Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 71 -> 75 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 71:

Sau một hồi vật vả, cuồi cùng nó cũng lập xong kế hoạch. Một kế hoạch đầy vĩ
đại và kinh hoàng!!! Đó là: reng chuông một cái là phóng thật nhanh không chờ
ai (Vĩ đại thật!!) 

Lập xong kế hoạch, nó lén nhìn qua hai tên kia, lòng thầm cười mãn nguyện vì kế
hoạch quá hoàn hảo. “Ta thoát nạn rồi!!!”. Thoàng thấy nụ cười của nó, Quân
nhíu mày. Không biết nó lại bày ra trò gì nữa đây!! 

Reng….. Reng….. 

Thời khắc đã đến, nó đã cất hết tập vở vào trong hộc bàn sẵn hết rồi. Bây giờ
chỉ việc co giò lên chạy thôi. Phóng thật nhanh hết tốc lực, nó vẫn nghe những
tiếng í ới gọi theo sau “Nhi… Nhi….” và “Này….. này…..”. Cười ha hả vì thành
công và thích thú, nó vọt thẳng xuống căng tin. 

Tất nhiên là nó sẽ tìm một cái bàn ở chỗ khuất nhất để ngồi, nếu không thì sẽ
bị lộ tẩy. Nhanh chóng mua “lương thực tích trữ”. Nó ngồi xuống bàn ăn một cách
ngon lành và đầy thoải mái. 

Nhưng có điều gì đó lạ thật!! Đã 10” rồi mà chưa thấy động tĩnh gì. Đáng ra thì
bây giờ phải thấy 2 tên đó chạy tới chạy lui tìm nó rồi chứ?? Không lẽ đang lập
mưu gì sao?? 

Chợt!! 

“MỜI BẠN BẢO NHI 11A1 VỀ PHÒNG HỘI TRƯỞNG!!” 

Cuối cùng cũng đã lên tiếng rồi. Hắn nghĩ nó ngốc lắm hay sao mà lại đi đầu lên
đó cho hắn tóm!! Nó vẫn còn minh mẫn và nhiều chất xám lắm. Vậy nên mặc kệ,
chén tiếp thôi!!! 

3” sau 

“BẢO NHI!! MI ĐÂY, CÓ CHUYỆN RỒI!! MAU TỚI PHÒNG HỘI TRƯỞNG ĐI, GẤP
LẮM!!!” 

Nó giật mình, đó là giọng của Mi mà. Giọng nhỏ có vẻ lo lắng quá. Mi nói xảy ra
chuyện?? Chuyện gì?? Không lẽ hai tên đó…… Không xong rồi!! Quăng hết d9ng61
thức ăn, nó chạy nhanh tới phòng hội trưởng 

Vừa mới tới đầu hành lang nó đã thấy Lam đang đứng thút thít, tay nắm chặt lấy
tay Mi làm cho nó càng thêm lo lắng, vội tiến tới hỏi 

-Chuyện gì vậy??? Sao mày??? 

Vừa thấy nó Lam đã quay qua nức nở, nhỏ nói trong tiếng nấc 

-Huhu Nhi ơi…….. Phong với Quân…….. Phong với Quân…….. Lúc nãy có…. một đám
người kéo đến………. 

Nó không thể chịu nổi khi Lam cứ nói ngắt quãng như vậy, nó gắt lên 

-Mày nín đi, nói tao nghe coi!! 

-Hic…. hic…… mấy người đó bắt Quân với Phong đi rồi!! 

-Sao?? Đi đâu?? 

-Quân thì bị kéo đi cổng sau, Phong thì bị kéo đi cổng trước!!!- Mi giải thích
thay Lam vì nhỏ vẫn khóc và chưa nín được 

-Sao lại……..?? Duy, Long đâu?? 

-Duy giúp Quân, Long giúp Phong rồi!! 

Mi vừa nói dứt câu, nó vội chạy đi. Bây giờ nó phải đi đâu?? Cổng trước hay
cổng sau?? Thật là rắc rối quá…… Tại sao?? Tại sao nó cứ bắt buộc phải chọn…….
Điên mất thôi!!…….. Hắn có võ, Long cũng vậy, nhà hắn cũng có địa vị, chắc
không sao đâu. Còn Quân vừa về nước làm sao mà xoay sở được…. Đến chỗ Quân
trước vậy. Chạy hết tốc lực ra sân sau. Nó mong là Quân và hắn sẽ không có
chuyện gì!! 

Cuối cùng cũng tới. Nó vội đưa mắt tìm xem đám người kia đang ở đâu. Nhưng nó
chỉ thấy Quân thôi, thấy nó Quân lại cười mừng rỡ. Lạ thật!! Chạy tới chỗ Quân
nó vội hỏi trong hơi thở mệt mỏi 

-Quân……… có sao không??? Đám người…… đó đâu….. rồi??? 

-À….. Quân đã xử hết rồi, bọn nó trốn hết rồi, không sao đâu 

-Vậy……. Duy đâu??? 

-À Duy đi gọi giáo viên rồi!! 

Quân không sao rồi, tốt quá!! Nhưng còn hắn, hắn thì sao? Lỡ như hắn bị bắt đi
rồi!! Vội quay lưng toang chạy về cổng trước thì Quân lại níu lấy tay nó 

-Nhi đi đâu vậy??? 

-Nhi đi tìm Phong xem anh ta có gặp chuyện gì không?? Phải giúp anh ta
nữa!! 

-À…. Phong không sao đâu!! Lúc nãy….. à….. Long gọi điện nói với Quân rồi,
Phong không sao hết!! Sắp hết giờ rồi, chúng ta lên lớp đi!! 

-Nhưng……… 

-Lên lớp đi mà!!! 

