Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Học sinh tồi trường Bắc đại – Chương 17 – 18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17: Về nhà (2)

Giữa lúc tôi đang chìm đắm trong một loại tình cảm phức tạp thương xuân thu buồn, Phương Dư Khả nói một câu rất lỗi thời: “Đánh bài đi.”

Mà tôi thì lập tức khôi phục năng lực như chó con, khỏe khoắn nói được.

Đến hơn bảy giờ, tôi buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được. Ngáp liên tục làm tôi đánh sai bài mấy lần, mà tôi lại không phải quân tử ra bài dứt khoát, thường thường khi đánh xong một cây tôi lại ầm ĩ muốn đổi bài.

Phương Dư Khả bĩu môi, mất hứng nói: “Mới bảy giờ tối đã buồn ngủ, cô có phải cầm tinh sai hay không, rõ ràng là heo mà.”

 (hai bạn này sinh năm 1984: cầm tinh con chuột, tuổi Tí nhé)

Tôi phản bác: “Khổng Tử viết: buổi trưa không ngủ buổi tối sụp đổ. Mạnh Tử viết, Khổng Tử nói đúng. Thánh nhân đều nói giấc ngủ trưa rất quan trọng. Trưa nay phải chờ xe lửa, tôi cố gắng đến mức này đã là không dễ dàng.”

Tiểu Tây vui vẻ: “Thánh nhân của em thật sự quá hưởng thụ rồi.”

Tôi hắc hắc cười.

Phương Dư Khả buồn cười hỏi: “Thánh nhân nhà cô còn nói danh ngôn gì nữa?”

Tôi cười nói: “Thánh nhân còn nói, dù xấu cũng phải yêu, yêu tới mức thế gian tràn ngập tình yêu.”

Tôi thật vui vẻ, sau khi thổ lộ với Tiểu Tây, tôi rốt cuộc cũng có thể thể hiện vẻ mặt chân thật trước mặt anh. Tuy tôi cũng không biết từ khi nào tôi buông tha cho các loại vẻ mặt dối trá, nhưng tôi hy vọng cho dù anh có thích tôi cũng phải là tôi chân thật, không phải là tôi mang mặt nạ.

Nhưng nếu Chu Lỵ biết, con bé nhất định sẽ muốn đánh tôi. Bởi vì con bé coi chuyện này là sách lược, còn tôi lại muốn vứt bỏ những sách lược, biến thành một người lỗ mãng liều mình ra trận.

Thoáng một cái xe lửa đã dừng, tôi lập tức nhìn thấy vẻ mặt hấp tấp của mẹ già. Xe lửa trễ giờ. Tôi vừa cảm thán xe lửa tăng tốc là một chuyện không thể, vừa vẫy tay ra hiệu với mẹ già.

Mẹ già đi tới phía tôi, (tôi thật sự chưa từng nhìn thấy mẹ tôi chậm rãi đi đường như thế) thanh nhã cười với tôi, sau đó quay đầu nói với Phương Dư Khả: “Dư Khả, đã phiền cháu chăm sóc Lâm Lâm nhà dì.”

Khốn! Con mới là con gái của mẹ, câu đầu tiên có phải nên bắt chuyện với con không a. Dù sao cũng đã gần nửa năm chưa gặp, cánh tay này với thật là xa.

Phương Dư Khả điềm đạm cười: “Đâu có, dì. Phần lớn thời gian Lâm Lâm rất ngoan, không quá gây sự. Dù có gây sự cũng có người thu nhặt giúp cô ấy.”

Tôi lộng lẫy té xỉu. Phương Dư Khả, ngươi điên rồi! Tôi kéo tay mẹ già, chỉ vào Tiểu Tây giới thiệu: “Đây là Tạ Đoan Tây. Đây là đối tượng mà nước trong tim con gái mẹ chảy về.”

Mẹ tôi đại khái cũng không nghe rõ “nước trong tim” là có ý tứ gì, nhưng thấy Tiểu Tây cũng có vẻ dễ nhìn, lại thanh nhã gật đầu nói: “Xin chào,” Nhưng còn rất hữu nghị bổ sung một câu: “Nhưng nước trong tim mẹ vẫn chảy về phía Phương Dư Khả.”

Tiểu Tây có chút xấu hổ, không biết phải nói tiếp cái gì.

Trên đường, mẹ tôi bắt đầu thẩm vấn.

“Kỳ thi không có vấn đề gì chứ?”

