Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Học sinh tồi trường Bắc đại – Chương 53 – 54 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 53: Kỳ cục thăng cấp (1)

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

Vì vậy, tôi xây cho mình một tâm lý vững chắc, chết cũng không thể tan vỡ, tôi là một cô gái tài hoa, ưu tú như thế, Phương Dư Khả không cần chính là thiệt thòi của anh ta. Khi anh ta già rồi, đi tiểu cũng không tạo được một đường cong parabol nữa, nhất định anh ta sẽ vì quyết định ngày hôm nay mà đấm ngực giậm chân, hối hận cả đời.

 

Một đêm không ngủ, đem tất cả mọi chuyện ra phân tích một cách chuyên sâu, vẫn không làm ra được một kết luận hoàn mỹ. Ngày hôm sau hóa thân thành quốc bảo*, hai vành mắt thâm như hóa trang.

* Ý nói Gấu Trúc, quốc bảo của Trung Quốc.

Con người chính là như thế. Trước đây, khi Phương Dư Khả đánh thức tôi, thúc giục tôi học bài, tôi đều rít gào một phen trong lòng, sau đó dồn tất cả oán giận, hận thù vào sách giáo khoa. Quyển sách của tôi lần nào cũng vì tác động quá lớn mà tẩm đầy bánh kem, sữa đậu nành và nước thịt. Hiện giờ, điện thoại rất yên tĩnh, giống như những ngày trước kia đều là ảo giác.

Nhìn chằm chằm vào di động một lúc, tự nghĩ rằng có lẽ Phương Dư Khả vẫn gọi vào số điện thoại cũ của tôi, vì vậy mới tới chi nhánh làm lại số điện thoại cũ. Mang theo hy vọng này, tôi cắm sim vào điện thoại, trong điện thoại, một tin nhắn cũng không có, nếu không có một tin dịch vụ, một tin quảng cáo thì tôi còn tưởng di động hỏng rồi.

Tâm trạng rớt xuống đáy cốc, dạ dạy cũng thấy đáy luôn. Mặc dù ở trong thời khắc nguy hiểm này mà ngồi trong căn tin ăn uống vui vẻ thì có vẻ không hợp với tâm trạng quạnh hiu của tôi lắm, nhưng ăn no mới có sức mà suy nghĩ, vẫn nên đi mua một khay cơm thôi.

Không ngờ khi đang xếp hàng trong căn tin, tôi phát hiện người đứng trước tôi lại là Tiểu Tây. Nếu như lúc trước, nhìn thấy anh ấy từ phía xa xa, tôi đã tim đập như sấm, không biết nói gì, muốn nói lại thôi, sau khi bỏ đi sẽ bóp cổ tay hối hận, tiếc nuối không thôi.

Mà nay nhìn thấy anh, trong lòng sóng yên biển lặng, giống như chuyện thầm mến kia đã xảy ra từ kiếp trước. Tôi thật sự là một điển hình của cô gái bạc tình, không tim không phổi, nếu thử tính ra, có lẽ khoảng ba tháng sau, tôi cũng có thể ném Phương Dư Khả ra khỏi đầu, mặc dù đang trải qua tâm tình lo lắng như lúc này, nhưng cuối cùng tôi vẫn có thể nghiền nát anh trong trí nhớ, nói như vậy, chia tay phải chăng cũng không phải một chuyện quá đau lòng…

Nhìn thấy Tiểu Tây, tính đi tính lại, từ sau khi hoạt động thực tế chấm dứt, tôi chưa từng gặp lại anh. Theo lý thì cũng nên đối mặt cảm ơn anh ấy, ngày đó nếu không có anh kích thích Phương Dư Khả, có lẽ hiện giờ tôi và Phương Dư Khả còn chưa đi chung một đường. Nhưng mỗi lần đề nghị Phương Dư Khả mời Tiểu Tây ăn một bữa cơm, Phương Dư Khả đều nói Tiểu Tây vô cùng bận rộn, không có thời gian đi với chúng ta, nói như là quản lý của người ta vậy.

