Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Học sinh tồi trường Bắc đại – Chương 49 – 50 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 49: Hẹn hò

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

 

Ngày ngày luyện tập, ngày ngày phơi nắng. Ngày ngày buổi tối cầu khấn mưa to, ngày ngày buổi sáng mặt trời vẫn mọc lên như thường lệ. Mặt tôi vốn đã đen, khả năng hấp thụ nhiệt năng mạnh hơn người khác gấp vài lần, tốc độ đen hóa cũng là tốc độ ánh sáng. Tới ngày cuối cùng của kỳ quân sự, tôi đã không còn dám soi gương nữa. Giống như thợ đào mỏ từ trong hầm đi ra, buối tối đi trên đường, tôi như người tàng hình, hợp thành một thể với bóng đêm, lúc đó không dám tùy tiện cười, sợ đã đen như nước sơn lại lộ ra hàng răng trắng bóc, nhỡ may dọa phải nữ sinh nhát gan, vẽ vời nên chuyện ma quỷ thì thật không tốt.

Ngày cuối cùng, sau khi ăn trưa trong căn tin xong, tôi vừa định quay về phòng nằm một lát thì thấy Phương Dư Khả đứng xa xa phía trước tôi, không rõ có phải đang nhìn về phía tôi hay không. Tên Phương Dư Khả này, gương mặt giống như của Micheal Jason đã phẫu thuật thẩm mỹ vậy, dù phơi nắng thế nào thì trắng vẫn hoàn trắng. Vì sao có thể trắng như vậy, làm sao em có thể đi đôi với anh đây? Người ta mà không cho rằng chúng ta là Hắc Bạch Vô Thường phiên bản hiện đại thì hơi tiếc.

Cuối cùng Phương Dư Khả đi về phía tôi, vẻ mặt khinh thường: “Em thật sự là bông hoa hấp thụ tinh khí mặt trời mặt trăng, ngoại trừ tròng mắt, làm thế nào mà tất cả những thứ khác đều như bánh Oreo vậy? Anh thấy người khác cháy nắng đều trong phạm vi có thể chấp nhận được, làm sao em có thể giống như nước sơn quan tài thế này nhỉ?”

A phi, thật thối mồm.

Tôi lau lau mồ hôi trên mặt: “Như em đây gọi là màu khỏe mạnh, biết không? Là màu đồng đang thịnh hành hiện giờ. Anh có thấy Cổ Thiên Nhạc không, trước khi tắm nắng chỉ là tên èo uột, tắm nắng xong lập tức trở thành thần tượng của toàn dân. Anh đang ghen tị. Bản mặt của anh như kính khúc xạ, chẳng biến đổi sang được màu sắc nào khác, chỉ có mỗi một tạo hình, nhìn em đây, chính là trăm lần biến chuyển, uyển chuyển dẻo dai.”

“Ừ, có thay đổi rất nhiều, từ Lí Quỳ chuyển thành Bao Công. Khi về trường học, buổi tối nhất định không được tùy tiện đạp xe, người ta còn tưởng gặp phải xe đạp không người lái ấy chứ. Còn nữa, trước khi kết thúc kỳ quân sự cũng không nên tùy tiện chụp ảnh chung với người khác, hắt ngược đèn flash của người ta, sẽ không chụp được hình.”

“Em bảo này, anh có phải động vật gặm nhấm đang kỳ mọc răng không? Vì sao lần nào cũng ăn nói chanh chua như thế. Để em mua cho anh một phong kẹo cao su đi, miễn cho anh cắn loạn.”

“Anh đây không phải chuyên cắn em sao? Người khác anh đều chẳng thèm cắn đâu.”

Lời này vì sao tôi nghe có vẻ dụ dỗ như thế nhỉ. Tôi nghiêng đầu, là tôi quá bỉ ổi hay anh quá thuần khiết?

Phương Dư Khả vỗ vỗ đầu tôi, xoay người đi về phía quầy bán đồ ăn vặt, vừa đi vừa nói: “Đừng nghĩ nữa. Em càng bới móc sâu sẽ càng tìm ra nhiều hàm nghĩa, anh không có ý kiến. Aiz, làm thế nào mà anh lại tìm được một sắc nữ Châu Phi về làm bà xã vậy không biết…”

Hắc hắc, đấu một trận hàng ngày với Phương Dư Khả xong, tôi vui vẻ chạy theo bước chân anh.