“Còn chưa có điểm hết tất cả. Có mấy môn có lẽ cũng được loại giỏi.” Tôi thành thật nói. Tôi cũng không phải chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, quả thật có vài môn công phu lên xuống của tôi phát huy tối đa. Kinh nghiệm học tập nửa học kỳ nói cho tôi biết Bắc Đại khó vào dễ ra, chỉ cần bình thường để tâm học tập, cuối kỳ ngoan ngoãn ôn tập, muốn trượt lớp cũng không phải quá dễ.

Mẹ tôi theo lệ cũng tin tưởng gật đầu, sau đó như không có việc gì xoay đầu nói tài xế: Ngồi phía sau là con gái tôi. Năm ngoái vào Bắc Đại.”

Tôi không còn biện pháp với mẹ già. Vẻ vang vì con gái cũng không cần khoe khoang như vậy đi. Mẹ bảo tài xế làm sao kham nổi, đây chẳng phải ép người ta khen mình sao?

Tài xế taxi quả nhiên đặc biệt phối hợp nói: “Hâm mộ ngài nha. Con trai tôi năm nay thi đại học, nếu có thể đỗ được chính quy tôi đã dập đầu tạ ơn trời đất.”

Mẹ tôi vừa kiêu ngạo vừa thỏa mãn cười, giống như một hoàng hậu đối với một đống thái giám và nha hoàn phía sau.

Sau khi về đến nhà, mẹ tôi trịnh trọng nói: “Tuy Tạ Đoan Tây kia diện mạo cũng không tệ, nhưng mẹ vẫn đề cử Phương Dư Khả làm bạn trai con. Nhưng mẹ không ngờ con còn biết theo đuổi người ta nha.”

Tôi không nhịn được nữa: “Mẹ coi con gái mẹ là Trương Mạn Ngọc chắc. Ai cũng không thích con thì con yêu đơn phương không được sao.”

Mẹ tôi không chút yếu thế nói: “Yêu đơn phương thì vẫn là Phương Dư Khả tốt hơn nhiều. Mẹ thấy Phương Dư Khả với con có tướng vợ chồng.”

Tôi quyết định không để ý tới bà nữa, Tôi bỗng nhiên muốn hỏi Phương Dư Khả, những khi cậu ta không nhịn được mắng tôi đồ ngốc có phải đặc biệt giống tôi với mẹ tôi bây giờ hay không.

Toàn bộ kỳ nghỉ đông tôi đều giống một con heo. Ngoại trừ ngủ chính là ăn, nhiều nhất cũng chỉ tham gia các loại tụ tập trên danh nghĩa. Trong buổi tụ tập, tôi lập thức hóa thân thành con heo nằm trên thớt, bởi vì tôi đỗ Bắc Đại, phải mặc cho mọi người chém giết. Tôi cũng vui vẻ phối hợp. Bạn bè tôi đều là những người nước đến chân mới nhảy, ở chung với bọn họ đặc biệt thoải mái; còn buổi tụ hội của hai mươi chín vị tinh anh gần như là buổi tụ hội của những học sinh bảng vàng trước kia ở trong trường. Mặc dù hiệu trưởng Phương đã đặc biệt gọi điện tới, muốn 20 người đầu bảng trong khoa văn chúng tôi tới tham dự, nhưng tôi vẫn tìm cớ không tham gia. Tôi tưởng tượng, trong loại tụ hội này, người phía trước nói tôi vinh quang, người phía sau nói tôi được nhờ, nói trong nói ngoài đều là vì tôi đỗ Bắc Đại, rất giống kiểu tranh đấu nhà giàu chiếu trên TVB. Hơn nữa khi nâng cốc chúc mừng đều là con mẹ nó vì trường học, vì học tập, vì tiền đồ, hoàn toàn không giống buổi họp lớp bình thường.

Trong buổi tụ tập với bè lũ của Yêu Tử, tôi có một gặt hái lớn, bởi vì tôi gặp được hàng xóm khi còn bé, Thiện Thiện.

Thiện Thiện vốn là một tên nhóc gầy như que củi, khi còn bé thường bị tôi ức hiếp. Có vẻ như cậu ta đã chịu khổ nhiều nên phúc đức tới. Sau một thời gian, bố Thiện Thiện thành nhà giàu mới nổi trong giới bất động sản, rồi chuyển tới khu nhà giàu trong thành phố. Mẹ tôi và mẹ cậu ta thật ra thường hẹn nhau vừa chơi mạt chược vừa bát quái. Còn Thiện Thiện cũng giống như những kẻ có tiền khác, học xong trung học liền đi Úc học tiếp. Khi đó là thời gian nổi loạn của tôi, mỗi ngày tôi đều suy nghĩ làm thế nào để rời khỏi nhà, vì vậy tôi vừa hâm mộ lại vừa đố kỵ với Thiện Thiện, tình thế biến thành tôi chịu khổ, cậu ta hưởng lạc.

