Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 06 Cao thăng khách sạn ác tặc sính dâm tà – Bạch y thiểu niên trượng nghĩa cứu cô nữ 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Cao Thăng dâm tặc lộng hành

Tống Khanh trượng nghĩa chẳng đành làm ngơ.”

Tiếu Trường Đình về đến Cổ Trượng Trấn, chỉ thấy trên vách tường trước cửa trấn treo giải bắt người.

Trên công văn có chân dung của đường chủ Tam Phật Đường Chu Quốc Trung, người thứ hai là Vu Băng Phong, kẻ sáng sớm đã hộ tống mình lên núi, kế đến là thập nhị nghĩa sĩ của Tam Phật Đường, sau cùng là khuôn mặt của một thằng bé, bên cạnh đó có hàng chữ, “Lôi Chấn Nam, hơn mười tuổi, mặt đen, là nhi tử của nghịch tặc Lôi Chấn Hoàng. Họ Lôi phản nghịch bị xử chém đầu nhưng lại bỏ trốn lên Vũ Lăng sơn. Ai bắt sống được tên nghịch phạm này, thưởng cho ngàn lượng, biết nơi lẩn trốn thưởng cho năm trăm lượng. Bằng mà chứa chấp, biết mà không báo sẽ phạm tội liên đới…”

Đứng phía dưới công văn là bốn tên quan binh mặc hào y, tay cầm trường thương, lại thấy ở chổ khác bọn quan binh đang đi tuần tra.

Phải nhanh chóng hành động! Không đến ba ngày bọn quan binh sẽ tiến đến Cổ Trượng Trấn, chúng họa ảnh, treo giải truy bắt nghĩa sĩ Tam Phật Đường Thiên Địa Hội, ngay cả nhi tử của Lôi Chấn Hoàn cũng có trên công văn mà mức thưởng so với Chu Quốc Trung còn hơn gấp đôi. Xem ra bọn đại nội thị vệ vì nhi tử của Lôi Chấn Hoàn mà đến đây. Thật vô cùng tàn ác!

Tiếu Trường Đình nhìn kỹ toàn bộ công văn, thầm kêu may mắn, nhi tử của nghĩa sĩ không có nằm trong tay của bọn thị vệ, hơn nữa bọn chúng chẳng biết hình dạng gã như thế nào. Hắn định thần, quyết định trước tiên sẽ đến khách điếm, sau mới tính kế lại.

Cao Thăng khách điếm nằm ở cuối đường, quy mô chẳng nhỏ, trước sau đều có đại viện, hai dãy phòng khách, có khả năng chứa hơn trăm khách, chỉ là do nằm ở cuối đường nên doanh thu hơi khiêm tốn. Điếm gia treo trước cổng khách điếm một chữ “Tửu” cao lên tận nóc, màu vàng đỏ được kết bằng bả trà, mời chào khách vãng lai. Tiếu Trường Đình cảm thấy rất hợp ý với căn phòng rộng rãi và yên tĩnh này, dễ dẫn đệ tự Phương Cảnh Thu đến đây tá túc. Chẳng ngờ do bọn quan quân kéo đến, đi qua nhiều khách điếm nên Cao Thăng khách điếm cũng náo nhiệt hẳn lên. Không chỉ đầy ắp khách nhân đến uống trà mà cả hai dãy phòng cũng đông kín người.

“Sư phụ!” Phương Cảnh Thu từ quán trà chạy ra nghênh tiếp Tiếu Trường Đình, “Người đi đâu vậy? Con và Chu đại gia tìm người khắp nơi.” Cặp mắt Phương Cảnh Thu không che giấu được nỗi vui mừng khi gặp được sư phụ.

“Chu Tường đâu?” Tiếu Trường Đình hỏi.

“Chu đại gia đã lên núi tìm người. Ngài bảo con ở đây đợi người. Sư phụ, cơm trưa đã chuẩn bị, mời người vào dùng.” Phương Cảnh Thu vừa bước vào cổng, vừa cao hứng nói rằng:

“Tiểu nhị! Sư phụ ta đã về, mau dọn thức ăn!”