Rồi Quân lại kéo nó đi. Thật sự thì nghe Quân nói nó chỉ an tâm một chút thôi,
nó muốn tận mắt thấy hắn không bị gì thì lúc đó nó mới an tâm hoàn toàn được.
Nhưng thôi, chắc hắn không sao đâu. Hắn có võ mà, Long cũng có võ, đành bước
lên lớp. Nhưng nãy giờ Quân vẫn luôn mỉm cười 

————————— 
10” trước 

Quân thấy nó chạy đi vội vã cất tập vở định đuổi theo thì hắn gọi lại. Hơi khó
chịu nhưng Quân vẫn tiến lại chỗ hắn. Giọng hơi gắt 

-Chuyện gì vậy? 

-Tôi có cách sẽ biết được ai là người cô ta yêu! Câu có muốn thử không?? 

Nghe hắn nói, Quân cảm thấy có chút xốn xang nhưng cũng lo lắng, im lặng vài
giây, Quân lại hỏi 

-Cách gì?? 

Và sau đó, toàn bộ kế hoạch được theo diễn biến. Hắn sẽ đứng cổng trước và Quân
sẽ đứng ở cổng sau. Mi, Lam sẽ đảm nhiệm phần kêu nó. Và bây giờ thì nó đã chọn
rồi….. 
————————— 

Đứng ở phía cổng. Thời gian dần trôi nhưng nó vẫn không xuất hiện, tâm trạng
hắn dân lên một điều gì đó, cảm giác trống trãi như trước đây và đầy thất vọng.
Có lẽ con người hắn chỉ mãi mãi lẻ loi mà thôi. Một con người lạnh giá, không
ai nhìn vào hắn có thể biết được hắn đang buồn bởi nỗi buồn không được thể hiện
trên gương mặt thanh tú kia. Chỉ có một sắc thái mà thôi: Vô cảm!!! 

Chuông vào học đã vang lên, chán nản. Hắn leo ra rào ra khỏi trường, hôm nay
hắn không còn tâm trạng để học nữa, bước đi về phía trước một cách vô
định 

Ngồi trong lớp mà nó cứ ngóng ra ngoài cửa. Tại sao hắn chưa vào lớp?? Không lẽ
hắn bị bắt đi rồi sao? Đã vào học 5” rồi mà!!! Đứng ngồi không yên, chịu không
nổi nữa, định chạy đi tìm hắn thì cô bước vào lớp. Nó đành ngồi xuống nhưng mắt
vẫn không rời nơi cánh cửa kia, chờ đợi một bóng hình……

* Chap 72:

Cả buổi học hôm đó, chờ
mãi mà không thấy hắn. Không hiểu sao nó lại lo cho hắn lắm. Long thì trở lại
lớp nhưng chỉ đi một mình mà không có hắn. Hỏi tên Long thì Long lại nói là
“Không biết nữa!!”. Thật là!! Suốt buổi học nó cứ loay hoay mà không tập trung
được gì cả 

Chuông hết giờ vừa vang, nó vội cất tập vở và nhờ Quân trở về. Quân cũng ậm ừ
vài tiếng rồi lấy xe ra, có vẻ như Quân không muốn nó về nhà. Rủ nó đi chơi…
nhưng bây giờ thì tâm trí nó không còn quan tâm gì tới chuyện chơi bời nữa. Nó
muốn tìm hắn!! 

Vừa tới trước cổng, nó vội phóng xuống xe, không chào Quân một tiếng làm cho
Quân cảm thấy hụt hẫng. Nhưng chỉ một chút thôi vì Quân tin rằng qua sự việc
sáng nay thì nó đã có cảm tình đối với Quân rồi. Quay đầu xe trở về nhà, đối
với Quân hôm nay là một ngày đẹp trời 

Chạy nhanh vào trong, qua cái khuôn viên nhà hắn thôi cũng đã muốn đứt hơi rồi.
Mở cánh cửa ra, nhìn vào trong không thấy hắn xem ti vi. Nó lại bắt đầu lo
lắng, vội bước vào. Đi thật chậm lên trước phòng hắn, nó chần chừ không biết có
nên vào hay không, rồi sau vài giây. Vặn tay nắm cửa, nó khẽ ló đầu vào trong
tìm. Hắn đang nằm trên giường, hắn ngủ sao??? 

Tò mò định bước vào, nhưng thôi…… Dù sao thì hắn cũng đã về chứ không bị sao
cả. Nhẹ nhàng đóng cửa lại, nó bước về phòng. Không hiểu sao nó lại thấy có lỗi
với hắn nhỉ? Không lẽ lúc đó nó đến chỗ tìm Quân là sai sao??? Nhưng có chuyện
gì khó hiểu ở đây thì phải?? 

“Trên người Quân không hề có một vết thương, quần áo lúc đó cũng không bị sốc
xếch, bọn xã hội đen kia thì lại bắt mỗi người theo mỗi hướng mà không theo một
đường!! Tại sao nhỉ?” 

Đang suy nghĩ ngẩn ngơ thì điện thoại rung lên liên hồi làm cho nó giật mình
nhảy cẩn lên một cái. Lam gọi cho nó, không biết có chuyện gì nữa. Vội bắt máy,
chưa gì nó đã nghe tiếng Lam thút thít ở đầu dây bên kia 

-Huhu……… Nhi ơi….. tao buồn quá……… 

-Mày bị gì nữa vậy??? Sao lại buồn?? 

-Lúc nãy……………. 

—————————– 
Lúc ra về, Lam đang xếp tập vở bỏ vào cặp, nhỏ quyết định rồi, nếu Duy ngại
không dám tỏ tình thì nhỏ sẽ ngỏ lời trước với Duy, mặc kệ có mất giá hay
không! Quan trọng là nhỏ nghĩ rằng Duy cũng thích nhỏ. 

