Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 21 -> 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 21: Từ 1 thành 3. Hic hic

Trên đường đi

 

-Này, sao anh không nói
gì hết vậy? Bộ còn giận tôi vụ hồi nãy hả? Tôi xin lỗi mà, đừng giận…….
nè….nèèèèè- nó lay hắn nhưng mãi không ăn nhằm gì- con trai gì mà xấu quá,
không nói chuyện với anh nữa!!!

 

“Lúc nãy ra tay nghĩa
hiệp, bây giờ thì như vậy??? không hiểu nổi, tí nữa là mính nhày vào khen hắn
rồi, cũng may là chưa nói”

 

Nó quay đầu ra phía cửa
sổ, nhìn cảnh vật chạy qua trước mắt. Ngày hôm nay rất vui nhưng cũng xảy ra
nhiều chuyện xui xẻo, không biết rồi sẽ xảy ra những chuyện gì nữa đây!!

 

Nó thiếp đi lúc nào
không hay cho đến khi Quân thắng một cái mạnh thì theo “quán tính” nó rời khỏi
chỗ mình và ngã qua vai hắn. Hắn không đẩy nó ra nhưng cũng không chỉnh lại cho
dễ chịu, cứ để như vậy. Nhìn nó ngủ sao mà vô tư quá, lâu lâu lại còn cười tủm
tỉm (chắc đang mơ được ăn)

 

“Đồ ngốc này ngủ nhìn dễ
thương thật………..Mình đang nghĩ gì vậy chứ. Điên rồi”

 

Quân ngồi trước, nhìn
vào kiếng chiếu hậu và nhìn thấy hết cả những biểu hiện trên mặt hắn, cậu cảm
thấy hơi hối hận khi giành chỗ của Phong và cậu biết chắc rằng mình sẽ có một
đối thủ mạnh.

 

Chiếc xe dừng trước cổng

 

-Này đầu heo, mau dậy
đi, có biết là cái đầu của cô nặng lắm không? Mỏi muốn trẹo cả vai

 

-Ờ….ừm……..- nó vươn vai
ngáp một cái dài

 

Nó nhìn hắn, à không….
nói đúng ra là nó nhìn chằm chằm vào vai hắn nó thắc mắc, một thắc mắc rất lớn
mà không dám nói ra “Không biết lúc mình ngủ có chảy “dòng suối” nào không nhỉ???”
(Eo ~_~!)

 

-Nhìn gì vậy?

 

-Ờ…… Không có gì

 

Nó bước xuống xe, chạy
vào nhà. Hình như ngôi nhà hôm nay có gì đó khan khác. “Ủa? Sao cửa lại mở?
Không lẽ nhà có trộm??”

 

Lò mò, rón rén đi vào
trong, cảnh vật đập vào mắt làm nó không khỏi bàng hoàng

 

-Ááááá………..

 

Nghe tiếng hét thất
thanh của nó, hắn và Phong vội chạy vào

 

-Nhi bị gì vậy?????-
Người lo lắng cho nó nhất vẫn là Quân

 

Đưa tay chỉ vì không nói
nên lời. Cảnh vật đập trước mắt nó bây giờ là cảnh Duy và Long đang nằm trên
ghế salong ngủ ngon lành. Nhưng vấn đề làm nó hét ở đây không phải là hai “ông
tướng” kia mà là vì cái “bãi chiến trường” mà hai tên đó bày ra, những cái lon
nước đang nằm lăn lóc, đĩa phim và giấy báo nằm mỗi thứ một nơi

 

và người phải dọn cái
“bãi” đó xác xuất rơi vào nó là 99.99%

 

Lúc này thì máu nóng của
nó dồn lên tới não, chạy lại giáng cho mỗi tên một đá

 

-YA, HAI CÁI TÊN ĐÁNG
GÉT KIA!!!!

 

Bốp…. bốp

 

Bụp…. bụp

 

Một thứ tạp âm gồm
“tiếng đạp” của nó và theo sau đó là “tiếng rơi” khỏi cái ghế êm ái của Duy,
Long.

 

-Má ơi, trời sập- Long
hét to (!__!)

 

-Sập cái đầu anh á, hai
người dậy mau cho tôi!!!!

 

“Ủa, trong nhà có mưa
hả????”- Long nghĩ rồi đưa tay vuốt mặt (tg không dám tưởng tượng tới cảnh tên
đó thốt ra thành lời và hậu quả là gì đâu….. khùng khiếp!!)

 

-Ủa, Nhi “iu dấu”, sao
lại ở đây??- Duy hốt hoảng khi nhìn thấy mặt nó như là nhìn thấy bà la sát.
“Không lẽ từ lúc sáng mà cô ta còn ám mình trong giấc mơ luôn hả trời?”- Rồi
Duy đưa tay tự đánh vào mặt mình xem đang tỉnh hay đang mơ rồi hậu quả là tự ôm
mặt la đau (tg thề, so với ông Duy với ông Long thì bà Nhi còn “tỉnh” chán)

 

-Hai anh nghĩ cái gì mà
lại bày bừa ra như vậy hả? Biết làm như vậy thì ai chịu khổ không???- nó hét
với tầng số mấy tỉ tỉ tỉ tỉ……… Hz

 

Long với Duy phải bịt
tai lại để bào vệ cái màng nhỉ đáng thương của mình. Lòng tự hỏi tại sao con
nhỏ người nhỏ nhắn thế kia mà hét một cách kinh khủng như vậy. Giọng rất tốt,
very good!!!

 

-Thì có gì đâu! cứ mỗi
cuối tuần là có người đến dọn dẹp mà!