Tiểu Tây nhìn thấy tôi cũng rất ngạc nhiên: “Gần đây bận rộn như vậy sao?”

Tôi khoát tay: “Em thì có lúc nào bận được. Anh cũng biết em sống không có lý tưởng gì cả.”

Tiểu Tây lộ ra má lúm đồng tiên đã lâu mới thấy: “Anh biết cậu ta lừa anh mà. Lần trước vốn muốn hẹn hai người ăn một bữa cơm. Cậu ta nói em rất bận.”

Phương Đư Khả đúng là đồ hai mặt. Tôi và Tiểu Tây đang làm một cuộc cách mạng tình cảm thuần khiết nha… Lần sau gặp nhất định phải trừng trị thích đáng.

Tiểu Tây tiếp tục nói: “Chuyện di dân bàn bạc thế nào rồi? Lần trước Dư Khả còn rất đau đầu về chuyện này, cuối cùng quyết định thế nào?”

“Di dân?” Tôi mở to hai mắt, không biết đôi mắt mờ mịt của tôi mà lớn hơn chút nữa thì có dọa người ta hay không.

“Nhà Dư Khả không phải đều di dân sang Anh sao? Không phải cậu ta nói muốn bàn bạc với em một chút sao?” Tiểu Tây nhìn tôi kỳ quái.

Đầu bếp căn tin ở phía trước sốt ruột đẩy chúng tôi, Tiểu Tây muốn xoay người, lại bị tôi kéo thật mạnh.

“Anh ấy nói với anh từ lúc nào?”

“Phải được mấy tháng rồi. Cậu ấy chưa nhắc tới sao? Không thể nào.” Tiểu Tây lo lắng nhìn tôi.

Tôi đứng lặng tại chỗ, trong đầu đang có hàng triệu phép tính cực nhanh: mấy tháng trước, khi Phương Dư Khả biết cả nhà sắp di dân, có phải đã ước mơ được nắm tay đi dạo với người đẹp kia bên bờ sông Thames, trầm giọng đọc những bức thư tình đã từng đọc cho tôi mà tôi nửa hiểu nửa không ấy? Có phải đáy lòng anh có chút áy náy, nên mới dùng thành tích 95 điểm trên trời ấy đến cười nhạo tôi, cho dù anh bằng lòng đưa tôi cùng tới Anh, tôi cũng tự hấy rằng mình không thể bám trụ được ở bên kia? Sau đó, đương nhiên tôi sẽ không quấn quýt lấy anh, theo anh sang Anh. Tôi hiểu rõ chính mình, trình độ tiếng Anh như vậy, ngay cả đại học bình thường cũng khó vào, còn không mau ôm lấy đại học Bắc Kinh không tha? Phương Dư Khả có phần phí công suy nghĩ rồi, mấy tháng qua giấu tôi chuyện di dân cũng khó xử cho anh.

Cùng lúc cảm thán, trong đầu tôi giống như có máy chiều phim, lướt qua đủ mọi tình cảnh. Chốc thì hiện lên hình ảnh một cô gái thần bí mặc trang phục màu đỏ, đầu đội mũ phượng, đang dắt tay lang quân của tôi lượn lờ trong màn mưa bụi mờ ảo; lát lại hiện lên hình ảnh máy bay hướng về phía nước Anh, trên sân bay, một mình tôi cô đơn đứng trong gió, tôi nắm tay thật chặt, muốn liều mạng giơ ngón giữa về phía máy bay, nhưng chỉ có thể bất lực khom lưng, tự cúi mình thành một chấm hỏi to đùng.

Tôi cười nói với Tiểu Tây: “Em đột nhiên nhớ ra em đã ăn trưa rồi, gặp lại sau.” Vừa nói xong, tôi phi một mạch về ký túc xá.