Nhưng Thiện Thiện trước mắt làm tôi suy nghĩ khi cậu ta đáp máy bay về nước, có phải bị yêu cầu mua hai vé hay không. Lúc đầu tôi nhìn đến cậu ta còn nghĩ tên mập này là ai. Không ngờ Thiện Thiện vừa nhìn thấy tôi liền khó khăn đứng lên vẫy tay chào hỏi, khi xua tay, mấy khối thịt toàn thân cũng lắc lắc theo.

Tôi cười hỏi: “Cừu ở Úc có phải đều bị cậu ăn hết rồi không? Thảo nào năm nay sản lượng lông cừu giảm mạnh nha.”

Thiện Thiện cười ha hả: “Hắc hắc, đúng vậy, vì vậy mới quay về uống sữa tổ quốc đây.”

May mà Thiện Thiện vẫn chưa hóa thân thành dân ăn chơi, không có dùng loại ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn tôi.

Tôi là nhân vật điển hình thích chặt chém, là người có thể mở một lò mổ. Tôi kéo kéo đám thịt của Thiện Thiện, lạnh lùng nói: “Về nước là phải cống hiến cho tổ quốc, còn muốn uống sữa của tổ quốc hay sao. Dù thế nào cũng nên mổ xẻ thịt Úc một chút mới có thể đền đáp tổ quốc ha.”

Thiện Thiện cười như phật Di Lặc: “Cậu nói xem phải mổ xẻ thế nào?”

Vì vậy, đoàn người vô cùng hoành tránh chúng tôi thuê một phòng hát K.

Thị trấn của chúng tôi tuy nhỏ nhưng cũng có năm câu lạc bộ. Âm thanh trong phòng K tuyệt đối có thể biến bất cứ ai thành ca sĩ. Tôi bắt đầu tru lên bài hát “Dĩ phụ chi danh” của Chu Kiệt Luân: “Mỗi người chúng ta đều có tôi, phạm những tội khác nhau, tôi có thể quyết định ai đúng, ai phải ngủ say, tranh luận không thể giải quyết, trong màn đêm không có điểm dừng tắt đi ngọn đèn duy nhất của ngươi, ân huệ duy nhất của ngươi, người chắn ở phía trước có tội—-” người chắn ở phía trước quả thật có tội. Bởi vì người ở đằng trước vừa mới dời đi, tôi đã nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Phương Dư Khả tiến lại.

Tôi không tự chủ được hỏi: “Cậu theo dõi tôi?” Những lời này đi qua micro phóng to vô hạn, lời nói bất ngờ lại hòa với đoạn đọc rap của Chu Đổng có vẻ rung động đến tâm can…

Mọi người nhìn tôi, nhưng chỉ mấy giây sau, loại ánh mắt giết người giảm xuống một nửa, bởi vì những ánh mắt con gái đã lập tức chuyển tới Phương Dư Khả.

Tôi đã quên nói, bạn bè tôi, nhất là bạn gái, ở bên ngoài đều là lũ háo sắc, gặp sắc quên bạn là bản tính của bọn họ, thậm chí không tiếc cả mạng sống của bạn bè. Vì Phương Dư Khả, tôi nghĩ mỗi người nhất định sẽ đâm tôi một dao, tính qua cũng phải mười lăm dao. Vì sao lại là số lẻ? Bởi vì Yêu Tử là một con nhóc rất khát máu, nhất định phải đâm hơn người ta một đao mới vừa lòng.

Phương Dư Khả cũng không nhìn tôi, trực tiếp đi tới chỗ Thiện Thiện, cho cậu ta một cái big hug. Xét đến trình độ mập mạp của Thiện Thiện, mọi người đều tin tưởng cái ôm này phải là cái ôm lớn nhất trong đời Phương Dư Khả.

Thiện Thiện cầm lấy một cái míc, nói: “Giới thiệu với mọi người một người bạn. Phương Dư Khả, nghe qua chưa? Là học sinh giỏi, đỗ Bắc Đại với điểm số cao. Còn vấn đề có còn độc thân hay không không liên quan đến chuyện bài vở, phóng viên tôi từ chối trả lời. Đề nghị mọi người tuân thủ đạo đức nghề nghiệp —-” còn chưa nói xong, một loạt vỏ bia rỗng đập lên bụng thịt của Thiện Thiện, cũng tạo thành mấy nếp nhăn một cách thần kỳ trên bụng cậu ấy.

Sau khi cười phá lên, các sắc nữ đồng loạt dụ dỗ Thiện Thiện hỏi vấn đề mấu chốt kia.

