Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 04 Thiên Lý Tòng Phụ Hồn Bất Tán Tường Tri Lai Lịch Sát Cừu Nhân 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hận Thiên lưu luyến nhìn theo chờ nghĩa phụ khuất sau khúc quanh mới lên đường. Chàng ghé vào quán cơm bên đường ăn bữa trưa, rồi thúc ngựa phi nhanh để đến trấn Hà Tân kịp buổi chiều.

Lát sau, đường quan đạo trước mặt hẹp lại và hai bên là những đám loạn thạch nhấp nhô dưới hàng cây. Tuyết đã phủ đầy, khiến chúng trông giống như những ngôi mộ quét vôi trắng toát. Chúng lấn ra cả vệ đường và chẳng ai hơi đâu mà dọn dẹp.

Hận Thiên đang phi nước đại bỗng giật mình khi nghe văng vẳng tiếng la rất cấp bách.

– Dừng ngựa lại!

Hận Thiên nghĩ đến hồn ma của Tiểu Thuần nên lập tức nghe lời, gò cương đột ngột, khiến Đà nhi dựng cả hai vó lên. Và mặt đường phía trước cách chàng bốn trượng bị xới nát bởi một tiếng nổ kinh hồn. Cát đá và tuyết văng đến tận chỗ Hận Thiên nhưng không làm chàng đau đớn.

Hận Thiên toát mồ hôi lạnh, biết mình vừa thoát chết, nếu không có lời cảnh báo của ai đó. Chàng rút kiếm nhảy xuống, đuổi Đà nhi chạy ngược lại.

Lúc này, một toán Bạch y đông đến năm chục tên đã từ trong đống loạn thạch nhảy ra vây chặt Hận Thiên. Chúng mặc áo choàng trắng ẩn mình dưới tuyết nên rất khó nhận ra.

Chỉ cần nhìn những cây lưỡng nguyệt phủ cũng biết chúng là thủ hạ Phù Dung Hội. Có đến sáu lão mang thắt lưng vàng giống như ba Hộ Pháp đã bị Hận Thiên giết ở Hà Gia Trang. Vậy là lần này Phù Dung Hội đã đưa đến sáu Hộ Pháp ra để chặn đường Hận Thiên.

Một lão Hộ Pháp cao gầy cười ghê rợn:

– Nam Cung tiểu tử! Lão phu không ngờ ngươi lại khám phá ra bẫy hỏa dược, thật khó mà tin được. Nhưng dẫu sao, ngươi cũng chẳng thể thoát chết được.

Hận Thiên lạnh lùng đáp:

– Bổn nhân có quỉ thần hộ mệnh, cái bẫy nhỏ kia làm sao hại được. Còn bọn ngươi chỉ là lũ sô cẩu, có gì đáng sợ.

Nghe chàng mắng mình là chó rơm, lão Hộ Pháp giận dữ phất tay ra hiệu. Cả sáu lão cùng xông vào giáp công đối phương. Bọn thủ hạ lăm lăm tay búa đề phòng Hận Thiên đào tẩu.

Hận Thiên vẫn thản nhiên ứng phó, ôm kiếm lao vào hai lão trước mặt.

Bốn lão còn lại lập tức tấn công hậu tâm và tả hữu. Nhưng tả thủ Hận Thiên ngoắt lại phía sau, phóng bốn mũi Sách Hồn Tiễn và tiếp tục lướt đi.

Bốn mũi phi tiễn bay ra với tốc độ kinh người, nhắm ngay vào bụng đối phương. Bọn sau lưng kinh hãi múa tít lưỡng nguyệt phủ hộ thân. Họ đánh bạt được ám khí nhưng cước bộ chậm lại.

Chỉ một thoáng ngắn ngủi ấy cũng đủ để Hận Thiên hạ thủ hai lão trước mặt. Kiếm quang cuồn cuộn, mở rộng như lưới cá, chụp lấy cả hai địch thủ.

Mũi đoản kiếm như có mắt, chỉ va chạm vài lần đã tìm ra chỗ sơ hở, len vào mà hớt đứt hai cán búa. Và hai lão già xấu số kia rú lên thảm thiết, đứt thành bốn đoạn.

Nhất Nguyên Tâm Kiếm của Cao Hán Ngọc là tuyệt học thượng thừa trong võ lâm. Chiêu thức biến hóa khôn lường, lúc thì kiếm, lúc là đao, tùy ý muốn của người thi triển.