 

Ầm….ầm

 

Lời Long nói như sấm
đánh bên tai nó vậy, bực bội, tức tối…..

 

-Cứ mỗi cuối tuần là có
người đến dọn dẹp???

 

Hắn thì đứng đó tức tối
lắm vì hai thằng bạn nhiều chuyện làm vỡ bí mật của hắn, nhưng hắn vẫn giữ được
bình tĩnh bằng khuôn mặt lạnh lùng vốn có, và cái đầu đang bắt đầu chạy hết
công suất để đối mặt với nó, đứa con gái đang tiến tới chỗ hắn với khuôn mặt
đắng đằng sát khí.

 

-Anh nói đi, họ nói có
đúng không?

 

-Đúng vậy, đó là lúc
chưa có osin, bây giờ thì có rồi!!

 

-Sao?- nóng 70 độ

 

-Không hiểu hả? Cô là
osin mới đó!

 

-SAo?- nóng 90 độ

 

-Từ nay Duy và Long sẽ ở
nhà tôi như trước kia!

 

-NHƯ TRƯỚC KIA!!!- nóng
120 độ

 

-Đúng vậy, trước đây tụi
tôi ở cùng với nhau, từ giờ cô phải phục vụ tụi tôi!!!

 

-PHỤC VỤ!!!- nóng 1200
độ

 

Phải! Hắn là một tên rất
giỏi gây lửa và châm thêm dầu vào lửa. Hắn đưa nó từ 37 độ C lên tới 1200 độ
C. 

 

Và Duy, Long đang cảm
nhận được sát khí đằng đằng toát ra từ người nó, hừng hực và nóng ……. rất nóng

 

“E….e….e….e….. nhiệt độ
cao…. nhiệt độ cao….. báo động….. báo động…..!!!”- tiếng còi báo động đang vang
lên trong người Duy và Long từng hồi, cả hai bắt đầu toát mồ hôi

 

-Hai người, lại đây tôi
nói nghe nè- nói nhẹ nhàng, cười tươi rói..

 

Long với Duy nhìn nó
cười mà sởn hết gai ốc, cả hai rụt rè tiến lại

 

-Dạ….. à quên, “bạn” Nhi
kêu có gì không?

 

-HAI NGƯỜI MAU DỌN HẾT
ĐỐNG BỪA BÃI ĐÓ CHO TÔI!!!!- nó hét với âm lượng đạt cực đại.

 

-Aaaa…. dọn lẹ mày ơi-
Duy ôm tai cùng với Long thu dọn đống bừa bãi…..

Rẹt….. rẹt….. rẹt…..
chạy qua chạy lại, chạy tới chạy lui, chạy xuôi chạy ngược, chạy…….. (hết ý
rồi)

 

Trong khi Long với Duy
bị nó cho tập thể dục thì hắn lại đang cười thầm

 

“Hehe, cho đang đời tụi
bây, dám làm lộ bí mật quốc gia, cho cái con nhóc này xử là hợp lí nhất……”- một
âm mưu hiểm độc, hóa ra hắn chọc giận nó là có ý đồ…

 

Còn Quân thì lại tưởng
tượng ra cái cảnh nó cầm dao thọc tiết Duy với Long mà rùng mình (tưởng tượng
kinh khủng quá!!!)

 

-Xong rồi- Long thở hổn
hển (tự bày thì tự chịu) 

 

-Hai người, khi nào sẽ
chuyển qua đây?- mặt nó vẫn cứ hằm hằm và chưa có dấu hiệu nào cho thấy là
nhiệt độ trong người nó sẽ hạ xuống.

 

-T….to…..tối…. nay- Duy
lắp bắp “Con nhỏ này giống quỉ thật, cái giọng gì mà khỏe thấy ghê”

 

-TỐI NAY????

 

-Này! cô là osin đó, nói
chuyện với chủ như vậy đó hả??- Hắn bắt đầu thấy tôi cho hai thằng bạn nên lên
tiếng cứu giúp (xem ra cũng có lòng nhân từ nhỉ?)

 

-Ax, tức chết đi được

 

Nó vùng vằng bỏ đi lên
phòng, ôm cái gối, ụp cái mặt, xả stress….

 

-Ááááááá………. tức quá
điiiiiiiiii

 

Bây giờ thì Long, Duy,
Quân với dấu chấm hỏi to đùng!!! Không kìm được mình, Quân tức giận, nắm lấy cổ
áo hắn

 

-Câu sử dụng chiêu quái
gì mà khiến cho Bảo Nhi trở thành……. của cậu như vậy???

 

-Chỉ là cô ta thiếu nợ
tôi nên làm để trả nợ thôi!- hắn vẫn thủng thẳng bỏ tay vào túi quần, để mặc
cho ai kia đang nắm lấy cổ áo mình.

 

-Cô ấy thiếu bao nhiêu
tôi sẽ trả!!!

 

-Tôi không thích, tôi
muốn cô ta tự trả

 

-Cậu…..

 

Quân định đưa tay lên
đánh hắn, nhưng Duy với Long đâu thể đứng “làm cảnh” được nên nhào vô kéo Quân
ra

 

-Có gì từ từ nói, đừng
có đánh nhau chứ…

 

-Thôi được, cậu hãy lên
hỏi cô ta đi, nếu như cô ta đồng ý nhờ cậu giúp thì tôi sẽ để cậu trả!!!- hắn
nói chắc nịch

 

“Hừ, nói như vậy không
phải muốn mình làm cho Nhi phải cúi đầu mong mình giúp đỡ sao! Thôi thì thử
xem”

 

Mặc dù Quân biết rằng
khó có thể mà thuyết phục nó, nhưng ở đời mà, chuyện gì cũng có cái sự…… (nói
sao nhỉ)… cái sự lạ lùng của riêng nó, biết đâu cô nàng hứng lên, chịu nhờ Quân
giúp thì sao

 

Cộc..cộc

 

-Quân vào được không?