Ngày đợt quân sự kết thúc, rất nhiều bạn học kéo tay sĩ quan huấn luyện, lưu luyến chia tay. Còn tôi muốn xoay người hát vang bài ca giải phóng nông nô, nóng như vậy mà tôi đã mấy ngày chưa tắm rồi, còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ thành người hang động mất. Tôi nghiêm trang nắm tay sĩ quan huấn luyện, nghiêm giọng nói với cậu ta: “Hối tiếc lớn nhất cuộc đời này của tôi là không được cầm lấy súng tiểu liên trong kỳ quân sự. Chiến sĩ không biết cầm súng cũng không phải một chiến sĩ giỏi. Sau này huấn luyện viên phải cố gắng ra khỏi nơi này, trở về làm bộ đội bình thường, ngày ngày cầm súng…” Nói xong tôi vòn vô cùng trang nghiêm giơ tay chào, cao giọng nói: “Tôi tuyên bố, hôm nay tôi rất vui.”

Ngồi trên xe buýt về trường, cảm giác của tôi giống như phạm nhân mãn hạn tù, đều cảm thấy thân thiết với tất cả các vật thể tự do như chim trên trời, cá dưới nước. Chu Lỵ không chịu nổi vẻ mặt bất cứ lúc nào cũng có thể ngửa mặt lên trời huýt sáo của tôi nữa, con bé nói: “Nhìn cậu như vậy, người ta còn tưởng huấn luyện viện ngược đãi lắm ấy. Cậu có cần phải hưng phấn như sắp chọc tiết gà thế không ~~ đội bóng đá Trung Quốc ghi bàn ở World Cup, fan hâm mộ cũng không điên cuồng bằng một nửa cậu đâu.”

Tôi ghé sát vào lỗ tai con bé: “Nửa tháng quân sự này, tớ chỉ gặp Phương Dư Khả có mấy lần, nhưng ngày nào cũng phải chạm mặt Như Đình, nếu cậu là tớ, cậu có chịu được không?”

“Thì ra cậu đang tương tư đấy à?”

“Gần thế, gần thế, cái chính là tớ muốn đi xem phòng của Phương Dư Khả ở bên ngoài có bẩn hay không, có cần dọn dẹp hay không, một người ở có cô đơn hay không, hai người ở có phải vừa đẹp hay không…”

“Dừng, dừng. Cậu đang coi nhà cậu ta là Xuân Cung*.”

* Ý của Chu Lỵ là Lâm Lâm biến nhà bạn Khả thành nơi để Lâm Lâm hú hí =]]~

“Chẹp chẹp, không có nhân phẩm, quá thô tục. Rõ ràng tớ coi đó là home, home biết không?” Trong mắt tôi bắt đầu nổi lên những bong bóng nước màu hồng phấn.

“Aiz, cậu đừng quá kích động. Hiện giờ cậu cháy nắng như dân tị nạn, nhìn dân tị nạn phát xuân thật sự là một thách thức đối với sức chịu đựng của tớ. Cậu còn nói thêm câu nào nữa, tớ nhập tức nhảy khỏi xe. Còn nữa, Phương Dư Khả nhà cậu cũng sẽ không đồng ý cậu chuyển đến.”

“Vì sao?” Tôi hỏi.

“Cậu ta bảo vệ trẻ vị thành niên. Làm gì có ai thèm khát như cậu. Tớ thấy Phương Dư Khả này rất nghiêm túc, chưa tốt nghiệp sẽ không chạm tới cậu, Người khác thì không nói, cậu bây giờ, cởi quần áo ra là như cột nhà cháy, ăn cậu giống như ăn phải gà nướng chưa phủi đất. Đàn ông nào mà hứng thú cho nổi?”

Trở lại trường học, tôi sử dụng tốc độ chạy nước rút một trăm mét chạy tới nhà tắm. Trước đây, tôi đặc biệt khinh bỉ những người chà xát cả nửa ngày dưới vòi hoa sen; còn lần này, tôi giống như chuẩn bị ở luôn trong nhà tắm, chà xát toàn thân đến đỏ ửng, hận không thể lột lớp da đen như sơn trên người xuống rồi mới chịu để yên.

Đến ký túc xá, tôi nhận được điện thoại của Phương Dư Khả, gọi tôi cùng đi ăn tối, còn thần bí căn dặn tôi ăn mặc nghiêm chỉnh một chút. Tôi vừa định hỏi tới, anh đã ngắt điện thoại.