Giết xong hai địch thủ, Hận Thiên lập tức bốc thẳng lên không trung lộn người tấn công bốn lão phía sau. Mục tiêu chính của chàng là lão Hộ Pháp mập mạp ở mé hữu. Lúc này họ đang đứng thành hình bán nguyệt rất gần nhau vì vừa đánh hụt một đòn giáp công.

Kiếm phong rít lên veo véo, kiếm ảnh trùng điệp, khí thế cực ky uy mãnh. Lão mập khiếp sợ chiêu kiếm thần dũng vội múa tít lưỡng nguyệt phủ lùi nhanh. Công lực lão khá thâm hậu nên màn lưới thép quanh thân dày đặc và liền lạc.

Nào ngờ lúc ở trên cao, Hận Thiên đã chuyển kiếm sang tay trái, giờ đây hữu thủ vỗ một đạo phách không chênh chếch vào màn phủ ảnh, mượn lực phản chấn đổi hướng bay sang mé tả, chụp lấy lão bên cạnh.

Đấu pháp biến ảo vô song này đã có tác dụng. Lão thứ hai bị bất ngờ trúng liền ba kiếm vào ngực gục ngã. Hận Thiên lướt qua xác lão, hạ thân xuống mặt đường phủ tuyyết. Mỉm cười ngạo nghễ:

– Tại hạ không muốn lạm sát, các ngươi khôn hồn thì mau rút lui. Hãy về bẩm báo với Bang chủ Tây Bang Hứa Hữu Tinh rằng lão nên đích thân đòi nợ thì hay hơn là thí mạng thủ hạ.

Ba lão Hộ Pháp xanh mặt trước bản lĩnh tuyệt thế của đối phương, tự lượng giáp công cũng không địch lại. lão già thấp đậm gầm lên:

– Tiểu tử khoan hãy đắc ý, bổn hội vẫn còn món quà nữa để tặng cho ngươi.

Lời nói ấy như một ám hiệu, cả ba tung mình ra sau vòng vây của năm mươi gã sát thủ. Và lão già thấp đậm quát vang:

– Sát!

Hận Thiên tưởng bọn chúng sẽ ùa vào, nào ngờ từ chín phương vị chung quanh chín hán tử Bạch y nhất tề phóng lưỡng nguyệt phủ vào thân chàng.

Dường như họ đã được huấn luyện chu đáo nên mỗi người nhắm vào một vị trí nhất định. Những cây búa thép nặng nề bay đi chậm chạp, không có gì đáng sợ.

Hận Thiên cười mát, vung đoản kiếm đánh bạt ra. Bọn còn lại nhân cơ hội ấy đồng loạt phóng búa kèm theo mấy chục viên yêu đạn. Lần này tốc độ nhanh gấp bội, đan lưới vây kín mục tiêu, lợi hại nhất là những lưỡi bay sát đất. Đoản kiếm quá ngắn, chẳng thể với tới được.

Trận pháo Phi Phủ đoạt mệnh này là một trong những vũ khí trấn sơn của Phù Dung Hội, khi thi thố chẳng bao giờ thất bại. Dù Hận Thiên có đề khí bốc lên cao cũng không thoát chết, vì lúc ấy thân dưới rất trống trải.

Nào ngờ, chàng lại đối phó bằng cách khác. Hận Thiên dùng mũi kiếm chặn đứng lưỡng nguyệt phủ, thò tay hữu chụp lấy cán búa thi triển chiêu Tuyết Hạ Điểm Tinh.

Như đã nói ở trên, Cao Hán Ngọc xưng danh Bất Biệt, ý là đã thâu tóm tinh túy võ học trăm nhà, tìm ra điểm căn nguyên chung nhất. Vì vậy pho Nhất Nguyên Tâm Kiếm có thể sử dụng mọi loại vũ khí mà không hề sai khác.

Hận Thiên chưa đến mức đại thành nhưng cũng có thể dùng lưỡng nguyệt phủ mà không ngượng tay.

Cây búa thép này dài như trường kiếm, có thể vươn đến sát mặt đất, che chắn rất hữu hiệu. Hơn nữa kiếm của chàng mỏng manh, chưa chắc đã chịu được sự va chạm với mấy chục lực đạo nặng nề.