 

Nó đang trùm chăn trong
phòng gặm nhắm “cục tức”, nghe tiếng Quân nó bật dậy, mở cửa

 

-Có gì không?- cộc
lốc 

 

Quân đẩy nó vào ngồi xuống
giường, dù gì thì ngồi cũng dễ nói chuyện hơn là đứng mà.

 

-Nhi nè, thật ra….. Nhi
thiếu Phong cái gì mà phải làm để trả nợ vậy?

 

-Ờ….. thì

 

“Phải nói gì với Quân
đây? nói là vì mình ăn “hơi” nhiều nên mới mắc nợ, hay nói không nghe lời hắn
thì nhà mình sẽ không cánh mà bay??…..Ax, đau đầu thật”- khóc trong lòng

 

-Nhi cứ nói đi

 

-Ờ……. thật ra thì……
Không có gì đâu, Quân đừng để ý…..

 

-Nhi nói cho……

 

-Quân về đi, Nhi buồn
ngủ rồi- nó cướp lời rồi nằm xuống chùm chăn kín mít.

 

Chap 22: Bắt đầu chuỗi rắc rối trong trường học

Quân thất thiểu đi xuống
nhà

 

Nhìn bộ dạng của Quân,
hắn cũng đoán được kết quả, nhếch môi cười đểu. Chỉ có hai anh chàng Duy và
Long thì vẫn ngây thơ, không biết được mà phải chạy tới hỏi hang, vì hai cậu
mong sao tống khứ con nhỏ đó đi nhanh, chứ người đâu mà dữ như bà la sát, có
ngày đứng tim mà chết

 

-Sao? Có được không?
Được mà phải không? Hãy nói tao nghe đi- cầu mong, cầu mong, gật đầu đi, gật
đầu đi

 

Lắc đầu, cái lắc đầu
thểu não như mấy người bác sĩ sau khi kết thúc ca phẫu thuật với câu nói “chúng
tôi đã cố gắng hết sức”. Quân thở dài một cái

 

-Thôi, tao về đây. Mai
gặp, tụi bây nhớ đừng có mà hành hạ Nhi đó, không thì biết tay tao- Quân trước
khi đi không quên để lại lời hăm dọa

 

-Ờ… biết rồi…. có cho
tiền tao cũng không dám

 

Quân dắt xe ra về, Duy
và Long cũng không nói gì thêm, ngồi xem ti vi cùng với hắn, cả 3 nhìn cứ như
mấy kẻ nghiện ti vi, cứ ngồi dán con mắt xung sướng xem ti vi trong khi có một
con người đang ngồi với bộn bề suy nghĩ 

 

“Ax, bao giờ mình mới
thoát khỏi kiếp nạn này đây???? Lúc nãy mình quát hai tên đó như vậy, không
biết sau này có còn đường sống không nữa, hic hic. Không được, ngày mai phải
giãn hòa với hai tên đó thôi…….. Axxx, nhức đầu thật…. học bài”

 

Đối với nó nhất là ăn,
nhì là chơi, tam là học. Không có gì ăn cũng không có gì chơi thì tự khắc nó sẽ
leo vào bàn học.

 

Nhưng sao lạ quá, đêm
hôm nay sao mà yên tĩnh đến đáng sợ, ngày thường thì “Bảo Nhi, lấy cho tôi li
nước cam”… còn không thì “Đầu heo cho tôi li nước lọc”….. vậy mà hôm nay không
thấy động tĩnh gì. Nhưng nó có biết đâu, có một người đang ngồi cười với ý nghĩ
đen tối “tha cho cô tối nay, vì ngày mai sẽ là tương lai sáng lạng…. hehe”

 

6h30 Am

 

Vì gần nhà hắn không có
tuyến xe bus nên nó đành phải đi cùng với hắn và hai tên kia. Chiếc Mexidex
đứng chờ nó trước cửa nhà, hắn cầm lái còn hai tên choai choai thì ngồi sau và
tất nhiên, bắt đầu ngày mới thì không thể thiếu trận cãi vả của hai đứa tụi nó.
Và như thường lệ, người phát hỏa là hắn

 

-Này, ai cho osin ngồi
chung với chủ như vậy

 

-Chứ sao? Bộ anh muốn
tôi đu căm hả? Mới sáng sớm….. bực mình.

 

-Cô ra cốp xe ngồi đi
(Ặc)

 

-Ngồi cái đầu anh í,
thích thì đi mà ngồi.

 

-Trễ giờ rồi đó hai “ông
bà”- Duy ngăn hai cái miệng đang công kích lại.

 

Đến trường

 

Việc đầu tiên là nó chạy
vào Woasinton City (WC do you know?) một phần là để né tránh mấy ánh mắt soi
mói, một phần là nó muốn rửa mặt cho tỉnh ngủ vì tối hôm qua tức khuya “dùi mài
kinh sử”.

 

Rửa mặt xong, mát rượi,
mặt mày tươi rói đi lên lớp. Vừa đi vừa nhảy, vừa lên đến lầu một thì có năm
thằng con trai ngồi trên tay vịn cầu thang, nhưng nó suốt cuộc đời vẫn cứ vô tư
như vậy, để ý chi mấy thằng dở hơi đó, vẫn hí ha hí hửng đi như không có gì.
Nhưng nó đâu biết các chàng đây đang đợi nó. Thấy nó tới cả năm thằng nhảy
xuống chặn đường.

