Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng Tử và Em 21 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

21.

 

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, khẩu vị là bất di bất dịch. Chỉ trừ… Ác mộng!

 

Lân chỉ quay đi.

Ơtec cảm thấy tim mình đã vỡ nát khi anh quay đi. Anh thậm chí không giằng cô ra khỏi Tín và yêu cầu một lời giải thích. Anh thậm chí không cần một lời giải thích. Rốt cuộc nếu cô có một vị trí trong tim anh, Lân có quay lưng với cô dễ dàng như thế không?

Nhưng cô yêu anh, yêu anh quá khả năng kiểm soát bản thân mình. Và cô không thể để anh quay đi mà không biết sự thật. Cho dẫu anh không tin thì cô cũng cần giải thích. Dẫu cho có thiếu vắng lời yêu thì họ cũng là một cái gì đó có ý nghĩa trong đời nhau phải không? Vậy thì nếu anh không đến tìm cô, Ơtec sẽ đến tìm anh.

Ơtec gõ cửa. Tiếng gõ vang lên khô khốc. Khớp ngón tay cô rụt lại vì đau. Không có tiếng trả lời. Nén sự sợ hãi, cô gõ thêm một tiếng nữa.

“Lân?” Giọng cô ngẹn lại. Cánh cửa mở ra. Đứng trước mặt cô là hoa khôi ngành dược. “Tôi tìm Lân.” Cô nói.

“Hẳn rồi,” Lan trả lời, giọng cô mới hay làm sao. Cô đang mặc cái tạp dề mà Ơtec quen thuộc. Tại sao cô không đoán ra từ đầu rằng nó dành cho Lan? Màu đỏ hợp với mái tóc nâu và làn da trắng của cô ấy, vẻ rực rỡ lanh lợi. “Nhưng anh ấy đang tắm.”

Như để phụ hoạ, trong nhà vọng ra tiếng nước chảy.

Đám mây đen của ngày đầu tiên cô quen Lân, đám mây đen khi cô bắt gặp tấm ảnh cũ của họ, khi cô tìm thấy những món quà của cô ấy trong căn hộ của Lân…, nỗi đau khi nghi ngờ anh không hề yêu cô, nỗi đau khi nghi ngờ anh không hề yêu cô, nỗi đau khi tin rằng anh vẫn còn nhớ cô ấy… tất cả tràn về, cuộn lại trong Ơtec như một cơn bão.

“Cô có gì có thể nhắn lại.” Lan nói rất tự nhiên.

“Không có gì đặc biệt.” Giọng Ơtec ngèn ngẹn. Tôi chỉ định nới với anh ta là tôi yêu anh. “Không có gì đặc biệt.” Ơtec ngẩng đầu cao hơn khi mắt cô có vẻ sắp ngân ngấn nước.

“Tôi đi đây.” Ơtéc nói bằng giọng bình thản nhất, quay đầu bước đi. Lân thậm chí sẽ không biết cô đã từng đến đây.

Lân đã sai, hay chưa đúng khi nhận xét rằng những cô gái trong ngôi nhà số 7 đường C có điểm chung là dịu dàng hay thanh tao, thực ra điểm giống nhau nhất giữa họ là lòng kiêu hãnh. Ơtec đã ngẩng cao đầu mà bước đi như một nữ hoàng không cần vương miện. Với con tim tan vỡ.

Lân dầm mình trong nước nhưng điều đó vẫn không đủ làm lạnh cái đầu anh đang điên cuồng. Anh cảm thấy tức giận với chính cơn điên của mình. Có một điều chắc chắn, anh không thể đối mặt với Ơtec trong khi đầu óc đang sôi sùng sục thế này. Anh sẽ không còn giữ cho mình được là chính mình nữa. Nước không thể gột được cảnh tượng đó ra khỏi đầu Lân.

Hai người đó đứng ở nơi tranh tối tranh sáng. Hắn ta ôm lấy eo cô, Ơtec ngả mình thành một đường cong quyến rũ. Môi họ gắn với nhau…

Lân tuôn thành tiếng một tràng tục tĩu tệ hại nhất mà anh biết.