Thanh lưỡng nguyệt phủ trong tay Hận Thiên hóa thành màn lưới thép kín đáo, liền lạc như da trời, đánh bật toàn bộ ngoại lực. Tiếng va chạm của sắt thép vang lên ghê tai, và những đốm lửa bắn ra rất đẹp mắt.

Nhưng không phải Hận Thiên đứng im đỡ đòn, chàng vừa múa búa, vừa lướt nhanh về phía trước. Làn khói trắng mịt mù kia đã che phủ nhãn tuyến phe đối phương, nên chúng không nhận ra điều ấy, và khi nhận ra thì đã muộn.

Hận Thiên phá xong Phi Phủ trận, tung mình lên không, thoát khỏi biển khoi, chụp lưới búa xuống đầu bọn Bạch y, xui xẻo thay cho hai lão Hộ Pháp, vì họ đứng đúng vị trí này.

Lưỡng nguyệt phủ nặng gấp bảy tám lần thanh đoản kiếm của Hận Thiên, nên giờ đây khí thế mãnh liệt phi thường, như núi Thái đổ ập xuống đầu kẻ địch.

Hai lão già kia bị bất ngờ, lung túng cử búa chống đỡ. Tiếc rằng Hận Thiên đã động sát cơ, dồn hết nội lực vào chiêu Vũ Lạc Bình Sa này.

Lưỡi búa của Hận Thiên chặt gãy cán hai thanh lưỡng nguyệt phủ, và lướt vào thân thể hai kẻ địch. Sức công phá của khối thép nặng nề đã chẻ đứt xương lồng ngực của cả hai, còn đẩy họ văng ra sau nửa trượng.

Lão Hộ Pháp cuối cùng kinh hãi thét quân rút lui, dù trong tay họ vẫn còn lưỡi búa thứ hai, tuy nhỏ hơn nhưng cán lại nối với một thiết luyện dài nửa trượng.

Bọn Bạch y đang khiếp sợ đến vỡ mật, mau mắn tuân lệnh Hộ Pháp, đào tẩu tất cả vào khu rừng hai bên đường.

Hận Thiên chẳng đuổi theo làm gì, thu lượm lại những mũi Sách Hồn Tiễn đã phóng ra, nhưng chúng đã bị đánh bay đâu mất.

Hận Thiên hơi nuối tiếc những kỷ vật của mẫu thân, nhưng tính chàng phóng đạt, không câu nệ, nên chẳng cố sức tìm nũa. Chợt nhớ đến lời cảnh báo giúp chàng thoát chết, Hận Thiên gọi vang:

– Trịnh tỷ tỷ! Trịnh Tiểu Thuần!

Nhưng hồn ma đáng yêu ấy vẫn chẳng lên tiếng. Hận Thiên buồn bã, huýt sáo gọi quái mã. Đà nhi từ phía xa xa phi đến, mừng rỡ liếm mặt Hận Thiên. Chàng lên lưng ngựa, thúc giục linh vật phi nước đại. Đối với Đà nhi, chàng chẳng bao giờ phải dùng roi, nó còn hiểu cả những lệnh bằng lời của chủ nhân.

Hận Thiên để mặc Đà nhi dong duổi, miên man suy nghĩ:

– Vì sao Tiểu Thuần lại tránh không gặp mặt mình để đàm đạo? Thực là khó hiểu.

Sáu ngày sau, Hận Thiên đến thành Lạc Dương. Trong cảnh thu ảm đạm, cố đô càng bội phần cổ kính.

Chàng ghé vào Vạn An lữ điếm, hy vọng tìm thấy lão chưởng quỉ Lục Tâm Hiền. May thay, lão ta vẫn còn ở đây.

Hận Thiên xuống ngựa, giao cho tiểu nhị, rồi bước vào đứng trước quầy gỗ, tủm tỉm hỏi:

– Lục lão có nhớ ra tại hạ hay không?

Lục Tâm Hiền trố mắt nhìn, ngượng ngùng đáp:

– Lão phu thấy công tử có vẻ quen quen nhưng không nhớ ra được.

Chàng mỉm cười:

– Tại hạ chính là cậu bé mặc áo da báo năm năm trước.

Lục lão mừng rỡ rú lên:

– Nam Cung công tử. Chu đại ca đang nóng ruột trông chờ, không ngờ công tử lại đến đúng lúc Hận Thiên vui vẻ bảo:

– Té ra Nhất Bất Thông cũng có mặt ở đây?