Tiếu Trường Đình bước vào trong, dự định sẽ ngồi ngay xuống bàn, nhìn mọi người trong sảnh đường, bất giác nhíu mày lại. Cơm canh nhanh chóng dọn ra, Tiếu Trường Đình mau chóng cơm nước, nhưng lòng đang thầm tính sẽ hành động như thế nào.

“Cút ngay! Tiểu hóa tử ngươi bộ không biết đây là đâu à? Khốn kiếp, mau xéo đi!

Tiếu Trường Đình ngẩng đầu xem thử, thấy tên tiểu nhị đang xua đuổi tiểu hóa tử nằm co quắp tại một góc ở hiên nhà, đó là một tiểu cô nương, xem chừng khoảng mười một, mười hai tuổi, tóc tai bẩn thỉu, mặt đen thùi lùi song đôi mắt rực sáng nhìn chằm chằm vào tên tiểu nhị. Cô gái ăn mặc theo kiểu các cô nương ở Miêu gia, tay cầm đả cẩu trúc trượng, kẹp dưới nách là “Thần tiên bát”, chẳng biết có phải vì áo của cô không chống được cái lạnh, hay vì bị tên tiểu nhị quát mắng mà cô gái từ trong góc hiên đứng bật dậy, người run lẩy bẩy.

“Xú nha đầu! Sao còn chưa xéo đi?” Mặt tên tiểu nhị đanh lại, đạp ngã tiểu hóa tử xuống bậc thềm.

Tiếu Trường Đình thấy tên tiểu nhị hung hãn quá đà như vậy, chàng không dằn được, định bụng đập bàn giáo huấn tên hung ác này, nhưng nghĩ lại trong khách điếm đông người, mình đã cải trang đến đây thì không nên bộc lộ thân phận mà làm hư bột hư đường, phải cố đè nén hỏa khí trong lòng. Phương Cảnh Thu nắm chặt quyền, đứng dậy hét lớn một tiếng, Tiếu Trường Đình sợ gã gây chuyện thị phi, vội kéo gã lại, đè xuống ghế.

Tiểu cô nương bật dậy khỏi mặt đất, ôm lấy đả cẩu trúc trượng, mắt bắn ra hai luồng nhãn quan sắc bén, chậm rãi bước ra. Bắt gặp ánh mắt đó, lòng Tiếu Trường Đình đột nhiên chấn động.

Tiểu cô nương nhặt “Thần tiên bát” từ dưới đất lên, xoay người định bước ra ngoài. Lúc này, vị khách ngồi ở bàn phía đông bỗng nhiên đứng dậy, vỗ vỗ bàn, réo:

“Tiểu nhị! Để cho cô ta vào!”

Tiếu Trường Đình đảo mắt nhìn lại, người vửa lên tiếng là một bạch y thiếu niên, ước chừng mười lăm, mười sáu tuổi, da mặt trắng muốt, vấn tóc đen nhánh được phân ra ba nhánh, mặc bộ đồ màu trắng, mặt đẹp như ngọc, lộ vẻ vô cùng tuấn tú. Tiếu Trường Đình thầm khen ngợi, thật là một tiểu tử anh tuấn, hào sảng.

Tiểu nhị vẻ mặt tươi cười, quay lưng sang bạch y thiếu niên nói:

“Tống công tử, mời ngài dùng rượu, xin đừng quan tâm đến mấy việc vặt vãnh này.”

Bạch y thiếu niên cười lạnh, thần sắc ngạo mạn, móc một đĩnh bạc từ trong ngực ra, ném vào tiểu nhị:

“Tên cẩu nô tài ngươi mau để tiểu cô nương vào!”

Tên tiểu nhị nhận lấy đĩnh bạc thì vẻ mặt lập tức tươi tỉnh, vái tiểu khiếu hóa thật sâu, nói:

“Cô cô, thiếu gia có lời mời. He he, hồi nãy đã lỡ đắc tội, tôi xin tạ tội với người.”

