Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng tử rắn – Chương 08.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Simon đứng trên những bậc thang đi thẳng xuống địa ngục và quét mắt qua đám đông người đang vui chơi.

Sân chơi The Devil chính là nơi chơi
đùa xa hoa hợp thời trang bậc nhất ở London, nó chỉ mở cửa 2 tuần trong
tháng. Các chùm đèn lấp lánh, lớp sơn trên những cây cột Doric hầu như
vẫn chưa khô, và các sàn đá vẫn đang được phân công đánh bóng. Năm
trước, chùm đèn bị ám đen xì đầy khói thuốc và bụi bặm, những cây cột lồ
lộ ra những đốm bẩn của hàng nghìn cái vai nhầy nhụa bóng mỡ, và cái
sàn thì tối tăm bởi tàn bụi tích luỹ qua nhiều năm. Nhưng tối nay, tối
nay, bọn đồng tính và những cô gái xinh đẹp, và cả những quý ông đang bu
xung quanh những cái bàn đang có những biểu hiện gần như là quá khích.
Giờ đây, mỗi một tiếng hò reo chiến thắng hay tiếng la lớn, nụ cười gần
như điên cuồng hiện lên trên mặt bọn họ, những giọng nói ầm ầm đang cùng
la lên cùng một lúc. Không khí dày đặc mùi chướng khí của mồ hôi, sáp
nến cháy, nước hoa bốc mùi, và hơi hướm bọn đàn ông tiết ra khi họ đang
trên bờ vực của việc hoặc là sẽ thắng được cả một gia tài hoặc là đang
dí khẩu súng lục vào đầu trước khi đêm kết thúc.

Chỉ vừa mới qua 11:00 và đâu đó
trong cái đám đông hỗn độn này ẩn giấu con mồi của chàng. Simon nhàn tản
bước xuống gian phòng chính. Một gã hầu đi ngang qua mang theo một khay
những ly rượu đang được rót xuống. Rượu được miễn phí. Càng nhiều gã
say, càng nhiều gã dễ dàng lao vào đánh bạc và chết chìm trong đó một
khi đã bắt đầu. Simon lắc đầu, và gã người hầu quay đi

Ở xa bên góc phải, một quý ông tóc
vàng nghiêng người về phía cái bàn, lưng quay lại căn phòng. Simon
nghểnh cổ lên nhìn, nhưng tấm lụa vàng che khuất tầm nhìn của chàng. Một
hình dáng mềm mại nữ tính va mạnh vào khuỷ tay chàng.

“Ôi, sin lối.” Một ả gái giang hồ có chất giọng Pháp khá chuẩn. Nghe gần như là thật.

Chàng liếc xuống.

Cô ả có đôi má hồng đào đầy đặn, làn
da trắng sữa và đôi mắt xanh hứa hẹn những điều mà cô ta không nên có
kiến thức về nó. Cô ta cắm 1 chiếc lông xanh trên tóc và cười khéo léo,
“Tôi sẽ đi lấy 1 ly sâm panh thay cho lời xin lỗi, được chứ?” Cô ta
trông như thể còn chưa qua tuổi 16, và trông cô nàng như thể cô thuộc về
một nông trại ở Yorkshire, vắt sữa bò.

“Không, cám ơn.” Chàng thì thầm

Biểu hiện của cô tiết lộ sự thất
vọng, nhưng cô cũng đã được đào tạo để biểu hiện những gì mà đàn ông
muốn. Chàng bỏ đi trước khi cô có thể đáp lại và nhìn về phía góc phòng.
Gã đàn ông tóc vàng không còn ở đó nữa

Chàng cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Điều này thật sự mỉa mai: chỉ mới
qua 11h và chàng ước gì chàng đang nằm trên giường ngủ và một mình.
Chàng đã trở thành một ông già với bả vai đau nhức nếu ông ta ở lại quá
muộn từ khi nào vậy nhỉ? 10 năm trước, e rằng thời gian này vẫn chưa
phải là lúc chàng bắt đầu 1 đêm. Chàng sẽ nhận lấy lời đề nghị của cô
gái điếm và thậm chí không thèm chú ý đến tuổi của cô ta. Chàng sẽ quăng
đi một nửa số tiền trợ cấp của mình vào sòng bạc mà không hề nao núng.
Dĩ nhiên, mười năm trước chàng chỉ mới có 20, cuối cùng cũng tạo dựng
một tiền đồ cho riêng mình và chết tiệt hơn hiện nay, có cả một đám đĩ
điếm gần bằng tuổi chàng lúc ấy vây quanh. Mười năm trước, chàng đã
không ý thức được về sự sợ hãi. Mười năm trước chàng không cảm thấy sợ
hãi hay cô đơn. Mười năm trước chàng là người bất tử.

