Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 04 Huyết Anh 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tiếng địch truyền ra từ cái lầu gỗ chính giữa khu trại.

Tòa mộc lâu đổ nát đó từng là Tụ Nghĩa Sảnh của Phù Phong Trại thời kỳ hưng thịnh. Nhưng giờ đây đã sụp đổ quá nửa, màu xanh dày kín đặc thù của miền Nam Cương đã nuốt chửng lấy nó, cỏ dại rậm rạp, dây leo bò lan, trùng trùng điệp điệp vây cuộn mộc lâu.

Nam Cung Mạch dừng bước trước lầu – – – Xung quanh mộc lâu nở từng mảng từng mảng lớn những bông hoa màu đỏ quỷ dị kia!

Nguyệt quang thảm đạm, cương thi gầm gừ xa xa, trước mắt những đóa hoa nở rộ cuồng dại phóng túng làm sao, phảng phất lửa đỏ phựt bùng. Nở đó lại tàn, kết thành hạt hoa, bên trong thấp thoáng có gì đó động đậy, phảng phất muốn ngọ nguậy thoát khỏi vỏ.

“Người nào ở đây giả thần giả quỷ?”. Không muốn khinh suất mạo hiểm, gã dừng bước trên con đường mòn, muốn dùng lời nói khích kẻ thổi địch bên trong đi ra, tuy biết đối phương vị tất đã trúng kế: “Có ngon thì ra đây, để Diệt Hồn kiếm của Nam Cung thiếu gia gặp một phen!”.

Nhưng vượt ngoài ý liệu, lời nói vừa dứt, tiếng địch u oán kia vụt ngưng bặt.

Im lặng một hồi thật lâu, gió đêm càng buốt lạnh, thanh âm bên trong lại khe khẽ lặp lại một câu, không ngờ lại là thanh âm hài tử bé thơ, giọng điệu lại lão thành đến quỷ dị: “Diệt Hồn kiếm?… Nam Cung?…”.

Chợt tiếng cười lạnh trầm thấp vang lên: “Không trách có thể đả thương đám cừu đen của ta, thì ra là dùng Diệt Hồn kiếm… Hắc hắc, Đỉnh Kiếm Các Nam Cung thế gia? Lại đến đón dâu nữa à? Ngươi đâu thể nào đón Diệp gia nhị tiểu thư về nữa – – – Ả sớm muộn gì cũng biến thành hắc dương của ta thôi”.

“Hắc dương? Ngươi muốn nói những người kia?”. Nam Cung Mạch nghe giọng nói đó, không biết tại sao trong lòng bỗng rùng mình, lạnh tận đáy tim, lại không cầm được sát khí dâng tràn: “Yêu nữ kia, ngươi dùng yêu thuật gì hại những người đó?”.

“Cái gì?”. Thanh âm trong lầu cười khe khẽ: “Bọn chúng rất khỏe mà. Thành hắc dương nhi của ta thì đâu còn cảm thấy đau đớn, cũng không còn cảm thấy thương tâm, càng không cần phải hươi đao kiếm chém chém giết giết nữa, hàng ngày cứ an an tĩnh tĩnh ngủ say rồi tản bộ – – – không phải tốt hơn nhiều so với làm người giang hồ sao?”.

Quả nhiên là kẻ điều khiển bầy cương thi kia… là kẻ chăn dắt bầy cừu chết.

Nam Cung Mạch lợi dụng sát na tiếng nói đó đang thầm thì, không chút do dự hít một hơi nhún chân bay lướt đi, dùng chiêu cuối cùng “Thạch Phá Thiên Kinh” trong Bổ Thiên Kiếm Pháp đâm xộc vào một chỗ trong tòa mộc lâu!

Chiêu đó hung mãnh đến mức có thể đánh phá bất kỳ một chướng ngại nào.

Nhưng trong mộc lâu chỉ truyền ra một tiếng địch khe khẽ, tất cả những hạt hoa bung vỡ trong nháy mắt, vô số vật bé tí xíu bắn ra, vù vù rít gió đập về phía Nam Cung Mạch đang lơ lửng trên không.

Màn mưa tử vong dày kín đó khiến cho gã có muốn tránh cũng không thể tránh. Đang gấp vội, gã chỉ còn nước bay lùi ra sau, xoay mình hạ về chỗ cũ, múa kiếm hộ thân. 