Tên tiểu nhị làm trò hề khiến mọi người ai nấy đều cười ầm lên. Tiếu Trường Đình thấy chẳng dễ chịu chút nào, nhìn lại bạch y thiếu niên, thầm nghĩ rằng kẻ này tâm địa cũng thiện lương, là phú gia công tử được dạy bảo tử tế. Tiểu cô nương còn hơi do dự, cầm đả cẩu trúc trượng và “Thần tiên bát” lên, quày vào trong. Bạch y thiếu niên bảo tiểu nhị mang nước rửa mặt và chuẩn bị cơm nước đến cho tiểu cô nương. Tiểu cô nương cũng chẳng từ chối, rửa tay lau mặt, tự nhiên ngồi xuống. Tiểu cô nương lau chùi hết những vết bẩn trên mặt, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp, mắt hạnh mày ngài, môi như hoa anh đào, vô cùng đáng yêu làm lay động lòng người.

Mắt của mọi người ở bên trong đều tự nhiên hướng về khuôn mặt của tiểu cô nương. Bạch y thiếu niên nhìn tiểu cô nương như si dại, tiểu cô nương bị mọi người nhìn quá nên mắc cỡ, hai má đỏ bừng lên, vội cúi đầu xuống.

Đột nhiên, một giọng nói quái khí vang lên “Tiểu nha đầu này thật xinh xắn!” làm cho mọi người đều giật mình. Tiếu Trường Đình xoay người về hướng đó, thấy kẻ vừa mới lên tiếng khi nãy là hai thương khách y phục hoa lệ ngồi tại bàn phía sau. Hai thương khách này một mập một gầy; kẻ mập là người vừa mới lên tiếng lúc nãy, tên ốm bật dậy từ ghế ngồi, nhìn xoi mói vào bạch y thiếu niên, cười dâm tà:

“Thiếu gia quả thật tinh mắt, tiểu thư quả thật xinh đẹp! Hảy để nàng uống rượu cũng bọn ta!” Nói xong liền kéo tiểu cô nương đi.

Tiểu cô nương sắc mặt thay đổi, mắt lóe hung quang. Bạch y thiếu niên cười khinh bỉ nói:

“Vô sĩ, thúi lắm!” Gã nhấc chung rượu lên, vận động công lực, năm ngón tay bóp chặt lại, chỉ thấy ly rượu nát vụn, rượu bắn tung tóe.

Nguyên lai bạch y thiếu niên này có nội công như thế quả thật là đáng quý, có điều thể hiện trước mặt mọi người theo cách đó thì có gì đó hơi tuỳ tiện. Tiếu Trường Đình thầm khẽ thở dài. Cần biết khoe khoang công phu trước mặt mọi người là điều tối kỵ của con nhà võ. Phương Cảnh Thu ngồi kế bên, nhìn bạch y thiếu niên với vẻ hâm mộ, nó nhìn thấy hai vị khách thương kia quyết không phải là người thiện lương, muốn nhảy vào giúp bạch y thiếu niên một tay. Nhưng nghiêm sư ở bên cạnh chưa có lệnh nên nó chẳng dám khinh cử vọng động, chỉ biết ngồi ngay ngắn. Thương khách ốm nhách ngửa mặt cười to:

“Ha ha ha… đây có phải là Ngũ Chỉ thần công không? Chúng ta làm một cuộc trao đổi nha, thỉnh công tử nhận ngân lượng!” Nói xong, lấy ra một đĩnh bạc, năm ngón tay bóp chặt lại, đĩnh bạc bị bóp giẹt lại như một tấm ngân phiếu, tay vung lên, ném đĩnh bạc về hướng bạch y thiếu niên.

Bạch y thiếu niên cười lớn:

“Hay lắm!” Hữu thủ xuất chiêu Ô Long Thám Trảo, đĩnh bạc của thương khách ốm nhách mau chóng lọt vào tay. Gã cầm đĩnh bạc tại lòng bàn tay, đang định mở lời, sắc mặt đột nhiên chuyển sang trắng bệch, tay cầm đĩnh bạc hơi run, thấy đĩnh bạc trong tay bị bóp giẹt thì biết rằng công lực của thương khách ốm tong này cực kỳ cao thâm, nghĩ thầm: “Nguy rồi! Hôm nay coi như xong.”

