Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 14 Cầu Nhiêm mạc đáo đa nhân khấp Bạch Phát thăng thiên bất đắc kỳ 3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lần này người võ lâm mới biết tên sở học Xoa Lạp Cốc. Phong Đô Đại Đế là một danh hiệu khác của Diêm Vương nên chắc chắn võ nghệ nhà họ Nhạc thuộc loại chí âm.

Song Tôn chỉ ngán có “Lôi Đình thần chưởng”, uy mãnh tuyệt luân, kỳ dư đều coi khinh. Nhất là khi cả trăm năm nay “Phong Đô chưởng pháp” của Xoa Lạp Cốc chưa hề được ai biết đến. nếu nó thực sự lợi hại thì chắc đã được đem ra tranh danh với “Lôi Đình thần chưởng”.

Nam Thiên Tôn đắc ý cười mát:

– Té ra sở học tổ truyền của quý cốc xuất xứ từ chốn âm ty, địa ngục. Bần đạo cũng sắp xuống đấy nên hiếu kỳ muốn thưởng thức trước những ngón nghề của bọn ngưu đầu mã diện xem sao.

Ý lão muốn chửi xỏ Nhạc Tự Chưong thuộc dòng dõi đầu trâu mặt ngựa, quỷ sứ chứ chẳng phải người. Đám đệ tử Nam Bắc Bang khoái trá cười vang, giễu cợt Nhạc Tự Chương. Có kẻ còn khôi hài:

– Ái chà! Đến bây giờ kẻ hèn này mới biết dưới âm phủ ngày nào cũng có mưa to và bọn quỷ vô thường luôn phải mặc áo tơi, đội nón tre.

Hình tượng ấy do gã vẽ ra đã khiến mấy ngàn người bật cười nghiêng ngã. Thế mà Xoa Lạp Cốc chủ vẫn bình thản, mặt chẳng chút sắc giận, biểu lộ một định lực vững như núi thái.

Nhạc Tự Chương điềm đạm hỏi:

– Trong hai vị ai là người muốn thành tiên trước?

Câu hỏi ngạo mạn, khinh thị này đã khiến Nam- Bắc Song Tôn bừng lửa giận. Nhưng đồng thời, họ cũng thầm run sợ trước oai phong của đối phương. Nếu không nắm chắc phần thắng trong tay chẳng bao giờ họ Nhạc dám sinh cường như thế.

Song không còn đường thoái thác, Bắc Thiên Tôn Phùng Thịnh Đoan cười nhạt đáp:

– Chính là bần đạo đây. Nhưng chưa chắc ta với ngươi ai dứt nợ trần trước ai.

Tuy dung mạo thô lậu nhưng Nam Thiên Tôn là kẻ học lõi, khôn ngoan, lẳng lặng hạ đài, bảo Lã Bất Thành mang kích lên cho Phùng lão.

Sau khi trở thành Bang chủ Nam Bắc Bang, hai lão thiên tôn không còn mặc đạo bào nữa, dù vẫn quen miệng xưng bần đạo. Hôm nay, Phùng Thịnh Đoan uy nghi trong tấm trường bào tay nẹp bằng gấm trắng, đai lưng màu đen có thêu hạc. bao lấy búi tóc trắng như mây là một chiếc ngân quan đạo sĩ, tinh xào và đẹp mắt.

Bắc Thiên Tôn nhận lấy trường kích từ tay học trò, trụ tấn thủ thế chờ đợi tự chương ra tay trước. Quy cũ võ lâm là vậy, dẫu chẳng hợp lý chút nào khi trẻ khỏe hơn lại được quyền ưu tiên trước một lão già lọm khọm. 

Binh pháp có câu: “tiên phát chế nhân”, hoặc “tiên hạ thủ vi cường”, nên việc được phép xuất thủ trước có lợi thế rất lớn. Nhạc Tự Chương chẳng bỏ lỡ cơ hội tốt, lao vút đến như cơn lốc, kiếm quang loang loáng dưới nắng xuân, làm hoa mắt người xem. Chiêu kiếm oai mãnh tuyệt luân này đã chứng tỏ được bản lĩnh kiếm thuật và công lực thâm hậu phi thường của Cốc chủ Xoa Lạp Cốc.