Xét thấy trước nay chưa từng có một bộ quần áo nghiêm chỉnh, chỉ có một bộ duy nhất đó là quân trang, do lâu ngày không giặt không thay, thấm đầy mồ hôi và bùn đất, thực sự không nỡ đưa cho tiệm giặt, đã bị tôi vô tình vứt bỏ lại ở căn cứ quân sự. Tôi lần lục trong ngăn tủ thật lâu mới tìm được một chiếc áo phông có vẻ nghiêm túc, mặt trước viết hai chữ “bác nhã”, mặt sau ghi “Đại học Bắc Kinh”, đây là chiếc áo tôi đã mua trong ngày đầu tiên tới Bắc Đại, bởi vì vô cùng chính thống nên bình thường không dám mặc, vẫn còn như mới; bên dưới thì tương đối khó xử, ngoại trừ quần jean chỉ có quần jean, chỉ có rách hay không rách, vá hay không vá là khác nhau, cảm thấy gần đây buổi tối vô cùng oi bức, cẩn thận chọn lựa, cuối cùng tôi quyết định chọn một cái quần năm lẻ. Giày thì không cần nói nữa – vĩnh viễn là giày thể thao.

Đi xuống lầu, lúc đầu tôi không nhận ra Phương Dư Khả. Bởi vì hiện nay anh đang mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, bên dưới là quần tây thẳng tưng, nếu như thắt thêm một cái nơ nữa, hiện giờ có thể trực tiếp tới lễ đường kết hôn. Tôi nghi hoặc đến gần, hiếu kỳ quan sát anh: “Thật là mặt người dạ thú áo mũ chỉnh tề nha!”

Phương Dư Khả vỗ đầu tôi: “Lại nói lung tung.”

Tôi cười hì hì: “Hôm nay là ngày gì vậy?”

Phương Dư Khả không trả lời, chỉ liếc mắt nhìn trang phục của tôi: “Không phải đã bảo em mặc nghiêm túc một chút sao?”

Tôi vỗ vỗ chiếc áo phông trên người: “Đây là chính trang em đã mặc khi tham gia lễ nhập trường, gặp hiệu trưởng Hứa Trí Hoành, chụp cả ảnh, còn chưa đủ nghiêm túc à?”

Phương Dư Khả cũng không giận, dắt tay tôi đi ra khỏi trường học.

Tay Phương Dư Khả rất dài, rất gầy, móng tay tròn tròn, hồng hồng, sạch sẽ. Được bàn tay như vậy nắm lấy, tim tôi đập thình thịch, một mạch đi theo anh tới bên dưới nhà anh ở ngoài trường – trái tim nhảy chồm lên giống như Audi trang bị động cơ sáu kỳ. Ai nha, mẹ tôi ơi, thế này tăng tốc nghìn dặm rồi, người ta còn chưa kịp mua nội y da báo đâu…

Tôi xấu hổ cúi đầu đi vào nhà Phương Dư Khả. Một cây đèn tường màu cam chiếu ánh sáng dịu dàng khắp phòng khách, bộ loa đang phát ra giọng hát uể oải của Norah Jones trong bài “Don’t know why”, trên bàn, một đóa hoa hồng đang nhiệt tình nở rộ.

Tất cả đều tản ra JQ hoặc mùi vị JQ**.

** JQ: gian tình.

Tôi không nhịn được mà thay Chu Lỵ bóp cổ tay. Uổng công con bé phấn đấu trên tình trường nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn là xem thường sắc tâm của Phương Dư Khả, xem nhẹ sức hấp dẫn của Chu Lâm Lâm. Cho dù tôi có lăn lộn trong ống khói mấy vòng nữa, đen như quạ, như lợn rừng thì hào quang vẫn bắn ra bốn phía, không thể ngăn cản!

Tôi nũng nịu kéo ghế ngồi xuống, khẽ mở đôi môi đỏ mọng: “Chuyện này… sắp xếp chút màn mở đầu vẫn tốt hơn.”

Mới đầu Phương Dư Khả còn hoang mang một chút, sau vài giây bỗng nhiên ha ha cười lớn: “Đương nhiên rồi, từ khi còn nhỏ, sau khi thành niên anh đã mong chờ ngày hôm nay.”

Tôi càng thêm ngượng ngùng. Không ngờ Phương Dư Khả tuy xuất thân dòng dõi thư hương nhưng nói năng lại open như vậy. Nói mà chẳng rẽ trái rẽ phải, dù có nhịn không nổi nữa cũng không thể nói thẳng thừng vậy chứ.

Tôi cười hì hì: “Rượu vang đỏ đâu?”

“Rượu vang đỏ?”

“Chính là loại cốc chân dài, rót chút rượu vang đỏ lắc lắc lên, uống một ly là ngất, uống ly thứ hai là ấy ấy đấy.” Thấy Phương Dư Khả giật mình, tôi mất kiên nhẫn giải thích.