Trí não tôi chỉ quen với những suy nghĩ đơn giản, sau khi trải qua tưởng tượng phức tạp như thế, cuối cùng nó cũng ầm ầm sụp đổ. Khi tôi đang suy nghĩ sự logic của nhiều vấn đề như vậy, nó vẫn để lại cho tôi một ít đất trống để thương xót bản thân.

Tôi cảm thấy lạnh, lạnh một cách kỳ dị, giống như những lời của Tiểu Tây là một cái sinh tử phù** đâm vào trái tim tôi, khiến tôi không thể động đậy. Giống như bị dội cho một gáo nước lạnh, đã biết sự thật mất lòng, nhưng không ngờ lại là một kết cục thẳng thừng như thế. Bị lừa dối cũng được, làm cái bóng của người khác cũng tốt, ít nhất, một này nào đó, tôi có thể mang theo vẻ mặt tổn thương mà ra đi, dùng tâm trạng chính nghĩa mà oán trách anh, bắt anh sám hối. Nhưng bất cứ cách giải quyết nào của Phương Dư Khả đều là nhổ cỏ nhổ tận gốc. Khi đang bồi dưỡng tôi trở thành một cái bóng biết nói tiếng Anh lưu loát một cách vô vọng, bất cứ lúc nào anh cũng có thể lựa chọn chạy về hướng quê hương của mình, ngay cả chút hoài niệm cũng không để lại cho tôi.

** Sinh tử phù xuất hiện trong truyện Thiên long bát bộ của Kim Dung, được Lão lão sử dụng, về sau truyền cho Hư trúc. Theo truyện, nó là một loại bùa, làm từ nước, dùng nội lực để hóa thành đá, bắn vào Huyệt đạo của người rồi tan biến luôn, không để lại dấu vết. Người trúng bùa này sẽ bị đau khổ, muốn sống (sinh) không được, muốn chết ko xong (tử)

Cuối cùng, anh sẽ hẹn tôi ra trước, nói với tôi, xin lỗi, người tôi yêu không phải là em, tôi chỉ quá mâu thuẫn mà muốn tìm một người hoàn toàn không giống cô ấy, rồi lại không tự chủ được mà muốn nhào nặn em trở thành người giống cô ấy, cuối cùng phát hiện trong lòng tôi vẫn chỉ có một người là cô ấy.

Sau đó, ngày hôm sau, khi tôi bắt đầu phải ứng lại được, chợt hiểu ra, thì anh đã kéo hành lý, bước lên máy bay từ lâu.

Còn tình cảm của tôi cứ như thế mà bị hoạn.

Đột nhiên, hy vọng giống như Vi Tiểu Bảo, ngay thời khắc quan trọng, đang bị trói vào ghế, Hải công công cất giọng nói the thé, hô một tiếng “đao hạ lưu kê”.

Thì ra, thiên trường địa cửu cũng chỉ là một cuộc tưởng bở.

Tôi đoán được kết cục chia tay, nhưng không đoán được chia tay lại đau đớn như thế.

Tôi lấy di động ra, bấm dãy số quen thuộc nhất. Trong điện thoại truyền ra bài hát “I don’t know why” của Norah Jones, giống như đang châm chọc hình tượng khăng khăng muốn lên giường ngày đó của tôi. Nước mắt sắp tràn ra, tôi định ngắt máy.

Nhưng khi đang định ngắt máy, giọng nói dễ nghe, thu hút của Phương Dư Khả lại truyền tới: “Hiện giờ anh hơi bận, lát nữa sẽ gọi lại cho em.” Nói xong lập tức ngắt máy.

Nước mắt rốt cuộc đã xâu thành chuỗi, bạn xem, lúc nào anh cũng đi trước tôi một bước, ngay cả ngắt máy anh cũng nhanh hơn tôi. Tôi vốn định nói chia tay trước, xoay người trước, không làm kẻ ở lại đáng thương kia.