Dẹp xong xuôi hết thì lại không thấy Duy đâu, Lam vội đi tìm. Cổng trước cổng
sau đều không thấy. Thất vọng, Lam bước đi, lúc nãy nhỏ đã lỡ nói với bác tái
xế là không cần đón rồi, bây giờ thì phải tìm một chiếc Taxi thôi. Bước đến ngã
ba, nhỏ thấy Duy đang đứng đó, đang nói chuyện với một người con gái khác. Tự
nhủ rằng chỉ là bạn bè thôi 

Nhưng nhỏ không thể kìm nén được khi thấy Duy ôm người con gái ấy. Lam là một
đứa con gái yếu đuối và mít ướt, trước tình cảnh đó thì nhỏ không thể nào chịu
đựng được, nhỏ quay lưng bỏ chạy, nước mắt lăn dài trên má……. 
—————————– 

Nghe Lam kể, nó cảm thấy thương Lam và lo cho Lam lắm, nó sợ nhỏ sẽ làm chuyện
dại dột. Trong chuyện này thì không thể trách Duy được, bởi Duy chưa từng mở
lời nói thích Lam vậy nên không thể nói Duy là một kẻ lăng nhăng được. Bây giờ
tốt nhất là phải đến ở bên cạnh Lam, như vậy thì nhỏ mới không làm bậy
được 

-Mày đang ở đâu vậy?? Tao tới!! 

-Tao….. hức……. Tao đang ở nhà thờ đối diện trung tâm mua sắm…… hức….. thành
phố 

-Đợi tao, đừng có đi đâu hết!! 

Vội dập máy, nó chạy ra khỏi nhà và bắt một chuyến xe bus, phải nhanh lên thôi.
Hy vọng và khóc xong thì nhỏ sẽ bình tĩnh nếu không thì sẽ lớn chuyện lắm 

+=+=+=+=+=+=+=+=+= 

Sau khi chào tạm biệt cô em họ, Duy bước đi. Hôm nay Duy nôn nao lắm, vì Duy
thích Lam và Duy đã chọn hôm nay để tỏ tình với Lam. Duy là con trai nhưng lại
không rõ về chuyện yêu đương vì vậy đã nhờ cô em họ giúp đỡ và nhờ cô chọn cho
Duy một món đồ để tỏ tình với Lam. 

Mua cho Duy hai chiếc nhẫn cùng hai sợi dây đề phòng đeo không vừa thì sẽ làm
dây chuyền luôn. Cô gái bước đến chỗ anh mình, giúp ông anh họ xong thì cô cũng
phải đi du học, vì vậy cả hai mới ôm lần cuối chào tạm biệt. 

Lấy điện thoại và cố gắng gọi cho Lam. Nhưng mọi nổ lực của Duy điều không được
gì cả. Lam khóa máy hay đúng hơn là nhỏ chặn cuộc gọi đến từ Duy. Chỉ nghĩ là
nhỏ đang bận nên đành gửi cho nhỏ một tin nhắn 

[Lam đang ở đâu vậy? Gặp Duy một chút được không??] 

Nhận được tin nhắn của Duy, nhỏ lại khóc to hơn. Nhỏ thích nhà thờ và nhỏ luôn
tìm đến nhà thờ, nơi yên tĩnh để giải tỏa đầu óc và được cầu nguyện. Nhưng hôm
nay, tại phía sau nhà thờ, nhỏ lại làm náo động nơi đó. Nhỏ buồn lắm………. Nhớ
lại chuyện lúc nãy, cầm điện thoại nhắn cho Duy một tin 

[Tôi không muốn gặp anh nữa, đừng nhắn tin cho tôi] 

Tin nhắn chuyển đến, Duy hụt hẫn, sao Lam lại lại nhắn tin như vậy??? Sao nhỏ
không muốn gặp Duy? Nụ cười dập tắt trên môi. Cố tìm cách gọi cho Lam nhưng
không được. Nhắn tin thì Lam cũng không trả lời. Bước đi về phía trước một cách
vô định. 

Ngày hôm nay có 3 con
người chìm trong khoảng lặng. Lam thì đang buồn, Duy lại lo lắng. Còn hắn, hắn
cứ ngồi một mình đó, lúc nó về nhà chưa được bao lâu thì lại bỏ đi, chắc là nó
đi cùng Quân. Hắn không nên đặt niềm tin quá nhiều, không nên từ bỏ niềm hy
vọng nhỏ nhoi về người con gái kia để bay giờ lại thất vọng………..

 *Chap 73:

Bước đi về phía trước,
Duy chán nản. Khó lám cậu mới dám quyết định tỏ tình với Lam, vậy mà bây giờ
lại nhận lại một câu không muốn gặp nữa. Kêu một chiếc taxi, ngồi mãi không
thấy Duy nói gì bác tài xế quay lại hỏi 

-Cậu muốn đi đâu? 

-À……. Nhà thờ đối diện trung tâm mua sắm thành phố 

Chiếc xe nhẹ lăn bánh. Duy thuộc đạo chúa. Những lúc buồn cậu thường tìm đến
nhà thờ, nơi có cha giúp đỡ cho cậu khi cậu mắc lỗi. Có lẽ đến đây mới có thể
giúp cho cậu thanh thản được. 

Chiếc xe đổ trước cổng. Duy bước bào trong, hôm nay cha sứ đang làm lễ cho
người khác. Đành đi dạo sau nhà thờ vậy. Nhà thờ ở đây có vườn hoa hướng dương
rất đẹp, chúng được các tu sĩ chăm chút từng ngày và cũng từng do tay Duy tưới
nước. Duy yêu chúng vì chúng như niềm vui của Duy, Duy vui thì cây tươi, Duy
buồn thì cây héo. Hôm nay cây có vẻ như rũ xuống vì nỗi buồn của Duy 

Chợt nghe tiếng thút thít của ai đó, Duy vội loay hoay tìm. Nhìn về phía cây
sồi già, một cô gái đang ngồi trên chiếc xích đu cạnh đó nước mắt ngắn dài.
Không mất nhiều thơi gian để Duy nhận ra Lam, hình bóng mà cậu luôn nghĩ về mỗi
ngày 

Tiến lại và ngồi xuống bên cạnh. Duy không biết cách dỗ con gái, Duy chưa từng
phải dỗ con gái nín khóc bao giờ. Mặc dù cậu rất muốn hỏi tại sao Lam lại nhắn
tin như vậy nhưng thôi, cứ để Lam khóc hết đi đã. 