Một cái đầu nhuộm vàng bên trái. Nó
quay lại và chàng thấy 1 khuôn mặt nhăn nheo già nua đội một bộ tóc giả.
Simon rẽ đám đông qua một bên từ từ, tạo thành đường để mình quay trở
lại căn phòng. Đó chính là nơi các con bạc liều lĩnh đang tụ họp

De Raaf và Pye dường như nghĩ rằng
chàng không sợ hãi, rằng chàng vẫn suy nghĩ và hành động như 1 thằng
nhãi con mới lớn 10 năm về trước. Nhưng giờ thì ngược lại, thật vậy. Nỗi
sợ hãi càng mạnh hơn với mỗi trận đấu, việc biết được rằng chàng có thể
– hoặc sẽ – chết càng thật hơn. Và theo cách đó, nỗi sợ khiến chàng lao
về phía trước. Chàng sẽ là loại đàn ông gì, khi để mặc chuyện đó qua đi
và để bọn giết anh trai mình vẫn sống? Không, mỗi lần chàng cảm thấy
ngón tay băng giá của nỗi sợ hãi như bấu lấy, bám vào tận xương tuỷ mình
là mỗi lần chàng nghe được tiếng gọi quyến rũ của nàng kêu gọi chàng từ bỏ, hãy để mọi chuyện qua đi, Chàng lại củng cố quyết tâm của mình

Ở đó

Con vịt lông vàng đã băng qua những
cái cửa đen lót nhung. Gã mặc áo satin màu tím. Simon đã xác định được
đối tượng của mình, chàng đã chắc chắn nhờ mùi hương tỏa ra.

“Nghĩ sao khi tớ đã tìm thấy cậu ở đây” Christian nói ngay bên cạnh chàng.

Chàng xoay người lại, trái tim suýt
nhảy ra khỏi lồng ngực. Trông phát khiếp như khi bị bắt quả tang. Người
thanh niên này có thể trượt một con dao găm vào thẳng xương sườn của
chàng và chàng sẽ không bao giờ biết được trước khi chết. Một vấn đề nữa
của tuổi tác –  phản xạ chậm lại. “Làm thế nào?”

“Cái gì?” người đàn ông kia chớp hàng lông mi trên đôi mắt đỏ ngầu.

Simon hớp lấy một hơi thở để kiểm
soát lại giọng nói. Không có vấn đề gì khi anh bộc lộ ra ngoài cơn giận
của anh về Christian “Làm thế nào cậu biết tôi ở đây?”

“Ồ, thì tôi ghé vòng vòng qua chỗ
cậu, hỏi Henry và thì thế thôi.” Christian duỗi cánh tay và vẫy vẫy  như
anh hề đang biểu diễn một thủ thuật.

“Tôi hiểu.” Simon biết giọng anh
nghe có vẻ cáu kỉnh. Nó đang dần trở thành thói quen khi mà Christian cứ
xuất hiện bất ngờ, theo kiểu không mong đợi, giống như hù dọa người
khác bằng cái vỗ tay ấy. Chàng hít một hơi thật sâu. Thật ra, nãy giờ
chàng đang suy nghĩ về chuyện đó, chàng nhận ra rằng cũng chẳng hại gì
khi có cậu thanh niên trẻ trung này làm bạn đồng hành. Ít nhất thì cũng
khiến người ta cảm thấy bớt cô đơn. Và cũng khá là hứng thú khi được làm
thần tượng của một ai đó.

“Cậu có chú ý đến “keo dính” đằng kia không?”  Christian hỏi “cái cô có cắm cái lông màu xanh ấy?”

“Cô ta quá trẻ.”

“Có lẽ là đối với cậu thôi.”

Simon lườm. “Cậu có muốn đi với tôi hay không đây?”