“À, anh không muốn lại nhìn thấy em say rượu lần nữa. Lần trước em uống say, hành hạ anh chết đi sống lại.” Phương Dư Khả lắc đầu như trống bỏi.

“Ai nha, mãi rồi sẽ quen thôi. Uống nước trái cây chẳng thú vị gì cả. Uống bao nhiêu cũng không đạt được đến cảnh giới kia. Đời người phải biết vui hết mình, tận hưởng lạc thú trước mắt chứ.” Tôi giải thích rõ ràng, ý đồ thuyết phục anh.

“Anh cảnh cáo em, sau này không được uống rượu. Con gái sao có thể uống rượu như nước lã được? Lần trước em uống say, thiếu chút nữa là hủy danh tiết của anh.” Ánh mắt Phương Dư Khả lóe lên sắc bén.

“Không phải anh nói danh tiết đã bị em hủy rồi sao? Hơn nữa tối nay cô nam quả nữ…” Tôi càng nói ánh mắt càng gian tà, nhìn bóng tối không có điểm dừng ngoài cửa sổ, bên mép lộ ra nụ cười kỳ quái.

“Chu Lâm Lâm!” Phương Dư Khả vỗ vào đầu tôi một cái.

“Ai u!” Tôi không nhịn được mà ôm đầu kêu lên. Khốn, đánh yêu thì cũng đừng đánh đau thế chứ.

“Anh thấy bộ não em lúc nào cũng chạy ngược lại với con đường đúng đắn. Em không chịu trách nhiệm với chính mình nhưng anh muốn chịu. Sao có thể như sói đói thấy thịt tượi như vậy.”

“Này này này. Thực sắc tính dã. Anh thấy cổ nhân cũng coi sắc và tính là hai phần ba trọng điểm đấy thôi, có thể thấy được nó quan trọng thế nào nha. Nó nói cho chúng ta biết cần sắc cũng phải cần tính, bảo chúng ta phải giải phóng tinh thần, giải phóng sắc tính. Nghe lời cổ nhân là không có sai.”

“Chu Lâm Lâm, ý nghĩa của thực sắc tính dã là mỹ thực và mỹ sắc là nhu cầu bản năng của con người, không phải hai phần ba như em nói. Chờ thi được trung bình trên 85 điểm, em hãy quay lại bàn luận với anh vấn đề giải phóng sắc tính.”

*** Giải thích thêm về đoạn này nhé, “thực sắc tính dã” nghĩa là ẩm thực và quan hệ nam nữ là bản năng tự nhiên của con người, được xem như nền tảng cho sự tồn tại của con người. Ở đây bạn Lâm Lâm hiểu nó thành ba thứ, thực_thức ăn, sắc_sắc đẹp, tính_quan hệ nam nữ, nên bạn ấy nghĩ tối nay đã có hai trong ba thứ quan trong nhất đời người là sắc và tính rồi, hai bạn thuận gió giương buồm cũng là tất nhiên thôi. =]]~

“Ý của anh là trước khi trèo lên giường của anh, em còn phải để Bắc Đại trèo lên em đã?” Tôi thốt ra, nói xong, chính tôi cũng phải chảy mồ hôi ròng ròng. Lúc trước tôi và Chu Lỵ từng nói đùa, tôi xuất chiêu bất thình lình vật ngã được Bắc Đại, Bắc Đại bất cứ lúc nào cũng có thể đè bẹp tôi. Vì vậy, đối với những nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành, ví dụ như điểm trung bình trên 85 này, hình như chỉ có Bắc Đại là có thể quật chết tôi, có thể gặp được nhưng đừng mơ tưởng đến. Nói đi nói lại đây thật sự là thần chú của Phương Dư Khả.

“Anh thật sự muốn biết cấu tạo bộ não của em có giống người khác hay không? Trước đây tuy hơi kém tắm nhưng chí ít còn biết giả vờ, làm thế nào mà bây giờ lại phóng túng như thế chứ.” Phương Dư Khả bất lực liếc mắt nhìn tôi, đôi mắt trong véo lấp lánh dưới ánh đèn.

Tôi bĩu môi: “Vậy anh nói xem hôm nay là ngày gì.”

Phương Dư Khả cười thản nhiên: “Ngày này mười lăm năm trước, em làm quen với một cậu bé mẫu giáo là anh, ngủ cùng giường với anh một tối, sau đó nhiệt tình mời anh làm ông xã của em.”

Miệng tôi há to đến mức nhét cả một nắm đấm vào được. Chẳng lẽ từ khi còn bé tôi đã cởi mở như thế? GOOD JOB!

