, thánh thiện nhất mà anh từng gặp. Cô quá trong sáng, khi nói chuyện với cô, Tín tự thấy mình nhỏ bé, khi cô cười, anh thấy mình cười theo cô, vô thức.

Tín muốn mở hộp sọ của mình ra xem cái dây thần kinh nào bị chập rồi. Anh muốn bóc trái tìm mình ra xem nó đen tối cỡ nào. Sao anh có thể yêu người con gái của Lân kia chứ? Trời đánh thánh vật anh đi!

Quỷ tha ma bắt anh đi!

Tín uống cạn ly rượu thứ… chó tha, anh đã không còn đếm nữa!

Nếu Lân đứng trước mặt anh bây giờ, anh sẽ quăng mình xuống chân cậu ấy mà cầu xin sự tha thứ.

Nhưng tha thứ cho cái gì? Làm thế nào mà anh nói ra cái sự thật đó với Lân?

Cái sự thật đáng nguyền rủa. Cái thằng Tín đáng nguyền rủa…

Một người ngồi xuống trước mặt anh, Tín vẫn chăm chăm vào tội lỗi của mình.

Muốn ngồi cùng ư? Anh kệ xác, anh đang mắc bận rủa xả bản thân…

“Cậu sao vậy hả người anh em?”

Giọng nói đầy quan tâm của người bạn chí cốt vang lên bên tai Tín, vậy mà với anh, như  tiếng hỏi tội từ cõi chết.

Tín ngẩng đầu.

Lân! Phạm Quốc Lân đang ngồi ngay trước mặt anh!

“Chuyện gì xảy ra với cậu vây?” Lân tiếp tục hỏi.

Chuyện gì đã xảy ra với anh? Từ lúc năm tuổi đến giờ, Tín chưa nói dối Lân bao giờ.

Chưa bao giờ những việc quan trọng.

“Tớ đã yêu” Tín nói, “Một cô gái tớ không được yêu.”

 “Ai vậy?”

Lân trở ra từ hiệu kim hoàn, trong tay cầm theo cái túi mà anh không biết nên để đâu. Họ đã gọi Lân năm lần bảy lượt. Kẻ làm việc nhanh nhẹn dứt khoát nơi Lân đã đi lạc đường nào không rõ, chỉ biết anh cứ trù trừ mãi không tới nhận cái túi này.

Bởi vì anh không cần nhẫn đển làm gì hết!

 Phải, anh chẳng có việc gì phải dính líu tới một chiếc nhẫn, một chiếc nhẫn giá trị lại càng không. Lân đã phải rút một phần lớn tiền trong tài khoản của anh, tài khoản tổng giám đốc Phạm Quốc Lâm đã lập dưới tên anh. Hằng tháng ông già ấy lại gửi vào đó một số tiền khá lớn, tiền trong tài khoản này đã đạt mức chín chữ số từ lâu, chưa kể ngoại tệ… Ông bố già! Lân đã không còn dùng tiền của ông ấy từ khi anh đủ mười tám tuổi. Dè sẻn chi tiêu và làm thêm, kể ra cũng chật vật nhưng Lân coi như vẫn xoay sở tốt. Đồ đạc tiện nghi trong căn hộ của Lân toàn do mẹ anh mang tới. Người mẹ hiền hậu của anh, nếu Lân từ chối hẳn bà sẽ khóc hết nước mắt. Bởi vậy mà dù cảm thấy đây cũng nằm trong kế hoạch lớn để trêu tức anh của ngài Tổng giám đốc, Lân cũng không thể không nhận…

Vậy là anh đã dùng tiền ông ấy cho để mua một chiếc nhẫn chẳng để làm gì hết. Sao anh phải mua nó? Đó là cảm giác khi nhìn thấy một vật mà nghĩ ngay đến một người con gái. Chiếc nhẫn rất đẹp, tuyệt đẹp, một tạo vật duyên dáng nhất mà anh từng thấy, với những chi tiết cầu kỳ mà trang nhã, thanh lịch. Và anh thấy nó đang nằm dó, toả sáng và nói với anh rằng nó không thộc về nơi đó. Phải, vừa nhìn lướt qua nó, Lân đã phải đứng lại mà nhìn, bởi anh nghĩ ngay đến cô! Nó thuộc về bàn tay của cô. Chiếc nhẫn như sinh ra là để đeo vào tay của cô. Anh có nhắm mắt cũng tin chắc rằng nó sẽ vừa khít với ngón đeo nhẫn của cô, ngón tay mảnh mai…

Và Lân mua nó!

Nhưng làm thế nào anh có thể tặng cô một chiếc nhẫn? Rõ ràng một vật giá trị như thế sẽ buộc phải dẫn đến những hứa hẹn không đáng có. Lân mua nó, biết rằng nó sẽ đóng bụi dưới đáy tủ.

Lân đã để chiếc nhẫn lại cửa hàng để khắc chữ, và không quay lại lấy. Anh mua nó chẳng qua cũng chỉ để cất đi, để nó không thuộc về một bàn tay ai khác không phù hợp, nhưng anh cũng không muốn giữ nó… Cửa hàng đã réo rắt gọi điện đến căn hộ của Lân, trù trừ cũng không phải là bản tính của anh, một ngày đẹp trời, anh ra khỏi căn hộ và đi đến thẳng cửa hiệu…

Nhìn sang bên kia đường, không nhầm lẫn được là thằng bạn nối khố của anh. Gã thông tấn xã đang ở trong bộ dạng thảm thương chưa từng thấy. Lân rảo bước qua đường, đi vào quán rượu.