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi, ông bạn
già.”  Christian mỉm cười yếu ớt, có lẽ đang xem xét lại việc có nên
theo dõi Simon ở tại vị trí trước không.

“Đừng có gọi tôi như thế” Simon bắt đầu bước tới những cánh cửa nhung đen

“Xin lỗi” Christian thì thầm sau chàng. “Chúng ta đang đi đâu đây?”

“Đi săn.”

Họ đã tới được chỗ những cánh cửa,
và Simon chậm chạp điều chỉnh mắt để quen với căn phòng tối. Chỉ có 3
cái bàn ở đó, mỗi bàn có 4 người chơi đang an vị. Không ai mảy may quan
tâm tới những kẻ vừa tới. Tóc vàng ngồi ở cái bàn xa nhất lưng xoay ra
phía cửa

Simon dừng lại và hít một hơi. Cảm
giác như thể phổi chàng không thể giãn ra đủ rộng để lồng ngực hấp thu
hết không khí. Mồ hôi ẩm ướt chảy ra trên lưng và dưới lòng bàn tay. Đột
nhiên chàng nghĩ đến Lucy, khuôn ngực trắng nõn của nàng và đôi mắt hổ
phách nghiêm trang. Chàng thật ngốc làm sao khi đã rời bỏ nàng.

“Ít nhất thì mình nên hôn cô ấy” Chàng thì thầm

Tai Christian rất thính. “Cô nàng với cái lông màu xanh kia á? Không phải anh nghĩ cô ta quá trẻ sao?“

“Không phải cô ta. Thôi đừng bận tâm” Simon nhìn vào tên Tóc Vàng. Chàng không thể nói gì từ góc độ này–

“Cậu đang tìm ai thế?” Christian ít nhất cũng có ý thức khi thì thào hỏi.

“Quincy James,” Simon thì thầm, và rảo bước về phía trước.

“Tại sao?”

“Để gọi hắn ra ngoài.”

Chàng có thể cảm nhận được cái nhìn chằm chằm của Christian “Để làm gì? Hắn đã làm gì cậu à?”

“Cậu không biết sao?” Simon quay đầu lại chạm vào ánh nhìn trong veo của cậu bạn đồng hành.

Đôi mắt màu hạt dẻ trông thật bối
rối. Tuy nhiên Simon đôi khi cũng tự hỏi, Christian đã gặp chàng đúng
vào thời điểm quan trọng nhất của cuộc đời chàng, cậu thanh niên khiến
bản thân mình trở nên thân thiện chỉ trong một quãng thời gian ngắn, và
dường như cậu ta cũng chẳng có gì để làm tốt hơn là việc theo đuôi
Simon. Nhưng có lẽ Simon đã quá mức sợ hãi, đề phòng đến mức thấy kẻ thù
ở bất kỳ góc tối nào.

Họ tới cái bàn ở xa, và Simon đứng
bên cạnh gã đàn ông tóc vàng. Sự sợ hãi đã vòng tay ôm lấy chàng, hút
lấy hơi thở trong miệng chàng bằng đôi môi lạnh giá của ả, cọ xát bộ
ngực lạnh giá của ả vào lồng ngực chàng. Nếu bình minh ngày mai chàng
còn sống sót, chàng sẽ quay trở lại ngay với Lucy. Đóng vai hiệp sĩ hào
hiệp có ích gì khi mà lăn đùng ra chết lúc mặt trời mọc, khi mà còn chưa
thưởng thức được đôi môi mềm ngọt của người con gái? Giờ thì chàng đã
biết chàng không thể đơn độc như thế này mãi nữa. Chàng cần nàng ở mức
độ cơ bản nhất, để tái khẳng định và duy trì phần nhân tính trong chàng
thậm chí ngay cả khi chàng đã gọi lên phần thú tính nhất trong con người
mình. Chàng cần Lucy để giữ chàng cư xử đúng mực và tỉnh táo.

Simon dán một nụ cười lên mặt và vỗ nhẹ lên vai gã kia. Bên cạnh chàng, Christian đang thở mạnh.

Gã đàn ông nhìn xung quanh. Simon
nhìn chằm chằm mất mấy giây, thật ngu ngốc, trước khi não chàng xác nhận
thì mắt chàng cũng đã nói với chàng điều đó rồi. Sau đó chàng quay đi.

Gã đàn ông là một người hoàn toàn xa lạ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+