Lam cứ ngồi khóc, nhỏ cúi mặt nhìn vào chiếc điện thoại, nhìn vào dòng tin
nhắn. Nhỏ cũng chẳng biết mình khóc bao lâu rồi nữa, và nhỏ cũng chẳng để ý có
ai đó đã đến ngồi bên cạnh mình. Cứ mỗi lần nghĩ tới hình ảnh lúc Duy ôm người
con gái kia thì nhỏ lại òa lên. 

Duy lúng túng, vội lấy một chiếc khăn tay đưa cho Lam (sến). Duy chỉ buông ra
được một câu nhỏ xíu 

-Đừng khóc nữa……… 

Giật mình, Lam quay phắt qua. Vừa nhìn thấy Duy nhỏ đã đưa tay lên lau hết nước
mắt như để che dấu, để cho người khác không biết mình đang khóc, quay mặt đi
chỗ khác, nhỏ nói với giọng lạnh lùng 

-Sao anh biết tôi ở đây mà đến? Anh đến đây làm gì chứ?? 

-Lam bị sao vậy? Có chuyện buồn sao? 

Chợt cười một cái đầy chua chát, nhỏ quay qua nhìn thẳng vào mắt Duy 

-Còn hỏi nữa sao? Anh đang giả vờ đấy à? Hay người ta đi rồi nên lại tìm tới
tôi để mời đi chơi cho đỡ buồn? 

Duy ngớ mặt, cậu chẳng hiểu Lam đang nói gì. Nhưng cậu hiểu một điều ở đây là:
Lí do Lam khóc là vì Duy. Nhưng dù thế nào thì cũng phải làm rõ chuyện này, để
Duy còn nói những gì mình ấp ủ bấy lâu nay. Duy không muốn kéo dài nữa, dù thế
nào thì hôm nay phải nói với Lam 

-Lam đang nói gì vậy? Tại Duy mà Lam khóc sao? Duy đã làm gì sai sao? 

-Đừng giả vờ như không biết chuyện gì nữa!- nhỏ quát lên, nước mắt lại chảy…..
nhỏ không nghĩ là mình lại yêu Duy nhiều đến vậy- Chẳng phải anh đã có người
yêu rồi sao? Anh ôm cô ta ngay giữa đường. Sao chứ? Bây giờ lại đến tìm tôi.
Anh đang định bắt cá đấy à? Tôi không muốn gặp anh nữa! 

Nói rồi nhỏ vội đứng lên bỏ chạy 

Hóa ra là vậy. Chỉ tại cái ôm, ôm cô em làm gì để bây giờ như vậy. Thật là!!
Không thể để Lam đi được, Duy vội chạy theo. Nhỏ chạy khá nhanh. 

Vừa xuống khỏi chiếc xe bus, nó vội tìm cái nhà thờ. Sau một hồi lò mò tìm
đường, cuối cùng nó cũng tìm thấy. Vừa định vọt vào trong thì đã thấy Lam chạy
ra với tốc độ tên lửa (~_~!), tay thì lau đi nước mắt, chưa kịp mở miệng gọi
Lam lại thì nó đã nghe người khác làm rồi. Duy từ trong chạy theo, miệng í ới
gọi tên Lam. Nó chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra và cũng vội ba chân bồn cẳng
chạy theo 

Khoảng cách của Lam và Duy ngày càng xa. Nhỏ chạy thật nhanh vì muốn trốn
tránh, nhưng Duy quyết rồi, không thể để mọi chuyện ngày càng nghiêm trong
được, phải làm rõ và nói với Lam. Dồn hết sức chạy nhanh hơn, Duy chộp được
nhỏ 

-Lam hiểu lầm rồi, nghe Duy giải thích đi, nghe Duy giải thích đã!! 

Mặc cho Duy nói nhỏ vẫn cung tay liên hồi, cố tìm cách đẩy Duy ra. Giữ nhỏ thật
chặt, Duy lại hét thật to 

-Đó là em gái, là em họ của Duy!! Là em họ!! 

Lam khựng lại, Duy nói là em họ. Là em họ sao?? Không thể như vậy, em họ thì
làm sao lại có thể ôm nhau như vậy chứ? Nhỏ vẫn không tin, hất tay Duy ra, nhỏ
lại hét 

-Đừng cố biện hộ nữa!! Em họ mà lại cười nói vui vẻ rồi lại ôm nhau sao? Anh
nghĩ tôi là con ngốc à?? 

-Vì chiều nay con bé phải bay đi du học, nên Duy mới ôm chào tạm biệt nó. Duy
đã nhờ con bé giúp Duy…………. 

Duy lại ngập ngừng, Lam không nói, nhỏ vẫn đang tiếp tục chờ Duy giải thích.
Lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, Duy mở ra và đưa trước mặt Lam 

-Duy nhờ con bé mua giúp cái này 

Nhỏ thấy hai chiếc nhẫn được làm đơn giản nhưng cách điệu, nhỏ mở to mắt. Vậy
là Duy nói thật sao? Nhỏ không nói được gì, đầu cúi xuống như biết mình đã
sai 

Thấy vậy, Duy vội tận dụng thời cơ, tháo ngay chiếc nhẫn đeo vào cho
Lam………. 

-Thôi chết! Không vừa!! 

Nó đứng từ xa để xem tình hình nãy giờ, vì nó nghĩ nên để hay người đó giải
quyết, nhưng người đâu mà nhiều chuyện thấy gớm. Cả đám người vậy lại như xem
tạp kĩ (~_~) làm nó không thấy được gì. Cố gắng chen vào trong đám đông 

Duy lôi sợi dây ra, cũng may là cô em họ đã chuẩn bị trước, vội xỏ chiếc nhẫn
vào bên trong sợi dây và đeo cho Lam. Khẽ cúi xuống nói thật khẽ vào tai
nhỏ 

-Duy yêu Lam!! 