Tôi buồn chán lại bắt đầu hắt “Dĩ phụ chi danh”. Tôi có ra vẻ tự cho mình là thanh cao. Không ngờ bọn sắc nữ lại rầm rầm nã pháo tôi: “Muốn hát ra ngoài mà hát, tiếng nhạc quá lớn, không nghe rõ cái gì cả.”

Phương Dư Khả cười cười đi qua bọn họ, tới bên cạnh tôi, lớn tiếng nói: “Xin chào.”

Tôi liếc mắt một cái, xin chào cái đầu ngươi. Đương nhiên tôi không thể nói ra, nếu không trên người tôi lại bị đâm thêm mười lăm dao nữa. Tôi gật đầu xem như chào hỏi.

Không ngời Phương Dư Khả lại cố ý làm tôi khó sống, lại lớn tiếng nói: “Khi học đại hoc, câu đầu tiên tôi nói với cô cũng là xin chào.”

Ai~~, quên đi, lần này bọn chị em của tôi sẽ đâm tôi thành nhím.

Tôi giảm âm thanh xuống, giải thích với các chị em: “Khi các cậu xử trảm tới phải nhớ tớ cũng là sinh viên Bắc Đại, hiện tại vừa nhìn thấy soái ca đã quên tớ cũng học Bắc Đại rồi sao? Bọn tớ là bạn học.”

Yêu Tử thỏa mãn với tin tức vừa nhận được, quyến rũ cười với Phương Dư Khả.

Nhưng Phương Dư Khả đáng đâm nghìn đao lại nói:”Đúng, chúng tôi là bạn học, cả ba năm cấp ba nữa.”

Tôi nổi giận. Đại ca, cơm có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy nha. Ai cùng trường với cậu a? Các cậu ở Long cung, bọn tôi ở ngôi miếu tồi tàn, hai tòa nhà lại cách nhau một cái sân vận động.

Tôi tức giận nói: “Bọn tớ cùng một khóa, cậu ta học khoa tự nhiên, tớ học khoa xã hội, chưa từng có cơ hội gặp gỡ. Hơn nữa cậu ta có bạn gái nề nếp, cô ấy còn nói tớ giám sát cậu ta, không thể để mấy con sói các cậu thu hút.”

Lúc này, Thiện Thiện nở nụ cười: “Nói gì vậy, sao có thể vừa mới quen biết a. Kỷ yếu của tớ và ảnh chụp của cậu đều bị cậu ấy lấy mất, chính là bức ảnh cậu ném bùn lên mặt tớ ấy.”

Mồm tôi mở vô cùng lớn.

Thiện Thiện vội vàng bổ sung: “Cậu không nhớ bức ảnh đấy sao? Chính là bức ảnh cậu thiếu mất một cái răng cửa, nhìn trên mặt tớ đầy bùn rồi cười lớn ấy…”

(=]]~ Quá mất hình tượng, thiếu răng cửa =]]~)

NND, tôi thật sự bị bẫy không nhẹ. Tôi phải lùng sục trong đầu tìm ra tấm ảnh trong truyền thuyết kia, thuận tiện còn phải nghiên cứu vì sao vị đại ca này lại có sáng kiến muốn lấy tấm ảnh đó như vậy.

Yêu Tử lập tức cho tôi một đáp án thỏa mãn: “Sở thích của soái ca quả thật khác người, thích sưu tập các loại ảnh chụp có cá tính. Nói cũng đúng, khi còn bé Lâm Lâm chụp rất nhiều ảnh, mỗi ảnh là vô số biểu tình. Nếu cậu còn muốn, tôi còn có loại mặc quần yếm bắt sâu róm, chảy nước mũi, bắn súng tự động, các loại —-”

Tôi vội vàng ngắt lời Yêu Tử: “Được rồi, được rồi, Yêu Tử, có bạn bè nào tổn hại tớ như thế sao? Tớ có chọc giận cậu chắc?”

Yêu Tử vỗ vỗ tôi, vừa cười vừa nói: “Bạn bè cũng phải tính lãi. Cậu để tớ bán một chút, tớ còn chưa tìm được chủ đề nói chuyện đâu.”

Tôi khinh thường nhìn con bé: “Cậu chưa tìm được chủ đề? Vậy nãy giờ đang ba hoa cái gì?”

Yêu Tử không nói gì, tăng âm lượng lên sau đó quay míc thâm tình hỏi Phương Dư Khả: “Bạn Phương, có thể có hãnh diện cùng hát một khúc “Mối tình Hiroshim” chứ?”