Lục Tâm hiền gật đầu xác nhận, đưa tay mời Hận Thiên lên lầu, lão đi trước dẫn đường.

Chu Minh ở trong một phòng rộng cuối lầu hai, cửa đóng chặt. Lục lão đẩy cửa bước vào, cười bảo:

– Chu đại ca nhìn xem ai đây!

Nhất Bất Thông có ấn tượng sâu sắc với đôi mắt của Mông Diện La Sát nên nhận ra ngay. Lão hoan hỉ nói:

– Phải chăng là Nam Cung công tử?

Hận Thiên vòng tay bái kiến:

– Vãn bối học nghệ quá lâu, khiến đại thúc phải đợi trông.

Chu Minh bước đến ôm vai chàng đưa đến ghế ngồi:

– Công tử về thật đúng lúc, lão phu đang gặp vấn đề nan giải.

Lục Tâm Hiền trở xuống làm nhiệm vụ của mính. Lão là một thư sinh, chỉ giỏi tính toán sổ sách chứ không tường võ nghệ.

Hận Thiên an tọa, nhấp hớp trà rồi nhìn Chu Minh chờ đợi. Nhất Bất Thông nghiêm giọng kể lại việc điều tra Mộ Dung Hầu Phủ. Lão cũng thu thập được tin tức giống như Nam Nhạc Nhất Tà Phùng Lập Tâm. Cuối cùng lão vuốt râu khề khà:

Dựa vào những dữ kiện ấy, lão phu đoán rằng lệnh đường và công tử chính là vợ con của Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên. Nhưng hai hôm trước lại phát sinh một quái sự. Đó là việc Bạch Y Hầu tìm được thê tử, đưa về Lạc Dương. Trưa nay hầu phủ sẽ mở đại yến mừng sum họp. Chính vì vậy mà lão phu phải ở lại Lạc Dương, chứ không về Tinh Châu như đã dự tính.

Hận Thiên cười nhạt:

– Nếu vậy thì lão Mộ Dung Thiên chính là kẻ đã sát hại gia phụ, đúng như lời tiên mẫu đã nói. Tại hạ sẽ đến Hầu Phủ giết lão ta để báo thù.

Nhất Bất Thông thản nhiên đáp:

– Lão phu sẽ đưa công tử đến dự đại yến để có cơ hội hỏi tội Bạch Y Hầu.

Nhưng bây giờ còn quá sớm, công tử hãy thư thả kể cho lão phu nghe những tao ngộ trong thời gian năm năm qua.

Hận Thiên cũng muốn vạch mặt kẻ thù trước đông người nên đồng ý với kế hoạch Chu Minh. Chàng điềm đạm kể sơ qua việc cũ. Tất nhiên có cả chuyện cứu cả Hà Hồng Hương và Hà gia trang. Chàng cũng không giấu việc mình đã lạy Nam Nhạc Nhất Tà là nghĩa phụ.

Nhất Bất Thông hân hoan nói:

– Có sự hỗ trợ của Phùng lão quái, công tử sẽ không đơn độc nữa. và cả Phi Châm Môn cũng sẽ đặt dưới quyền sai khiến của công tử. Năm xưa, lệnh đường đã cứu mạng lão phu và Môn chủ đại ca Hà Hồng Tập.

Lão cười khà khà rồi tiếp lời:

– Con bé Hồng Hương cũng rất xinh đẹp, lão phu sẽ thưa với đại ca, xin tiểu nha đầu về làm dâu họ Nam Cung.

Hận Thiên lạnh lùng đáp:

– Cảm tạ hảo ý của Chu đại thúc, tiếc rằng vãn bối chẳng dám với cao.

Lục chưởng quỉ đã đích thân bưng lên một mâm rượu thịt để hai người đối ẩm. Giữa bữa, Chu lão bỗng hỏi:

– Nếu lát nữa, chúng ta đến hầu phủ dự yến, công tử nhìn thấy dung mạo Mộ Dung Thiên và người đàn bà kia giống hệt song thân của mình thì sẽ tính sao?

Hận Thiên giật mình bối rối đáp:

– Nếu có chuyện ấy, quả thật vãn bối cũng chẳng biết phải làm thế nào cả. Nhưng vì sao đại thúc lại đặt ra vấn đề nan giải này?