Nhưng Bắc Thiên Tôn nào phải kẻ dễ bị khuất phục, sớm dồn hết hơn hoa giáp tu vi vào ngân kích, xuất chiêu “Phụng Tiên Phún Tửu”. Cây kích thép mạ bạc vươn hết chiều dài, điểm hàng trăm thức nhanh tựa mưa rào, khống chế toàn bộ thân trước đối phương.

Sau trận so tài với Âu Dương Mẫn ở Độc Nha sơn, Phùng lão mới thấm thía câu “Tre già măng mọc”, chẳng còn dám cao ngạo nữa. Bắc thiên tôn liền giới sắc, giới tửu, chuyên cần rèn luyện khí công và kích pháp. Nam Thiên Tôn cũng đồng cảnh ngộ nên cùng tham gia. Hai người đem hết tài nghệ ra song luyện học hỏi lẫn nhau nên thu được nhiều bổ ích.

Nhờ vậy mà giờ đây chiêu “Phụng Tiên Phún Tửu” đạt đến oai lực tận cùng, như lúc bắc thiên tôn còn sung mãn, khi chạm vào lưỡi kiếm mỏng manh đã ở thế thượng phong. Vả lại chiến thuật “dĩ công vi thủ” vốn rất hợp với vũ khí dài.

Thép chạm thép liên hổi, khi chát chúa lúc ngân nga, đầy ý sát phạt. Và cuối cùng Xoa Lạp Cốc chủ cũng bị chặn đứng, phải đảo bộ sang mé tả rồi từ đó tìm cách nhập nội.

Tất nhiên, Bắc Thiên Tôn chẳng chịu để mất lợi thế về chiều dài vũ khí, thả tấn xoay theo, ngân kích quét một đường sấm sét. Khác với thương và giáo, ngoài mũi nhọn, kích còn có cả lưỡi ở đầu. phần lưỡi kích nằm ngay dưới đoạn mũi. Tuy chỉ dài độ hơn gang, rộng gần nửa gang, song cực kỳ chắc chắn, sắc bén. Cạnh trên và cạnh dưới lưỡi kích đều lõm, hợp cùng mũi kích, thân kích thành hai góc khuyết. hai góc ấy co diệu dụng là khóa chặt vũ khí của đối phương.

Do vậy, Nhạc Tự Chương gặp khá nhiều khó khăn khi phải đối phó với lưỡi kích vừa sắc vừa nhọn, vừa có bẫy rập. Nhưng dù cho trường kích có nhiều đặc tính lợi hại như thế thì vẫn không thể sánh với kiếm, vua của mọi loại vũ khí. Trường kiếm thường được rèn bằng thứ thép tốt, cứng rắn và dẻo dai. Trừ phi bị đánh vào giữa bản hoặc trúng những đòn áp đỉnh, nặng tựa ngàn cân, kiếm rất khó gãy. Và kiếm chỉ nặng vài cân nên người kiếm thủ tha hồ thi triển khinh công, không bị vướng víu, nặng nề như kẻ sử dụng trường binh.

Nhạc Tự Chương ung dung tránh né những đòn vũ bão của Bắc Thiên Tôn bằng một thứ thân pháp vô cùng ảo diệu. Lão chập chờn tựa bóng u linh phiêu dật, bềnh bồng, phong thái tiêu sái, khinh linh. Và rồi lão ập vào, bảo kiếm bay nhanh như gió, tấn công hàng trăm thức kiếm thần tốc và hiểm ác, khi va chạm tạo nên những tràng âm thanh rền rĩ. Quần hùng say mê theo dõi, ngây ngất trước kiếm thuật thượng thừa của Tự Chương, hoan hô ầm ĩ. 

Nhưng họ đồng thời tán thưởng cả bãn lĩnh sử dụng trường kích xuất thần nhập hóa của Phùng Thịnh Đoan. Bắc Thiên Tôn điều khiển cây kích nặng ba mươi cân rất nhẹ nhàng linh hoạt. Tuy chỉ đảo bộ, thả tấn di chuyển những bước ngắn song tư thế cực kỳ uyển chuyển, đẹp mắt và oai vệ. trong tay lão, ngân kích hóa thành con rồng bạc uốn mình, hung hãn bay lượn quanh đối thủ, kình lực xé gió vù vù.

