Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 56 -> 60 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 56: Dự tiệc

Đến trước một công ty lớn. “Đây không phải là công ty đá quý của nhà hắn sao?
sao lại đưa mình đến đây?” Quăng chiếc chìa khóa xe cho bác bảo vệ xử lí rồi
hắn tiến về phía nó. Nó đang đứng ngơ ngác nhìn sự hoành tráng của công ty
Diamond

Nhìn nó bây giờ cứ như ngày đầu mới đến nhà hắn, vì vậy

“Bóc”

-Aaaaa…….Anh uống thuốc chưa vậy hả??? Sao tự dưng búng tráng tôi chứ!!! Đồ
điên!!! Đồ khùng!! đồ trốn viện…….

-Đúng ra thì tôi không nên biến con vịt như cô thành thiên nga nhỉ!! Vẻ bề
ngoài thiên nga cũng chẳng thay đổi được cái tính con vịt trong con người cô gì
cả!! Cứ như bọn đầu gấu!! 

-Anh nói cái gì???

Hắn cười lớn một tiếng. Lạ thật!! Lần thứ 2 nó thấy hắn cười, sao lại….. đáng
yêu đến vậy??? Nó lại một lần nữa…… đơ 5s

Nhận ra mình đang quá lố, hắn vội ho một cái để lấy lại vẻ mặt lạnh lùng vốn có
rồi lại lên tiếng

-Nghe kĩ đây, lát nữa vào trong đó cô hãy cố gắng làm lơ, đừng nói chuyện với
ai hết được chứ, tránh tiếp xúc với người khác. Khi gặp ba mẹ tôi cô chỉ việc
gật đầu khi tôi ra hiệu, cần thiết thì mới lên tiếng, phần còn lại thì để tôi
lo được chứ??

-Sa…..sao?? Gặ…… gặp ba mẹ anh á?

-Ừ! Đừng lo, cô không ở một mình đâu!!

Sao hắn lại dẫn nó đi gặp ba mẹ hắn chứ? Và “cô không ở một mình” là ý gì? Thật
tình thì nó không hiểu nổi! Nhưng thôi, bây giờ thì tò mò nhất vẫn là bên trong
có gì và ba mẹ hắn trông như thế nào- người mà nó chưa từng nghe hắn nhắc đến.
Vậy nên nó cứ gật đầu cho qua chuyện, chắc là sẽ không có chuyện gì đâu!!

-Khoát tay tôi, và nhớ những gì tôi nói

Nó đỏ mặt, sao lại kêu nó khoát tay hắn chứ? Như vậy chẳng khác nào mấy cặp
tình nhân?? Khoan đã……. Không lẽ hắn muốn……

-Này! Đừng nói là anh kêu tôi đóng giả làm người yêu của anh đấy nhé

-Cũng gần như vậy. Sắp trễ rồi, mau đi!!!

Vội khoát tay hắn, nó và hắn bước vào. Bên trong là một phòng lớn, (kêu là
phòng chứ có khi còn to gấp đôi ngôi nhà của ba mẹ nó) với đèn màu vàng mờ mờ
ảo ảo cùng với một sân khấu có mấy nhạc công đang ngồi chơi nhạc. Và nhiều
người khác. Thanh niên có, trung niên cũng có. Tất cả đều mặc những bộ cánh
sang trọng.

Nó nhìn qua nhìn lại mà chẳng quen ai, thế là quyết định làm quen với…… cái bàn
ăn. Nguyên một bàn ăn dài với vô số các mòn ăn ở trên đó và hầu như thì không
ai thèm động vào. “Nhìn mấy em cô đơn quá!! Thôi để chị xử cho (ặc)”

Và thế là nó bay ngay vào chạy tới chạy lui, mỗi món một miếng và đương nhiên
là vẫn tỏ ra “yểu điệu thục nữ”. Đang cầm cái đùi gà ăn ngon lành (yểu điệu
thục nữ á hả?) thì hắn từ đâu bước tới

-Này, cô làm ơn giữ thể diện dùm tôi một chút. Bỏ xuống và lau đi!!

-Hứ!!- lườm hắn một cái, nó thẳng tay quăng luôn cái đùi gà vào sọt rác. Định
đưa tay lên quẹt miệng thì hắn chụp ngay tay nó lại, rút trong túi áo ra một
chiếc khăn và chùi cho nó. Sao nhìn cảnh này mà nó cứ nghĩ tới mấy bộ phim Hàn
Quốc nhỉ??? Nhưng cảm giác bây giờ thì tim nó đập loạn xạ.

-Đi với tôi!!

Rồi nó lại phải khoát tay hắn, hắn dẫn nó đi tới chỗ một đám người trung niên
trạc tuổi ba mẹ nó đang nói chuyện và trên tay cầm một ly rượu không khác nào
phim Hàn. Chắc chắn bây giờ sẽ là màn chào hỏi thân thiết giữa ba mẹ chồng và
con dâu đây!! Nghĩ tới từ “ba mẹ chồng” nó lại đỏ mặt

Hắn vừa bước đến nói nói gì đó và đám người kia đi hết, chỉ còn lại một người
đàn ông với gương mặt đã in dấu trong cuộc đời lăn lộn trên thương trường và
một người phụ nữ nhìn có vẻ trẻ hơn ông ta. Họ cười với hắn

-Con trai! Cuối cùng cũng chịu đến sao?- người đàn ông nhếch môi cười

Hóa ra đây là ba mẹ hắn. Nhưng sao ba hắn…. nhìn mặt ông ấy lạnh lẽo quá, giống
như hắn vậy. Nó không dám lên tiếng lại càng không dám ra mặt, nó đứng sau lưng
hắn. Vẻ mặt lạnh không hề thay đổi, hắn đáp

-Tôi có lựa chọn khác sao?

-Con đừng nói chuyện với ba như vậy??- người phụ nữ chợt lên tiếng, giọng rất
nhỏ nhẹ.

-Bà đừng có lên tiếng ở đây!!

