Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Học sinh tồi trường Bắc đại – Chương 47 – 48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 47: Tập quân sự (4)

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

“Anh yêu em, Lâm Lâm.”

 

Ra khỏi nhà vệ sinh, Phương Dư Khả như thần giữ cửa đi về phía tôi, tiện tay nhận lấy bình dịch, đỡ tôi trở về.

“Lâm Lâm, sau nay em còn qua lại với Văn Đào, anh sẽ không để ý tới em nữa, biết chưa? Anh bước chân ra khỏi cửa sẽ không bao giờ quay về nữa, vì bất cứ lý do gì cũng không trở lại.” Phương Dư Khả bỗng dừng lại, đôi mắt nghiêm túc nhìn tôi mà nói.

“Biết sập cửa thì giỏi lắm chắc? Có bản lĩnh thì phá cửa đi. Hơn nữa, dựa vào cái gì em không thể qua lại với Văn Đào? Không phải anh cũng thân thiết với Như Đình lắm sao?”

“Chuyện này khác.”

“Khác ở chỗ nào. Chỉ cho châu quan phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn. Đừng lấy chủ nghĩa đàn ông ra đây. Hiện giờ vận động vì nữ quyền rất sôi nổi, anh đừng đem tam tòng tứ đức ra yêu cầu em. Toàn bộ nữ đồng chí trên thế giới cũng sẽ không đồng ý.”

“Ý của anh là, em không phải đối thủ của Văn Đào. Một ít trí thông minh của em dùng để đối phó với anh là được rồi.”

“Hừ, cái ý gì đây, sao lại động tới chỉ số thông minh của em. Ý của anh là chỉ số thông minh của anh cao, vì vậy có thể chân đạp hai thuyền chứ gì.”

“Lần thực tế lần trước nói em còn chưa hiểu sao? Như Đình là em gái anh, bọn anh chỉ có quan hệ nam nữ thuần khiết.”

“Phi, vậy Văn Đào cũng là anh trai em, quan hệ giữa bọn em còn tinh khiết hơn nước khoáng Lavie.”

“Văn Đào cầm tay em, em còn nói là thuần khiết?”

“Vậy lúc đó anh chủ động ôm Như Đình, hai người thuần khiết chắc?”

“Lúc đó chỉ là anh trai ôm em gái, so với Văn Đào say đắm cầm tay em là hai chuyện khác nhau.”

“Anh đừng nghĩ hình ảnh mờ ám như thế. Anh là thầy bói trên cầu vượt chắc, trí tưởng tượng thật phong phú…”

Hôm nay, tài ăn nói của tôi bùng nổ, vừa định phát huy năng lực chém gió với thần thánh này mà bồi thêm vài câu, đột nhiên lại thấy Phương Dư Khả khom người tới gần mặt tôi. Mặt anh càng ngày càng phóng đại, mắt mũi càng ngày càng rõ ràng, khi chỉ còn cách mặt tôi một cm, anh đột nhiên dừng lại nhìn tôi tôi thì thầm: “Gần đây nó thật ồn ào…”

Tim tôi ngừng đập.

Toàn bộ thế giới đều yên lặng.

Trong hành lang như kéo dài vô tận, ánh mặt trời chói lọi xuyên qua từng ô cửa kính hình vuông, chiếu lên mặt đất, để lại từng bóng sáng loang lổ. Ánh mặt trời chiếu vào bình nước muối thủy tinh, chiết xạ ra những tia sáng đẹp mắt, sáng đến mức tôi gần như không mở mắt ra được.

Nhưng tôi vẫn bướng bỉnh mở to mắt, nhìn thấy hàng lông mi dài dầy như hàng rào của Phương Dư Khả, đôi mắt đen như mực, tôi nhìn thấy trên cái mũi cao thẳng của anh có một nốt ruồi nhàn nhạt xinh đẹp, tôi nhìn thấy đôi môi đang cong lên của anh có một nụ cười nhạt dụ dỗ tôi. Tôi kiễng chân, hai tay nắm lấy tác phẩm khiến thượng đế phải đắc ý kia. Máu đỏ trên tay tôi chảy ngược lại vào trong ống tiêm, hắt lên mặt Phương Dư Khả một tia sáng đẹp đẽ. Như bị đầu độc, tôi đưa môi về hướng anh.

