Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng tử rắn – Chương 04.5 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“ Ta mong là ta không làm phiền nàng chứ?” Simon hỏi vào buổi tối muộn hôm đó.

Chàng lảng vảng vào căn phòng nhỏ
phía sau nhà, nơi mà nàng Craddock- Hayes tự giấu mình. Chàng  bồn chồn
không yên. Christian đã lui về nghỉ tại quán trọ, ngài thuyền trưởng
Craddock- Hayes thì biến mất làm việc lặt vặt gì đấy, Henry thì đang
nhắng nhít lên sắp xếp tủ đồ của cậu ta, và chàng thì lẽ ra nên lên
giường,tiếp tục dưỡng bệnh. Nhưng chàng đã không thể làm thế. Thay vào
đó,  sau khi túm lấy một cái áo choàng và lẩn khỏi Henry- người muốn
chải chuốt cho chàng tề chỉnh một tí- Simon theo dõi thiên thần của
chàng.

“ Không đâu.” Nàng nhìn chàng một cách cẩn trọng. “ Mời ngài ngồi. Em bắt đầu cảm thấy ngài có vẻ hơi né tránh em rồi đấy.”

Chàng khẽ nhăn mày. Đúng là chàng có
thế. Nhưng cùng lúc, chàng không thể ở xa nàng được. Sự thực là, chàng
đã cảm thấy mình đi xa đủ lâu rồi, thậm chí cho dù chàng chưa thực sự
hoàn toàn bình phục. Chàng nên dọn dẹp, gói gém hành lý và  rời khỏi
ngôi nhà này một cách tế nhị.

“Nàng đang phác thảo gì đấy?” Chàng
ngồi xuống cạnh nàng, quá gần. Chàng nhận ra nàng đột nhiên cứng người
lại. Nàng im lặng đưa cuốn sách khổng lồ cho chàng xem. Một bức tranh
chì than với Christian đang nhảy từ bên này sang bên kia cuốn sách, đâm
vài nhát kiếm và nhử một kẻ địch tưởng tượng nào đó.

“ Nó rất đẹp.”

Chàng bỗng cảm thấy thật giống một kẻ
ngốc ngớ ngẩn với lời khen sáo rỗng ấy, nhưng nàng mỉm cười, và nó,
ngay lập tức, như dự đoán đã gây ra ảnh hưởng đến chàng. Chàng vội dựa
ra sau và búng vạt áo choàng của chàng ra, sau đó chàng duỗi chân, một
cách cẩn thận.

Nàng cau mày, hàng lông mày dính lại với nhau khó chịu. “ Ngài đang gắng sức với cái lưng của ngài đấy.”

“ Nàng không nên để ý quá nhiều đến
sự yếu đuối của một quý ông. Niềm tự hào của bọn ta sẽ bị làm cho hư
hỏng không thể sửa chữa được mất.”

“ Thật ngớ ngẩn.” Nàng đứng dậy và mang một cái gối đến cho chàng. “ Ngồi nghiêng về phía trước đi.”

Chàng tuân theo. “ Ngoài ra, nàng không nên gọi bọn ta là  ngớ ngẩn.”

“ Ngay cả khi ngài đúng thế?”

“Đặc biệt là khi bọn ta là như thế.”
Nàng đặt cái gối sau lưng chàng. “ Tuyệt đối ảnh hưởng nghiêm trọng đến
niềm kiêu hãnh của đàn ông.” Chúa ơi, chàm cảm thấy nó tốt hơn nhiều
rồi.

“ Hừm.” Tay nàng nhẹ nhàng quét lên vai chàng, sau đó nàng đi ra cửa và cho gọi người quản gia.

Chàng nhìn theo khi nàng đi đến lò sưởi và khơi những cục than trể làm cho ngọn lửa bùng lên. “ Nàng đang làm gì vậy?”

“ Em nghĩ chúng ta nên dùng một bữa ăn nhẹ, nếu chàng đồng ý.”

“ Nếu đó là ý của nàng, ta tuyệt đối tuân theo, thiên thần của tôi.”

Nàng nhăn mũi với chàng. “ Em sẽ cho đó là câu trả lời đồng ý.”

Người quản gia xuất hiện, và họ tiếp tục cuộc chuyện trò đã bắt đầu từ trước khi bà Brodies vội vã bước vào.

“ Cha em đang ăn tối với bác sĩ Fremont.” Thiên thần của chàng nói. “ Họ thích bàn chuyện chính trị với nhau.”

“ Vậy sao? Đó có phải là ông bác sĩ
xem và chữa vết thương của ta không?” Ông ấy chắc hẳn là người bác sĩ
giỏi và phải là một người tranh luận dữ dội lắm mới dám thách thức ngài
thuyền trưởng. Ông có được mọi khen ngợi và lời chúc từ ta.

“Mmm.”

 

Bà Brodie và một cô hầu quay trở lại với một cái khay nặng trĩu. Họ mất một lúc chuẩn bị bữa ăn để trên bàn bên cạnh rồi lui ra.