Tôi không cam lòng, gửi đi một tin nhắn: “Phương Dư Khả, chia tay đi. Em mệt rồi.” Gửi xong tin này, tôi cảm thấy từng chân tóc tê dại. Nhưng kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, hiện giờ tôi thua sạch sành sanh như thế, vẫn nên để lại cho mình chút mặt mũi, nếu Phương Dư Khả vẫn còn là một người đàn ông, cũng sẽ biết thời biết thế, không so đo lý do chuyện tôi đề nghị chia tay này. Tặng quyền chủ động này cho bên bị thương chẳng phải cũng là một trong những phong độ của đàn ông hay sao.

Tôi thật sự không ngờ rằng Phương Dư Khả lập tức gọi tới, hạ giọng nói với tôi: “Đừng quấy rối, buổi tối gặp mặt nói tiếp. Còn nữa, không được tắt máy.”

Tôi rất tuyệt vọng, Phương Dư Khả thật sự là một gã đàn ông tham lam. Thể diện cả trong cả ngoài, cái gì cũng muốn. Các người đã dự định chắp cánh cùng bay, tôi chưa từng quấy rầy hay oán giận anh, làm người đủ độ lượng, anh không nên gặp tôi, trưng ra cái thứ tình cảm lấp la lấp lánh, đánh cho cái người tay không tấc sắt là tôi lăn lộn mấy vòng mới cảm thấy thỏa mãn. Một ngày vợ chồng trăm ngày tình nghĩa, tốt xấu gì chúng ta cũng đã là người yêu mấy tháng, tính ra cũng là thật nhiều năm tình nghĩa.

Buổi chiều, tôi lấy ra tất cả tiểu thuyết ngôn tình kinh điển đã tàng trữ, lướt qua thật nhanh một lần. Trong cái nơi toàn chuyện giả tạo đó, cuối cùng tôi cũng bằng lòng tin tưởng chân tình thật sự tồn tại. Tôi phải đưa cho mình một tâm lý dự phòng, nếu không, buổi tối bị đả kích, tôi sợ mình sẽ tuyệt vọng với cuộc đời, trực tiếp nhảy xuống hồ Vị Danh, sau đó… không phải chết đuối, mà đầu cắm xuống bùn, bị sặc chết. Mặc dù tôi coi tình yêu là quan trọng nhất, nhưng thân thể phải chịu trách nhiện với bố mẹ, khi đầu óc tỉnh táo, nhất quyết không làm chuyện có lỗi với bố già mẹ già. Bình thường người ta thấy tôi cãi vã ầm ĩ với bọn họ, nhưng nếu một ngày nào đó, bọn họ bỗng nhiên nổi điên, gả tôi cho một tên ngốc, lưu manh hay tàn tật gì đó, tôi vẫn sẽ đặt chữ hiếu trước, gắng gượng mà đồng ý. Nhưng nếu bị Phương Dư Khả đả kích đến mức đầu óc choáng váng thì cũng không nói trước được. Người tự sát vì tình bình thường cũng không phải người không biết thương xót bản thân, chính là ra quyết định trong 0.01 giây, có lẽ 0.01 giây sau khi nhảy lầu, bị gió thổi qua, lý trí trở lại bình thường, nói không chừng họ cũng hối hận giữa không trung, nhưng không còn kịp nữa.

Vì vậy, tôi xây cho mình một tâm lý vững chắc, chết cũng không thể tan vỡ, tôi là một cô gái tài hoa, ưu tú như thế, Phương Dư Khả không cần chính là thiệt thòi của anh ta. Khi anh ta già rồi, đi tiểu cũng không tạo được một đường cong parabol nữa, nhất định anh ta sẽ vì quyết định ngày hôm nay mà đấm ngực giậm chân, hối hận cả đời.