Chuyện gì đã xảy ra? Lúc đó Lân chỉ có thể sôi lên với cơn giận dữ và bỏ đi để bảo toàn tính mạng cho cả hai người đó, cũng là bảo vệ chính anh… Nhưng bây giờ giận dữ trong anh lại càng sôi sục hơn khi không thể nắm lấy vai cô mà hỏi chuyện gì đã xảy ra. Anh sẽ lắc vai cô, lắc, lắc cho đến khi cô phải van xin và thành thật….

Thật đáng sợ khi tỉnh táo và uất hận đến cùng một lúc. Hận ư? Tại sao anh có thể giận dữ đến mức độ này?

Tín đã hôn cô, Lân quyết định. Gã phản phúc đó đã hôn người con gái của anh và cô không kịp chống cự… Anh giãn ra với ý nghĩ đó. Nó phải là như thế. Cô không phản bội anh, không thể…

Nhưng chuyện gì xảy ra nếu nó không phải? Nếu cô tự nguyện, hay tệ hơn, cô quyến rũ Tín? Không có khả năng, Ơtec không phải loại con gái đi quyến rũ đàn ông. Nhưng với anh, chẳng phải cô làm anh điên đảo?

Tốt nhất không phải vậy. Nếu cô phản bội anh như thế, Lân không tin mình sẽ tha thứ được cho cô, anh sẽ làm cô phải hối tiếc. Nhân tiện, anh sẽ xé xác thằng bạn đó.

Tệ hại nhất, nếu cô yêu hắn ta? Em yêu hắn?

Không thể nào, không thể khi mà cô nhìn anh như thế, khi mà họ bên nhau như thế. Cô là của anh. Lý trí của Lân quyết định ngay cô không thể yêu Tín. Thực tế, anh nghĩ cô không thể yêu ai ngoài Lân. Cô phải yêu anh, chỉ có anh thôi. Lân không chịu nổi ý nghĩ cô không có chút tình cảm với anh. Cô ấy phải yêu anh say đắm mới phải…

Nhưng nụ hôn đó?

Nếu cô yêu Tín, anh sẽ làm gì? Lân bỗng nhiên cảm thấy cơn giận dữ của mình xìu xuống một cách đáng ngại. Anh không biết phải làm gì. Lần đầu tiên trong đời, Lân không biết phải đi tiếp như thế nào. Anh không biết phải làm gì… Nếu em yêu hắn? Làm thế nào cô có thể yêu cái gã tóc xoăn đó, hắn chẳng được gì ngoài bề ngoài tạm được, gia thế không ra gì, đầu óc rỗng tuếch, tính tình… Hồi năm nhất, hắn từng bị cảnh cáo vì say rượu đánh nhau…

Nhưng có hề gì nếu cô yêu hắn. Lân cảm thấy một sự đau đớn đột ngột không quan hệ gì với lòng tự trọng của anh. Con quái vật trong tim anh biến mất, để lại một lỗ hổng toang toác. Nếu không có cô… Con quái vật đã di căn, gặm nhấm một cái gì đó trong dạ dày anh, khiến Lân choáng váng. Nếu cô bị bức ép, anh sẽ giết, sẽ xé xác gã đàn ông đó. Nếu cô phản bội anh, Lân cũng sẽ giết gã, giết gã và bắt cô trở về đầu cúi xuống trong hối lỗi cùng cực, nhưng vẫn là của anh. Nhưng nếu cô không quay về, nếu cô yêu hắn… Lân buông tay, anh không biết phải làm gì. Anh thậm chí e mình không đủ sức để đấm vào mõm thằng vô lại mà cô yêu…

Lân bước ra khỏi phòng tắm.

Hy vọng là không, không phải thế. Cô có thể không yêu anh, chưa yêu anh, nhưng Lân không chịu nổi ý nghĩ cô yêu người con trai khác. Một gã ít xứng đáng với cô hơn anh, một gã ngoài anh.