Sau hơn khắc giao tranh, Nhạc Cốc chủ không sao tiếp cận được đối phương và còn bị đẩy lùi dài. Trình độ kiếm thuật của Tự Chương hơn Âu Dương Mẫn một bậc, song lão lại chẳng có được sự hỗ trợ của công phu “Thiết Sa Chưởng” nên vẫn kém bắc thiên tôn, y như kẻ đã chết vậy.

Cho nên, cuối cùng thì Xoa Lạp Cốc chủ cũng phải thi triển “Phong Đô thần chưởng” để vãn hồi cục diện. Lão bất ngờ đề khí bốc thẳng lên cao, vượt qua tầm với của ngân kích, rồi xòe bàn tay tả giáng liền một chưởng.

Đạo chưởng phong ấy có vẻ mềm mại, hiền hòa, không phát ra âm thanh oai vệ như “Lôi Đình chưởng pháp”, song lạnh lẽo, âm u, tựa gió từ địa ngục thổi về.

Bắc Thỉên Tôn chẳng hề ngần ngại, vươn tả thủ đón lấy phát chưởng Phong Đô nọ. Như đã nói ở hồi trên, tuy không luyện công phu “Phách Không chưởng lực” nhưng những cao thủ công lực thâm hậu đều có đôi bàn tay bao bọc đầy chân khí. Riêng phía lòng bàn tay thì lớp khí ấy rất dày, có thể vỡ nát sọ người dù còn cách cả lóng tay. Dẫu chỉ là thụ động song thừa sức đối phó với “Phách Không chưởng”, tựa như cái cách người ta dùng khiên, thuẩn để đón mũi gươm vậy.

Quả nhiên, đạo chưởng kình của Xoa Lạp Cốc chủ bị chặng đứng, chỉ còn chút dư phong làm phất phơ chòm râu dài bạc trắng của Phùng Thịnh Đoan.

Lúc này, khi tấn công không hiệu quả và thân hình thì lơ lửng trên không trung, Nhạc Tự Chương rơi vào thế bất lợi. Bắc Thiên Tôn đã lập tức vươn kích đâm mau hàng trăm thức như chớp giật quyết chẳng để kẻ thù sống sót.

Quần hùng rợn tóc gáy, mắt trợn tròn vì hiểu rằng Nhạc Tự Chương khó toàn mạng. Thanh kiếm mỏng manh trong tay lão không thể nào phá hủy được chông sắc nhọn và kiên cố dưới chân. Còn như lão muốn vỗ thêm một chưởng nữa thì chân khí tập trung đủ.

Song Nhạc Tự Chương lại làm cái điều bất khả ấy. Lão vung tả thủ quạt chưởng thứ hai và lộn người cho đầu lao xuống lưới kích, trường kiếm loang nhanh.

Thép chạm thép chát tai, trong chớp mắt nhạc tự chương đã sa xuống đất, ngay trước mặt Bắc Thiên Tôn. Sau đó, một tiếng rú thất thanh, thê thảm đã vang lên, làm não lòng cử tọa.

Ai cũng đinh ninh kẻ lìa đời là Cốc chủ Xoa Lạp Cốc. Chỉ riêng Hội đồng Võ lâm ngồi ở ngay gần đấy mới thấy rõ Nhạc Tự Chương đã đánh bạt được ngân kích, lao xuống đâm nát ngực Bắc Thiên Tôn.

Khi Xoa Lạp Cốc chủ lùi tránh sang một bên, quần hùng mới thấy rõ sáu vòi máu nóng đang phun ra từ ngực Bắc Thiên Tôn, nhuộm đỏ tấm trường bào gấm trắng. Mặt lão nhăn nhó vì đau đớn song đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tựa như đang ngủ. Sau đó, Bắc Thiên Tôn ngã ngửa, tay phải còn nắm chặt cây ngân kích.