Lúc đó tôi thiếu chút nữa phun đồ uống trong miệng ra. Không thể không nói Yêu Tử có khí phách, chính là cái loại khí phách khi con bé đi đến đâu người người chết đến đó.

Phương Dư Khả liếc mắt nhìn tôi, lắc đầu nói: “Không biết hát, nghe hát là tốt rồi.”

Yêu Tử tuyệt đối là người chưa đụng vào tường chưa bỏ qua, lập tức nói: “Là không biết hát hay là không muốn hát, hay là không muốn hát với tôi? Come on, baby!”

Tôi nghĩ tiếng Anh của Yêu Tử lưu loát nhất chính là câu này. Nhưng tôi cũng hiểu Phương Dư Khả, người này một khi đã quyết đinh thì tuyệt đối sẽ lạnh lùng tới cùng.

Tôi cũng không muốn bầu không khí đông cứng lại, vội vàng nói: “Như vậy đi, tớ đọc một đoạn rap, sau đó đồng chí Phương Dư Khả cho tớ chút mặt mũi, hát một đoạn đi. Không biết hát cũng không sợ, chỉ sợ không dám hát thôi.”

Tuy tôi không biết mặt mũi tôi có đủ để Phương Dư Khả thể hiện giọng hát hay không, nhưng tôi có thể cảm nhận được mồm mọi người đã mở lớn đến mức có thể nhét vào một quả trứng gà.

Tôi mới ý thức được tôi đang định hát rap bài “Mối tình Hiroshim”…

(“mối tình Hiroshim” là một bài hát rất mùi mẫn, nói về yêu hận song song, yêu đã khó, hận người mình yêu còn khó hơn, bla bla bla, nói chung đây là một bài tình ca rất sến và đầy JQ. Hoàn toàn không phù hợp để đọc rap và cũng không có chút rap nào trong bài hát cả =]]~)

Vẻ mặt Phương Dư Khả kiểu xem kịch vui, nói: “Tôi đành liều mình bồi quân tử vậy.”

Âm nhạc du dương vừa vang lên, micro đã bị một sắc nữ nhét vào trong tay tôi. Trong ấn tượng của tôi, nhạc đệm của “Mối tình Hiroshim” còn chưa tới 20 giây, tôi đâm lao đành theo lao.

“Em là gái có chồng, anh là trai có vợ, một ngày một đêm tình ái, có nên hưởng thụ một đêm đầy sao như vậy không. Chúng ta ở trong mê cung của tình yêu, lại bị vứt bỏ trong hồi ức, để chúng ta cùng nhau khóc vì cảnh xuân tươi đẹp ngày đó. Rốt cuộc em có yêu anh hay không? Rốt cuộc có còn yêu anh hay không?”

Trên màn ảnh xuất hiện phụ đề cho giọng nam, tôi nhẹ nhàng buông míc xuống, Phương Dư Khả lại không hát như đã định, cậu ta vẫn ngốc nghếch nhìn tôi. Tôi cho rằng cậu ta muốn chơi xấu, nổi giận đùng đùng nói: “Tôi đã hát rồi, đến lượt cậu hát a.”

Trời sập, mọi người tạm thời chẳng quan tâm Phương Dư Khả có hát hay không. Thiện Thiện ở bên cạnh tôi mở miệng nói: “Trời ạ, Lâm Lâm, hèn chi có thể trà trộn vào Bắc Đại, thì ra bước bảy bước làm được bài thơ a.”

Yêu Tử cầm míc quát: “Lâm Lâm, cậu là thần tượng của tớ nha. Có phải mỗi ngày cậu đều ngâm thơ hay không?” Bọn chị em cũng bắt đầu vỗ tay cho tôi.

Chuyện này nha, tôi cũng bắt đầu bội phục chính mình. Đầu óc tôi vì sao đột nhiên thông suốt như vậy nha? Vốn đã thông minh, vốn đã thông minh nha.

Phương Dư Khả cũng ngơ ngác nói: “Cô có phải là gái có chồng hay không vậy?”

Khốn. Miệng chó không thể khạc ra ngà voi. Nhưng hôm nay lão nương vui vẻ, không tính toán với mi. Tôi giơ đồ uống lên, lớn tiếng nói: “Lão nương đả thông nhị mạch, tỉnh ngộ đắc đạo rồi!”

 

Về nhà (3)

Lần thứ hai gặp Phương Dư Khả là ở hội bạn học tinh anh.

Tuy tôi đã nghĩ muốn vỡ đầu, thậm chí nghĩ ra cả các loại lý do gãy tay gãy chân để không phải nhận lời tham gia, nhưng sau khi mẹ tôi không biết từ đâu nhận được thông tin tụ hội như vậy, không nói hai lời áp giải tôi đến cổng trường mới thôi.