– Lão phu đã phải tốn ba ngàn lượng bạc cho lão quản gia Hầu Phủ để tìm hiểu về lai lịch của Hầu Tước phu nhân, cũng như dung mạo của bà ta. Bạch Y Hầu kết hôn rất kín đáo, đơn giản, chỉ tổ chức trong vòng quyến thuộc chứ không mời người ngoài. Vì vậy cả võ lâm không ai biết mặt Mộ Dung phu nhân.

Chu lão thấm giọng rồi kể tiếp:

– Bà ta có nhũ danh là Nam Cung Nhược Thuỷ, con nhà thường dân, mồ côi cha mẹ nên ở với chú ruột, lão ta là Nam Cung Bân, có cửa hàng dược thảo ở Hứa Xương. Bạch Y Hầu góa vợ sớm, đến năm bốn mươi tuổi, tình cờ ghé qua Hứa Xương, gặp Nhược Thủy và phải lòng mỹ nhân. Do không môn đăng hộ đối nên mới làm đám cưới đơn giản như vậy.

Hận Thiên ngơ ngác:

– Thế bà ta đâu phải là gia mẫu!

Chu Minh lắc đầu:

– Lão phu đã đến Hứa Xương để kiểm tra, thì ra Nam Cung Bân đã dọn đi từ mười mấy năm trước. Sau thời điểm thê tử Bạch Y Hầu mất tích chỉ bốn ngày. Lão phu trở lại Hầu Phủ, bắt lão quản gia họ Lâm kia cho mượng bức họa chân dung của Hầu Tước nhị phu nhân để sao lại.

Nhất Bất Thông đứng lên, mở tủ lấy ra một cuộn giấy tròn, trao cho Hận Thiên. Chàng mở ra xem và sửng sốt.

– Đây chính là gia mẫu. Vậy mỹ nhân mà Bạch Y Hầu mới đưa về là ai?

Nhất Bất Thông mỉm cười:

– Lão phu vắt óc suy nghĩ suốt hai đêm mới tìm ra đáp án. Đây là một âm mưu cực kỳ xảo quyệt và tinh vi, được sắp đặt và thực hiện từ mười tám năm trước. Hung thủ biết rõ tính tình nóng nảy ghen tuông của lệnh đường nên đã bày kế khích nộ bà phải ra đi, vì Bạch Y Hầu phải xuất đạo tìm kiếm. Sau khi giăng lưới bắt sống được Mộ Dung Thiên, hắn tìm đến Vũ Di Sơn sát hại lệnh đường, và sau đó chuẩn bị cho người giả thế thân vào. Có hai trường hợp xảy ra, một là cả Bạch Y Hầu cũng là giả, hai là lão ta bị lừa nên nhận lầm thê tử.

Hận Thiên thắc mắc:

– Nhưng hung thủ phải lao tâm khổ trí như vậy để làm gì?

Chu lão vuốt râu hạ giọng:

– Lão Hầu gia Mộ Dung Cẩn đang sở hữu một gia tài lên đến hàng trăm vạn, và còn giữ tấm họa đồ đưa đến Kim Ngọc Bồng Lai Đảo ngoài Đông Hải.

Chính hai điều này là mục tiêu của hung thủ đấy.

Hận Thiên rất hoang mang:

– Thế thì vãn bối phải làm sao đây?

Chu Minh trấn an:

– Công tử cứ cùng lão phu đến Hầu Phủ, và y theo kế hoạch này mà hành động.

Lão bèn trình bày sách lược của mình. Hận Thiên vô cùng thán phục lão hồ ly già.

Cuối giờ Tỵ, Nhất Bất Thông Chu Minh và Nam Cung Hận Thiên chỉnh tề trong áo gấm sang trọng, đem lễ vật và bái thiếp đến phủ đệ của Bạch Y Hầu.

Tuy không có thiệp mời nhưng danh vọng của Chu Minh ở Lạc Dương và trong võ lâm khá lớn, nên bọn gia nhân gác cửa vội cung kính mời vào.

Hầu Tước phủ được xây theo lối Tứ Hợp Thiện, nghĩa là bốn mặt đều có nhà, cửa đại môn mở ra ở góc Đông Nam, chính giữa là sân gạch rộng lớn. Chỉ khác ở chỗ là hướng Bắc có nguyện một tòa đại lâu hai tầng đồ sộ, hai bên và sau lưng là vườn hoa xinh đẹp.