Hồn Lam như lơ là trên mây, không ngờ rằng Duy cũng yêu nhỏ. Không biết nên nói
gì, nhỏ chỉ ngước lên nhìn Duy, Duy đưa cho nhỏ thêm một sợi dây cùng chiếc
nhẫn khác. Nhỏ hiểu, như vậy thì nhỏ không cần nói, chỉ cần nhỏ đeo cho Duy có
nghĩa là nhỏ đồng ý. 

Chần chứ một chút, nhỏ nhận lấy sợi dây và đeo vào cổ cho Duy. Duy mừng rỡ, ôm
nhỏ quay một vòng, đám đông hú lên như sở thú. Nó bịt chặc tai nhăn nhó nhưng
miệng vẫn cười vì mừng cho con bạn. 

Hai kẻ kia nãy giờ mãi lo hiểu lầm- giải thích- yêu…… mà không để ý thấy đám
đông, nghe mọi người xì xầm lúc này cả hai mới đỏ mặt. Những cô gái thì nhìn
rồi thở dài “Ước gì mình cũng được như vậy!!” Nó chỉ lắc đầu nhìn mấy con nhỏ
ngán ngẩm. 

Thôi thì người ta yêu nhau rồi, nó ở đây làm gì nữa, đi về thôi. Và vội bắt
ngay chiếc xe bus vừa chạy tới, nó leo lên và trở về nhà. Lòng thầm vui vì hiện
giờ hai con bạn của nó đã được hạnh phúc rồi. Còn nó thì sao? Chán thật!! 

Vừa bước vào trong nó đã thấy tên Long ngồi trên ghế salong cầm điện thoại bấm
bấm rồi lâu lâu lại cười cứ như tự kỉ. Nhìn là nó biết tên Long đang nhắn tin
cho Mi rồi. 

Vội chạy lại chỗ Long, nó lại hỏi chuyện lúc sáng 

-Này! Lúc sáng anh với anh ta có bị gì không? Có bị bọn đó đánh trúng phát nào
không? 

-Hả? Chuyện gì?………..À……. Không sao hết- tên Long chợt gãi gãi đầu rồi
cười 

-Vậy không có chuyện gì hết sao? 

-Ừ 

-Vậy anh ta bị cái gì vậy? Sao lại bỏ về trước? 

Nhìn mặt nó nhăn nhó, tất nhiên là Long biết kế hoạch đó rồi, chỉ có một mình
nó là không biết thôi. Và trong chuyện này rõ ràng Phong là kẻ thua cuộc. Long
chỉ khẽ lắc đầu và buông ra một câu 

-Không biết nữa!! 

Chán nản bước lên phòng, lại khẽ nhìn sang phòng hắn. Chẳng hiểu hắn gặp chuyện
gì nữa. 

*Chap 74:

Trưa hôm đó, đi ra đi
vào mấy lần mà cũng không thấy hắn bước chân ra khỏi phòng, không biết hắn có
đói không, vậy là nó lại quyết định rót một ly sữa mang cho hắn. 

Cầm một ly sữa đầy nhóc, nó gõ cửa phòng liên hồi, nhưng đợi mãi chẳng thấy hắn
trả lời 

-Anh đang ngủ hả, tôi vào đấy nhé!! 

Vẫn không trả lời, quyết định đẩy cửa bước vào trong. Hắn đang ngồi dựa lưng
vào tường, tai đeo headphone, gương mặt không biểu hiện tí cảm xúc nào 

Nhẹ nhàng đặt ly sữa lên bàn, nó tiến lại khẽ lay vai hắn 

-Này, anh dậy uống sữa đi, tôi mang cho anh này!! 

Hắn vẫn không thèm nhúc nhích, lạ thật. Hết kiên nhẫn nó bực mình giật cái
headphone ra hét nào tai hắn 

-NÀY!!!!!!!! Anh có nghe tôi nói gì không vậy 

Khẽ nhíu mày, hắn vẫn không mở mắt, tay giật lấy cái headphone, hắn nói bằng
một giọng lạnh lùng và xua đuổi 

-Không uống! Mang ra và đi chỗ khác!! 

Quái lạ, cái cách hắn nói chuyện cứ như lần đầu vừa mới gặp nó vậy. Tất nhiên
là nó sẽ nhất quyết không ra khỏi đây nếu như chưa hiểu rõ có chuyện gì và tại
sao hắn lại đối xử với nó như vậy 

Mặt bắt đầu nhăn nhó, tay vẫn tiếp tục giật cái headphone, nó hỏi 

-Yà, anh bị khùng đột xuất sao? Tự dưng lại nói như vậy!! Không lẽ sáng nay bị
đập trúng vào đầu sao? 

Không nói gì, hắn lại bắt đầu cái hành động gián tiếp chọc tức nó, mặt quay đi
hướng khác, tay giật lại cái headphone 

Đầu bốc khói, nắm chặt cái headphone, mặt mày bặm trợn nó lại tiếp tục nói cho
rõ mọi chuyện 

-Yà, anh bị cái gì vậy chứ?? Tự dưng lại làm vậy là sao? Tôi làm gì mà anh lại
làm như vậy? Tôi hỏi mà anh không nói? Anh đang khinh thường tôi đấy hả? 

Không đáp, hắn đứng dậy và giật luôn cái headphone ra khỏi máy nghe nhạc. Chỉnh
Volume thật lớn như để át đi giọng nói của nó, bước đến chỗ cái giường hắn lại
nằm xuống ngủ 

Nhưng khổ nổi, cái máy nghe nhạc lại không đủ lớn để “phủ” đi cái giọng của nó.
Tiếng nó vẫn léo nhéo bên tai. Hắn cảm thấy khó chịu, rất khó chịu. Cả ngày hôm
nay hắn vẫn đang cố gắng để quên đi hình ảnh của nó, quên đi hình ảnh của đứa
con gái nhí nhố nhưng lại quan tâm người khác. Nhưng lại không được, vì vậy hắn
mới nghe nhạc để thư giản vừa dịu đi được một lúc thì nó lại khơi dậy mọi thứ
trong đầu hắn. 