Lợi hại quá! Nó chưa từng động tới một ngón tay mà đã làm cho gã không có cách nào ép tới một bước! Thật ra là yêu nữ nào đây?

“Nam Cung công tử, ta khuyên ngươi đừng nên vọng động, ngoan ngoãn làm hắc dương của ta cho xong”. Giữa màn đêm, thanh âm đứa bé trầm thấp truyền vọng, cười hăng hắc. Cửa “kẹt” một tiếng hé mở, bên trong không ngờ đèn lửa huy hoàng, một thân ảnh bé nhỏ đang ngồi dưới ánh đèn, y phục đỏ rực, mặt mũi giấu khuất trong bóng tối, đang vuốt ve đoản địch: “Ngươi nhìn những đóa hoa kia xem… Mạn Châu Sa Hoa xinh xắn như vậy, ngươi không thích sao?”.

“Mạn Châu Sa Hoa?”. Nam Cung Mạch khoé mắt liếc những đóa hoa đỏ tươi nở san sát, kiếm trên tay lại không dám ngưng múa may, ngăn chặn những vật nhỏ xíu đang bay sang như mưa, thoát miệng thấp giọng hỏi: “Hoa cho cương thi ăn?”. 

“Hì hì… Đó vốn là loài hoa sinh trưởng ở nghĩa địa tối tăm ẩm thấp, được gọi là hoa của người chết, hay Bỉ Ngạn Hoa – – – Bất quá người Thiên Trúc gọi nó là Mạn Châu Sa Hoa, ngươi không thấy cái tên đó rất đẹp sao?”. Trong mộc lâu vang lên thanh âm cười cợt của hài tử đó, giải thích từ tốn. Đột nhiên tiếng địch lại vọng một tiếng ngắn gọn, không đợi Nam Cung Mạch có phản ứng, những vật nhỏ lẻng kẻng liên miên đập lên kiếm của gã vụt quay ngược lại, tụ thành một luồng sét tối sầm, vù vù xộc vào bên trong cửa.

Hài tử bé nhỏ kia mở một cái lọ sành đặt kề bên, lại thổi địch điều khiển những vật nhỏ kỳ quái kia xếp thành một hàng, thần tốc bay vào trong lọ, bàn tay nhỏ nhắn đậy nắp lại.

“Mạn Châu… Sa Hoa?”. Nam Cung Mạch lặp lại, thấp thoáng nhớ mình từng nghe Mặc thần y trong Đỉnh Kiếm Các có nói đến thứ hoa xuất xứ ở Thiên Trúc đó, cười lạnh: “Nói bậy, Mạn Châu Sa Hoa vì đặc tính thích ẩm thấp tối tăm cho nên mới mọc trong nghĩa địa, bản thân lại không có độc, làm sao giống mấy thứ đó được!”.

Đèn lửa chập chờn, khuôn mặt hài tử ẩn trong bóng tối, khoé miệng lại có một nụ cười quỷ dị: “Thứ Mạn Châu Sa Hoa của ta làm sao có thể coi là vật bình thường được? Nó mới thật là hoa của người chết đó – – – Có thể giúp những ai thi thể vốn đã rữa nát lại sống dậy từ lòng đất, trở thành hắc dương nhi cho ta sai sử”.

“Dựa vào loài trùng kia?”. Nam Cung Mạch cười lạnh vít mũi chân đá một cây hoa đỏ hạt bung toét.

“Ài, thật là thiếu kiến thức, côn trùng gì chứ? Đó là Ảo Cổ – – – là vật hiếm có, biết bao nhiêu người võ lâm cả đời cũng không nhìn thấy được!”. Hài tử vẫn là hài tử, bị câu nói châm chọc của gã làm tức khí, giơ cái lọ sành lắc lắc. Tuy ở cách đằng xa, Nam Cung Mạch không khỏi thất kinh, sợ đám quái vật kia lại bị thả ra nữa, lập tức giơ kiếm hộ thân. 

“Hì hì… Xem người hoảng vía kìa”. Dưới ánh đèn, đứa bé nhỏ nhắn kia phát ra tiếng cười trong trẻo như chuông ngân, ôm lọ sành vào lòng nói: “Ảo Cổ của ta biết nghe lời nhất. Nếu ta không cho chúng ra, chúng sẽ nằm yên không loạn động. Hàng ngày chỉ cần thả chúng ra một lần đi ăn hạt Mạn Châu Sa Hoa thôi”.