Phương Dư Khả tiếp tục nói: “Anh là người một lời nói một gói vàng, nếu ngày đó anh đã hứa với em, anh sẽ không thất hứa. Nhưng chính em, lời vừa nói ra đã quên nhanh như vậy là không được. Làm người phải biết xem trọng chữ tín, biết không?”

Tôi mở to mắt nhìn anh. Mái tóc đen của Phương Dư Khả rủ xuống trán, gió đêm thổi qua, tóc đen nhẹ nhàng lay động. Tôi đứng lên tới gần anh, khẽ chọc phá tóc anh, rồi lại nhéo nhéo má anh: “Lời nói của bản cô nương chưa từng chắc chắn, nhưng nể mặt anh si tình như thế, em cũng cố gắng kiên trì xem sao. Anh nói anh đã để ý em từ rất lâu rồi phải không? Ha ha…” Nói xong, tôi chống hông cười điên cuồng.

Phương Dư Khả khoanh tay nhìn tôi: “Vâng, để cho em vớ bở rồi. Thời gian, hoàn cảnh khác đi một chút là anh sẽ không để ý tới em rồi. Em đấy, chỉ dựa vào may mắn mà sống tới giờ, trong đó may mắn lớn nhất là vớ được anh. Nói chung, ý nghĩa của bữa cơm ngày hôm nay là muốn nói với em, quý trọng cuộc sống tốt đẹp hiện giờ, đừng có nhìn ngắm trai đẹp lung tung; còn nữa, phải học tập chăm chỉ, chờ điểm trung bình của em trên 85, anh sẽ đồng ý cho em chuyển ra ngoài. Trước đó, anh sẽ tới chào hỏi cô chú, em cũng tới gặp bố mẹ anh một chút.”

“Không được, 75 đi nhé.” Tôi chớp chớp đôi mắt đáng thương, mặc cả với anh.

“85 là giá khởi điểm, thiếu một chút cũng không được.”

“Nếu như em thi được 85 điểm rồi mà bố mẹ anh vẫn không thích em, có phải em vẫn bị sút ra ngoài hay không?”

“Bố mẹ anh không thích em là chắc chắn rồi. Ai nỡ để anh kinh doanh lỗ vốn như vậy…” Phương Dư Khả cười xảo quyệt.

“Ai nói vậy, Chu Lâm Lâm em thông minh, nhu thuận, kính già yêu trẻ, tam tòng tứ đức, tập hợp tất cả đức tính của phụ nữ đảm đang, là con dâu lý tưởng của tất cả các bà mẹ chồng, là người vợ trong mộng của mọi ông chồng!”

Phương Dư Khả vui vẻ nhìn tôi: “Em mà dùng bản lĩnh khua môi múa mép vào học tập, anh đảm bảo em có thể vượt qua cả anh.”

 

Chương 50: Đây là một đoạn thời gian nghiêm túc đến kỳ cục (1)

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

 

Vì thế, tôi lập ra một kế hoạch mạnh mẽ, đanh thép.

1. Mỗi buổi sáng, để Phương Dư Khả mua đồ ăn sáng cho tôi, sau đó gọi điện gọi tôi dậy, bắt đầu học tiếng Đức; xét thấy anh nghe tiếng Đức không hiểu, tôi thuyết phục anh chọn tiếng Đức làm ngoại ngữ thứ hai, như vậy có thể dùng nó tiếng Đức để nói lời yêu thương tại nơi công cộng.

2. Yêu cầu Phương Dư Khả phải chọn những môn tự chọn như của tôi, như vậy anh có thể dạy kèm, chép bài, ghi lại trọng điểm kỳ thi cho tôi.

3. Trước khi đi ngủ, bắt anh phải đọc một đoạn thư tình bằng tiếng Anh cho tôi qua điện thoại, như vậy có thể nâng cao khả năng Anh văn.

Kết luận, tôi tin tưởng, thành tích của tôi sẽ tăng vọt. Thuận tiện tôi còn có thể đạt được mục đích không thể cho ai biết: nếu Phương Dư Khả không kiên trì được, tôi sẽ có lý do thanh minh cho điểm số 85 kia, đến lúc đó, tôi chém xuống còn 75 điểm hẳn là không thành vấn đề.