 

-Làm gì vậy? Tránh ra-
nó nói giọng lanh băng, chắc là nó đã ngửi thấy mùi xác khí ở đây rồi.

 

-Ồ, làm gì dữ vậy? Bọn
này chữ muốn xem thử bạn gái của hội trưởng hội học sinh là người như thế nào
thôi, xem ra cũng được, rất có cá tính- tên cầm đầu lên tiếng

 

-Đủ chưa? Có gì thì cứ
tìm hắn đi, sao ai cũng nhắm vào tôi hết vậy! mà hắn cũng không phải là bạn
trai của tôi cho nên đừng có đứng đó mà nói nhăng cuội…. Phiến phức

 

Nó quay đầu đi đường
khác, nó không muốn bắt đấu một ngày mới bằng một trận chiến như vậy, nó muốn
ngày hôm nay được bình yên. Nhưng hôm nay nó bước chân trái ra khỏi nhà hay sao
ý, vừa quay đầu thì lại có thêm năm tên nữa chặn đầu cầu thang.

 

-Muốn gì đây?- nó bắt
đầu cảm thấy bực mình

 

-Không có gì! Tụi này
chỉ muốn mời bạn Nhi đây tới chỗ này một chút

 

-Không rảnh

 

-Không rảnh cũng phải đi

 

Một tên nói rồi nhảy tới
định tóm nó từ đằng sau, nó đẩy chân ra sau rồi dốc ngược vào bụng tên đó một
phát. “Thằng nhỏ” hưởng trọn cú đá bị bật ra sau.

 

-Khá lắm- tên đầu đàn
“khen nó”

 

Rồi cả chín tên đều nhào
tới, cả chín thằng nhìn vào thì không phải loại bình thường, nhưng nó lại hạ
được rất dễ, hình như nhiệm vụ của bọn chúng là phải bắt cho được nó còn
“nguyên vẹn” thì phải, không thằng nào dám ra đòn cả.

 

-Không bắt được à? Dùng
biện pháp mạnh đi, nhưng đừng mạnh tay quá!

 

-Dạ, em biết rồi

 

Sau khi tên cầm đầu nhận
lệnh từ một người nào đó qua cái tay nghe thì hắn ra hiệu cho bọn kia bắt đầu
ra tay. Nó cứ như vậy, đấm đá đến mệt, đang vào thể chuẩn bị cho một tên ăn cú
đá 360 độ của nó thì bị một tên chụp tay nó lại bẻ ngược ra sau..

 

-Aaa…… Ya…. Buông ra…..
buông ra….. – nó mất thế nên không phản công được gì cả, tiếng hét của nó vang
ầm cả trường.

 

Nó “được” đưa đi, hai
tay nó được trấn giữ bởi hai tên nhỉn vào cứ như là áp đảo phảm nhân. Lạ thật,
tại sao hôm nay trường vắng hoe không một bóng người như vậy chứ, ngay cả thầy
cổ cũng không thấy, không lẽ vào lớp hết rồi sao

 

“Chết thật, mình lại
đụng trúng cai tên quái ác nào đây? Không được, phải dùng kế thôi”- nghĩ rồi nó
dùng sức bình sinh hét lên

 

-Aaaa…… Con chuột….. con
chuột…..- nó ra sức nhảy rồi hét toáng lên

 

-Chuột nào?- một thằng
nhíu mày hỏi

 

-Ủa? hổng sợ chuột hả-
nó ngớ người (Tg thật sự không biết sao bà này học giỏi, con trai mà bả đi hù
chuột)

 

-Mấy tuổi rồi mà còn sợ
chuột?

 

-Ờ….. tôi giỡn á… hì hì-
nó cười giải lải rồi lại chỉ tay về phía sau hét to- A…. Phong… anh đến cứu tôi
phải không???

 

Cả đám vừa nghe nhắc đến
hắn thì quay đầu lại nhìn, chỉ chờ có vậy, nó đạp cho hai tên đang đứng gần
mình nhất mỗi đứa một phát rồi cùng bỏ chạy…

 

-YA, CON NHỎ KIA, ĐỨNG
LẠI

 

“Chúa ơi, bây giờ chạy
đi đâu là tốt nhất đây hả Người???”

 

Tất nhiên là cái khả
năng chạy của nó thì không tên nào đuổi kịp nó hết, nó cứ bị đuổi chạy qua chạy
lại, tìm một bóng người, một tia hy vọng nào đó để cứu giúp. Nhưng vô vọng,
càng vô vọng hơn khi cái tên muốn bắt nó thật sự có nhiều đàn em.

 

Một lúc sau cứ như là
hắn biết được chuyện nó đang cho đám đàn em của hắn tập chạy “Maratông” thì lại
cho thêm một đám nữa chặn đầu nó, hết đường chạy.

 

Chap 23: Giải cứu

Reng…..

 

Tiếng chuông vào học
vang lên, bây giờ thì nó chính thức đi trễ sau giáo viên

 

“Ax, điên thật, vậy là
trễ giờ rồi, cái bọn đáng gét này”

 

Máu nóng nó dồn lên tới
não, con ác quỷ trong người nó bắt đầu trỗi dậy, điên tiếc, nó nhào vào đánh,
đánh cật lực, đánh hết sức.

 

Một tên nhào tới thì bị
nó tung ngay cú đá cao ngay mặt ngã nhào ra đất, rồi cứ thế, hai rồi ba thằng
nhào tới, nó đá bên trái, đá bên phải, cú nào cũng chứa đựng sự tức giận của
nó, mỗi lần tung một đòn đánh thì miệng nó lại lẩm bẩm một câu “Phong nguyền
rủa…….. Phong chết dẫm……. vì anh mà tôi cứ bị như vầy….. chết đi…….”