 Đi vào trường học, đi qua tủ kính và bảng danh nhân quen thuộc. Bảng danh nhân của trường chúng tôi thật ra là mấy khối đá lớn được khắc thành, chỉ cần học sinh nào đỗ Bắc Đại hoặc Thanh Hoa đều được khắc một cái mặt lên đây. Lần này, trên tấm đá có nhiều thêm hai cái mặt của tôi và Phương Dư Khả. Thật ra tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt vì sao cần loại phương pháp này để cổ vũ đàn em. Nói về hình thức, cái này giống như một sự sỉ nhục, chúng tôi bị gắn lên một sự sỉ nhục; hơn nữa nói về nội dung, cái này giống như lệnh bài của quỷ, bạn xem, mặt tôi bị khắc giống như bác gái bán đậu phụ ở cổng vậy! Trước khi tới Bắc Đại, tôi đã quyết tâm không bao giờ trở về trường cũ nữa, chính là để tránh phải nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Aiz, cái bảng danh nhân này xúi dục người ta quên nguồn quên gốc, qua cầu rút ván.

Hai mươi cái tên đứng đầu hai khoa xã hội và tự nhiên, tổng cộng là bốn mươi bạn học đều đã đến đông đủ. Ngoại trừ lớp trưởng Phạm Anh Dịch và Phương Dư Khả, ba mươi bảy đồng chí khác tôi đều không nhận ra, mặc dù có gương mặt dường như đã quen biết. Chuyện này làm tôi vô cùng ngượng ngùng, bởi vì tôi nghe nói hai mươi cái tên đứng đầu bảng bình thường đều rất quen thuộc với nhau. Đây có lẽ cũng là nguyên nhân mà ngày đầu tiên đi học Phương Dư Khả đã tỏ vẻ hoài nghi với trí lực của tôi chăng.

Phương Dư Khả và tôi chia ra làm trạng nguyên của khoa tự nhiên và khoa xã hội, bị yêu cầu nói mấy câu. Hiệu trưởng Phương, cũng chính là ông nội của Phương Dư Khả, vô cùng tình cảm nói với Phương Dư Khả: “Các cháu đều học cùng một trường, ngày thường cháu chăm sóc Chu Lâm Lâm nhiều một chút. Nhưng lần này ưu tiên con gái, để Chu Lâm Lâm nói trước đi.”

Tôi rất ghét trường hợp này, loại hình thức xui xẻo chưa mở mồm ăn đã phải đóng dạ dày. Tôi bất chấp đứng lên, nhìn đội ngũ tinh anh xung quanh bốn cái bàn, thanh thanh giọng nói: “Hiệu trưởng Phương bảo tôi nói vài câu thì tôi nói vài câu. Câu thứ nhất: mọi người ăn ngon miệng; câu thứ hai: mọi người chơi vui vẻ. Câu thứ ba: tôi nói xong.”

Tôi ngồi xuống, nuốt nước miếng, chờ bài phát biểu thao thao bất tuyệt của Phương Dư Khả. Bên cạnh đã có người cười lớn. Nhất là một đồng chí mặt đầy đậu thanh xuân cười đến mức hai vai cũng run lên.

Cười cái gì mà cười, đây vốn là buổi tụ tập, chẳng lẽ không được ăn ngon chơi vui?

Phương Dư Khả đứng lên, bốn bàn tinh anh vỗ tay như sấm dậy, còn có một số nữ sinh làm bộ vô tình liếc cậu ta, thật ra đã bắt đầu vuốt tóc soi gương. Tội nghiệt a!

“Điều tôi muốn nói chính là, lát nữa cơm nước xong xuôi có hoạt động tiếp theo, các vị nể mặt tôi, nhất định phải tham gia. Tôi mời khách.”

Tiếng vỗ tay lại càng kích động.

Chỉ có tôi lại càng buồn bực trong lòng, tưởng chỉ một tiếng là kết thúc buổi gặp mặt, không ngờ lại phải kéo dài.

Rượu quá tam tuần, mỗi vị tinh anh đều đã hoặc phóng khoáng hoặc ngượng ngùng, nhưng lại cứ cố chấp kính rượu hiệu trường Phương. Cuối cùng hiệu trưởng Phương không đỡ nổi, phải đi trước, để lại một đàn tinh anh ầm ĩ.

Vị đồng chí đầy đậu thanh xuân kia tới nói với tôi: “Chu Lâm Lâm, tôi là Nhan Thủ, khi thi vào đại học phát huy thất thường, không vào cùng một trường với cậu thật đáng tiếc.”