Nhưng hoàn toàn không ngờ rằng, Phương Dư Khả lại thần chung mộ cổ* như con trai hiếu thảo, bảy giờ ba mươi sáng mỗi ngày đều gọi điện đánh thức tôi, mười giờ ba mươi tối dùng tiếng Anh đọc một đoạn thư tình, ngoại trừ các môn chuyên ngành, tôi chọn môn gì anh cũng chọn môn đó. Anh còn chọn tiếng Đức, hơn nữa học còn không tệ. Mắt thấy học kỳ đã qua hơn nửa mà Phương Dư Khả vẫn không cần tốn nhiều sức lắm làm tất cả mọi chuyện; so với tôi, sau khi xuống khỏi giường, vừa cầm lấy sách tiếng Đức lập tức lại mơ màng đi vào giấc ngủ lần nữa, thư tình Phương Dư Khả đọc, tôi nửa hiểu nửa không, nhưng nghe vẻ trình độ nói của anh lại nâng cao không ít. Khi lên lớp học các môn tự chọn, toàn bộ suy nghĩ của tôi đang đặt trên người người bên cạnh, nào có tâm trạng đọc sách. Aiz, cứ tiếp tục như vậy là không được rồi, đến khi tốt nghiệp, phải chăng tôi vẫn giậm chân chỗ cũ?

* Thần chung mộ cổ: tiếng chuông sớm và tiếng trống chiều của các tăng ni trong chùa, ý Lâm Lâm là Phương Dư Khả thực hiện ba điều trên của bạn ấy vô cùng đều đặn. Thần chung mộ cổ cũng là tiếng chuông, tiếng trống giác mê, thức tỉnh người đời đang say sưa trong giấc mộng trần.

Đôi lúc tự học cùng với Phương Dư Khả, tôi sẽ ngây người nhìn anh. Ví dụ như vẻ mặt chăm chú đọc sách của anh, ví dụ như mái tóc lộn xộn trên trán anh, ví dụ như bờ vai dày rộng của anh, ví dụ như ánh sáng mặt trời màu vàng chiếu trên người anh. Sau đó, mỗi lần tôi đều nghĩ, thật không chân thực. Bởi vì mụn thanh xuân trên mặt tôi vẫn không ngừng lan tràn, mỡ trên người vẫn liên tục chồng chất, nhìn thế nào cũng phải rớt từ tiêu chuẩn “nhìn thuận mắt” xuống “vô cùng thê thảm”. Thậm chí tôi còn thay Phương Dư Khả bóp cổ tay thở dài, dù thế nào cũng phải nghĩ cho gien của đời lai F1 một chút thôi.

Những phiền muộn khi ở bên Phương Dư Khả, ngoại trừ tự ti xấu hổ còn có mấy cái đuôi của anh. Trước đây, khi còn là bạn bè bình thường, tôi không phát hiện được sức hấp dẫn của anh mạnh mẽ thế nào, hiện giờ mới biết trình độ thu hút khác phái của tên nhóc này mạnh đến mức sắp nổ tung. Mỗi lần không có cách nào vào được hòm thư, tôi phải mượn hòm thư của Phương Dư Khả, sau đó phát hiện bên trong có một đống thư tình có một không hai. Nhất là sau khi kỳ thực tế kết thúc, những em gái học trường cũ của tôi, mượn danh nghĩa học tập đều gửi thư tới tỏ tình thẳng thắn, trình độ còn cao hơn khi tôi theo đuổi Tiểu Tây. Hơn nữa, nội dung rất phong phú, từ cổ điển tới hiện đại, không có gì không có. Nhìn Phương Dư Khả không chút cảm xúc gì mà xóa thư đi, tôi còn nghe thấy tiếng những trái tim thủy tinh non nớt vỡ nát. Phương Dư Khả chỉ nói: “Không thích trẻ tuổi, có nhiều chuyện suy nghĩ khác nhau.” Lúc đó tôi vô cùng ngạc nhiên, thì ra khẩu vị của anh nặng như vậy, vì vậy tôi say mê yêu cầu anh cho xem phim A** của anh có phải đều là bà chủ gia đình hay không, rồi bị Phương Dư Khả gõ đầu thật mạnh. Nhưng sau vô số ngày nhận được thư, tôi vừa nhìn thấy Phương Dư Khả liền nghĩ đến mấy anh chàng yếu đuối được các phu nhân bao nuôi; mà anh không thể chịu đựng được ánh mắt quái dị của tôi nữa, cuối cùng điều chỉnh thành tích từ 85 lên 90 để nghiêm phạt tôi, tránh cho tôi suy nghĩ lung tung, khiến cho tôi bình tĩnh lại học bài.