Nhẹ hôn một cái, tôi lập tức chớp chớp mắt. Thời khắc hạnh phúc nhất của đời người là được ôm hôn người yêu, khi chạm vào môi Phương Dư Khả, tôi giống như một đứa trẻ nằm trong tử cung của người mẹ, cảm thấy vô cùng an toàn thoải mái. Tôi sẽ nhớ kỹ Phương Dư Khả kéo lấy thắt lưng tôi như thế nào, cẩn thận giơ bình dịch làm sao để tránh không cho tôi bị thương, và nhẹ giọng nói với tôi: “Sau này không được ồn ào nữa, được không?”, “Ngoan một chút, được không?”

Cùng với câu thì thầm bên môi tôi, “Anh yêu em, Lâm Lâm.”

Tôi cảm thấy đôi môi mềm mại của Phương Dư Khả đang nhẹ nhàng đặt lên môi tôi, như chuồn chuồn lướt nước, làm cho tôi nhớ lại khi còn bé đến nhà bà ngoại, dưới mặt trời chiều, trong khe suối, tôi sắn ống quần, đắp một cái đập chắn nước nhỏ bằng bùn, cầm một cái hót rác ngăn cản một con cá nhỏ. Bọt nước bắn lên, mát lạnh đến tận tim gan. Trong vô thức, tôi ôm lấy cổ Phương Dư Khả. Miệng Phương Dư Khả có một mùi hương bạc hà dễ chịu, giống như hương thơm dược thảo thiên nhiên của đồng ruộng. Tôi say mê hưởng thụ Phương Dư Khả cạy nhẹ răng tôi, nghe được hơi thở nóng bỏng của chúng tôi quyện lấy nhau, tôi hơi buồn cười, ai nói hôn cần có kỹ thuật? Đây rõ ràng là bản năng của tình yêu…

Trở lại phòng y tế, trái tim thiếu nữ hay ngượng ngùng kia của tôi mới chậm rãi tỉnh lại. Tất cả tiểu thuyết ngôn tình và phim truyền hình tôi từng xem chỉ nói đến đoạn hôn đến trời đất mờ mịt, hôn xong liền cắt cảnh, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì tiếp tục ân ân ái ái, tiếp tục lãng mạn; nếu không sẽ trực tiếp nhảy lên giường, khi tỉnh lại sẽ ôm chăn bị ông xã đùa giỡn một lần nữa là lập tức cũng over. Ai nói cho tôi biết, sau khi hôn xong nên nói cái gì đây? “Môi của anh thật mềm”? Thật con mẹ nó kích thích; “Anh phải chiu trách nhiệm, đây là lần đầu tiên của em”? Thật con mẹ nó ngây thơ.

Tôi hắng giọng nói: “Hôm nay… mặt trời hôm nay không tệ…” Nói xong tôi muốn cắn lưỡi tự sát.

Phương Dư Khả cười quỷ quái, khoan tay nhìn xem tôi tiếp tục nói cái gì.

“Ý của em là, đều là mặt trời gây họa, em mới thế kia, thế kia…” Mặt tôi nóng sắp bốc cháy.

“Ừ, đúng thế, người ta đều là ánh trăng gây họa, em tương đối đặc biệt, cấp bậc phải thẳng tới hành tinh luôn.” Phương Dư Khả vẫn tiếp tục ung dung nhìn tôi.

Tôi cúi đầu càng thấp, hận không thể nhét luôn cả cái đầu vào lồng ngực cho xong chuyện.

“Chu Lâm Lâm, anh không biết thì ra em chủ động như thế. Tuy anh cũng không chống cự, nhưng sau này chuyện như vậy tốt nhất vẫn nên để anh tới.” Phương Dư Khả cười cười bổ sung.