 

Nó cứ coi mặt mấy thằng
đó như mặt hắn rồi cứ nhằm vào đó mà tung ra những cú đánh đá, dồn bao uất ức
bấy lâu nay mà xả.

 

-Đại ca ơi, con nhỏ ấy
điên lên rồi, tụi em không bắt nó được- một tên báo cáo qua tay nghe

 

-Vậy thì dùng biện pháp
đặc biệt đi- ngọng nói bên kia vang lên có gì đó hứng thú.

 

-Dạ

 

Nói rồi tên đó móc trong
túi ra một cái khăn (mà khăn có chứa chất pharmacotherapeutics—> cái khăn
đó tẩm thuốc mê :))), rồi tên đó ra hiệu cho bọn kia đánh lạc hướng nó. Nó cứ
mải mê đấm đá nhưng không quên phòng thủ phía sau. Nó thấy tên đang cầm cái
khăn chạy tới liền tặng ngay một phát, nhưng nó có ngờ đâu đó chỉ là cái bẫy,
bởi tên thật sự cầm cái khăn tẩm thuốc chỉ chờ nó xoay qua xử thằng kia thì
chụp ngay khăn vào nó

 

1s……..2s…….3s………4s………nó
chìm vào giấc ngủ

 

-Đưa nó đi

 

Tên cầm đầu ra lệnh và
nó được một tên nào đó cõng (sướng thế). Chợt! vừa định bước đi thì 3 cái bóng
xuất hiện, một giọng nói lạnh lùng vang lên và có chứa gì đó tức giận

 

-Thả cô ta ra

 

-Chuyện này không liên
quan đến anh, xin tránh qua một bên

 

-Không liên quan đến tôi
hay….. tôi là tất cả lí do của việc này? Nhưng dù gì thì là hội trưởng hội học
sinh, tôi không để chuyện này xảy ra được- Đúng, Phong đã xuất hiện.

 

“Đại ca, lộ rồi”- một
tên đứng sau cố gắng báo cáo tình hình cho cái kẻ được gọi là đại ca kia

 

“Tìm cách đem con nhỏ đó
tới đây, đánh lạc hướng đi”

 

-TỤI BÂY NHÀO LÊN!!- dứt
cuộc nói chuyện, tên đó ra lệnh cho đám đàn em nhào tới

 

-Hai cậu, vây hai bên,
đừng để tên nào chạy thoát- Phong ra lệnh cho hai cái người còn lại đó là Duy
và Long

 

Tổng cộng tất cả gồm 12
tên, 3 tên bắt đầu tiến lên trước mặt Phong, người run run, xem ra tên nào cũng
có vẻ “dè chừng”, nhưng vì lệnh của “đại ca” đã ban ra nên cả 3 nhìn nhau rồi
nhào tới, Phong nhếch môi cười, lựa tên gần nhất sút một cú thật mạnh rồi sẵn
thế xoay người đá vào gáy tên kế đó và khuyến mãi luôn cho tên cuối một cú 360
độ. Khi tiếp “tiếp” xong ba chiêu, cả ba nằm lăn lộn dưới đất mà chưa kịp trở
tay

 

Con người Phong là vậy
nếu dùng văn không được thì phải dùng võ, mà đã dùng võ thì không nương
tay 

 

Cùng lúc đó, tại chỗ Duy
và Long, cả 2 cũng đang “đón nhận” 3 tên khác. Nhưng Duy, Long thì có vẻ còn có
lòng nhân từ, vẫn cho bọn chúng một cơ hội

 

-Muốn từ bỏ hay chiến
đấu?- Long hỏi một câu cụt ngủn không đầu không đuôi

 

Trong đó thì Duy lại đưa
là một lời đề nghị rất ư là…….

 

-Thả người đi, đánh chi
mệt

 

Nhưng cả hai đều nhận về
sự phản công của các tên kia điều đó cho thấy đàm luận không thành nên bắt đầu
thủ thế

 

Long cho tên “xí xọn”
nhào lên trước một đấm vào mặt rồi “tặng” thêm một cái đạp vào bụng làm cho tên
đó phải ôm bụng lăn lộn, rồi tiếp tục xoay người qua chụp tay tên đang có ý đồ
đánh lén bẻ ngược ra sau làm cho tên đó la oai oái và hạ luôn tên còn lại.

 

Duy thì lại không đánh
đá mà cứ đứng vờn cho mấy tên đó mệt rồi đứng cười đắc chí, tại cai sự tự cao
đó của mình mà không chú ý nên bị một tên nên vào lưng phát đau điến

 

-Ui da! Bực mình rồi,
không giỡn nữa

 

Nói rồi nhào tới sút cho
ba tên mỗi cú nằm lăn quay

 

Còn lại 3 tên đang giữ
nó bắt đầu run sợ. Chỉ có cái tên lãnh đạo là mặt vẫn thản nhiên. Đúng vậy!
Phải có tài thì mới được lãnh đạo. Có lẽ, trong cả đám, đó là tên giỏi nhất.

 

-Tôi với anh sẽ đấu, nếu
tôi thắng thì anh phải tránh ra, nếu anh thắng thì tôi trả người

 

-Được thôi

 

Nói rồi tên đó tiến lên
phía trước bắt đầu thủ thế. Phong chạy tới đá cao ngang đầu, đưa tay kháng đỡ
cú đá tên đó xoay người đá lại Phong một cú ngang lưng, Phong cúi người tránh
rồi trả lại đòn, cứ đánh rồi né. Tên đó thật sự võ công cũng điêu luyện nhưng
có lẽ hắn cho đạt đủ trình độ để là đối thủ của Phong

 

Sau khi ra các đòn, cả
hai bắt đầu thấm mệt, Phong đợi lúc tên đó sơ hở, tặng ngay một phát vào bụng
rồi đá thẳng vào đầu làm cho tên đó gục hoàn toàn

 

Tiến đến chỗ hai tên còn
lại, buông ra một câu đầy xác khí

 

-Sao! Muốn tiếp tục
“trận đấu” không?