Nam Cung Mạch cúi xuống nhìn mấy bụi Mạn Châu Sa Hoa khô héo sau khi khai hoa kết quả, bỗng minh bạch hết: “Ngươi là Cổ bà! Phải không? Ngươi nuôi Ảo

Cổ, cho đám độc vật đó ký sinh trên những đóa hoa kia – – – Hoa nở đến đâu, bầy cổ độc kéo lan đến đó! Những người kia bị ngươi hạ cổ trùng khống chế, trong người có cổ trùng ký sinh, cho nên phải ăn hoa để bảo tồn sự sống, phải không?”.

Một loạt câu hỏi khiến cho người trong mộc lâu trầm mặc một hồi, đột nhiên cười khằng khặc: “Phải đó… Không ngờ Nam Cung công tử thông minh tuyệt đĩnh, ta còn cho ngươi là một tiểu tử khờ khạo không biết dùng trí óc chứ!”.

“Ngươi là ai?”. Cuối cùng đã rõ nạn tai tàn diệt do đâu mà ra, Nam Cung Mạch vừa phẫn nộ vừa rùng mình, đưa tay án trên kiếm, khẽ giọng quát hỏi.

“Ha ha…”. Hài tử bên trong cười cười, hồi đáp một câu vượt ngoài ý liệu: “Muốn biết ta là ai? Ngươi qua đây nhìn ta là biết mà!”.

“Được, ta đến xem xem ngươi thật ra là người hay là quỷ!”. Không có cách nào đoán ra trong lời mời mọc gây hấn của đối phương có ẩn hàm tâm cơ gì, Nam Cung Mạch đáp gọn lỏn vài tiếng, thả bước lên con đường đá – – – Bất kể ra sao, có thể đến gần bên yêu nữ kia, đối phó ả chắc dễ hơn phần nào! 

Vết thương trên vai trái đã tê dại từ lâu, thậm chí từ từ lan ra, đã lan đến dưới nách, xộc tới vùng tim. Đêm nay cho dù bỏ mạng tại đây, cũng phải giết cho được yêu nữ kia – – – Nếu không, cứ để cho ả hoành hành thỏa thích, e rằng ngày sau lắm họa hoạn!

Nhìn thấy đối phương không ngờ lại thản nhiên chấp nhận lời mời, khoé miệng nữ đồng tử sao lại hé một nụ cười, khe khẽ thở dài một hơi. Bàn tay trắng tái nho nhỏ hơi động đậy, giữa đèn lửa mong manh đột nhiên có nhiều bóng đen lay động, vây đến sau lưng ả. 

Từng bộ mặt gỗ đá ngay đơ thình lình hiện ra, ánh nến nhuộm một lớp vàng nhạt trên làn da tái nhợt, bóng tối mập mờ lại càng khiến cho mặt mũi thêm phần quỷ dị méo mó. Trong mộc lâu không ngờ có biết bao nhiêu là cương thi tụ tập, phảng phất nghe thấy hiệu lệnh không thành tiếng liền thiêu thiểu không hơi không tiếng đi qua, ùn ùn xếp lớp đằng sau thân ảnh bé bỏng dưới đèn, như một bầy cừu đen thuần phục.

Một chân Nam Cung Mạch vừa bước lên bậc thang gác của mộc lâu, cây gỗ mục nát phát ra tiếng loẹt xoẹt vỡ vụn. Gã nhìn thấy đám cương thi vân tập sau lưng nữ đồng tử, không khỏi chấn động thần hồn.

Gã nhận ra hai người trong số chính là La Bạch Quý và Sử Giải trong Tứ đại danh kiếm của Thí Kiếm Sơn Trang!

Bầy cương thi này không khác gì với đám bên ngoài, tuy mặt mày tái nhợt không lộ chút vui buồn, nhưng tròng mắt lại vẫn sáng rõ, Thái Dương huyệt vồng lên, hiển nhiên nội gia công phu đã có tu vi nhất định. Những cao thủ võ lâm của ngày xưa giờ lại im ỉm dồn cục đằng sau nữ đồng tử, buông tay chờ lệnh. Gió đêm len vào, rèm trúc giăng bốn bề tòa lầu tốc bay, nguyệt quang lẳng lặng xuyên qua, rải rắc lên bầy thú bị thuần phục đó.