Lúc này thương khách mập mạp cũng đứng dậy, lớn tiếng:

“Công tử đã nhận tiền, huynh đệ chúng tôi xin dẫn người đi.”

Bạch y thiếu niên biết không thể thủ thắng bọn họ nhưng dưới mắt theo dõi của mọi người thì không thể mất mặt được. Huống hồ chi trong Cổ Trượng trấn bé nhỏ này, từ trước đến giờ gã chưa hề gặp đối thủ, chẳng biết trời cao đất dày, thêm vào tính kiêu ngạo, nên vẫn cố chê rằng:

Tiếu Trường Đình nháy mắt với Phương Cảnh Thu, ngầm lấy chiếc đũa từ trên bàn xuống, bẻ gãy làm hai đoạn, nắm chặt trong lòng bàn tay. Phương Cảnh Thu cũng lấy từ trong túi hai hòn đá nhỏ cầm sẵn trong tay.

“Hừ!” Hai thương khách mập và ốm vừa quát vừa nhấc thân người lên, tựa như chim ưng hướng về bạch y thiếu niên. Bạch y thiếu niên thấy khí thế bọn họ hung mãnh, đang định né tránh. Cổ tay Tiếu Trường Đình cùng Phương Cảnh Thu dưới bàn khẽ run lên, hai thương khách trên không cùng lảo đảo rớt xuống đất. Tiểu cô nương lợi dụng cơ hội vội thối lui về sau, một cái bàn bay vọt ra ngoài, cái bàn đập vào đầu thương khách mập nghe “bụp” một cái, lập tức máu tươi tuôn vọt xuống.

Hai thương khách rống lên một tiếng, chuẩn bị nhảy lên lần nữa thì đột nhiên phát giác Yêu Nhãn huyệt tê rần, toàn thân tức thì xụi lơ, ngã sấp trên mặt đất, nhất thời không thể đứng dậy.

Bạch y thiếu niên xoay người nắm lấy tay tiểu cô nương, ưỡn ngực bước ra nội đường.

Tiếu Trường Đình kề sát bên tai Phương Cảnh Thu nói: “Con ngồi đây, không được đi lại, ta sẽ về liền.”

Phương Cảnh Thu muốn hỏi xem sư phụ đi đâu để xin theo cùng, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm khắc của sư phụ nên không dám mở miệng.

Tiếu Trường Đình cầm bao phục dưới bàn lên, đi ngang qua chỗ hai thương khách đang nằm dưới đất, đi vội ra ngoài cửa. Hắn biết rõ hai tên thương khách này chỉ trong khoảng một khắc huyệt đạo sẽ được tự động giải khai. Cứ cho bọn họ đi! Dù cho có xảy ra sự cố gì đi nữa thì cũng chỉ nếm một chút đau khổ mà thôi. Nói chung gieo gió thì phải gặt bão mà thôi.

Tiếu Trường Đình mới vừa bước đến cửa thì đã nghe ngoài cửa có người hô to:

“Quan binh đến!”

Trong lòng đột nhiên kinh sợ.

Đường phố lập tức hỗn loạn.

Một đội kỵ binh ào ào kéo đến, mọi người vội vã nếp vào. Người đi đường nào hơi chậm một tí, không kịp nép vào, liền bị roi ngựa của tên kỵ binh mở đường kéo ra, té sấp xuống mặt đường, không dám ngẩng đầu.

Tiếu Trường Đình đứng ở cửa dưới quán trà, thấy bọn quan lại xông thẳng vào người đi đường, lòng vô cùng bất bình nhưng chẳng biết phải làm thế nào.

Tiếng hét tháo vang lên “Tránh ra! Tránh ra!” . Hai đội kỵ binh bảo vệ một đội quan binh áp giải ba hán tử tay chân bị trói chặt đang đi tới.