-Mày đừng có hỗn với mẹ!! Ba kêu mày tới đây không phải để cho mày giở thói xấc
xược ra đâu!! Tới đây một phần là để mở rộng các mối hợp tác làm ăn, một phần
là ba đã cho mày thời gian và mày đã tìm ra một người bạn gái như mày đã nói
chưa? Nếu như chưa có thì hôm nay quyền quyết định sẽ thuộc về ba và mày sẽ
phải chấp nhận như đã cam kết

-Tôi đã có rồi- Vừa nói hắn vừa lôi nó ra trước

Nó hơi sợ khi nhìn vào người đàn ông trước mặt. Nghe cách ông ta nói chuyện với
con trai mình sao mà có gì đó tàn nhẫn quá. Nó cũng không biết phải nói gì nên
cúi gằm mặt. Ông ta nhìn nó rồi lại nhếch môi

-Cũng được đấy, lần đầu tiên thấy mày chịu tìm một đứa bạn gái nhỉ? À, hay là
mày lại vào mấy cái vũ trường tìm một con trong đó để đóng giả

-Ông……

-Thưa bác, cháu không phải là loại người như bác nghĩ, cháu tôn trọng bác nên
cháu hi vọng bác cũng tôn trọng cháu. Rất vui khi được gặp bác- nó biết là hắn
tức giận và nó cũng tức giận không kém, nhưng sinh ra trong mình gia đình được
giáo dục kĩ lưỡng thì nó có thể kìm nén, vẫn cúi đầu chào theo phép tắt.

-Xong rồi phải không? Tôi đi đây

Dứt câu, hắn quay đầu. Không nói gì, nó biết là hắn đang giận nên cứ để cho hắn
lôi đi. Đến chỗ bàn ăn hắn dừng lại, nhìn nó và khẽ nói

-Làm tốt lắm, bây giờ thì chờ tôi một chút, tôi có việc cần xử lí, sẽ quay lại
ngay

Nó đâu cần biết là hắn đi bao lâu. Chỉ cần biết trước mặt nó đây là một bàn ăn
đang “đơn độc” và tiếp tục chén mặc đời ra sao. Sau một lúc, bụng no căng nó
mới chạy đi tìm nhà vệ sinh để rửa tay

Vừa quay đầu thì nó va phải một người đang có ý định đi tới. Vì nó bất cẩn làm
bẩn chiếc áo của người đó nên vội cúi đầu xin lỗi lia lịa, chỉ nghe tiếng gằn
giọng khó chịu phát ra từ bên kia

-Cô đi đứng cái kiểu gì vậy hả? Làm bẩn hết áo của tôi rồi!! Ax

-Xin lỗi….. thật sự xin lỗi mà….. tôi….. Ơ….- nó sững sờ, người đứng trước mặt
nó là……. là Lâm- tại…… tại sao lại….. ở đây?

Nghe nó nói, Lâm quay qua, cũng hơi bất ngờ khi nhìn thấy mặt nó, rồi Lâm cười
đểu một cái

-Cô cũng ở đây sao? Làm sao con người hèn mọn như cô lại được vào đây? À, là
đại thiếu gia Phong dẫn cô đến đây phải không? Không khó đoán nhỉ?

Lâm đang nói gì vậy? Lâm thay đổi nhiều quá!! Cách nói chuyện, cách ăn mặc,
cách nở nụ cười (đểu) mọi thứ đều xa lạ với nó. Nó không muốn nói chuyện với
Lâm nữa, nó quay đi tiếp tục cái công việc đang dang dở- tìm nhà vệ sinh

-Đi đâu vậy? Nhạc lên rồi, nhảy với tôi một bản đi nào- Lâm níu tay nó kéo lại

Chap 57: “Cô ấy là của tôi!!”

-Thả ra…. tôi nói thả ra….. nếu không thì đừng trách – cố gắng nói với gương
mặt lạnh nhất, buông ra một câu hù dọa. Chỉ dọa thôi bởi nó đang mang giày cao
gót và mặt váy thêm việc cần phải “giữ hình tượng” như hắn đã dặn nên nó không
thể ra tay ở đây được.

-Sao? Cô làm gì được tôi? Đi thôi!- Lâm lại tiếp tục lôi mạnh tay nó

-Không!! Buông ra….. buông ra…….

-Bỏ tay ra!!- một giọng nói khác vang lên, đồng thời nắm lấy tay còn lại của nó

Ai vậy nhỉ? Ơ…… là Quân?? Sao Quân lại ở đây cơ chứ?? Quân mặc một bộ vét trắng
khác hẳn với hắn. Nó đang sững sờ? Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Đừng có nói
là nó chuẩn bị làm món đồ giật qua giật lại nhé!!

-Mày là ai? Buông người yêu của tao ra- giật mạnh tay nó, Lâm gọi nó là “người
yêu”???

-Ai nói Nhi là người yêu mày??- Và như thế Quân giật lại một phát

Ôi thôi rồi, Sao lại ác vậy chứ?? Có gì thì kéo nhau ra chụm đầu nói chuyện!!
Cần gì phải hành hạ cái đứa vô tội vạ như nó chứ. Cả hai cứ mày, mày tao, tao,
không ai chịu buông tay nó ra cả, nó cũng cố giật ra mà không được. Mọi con mắt
ở đây đổ dồn về phía tụi nó, dồn về đứa con gái tội nghiệp, dồn về hai con
người đang tuông ra những lời lẽ đầy tức giận

-Cô ta là người yêu tao!!

-Nhi không phải là người yêu của mày!!!

-Cô ấy là của tôi!!

Một giọng nói thứ ba vang lên, hắn tiến lại phía nó. Nhìn thấy hắn nó mừng ơi
là mừng. Vậy là nó thoát rồi, chắc chắn là được yên thân rồi.

Hắn tới giật nó ra khỏi tay Lâm và Quân, khoát vai nó kéo đi. Để lại Quân đầy
ngơ ngác và Lâm nhếch môi một cái “Làm tốt lắm anh họ ạ!! Anh đã thật sự yêu cô
ta rồi nhỉ? Điểm yếu lớn nhất. Haha!! Anh không còn hoàn hảo nữa rồi”

Đi với hắn, lúc nãy hắn nói gì nhỉ? Hắn nói “cô ấy là của tôi sao?” Đỏ mặt, lại
đỏ mặt rồi. Sao hắn lại nói nó là của hắn chứ? Liệu hắn muốn nói nó là…… người
yêu hắn hay là…… osin của hắn nhỉ? Nếu thật sự ý hắn nói là người yêu thì thấy
vui vui. Nhưng nếu nghĩa là osin thì lại thấy thất vọng. Hay là hỏi thử?

-Này!! Lúc nãy……. anh nói….. “Cô ấy là của tôi”….. là có ý gì?

-Ừ thì là của tôi, vậy thôi!!