Tôi ngẩng đầu: “Chuyện này là có nguyên nhân. Ai cho anh dựa vào em gần như thế? Đây người ta gọi là sắc dụ! Em đây có lòng yêu cái đẹp, nếu Ngô Ngạn Tổ, Brad Pitt đứng trước mặt em, không cần gần như vậy, em cũng muốn nhào tới hôn một cái thật nồng nhiệt.” Đám trai đẹp như đèn kéo quân lướt qua đầu tôi một lượt, tôi tin lúc này tôi đang tỏa ra ánh mắt thèm khát.

“Đồ ngốc. Nước miếng sắp chảy lụt thao trường rồi, tất cả mọi người sẽ cảm ơn em vì được hủy bỏ huấn luyện đấy.” Phương Dư Khả bỗng nhiên nhớ đến cái gì, “Không được để Văn Đào đến gần, biết chưa?”

Nói đến đây, Văn Đào cầm đồ uống cùng bác sĩ bước vào. Hai người vừa nói vừa cười, xem ra Văn Đào đã làm việc xong.

Văn Đào ngồi xuống bên cạnh tôi, lấy từ trong túi ra một quyển sổ da, vô cùng chuyên nghiệp chuẩn bị phỏng vấn.

Bác sĩ nói với Phương Dư Khả: “Tôi vừa gặp lớp trưởng lớp cậu, bảo cậu trở lại luyện tập; con bé không có việc gì nữa rồi, chúng ta đừng ảnh hưởng đến công việc thu thập tin tức của người ta. Tôi cũng tránh đi một lúc.”

Phương Dư Khả không cam lòng đứng lên, ánh mắt liếc qua tôi đe dọa, rồi đi ra cửa.

Văn Đào cười rất khó nhìn: “Xem ra đã làm hòa rồi.”

Tôi có chút xấu hổ gật đầu.

“Ván cầu, em nói xem anh có bỉ ổi hay không? Hai người cãi nhau, anh để lại cho hai người không gian và thời gian làm lành. Người khác nói anh thông minh, anh lại nghĩ mình rất ngu ngốc. Trước đây anh vẫn nghĩ, chờ em bị tổn thương, anh sẽ tới chưa thương giúp em, cuối cùng em sẽ có chút cảm động. Nhưng chờ khi em thật sự bị thương, thấy em tức giận cãi vã với Phương Dư Khả, thấy em lại chủ động nhân nhượng, vì lợi ích toàn cục mà thỏa hiệp với cậu ta, anh lại mềm lòng. Thì ra nếu em không cười vì anh, anh cũng không muốn cho em bất cứ lý do gì để khóc. Khi anh thích em, chẳng phải cũng vì nụ cười từ đáy lòng đó sao?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào, đành phải im lặng là vàng.

“Trước đây anh từng thích một cô gái…”

“Như Đình?” Tôi vừa nghe thấy bát quái, tinh thần lập tức lại lên dây cót.

Văn Đào lắc đầu: “Vòng tròn không nhỏ như vậy. Cô gái anh thích trước đây hiện đang định cư tại Mỹ. Khi đó cô ấy cũng rất thích cười, cười rộ lên cũng bất cần đời như em. Nhưng cô ấy đẹp hơn em…”

Vẻ mặt tôi đen sì, bĩu môi kháng nghị.

“Nhưng cô ấy có chỗ không bằng em. Khi xảy ra vấn đề gì đó, bọn anh sẽ từng bước tiếp cận, không tranh cãi đến một sống một chết, cá chết lưới rách. Mà anh cũng tại thời điểm nên giải thích lại không giải thích, khi nên giữ lại lại không giữ lại. Cuối cùng hai người mệt mỏi không chống đỡ nổi, buộc lòng phải chia đôi đường.”

“Vậy anh còn thích cô ấy không? Anh đi nước Mỹ để tìm cô ấy đúng không?” Hiện giờ biến thành tôi phỏng vấn anh ta.

“Em còn thích Tiểu Tây không? Anh đi nước mỹ chỉ vì học tập, mục đích rất đơn giản. Tình cảm lần đó dạy anh một điều, tình yêu quá ngây thơ, hai người sẽ không thể lâu dài. Phương Dư Khả và em có thể sẽ phạm lỗi như bọn anh từng phạm phải, đến lúc em đau đớn, ủ rũ thì hãy tới tìm anh.”