Bọn quan binh đến bên vệ đường làm mọi người xáo động. Có người khẽ nhón chân nhìn dáo dác xung quanh, có người liều mạng xô đẩy để ra phía trước, muốn nhìn đầu đuôi mọi chuyện.

Tiếu Trường Đình đứng bên cạnh một vị thương khách, nghe gã hung hăng thóa mạ “Phì, đáng chết, đồ táng tận lương tâm!” Chẳng biết gã thóa mạ bọn quan binh hay thóa mạ hán tử đang bị bọn quan binh bắt giữ. Ba hán tử bị quan binh trói chặt chính là nghĩa sĩ kháng Thanh, cơ mặt Tiếu Trường Đình co giật liên hồi. Hán tử ở đầu là Vu Băng Phong, phía sau là hai người trong Quan Bắc Tam Kiệt Lưu Hưu Nam và Lô Kinh. Chàng nghĩ, chắc chắn Quan Bắc Tam Kiệt đã bị quan quân bắt giữ khi đột phá vòng vây từ Tam Phật đường, nhưng chẳng biết Chu Quốc Trung như thế nào? Nghĩ đến đây, sắc mặt Tiếu Trường Đình sa sầm xuống.

Tay của bọn ba người Vu Băng Phong bị trói quặt lại, đầu mình bị kéo giật ngược lên, nhưng vẻ mặt thản nhiên như không. Bọn họ thật anh hùng khí khái, oai phong lẫm liệt, xem cái chết như không, mọi người vây xung quanh nhìn, trong lòng đều thầm khen ngợi.

Đột nhiên, mục quang Vu Băng Phong tiếp xúc với Tiếu Trường Đình. Bốn mắt gặp nhau, Tiếu Trường Đình nháy nháy mắt, lập tức giơ tay khỏi đầu, nhanh chóng bước đi. Cùm sắt đập vào đá tạo ra âm thanh loảng xoảng.

Tiếu Trường Đình nhìn theo bóng dáng ngày càng xa dần của Quan Bắc Tam Kiệt, nhớ đến lới hứa sẽ gặp lại cùng Vu Băng Phong sáng nay mà lòng đau như cắt. Hảo huynh đệ, ta thân cô thế cô, lại thêm trọng trách bên mình nên hiện thời vẫn không thể nghĩ cách cứu viện mấy huynh đệ được.

Sau khi quan quân đi qua, Tiếu Trường Đình đuổi theo đến ngoài trấn, nhìn quanh bốn phía, nhưng chẳng thấy tung tích của bạch y thiếu niên cùng tiểu cô nương kia đâu cả.

Tiếu Trường Đình suy nghĩ một lát, tìm đến chỗ vắng vẻ, mở bao phục ra để thay y phục của Tam Tương Vũ Quán vào, lấy mắt giả cùng râu ra, lấy nước rửa sạch mặt, sau đó chàng trở về khách điếm hỏi tên hầu bàn nơi cư ngụ của bạch y thiếu niên, rồi sải bước về hướng Tam Nguyên Trang Tống Hàn Lâm phủ viện.

Lúc nãy, vừa thấy diện mạo của tiểu cô nương, Tiếu Trường Đình bất giác chấn động, chàng suy đoán lần này nhất định sẽ tìm gặp được Lôi Linh Chi, con gái của Lôi Chấn Hoàn. Chàng đã nghe Chu Quốc Trung nói qua, Lôi Linh Chi từ nhỏ đã đi theo phụ thân, lúc nào cũng cải nam trang. Về sau, Lôi Chấn Hoàn lên Vũ Lăng sơn để dưỡng thương, ban ngày khuôn mặt của Lôi Linh Chi được bôi đen, cho nên vô luận là quan phủ hay người trong Miêu sơn trại đều cho rằng nhi tử của Lôi Chấn Hoàn là một tên tiểu tử mặt đen, nào ai biết đó là một tiểu cô nương như hoa như ngọc? Lôi Linh Chi đã biết Thiên Địa Hội phái người tìm nàng, sau khi thoát hiểm ở Ma Thiên nhai, tất phải biết đi xung quanh để tìm người của Thiên Địa Hội. Cổ Trượng trấn này chính là căn cứ lâu năm của Chu đại ca, cô đến Cổ Trượng trấn để tìm người là hết sức hợp tình hợp lí. Tiểu cô nương cuối cùng có phải là Lôi Linh Chi hay không? Chỉ cần chàng lấy Bích Tiêu Kiếm trong bao phục ra sẽ biết rõ ràng. Trước mắt, cô đã bị bạch y thiếu niên họ Tống kia dẫn đến Tam Nguyên Trang, phủ viện của Tống Hàn Lâm, chàng quyết tâm tra xét rõ ràng.