“Lân!” Lan nói, cô đón anh ở bên bàn ăn. Lân nhìn cô, trong phút chốc thậm chí quên béng cô là ai.

“Em làm gì ở đây?” Anh liếc nhìn bữa ăn trên bàn đang bốc khói nghi ngút, nhìn Lan đang mặc cái tạp dề màu đỏ. Ơtec cũng từng mặc nó, có một lần cô nấu bữa trưa cho anh. Cô ấy rất khéo tay. Hai người ngồi bên nhau trong căn bếp nhỏ của anh, giống một cặp mới cưới…

“Em tới làm cơm cho anh.” Lan nói. “Em nấu toàn những món anh thích.” Cô cười rất tươi, nụ cười như hoa hướng dương rực rỡ, nhưng anh lại nhớ Ơtec cười khác kia, khoé môi cô khẽ nhấc lên, rồi…

Anh liếc nhìn nhưng món ăn trên bàn, cơn đói không xuất hiện. Có cái gì không đúng, đầu anh tràn ngập ký ức về bữa ăn Ơtec nấu.

“Xin lỗi em, nhưng anh e khẩu vị của anh đã thay đổi.”

Lan nhìn anh, vẻ mặt cô khiến anh phải thương cảm. Có gì khác không? Khi người con gái này đi lấy chồng, cũng là người con gái của anh phản bội anh, Lân cảm thấy tức giận, cảm thấy bất ngờ… Nhưng anh không hận cô, anh không có cảm xúc mãnh liệt đó. Tại sao? Thậm chí bây giờ anh còn thấy thương cảm cho cô.

Trên mắt cô có quầng thâm mà giờ Lân mới để ý thấy. Ngủ không ngon giấc, có lẽ là do bận rộn bài vở, có thể là do hôn nhân không hạnh phúc. Lân nhận thấy mình chẳng quan tâm.

“Em đến tìm anh, Lân. Em muốn trở lại. Đây vẫn là tổ ấm của chúng ta, phải không?”

Tổ ấm. Đó là từ do Lan tự gọi, cô thích theo phong trào, thích xưng hô với anh là chồng, vợ, thích gọi căn hộ của anh là tổ ấm. Không ngờ chỉ trong nháy mắt cô đã làm vợ người ta, gọi người khác là chồng. Lân cảm thấy có chút nực cười. Anh phát hiện ra mình chưa từng hiểu cô gái này, cũng chưa từng muốn hiểu.

Thấy Lân không nói gì, Lan tiếp tục. “Em sẽ vẫn là của anh. Em luôn là của anh. Em sẽ ly hôn. Gã đó thậm chí còn chưa được chạm vào người em. Lân, em…”

“Lan,” Lân ngắt lời cô “hãy dừng lại ở đó thôi.” Vì lòng tự trọng của chính em. “Không, Lân. Anh không hiểu. Em yêu anh, chỉ anh thôi. Em là của mình anh.”

“Nhưng bây giờ anh không cần em nữa.” Lân không còn kiên nhẫn để lựa chọn từ ngữ. Anh định nói, anh đã có người con gái khác, nhưng một thứ quái quỷ gì đó cười nhạo anh rằng Anh có chắc cô ấy là của anh không?

“Em xin lỗi, Lân. Hãy tha thứ cho em. Em biết anh yêu em… không phải cô gái kia, em biết, em biết anh chỉ dùng cô ta để thức tỉnh em.”

Lan vẫn nói. Bỗng nhiên Lân thấy bực bội. Sao cô có thể coi Ơtec thảm hại như vậy. Cô ấy thông minh, xinh đẹp, trong sáng, cao thượng, một nàng công chúa, một nữ thần. Làm thế nào người ta có thể dùng cô ấy để làm gì đó?

“Nếu đến đây chỉ để nói điều đó thì em có thể về được rồi.” Lân vẫn nói lạnh băng. Gương mặt anh có sự mệt mỏi. Lan vẫn không chịu buông.