Quần hùng náo động và bất ngờ trước cái chết thảm thiết của Bắc Thiên Tôn, lòng đầy nghi hoặc nên không ai vỗ tay mừng thắng lợi của Xoa Lạp Cốc chủ.

Nam Thiên Tôn Từ Tôn Chiến và Lã Bất Thành đã nhảy lên lôi đài, mang theo cả vũ khí. Họ Lã ngồi xuống xem xét tình trạng của sư phụ, còn Nam Thiên Tôn thì quắc mắt, chỉ tay vào mặt Nhạc Tự Chương mà quát:

– Ngươi dám dùng chất độc hại chết Phùng đạo huynh thì đừng mong sống sót mà rời khỏi nơi này.

Xoa Lạp Cốc chủ thàn nhiên khoa tay, dịu giọng đáp:

– Nhạc mỗ mà sử dụng chất độc thì trời tru đất diệt. Từ tôn giá cứ việc kiểm tra thi thể của nạn nhân.

Nghe đối phương thề độc, Nam Thiên Tôn bỗng hoang mang. Lão quay xuống dưới, cao giọng gọi:

– Mời Tư Mã lão đệ lên đây giúp bần đạo một tay.

Trong đám đông thủ hạ Nam Bắc Bang, một người thâm thấp và to béo bước ra, theo thang gỗ mà thượng đài. Gương mặt tròn đầy thịt mỡ và những bộ phận xấu xí như mũi tẹt, mắt hí, môi dày, chính là chiêu bài của Diện Thủ Thần Cơ Tư Mã Vy. Trước kia, lão thầy lang dâm đãng và thất đức này theo phò Âu Dương Mẫn, tức Huyết Mai Hội Chủ. Nhưng giờ đây chẳng hiểu sao lão ta lại theo phe Nam Bắc Bang? 

Con chồn béo này cực kỳ giảo hoạt, ăn vụng khéo chùi mép nên chưa bao giờ để võ lâm chụp được đuôi. Không ai có chứng cớ để buộc tội lão là đồng đảng của Điền Sĩ Lệ cả, dù cách đây hơn hai chục năm hoặc hiện tại.

Vẫn áo đạo bào màu xanh mũ đạo sĩ màu đen, Tư Mã Vy nhơn nhơn bộ mặt dày vái chào Hội đồng Võ lâm rồi mở tay nải, lấy dụng cụ ra trổ tài thần y.

Ngoài động tác nếm máu nạn nhân, Tư Mã Vy còn rắc hàng chục loại bột thuốc vào miệng cùng những vết thương đang rỉ máu. Lã Bất Thành vẫn quỳ cạnh xác ân sư, không khóc lóc song nét mặt cực kỳ thống khổ. Gã được Bắc Thiên Tôn nuôi dạy gần bốn chục năm nên vẫn thầm xem Phùng lão là cha mình.

Cuối cùng, Tư Mã Vy đứng lên, chắp tay trước ngực nói với Nam Thiên Tôn:

– Bẩm Từ đạo huynh. Tiểu đệ đoán rằng Phùng đạo huynh không hề bị trúng độc.

Nam Thiên Tôn cau mày, quay sang hỏi Xoa Lạp Cốc chủ:

– Nhạc thí chủ có thế cho biết đã thắng Bắc Thiên Tôn bằng công phu gì không?

Nhạc Tự Chương nghiêm nghị đáp:

– Lão phu cũng chẳng giấu giếm làm gì, “Phong Đô thần chưởng” là công phu chí âm, tuy không mãnh liệt nhưng có thể thấm qua da thịt làm chân khí đối phương lập tức bế tắc.

Xoa Lạp Cốc chủ dừng lời, mỉm cười lạnh lẽo rồi nói tiếp:

– Nếu Từ tôn giá muốn chứng thực thì lão phu xin phụng hầu ngay bây giờ.

Nam Thiên Tôn rợn cả người, biết rằng Nhạc Tự Chương muốn giết luôn mình. Bản lãnh Từ Tôn Chiến chỉ ngang ngửa với Bắc Thiên Tôn, tất không thể toàn mạng.