Đèn lửa chập chờn trong gió đêm, nữ đồng tử mặc y phục đỏ rực, mái tóc đen tuyền xõa dài, gương mặt vẫn còn sâu kín trong bóng tối, bàn tay nhỏ nhắn trắng nhợt bưng một cái lọ sành đựng đầy Ảo Cổ.

Tình hình quỷ dị đó khiến Nam Cung Mạch cảm thấy như không còn trên trần thế.

Nhưng gã chỉ hơi ngẩn ngơ một chút, tiếp tục leo lên mười bậc.

Nhìn thanh y nam tử hươi kiếm từ dưới thềm đi về phía mình, có lẽ bị khuôn mắt quyết chí liều chết của đối phương áp đảo, nhãn quang tràn trề sát khí của nữ đồng tử đột nhiên mờ mịt đi, bàn tay nhỏ nhắn hất khẽ bên trên lọ sành, chỉ vì phía cửa lớn.

Nam Cung Mạch vừa bước qua cửa lớn, hai cánh tay bắt chéo, hai cương thi mặt mày cứng đơ cản chặn gã.

“Nam Cung Mạch, nghe cho rõ đây”. Trầm mặc một chốc, tựa hồ có do dự, thanh âm của nữ đồng tử lại vang lên, lạnh lùng thốt: “Thấy ngươi can đảm không sợ chết, bây giờ mau quay lại lập tức cho ta, rời khỏi Phù Phong Trại, theo đường cũ hạ sơn, ta không những cho ngươi thuốc giải, còn bảo đảm sẽ bắt đám cừu đen ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ”. 

Thình lình thoát miệng nói như vậy, thật khiến Nam Cung Mạch ngớ người, gã cười lạnh: “Tốt vậy sao?”.

“Sao phải khổ ải tìm chết? Cho dù ta tha cho ngươi đi lên Thí Kiếm Sơn Trang, cũng có đi chứ không có về. Nơi đó sớm muộn gì cũng phải biến thành một nghĩa địa, không thể nào có người sống sót đi xuống!”. Bàn tay nữ đồng tử dịu dàng vuốt ve cái lọ sành, Ảo Cổ bên trong tựa hồ cảm thấy được sát khí đang trào dâng trong lòng chủ nhân, liền bay rào rào bên trong, ánh mắt của hài tử trong bóng tối sắc lạnh như đao, lãnh đạm thốt: “Ngươi bây giờ nếu quay mình bỏ đi, thì chuyện giữa ta và La Phù Diệp gia sẽ không dính dáng chút xíu nào tới ngươi. Nếu ngươi còn bước tới thêm một bước, thì cả đường về cũng không còn nữa đâu!”. 

“Cái gì?”. Nam Cung Mạch cảm giấy cơn tê dại trên vai càng lúc càng lan đến sát vùng tim, biết nếu không áp đặt thủ đoạn thì sẽ không còn chịu đựng được bao lâu nữa, liền thu kiếm lại, cười nói: “Đã là còn có thể toàn thân thoái lui, đương nhiên không có ai ngu khờ đi tìm chết”.

“Khà khà”. Đèn lửa phảng phất bị gì đó thôi thúc, láy động kịch liệt một hồi, khoé miệng của nữ đồng tử hé một nụ cười tàn độc dưới ánh đèn. Đáp án đó hiển nhiên đã dấy động cơn sóng kỳ dị trong lòng ả, nhưng cuối cùng vẫn giữ bình tĩnh. Giữa tiếng cười lạnh, bàn tay nhỏ nhắn hất nhẹ, một viên thuốc màu xanh lục bay lọt vào lòng bàn tay Nam Cung Mạch, sau đó chỉ ra ngoài cửa: “Đi!”. 

“Đa tạ cho thuốc”. Thuốc chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay gã một chốc lát, lập tức nuốt chững vào bụng. Nam Cung Mạch ôm quyền, cũng không khách khí nữa, lập tức rút chân ra. Cương thi trong phòng hiển nhiên đã tiếp được mệnh lệnh của chủ nhân, đứng đơ tại chỗ, mặc cho gã đi ra. Nam Cung Mạch có vẻ muốn đi cho mau, vừa đi vừa ngoái đầu lẩm bẩm: “Thật xui xẻo, gặp phải hạng yêu…”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+