Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng tử rắn – Chương 03.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Dịch: chuppidoon_2005

Edit: Nguyễn Thu Anh

 

Nàng quay ngoắt: “Cha à, chẳng phải
đã có lần cha kể một câu chuyện thú vị về con lợn sổng trên tàu của cha
sao? Làm thế nào mà nó sổng ra chạy khắp tàu, đến nỗi mà chẳng ai có thể
bắt nổi nó?”

 

Cha nàng vẫn dán mắt vào tử tước. “À,
ta lại có một câu chuyện khác. Có thể có chút tính giáo dục nữa. Câu
chuyện về con ếch và một con rắn.”

 

“Nhưng mà–” Lucy ấp úng.

 

“Thật thú vị,” Iddesleigh ngân giọng, “sẽ kể chứ.” Rồi hắn lại ngồi thẳng dậy, tay lắc nhẹ chiếc ly thủy tinh.

 

Iddesleigh mặc bộ đồ cũ của David,
chẳng bộ nào vừa cả, vì phần thân trên của anh trai nàng khá ngắn. Ống
tay áo màu đỏ ngắn cỡn để lộ ra cổ tay gầy guộc, và dường như chiếc áo
bị kéo lên trên quá cổ Iddesleigh. Khuôn mặt đã có chút thần sắc để thế
chỗ cho bộ mặt trắng bệch của người sắp chết vào cái hôm mà nàng tìm
thấy hắn, mặc dù da hắn vốn đã có phần nhợt nhạt. Thật may là trông hắn
trông không quá lố bịch trong bộ đồ đó.

 

“Có một con ếch nhỏ và một con rắn lớn,” Cha nàng bắt đầu. “Con rắn lớn muốn vượt qua một con suối, nhưng nó không biết lội.”

 

“Chắc chứ?” Tử tước thì thầm. “Chẳng phải có một số loài rắn vẫn xuống nước bắt mồi đó sao?”

 

“Con rắn này không biết lội,” Cha nàng sửa lại. “Và nó hỏi con ếch: “Anh có thể đưa tôi qua sông không?”

 

Lucy đã thôi không vờ như đang ăn.
Nàng nhìn qua lại hai người đàn ông. Họ đang tham gia vào một cuộc xung
đột với nhiều cung bậc khác nhau mà nàng không thể xen vào. Cha nàng
rướn người về phía trước một cách có chủ đích, khuôn mặt đỏ gay lấp ló
sau mái tóc bạc. Mái tóc của tử tước phản chiếu ánh sáng từ những ngọn
nến. Nhìn qua trông hắn có vẻ như đang bắt đầu buồn ngủ vì câu chuyện
kia, nhưng Lucy hiểu rằng bây giờ Iddesleigh đang chú tâm hơn bao giờ
hết.

 

“Con ếch trả lời: “Ta không phải đồ
ngốc. Loài rắn các ngươi ăn thịt ếch. Rồi ngươi sẽ nuốt sống ta. Ta sẽ
không đi đâu hết!” Cha nàng nhấp một ngụm rượu.

 

Căn phòng im lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng tàn lửa lách tách trong lò sưởi.

 

Ông đặt chiếc ly xuống. “Nhưng con
rắn đó quả là quỷ quyệt. Nó nói với con ếch nhỏ rằng: “Đừng sợ, nếu tôi
mà ăn thịt anh giữa suối thì tôi sẽ chìm mất.” Và con ếch nghĩ rằng con
rắn nói có lý, ếch ta sẽ an toàn khi còn ở trong nước.”

 

Iddesleigh lặng lẽ nhấp rượu, chăm
chú nghe cha nàng kể. Bà Besty đã bắt đầu dọn chén dĩa rất nhanh chóng
với đôi tay săn chắc, mập mạp của mình.

 

“Con rắn trườn lên lưng con ếch, và
chúng bắt đầu bơi qua suối, đi được nửa đường…, ngài tử tước có biết
chuyện gì xảy ra không?” Ông nhìn thẳng vào vị khách đang chăm chú.

 

Tử tước khẽ lắc đầu.

 

“Con rắn đó cắm răng vào lưng chú
ếch.” Cha nàng đập bàn như thể muốn nhấn mạnh. “Trong hơi thở cuối cùng,
con ếch nói: “Tại sao… Cả ngươi và ta đều sẽ chết.” và con rắn trả
lời–”

 

“Rắn ăn thịt ếch, đó là lẽ thường mà thôi!” Cha nàng và tử tước đồng thanh.

 

Hai người đàn ông lại nhìn nhau chằm chằm. Điều này làm Lucy cảm thấy căng thẳng.

 

Tử tước lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Xin lỗi. Nhưng tôi đã nghe câu chuyện này nhiều năm trước rồi. Tôi chỉ
không thể ngừng lại không nghe.” Iddesleigh uống cạn ly rượu và đặt cẩn
thận xuống chiếc đĩa. “Có lẽ năng khiếu của tôi là làm hỏng một câu
chuyện hay của người khác.”

 

Lucy thở dài mà không biết mình đã
nín thở suốt bấy giờ. “Bà Brodie đã làm bánh nhân táo tráng miệng dùng
kèm pho mát.  Iddesleigh có muốn dùng thử không?”

 

Hắn nhìn Lucy nhoẻn miệng cười thích thú. “Nghe thật mời gọi, thưa tiểu thư Craddock-Hayes.”

 

Cha nàng đột nhiên đấm mạnh lên bàn làm bát đĩa xóc mạnh.

 

Lucy giật bắn mình.

 

“Tuy nhiên, như một đứa trẻ tôi đã
được cảnh báo nhiều lần để biết cách chống lại sự cám dỗ.” Tử tước nói.
“Và mặc dù, buồn thay, tôi đã không nghe hầu hết mọi lời khuyên bảo của
mọi người trong cuộc đời mình, sau tối nay tôi nghĩ tôi sẽ phải hành
động khôn khéo hơn vậy. Thôi, tôi xin phép, thưa tiểu thư
Craddock-Hayes, thưa thuyền trưởng Craddock-Hayes.” Hắn cúi mình và rời
khỏi phòng ăn trước khi Lucy kịp nói gì.

 

“Thằng ranh con trơ trẽn bất lịch
sự,” Cha nàng gằn giọng, đẩy mạnh chiếc ghế vào bàn ăn. “Con có thấy cái
cách mà nó nhìn ta khi vừa rời khỏi phòng này không? Ánh mắt đáng
nguyền rủa. Lại còn “lò thiêu” nữa chứ. Ha, lò thiêu, ở London cơ đấy.
Ta không thích hắn, đồ nhãi nhép, tử với chả tước!”

 

“Con biết, thưa cha.” Lucy nhắm nghiền mắt, một tay ôm đầu. Có vẻ như nàng đã quá mệt mỏi.

 

“Trong nhà ai mà không biết điều đó,” Bà Brodie vừa tuyên bố vừa bước vào phòng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+