-YA!! ANH BỊ SAO VẬY HẢ!!!! BỰC MÌNH THẬT! TÔI NHỊN ĐỦ RỒI ĐẤY NHÉ!!! 

Nhào tới chộp lấy cái gối, nó quăng thẳng vào mặt hắn. 

Không nhịn nổi nữa, hắn ngồi dậy quát 

-TÔI ĐÃ NÓI LÀ CÔ ĐI RA KHỎI PHÒNG TÔI MÀ!! SAO CÔ KHÔNG ĐI VỚI QUÂN ĐI, CÔ
QUAN TÂM CẬU TA LẮM MÀ!! 

Nghe hắn nói, không hiểu sao nó lại nhớ tới chuyện lúc sáng……. Không lẽ…. hắn
giận là vì nó đến giúp Quân mà không giúp hắn sao? Phải vậy không chứ? Không lẽ
con người hắn lại nhỏ nhen như vậy sao? Tự xử được thì thôi chứ có bị thương
tích gì đâu là lại giận như vậy!! Thật là! Không thể chịu nổi mà 

-Ya, tôi quan tâm Quân thì sao chứ? Quân là bạn thân của tôi, không quan tâm
Quân thì tôi lại đi quan tâm cho cái tên đáng ghét anh sao? 

-Vậy thì cô đi mà quan tâm cho cậu ta, mang sữa vào đây làm gì? Tôi không uống,
cô mang ra đi 

Vừa nói hắn vừa cầm cốc sữa dúi vào tay nó và đẩy nó ra ngoài và đóng xầm
cửa 

-Này…. này…… ax thật là!! Tức chết mà. Anh nói tôi không quan tâm anh sao chứ,
không quan tâm thì mang sữa làm gì, đúng là điên mới đi mang sữa cho
anh….. 

Nó xị mặt vì hành động của hắn, dốc hết ly sữa vào miệng nó lại bước xuống nhà.
Quyết rằng sẽ không bao giờ mang sữa cho cái tên vô ơn đó nữa. Không ngờ chỉ vì
chút xíu chuyện như vậy thôi mà cũng…….. “Đúng là cái đồ nhỏ nhen, ích
kỉ!!” 

Tay rửa ly mà đầu nó vẫn không thể hiểu được tại sao cái tên đó lại đối xử với
nó như vậy. Mắt nhìn vào cái ly, miệng thì cứ mãi lầm bầm. 

Nãy giờ tên Long ngồi ở bên dưới nghe hết những gì hắn và nó nói rồi lại gọi
điện thông báo cho Mi cứ như nghĩa vụ. Cả hai ngồi bàn tán rồi lại cười cười,
rồi tên Long lại gật gật như Mi đang ngồi trước mặt vậy. Nếu nó mà biết thì
chắc cặp đôi này không toàn thây quá!! 

Đi đến lấy nước trong tủ lạnh, nhìn nó cứ đứng lơ mơ, nước thì vẫn xả liên hồi
mà không hề dùng. Nhào tới tắt nước tên Long lợi dụng cơ hội quát nó 

-Này! Ở Châu Phi người ta không có nước để sài đấy, cô lại đi xả không như vậy
đấy hả? 

-Ờ………….Xin lỗi, không để ý! 

Nói ngắn gọn rồi quay lưng trở lên phòng làm cho lên Long thoáng đơ vì hành
động lạ lẫm của nó, vội chạy theo miệng cứ lảm nhảm liên hồi 

-Này, sao lúc sáng cô lại đến chỗ Quân mà không đến chỗ của tụi tôi? Bộ cô yêu
Quân rồi sao? Sao lại quan tâm đến Quân nhiều như vậy? Cô……. bla bla bla….. 

Rầm!!! 

Khó chịu vì tên Long cứ đi theo lải nhải, nó dậm một phát vào chân tên Long,
máu nóng lại dồn lên, nó quay qua quát 

-Anh im lặng một chút thì chết à? Sao nói nhiều quá vậy chứ? Tôi đến chỗ Quân
vì tôi nghĩ là Quân là bạn thân của tôi và Quân về đây chưa được bao lâu nên sợ
Quân gặp chuyện bất trắc thôi. Còn anh ta tự lo được cho nên tôi mới định đến
sau!! Chưa gì mà đã giận, thật là………….. Axxxx 

Vùng vằng bỏ lên phòng nó dồn hết tức tối xả vào cái cửa. Rầm một phát, cánh
cửa được khép vào “nhẹ nhàng”. Nhảy lên giường và chùm gối lên đầu. Nó muốn cho
mấy tên đó chết quách đi cho rồi!! 

Mặt nhăn nhó ôm chân, tên Long hối hận vì lại chọc tức nó để phải lãnh hậu quả
như vầy. Chợt khẽ nở nụ cười, tên Long đi đến trước cửa phòng hắn. 

Cộc.. cộc….. 

-E hèm, nghe rõ rồi chứ!! 

Cánh cửa phòng bật mở, hắn bước ra khẽ cười cười. Nhìn Long như và gật đầu một
cái như muốn nói “Sẽ trả ơn mày sau” 

Bây giờ thì lại tới lượt hắn phải xin lỗi nó rồi. Hic, sao cứ phải giận qua
giận lại làm gì không biết. Biết trước thì hắn đã làm hòa lúc nãy rồi. Đi đến
gõ cửa phòng nó 

-Này, đầu heo, ra đây tôi có chuyện muốn nói!! 

-KHÔNG MUỐN NGHE!! 

-Mở cửa ra đi!! 

-KHÔNG!! 

-Mai cô nghỉ học luôn đi, tôi cấp phép cho cô đấy!! 

Bước chân rầm rầm đi ra, mặt đầy sát khí, nó mở cửa…………

*Chap 75:

-CHUYỆN GÌ?? 

Nó nói như tát nước vào mặt hắn, mặt xoay qua chỗ khác như không muốn nói
chuyện. Hắn chỉ nhìn nó mà không đáp. 