Ai bảo người già không sợ chết, theo kiểu “Trâu già chẳng nệ dao phay”? tuy tuổi đã gần cửu thập song từ lão vẫn còn rất khang kiện, thừa sức hưởng thụ mọi lạc thú nhân gian, nên không hề chán sống.

Bởi thế cho nên Nam Thiên Tôn chẳng hề dại gì đâm đầu vào lửa. Lão liền tìm cách rút lui trong danh dự, cười nhạt đáp:

– Trong vòng trăm năm nay, võ lâm chưa hề có công phu nào quái dị như vậy, tiền nhiệm Cốc chủ tức lệnh tôn cững chưa bao giờ thi triển “Phong Đô chưởng pháp”. Vì vậy, bần đạo vẫn quả quyết rằng thí chủ đã sử dụng độc, một loại độc kỳ tuyệt đã khiến cả Diện Thủ Thần Cơ cũng không phát hiện ra. Trước khi rõ trắng đen, bần đạo quyết chẳng chịu sa vào độc kế của thí chủ. Bần đạo sẽ mang xác Phùng đạo huynh về nhờ những cao thủ Độc Môn lão thành thẩm định lại. Đến ngày rằm tháng chín, nhân đại hội võ lâm, bần đạo sẽ công bố kết quả và đòi thí chủ phải trả món nợ máu này.

Nam Thiên Tôn nói rất hữu lý nên quần hùng chẳng thể chê trách lão sợ chết.

Vả lại, người trung hoa vốn có câu “quân tử ba năm báo thù cũng chẳng muộn”.

Dứt lời, Nam Thiên Tôn cúi xuống bồng cái thân thể đẫm máu của người anh kết nghĩa và cùng Lã Bất Thành hạ đài.

Nhạc Cốc chủ mỉm cười bảo quần hùng:

– Để chứng tò sự thanh bạch của mình, lão phu sẽ đấu thêm vài trận nữa. Mong chư vị anh hùng chỉ giáo cho.

Những kẻ thích xem người khác chết mừng rỡ hoan hô ỏm tỏi và đề nghị Nhạc Tự Chương thay Cuồng Loan mà tranh danh hiệu Võ lâm Đệ nhất cao thủ.

Lúc áy đã là đầu giờ Ngọ, Văn Thiên Tử đứng lên miễn cưỡng tuyên bố:

– Kinh cáo đồng đạo! Đã đến giờ cơm trưa, đại hội tạm dừng ở đây. Chiều nay, đại hội sẽ tiếp tục vào đúng giữa giờ Mùi.

Cử tọa tán thành ngay, kẻ thì hối hả đi lấy ngựa để vào thành Đăng Phong ăn uống cho sướng miệng, kẻ thì ngậm ngùi giở gói lương khô ra gặm cho đỡ đói vì hầu bao lép kẹp.

Đại Giác thiền sư, phương trượng Thiếu Lâm Tự đích thân mời mọc gia quyến của Tử Khuê lên chùa dùng bữa và nghỉ ngơi:

– A di đà phật! Lão nạp kính thỉnh Quách nữ thí chủ và chư vị thượng sơn để bổn tự được dịp tỏ lòng tôn kính.

Quách phu nhân ngần ngại đáp:

– Đệ tử rất cảm kích trước hảo ý của phương trượng. song nhân thủ bổn trang khá đông e sẽ quấy nhiễu đất Phật trang nghiêm.

Vô Tướng Quỷ Hồ Dịch Quan San nghe bà nói vậy liền bước lại, ồm quyền thưa rằng:

– Xin can nương và các vị cứ yên tâm lên núi. Hài nhi sẽ đưa bọn gia đinh đến thành đăng phong. Họ là lũ tửu quỷ, ăn chay không được và cũng chẳng thể thiếu rượu.

Băng Tâm Ma Nữ Kỹ Thanh Lam gật gù tán thành ý kiến của nghĩa tử, rồi đưa những người còn lại đi theo hội đồng võ lâm.