Tam Nguyên Trang, cách trấn năm dặm về hướng đông. Vào trang chỉ thấy một tòa phủ viện đồ sộ, hùng vĩ nằm ngạo nghễ. Cổng trước cao ngất, được sơn đỏ, khí thế bức nhân. Trên cổng có khắc năm chữ lóng lánh thiệt lớn:

“Khâm Tứ Hàn Lâm Phủ”. Hai bên cổng là một đôi thạch sư, ngói lưu ly màu vàng với màu xanh được lợp xen kẽ trên lầu cùng lương đình hòa quyện với ánh dương quang.

Tiếu Trường Đình gửi thiếp viếng cho người giữ cửa, đứng chờ ở trước cửa. Chàng nhìn thấy khí thế hùng vĩ của Hàn Lâm Viện, lòng thầm nghĩ:

“Thảo nào bạch y thiếu niên họ Tống kia thần sắc lại như vậy, hóa ra con cháu nhà quan.”

“Phiền Tiếu quán chủ chờ lâu. Hàn Lâm công có lời mời, thỉnh Tiếu quán chủ vào trong đàm đạo.” Một người chừng bốn mươi tuổi ăn mặc như quản gia dẫn theo hai tráng đinh từ trong viện bước ra.

Tiếu Trường Đình theo sau quản gia, bước vào trong viện.

Trong viện, hoa lá đua chen, hương thơm ngào ngạt, hồ chứa đá thạch anh, giả sơn lung linh, sãnh đường hình bát giác, chúng được đan xen vào nhau, tạo một cảm giác thật vô cùng thích thú. Một con đường lót bằng đá xanh, quanh đi quẩn lại cũng dẫn đến một con đường nhỏ vào Lưu Ly Cung uốn khúc. Có thể nói cảnh trí này xảo đoạt thiên công.

Tiếu Trường Đình bước gần đến bức tường giáp với bên trong, bất giác nghĩ thầm: “Chẳng biết Tống Hàn Lâm này bao nhiêu niên kỷ mà lại có thể tu bổ cái viện trông thật khí phái như vậy?”

Còn đang suy nghĩ, bất giác đã vào đến bên trong. Tống Hàn Lâm từ trong bước ra, chắp tay nghênh tiếp:

“Không biết Tiếu quán chủ đến, không kịp nghênh tiếp, xin thứ tội.”

“Hàn Lâm công bất tất khách khí. Tiếu mỗ đã mạo muội đến đây, thật đã làm phiền.”

Tiếu Trường Đình một mặt hồi lễ, một mặt quan sát Tống Hàn Lâm.

Tống Hàn Lâm có hơn năm mươi, đầu trắng xóa, thân hình mập mạp, mắt nhìn Tiếu Trường Đình với vẻ kinh sợ. Tiếu Trường Đình nổi lên nghi vấn.