Tôi cúi đầu nói: “Tôi biết tình yêu cần chậm rãi hòa hợp, nhưng chỉ cần có tình yêu, tôi tin chúng tôi sẽ dần dần học được cách khoan dung. Trước đây tôi đều học đà điểu, không muốn đối mặt với vấn đề; thật ra sau khi yêu, tôi mới biết tôi cũng có thể hao tổn hết tâm trí để giải quyết vấn đề.”

Văn Đào nở nụ cười: “Ván cầu, anh phát hiện mỗi lần nói chuyện với em, là một lần em có thể sâu lắng cùng với anh. Có phải anh có gương mặt đau khổ lắm hay không, chẳng làm sao cũng trở thành tiêu điểm thăm hỏi? Em cho rằng trái tim anh làm bằng sắt à? Đâm anh một nhát lại một nhát.”

“Rõ ràng là anh nói trước, tôi cũng chẳng muốn chia sẻ quan điểm tình yêu của tôi với anh.”

“Ván cầu này, nếu anh buông tay em, anh rất không cam lòng; nhưng anh cũng không phải loại người chỉ cần đứng nhìn từ xa là thỏa mãn. Em nói xem anh có nên rất không phong độ mà sáng tạo ra các loại điều kiện để xen giữa em và Phương Dư Khả không? Anh nghĩ khi đó em sẽ ghét anh mất. Lần nào em cũng chẳng cho anh chút thể diện, nói không là không. Aiz, không phải em thuộc chòm sao Nhân Mã sao? Vì sao em không thể phong lưu một chút, cho anh ít cơ hội được không?”

Tôi ngửa mặt lên trời: “Thật ra tôi rất muốn làm như vậy, nhưng lại sợ các anh không vui thôi. Nếu hai người có thể thương lượng với nhau, một người chịu trách nhiệm bưng nước, một người chịu trách nhiệm bóp vai; một người nấu cơm, một người rửa bát; một người kiếm tiền, một người cùng cô nương đây dạo phố, được không?”

Văn Đào gãi gãi đầu: “Thì ra em vẫn còn tính chất đặc biệt của chòm sao Nhân Mã, anh cứ tưởng mẹ em nhớ nhầm sinh nhật em, nhớ em từ Thiên Yết thành Nhân Mã chứ.”

Tôi cười nói: “Văn Đào, sau này chúng ta cứ như trước đi. Khi anh bận thì cứ tiếp tục bận, khi nhàn rỗi có thời gian lại gửi cho tôi một cái tin nhắn, nhưng không nên lợi dụng việc công để làm việc tư. Anh không hợp với nhi nữ tình trường. Giờ anh còn cầm sổ định phỏng vấn tôi, sợ đến phát hoảng.”

“Anh hợp với cái gì?”

“Anh hợp với kiểu cuồng công việc, hoặc là… hợp làm cường thụ…”

Văn Đào ngẩn người, bất đắc dĩ lắc đầu: “Sau đây chúng ta vào chủ đề phỏng vấn. Bạn học này, xin hỏi bạn bước vào con đường hủ nữ, một bước thành nỗi hận thiên cổ, không đường về này từ khi nào?”

Miệng tôi toét tới tận mang tai: “Từ khi các nam đồng chí này mặc áo cổ chữ V, đeo khuyên tai, tô son môi… Còn nữa, Văn Đào, có một câu thề sống thề chết tôi cũng muốn nói với anh, mặc dù nói xong có thể bị trả thù tàn nhẫn, giết rồi hủy thi thể, nhưng vị thần hủ nữ bát quái chính nghĩa giao cho tôi chức trách này, tôi không thể không nói: sau này anh nhất định không nên đeo khuyên tai hình hoa cúc nữa, thật sự làm cho người ta miên man suy nghĩ, những suy nghĩ không đúng đắn thật có lỗi với anh nha…”

 

Chương 48: Ngoại truyện về Văn Đào

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

Vì vậy, tôi tình nguyện tin rằng tình yêu chưa từng trở lại. Nó là một con yêu tinh ranh mãnh, chỉ dâng mình cho những tín đồ của nó. Tin là có mà không tin là không.