Dĩ nhiên Ngân Diện Hầu Tiêu Mẫn Hiên cũng được lời mời tượng tự và thực ra, dù Đại Giác thiền sư không nói gì thì Tử Khuê cũng sẽ làm mặt dày lên chùa ăn chực. Chàng chẳng muốn rời xa thân mẫu và thê thiếp chút nào cả. Trong lòng tử khuê đã xem Thiết Đảm Hồng Nhan là vợ mình. Chẳng phải chàng háo sắc mà để không thể phụ bạc tấm chân tình son sắt của Tống Thụy. Hơn nữa, chàng thật lòng yêu thương ả sư muội liều mạng ấy.

Cơm chay cũng có nhiều hạng, và những món để phương trượng đãi khách thì phải cực kỳ thơm ngon. Sau bữa cơm, chủ khách quay quần thưởng thức chén trà Long Tĩnh thượng hạng. Huyền Thiên Chân Quân Trương Sách, tức Trương Thiên Sư, bùi ngùi hỏi Kỹ nương:

– Dám hỏi phu nhân có định tổ chức tang lễ cho lệnh lang hay không? Bần đạo sẽ lập đạo tràng để cầu cho vong linh lệnh lang sớm siêu thoát, đầu thai vào chốn vinh hiển.

Đạo tràng là nghi thức cúng tế, tụng niệm và làm phép có quy mô lớn nhất của Đạo giáo, tập trung cả ngàn đạo sĩ và kéo dài nhiều ngày. Trương Thiên Sư vì quá yêu mến Tử Khuê nên mới dành cho chàng nghi lễ sang trọng, thiêng liêng ấy.

Kỹ nương vô cùng cảm kích, buồn rầu đáp rằng:

– Quách gia xin đội ơn tấm lòng ưu ái của Trương Thiên sư. Nhưng với linh cảm của người mẹ, đệ tử vẫn tin rằng Khuê nhi còn sống. nếu đến ngày đại hội bầu Minh chủ Võ lâm mà Khuê nhi vẫn biệt vô âm tín thì đệ tử mới chịu phát tang. 

Dường như bà đau đớn vì viễn cảnh tuyệt vọng ấy, nước mắt chảy dài trên gương mặt xanh xao. Thiên Kim, Tái Vân và Tống Thụy cũng không thể cầm lòng, bật khóc thút thít.

Đại Giác thiền sư lên tiếng:

– Lão nạp dù chỉ học được vỏ ngoài của phép xem tướng nhưng cũng không tin Quách tiểu thí chủ là người yểu mạng. song nếu chẳng may người tốt bị trời già đố kỵ, phải sớm lìa trần thì lão nạp xin phép được đến quý trang lập đàn cầu siêu.

Việc được phương trượng Thiếu Lâm đích thân lập trai đàn giải siêu cũng là một vinh dự cực kỳ lớn lao. Kỹ nương vội đứng dậy nói lời cảm tạ. Sau đó, Hội đồng Võ lâm bàn đến chuyện công. Tùng Xuân Tử, chưởng môn phái Toàn Chân bâng khuâng nói:

– Chư vị nghĩ sao về Xoa Lạp Cốc chủ Nhạc Tự Chương? Bần đạo thì cho rằng lão ta còn đáng sợ hơn Huyết Mai Hội Chủ bội phần.

Có lửa mới có khói, nên đôi lúc tin đồn cũng phản ánh đúng sự thực. Lần này, hai phái Toàn Chân và Hoa Sơn đều mang theo cao thủ hàng trưởng lão. Ngồi cạnh Tùng Xuân Tử là Kỳ Phong Chân Nhân, tám mươi tuổi, mình hạc sương mai, tóc râu bạc phếch. Còn đô vật của Hoa Sơn là Lạc Mạo Chân Nhân, bát thập nhất tuế, người thâm thấp, tròn trịa, miệng hay cười, mắt láo liên. Lão ta suốt đời không đội mũ nên mới mang đạo hiệu ấy. và có lẽ vì cháy nắng nên râu tóc lão hoe vàng, không bạc mà cũng chẳng đen nổi.