Tòa phủ đệ này được xây dựng từ sáu chục năm trước nên cây cối đều đã cao lớn, rậm rạp, khiến nơi đây cực kỳ mát mẻ. Trong mùa Đông, tàn cây hứng lấy tuyết và cản bớt ngọn Bắc phong lạnh lẽo.

Giờ đây, hơn trăm bàn tiệc được bày trên sân gạch phía trước đại lâu.

Quan khách đã ngồi kín hơn nửa số bàn. Họ là những quan lại, nhân sĩ ở Lạc Dương và vùng phụ cận. Số khác là cao thủ võ lâm quen biết với Bạch Y Hầu. Chu lão đường hoàng tiến vào đại sảnh, Hận Thiên theo sau, bưng hộp lễ vật. Dung mạo và phong thái của chàng khiến quan khách trầm trồ khen ngợi.

Có người còn buột miệng:

– Lạ thực! Sao chàng công tử này có nhiều nét giống như Bạch Y Hầu vậy nhỉ?

Kẻ có nhiệm vụ đón khách là quản gia Hầu Phủ Lâm Tam Phúc. Thấy Chu Minh. Lão biến sắc, nháy nhó rồi cười giả lả:

– Không ngờ Chu đại hiệp lại hạ cố đến dự tiệc mừng của bổn phủ.

Nhất Bất Thông cười mát:

– Lão phu với Bạch Y Hầu là chỗ thâm giao, lẽ nào lại không đến? Có chút lễ mọn xin nhận cho!

Lâm quản gia xua tay:

– Xin đa tạ hảo ý! Nhưng tiếc rằng Hầu gia đã ra nghiêm lệnh, không nhận bất cứ lễ vật gì. Người cố tránh việc cạnh tranh, lấy lòng của quan lại địa phương.

Hận Thiên nghe nói vạy, lòng thầm cảm phục khí tiết của Bạch Y Hầu.

Chu Minh thì cười ha hả:

– Lão phu biết tính Mộ Dung Thiên, chỉ mang cho có lệ mà thôi. Không nhận thì lão phu đem về vậy.

Lâm quản gia đưa hai người đến một bàn gần sảnh. Lát nữa, bàn tiệc của lão Hầu Gia và phu thê Mộ Dung Thiên sẽ đặt ngay trên thềm đại sảnh. Từ vị trí này, bọn Hận Thiên quan sát rất thuận lợi.

Giờ Ngọ qua hai khắc, quan khách đã đông đủ, và chủ nhân cũng xuất hiện. Đi trước là lão Hầu Gia Mộ Dung Cẩn, tuổi đã bát tuần mà vẫn còn tráng kiện, sắc diện hồng hào, mắt sáng như sao. Theo sau lão hầu gia là phu thê Mộ Dung Thiên và một chàng trai tuổi đôi chín, gương mặt khá giống Bạch Y Hầu.

Hận Thiên chăm chú nhìn kỹ hai dung mạo kia, quay sang nói nhỏ với Chu Minh:

– Chu đại thúc! Mặt của Mộ Dung Thiên rất giống bức họa chân dung của gia phụ. Và nữ nhân kia cũng không khác gì gia mẫu. Xem ra đại thúc đã có lý.

Chu Minh nheo mắt đáp:

– Công tử cứ bình tâm, lát nữa sẽ biết đựơc thực hư thôi.

Lúc này toàn trường im lặng vì lão hầu gia đã mở lời. Lão tươi cười nói sang sảng:

– Kính cáo chư vị, mười tám năm trước túc nữ và nội tôn của lão phu bị kẻ gian bắt cóc. Khuyển tử Mộ Dung Thiên khổ công truy tìm, cuối cùng đã đưa được thê tử về đây. Lão phu vô cùng hoan hỉ và đã cho tổ chức bữa tiệc mọn này để ăn mừng. Lão phu xin cảm tạ chư vị thân hữu đã đến uống chén rượu nhạt để chung vui. Xin cứ tùy tiện đừng khách sáo.

Mọi người vỗ tay, đua nhau đứng lên nói lời chúc tụng. Rượu và thức ăn mau chóng được dọn ra. Lão hầu gia nâng chén mời cử tọa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+