-Nhưng là…… người yêu hay là…… – nó ngại quá, chẳng dám nói tiếp

Hắn chợt đứng lại, nhìn chằm chằm vào nó rồi chợt mặt hắn gian không tả nổi

-Yêu tôi rồi à??

-G……gì?? Anh mơ sao?? Ai mà thèm yêu anh chứ!!!!

-Ừ! Cô là người yêu (giả) của tôi. Được chứ!!

Nó đỏ mặt, vui thật!! Nhưng sao lại vui???

Rồi hắn kéo nó tới chỗ có mấy người đang đứng ở đó. Ô!! Hình như Long, Duy, Mi,
Lam!!! Càng ở đây lâu nó càng thấy nhiều chuyện rất ư là khó hiểu!! Sao 4 người
đó cũng ở đây??? Và giờ này mới có mặt. 

Hôm nay Mi đeo sợi dây chuyền của tên Long tặng cùng với bộ váy xanh, còn Lam
thì mặc bộ đầm đen tôn lên nước da trắng, cả hai đều rất duyên dáng. Nó phóng
vụt tới đứng ngay chính giữa

-Ơ……đứa nào vô duyên vậy? Người ta đang nói chuyện mà chen vô chín……..Aaaaa.
Con Nhi mày ơi- Mi đang làu bàu thì nhận ra cái kẻ “vô duyên” đó chính là con
bạn thích dùng vũ lực của nó

Lam nghe Mi nói vội nhìn cho thật rõ xem có nhìn nhầm không. Đưa tay dụi mắt
mấy lần, nhỏ vẫn chưa tin vào mắt mình. Long, Duy cũng hơi đơ khi nhìn thấy
hình ảnh “yểu điệu thục nữ” của nó. Khác quá!!

-Mày ơi! Không lẽ nó bị xe đụng nên não có vấn đề hả?- Lam nắm tay Mi nhăn mặt
nhìn nó

-Xe đụng cái đầu tụi bây. Bộ tụi bây mặc váy trang điểm được còn tao thì không
hả?

-Ô! Đúng là con Nhi rồi ^____^!!- Lam nhảy tưng tưng, cái cách nói chuyện này
chỉ có nó mới có thôi

-Tụi bây tới đây làm gì vậy?

-Ờ, Phong mời tụi tao tới nói là dự tiệc cho vui, ai ngờ đâu mày cũng tới, hehe

Rồi lại đứng cười nói rôm rả, quên luôn cái vụ tìm nhà vệ sinh để rửa tay, mà
thôi lúc nãy chùi vào áo Lâm nên cũng sạch rồi :)). Ba đứa tụi nó nói đủ thứ
chuyện trên trời dưới đất. Đương nhiên là Mi với Lam có hỏi hắn dẫn nó tới đây
làm gì và nó trả lời tỉnh bơ rằng “tới đây ăn đỡ tốn tiền”

-Chào mấy đứa, mấy đứa cũng tới đây chơi sao?- Hoàng Yến tiến tới chỗ tụi nó
cười thật tươi. Hôm nay Hoàng Yến diện một bộ váy hồng nhạt hai dây cùng với
mái tóc dài được xõa xuống.

-Ơ, sao chị cũng ở đây?? Còn đây là……- phía sau Hoàng Yến một anh chàng đẹp
trai trong bộ vét lịch lãm bước đến

-À…… Đây là Thiên Vũ….. vệ sĩ của chị- nói rồi chị ta quay sang nhìn Thiên Vũ

-Ờ…… đúng rồi. Tôi là vệ sĩ của tiểu thư Hoàng Yến

Thì ra là vậy, vệ sĩ mà trông đẹp trai kinh khủng. Nó chỉ cười rồi bắt tay với
anh ta, đúng là đẹp trai thật. Dù dạo gần đây nó toàn là tiếp xúc với “nam
nhân”, nhưng anh ta là người thứ hai (sau ai đó) làm cho nó phải nhìn không
chớp mắt.

Hoàng Yến nhìn vẻ mặt của nó rồi chợt cười một cái

-Này, nhóc thích anh ta à? Cho nhóc đấy. Chị đi cùng Phong đây

-Này, tiểu thư…………- chợt Thiên Vũ níu tay Hoàng Yến lại rồi hai người ra kéo
nhau nói to nhỏ gì đó

Nhưng cần gì phải to nhỏ như vậy chứ!! Còn lâu nó mới chịu đi theo cái anh vệ
sĩ đó mà để Phong cho chị ta nhé. Chỉ hơi ngỡ ngàng trước “nhan sắc” đó thôi,
có gì đâu!!

Sau một lúc thảo luận gì đó, Thiên Vũ tiến về chỗ nó rồi cười thật tươi. Chưa
kịp nghe anh ta nói gì thì nó lại nghe tiếng chí chóe nhau ở bên kia. Quay qua
thì……. Ặc, Thảo Trang đang làm gì ở đây???

Thật là càng lúc càng loạn, tất cả đều họp mặt đầy đủ tại đây, và Thảo Trang
với Hoàng Yến đang chí chóe nhau……. vì hắn. 

Ơ, cảnh này nhìn quen quen nhỉ?? Sao giống cái cảnh lúc nãy nó……. Vậy bây giờ
nó có nên tiến lại nói “Anh ta là của tôi” không nhỉ??? Như vậy thì xấu hổ lắm,
nhưng không lẽ để cho hắn đứng và chịu đựng hai người cứ chí chóe nhau cho tới
khi bực bội rồi quát lên “Im hết đi” sao? Như vậy thì sẽ mất thể diện lắm và nó
chắc rằng hắn sẽ không chịu đựng được lâu đâu

Tuy nó vẫn chưa rành về thương trường cho lắm, nhưng nó vẫn biết rằng công ty
Diamond, à không phải gọi là tập đoàn Diamond mới đúng là một trong những tập
đoàn lớn nhất kinh doanh đá quý. Vậy nên, nó quyết định đánh liều đi tới.

Chap 58: Đính ước?????

-Này, anh ta là người yêu của tôi, hai người làm ơn tránh ra dùm một chút- vừa
nói nó vừa hất tay Hoàng Yến và Thảo Trang ra, giọng hơi run

-Ai nói anh Phong là người yêu của mày?- giống cảnh hồi nãy nhỉ

Rồi chợt hắn hất tay Thảo Trang ra, mỉm cười rồi khoát vai nó, kéo lại gần

-Nhi là người yêu tôi, bây giờ thì cô nghe rõ rồi phải không!!