Ngoài sự chờ đợi của anh, Lân nghe thấy bạn mình nói cậu ta đang yêu.

Và ngạc nhiên hơn nữa khi Tín cương quyết không nói thêm, không “khai” tên cô gái.

Trong đời họ đã từng giấu nhau chuyện gì quan trọng chưa?

“Cậu sợ mình sẽ nói cho người thứ ba biết chắc?”

Thậm chí đến cả đòn khích tướng mạnh nhất, đánh vào lòng tin anh em, cậu ta cũng không hé răng.

Ngiêm trọng rồi đây.

 Cuối cùng Lân đầu hàng trong công cuộc tìm hiểu danh tính cô gái đó. Anh nhấp một ngụm rượu, không biết Tín đã uống bao nhiêu rồi?

“Đây là thời đại nào rồi. Làm gì có cái “không được”! Nếu cậu thích người ta thì cứ việc tấn công…”

 “Cô ấy có người yêu rồi!”

“Một gã oách mã hơn cậu ư?” Lân cười lớn, anh chỉ lo bạn mình phải lòng vợ của trùm xã hội đen mới xuống tinh thần thế. “Cứ rủ gã làm một hiệp, kẻ thua phải phục tùng người thắng…”

“Boxing? Cậu không hiểu à?!” Tín đột nhiên trở nên bức xúc quá đà. “Đó là tình yêu. Tình yêu đấy! Cậu không thể chiếm được tình yêu chỉ bằng cách đấm kẻ khác gãy mũi…”

“Tớ không hiểu…”

 “Cậu đã yêu, cậu phải biết chứ!”

 “Thực ra tớ chưa từng…”

“Vậy thì cậu sẽ không đời nào hiểu được.”

 Tín thì thào. Bỗng nhiên anh sực nhớ ra một điều.

 “Cậu chưa từng yêu sao?”

“Phải.”

 “Vậy còn Bì Bì?” Tín nói lớn. Tất cả người trong quán đều quay đầu nhìn họ. Một cuộc gây gổ trong quán rượu?

“Vậy còn Hồng Bì?” Tín nhắc lại.

 Lân im lặng uống nốt cốc rượu của mình.

“Mẹ kiếp!” Tín hất tung ly rượu. “Còn Hồng Bì thì thế nào?”

 “Quái quỷ cậu bị gì thế hả…” Lân im bặt khi nhìn thấy biểu cảm của Tín.

Đau đớn ư?

Trong suy nghĩ điên rồ nhất, Tín cũng không bao giờ hiểu được đầu óc Lân hoạt động như thế nào nữa. Làm thế nào cậu ta có thể không yêu cô ấy?! Không thể nào! Điều đó sẽ khiến anh phát điên.

“Cậu yêu Hồng Bì chứ?” Tín hỏi bằng một giọng chết chóc.

 “Tớ không biết.” Lân nói. “Có lẽ…” Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ yêu cô ấy chăng, Hồng Bì…

Yêu cô ư? Anh có thể không?

 Dù sao anh cũng nghiêm túc trong ý định xây dựng tình cảm với cô. Thông thường người ta sẽ đi đến bước gì tiếp theo nhỉ? Gặp gỡ thân bằng quyến thuộc?

“Cậu yêu cô ấy!” Tín không nghe anh nói thêm nữa. Anh nói, tự khẳng định với chính mình hơn là với Lân.

 Anh nắm lấy vai bạn mà lắc.

 “Đó là cô gái dành cho cậu. Cậu yêu cô ấy. Phải yêu.”

Giọng Tín lảm nhảm, Lân thực sự lo ngại cho anh bạn mình.

 “Cậu chắc chắn phải yêu!”

 Một cái túi mà Lân mang theo rớt xuống đất. Tín nhặt lên, một chiếc hộp nữ trang.

Với sự cho phép của bạn, anh mở nó ra. Một chiếc nhẫn. Tín chậm rãi ngắm chữ khắc trong lòng nhẫn…

Người thợ kim hoàn đã gợi ý Lân khắc những dòng quen thuộc, được các cặp tình nhân ưa thích, như My heart will go on, Forever be yours,… nhưng Lân đã chọn một câu thực tế hơn, phù hợp hơn.

Run run, Tín trả chiếc nhẫn về hộp, bỏ vào túi áo Lân,

 “Đó là một vật quý. Cậu phải giữ gìn cẩn thận hơn chứ!”

 Rõ ràng là thông tấn xã đã say quắc cần câu.

“Dĩ nhiên.” Lân trả lời như vậy. “Tớ sẽ giữ nó cẩn thận.”

 Chết tiệt Phạm Quốc Lân! Nếu một ngày cậu làm cô ấy buồn, làm cô ấy rơi lệ, tôi sẽ xé xác cậu không chút ngần ngại.

Tín thề.

 Lân đương nhiên không biết gì về lời thề đó, ngao ngán nhìn bạn mình đã quá say, đổ gục xuống bàn.

 Người phải vác cậu ta về nhà không ai khác ngoài anh.

 Chết tiệt!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+