Tống Hàn Lâm dẫn Tiếu Trường Đình vào trong, phân ngôi chủ khách, sai tiểu đồng dâng hương trà lên, hai người nói vài câu khách sáo, sau đó cúi đầu uống trà, mạnh ai nấy lo theo đuổi tâm sự của riêng mình. Gần nửa buổi, Tiếu Trường Đình mở miệng:

“Chẳng biết hôm nay Tống công tử có dẫn một tiểu cô nương về phủ viện hay không?” Chàng đi thẳng vào chính đề, không úp úp mở mở, hai mắt sáng rực nhìn Tống Hàn Lâm. Tống Hàn Lâm hoảng giọng:

“Tiểu từ lại gây rối gì nữa rồi?” Gần đây trong triều có người tố giác lão ăn hối lộ, làm sai nguyên tắc, nuốt trôi những khoản tiền đóng góp, việc gì cũng nhận hối lộ, lòng đang phát sầu. Nghe Tiếu Trường Đình hỏi về cháu nội, lão mới yên lòng.

Tiếu Trường Đình mỉm cười nói:

“Không phải! Không phải! Hôm nay Tống công tử tại Cao Thăng khách điếm ở Cổ Trượng Trấn hành hiệp trượng nghĩa, cứu được một tiểu cô nương…” Chàng kể lại chuyện ở Cao Thăng khách điếm một lượt cho Tống Hàn Lâm nghe, có điều giấu giếm mình đã tương trợ để đánh ngã hai vị thương khách, “Tống công tử nhân phẩm siêu quần, đại nghĩa hào hùng, Hàn Lâm công quả thật biết cách dạy dỗ.”

“Quá khen! Quá khen!” Tống Hàn Lâm vuốt hàm râu dê, đắc ý đứng dậy:

“Chánh Khanh tuy là cháu của lão phu nhưng thường ngày đối xử với nó như con, quản giáo nghiêm khắc, như người ta thường nói ngôn giáo bất như thân giáo. Lão phu thường lấy thành công của mình mà giáo huấn nó…”

Tiếu Trường Đình cắt ngang lời nói của lão:

“Tại hạ vừa mới biết được, vị cô nương đó chính là tiểu nha đầu của một tiêu đầu ở Nghĩa Thắng quán chạy ra ngoài chơi, tại hạ cùng với cha nó có giao tình thâm hậu, nên đặc biết đến đây để hội kiến Hàn Lâm công. Chẳng biết hiện giờ Tống công tử có nhà hay không?”

Tống Hàn Lâm kêu quản gia đến phân phó:

“Mau xem coi thiếu gia có về hay chưa? Kêu thiếu gia đến phòng khách gặp Tiếu quán chủ.”

Quản gia vâng dạ liên mồm, nhanh chóng bước vào trong.

Chỉ trong phút chốc, quản gia hồi báo:

“Lão gia, công tử chưa về.”

“Ồ, Tống công tử vẫn chưa về…” Tiếu Trường Đình trầm ngâm.

Tống Hàn Lâm hứa với Tiếu Trường Đình, khi nào Tống Chánh Khanh trở về phủ viện, sẽ sai gã đưa tiểu cô nương về Cao Thăng khách điếm. Tiếu Trường Đình nhờ Tống Hàn Lâm chuyển lời với tiểu cô nương rằng má má cùng “Bích Tiêu” đợi nàng tại Cao Thăng khách điếm. Chàng nghĩ nếu như tiểu cô nương chính là Lôi Linh Chi thì chỉ cần nghe hai chữ “Bích Tiêu”, nhất định sẽ đến liền.

Tiếu Trường Đình cáo từ Tống Hàn Lâm, quay về Cổ Trượng Trấn thì đã là giờ thân (từ ba đến năm giờ chiều). Chàng còn chưa kịp bước vào Cao Thăng khách điếm thì Chu Tường đã lật đật chạy ra, đón hắn với vẻ mặt kinh hoàng:

“Quán chủ, không xong rồi! Phương Cảnh Thu nó…”

“Nó thế nào?”

“Sau khi quán chủ đi, một nhóm tặc tử Thanh Ưng Bang xông vào đây, chúng tôi không địch nổi chúng, Cảnh Thu bị tên Tống Phúc trong Thanh Ưng Bang bắt lên núi!”

Tiếu Trường Đình sắc mặt âm trầm, hai mắt tóe lửa, nghiến răng kèn kẹt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+