Trang nhìn nó đầy căm phẫn, không ngờ chính miệng hắn cũng thừa nhận rằng nó là
người yêu của hắn, như vậy thì Trang thật sự hết hi vọng rồi. Mà thật ra thì từ
trước đến giờ mọi cố gắng của trang cũng chẳng làm hắn thèm đoái hoài gì tới
nhỏ. Hy vọng của nhỏ mong manh và nó đã làm vỡ vụn tất cả

“Cô hãy chờ đấy, sau ngày hôm nay thôi, chỉ sau hôm nay, cô sẽ phải biến mất
trên thế giới này”

Trang đứng nhìn hắn đang cùng nó đi chỗ khác trong mắt nhỏ lúc này chỉ còn lại
những mong muốn làm cho nó tan biến. Còn Hoàng Yến thì chỉ khẽ cười.

-Xin chào mọi người

Chợt trên phía sân khấu có một người đàn ông bước lên, hình như là MC thì phải.
Nhạc cũng tắt, và ông ta bắt đầu nói

-Thật vui khi các vị khách quý đến đây tham gia lễ mừng 30 năm thành lập công
ty Diamond………..

Và cứ thế ông ta lại thao thao bất tuyệt cái màn lịch sử của công ty và trong
đó có màn liệt kê tên các cổ đông của công ty. Ba của Thảo Trang cũng là một cổ
đông của công ty, tất nhiên là gia đình hắn vẫn giữ số cổ phần lớn nhất. Nhưng
lạ nhỉ, Long, Duy, Mi, Lam được mời đến thì có thể không có tên, nhưng còn
Hoàng Yến, nó không hề nghe nhắc đến vậy thì tại sao Hoàng Yến lại có mặt ở
đây???

-Và sau đây mời ông Trân lên phát biểu

Ba hắn từ từ bước lên sân khấu vẻ mặt rất nghiêm nghị, có khi nào hắn lạnh lùng
như vậy là được hưởng gene di chuyền từ ba hắn không nhỉ? Giọng nói trầm của
ông vang lên

-Hoang nghênh mọi người đến dự lễ 30 năm thành lập công ty, qua ngày hôm nay
tôi hi vọng mối quan hệ làm ăn của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn và bền lâu,
cung2voi71 việc đó, hôm nay chúng tôi xin ra mắt con dâu của tập đoàn họ Trần

“S…….sao…..sao?? Ông ấy……ông ấy vừa….. vừa nói gì vậy chứ??”- nó sửng sốt khi
nghe ba hắn phát biểu, ông ấy gọi nó là con dâu, không phải là nó bị gán với
hắn như vậy và không có đường lui đó chứ??? Không thể được!!!!

Sau câu nói của ông Trần, Mi, Lam, Duy, Long và cả Thảo Trang đều sửng sốt.
Long, Duy, Mi, Lam có thấy cảnh lúc nãy, nhưng chỉ nghĩ là nó và hắn đang diễn
kịch thôi. Còn Thảo Trang thì không ngờ lại gọi nó là “con dâu”. Nó bắt buộc bị
kéo lên sân khấu để ra mặt cùng hắn. Tim nó nhảy loạn xạ, nó sợ sứng trước đám
đông và bây giờ lại còn trong một hoàn cảnh rất……….. Nhích từng bước chân, nó
khoát tay hắn tiến lên.

Hắn cũng hơi bất ngờ khi ba hắn lại làm như vậy, không hiểu được ý đồ của ông
ta là gì? Tại sao lại công khai mối quan hệ của nó với hắn như vậy!! Rốt cuộc
là ông ta muốn gì???

Ngay cạnh cửa ra vào, Quân đang đau nhói, lúc nãy khi nó đi theo hắn, Quân cảm
thấy hơi khó chịu nên đã ra ngoài để thoái mái hơn. Nhưng không ngờ, vừa quay
trở lại Quân đã nghe thấy ông Trần nói. Vậy là Quân đã thua rồi sao? Nhi đã
đồng ý cưới Phong rồi sao? Quân đã mất đi người con gái mà cậu yêu nhất rồi
sao? Vừa nghe tin tìm thấy Nhi, Quân đã vội quay về mong sẽ hoàn thiện được
tình yêu nhỏ bé của cậu. Nhưng không ngờ, bây giờ Nhi đã là của người khác. Chỉ
trong tích tắc, mọi thứ tan biến.

Tiến lên sân khấu cùng hắn, nó còn không thể mở lời. Hắn biết điều đó nên hắn
chỉ để nó đứng đó và hắn lo liệu phần nói.

-Đây là Bảo Nhi, cô ấy là vợ chưa cưới của tôi!!- Hắn vừa dứt câu, nó sững sờ

Thật ra hắn nói như vậy là vì ba hắn đã nói nó là “con dâu” vì vậy hắn không
thể dùng từ người yêu hay bạn gái được. Câu nói của hắn cứ như lấy dao cứa vào
tim Quân vậy. Nếu ở đây lâu thì chắc cậu sẽ không chịu nổi mất, cậu phải đi
khỏi đây.

Nó không biết nói gì cả, nó không thể lên tiếng nói tất cả chỉ là đóng kịch,
chỉ biết đứng đó chờ hắn nói thêm vài câu rồi đi xuống. Ông MC lại chạy lên cầm
mic rồi lại nói một câu làm nó tức điên “Và bây giờ là bản nhạc dành cho các
đôi tình nhân”. Đấy!! Nó với hắn vừa “chứng nhận” có hôn ước thì chẳng phải là
tình nhân thì là gì? Mà bản nhạc dành cho tình nhân thì phải nhảy.

Hắn đưa tay ra trước mặt nó, nhìn hắn với gương mặt đầy đau khổ

-Anh có cần phải ác như vậy không? Tôi không quen mang giày cao gót lại càng
không biết nhảy. Bây giờ anh muốn tôi nhảy như thế nào đây???

-Tôi sẽ chỉ cho cô!!

-Chỉ??? Làm sao mà chỉ được??? Bây giờ là nhảy rồi??

-Cứ ra đi và bước theo tôi là được

-Nhưng………..