“ Cha em đã từng có những cuộc tranh
luận tuyệt vời với David.” Nàng Craddock- Hayes cắt mỏng cái bánh. “ Em
nghĩ là cha nhớ nó.” Nàng đưa cái dĩa cho chàng.

Simon đã có một ý tưởng kinh khủng. “ Cậu ấy không còn nữa sao?”

Nàng nhìn chàng chằm chằm trống rỗng
trong vài giây, tay nàng lởn vởn bên trên cái bánh, rồi nàng phá ra
cười. ” Ồ không. David đã đi biển rồi. Nó cũng là một thủy thủ như cha.
Một đại úy trên con tàu Hy Vọng Mới.”

” Thứ lỗi cho ta.” Simon nói. ”Ta chợt nhận ra là ta chẳng biết gì về em trai nàng, ngoại trừ việc sử dụng phòng của anh ta.”

Nàng nhìn xuống trong lúc tự lấy cho
mình một quả táo. ” David hai mươi hai tuổi, nhỏ hơn em hai tuổi. Nó đi
biển được mười một tháng rồi. Nó cũng thường hay viết thư. Nhưng chỉ có
thể gửi về nhà mỗi lần tàu cập cảng thôi.” Nàng giữ cái dĩa trong lòng
và ngước lên. ” Cha thường đọc chúng một lần khi gia đình nhận được cả
một gói, nhưng em thích giữ chúng và đọc một tuần một hai lá. Điều đó
làm cho thư dường như được gửi đến thường xuyên hơn.” Nàng mỉm cười buồn
bã với vẻ như cảm thấy tội lỗi vì điều đó.

Simon có một ước muốn cực kì khẩn cấp
là tìm cho được David và bắt cậu ta viết hàng trăm bức thư nữa cho chị
của cậu. Những lá thư mà Simon có thể mang đến cho nàng, để chàng có thể
ngồi dưới chân nàng và ngắm nhìn nụ cười hạnh phúc nở trên môi nàng.
Chàng lại càng ngớ ngẩn hơn nữa rồi.

” Ngài có anh chị em gì không?” Nàng hỏi một cách ngây thơ.

Chàng nhìn xuống cái bánh của mình.
Đó là những gì bị che giấu đánh lừa bởi bóng tối, bởi những vách đá cao
và những năm tháng đáng sợ. Một cái gì đó có thể làm một người bảo vệ
trái tim chàng gục ngã. ” Ta không có em gái, thật tiếc làm sao.” Chàng
cắt vụn miếng bánh một cách vô thức.

”Ta luôn nghĩ sẽ tuyệt thế nào khi có
một cô em gái nhỏ để mà chọc ghẹo, dù cho nó có xu hướng sẽ chọc lại
lại khi nó lớn, ta nghe người khác nói thế.”

” Còn anh em trai?”

” Một người.” Chàng cầm chiếc nĩa lên
và ngạc nhiên khi thấy ngón tay chàng run run, chết tiệt nó đi. Chàng
cố gắng buộc sự run rẩy đó dừng lại. ” Đã chết.”

” Em rất tiếc.” Giọng nàng gần như thì thầm.

Quản lý gia đình ”Chỉ cần làm tốt là
được.” Simon với tay lấy ly rượu. “Anh ấy là người lớn tuổi hơn, vậy nên
ta chưa bao giờ cố gắng đạt được cái tước hiệu mà anh ấy sở hữu, ta đã
cố không đổ trách nhiệm lên anh ấy vì sự thay đổi lớn này.” Chàng uống
một ngụm lớn rượu vang đỏ. Nó đốt cháy mọi thứ trên đường đi xuống cổ
họng chàng. Chàng đặt cái ly xuống và chùi một ngón tay.

Nàng không nói gì cả, chỉ chăm chú quan sát chàng từ đôi mắt ánh màu xanh topaz sẫm màu đó.

“ Ngoài ra,” chàng tiếp, “ anh ấy còn
hơn một con lừa, Ethan là như vậy. Luôn luôn lo lắng về những điều làm
thế nào cho đúng đắn và liệu ta có sống xứng đáng với tên tuổi của gia
đình hay không, thứ mà tất nhiên là ta không bao giờ có được. Anh ấy gọi
ta một hai lần mỗi năm xuống khu điền trang của gia đình và nhìn ta
bằng con mắt buồn bã trong lúc liệt kê danh sách các tội lỗi của ta và
khối lượng lớn những hóa đơn quần áo của ta mỗi năm.” Chàng dừng lại vì
chàng tự thấy là mình đang lảm nhảm.

Chàng khẽ liếc nhìn xem cuối cùng
mình có làm cho nàng ngạc nhiên, bị sốc đến nỗi đuổi chàng đi chưa. Nàng
chỉ đơn thuần là nhìn lại chàng, gương mặt đầy lòng trắc ẩn. Sâu sắc,
một thiên thần sâu sắc.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+