Đứng mãi mà chẳng thấy hắn nói gì, nó lại bực tức 

-Này! Anh kêu tôi ra đây để đứng làm cảnh cho anh ngắm sao. Có gì nói đi! Để
tôi còn ngủ!! 

-Giờ này mà cô ngủ được sao? 

-Giờ nào mà tôi ngủ chả được, thích ngủ giờ nào thì tôi ngủ giờ đó!!……..
Anh kêu tôi ra đây để hỏi chuyện ngủ sao? Có gì thì nói nhanh lên 

Chần chừ một lúc, thật ra thì vừa nghe được những gì nó nói hắn đã vội đến kêu
nó mà chưa nghĩ ra được lí do. Không lẽ bây giờ lại nói “Tôi muốn làm hòa”, vậy
đâu có giống như con người hắn………… 

-Ờ…………. Tôi muốn….. uống sữa! 

Trợn mắt lên nhìn thẳng vào mặt hắn, cái tên này đúng là thích trêu ngươi
mà…. 

-Lúc nãy không uống, không cần mà. Sao bây giờ lại đòi uống?? Anh bị bệnh điên
à? Vậy thì vào 3TK ở đi!! 

Hắn nhíu mày khó hiểu. Nó đang lảm nhảm cái gì vậy chứ? Làm mặt hình sự, hắn
nhìn nó hỏi 

-3TK là gì? 

Nhìn sắc mặt hắn, nó khẽ rùng mình, miệng lắp bắp….. 

-Ờ…….. 3TK là……. là viết tắt của… của…..Trung Tâm…… The King…… Ờ….. đúng rồi…
trung tâm của những ông vua ấy!! Nơi mà những người tài giỏi có tố chất làm
người đứng đầu tới đấy. Mấy người tài giỏi hay bị điên lắm, hề hề. Thôi…. tôi
đi ngủ đây 

Vội đóng cái cửa, nhưng lại bị cái tay hắn đẩy ngược lại. Mặt hầm hầm nhìn hắn,
khó chịu mà muốn đấm một phát cho xịt máu mũi ra. Đã giận rồi thì đi chỗ khác
đi, còn qua đây tìm làm gì chứ? Bực mình hết sức. Không thèm nói một câu. Nó
nhìn hắn như muốn hỏi “Gì nữa đây?” 

-Tôi nói là tôi muốn uống sữa!! 

-Thì anh tự đi lấy mà uống!! 

-Không thích!! 

-Ax…… 

Hất cái cửa một phát làm nó đập vào tay hắn. Mặc kệ hắn đứng nhăn nhó, nó bước
rầm rầm xuống dưới. Đi ngang qua hắn nó còn cố ý dẫm vào chân hắn một phát đau
điếng. “Này thì uống sữa!! Đồ chết tiệt” 

Mở tủ lạnh ra lấy cả một hộp sữa bự, dùng tức mà dồn vào hất một phát làm cho
cánh cửa tủ lạnh như muốn rớt ra. Hắn đã ngồi sẵn ở chỗ bàn rồi, mặt thì hớn
hở, trông mà phát ghét. Lấy thêm một cái ống hút, nó đưa cho hắn 

-Uống đi!! 

-Tôi kêu lấy ly sữa chứ đâu có kêu cô lấy hộp sữa 

-Tôi không biết đổ vào ly bao nhiêu cho vừa, nên anh tự mà làm đi- Kèm theo lời
nói là nó đặt cái ly lên bàn một cái “cốp” 

Không chịu thua nó, hắn vẫn bắt nó làm cho bằng được. Vì hắn muốn nó là người
rót cho hắn uống 

-Cô đổ bằng lúc nãy là được 

-Quên lúc nãy đổ bao nhiêu rồi!! 

-Vậy thì đổ hết trong bình ra đi 

-Nó tràn ra ngoài 

-Uống bớt

Nó nhìn hắn, bực bội,
tức tối, dồn nén, khó chịu……… Bao nhiêu cảm xúc đều dồn về một lúc. Được thôi,
nếu hắn đã muốn thì nó sẽ chiều. Uống bớt sao!! 10 bình sữa cỡ bự hơn cả vầy mà
nó còn uống hết thì bình này chả là gì cả 

Cứ đổ ra ly, gần tràn thì nó lại uống bớt, như vậy cho đến hết bình. Bụng thì
đã no vì trước đó nó đã ăn rồi, bây giờ lại dốc thêm đống sữa này vào, vì ghét
hắn cho nên nó uống cho thỏa, còn ly cuối cùng, nó dốc gần nữa ly vào miệng rồi
đặt xuống trước mặt hắn 

-Uống đi…………… “Để xem anh có dám uống tiếp không” 

Nghĩ trong đầu rằng hắn sẽ vì sợ bẩn mà không chịu uống cùng với người khác,
trong lòng đang đắc chí thì bỗng, hắn thản nhiên cầm ly sữa lên và uống
cạn. 

Nó ngơ ngác, không ngờ hắn lại dám uống, lại tức tối. Đem cái ly đi rửa, nó
quay qua chỗ hắn 

-Xong rồi chứ gì? Tôi đi ngủ, đứng làm phiền!! 

-Tôi đã nói xong đâu! 

-Chứ còn việc gì nữa? 

Hai tay nắm chặt để kìm tức giận, nó quay qua nhìn hắn, trước mắt nó bây giờ
chỉ có cảnh nó đang đấm vào mặt hắn liên hồi thôi. Nó đang rất rất muốn làm
điều đó, nhưng khổ nổi phải biết tự lượng sức. 

Ngồi trầm tư một lát, hắn chẳng biết phải làm thế nào để cấu hòa với nó, mà
hình như tình thế trước mắt thì hắn lại đang làm cho nó điên lên thì phải. Nếu
cứ như thế này thì có khi không hòa được mà lại nhào vào giết nhau thì
khổ 

Thôi thì…….. làm gì đây? Phải làm gì đây? 

-Ờ…. Cô đói bụng không? 

-Không 

-…… Ăn kem không? 

-…….- chần chừ……-Không!! 

-Xem phim hoạt hình không??? 