Tôi vội vàng đứng dậy nói: “Thật đáng tiếc a. Nhưng tôi cũng không phải phát huy quá bình thường, nếu không chúng ta đã thật sự học cùng một trường không chừng.”

Lần này Nhan Thủ không cần không chế mình đến mức hai vai co rúm, lập tức sang sảng cười: “Chu Lâm Lâm, cậu thật quá hài hước.”

Hắn cười, đậu thanh xuân trên mặt trong nháy mắt dãn ra.

Trên bàn cơm, Nhan Thủ là người duy nhất nói chuyện với tôi. Mặc dù lớp trưởng ở đây, tôi và cậu ta cũng có quen biết sơ qua nhưng cũng không có quan hệ sâu sắc, ba mươi tám đồng chí khác không có dự định quen biết tôi, tôi cũng không có kế hoạch làm quen bọn họ. Tôi chỉ mong có thể bình yên vượt qua lúc này, sau đó tùy tiện bỏ lại một lý do rồi trốn mất dạng.

Không ngờ kế hoạch của tôi thực sự không cản nổi biến hóa. Phương Dư Khả lôi tôi đến từng bàn kính rượu, ý tứ là uống rượu trạng nguyên. Khi ù ù cạc cạc giơ chén rượu lên uống, tôi cảm thán chính mình thật sự quá mức nhẫn nhịn chịu đựng. Phương Dư Khả càng ra lệnh, tôi lại càng nghe theo không hai lời. Dù thế nào tôi cũng nên phản kháng a, để không hổ mỹ danh cô gái kim cương xinh đẹp vô địch của tôi chứ.

Các nam tinh anh ở bàn thứ hai bắt đầu ồn ào: “Đây là hai người ra uy trạng nguyên hay sao? Sao chúng tôi nhìn lại giống cô dâu chú rể kính rượu vậy nha.” Tôi oán thầm: sao mấy kẻ tinh anh này cũng thích nói đùa vậy nhỉ? Nữ tinh anh đều đang nhìn nha, còn nói nữa tôi lại gây thù hằn vô số.

Phương Dư Khả lại như cá gặp nước, địch thật ta ảo, địch tiến ta lùi mà tranh cãi ầm ĩ với bọn họ, cho đến khi một vị mữ nữ lông mày lá liễu đứng lên kính rượu tôi.

Vị mỹ nữ này (xét về lông mày của cô ấy, tôi rất muốn gọi tắt tên cô ấy là lông mày lá) giơ chén rượu nói với tôi: “Trước đây mình hay ao ước thi được Bắc Đại, không ngờ lại kém vài điểm, chỉ có thể tới Phục Đán. Trời không giúp mình!” Nói xong, cô ta cười khổ.

Không không hiểu Phục Đán và Bắc Đại thì có gì khác nhau, vì sao đã qua nửa năm mà còn xoắn xuýt như thế. Đại khái là kết cấu tư duy của người có ước mơ và loại người không có chút chí cầu tiến như tôi là không giống nhau đi.

Tôi vừa mới định uống đồ uống, cô ta lại khuyên ngăn: “Chu Lâm Lâm, tốt xấu gì cậu cũng vinh quang đỗ Bắc Đại, sao có thể uống bậy bạ như thế?” Sau đó, cô ta quay ra nói với những người khác: “Các cậu cũng không biết thương hương tiếc ngọc sao?”

Tôi lập tức nói: “Được, cậu uống rượu gì, tôi tiếp.” Tôi có thể cảm thấy sự thù địch của cô ta. Ước mơ Bắc Đại mà cô ta phấn đấu nhiều năm đã bị loại vô danh tiểu tốt như tôi hái mất, có phải đã làm cô ta có loại cảm giác thất bại khi Bắc Đại của cô ta bị chà đạp hay cảm thấy chính cô ta bị chà đạp hay chăng. Tuy rằng lỗi không phải ở tôi, nhưng tôi cũng thánh mẫu mà hiểu cho cô ta một lần. Trong mắt tôi, chuyện này giống như món đồ chơi trong tủ kính mà tôi vẫn muốn mua, một ngày nào đó tôi phải trơ mắt nhìn đứa trẻ nhà khác mua mất mà sinh ra thù hận đứa trẻ kia.

Tôi rót đầy bia, cười nói: “Phục Đán gần trấn nhỏ của chúng ta, lúc nào muốn về chỉ cần hai giờ là về được. Không giống như Bắc Kinh, phải ngồi xe lửa mười mấy tiếng. Tôi có chút hối hận rồi.”

Tôi vốn muốn an ủi cô ta, nhưng không biết cách nói như vậy có phải rất kỳ diệu hay không, có thể hiểu một cách đầy khoe mẽ, lông mày lá cứng nhắc nói: “Còn nói chua xót như thế, coi chúng tôi điếc hay sao.”