 

-Không ạ, của anh đây
(trao hàng…….hàng là nó đó)

 

Bế nó trên tay, Phong
dặn dò hai tên còn lại

 

-Về nói với “cậu ta” nếu
muốn thì cứ tìm tôi và còn nữa, mấy bọn nhóc các cậu ra về gặp tôi để lãnh án
còn nếu như muốn trốn thì sách gặp đi rút hồ sơ đi là tốt nhất.

 

Bước đi và một lần nữa
nó lại “được” gặp chị y tá. Lần đầu là bất tỉnh, lần này thì ngủ. Không biết
tương lai nó sẽ còn vô đây mấy lần nữa. Nhưng chắc là nó sẽ được nghỉ mấy tiết
đầu đấy

 

-Hai cậu lên lớp đi

 

-Ừ, đi đây, chăm sóc cẩn
thận nhá- tên Duy cười gian xảo rồi cùng Long trở về phòng học thân yêu

 

Chap 24: Hiểu lầm

Cùng lúc đó, tại một nơi
khác của trường học

 

-Xin lỗi đại ca, tụi em thất
bại rồi- một tên cúi mặt hối lỗi

 

-Tụi bây không phải là
đối thủ của Phong. Dù sao thì tao chỉ muốn thử thôi, xem ra thì hắn ta thật sự
quan tâm con nhỏ đó, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi!- cười, một nụ cười hiểm
độc.

 

Tại phòng y tế

 

“Đúng là! may cho cô
thật, nếu như lúc đó bọn chúng không bắt cô thì hôm nay tôi đã cho cô “tập thể
dục buổi sáng” rồi, cứ hưởng thụ đi, sau này sẽ tính lại với cô….” (gian xảo
quá)

 

2 giờ sau

 

-Oáp…… Ủa? sao mình ở
đây?- Thuốc hết tác dụng, nó thức dậy, rồi lại chẳng nhớ gì

 

“À! Nhớ rồi, mình bị……
Nhưng bọn chúng bắt mình tới đây làm gì? Bắt xuống phòng y tế sao???”

 

Quay qua quay lại thì nó
lại thấy hắn, cái con người đang ngồi chễm chệ trên ghế nhìn nó không chớp mắt.

 

Tức giận, tự dưng nó cảm
thấy tức giận vô cùng. Tại sao hắn lại cho người bắt nó chứ? Không kìm được nữa
nó hét lên

 

-Đồ biến thái, thì ra
anh là người kêu bọn họ bắt tôi tới đây sao? Anh nghĩ tôi là đồ chơi của anh
hay sao hả?

 

Im lặng, không gian im
lặng, hắn không nói gì cả điều đó làm nó càng thêm tức giận hơn và chắc rằng
hắn chính là người bày ra những chuyện này.

 

-Anh nói gì đi chứ? Anh
kêu người bắt tôi làm gì hả? Anh nghĩ mình là hội trưởng hội học sinh thì muốn
làm gì thì làm sao? Đồ đê tiện…….

 

Hắn tức giận, thật sự là
rất tức giận, hắn đã cứu nó mà nó lại nghĩ hắn là loại người như vậy! Thật sự
đối với nó, hắn xấu xa như vậy ư? Nó nghĩ hắn đê tiện ư? Đứng dậy, hắn bỏ đi
không nói một lời nào. Để lại nó với muôn vàng câu hỏi và sự khó chịu không
người. Bức bối!

 

-Hắn đã làm gì mình chứ?
Tại sao lại làm như vậy? Tại sao không trả lời? Hắn có làm chuyện này không?
Chắc là có rồi, có làm nên hắn mới không giải thích được chuyện này………

 

Hắn bỏ đi, đi đâu hắn
cũng không biết, chỉ biết rằng mình cứ đi, đi cho khuất mắt nó. Hắn không về
lớp cũng không về nhà…… đi mãi ra đến sân sau trường, hắn ngồi dựa mình vào ghế
đá như muốn xua đi mọi thứ lúc này. Mệt mỏi!

 

Nó trở về lớp, hôm qua
nó đã nghỉ ở phòng y tế rồi, hôm nay phải lên học thôi.

 

Vừa lên tới lớp thì đã
thấy Duy với Long nhào lên chỗ nó

 

-Cô tỉnh rồi à

 

-Sao? sao hai anh biết?
Không lẽ hai anh…… hai anh đã cùng hắn làm chuyện đó hả?

 

-Là sao?- Long ngớ
người, không hiểu đang có chuyện gì

 

-Hai anh cùng với hắn
kêu người bắt tôi phải không?- Nó lại tức giận, tức muốn điên lên được.

 

-Cô nói gì vậy? Tụi tôi
đã cứu cô mà!!

 

-Cứu tôi? Là….. là sao-
nó lắp bắp

 

-Thì lúc đầu giờ, cô
biến đâu mất. Vào lớp hơn 10” lại không thấy cô đâu lại nghe thấy tiếng ai la
ó(ở lầu 1 mà lầu 3 còn nghe là hiểu cái miệng nó to cỡ nào !!), cứ nghĩ là mấy
đứa nào giỡn nên la hét như vậy, nhưng chuông reng mà chưa thấy cô nên tôi Duy
và Phong đi xuống thì thấy cô bị ngấm thuốc rồi…..Vậy đó!- Long kể lại đầu
đuôi sự việc, cùng với cái mặt “đã làm ơn mà còn mắc oán” (~_~!)