Nghe Tùng Xuân Tử nói vậy, Lạc Mạo Chân Nhân lập tức nhăn nhó, chửi đổng:

– Tổ bà nó! Cái gã chết bằm họ Nhạc ấy chắc chắn sẽ làm cho sáu phái chúng ta cháy túi, chẳng còn một xu để mua nhang. Bần đạo ghét nhất là những kẻ cờ gian bạc lận. trên đời này làm quái gì có cái thứ “Phong Đô thần chưởng”, chỉ đánh như phủi bụi mà giết người nhanh đến thế. 

Lạc Mạo Chân Nhân tính tình phóng dật, làm đạo sĩ du phương suốt năm mươi năm, già khú đế mới chịu về núi tu hành. Chẳng biết lão ta đã giáo hóa, khai sáng đạo tâm được bao nhiêu chúng sinh, trong khi bản thân nhiễm đủ mọi thứ xấu trần tục. lạc mạo luôn miệng chửi thế, uống rượu, ăn thịt cầy và mê cờ bạc hết chỗ nói. Nếu lão không quá già thì chắc đã phạm luôn giới sắc.

Tuy nhiên, vị đạo sĩ già chẳng nên giết ấy lại có võ nghệ rất siêu phàm, uyên thâm và rộng rãi. Ngoài việc thâu nhập tinh túy sở học hoa sơn, lạc mạo còn biết rất nhiều công phu, chiêu thức ngoại lai đặc dị và lợi hại. Chính vì lẽ đó mà Trúc Lâm Tử, chưởng môn nhân phái Hoa Sơn, chọn lão sư thúc bất trị ấy làm ứng viên tranh chức Võ lâm Đệ nhất cao thủ. Cũng có thể vì danh dự môn phái, song biết đâu Trúc Lâm Tử muốn Lạc Mạo chết quách cho xong.

Trúc Lâm Tử tính cách nghiêm trang, đạo mạo, thủ lễ kiểu đám quân tử của Khổng gia, nên chẳng thể hài lòng với tư cách phóng đãng của Lạc Mạo. Như hôm nay chẳng hạn, ngay trước mắt các chưởng môn nhân và bốn nữ nhân cao quý, Lạc Mạo lại chửi thề, nói năng như đang trong đổ trường thế kia thì còn gì thanh danh Hoa Sơn nữa. 

Trúc Lâm Tử giận lắm, vừa định nhắc nhở sư thúc mình cẩn ngôn thì thấy Ngân Diện Hầu Tiêu Mẫn Thiên phì cười và ranh mãnh hỏi Lạc Mạo:

– Phải chăng Chân Nhân định ra tay tiêu diệt lão cờ bạc bịp ấy để tạo phúc cho võ lâm.

Chẳng phải Tử Khuê muốn hỏi xỏ đối phương, mà vì Lạc Mạo là bằng hữu thâm giao của sư phụ chàng, Vu Mộc Chân Nhân. Trong bảy năm Tử Khuê học võ ở Vũ Lương sơn, Lạc Mạo đã mấy lần đến chơi, ở lại cả tháng. Chàng rất mến lão đạo sĩ vui tính và bạt mạng này. Nay gặp lại, Tử Khuê rất mừng, liền tìm cách trêu ghẹo cố nhân.

Nghe chàng hỏi cắc cớ, Lạc Mạo Chân Nhân giật nảy mình, mặt tái nhợt, tròng mắt đảo lia lịa và miệng thì ấp úng:

– Phải! Phải! Tất nhiên… là… bần đạo… cóc sợ cái gã tơi non ấy. nhưng…

Kỳ Phong Chân Nhân liền cướp lời, chơi trò dậu đổ bìm leo, đứng lên cười khà khà và vái dài:

– Bần đạo vô cùng khâm phục dũng khí và lòng hiệp nghĩa của Lạc Mạo đạo huynh. Chiều nay nếu đạo huynh đả bại được Nhạc Tự Chương thì sẽ lưu danh sử sách, được người người ca ngợi. và tất nhiên Lạc Mạo Chân Nhân sẽ giành được danh hiệu Võ lâm Đệ nhất cao thủ.

Thất Bổng Cái, Bang chủ Cái Bang cũng hùa vào, tủm tỉm bảo:

– May thực! Hội đồng Võ lâm đang lo lắng, không biết nhờ ai trừng trị ác ma. Nay Chân Nhân hào khí ngất trời, võ công cái thế chính là chỗ dựa của giang hồ vậy.