Được rồi, tôi thừa nhận lời nói của tôi có chỗ không thỏa đáng, nhưng rốt cuộc tôi không có bản năng thánh mẫu, cô đánh má trái tôi, tôi còn phải giơ má phải cho cô tát hay sao?

Tôi cười cười: “Vừa rồi tôi không có ác ý, nếu như làm cậu hiểu lầm, tôi xin lỗi. Nhưng tôi nghĩ cũng chẳng phải là gả sai người, có cần phải thương tiếc một đời vậy không. Vậy, tôi cụng ly, cậu tùy ý, coi như tôi tạ tội nói lỡ lời.”

Nói xong, tôi uống sạch một cốc bia.

Lông mày lá đầy một bụng khí, đại khái là cảm thấy bị một người thô tục như tôi ức hiếp rất là uất ức, nằm lăn lên bàn khóc toáng lên.

Tôi trợn tròn mắt. Chẳng lẽ tôi nói chuyện đặc biệt quá trớn, chọc người ta khóc? Tôi còn có bản lĩnh này sao?

Trong nháy mắt, một đống nữ tinh anh xúm lại quanh lông mày lá, mặc kệ câu chuyện trước sau thế nào, đều rất nghĩa khí ngồi bên cạnh lông mày lá. Một người nói: “A Nhị, đừng khóc, người ta đỗ Bắc Đại cơ mà, đương nhiên phải vểnh đuôi lên rồi.” Người nữa nói: “Đỗ rồi thì sao, nghe nói tốt nghiệp Bắc Đại ra mà còn phải bán thịt heo, may mắn đỗ được cũng không nói trước có thể tốt nghiệp hay không —” Lời này rõ ràng là chọc mạnh vào tôi một cái.

Nhưng tôi cũng mừng là tinh anh bọn họ cũng giống như chúng tôi. Bạn bè gặp nạn, xông pha khói lửa, xúm vào đánh hội đồng, hơn nữa trình độ tàn nhẫn thâm độc cũng không thua gì chúng tôi. Nếu Yêu Tử bị chọc cho khóc, áng chứng tôi cũng không thèm hỏi thăm chân tướng sự việc, trực tiếp thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Đương nhiên phải làm cho cái tên chọc Yêu Tử khóc biến mất khỏi trần gian.

Phương Dư Khả vẫn đứng bên không nói lời nào rốt cuộc cũng trổ tài hùng biện: “A Nhị, chuyện này khách quan mà nói thì tôi nghĩ cô ấy cũng không nói sai, cô ấy vốn là một người vô tâm. Trường học tốt hay xấu không phải tiêu chuẩn đánh giá thành công của một người, hơn nữa cậu thi cũng không tệ. Trước khi thi vào đại học tôi cũng phải chuẩn bị một vài trường cao đẳng trung cấp, không cần phải để loại chuyện này vướng mắc trong lòng. Cậu không nên quá nhạy cảm, bầu không khí vốn vui vẻ, cần gì phải làm như chiến trường, khiến mọi người không vui.”

Phương Dư Khả nói xong, A Nhị lau nước mắt không nói gì. Tuy tôi có biết ơn Phương Dư Khả đã giải vây, nhưng vẫn khinh thường loại lời nói “chuẩn bị một vài trường cao đẳng trung cấp” của cậu ta. Cậu ta mà đi học cao đẳng trung cấp vậy hiệu trưởng Phương chẳng phải là chảy máu não rồi?

Phương Dư Khả nói với mọi người: “Tới phòng hát Hoàng Gia đi. Tôi đã đặt phòng trước rồi. Đổi không khí cho vui vẻ.” Cậu ta vừa ra lệnh một tiếng, tất cả nam tinh anh như trút được gánh nặng, bắt đầu ồn ào đứng dậy; những nữ tinh anh cũng nể mặt Phương Dư Khả, chỉnh đốn lại tâm tình dự định xuất phát. Tôi thấy trời đã quang mây đã tạnh, cũng chuẩn bị cầm túi bỏ đi.

Không ngờ Phương Dư Khả nói trước mặt mọi người: “Cô nhất định phải đi, bầu không khí vừa rồi bị cô làm hỏng, cô có nghĩa vụ khôi phục.”

Bẩm đại gia. Bầu không khí này là bị tôi làm hỏng sao? Nhưng tôi cũng lười tranh luận, hơn nữa, tôi cũng không có khả năng tranh luận với cậu ta. Cùng lắm thì nhịn thêm mấy giờ nữa thôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+