 

-Thật sao?

 

Nó hiểu lầm hắn rồi sao?
Hắn đã cứu nó, không phải hắn kêu người bắt nó. Sao hắn lại không giải thích
chứ? Nó đã nặng lời với hắn quá chăng. Có lỗi, cảm thấy có lỗi quá, không được!
Nó phải tìm hắn để xin lỗi thôi. Nhưng! hắn đâu rồi, hắn không có ở lớp. Quân
đâu? Quân cũng biến đâu mất. Đã có chuyện gì?

 

Cả ngày hôm nay nó không
học được gì, chẳng có chữ nào vô đâu nó cả. Vừa nghe chuông vang lên nó đã cất
hết tập vở vào cặp, chạy đi tìm hắn. Nhưng hắn đâu rồi? Tìm khắp trường cũng
không thấy, gọi điện thì hắn không bắt máy

 

-Chắc là về nhà rồi……
mình cũng phải về thôi.

 

Nó thất thểu đi bộ về,
trong lòng cảm thấy nặng trĩu. Nó hối hận quá, tại sao lúc đó nó lại hấp tấp mà
kết luận như vậy chứ? Nếu như lúc đó nó đừng quá lời như vậy. Haizzz

 

-Áááá………

 

Đi qua con hẽm nhỏ nó
nghe thấy tiếng hét. Giật mình chạy lại, một đứa con gái đang bị năm thằng con
trai vây lại, máu anh hùng nổi lên. Nó nhặt ngay cây gậy gần đó và chạy tới đạp
đá cho mỗi thằng một phát. Nhanh chóng, cả năm thằng đều bị hạ, lạ thật! Nó nắm
tay đứa con gái kéo chạy đi càng xa chỗ đó càng tốt

 

-Em có sao không?- nó lo
lắng hỏi

 

-Em không sao!- đứa con
gái mắt ngấn lệ

 

-Em cũng học trường Blue
Star hả?

 

-Dạ. Em học lớp 10A1,
cảm ơn chị đã giúp em

 

-Không có gì, chị tên là
Bảo Nhi học lớp 11A1, còn em?

 

-Em tên Nguyệt Mỹ

 

-Ừ, Nhưng em làm gì mà
bị bọn chúng chặng đường vậy?

 

-Em không biết! Bọn họ
nói rằng em đụng đến người của bọn họ. Mà em có biết chuyện gì đâu

 

-Ừ, lần sau em nhớ kêu
người đi cùng, đừng đi về một mình nữa nhé!

 

-Em……. đi cùng chị được
không ạ?- con bé rụt rè nói.

 

-Được thôi, số điện
thoại của chị đây, có gì thì cứ gọi cho chị nhé- nó lấy giấy bút ra và viết.

 

-Em biết rồi

 

-Thôi, chị đang có
chuyện đi trước nha.

 

——————-

 

PROFILE

 

Tên: Hạ Nguyệt Mỹ

 

Cũng học trường Blue
Star, có ngoại hình và gương mặt xinh xắn. Và thân phận của cô bé mọi người sẽ
biết khi đọc tiếp

 

——————

 

Kết thúc cuộc đối thoại,
nó bắt tuyến xe bus gần đó để về, nó còn phải tìm hắn để xin lỗi nữa!!

 

Cùng lúc đó ở trong
trường

 

Hắn đang đứng cùng Duy
và Long. Trước mặt hắn là bọn nhóc lúc sáng đã đến bắt nó không sót một tên nào

 

-Được rồi. Vì chuyện hôm
nay không có gì lớn nên các cậu chỉ cần quét dọn trường cho tôi trong vòng 1
tuần thôi. (theo như các bạn đã biết thì đây là trường quý tộc và so về độ lớn
thì có thể nói là “bự khủng” cho nên cũng có thể hiểu hình phạt này là nhẹ hay
nặng) Và tôi sẽ cho người giám sát. Nếu ai trốn thì hình phạt sẽ tăng lên gấp
đôi. Nhớ đó

 

Nói rồi hắn cùng Duy,
Long bỏ đi. Để lại bọn nhóc ôm nhau mà đau khổ.

 

Nó về nhà. Tìm khắp nhà.
Phòng hắn không có, phòng khách cũng không, phòng tắm cũng không nốt. Duy, Long
cũng không thấy đâu. Có chuyện gì vậy chứ?

 

-Buồn thật, tự dưng cả 4
người đều biến đâu mất…….

 

Chap 25: “Hôm nay mày sẽ bị xử tội”

Đang ngồi ôm gối trong
phòng thì nó nghe thấy tiếng mở cửa. Nó vội quăng gối chạy ra thì thấy Duy và
Long bước vào và hai tay hai đang vác hắn trên người.

 

-Có chuyện gì vậy? Anh
ta bị gì vậy?- thấy cái cảnh ngay trước mặt nó vội chạy tới đỡ phụ, lo lắng
hỏi.

 

-Tôi không biết, tự dưng
lại dời đi uống rượu, trước giờ có như vậy đâu- Duy nhăn nhó

 

Long không nói gì, hình
như cậu ấy biết lí do, chỉ lặng lặng đưa hắn về phòng. Tại sao hắn lại uống
rượu chứ? Không lẽ vì nó sao? Nhìn thấy dáng vẻ hắn lúc đó sao nó thấy khó chịu
quá, nó thấy mình càng có lỗi hơn. Rồi nó quyết định đi nước chanh cho hắn uống
rồi sẵn tiện chuộc lỗi với hắn.