Chưa kịp để nó nói hết câu hắn đã lôi nó ra, nắm lấy tay nó rồi đặt tay nó lên
vai mình, tay còn lại hắn ôm lấy eo nó làm cho nó khẽ rùng mình một cái. Lần
đầu tiên có tên con trai dám động vào chỗ nhạy cảm trên người nó!! Vì tình thế
bắt buộc nếu không thì nó sẽ cho hắn không toàn thây trở về. (ghê gớm)

Từng bước từng bước hắn bước và nó vụng về bước theo, đôi khi vô tình (đôi khi
cố tình) dẫm vào chân hắn một phát làm hắn nhíu mày và nó lại cười một cái cho
qua chuyện

Đang cùng hắn bước, bước, bước thì cặp Hoàng Yến và Thiên Vũ (Lạ nhỉ? Ai lại đi
nhảy với vệ sĩ của mình??) đến gần nó. Thiên Vũ xoay qua cười một cái rồi nói
“Đổi nào” và không chờ cho nó kịp phản ứng, hắn thả Hoàng Yến ra và kéo nó tới.
Vậy là bây giờ nó cùng Thiên Vũ và hắn cùng Hoàng Yến.

-Tôi cảnh cáo anh, mau bỏ cánh tay trái “vô phép” ra khỏi người tôi ngay- nó
trợn mắt lên nhìn Thiên Vũ, mặt nó đáng sợ hơn cả Bao Công lúc chuẩn bị xử
trảm.

Thiên Vũ thoáng rùng mình, con gái mà dữ thấy sợ

-Nhảy thì bắt buộc phải để tay như vậy thôi cô bé ạ? Đây là “yếu tố bắt buộc”
làm sao tôi có thể bỏ tay ra được??

Cũng phải nhỉ? Thôi thì đành để im vậy. Dù gì thì anh ta cũng là vệ sĩ, chắc gì
nó đánh lại anh ta. Nhưng để cho bỏ gét thì lâu lâu nó lại cố ý dẫm lên chân
anh ta mấy phát. Khẽ quay qua nhìn hắn với Hoàng Yến, hai người đang nhảy rất
ăn ý. Nhìn thấy gét không chịu được. Muốn đá cho chị ta một phát.

Tuy bề ngoài nhìn ăn ý như vậy nhưng thật ra hắn cũng khó chịu không kém bởi
Hoàng Yến cứ cười rồi nhìn hắn tuông ra mấy câu khiến cho hắn muốn hất một phát
cho ngã nhào

-Cậu thật sự thích Bảo Nhi à? Nhưng tôi lại thích cậu!! Làm sao đây nhỉ?

Mặc kệ Hoàng Yến nói hắn xem như không nghe, vẫn cứ nhảy cho xong. Lúc này bên
Long- Mi, Duy-Lam cũng đang nhảy. Xấu hổ thật, 3 đứa chơi chung với nhau mà chỉ
có nó là không biết nhảy.

Kết thúc bản nhạc, bữa tiệc cũng gần tàn, nhảy làm tiêu hao năng lượng vậy nên
“Bàn ăn thân yêu, chị lại tới đây ^0^”

Sau ngày hôm đó vừa về tới nhà, à không vừa bước ra xe nó đã tháo phăng đôi
giày. Đôi giày làm chân đó đau muốn chết mà vì cái thể diện nên không tháo ra.
Tắm rửa sạch sẽ, nó thả mình lên chiếc giường thân yêu

Chap 59: Chỉ vì sớn xác

Hôm nay sao ý? Mọi lần nằm xuống đếm 1, 2, 3 là hồn lơ là trên mây rồi vậy mà
hôm nay đếm tới 5000 rồi mà hai con mắt vẫn mở thao láo. Chán nản, nó đứng dậy
ra ngoài hít thở không khí. Bây giờ thì cũng hơn 11h rồi. Chắc bọn hắn cũng đã
ngủ hết rồi. Nó tiến lại phòng hắn, không hiểu sao nó muốn xem hắn còn thức hay
không nhưng rồi nó lại bỏ tay xuống

Tiến đến phía ban công, từng con gió mát rượi lùa qua tóc nó. Không hiểu nhà
hắn có “chế độ” phòng chống trộm cướp gì không mà ban công lại thoáng mát như
vậy, ăn trộm leo vào chắc dễ như ăn cháo. Nhưng chắc muốn qua được cái cửa lớn
thì đã tốn nhiều công sức lắm rồi nhỉ??

Chợt!! Nó thấy một bóng đen bên dưới cạnh hồ bơi, ngồi thụp xuống cứ như nó sợ
bị phát hiện “Không lẽ là ma sao??? Bọn hắn ngủ hết rồi, giờ này làm gì còn ai
nữa? Không lẽ là ăn trộm thật sao???” Nghĩ rồi nó quyết định chạy xuống tìm một
vật gì đó phòng thủ.

Quả nhiên là ăn trộm, cửa nhà mở toang. Chộp ngay lấy cây gậy, nó tìm một chỗ
trốn. Một bóng đen đang đi tới vừa bước qua cửa nó chạy ngay tới cúi người hất
chân một phát làm tên đó không kịp phản ứng và ngã nhào. Sau đó tung ngay một
gậy vào đầu.

-Dừng lại!!! Con heo chết tiệt, cô làm gì vậy hả? Ax…….

Giọng nói này…… nghe quen quen…….. Thôi rồi, biết ai rồi. Nó ngồi im bất động,
lúc gạt chân cho hắn ngã xong là nó cứ nhắm tịt mắt và vung gậy…… Bây giờ mà mở
mắt ra, biết nói gì với hắn đây!!!

Nó nào có biết đâu, nhờ một gậy của nó mà đầu của hắn sưng lên một cục và bây
giờ hắn vẫn còn choáng. Tức giận nhìn cái đứa sớn xác bây giờ còn không dám cử
động đang ngồi im trước mặt hắn

-Mở mắt ra!

Nó vẫn không phản ứng, thật sự là nó rất hối hận khi mà không chịu kiên trì đếm
tiếp mà đi ra đây để rồi…… Tại sao chưa nhìn kĩ nhìn kĩ mà đã kết luận là trộm
chứ?? Biết làm sao đây

-Tôi nói cô mở mắt ra và nhìn “thành quả” của mình này!- thấy nó cứ ngồi im,
hắn quát

Mở con mắt bên trái…….. mở con mắt bên phải……….Trời đất!!! Nó mà đánh mạnh một
chút xíu nữa thôi là toát đầu hắn luôn rồi. Vừa thấy nó đã hoảng hốt nhào ngay
tới, tay nó lại “vô tình” chạm ngay vào chỗ đang sưng lên làm hắn giật một
phát. Miệng nó lại rối rít

-Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi không cố ý đâu!! Làm ơn đừng có giận!! Đừng
có đánh tôi!! Mắng thôi là được rồi- nó tuông ra một tràn, hai tay chấp lại
thành khẩn, đầu thì cúi xuống nhìn đất

Nhìn bộ dàng của nó, hắn không khỏi bật cười. Thường thì người ta xin tha lỗi
thôi chứ ai đâu như nó xin mắng thôi chứ đừng đánh. Đúng thật là!! Nhưng hắn
đâu bỏ qua dễ dàng như vậy được

-Này! Vợ à, tưởng đánh xong xin lỗi là được sao??? Ít ra thì cũng phải……..