-KHÔNG!! 

-Nói có thì cô chết hay sao hả? Thật là, con gái mà như thế thì ai mà thèm yêu
cơ chứ? 

-Tôi đâu có cần anh yêu, tôi cần anh để cho tôi đi ngủ, đi ngủ, đi ngủ!! Anh
hiểu không hả cái đồ điên chết tiệt kia!!!! 

-Vậy thì đi ngủ đi, đồ con heo ngu ngốc. 

Lầm bầm làu bàu, hắn cũng đứng lên và bước vào trong phòng. Hai cánh cửa đóng
xầm lại cùng một lúc, làm cho tên Long ngồi phía dưới giật nảy mình, mặt ngơ
ngơ ngáo ngáo không hiểu chuyện gì đang xảy ra 

Vào trong phòng, nó nhày ngay lên giường và ụp mặt vào gối. Đó là thứ cho nó xả
stress tốt nhất…. 

-AAAAAA……. Tên Phong chết dẫm, anh xin lỗi tôi một câu thì chết hay sao chứ? Đã
vậy còn dám bắt tôi làm osin cho anh nữa!! Ăn gì chứ, đừng có hòng mà dùng mấy
thứ đó để dụ dỗ tôi!!! Đồ đáng ghét!!!!!!!! 

Cùng lúc đó ở trong phòng đối diện, hắn đang vò đầu bức tai vì tức tối, đến chỗ
giường lấy cái máy nghe nhạc lúc nãy và gắn headphone vào, chỉnh âm lượng thật
to để cho tức giận trôi đi. 

Nhưng lại không được, mọi thứ cứ âm ỉ bên tai. Giật phắt cái headphone, hắn
ngồi dựa vào tường, tay giựt hai cái cúc áo ra như để tỏa nhiệt. Miệng gắt lên
một câu 

-Đồ con heo ngu ngốc!!

Hắn vồn là một kẻ kiềm
chế rất giỏi, vì vậy mới luôn mang gương mặt lạnh được. Nó là đứa con gái đầu
tiên làm biến đổi gương mặt ấy, từ giận dữ đến vui vẻ. Thật không thể chịu nỗi
nữa. Nó là người làm đảo lộn cuộc sống của hắn, mặt ngước lên nhìn trần nhà,
hắn lại suy nghĩ cách để làm hòa với nó. Thật là….. từ trước đến giờ hắn có
phải nghĩ đến mấy chuyện này đâu. Bởi làm gì có đứa con gái nào dám giận hắn mà
cho dù có thì hắn cũng chẳng quan tâm. 

Khoảng nữa tiếng sau, hắn bước ra ngoài. Cửa phòng nó vẫn khép kín, chắc là ngủ
rồi. Đi xuống chỗ Long, Long đang ngồi làm mấy cái bảng gì đó. Lấy cái điểu
khiển và mở ti vi lên, hắn gác chân lên bàn. 

-Mày không thấy tao đang làm hả thằng kia? Bỏ chân xuống!! 

Hất cái chân của hắn xuống, Long lại tiếp tục chú tâm vào công việc. Tò mò, hắn
chồm tới hỏi 

-Mày đang làm gì vậy? Chiêu thức tán gái à?(~_~) 

-Tán gái cái đầu mày. Tao đang làm việc kiếm lương sống, mày đừng có xen
vào 

-Mày mà cũng biết làm việc sao? Làm ở đâu vậy? 

-Xem thường tao đấy à? Đang làm các bản thiết kế nhà để giao cho người ta, học
hỏi từ ông già thì cũng kha khá. Kiếm tiền nuôi vợ (~_~!) 

-Mày mà biết kiếm tiền!! Chắc vừa đưa bảng thiết kế của mày ra thì người ta trả
lại rồi! 

-Mày đừng có mà trù ẻo. Mà sao hôm nay mày nói nhiều quá vậy!! 

Nghe Long nói, hắn chợt khưng lại, đúng là hắn nói nhiều thật. Trước đây có bao
giờ như vậy đâu, hắn ít nói đối với cả Long lẫn Duy nhưng nhiều hơn so với
người khác. Bây giờ thì hắn lại đang nói nhiều và không kìm chế được. Chắc cũng
chỉ tại nó mà ra thôi. Nhớ lại những gì nó nói, chợt hắn quay qua hỏi
Long 

-Này Trung Tâm The King là ở đâu? Biết không? 

Quay người lại, Long nhìn hắn nhíu mày 

-Đang nói cái gì vậy? Trung tâm The King là cái gì? 

-Nơi những người tài giỏi có tố chất làm người dẫn đầu đến đó……….. Hình như
viết tắt là 3TK thì phải! 

Long chợt khựng lại như nhớ ra gì đó rồi ngồi cười như điên dại làm hắn chẳng
hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tức tối vì thằng bạn tự dưng phá lên cười mà không
biết vì sao, hắn quát 

-Cười cái quái gì? 

-Haha……… Cô ta…….haha……. Bảo Nhi….. nói cho mày nghe….. phải không?
Hahaha 

Mặt hắn dần biến sắc, nhìn vào Long chằm chằm, giọng gằn xuống 

-Làm sao mày biết? 

Nhìn sắc mặt của hắn, Quân cố gắng kìm chế. Nhưng vẫn không được, cười một lúc
sau nữa, Long mới ho một cái để lấy lại bình tĩnh nhưng lại đưa ra một câu mỉa
mai 

-Tao nhớ chỉ số IQ mày cao lắm mà!! Sao lại để cô ta lừa dễ dàng như vậy? 3TK
là Trung Tâm Thần Kinh đấy, mới gặp lần đầu tao với thằng Duy đã bị cô ta đá
đểu như vậy rồi!! 

Long vừa dứt câu, mặt hắn đơ ra như vừa nhận ra một sự thật phũ phàng “Nguyễn
Hoàng Bảo Nhi!!!! Cô dám lừa tôi sao? Hãy đợi lấy, cái con heo ngốc này!! Sao
tôi lại thích cô cơ chứ!!!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+