 

Đem li nước chanh vào
phòng hắn, nó lôi hắn dậy, cố tìm đủ mọi cách trút cho được số nước đó vào
trong người hắn để giải rượu, như vậy thì hắn mới tỉnh lại và nó mới có thể
chuộc lỗi được

 

-Nè….. anh dậy uống đi
cho tỉnh…….- nó lay hắn liên tục, dùng hết sức đấm đá, lôi kéo

 

Cuối cùng thì hắn cũng
ngồi dậy và uống, nhưng hắn cứ lẩm bẩm cái gì ấy, nhỏ quá, nó không nghe được.
Sau một lúc đầu óc quay cuồn, hắn bắt đầu tĩnh lại, nhìn thấy nó hắn nhăn mặt,
hơi men rượu vẫn còn trong người, hắn lạnh lùng quát

 

-Cô vào đây làm gì?

 

-Tôi đem nước chanh cho
anh uống thôi

 

-Tôi uống rồi, giờ thì
cô đem ra ngoài đi

 

-Nhưng, tôi muốn…….

 

-Tôi không muốn nghe

 

Rồi hắn nằm xuống lấy
gồi chùm đầu lại. Thất vọng, nó bỏ về phòng, tự trách mình tại sao lúc đó lại
nông nỗi chư vậy chứ. Chán nản nó đi ngủ sớm.

 

Sáng hôm sau như thường
ngày nó nghe tiếng gõ cửa

 

-Bảo Nhi, cô dậy chưa
vậy

 

Nó bật dậy, hắn hết giận
mình rồi sao? Qua kêu mình như vậy là hết giận rồi, vui quá! nó chạy ra mở cửa

 

-Anh hế…. Ơ, Duy hả? Đợi
chút, tôi thay đồ rồi sẽ xuống ngay

 

Thất vọng quá, là Duy
chứ không phải là hắn, hắn vẫn còn giận. Hôm nay hắn không lái xe nữa, hắn
không ngồi cùng nó, hắn ngồi cùng Duy và Long lái xe. Buồn thật!

 

Vào lớp gặp Mi, Lam nó
liền chạy xuống, có lẽ Mi, Lam là người duy nhất có thể làm nó vui hơn

 

-Nhi, hôm qua mày mất
tích đâu vậy? Tiết đầu thì vắng, vào lớp thì không nói không rằng lại biến đâu
mất!- Mi trách nó

 

-Ờ, tại tao bị giang hồ
để ý thôi, không có gì đâu!

 

-Giang hồ nào? Mà mày có
bị gì không?- Lam nhày tới cầm tay cầm chân nó để tìm xem có bị vết tích nào
không

 

-Tao không bị gì hết, ra
chơi tao sẽ kể cho tụi bây nghe

 

Rồi cứ như thường ngày,
lại nằm lên bàn, nó nhìn hắn. Bây giờ hắn cứ như người xa lạ vậy. Khó chịu quá,
phải chi hắn cứ gây sự với nó, cứ bắt nó chép bài, đằng này hắn cứ im lặng như
vậy, thật đáng sợ

 

Hai tiết học hôm nay sao
mà nặng nề quá. Vừa hết giờ hắn lại cùng Duy, Long biến đâu mất. Nó thở dài,
thật sự nó đang rất buồn

 

Bây giờ chỉ có ăn mới có
thể làm cho nó cảm thấy vui hơn thôi, kéo /mi /lam xuống căng tin.

 

Tụi nó chỉ vừa mua đồ,
chưa kịp ngồi xuống thì bị một đám người, cả nam lẫn nữ vây lại

 

-Mày là Bảo Nhi 11A1
đúng không?- một bà chị lớp 12 với mặt mày hung dữ, chắc có lẽ là đàn chị ở đây
đi tới hỏi nó

 

-Có chuyện gì?- nó chán
nản đáp

 

-Tốt, vậy thì hôm nay
mày gọi về nhà kêu gia đình chuẩn bị nhận xác mày đi!

 

-Các người muốn gì đây

 

-Xử tội mày

 

-Tội gì chứ? Rãnh rỗi
thật……

 

-Tội thứ nhất: dám xía
vào chuyện hôm qua của bọn tao (chuyện con bé Nguyệt Mỹ). Tội thứ hai: dám ở
cùng nhà với Phong. Hai tội này thì đủ cho mày vào hòm rồi con ạ.

 

-Thật vô lí. Tôi ở chung
với Phong thì có gì là sai? Còn đi đường gặp chuyện bất bình thì tôi ra tay
giúp thôi

 

-Đừng nói nhiều

 

Bà chị giang hồ đưa tay
hất đổ phần ăn của nó rồi búng tay một cái, cả đám trai có gái có nhào tới. Mi
Lam lập tức bị đẩy ra ngoài như là không được đụng vào trận chiến. Cả hai không
tài nào chen vào được.

 

Nó bắt đầu đánh, đá
ngược, lên gối, xuống trỏ, chiêu nào nó cũng sử dụng. Nhưng đông quá. Có thể
nói là gần như nữa trường tụm vào vậy. Nó bắt đầu đuối sức, bị ăn vài cú đá nó
vẫn đỡ được cho tới khi bị một thằng con trai đạp ngay vào lưng

 

Nó ngã xuống

 

Ngay lúc này đây, nó bị
đánh tới tấp, bị đá, đạp. Từng cú một, nó cảm nhận rõ từng cơn đau đang len
lỏi. Đau lắm! Không chịu nổi nữa, máu trào ra từ khóe môi. Ngay lúc này đây, nó
nghĩ đến hắn, hắn ở đâu? Nó sẽ chết hay sống. Nó ngất lịm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+