 

Chương 54: Kỳ cục thăng cấp (2)

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

Em hiểu ra rằng, có vài thứ phải xem duyên phận, ngay từ đầu, thế giới của chúng ta đã có sự khác nhau, lâu dần, sẽ nảy ra vấn đề. Đau dài không bằng đau ngắn. Trong sách viết, tình yêu giống như hai người kéo dây chun, người bị thương luôn là người không muốn buông tay. Vẫn nên buông tay đi, đỡ cho đến lúc đó lại càng khó chịu

 Ngồi trong ký túc xá suy nghĩ thật bình tĩnh và cẩn thận, nếu như tôi tìm hiểu theo hướng tích cực, Phương Dư Khả bắt tôi học tốt tiếng Anh còn có ý muốn cùng tôi bay vượt đại dương. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không ra, chuyện di dân liên quan tới cả gia đình tôi, theo lý mà nói cũng là tự do của tôi, phải để tôi bàn bạc với người trong nhà mới đúng. Tôi không phải vật tùy thân có thể mang theo, cũng không phải một người không cần đề nghị đã lập tức theo cả nhà bọn họ đi di dân. Trước kia, không phải còn định gặp bố mẹ hai bên trước sao? Hơn nữa, bây giờ còn có một cô nàng áo hồng như con thiêu thân xuất hiện! Vì vậy, khả năng này gần như là con số không. Trước khi đi ăn cơm, tôi còn cố ý tạo cho mình một hình tượng trang nhã, lấy từ chỗ Chu Lỵ một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng, bên dưới là quần quần soóc cũng màu trắng, đi một đôi giày cao gót của A Đào, nhìn vào trong gương, còn có chút hương vị con gái. Trước khi bị hành quyết phải ăn no mặc ấm, tử tế đi nốt một quãng đường cuối cùng. Nếu hôm nay là bữa cơm cuối cùng, tôi phải vinh quang đi hết mới được.

Tôi tới nơi chúng tôi thường ăn trước. Chọn một chỗ ngồi, là một bàn cách cửa sổ khá xa. Trước đây, lúc nào tôi cũng la hét muốn ngồi cạnh cửa sổ, trong lòng hy vọng mọi người có thể thấy tôi và Phương Dư Khả ngồi cùng nhau, cao giọng tuyên bố dù sao cũng tốt hơn ngồi chờ người hoàn toàn không biết gì tới cậy góc tường; còn Phương Dư Khả, lần nào cũng không thích ngồi ở đó, anh nói như vậy rất giống vườn bách thú, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ có người nhét thức ăn vào từ cửa sổ. Khi đó tôi còn cười anh tư duy đặc biệt, hiện giờ nghĩ lại, có lẽ anh không muốn công khai chuyện tôi với anh là một đôi vì đã sớm đoán được sẽ có kết cục như ngày hôm nay. Chỉ là suy nghĩ của tôi bị oxy hóa, không hiểu được đến tầng ý nghĩa này mà thôi. Nghĩ tới bữa cơm tối nay giống như một hội nghị báo cáo chia tay chính thức, nhất định phải làm cho lưu loát, trăm nghìn lần không được khóc lóc om sòm, giữ lại một chút tự tôn, đừng để bị người ta giẫm đạp. Bị vứt bỏ rất thảm, đau khổ cầu xin người ta đừng vứt bỏ mình còn thảm hơn. Từng câu, từng câu thuyết phục bản thân, khiến cho trái tim tôi không sinh ra một chút đau thương nào, bắt đầu sóng yên biển lặng, không quan tâm đến thế giới bên ngoài. Khả năng điều tiết và khôi phục của tôi quả nhiên nhanh như chó vậy.

Khi Phương Dư Khả bước vào, anh ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ theo thói quen, liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, không phát hiện tôi đang ngồi trong góc.Tôi cẩn thận quan sát, vẻ mặt anh có chút mệt mỏi, giống như mấy ngày nay đã trải qua rất nhiều chuyện, áo sơ mi trắng còn có nếp nhăn, không giống phong cách bình thường của anh. Có lẽ tôi nhìn quá mức chăm chứ, Phương Dư Khả xoay người phát hiện ra tôi, có chút ngạc nhiên mà đi tới, buồn bực ngồi đối diện tôi.