 Ngày cô ấy đi Mỹ, tôi hò hét một đêm trong phòng hát, đến mức amidan sưng lên, quai hàm mỏi rã rời, cuối cũng vẫn không rơi một giọt nước mắt.

Tôi từ trong phòng hát đi ra, nhìn thấy Sao Mai cô đơn phía chân trời, một mảnh thê lương.

Yêu nhau là thế nào, không phải làm cho một sống một chết, một bước cũng không nhường sao? Ly ly hợp hợp bao nhiêu lần, tình yêu bị hất đi hất lại, đến mức không còn chút chông gai, rất trống rỗng, rất cô đơn.

Nhưng thứ từng coi là vình viễn, từng coi là duy nhất, đều chỉ là một cuộc bể dâu. Hoàn cảnh vừa thay đổi cũng sẽ theo gió bay đi. Sau này, cô ấy ở trong ánh nắng, tôi ở trong bóng đêm; tôi ở trong đêm tối, cô ấy lại ở ban ngày. New York và Bắc Kinh, cách xa nhau cả vạn km, cách xa tất cả hồi ức.

Tôi không còn tin tưởng tình yêu nữa, ít nhất cũng không tôn thờ nó nữa. Vì vậy tôi được giải thoát, tôi lại không còn ràng buộc, tôi có thể tùy ý làm việc, học tập, vui chơi. Người khác đều nói tôi sống rất phóng khoáng, rất chân thật. Tôi cười rất vui vẻ, ngay cả chính tôi cũng chưa từng rõ mình là người như thế nào, bọn họ làm sao có thể nhìn ra?

Là một sinh viên khoa báo chí, ngày đó, sau khi thức dậy, tôi bắt đầu lướt qua một số tin tức mới. Mười câu chuyện đứng đàu BBS của Bắc Đại vĩnh viễn là tìm bạn trăm năm trên cầu Hỉ Thước. Tôi cười lướt qua, định lên một trang web khác. Không ngờ chồng sách như núi hai bên bỗng nhiên đổ xuống, một quyển sách dày đập thật mạnh xuống con chuột. Thông báo kia bị mở ra, máy tính cũng chết cứng theo. Màn hình dừng tại “Bản thân, một cô gái bé nhỏ, thích kết bạn, thích đọc sách. Đang tìm một vị ca ca: khí chất tôt, hình tượng tốt, đồng ý làm công việc đặc biệt”.

Vì vậy, trong khi chờ máy tính phản ứng lại bình thường, tôi trừng mắt nhìn mấy dòng chữ kia rất lâu, thuận tiện nghiên cứu lại nội dung mấy lần. Tôi ngửi được mùi tin tức từ trong đó. Lòng hiếu kỳ bị kích thích, tôi cũng chảy xuôi dòng, nghiền ngẫm gửi cho cô ấy một bức thư. Cuộc sống nhàm chán, vẫn nên kiếm một chút chuyện thú vị để làm.

Không ngờ buổi tối cô ấy đã trả lời, miệng lưỡi trơn tru, yêu cầu gặp mặt, có vẻ rất khẩn cấp. Trong lòng tôi cảm thấy phiền toái, cảm thấy mình như nữ tử phong trần chuẩn bị đi thanh lâu kỹ viện, làm tôi cảm giác chính mình thật tầm thường, càng trống rỗng hơn.

Vì vậy, lần đầu tiên trong đời, tôi vô cùng không có phong độ mà cố ý đến muộn.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, không có gì ấn tượng. Mặt mũi phổ thông, mặt tròn nhỏ, mắt một mí, hai chiếc răng khểnh, trên trán còn có dấu vết mụn thanh xuân từng đấu tranh. Là mặt của người qua đường Giáp, trang phục của người qua đường Giáp.