Đang nói thì hắn chợt dừng lại, nó vội ngước lên. Mặt hắn bây giờ gian kinh
khủng. Hắn nói phải….. phải……. là gì????? Hắn muốn gì?? Bất giác nó đưa tay lên
che trước người như kiểu phòng thủ. Nuốt khan một cái, mặt thật hình sự dù đang
rất sợ

-Anh nói gì vậy chứ??? Ai là vợ anh?? Đừng có mà tự nhận

-Sao vợ lại nói như vậy?? chẳng phải lúc nãy cách đây vài tiếng vợ cũng nhận là
con dâu tương lai của ông Trần rồi mà. Vậy bây giờ có nên động phòng “sớm”
không nhỉ???- vừa nói hắn vừa tiến đến lại gần nó

-Nè! Anh…..anh tránh xa tôi ra nha, đừng có lại gần tôi. Gì….. gì mà động phòng
chứ? Có tin là tôi băm anh ra làm trăm mảnh không??? Gì mà vợ?? Bỏ từ đó ngay
cho tôi!!!- vừa nói nó vừa lùi ngược ra sau

-Đang sợ mà vẫn còn mạnh miệng nhỉ? Đùa cô chút thôi. Bây giờ thì thôi cho cô
2” để đi lấy đá chườm và thuốc cho tôi. Trễ 1s thôi!! Động phòng ngay tại đây
nhé vợ yêu!!!

Hắn vừa dứt câu, à, chưa hết câu nó đã vọt ngay đến tủ lạnh tìm một cái túi và
cho đá vào, phóng ngay lên tủ thuốc và lấy tuýp thuốc sức vết bầm mà hồi trước
hắn đã sức cho nó. Phải làm thật nhanh!! Đùa với ai cũng được chứ không nên đùa
với hắn!! Hắn điên lắm!!

1”30s nó chạy xuống quăng túi đá và tuýp thuốc cho hắn.

-Này!! Cô gây ra đấy, vì vậy cô phải sức thuốc cho tôi

-Anh có tay mà!! Tự làm đi.

-Cô thích cãi mệnh lệnh sao???

-Xì, làm thì làm!!- nói rồi nó giật ngay tuýp thuốc

-Cô mà làm mạnh tay thì đừng trách tôi ác nhé!!

Thật ra nếu hắn không nói thì nó cũng chẳng dám làm mạnh tay đâu vì một phần là
nó sợ hắn và một phần là vì lúc nãy vừa nhìn thấy đầu hắn bị như vậy thì cứ như
nó cũng đau theo vậy, vậy nên nó cứ nghĩ rằng “làm hắn đau làm gì để mình phải
đau theo!!” mà nó không biết rằng nó đau vì người bị đau là hắn

Làm thật nhẹ nhàng, nhìn hắn lúc này nó lại nhớ tới lúc trong bữa tiệc, thái độ
của hắn đối với mẹ hắn và cả ba hắn nữa, không lẽ hắn gét họ như vậy sao? Nghĩ
rồi nó lại hỏi rất nhỏ

-Anh…… không thương mẹ anh sao??

-Sao cô lại hỏi như vậy?

-Lúc nãy…. trong bữa tiệc….. anh…… có vẻ khó chịu khi nhìn bà ấy

Hơi đột ngột khi nghe nó hỏi, nếu như bình thường thì hắn sẽ đá đểu cho nó vài
câu nhưng hôm nay không biết tại sao nhưng hắn nghĩ, hắn sẽ nói ra, hắn sẽ nói
cho nó nghe. Có lẽ là vì như người ta thường nói “nói ra sẽ nhẹ lòng hơn”, hắn
nói tuy hơi nhỏ nhưng vẫn đủ để cho nó có thể nghe được

-Bà ta không phải là mẹ tôi, bà ta là mẹ kế……. Mẹ tôi mất vì bị bệnh nan y…… bà
bị ung thư máu, phải ghép tủy để tạo máu mới…. Ông ta, ông ta là người duy nhất
có tủy thích hợp với bà, điều đó là rất hiếm…. Cứ tưởng bà sẽ được cứu sống,
nhưng ông ta là một lão già ham sống sợ chết, ông ta sợ nếu cho bà tủy rồi thì
ông sẽ không đủ máu……. Vì vậy nên ông ta để cho bà ấy chết và tìm một người đàn
bà mới

Nghe hắn nói, nó cảm thấy đau, như nó cảm nhận được nổi đau của hắn, nổi đau
mất người thân. Nhưng có lẽ nó may mắn hơn hắn vì nó tìm được một hai người
khác thương yêu nó, còn hắn thì lại sống trong sự lạnh nhạt của gia đình. Tự
hỏi liệu hắn có buốn không nếu như nó không còn trên đời này nữa?

-Vậy từ đó anh vẫn sống với họ sao?

-Không! Từ đó trở đi, tôi chuyển đến sống ở đây. Đây là ngôi nhà mà mẹ tôi đã
dành riêng cho tôi

-Vậy chắc anh cô đơn lắm phải không??

-Tôi ở cùng với Duy và Long, 3 năm trước tụi nó đi du học nên tôi mới ở một
mình thôi. Dù gì thì cũng quen rồi, sống một mình vẫn tốt hơn

-Vậy………

-Thôi khuya rồi. Đi ngủ đi, ngày mai còn đi học nữa, cô định thức tới sáng luôn
sao?- hắn ngắt lời nó rồi đứng dậy bỏ lên phòng, thật ra thì hắn không muốn
nhắc tới chuyện đó mẹ là người mà hắn thương nhất, nghĩ tới thì hắn đã đau rồi,
chứ nói gì đến chuyện nói ra cho người khác biết. Hắn không thể khóc trước mặt
nó được vậy nên phải đi ngủ thôi. Ngủ thì sẽ không còn nghĩ tới nữa.