Không biết có chuyện gì, vành mắt tôi đột nhiên ươn ướt. Nhìn gương mặt trắng sạch, ngũ quan rõ ràng từng bị tôi nhéo đến lộn xộn này, tôi mới phát hiện, tâm lý mà tôi xây dựng thật sự vô dụng, tôi còn chưa nói,trong lòng đã bắt đầu tuyệt vọng. Thì ra chia tay không phải một chuyện dễ nói như vậy, không phải một thứ gì đó nếu không bằng lòng là có thể đóng gói ném đi. Vì vậy, anh xuất ngoại mới tốt, mắt tôi không nhìn thấy thì trong lòng mới không rối loạn, giả bộ kiên cường. Hai chúng tôi cũng không gọi cơm như thường lệ, đại khái đều hiểu hôm nay tới đây gặp mặt không phải để ăn.

Vẫn là Phương Dư Khả nói trước: “Hai ngày trước vì sao lại tắt máy?”

Tôi trả lời: “Đánh mất sim, vừa mới làm lại.”

Phương Dư Khả nghi ngờ nhìn tôi: “Di động không mất, đang yên đang lành sao lại mất sim?”

Chuyện này thật sự khó giải thích. Theo lẽ thường mà nói, sim và máy quả thật thân thiết ở cùng một nơi như anh em. Nếu muốn nói rõ chuyện này, tôi phải lật lại câu chuyện chết tiệt giữa Chu Lỵ và Vương Nhất Mạc một lần, chuyện này lệch khỏi quỹ đạo của chủ đề một góc quá lớn, vì vậy cứ cho qua thì tốt hơn. Tôi cắn cắn môi: “Chuyện này… dù sao mất là mất thôi.”

Phương Dư Khả nhìn tôi chằm chằm, giống như hiểu rõ tôi: “Em đang giấu anh chuyện gì đó.”

Tôi nghĩ trong lòng, thật ra anh giấu tôi tương đối nhiều, hôm nay không phải tới so xem ai giấu giếm nhiều hơn sao?

Phương Dư Khả thở dài: “Anh biết gần đây em bực bội vì anh. Quên đi, sau này anh không ép em học tiếng Anh nữa. Em thích làm gì thì làm thế đi. Em lúc nào cũng không nghe lời như vậy, ép em không bằng anh ép chính mình. Hôm nay anh có việc muốn nói với em.” Tôi miễn cưỡng gật đầu. Tôi không biết trong mắt anh, vừa rồi có được coi là gật đầu hay không. Khi anh nói ra câu “có việc muốn nói”, tôi cảm giác xương cổ tôi không nhúc nhích được, vô cùng cứng nhắc. Nhưng trọng tâm câu chuyện của Phương Dư Khả bỗng nhiên chuyển: “Trước khi nói chuyện này, anh phải hỏi em, chuyện bạn qua mạng hôm qua là thế nào? Còn nữa, đang yên đang lành em mặc quần soóc làm gì? Lại muốn đi gặp bạn qua mạng phải không? Vì sao em lại không đổi được cái tật mê trai đẹp của mình như vậy?”

Trước đây, khi anh nói như vậy, tôi sẽ nói: “Em sống chết phải bảo vệ quyền lợi mê trai của mình, cũng sống chết phải bảo đảm quyền lợi có trai đẹp hướng ánh nhìn về phía em.” Nhưng hiện giờ, những lời anh nói giống như chọc vào chỗ đau của tôi. Chung quy lại, tôi không hề hay biết, thì ra trong cuộc chia tay này người ta còn có thể ra tay với tôi, còn có thể chỉ trích chỗ sai của tôi, tôi vốn muốn tới nhận lời xin lỗi của anh, sau đó rộng lượng mà chúc phúc, nhận lời chia tay là ok.