** Phim A: A = Adult, phim người lớn, 18+

Tôi thật sự không cách nào hiểu được trình độ quan tâm của Phương Dư Khả tới việc học tập của tôi, nhất là tình độ nói tiếng Anh, mỗi lần không nhịn được hỏi anh, anh liền trả lời bằng một câu “anh thích những người nói tiếng Anh tốt, đọc sách tiếng Anh giỏi”, khiến tôi uất ức mà chết. Trình độ nói tiếng Anh của tôi chỉ dừng lại tại đoạn hội thoại “how are you?” “Fine, thank you. And you?”, muốn tôi trong nháy mắt có thể nói lưu loát được các loại câu như “đầu bếp căn tin hôm nay thật không tệ, thịt kho tàu vừa chín tới, ngọt mà không lợ, thật vừa miệng”, thật sự là làm khó tôi. Lần đâu tiên tôi ao ước từ tận tim gan rằng tổ quốc đủ mạnh mẽ, mở công cuộc “Phương Tây mới” trên toàn thế giới, khiến nhân dân toàn cầu học tiếng Trung, bắt bọn họ thi Ielts, Toefl gì đó bằng tiếng Trung, sau đó bảo họ dùng tiếng Trung để khen ngợi thịt kho tàu, cho bọn họ hiểu được nỗi khổ của tôi. Hừ.

Vừa lăn lộn trên giường nghe “500 câu đối thoại tiếng Anh”, tôi vừa hỏi Chu Lỵ: “Chu Lỵ này, cậu thấy với thành tích của tớ hiện giờ, cuối kỳ có thể được bao nhiêu điểm?”

Chu Lỵ đang đắp mặt nạ, nằm trên giường giống như ma cà rồng hút máu, mí mắt cũng không mở mà nói: “Để làm gì, cậu quan tâm tới thành tích từ khi nào vậy? Dù sao cứ cố gắng không trượt là được. Năm ngoái không phải là cậu qua hết đấy sao? Cậu xem thầy giáo của chúng ta thật nhân hậu.”

“Vậy cậu nghĩ thầy giáo có nhân hậu đến mức để tớ được 90 điểm không?” Tôi ôm đầu gối nhìn chằm chằm con bé.

Chu Lỵ hiếu kỳ liếc mắt nhìn tôi: “Cậu có chí tiến thủ như thế từ khi nào? Đời cậu không phải chỉ hy vọng đạt đủ tiêu chuẩn sao? Ở bên Phương Dư Khả, cần gì phải tính nhiều như thế.”

Tôi bĩu môi: “Nỗi sợ hãi đời tớ chính là tạo thành từ điểm số đấy. Giờ Phương Dư Khả lấy 90 điểm ra làm điều kiện cho phép tớ chuyển ra ngoài, ép tớ…”

“Vì sao cậu lại không có triển vọng như thế? Ba bọn tớ còn chưa cho ý kiến, ai cho phép cậu chuyển ra ngoài. Tớ thấy cậu bị nắm đằng chuôi rồi. Con nhóc thấy sắc quên bạn, đến lúc đó đừng tìm bọn này mà khóc.” Chu Lỵ giương nanh múa vuốt nói.

Tôi hì hì cười ngây ngô: “Ai nha, tớ đây không phải để lại cho các cậu một cái giường trống để đồ hay gì đó sao. Cậu nghĩ biện pháp giúp tớ, làm thế nào để Phương Dư Khả dẹp ngay cái điều kiện buồn cười này? Mẹ tớ còn chưa yêu cầu cao như thế đâu. Vừa nhìn mấy cái chữ abc méo mó này tớ đã thấy tớ sắp nhồi máu cơ tim hoặc chảy máu não, vừa nhìn mấy chữ vuông vuông này, tớ đã muốn thay Khổng phu tử ân cần hỏi thăm họ hàng nhà tác giả của bọn nó rồi. Cậu xem tâm tình tớ tiêu cực như thế, nếu có thể thi được 90 điểm, chẳng phải đang chứng minh học tập là một việc gì đó rất rẻ mạt sao? Cậu càng ác với nó, nó càng lấy lòng cậu? Aiz, làm thế nào mà tớ lại có một bạn trai cuồng học như thế này. Trước đây anh ấy không phải cũng có ba tiết trốn hai sao? Vì sao hiện giờ đến cả lớp tự chọn cũng đi đầy đủ, còn giám sát tớ, không cho ngủ, không cho ăn đồ ăn vặt. Tớ tìm bạn trai chứ có tìm một ông bố đâu.” Tôi đau khổ oán trách.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi và Chu Lỵ nhìn nhau, đều chờ người kia nhận điện thoại. Đáng tiếc đối phương thiếu kiên nhẫn, không đợi chúng tôi thi nhau tìm ra người nhận, tiếng chuông đã ngừng.