“Em xin lỗi, Lân em đã sai. Không có ai yêu em nhiều như anh. Em xin lỗi..” “Xin lỗi. Nhưng anh nghĩ anh không hề yêu em.” Lan không tin.

“Đừng nói thế, Lân, em biết anh vẫn còn yêu em.” “Không phải là không còn, anh rất tiếc, anh nghĩ chưa từng yêu em.”

“Không, đừng trừng phạt em như thế. Em biết anh yêu em. Hàng trăm lần anh nói với em những lời yêu thương đó…”

“Anh nghĩ hàng trăm lần anh nói yêu em đều là anh tự dối chính mình hơn là muốn gạt em. Nhưng anh chỉ mới yêu một lần duy nhất trong đời. Và anh nghĩ đó không phải em.” Cùng lúc khi anh nói, lý trí anh cũng phát hiện ra. Một con sóng tràn qua người anh.

Giống như kẻ mù tìm ra chân lý!

Phải. Tại sao đến lúc này anh mới nhận ra điều đó. Không phải anh chưa từng, anh đã yêu, đã thực sự yêu cô gái ấy. Anh yêu Ơtec, Nguyễn Dương Hồng Bì. Anh yêu cô gái ấy biết bao nhiêu. Một lần nữa, anh đã tự lừa dối mình, lại hàng trăm lần mỗi khi phải giải thích lý do anh muốn ở bên cô. Phải, anh đã trốn tránh cái lý do thực sự ấy. Anh yêu cô, hơn bất kỳ ai, bất kỳ điều gì trên đời này. Bất kể tình cảm của cô ấy, bội anh, cô không yêu anh… thì anh vẫn yêu người con gái ấy. Trái tim anh, cuộc đời anh, thuộc về cô, mãi mãi. “Không, Lân, em xin anh…” Tiếng Lan rên rỉ không hề lọt được vào tai Lân. Làm thế quái nào mà giờ anh mới nhận ra điều đó?

Anh yêu Ơtec. Anh yêu cô. Cô có biết điều đó không? “Lan, anh xin lỗi nhưng anh phải đi, em còn việc gì nữa không?”

Giọng Lân hốt nhiên thay đổi, từ một âm điệu chán nản, sang một cái gì đó quá đỗi dịu dàng khiến Lan kinh ngạc. Khuôn mặt anh hốt nhiên bừng sáng khi anh nói.

“Em có thể ở lại thêm chút nữa, không sao. Em có thể sử dụng phòng tắm. Nhưng anh sẽ đi ngay bây giờ. Em khoá cửa giùm anh nhé, cứ để chìa khoá lại chỗ cũ.”

Lân vừa nói vừa thay áo sơmi ngay trước mặt cô. Không phải anh thiếu lịch sự. Anh quá vội vã đến quên cả sự hiện diện của cô có mang lại điều gì khác biệt. Lan sững sờ nhìn anh khoác cái áo vét màu xám bạc,

vơ lấy cặp táp và biến mất khỏi cửa. Hoàng tử của cô, hoàng tử từng là của cô. Sao cô có thể để mất anh như vậy, ngu ngốc như vậy.

Hoặc là, cô nghĩ, anh chưa từng thuộc về cô dù cô thuộc về anh.

Lan chậm rãi đứng dậy. Anh đã thực sự tử tế khi đề nghị cô dùng phòng tắm. Cô chỉnh lại bộ dạng của mình, rồi đi ra, không một lần ngoái nhìn tổ ấm ngày xưa của mình, cô khoá cửa. Lan nhún chân, để lại chiếc chìa khoá của Lân vào chỗ cất. Thêm một giây, cô để cả chiếc chìa khoá thứ hai mà cô vốn giữ, đã không còn thuộc về cô, vào đó. Cô sẽ lại khóc, rất nhiều, nhưng không phải ở đây, nơi này. Vĩnh biệt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+