Tôi siết chặt nắm tay, cổ thẳng lên, ngẩng đầu nhìn anh: “Đúng, thói đời bây giờ không phải đang thịnh hành đứng núi này trông núi nọ sao? Vì vậy chia tay đi. Không phải emđã gửi tin nhắn cho anh rồi sao? Em nói, chúng ta chia tay đi.”

Trong mắt Phương Dư Khả đột nhiên hiện lên vẻ vô cùng âm u lạnh lẽo, đủ để khiến nhiệt độ đầu đông này rớt xuống mức đóng băng. Tôi không khỏi lúng túng: vì sao đều là lỗi của tôi. Phương Dư Khả hé miệng: “Em nói lại lần nữa xem.” Tôi không dám nói nữa, vẻ mặt của Phương Dư Khả hiện giờ giống như muốn giết tôi. Mặc dù trong nháy mắt nói ra lời chia tay kia tôi cũng có ý nghĩ tự sát trong đầu, nhưng cũng không muốn bị người yêu giết. Chẳng lẽ lời chia tay nhất định phải để anh nói? Tôi thật sự không biết thì ra Phương Dư Khả là con người cực đoan, biến thái như thế.

Tôi ấp úng nói: “Nếu không anh nói đi. Anh đề nghị chia tay được chưa? Chuyện này mà cũng để bụng sao?” Trong mắt Phương Dư Khả có tơ máu, trong đôi mắt trong suốt lấp lánh có thứ gì đó lóe lên. Vẻ mặt còn kinh khủng hơn vừa rồi mấy lần.

Tôi không hiểu nổi, vở kịch này không phải diễn như vậy sao? Tôi đảo qua đảo lại tất cả nguyên nhân kết quả của mọi chuyện một lần trong lòng, vẫn không nghĩ ra mình sai ở chỗ nào. Vốn tưởng rằng hôm nay mình tới để diễn vai nữ phụ, làm thế nào lại biến thành nữ thám tử? Vốn là một bộ phim đau khổ vì tình, làm thế nào lại biến thành phim kinh dị? Tình tiết của phim kinh dị, tôi không thuộc đâu. Vệt nước ngân ngấn trong mắt tôi vì sợ hãi mà bốc hơi trong nháy mắt. Tôi hoang mang nhìn anh. Hiện giờ tôi mới phát hiện, tuy tôi và Phương Dư Khả đã yêu nhau được ba tháng, tôi chỉ biết anh là một anh chàng đẹp trai độc mồm độc miệng, lại không biết tính cách thật sự của anh như thế nào. Cuối cùng Phương Dư Khả cũng mở miệng: “Anh chỉ nghĩ em điên một trận rồi thôi, đây là em đang nghiêm túc? Vì cái tên Vương Nhất Mạc mà em mới gặp một lần kia?”