Nó cũng hiểu, hắn đang đau, đi đến khẽ ôm hắn từ phía sau, nó nói thật khẽ

-Tôi biết là anh rất buồn, nhưng đừng buồn nữa được không? Mẹ anh có thể bà ấy
đã mất. Nhưng ở thế giới bên kia bà chắc chắn là luôn dõi theo anh, nếu thấy
anh buồn như vậy, bà sẽ không vui đâu. Vây nên….. hãy vui lên nhé!!

Nói dứt câu, nó buôn hắn ra rồi trở về phòng mình. Chắc có lẽ vì chịu nhiêu nổi
đau nên hắn mới trở nên lạnh nhạt với mọi người như vậy. Nó cảm thấy hắn đang
thương hơn là đáng gét nhỉ?

6:15 Am

-Này đi xe đi, đừng đi xe bus nữa. Dù sao thì qua hôm nay mọi người sẽ biết là
cô đã đính hôn với tôi nên không trốn được đâu.

Hắn nói chuyện như bình thường, vậy là hắn đã vui trở lại rồi. Dù sao thì cũng
không biết nên giải thích với mọi người chuyện đó như thế nào nhưng điều nó
quan tâm hơn là hắn không buồn, chắc có lẽ là hắn làm theo lời nó nói.

Tới trường, xuống xe nó đứng trước cổng đợi hắn đi cất xe rồi cả hai cùng vào.
Chợt điện thoại nó rung lên liên hồi “Số của ai vậy nhỉ?”

-Alô, ai vậy?

-Chị Nhi ơi!! Hức! Cứu em với!!- bên đầu dây bên kia, Nguyệt Mỹ vừa khóc vừa
nói

-Nguyệt Mỹ à? Em bị sao vậy?

-Muốn cứu nó sao? Đến ngôi nhà hoang ở đường X đi

-Khoan đã……..

Tín hiệu bị ngắt. Nó phải làm gì đây?? Không được, phải cứu Nguyệt Mỹ. Nghĩ rồi
nó vội chạy ngay đến ngôi nhà hoang.

Chap 60: Sập bẫy

Chạy đến ngôi nhà hoang. Ở đây vắng vẻ quá, làm sao có thế tìm được trợ giúp
đây. Đanh liều thôi!! Tìm một cây gậy làm vũ khí. Nó bước vào trong, bên trong
tối đen, nó không thấy được gì cả, chỉ có ánh sáng lập lòe từ các khe hở

-Đến rồi sao?

Một giọng nói vang lên, đèn bật sáng. Thảo Trang đang cầm dao kề cổ Nguyệt Mỹ
trước mặt nó. Hóa ra người làm chuyện này là Thảo Trang.

-Thả con bé ra!!

-Muốn tao thả nó ra sao? Chịu trói đi

-Thả con bé trước rồi muốn gì cũng được- nó đang cố gắng suy nghĩ cách, nếu
chịu trói thì sợ nó sẽ không còn đường trở về nữa. Nhưng trong lúc này, để suy
nghĩ được kế gì đó thì quá khó

-Mày nên nhớ, tao là người ra điều kiện ở đây chứ không phải là mày. Một là
chịu trói và hai…….. tao sẽ cắt cổ nó. Mày có 3s để chọn……1…….2……..- nói dứt
câu Thảo Trang liền đếm

Trong 3s, nó không thể suy nghĩ được cách gì khác. Chỉ có một lựa chọn duy nhất
mà thôi.

-Thôi được- Thả cây gậy xuống đất, nó bất lực rồi

Thảo Trang ra hiệu cho một tên đi đến, tại sao cứ thích trói vào ghế nhỉ? Nhưng
dù sao thì ngồi vẫn còn hơn đứng (giờ này con nghĩ mấy cái đó được). “Ax…. Cái
tên này, có thù gét gì với mình không mà lại trói chặt vậy chứ……. Cử động còn
không được thì thoát bằng cách nào đây???”

-Được rồi, bây giờ thì thả con bé ra như lời nói đi!!

-Được thôi!

Thảo Trang hạ dao xuống. Nguyệt Mỹ liền tiến ra phía sau Thảo Trang đứng.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy??? Không lẽ….???? Chết tiệt!! Mặc dù đã dần
hiểu ra mọi chuyện nhưng nó không muốn tin. Nó không tin Nguyệt Mỹ lại hại nó,
cố gắng tìm một lí do chính đáng

-Nguyệt Mỹ!! Em đang làm gì vậy?? Mau ra khỏi đây đi

-Tại sao tôi phải ra khỏi đây, khi mà có thể đứng xem người ta tôi căm gét nhất
sắp phải chịu đau đớn chứ??

-Tại sao chứ?? Tại sao em lại làm như vậy?? Chị đã cứu em mà- nó không muốn nói
nữa vì đã hiểu tất cả nhưng nó vẫn muốn biết được tại sao Nguyệt Mỹ lại căm gét
nó.

-Chị còn hỏi tại sao ư? Tất cả là tại chị. Anh Phong, người mà tôi yêu nhất,
người mà tôi lúc nào cũng quan tâm tới. Nhưng sao chứ? Tất cả tôi đều dành cho
anh ấy nhưng anh ấy lại dành những điều đó cho chị. Chị có gì hơn tôi chứ?? Chị
còn không dành tình cảm cho anh ấy nữa mà……Gia đình tôi đã làm (giúp) việc cho
nhà anh ấy, lúc đó tôi luôn ở bên anh ấy cho tới khi mẹ anh ấy mất thì anh ấy
chuyển ra ở riêng và gia đình tôi cũng phải chuyển đi từ đó. Trong ngần ấy thời
gian, vậy mà ngay cả tên tôi, tôi là ai? Anh ấy cũng không nhớ!! Vậy tại sao
anh ấy lại quan tâm tới cái thứ đáng khinh như chị chứ???? Và tôi sẽ làm mọi
thứ để loại bỏ vật-cản-đường tôi và anh ấy!! Chị cứu được tôi lúc đó chỉ là vì
dàn xếp thôi, chị nghĩ một mình chị có thể hạ tụi nó sao? Tất cả chỉ là để tôi
tiếp cận chị thôi- Nguyệt Mỹ quát lên đầy tức giận, như bao uất ức dồn nén bấy
lâu đều tuôn ra hết

Hóa ra mọi thứ chỉ vì con bé quá yêu hắn mà thôi. Tình yêu làm lu mờ lí trí
nhỉ? Tình yêu cũng hại người như vầy đây. Nó đã hiểu tất cả nhưng có một điều
nó vẫn muốn biết

-Chuyện đổ ly nước….. là em cố ý phải không?