Giống như có lửa dưới mông, cô ấy không ngừng nhảy loi choi, cực lực thuyết phục tôi tham gia sinh nhật Như Đình. Tôi thở dài trong lòng, vòng tròn này sao lại nhỏ như vậy. Như Đình là đàn em cấp ba của tôi, mỗi khi cấp ba hội họp, tôi thường gặp con bé. Thân quen hơn, con bé bắt đầu nói thật lòng với chúng tôi, nói rằng mình thích người con trai như thế nào. Cho tới khi vào đại học, tôi mới biết được người con trai kia tên gọi là gì, chỉ là không có duyên kết bạn. Cô ấy muốn dùng Như Đình để dụ dỗ tôi, muốn tôi làm bạn trai cô ấy, còn tôi cũng muốn nhân cơ hội này gặp anh chàng đẹp trai được xưng là “người đàn ông tốt nhất thế giới” kia, theo nhu cầu, tôi đồng ý.

Ngày hôm sau, nhìn thấy cô ấy mặc một bộ tây trang đèn sì, tóc đã cắt ngắn xuất hiện trước mặt tôi, tôi bỗng nhiên hâm mộ cô ấy. Tuổi trẻ bồng bột phải chăng là thế này? Hay giống như tôi, nội tâm từ lâu đã héo rũ như hoa khô, gió thổi qua một cái đều có thể rụng?

Trong tiệc sinh nhật, tôi làm quen với Phương Dư Khả. Tôi trời sinh có khả năng quan sát nhạy cảm, tôi biết cậu ta hoàn toàn không thích Như Đình. Khi nói chuyện với Như Đình, cậu ta tao nhã, không chút bối rối; nhưng chỉ khi nói chuyện với cô ấy, tâm tình của cậu ta mới bị ảnh hưởng, mà ánh mắt nhìn về phía cô ấy vừa yêu chiều, vừa đau thương. Nhưng đứng trên lập trường của Như Đình, tôi sẽ không thông cảm với cậu ta, ngược lại, tôi ghét cậu ta.

Tôi còn phát hiện, cô ấy là một cô bé rất thú vị, có chút tinh quái, có chút chất phác, thô lỗ, ngốc nghếch, nhất là khi tôi không tốn chút công sức làm cô ấy mất mặt trước người thương, tôi còn có một niềm vui biến thái nho nhỏ. Tôi mặc sức cho những suy nghĩ đen tối, không biết vì cái gì. Vì bất bình cho những tổn thương của Như Đình? Vì chế giễu? Hay vì kích thích trái tim mà tôi cho rằng từ lâu đã bách độc bất xâm?

Vùi đầu vào cuộc thi hùng biện của hội học sinh một thời gian, tôi gần như quên mất người này. Nhưng trong một ngày nào đó, tôi phát hiện người này thần thần bí bí đeo khẩu trang. Không cẩn thận bị tôi giật xuống, lộ ra một gương mặt méo mó. Tôi tiếp tục trêu chọc cô ấy, đặc biệt là khi Phương Dư Khả ở đây, tôi càng thích thú khiêu khích cô ấy. Tôi dùng nước cờ Như Đình, ác ý chế nhạo sự hèn nhát của Phương Dư Khả. Tôi dùng phương pháp theo đuổi tình yêu trực tiếp và thuần khiết nhất để khiêu chiến với cậu ta. Cuối cùng tôi phát hiện, mỗi khi tôi làm vậy, tôi càng ngày càng xuất phát từ đáy lòng, càng ngày càng tới gần nội tâm chính tôi. Loại tâm tình này từ mấy năm trước tôi đã hiểu rõ. Đây là tình yêu. Trong khi tôi đang lưỡng lự giữa bóp chết nó hay cổ vũ nó, cô ấy thẳng thắn, lý lẽ mà từ chối tôi, còn giảng đạo lý với tôi như với chị em tri kỷ, tôi cười khổ trong lòng. Tôi nghĩ, có lẽ tôi nên tiếp tục phóng khoáng, tiếp tục chân thật thôi.

Khi tôi quyết định quên đi đoạn tình cảm như có như không này, tôi lại nhận được cành ô-liu từ hội đồng hương của bọn hộ. Đương nhiên tôi không nói hai lời, lập tức đồng ý. Tôi hiểu rõ, đây là kết quả của việc không gặp cô ấy đã ba tháng, trong lòng trống vắng. Tôi muốn nghe tiếng cười của cô ấy, nghe cô ấy lảm nhảm, nghe cô ấy nói chuyện phiếm, sau đó nhìn cô ấy tự cho rằng đã thực hiện được mưu kế mà cười gian, tự cho mình là khôn khéo.