Tôi suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, nguyên nhân không phải trong lòng chúng ta đều rõ sao? Đây không phải vở kịch chia tay mà Phương Dư Khả anh muốn diễn cho xong sao? Vì sao còn làm như tôi ngoại tình? Tôi vô tội nói: “Không phải vì anh ta. Em hiểu ra rằng, có vài thứ phải xem duyên phận, ngay từ đầu, thế giới của chúng ta đã có sự khác nhau, lâu dần, sẽ nảy ra vấn đề. Đau dài không bằng đau ngắn. Trong sách viết, tình yêu giống như hai người kéo dây chun, người bị thương luôn là người không muốn buông tay. Vẫn nên buông tay đi, đỡ cho đến lúc đó lại càng khó chịu.” Vẻ mặt Phương Dư Khả sắp biến thành dữ tợn, giống như việc tôi tự mình giải quyết không làm anh hài lòng vậy. Tôi cứ nghĩ rằng sau khi nói những lời đau khổ, tự sát muối vào vết thương này, anh cũng nên chột dạ mà cúi thấp đầu xin lỗi. Chuyện này thật sự là quá kỳ quái rồi. Tôi dự định rút về ký túc xá trước, cùng mấy cô nàng kia bàn bạc đối sách. Rõ ràng tôi là một loser trong tình yêu, loser đến mức chia tay cũng chia thành cái dạng này, tôi có chết cũng không ngờ tới. Người ta nói rằng một cây làm chẳng nên non, tôi phải phát động trí tuệ của tập thể thay tôi nghĩ lại. Vì vậy, nghĩ qua nghĩ lại vài lần, tôi kiên định nói: “Bỗng nhiên em không thấy đói bụng nữa, em về trước.”Ông trời biết, cơm trưa, cơm tối tôi đều chưa ăn, người sắp mỏng thành tờ giấy rồi. Đang muốn chạy trốn, Phương Dư Khả đột nhiên bắt lấy tay tôi, hung hăng kéo tôi, ôm thật chặt. Tôi có chút mơ màng. Đây là cái ôm chia ly sao? Đau đớn từ đáy lòng tôi rốt cuộc cũng chậm rãi tràn lên, sắp ngưng thành mấy chuỗi nước mắt nóng ấm. Nhưng vai diễn quần chúng, kẻ qua đường A, ở bên cạnh không chờ được cái ôm thâm tình của chúng tôi, đứng bên cạnh hỏi: “Bạn học, hai người có ngồi hay không?” Đang trong giờ cao điểm, hai chúng tôi chiếm nhà xí mà lại không đi. Giờ hoàng kim của buổi tối, chúng tôi không ăn được một đĩa cơm mà lại đứng ôm nhau, quả thật có chút không đúng. Tôi đẩy Phương Dư Khả ra, ngại ngùng nói với bọn họ: “Chúng tôi đi, đi bây giờ.” Người qua đường D tức giận lẩm bẩm: “Muốn thân mật thì tới hồ Vị Danh đi, tới căn tin ôm nhau làm gì. Có bệnh.”

Phương Dư Khả đứng vững lại trong hai tay tôi, sau đó lập tức nhìn chằm chằm người qua đường B, túm cổ áo anh ta: “Mày nói ai có bệnh?”

Tôi đứng ngây ra, không ngờ Phương Dư Khả có khuynh hướng bạo lực. Trước đây, dù Văn Đào kích thích anh như thế nào, hai người vẫn chưa từng đánh nhau. Hiện giờ, anh sắp đi Anh, không còn yêu người trong nước nữa, tùy tiện là túm cổ, muốn vung tay. Tôi vội vàng nhào tới, cậy từng ngón tay của anh ra. Những ngón tay dài, rất đẹp vì dùng quá nhiều sức mà ngay cả móng tay cũng trắng bệch. Người qua đường B xem ra cũng là một người văn minh, còn chưa làm tư thế sắp vung tay vung chân theo phản xạ, cũng rõ ràng không ngờ rằng một câu nói lại dẫn tới sự thù hằn lớn như thế, hoảng sợ nhìn tôi. Tôi kéo Phương Dư Khả ra khỏi căn tin, thở hổn hển nói: “Anh học được cách đánh người từ bao giờ?” Phương Dư Khả u oán nhìn tôi, trong đôi mắt đen láy là những cột sóng cuộn trào mãnh liệt, lông mày xinh đẹp đều sắp nhíu lại với nhau, lông mi run run nhìn về phía tôi, uất ức đến mức giống như tôi đi tìm người khác, đá anh đi vậy. Trái tim tôi rung động, muốn vuốt lên gương mặt anh, tay giơ lên được một nửa mới nhớ tới hôm nay tới là để chia tay, đành phải thuận thế đặt lên tay anh, nói một câu “Giữ gìn sức khỏe, em sẽ chúc anh hạnh phúc.” Nói xong, tôi lập tức quay đầu đi, không dám nhìn lại, sợ rằng vừa quay lại sẽ phát điên mà chạy về, ôm chặt lấy chân anh không buông, nói rằng chị đây thật sự rất vừa ý mi, mi có thể quăng con hồ ly tinh kia, đừng xuất ngoại được không.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+