Chu Lỵ nghiêm mặt nói: “Chu Lâm Lâm, tớ sẽ xem Phương Dư Khả có thể bao dung cậu đến thế nào. Qua thôn này sẽ không còn nhà trọ. Nhanh kết hôn đi. Nhỡ may ngày nào đó người ta đột nhiên tỉnh ngộ rồi hối hận, muốn rút lui thì làm thế nào?”

Tôi vừa định nói thì tiếng di động của tôi lại vang lên. Tôi nhận điện, là Phương Dư Khả.

“Em không muốn nghe thư tình bằng tiếng Anh. Nghe không hiểu, anh đọc cho em đoạn đã dịch sang tiếng Trung đi.” Tôi vừa nhận điện đã tức giận nói. Anh có thể kiên trì nhưng không nhất thiết tôi cũng có thể.

“Năm ngoái các em không có lớp tiếng Anh, năm nay mở lại thì nhanh học đi. Không qua được cấp bốn của Bắc Đại sẽ không được nhận bằng tốt nghiệp. Ngoan, đừng cáu kỉnh.” Giọng nói Phương Dư Khả không nhanh không chậm truyền đến.

“Ai nha, phiền muốn chết. Cứ làm như bố em vậy.” Tôi tức giận hét, không đợi Phương Dư Khả nói đã ngắt điện thoại. Sau khi ngắt xong, chính tôi lại càng hoảng sợ.

Chụ Lỵ liếc mắt nhìn tôi: “Cậu ăn nhầm thuốc nổ à? Người ta mỗi ngày đều đọc tiếng Anh cho cậu nghe cũng không dễ dàng, tốt xấu gì cũng là một đài phát tiếng Anh miễn phí, sao cậu lại không biết quý trọng như thế? Tớ nghe Phương Dư Khả nói tiếng Anh giống như người bản xứ vậy, nhà cậu ta có phải muốn di cư sang Anh hay không nhỉ?”

Tôi bĩu môi: “Sinh viên ưu tú mãi mãi không thể hiểu được nỗi đau của học sinh yếu kém. Mỗi lần thầy giáo giảng bài lại như một lần khắc vào đầu anh ấy, anh ấy nhớ vô cùng rõ ràng, hận không thể thiết lập lại hiện trường một lần nữa cho tớ. Còn tớ, mỗi lần thầy giáo vừa lên lớp, tớ lại uể oải như phản xạ có điều kiện, giống như nghe Đường Tăng niệm kinh vậy. Cậu nói xem làm sao anh ấy có thể dùng trình độ của mình tới yêu cầu tớ. Còn nữa, tớ đã thẳng thắn nói muốn tới nhà anh ấy ở, nếu anh ấy không đồng ý cũng có thể từ chối. Dùng một điều kiện như thế là ý gì. Mấy ngày nay tớ đều nằm mơ thấy thành tích cuộc thi. Sắp trở lại thời gian thi đại học đến nơi rồi. Khi thi đại học, ít nhất còn có thầy cô giáo giúp đỡ mặt tâm lý, hiện giờ tớ phải dựa hết vào chức năng điều tiết của mình.”

“Phương Dư Khả muốn cậu học tập chăm chỉ cũng không sai. Cậu xem cậu vừa yêu đương một cái là quên hết tất cả, nếu không yêu cầu cậu thi được 90 điểm, thì ngay cả điểm tiêu chuẩn cậu cũng không đạt được. Vì vậy người ta mới dự kiến trước, hoàn toàn hiểu rõ con người cậu, còn đem chuyện mê hoặc cậu nhất để kìm hãm cậu, cao nhân nha.” Chu Lỵ nói.

“Tớ mặc kệ. Tớ phải nổi giận, biết đâu dọa anh ấy sợ, nói không chừng tớ không cần khốn khổ như thế này cũng đạt được mục đích.” Tôi chột dạ nắm chặt lấy điện thoại, chờ Phương Dư Khả gọi điện tới dỗ dành tôi một chút, đợi một lúc lâu anh vẫn chưa gọi tới, không biết có phải anh đang giận hay không.

Ngày hôm sau, tổi ngủ thẳng tới hơn 10 giờ mới dậy. Đây là lần đầu tiên trong mấy tháng qua Phương Dư Khả không gọi tới thúc giục tôi dậy. Xem ra tôi không có khả năng dọa anh, là anh dọa tôi thì đúng hơn. Cơn tức đột ngột hôm qua đắc tội anh, quay đầu lại còn phải tạ tội nữa, aiz.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+