Trí nhớ và năng lực quan sát là phép màu mà tôi từng tự hào nhất trong cuộc đời này. Lần đầu tiên trong đời, tôi chán ghét loại năng lực này. Bởi vì rất nhanh tôi đã cảm nhận được, Tiểu Tây trong lòng cô ấy đã cất bước, nhưng Phương Dư Khả lại bước vào. Hơn nữa, tôi bắt đầu lo lắng bọn họ đôi bên đều có tình. Trên hội đồng hương, tôi cao giọng tuyên bố quyền sở hữu của mình, ngây thơ và nực cười như trẻ con. Nhưng tôi còn biện pháp nào khác? Tôi đã nói từ lâu, tình cảm không oanh tạc đầu óc, nó oanh tạc trái tim của tôi. Lý trí của tôi khinh bỉ hành vi của mình, tình cảm của tôi lại muốn khư khư cố chấp. Tôi giống như tâm thần phân liệt, dao động giữa rõ ràng và hoang mang, dao động giữa kiên trì và bỏ cuộc.

Ngày đó, Như Đình gọi điện tới khóc, bảo tôi nhanh chóng đưa con bé đi. Tôi biết, chuyện tôi suy đoán đã theo đúng thời hạn mà diễn ra. Nha đầu kia vẫn hay quảng cáo rùm beng tình cảm tối thượng của mình. Hiện giờ cô ấy đã được như ý, tôi có nên chúc mừng cô ấy hay không? Nhất định cô ấy đang vui đến mức chết người không đền mạng, thông báo bốn phương không chút khách khí.

Thậm chí, tôi còn hèn hạ nghĩ rằng bọn họ rất nhanh sẽ chia tay. Bởi vì trong sự dày vò của thời gian, tình yêu sẽ càng lúc càng mờ nhạt, càng ngày càng mơ hồ. Trong mớ hỗn loạn lông gà vỏ tỏi dầu mỡ mắm muối, sau này sẽ chỉ còn lại chút hồi ức cho người ta ngẫm nghĩ. Những người không có kinh nghiệm tình yêu, chỉ đến với nhau vì nhiệt huyết như hai người bọn họ, sớm muộn gì cũng có xung đột.

Thậm chí tôi đã dự định chỉ cần ngư ông đắc lợi là được.

Trong kỳ quân sự, tiểu nha đầu thật sự cãi nhau với cậu ta.

Nhưng tôi biết tôi đã thua. Bởi vì tôi thấy, mặc dù hai người như ăn nhầm thuốc súng, nhưng trong khi cãi nhau, trong mắt lúc nào cũng là tin nhắn muốn vứt vũ khí cầu hòa. Một người đạp cửa đi rồi còn kỳ quái quay lại, một người chưa nói đến câu thứ hai đã sợ đối phương tổn thương. Thảo nào bình thương cãi vã nhau, công kích nhau là hình thức ở chung kỳ quái của bọn họ. Tôi còn tiên đoán, sau này nếu bọn họ thật sự mâu thuẫn, chỉ có thể thực hiện chiến tranh lạnh.

Còn tôi có thể làm được gì? Lần thứ hai tôi mạo hiểm để tiếp xúc với tình yêu, bày ra dáng vẻ như thật như giả của mình, cô ấy lại dõng dạc tuyên bố cô ấy đã có người trong lòng; khi tôi cố ý tin tưởng tình yêu là một cuộc chơi không đường về, dễ bị tổn thương, không nên lại gần, cô ấy lại đặt nó lên đỉnh đầu, tôn sùng nó là ngọn đèn sáng; khi tôi chỉ có thể lợi dụng lúc cô ấy ngủ để nắm tay nói ra nỗi lòng, cô ấy và cậu ta lại không để tôi vào mắt, công khai thâm tình ôm hôn.

Vì vậy, tôi tình nguyện tin rằng tình yêu chưa từng trở lại.

Nó là một con yêu tinh ranh mãnh, chỉ dâng mình cho những tín đồ của nó. Tin là có mà không tin là không.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+