Thạch Bang chủ tằng hắng một cái rồi nghiêm nghị nói tiếp:

– Lão phu chẳng dám xem thường bản lãnh của Chân Nhân. Nhưng để phòng trong muôn một, phiền Chân Nhân cho biết tục danh để sau này khắc vào bia mộ.

Lạc Mạo Chân Nhân hồn phi phách tán, mặt xám ngoét như gà bị cắt tiết, rùng mình nói lẩm bẩm:

– Mộ nào? Bần đạo mà đấu với Nhạc Tự Chương thì sẽ chết ư? Biết chết mà vẫn làm chẳng ngốc lắm sao?

Vẻ mặt sợ hãi, ngơ ngác của lạc mạo có nét gì đó rât khôi hài khiến bọn tiểu tăng hầu trà không nín nổi, ôm bụng cười sặc sụa. Rồi Đến Kỳ Phong Chân nhân, Thất Bỗng Cái và Tử Khuê, ba kẻ đã tiếp tay nhau chơi trác vị trưởng lão núi Hoa Sơn. Những người còn lại cũng tủm ta tủm tỉm, trừ Trúc Lâm Tử. Lạc Mạo Chân Nhân đã hoàn hồn vì hiểu rằng đây chỉ là chuyện đùa bỡn. Lão không hề tự ái, tức giận, vui vẻ nói:

– Sinh diệt là đạo của tự nhiên, kẻ học thì an nhiên thụ mệnh, chẳng nên sợ chết. Nhưng bần đạo mang nặng trọng trách đối với sự tái xuất của minh vương, theo lời dạy của tiên sư, nên không thể chết lúc này.

Mọi người bán tín bán nghi, chẳng hiểu lão ta nói thực hay nói láo? Nhưng câu nói ấy đã khiến Văn Thiên Tử, chưởng môn nhân phái Võ Đương nhớ tới một việc. ông nghiêm trang hỏi Kỹ nương:

– Quách nữ thí chủ! Hôm ấy, trong trận Độc Nha sơn, lệnh lang đã đồng hành với một thiếu nữ lạ mặt. Sau đó, nữ nhân nọ đã đoạt cán cờ Diêm Vương từ Âu Dương Mẫn và chạy mất. Bần đạo muốn hỏi vị tiểu cô nương ấy là ai và có quan hệ gì với lệnh lang?

Thực ra, Vân Thiên Tử hỏi khéo để biết hạ lạc của Diêm Vương Quỷ kỳ. Đấy cũng là thắc mắc của Tử Khuê. Chàng không biết Trác Thanh Chân đã về đến Quách gia trang hay chưa song chẳng dám hỏi.

Kỹ nương buồn rầu đáp:

– Theo lời kể của Thúy Nhi và San Nhi thì con bé ấy tên Trác Thanh Chân, người của Lôi Đình Thần Quân. Ả ta cứ khăng khăng bảo rằng mình có duyên tiền định với Khuê nhi, dầu chết cũng chẳng buông. Khuê nhi vì lòng nhân mà chấp nhận mối lương duyên kỳ quái ấy. Nhưng khi được giao việc cướp đoạt lệnh kỳ thì Thanh Chân đã biệt tăm, không mang cờ báu về Quách gia trang như đã hứa. Chính vì thế mà tiện phụ phỏng đoán rằng sự thất tung của Khuê nhi có liên quan đến Trác Thanh Chân.

Tử Khuê bàng hoàng kinh ngạc trước sự việc này, song lại thầm lo lắng cho Thanh Chân chứ chẳng chút nghi ngờ. tâm hồn nàng trong suốt như thủy tinh khiến tử khuê nhìn rõ tấm chân tình tha thiết. chính vì thế mà chàng đã thực lòng yêu mến chứ không còn bị gượng ép. Hơn nữa những chi tiết huyền ảo trong quá trình hội ngộ đã lộ rõ sự hiện diện của Lỗ Phán Quan, kẻ luôn có mặt đúng lúc để giúp đỡ chàng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+