Nguyệt Mỹ chợt cười lớn một cái rồi tiến lại chỗ nó

-Chị giả ngốc hay là cố ý không muốn biết vậy?? Đúng vậy, là tôi “chủ ý” đổ ly
nước lên người chị, còn nữa là tôi “chủ ý” lên chậm vòng xoay để chị không lên
được, và cũng là do tôi “chủ ý” đẩy chị ngã trong ngôi nhà ma. Sao? Bất ngờ
chứ??

Hóa ra Mi, Lam nói đúng. Nó hối hận vì đã không nghe lời Mi, Lam. Nhưng giờ thì
sao chứ?? Tất cả đã muộn rồi. Nó không muốn nói nữa, dù gì thì nói nhiều cũng
chẳng giúp nó thoát khỏi đây. Thà im lặng để giữ sức còn hơn.

-Dán dóc như vậy là đủ rồi. Bây giờ tới màn mà tao yêu thích đây- Thảo Trang
tiến tới trước mặt nó, cười một cái- Mày biết không!! Từ lần đầu mới gặp là tao
đã không ưa mày rồi, hôm đó muốn tát cho mày một cái nhưng vì chưa được nên tao
để hôm nay tặng cho mày một lượt luôn. Sao hả? Thích mấy cái, nói đi tao “tặng”
cho?

Đáp lại câu nói đầy vẻ thích thú của Thảo Trang là sự im lặng của nó. Điều đó
làm cho nhỏ càng tức hơn và ngay sau đó

Chát!!

-Tao kêu mày nói, nghe không hả??- Thảo Trang dùng một lực mạnh giáng xuống mặt

Mặt nó đau rát hằn 5 dấu tay. Nó vẫn không đáp, chỉ nhìn Thảo Trang bằng ánh
mắt giận dữ nhất. Tay nó vẫn cố vùng để thoát ra nhưng sợi dây quá chắc, nó
không làm gì được cả.

Chát! Chát!!

Hai cái tát liên tiếp được giáng xuống mặt nó, máu bắt đầu chảy từ khóe môi

-Dám nhìn tao bằng ánh mắt đó sao? Tao kêu mày nói

Nó vẫn im lặng.

-Mày đang làm tao điên tiết lên đó, biết không hả? Biết không hả???- Trang nhào
tới bóp cổ nó, mỗi từ “biết không hả” là Trang càng siết chặt hơn

Nó không thể thở được, vùng vẫy mong thoát ra khỏi tay nhỏ để tìm chút không
khí. Nhưng nhỏ gằn mạnh quá, nó sắp chịu hết nổi rồi.

-Chị thả ra đi- Nguyệt Mỹ chạy tới kéo tay Thảo Trang- Chị làm như vậy thì chị
ta sẽ chết nhanh thôi, còn gì là vui nữa

-Ừ nhỉ?

Thảo Trang nới lỏng tay, nó ho sặc sụa, nhìn nó Nguyệt Mỹ khẽ cười thỏa mãn

-Tụi bây! Xử đi! Nhớ là làm sao cho nó phải đau đớn từ từ và cảm nhận từng nỗi
đau! Đừng làm nó ngất sớm quá, mất vui!-Rồi Trang quay qua nó- Đó là cái giá
phải trả cho sự cứng đầu của mày đấy!!

Dứt lời, Thảo Trang lấy một cái ghế ngồi xuống, nhỏ ngồi hưởng thụ như đang xem
một bộ phim mà mình thích vậy. Trong khi nó đang bắt đầu chịu những cú đánh
giáng xuống người và chỉ biết chịu đựng. Cố gắng không rên lên một tiếng. Mọi
cú đánh hầu như đều nhắm vào bụng nó mà xả. Đau muốn điên lên được nhưng nếu nó
khóc thì Thảo Trang sẽ thỏa mãn. Nó không thể để cho người gét nó thấy vui
được. Mặc dù biết làm vậy thì người chịu nhiều đau đớn là nó nhưng nó sẽ không
để cho Trang đạt được mong muốn của mình. Không bao giờ!!

-Tụi bây tránh ra, coi tao nè!!- Một tên lên tiếng và cả đám bắt đầu tản qua
hai bên.

Nó khẽ nhìn xem tên đó muốn làm gì. Tên điên cứ đứng múa tay múa chân như tập
thể dục khởi động. Rồi lại đếm 1, 2, 3…. nó chỉ biết nhắm mắt lại chịu đựng.

Vừa đếm dứt tới 5 hắn đưa chân lên và hạ thẳng một cú vào bụng nó. Lực mạnh đến
độ chiếc ghế bật ra sau. Lần này thì nó không thể chịu được nữa, khẽ rên lên
một tiếng. Cả đám lại đứng cười ha hả. Một tên chạy tới đỡ cho ghế thẳng lên

-Con nhỏ này lì thật tụi bây. Bình thường là ngất rồi vậy mà nó còn mở mắt nhìn
tao được. Thảo nào chỉ Trang lại gét nó tới vậy.

-Để tao thử!! để tao thử!!- Và ngay sau đó mấy đứa khác, trai có, gái có đứa
nào cũng đòi “thử xem” ai có thể làm cho nó ngất được.

Vậy là tụi nó xếp hàng và bắt đầu thử. Thảo Trang chỉ cười khoái chí cho lũ đàn
em đang thực hiện tốt nhiệm vụ. Sức chịu đựng của ai cũng có hạn và chịu đựng
thêm 2 cú đạp vào bụng nữa, đạt đến đỉnh điểm, nó ngất.

Còn hắn, sau khi cất chiếc xe xong, ra không thấy nó đâu. Chạy vào trường tìm
cũng không thấy. Điện thoại gọi thì đổ chuông nhưng không bắt máy (nó để chế độ
rung). Hắn bắt đầu lo lắng và như muốn điên lên được. Chạy đi tìm nó nhưng vô
vọng. Chỉ vì hắn quá nôn nóng đi tìm nó, nếu hắn vào lớp và biết Thảo Trang
cũng vắng mặt thì có lẽ rằng giờ này hắn đã tìm ra thủ phạm rồi. Nhưng bây giờ
thì hắn chỉ đang chạy ngoài đường tìm nó.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+