Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 15 Kim Mao Nhất Xuất Nhân, Nhân Trục Tuyệt Địa Cầu Sinh Trí Dũng Toàn 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngày còn thơ ấu, Hãn Thanh từng chặt trúc làm sáo thổi chơi. Chàng không rành âm luật nhưng nhờ trí nhớ phi thường chỉ nghe qua vài lần là có thể bắt chước không sai một nét.

Thời gian chầm chậm trôi qua, mồ hôi tươm đầy trên trán Bạch Thần Y mà Kim Mao Hồ Ly chưa xuất hiện.

Hãn Thanh liền nhẩy xuống nói:

– Tiểu đệ đạ thuộc lòng giai điệu của bản tiên, xin được thổi thay cho lão bá!

Bạch Nguyên Giáp mừng rỡ trao Thiết Địch cho chàng rồi bảo:

– Nếu ta biết ngươi thổi được sáo thì đã không phải mệt thế này!

Hãn Thanh cười nói:

– Nếu có sai sót, xin lão bá chỉ bảo cho!

Chàng nâng sáo thổi liền, và chẳng hề có lỗi nào cả, Bạch lão hài lòng lui ra, nhẩy lên cây ẩn nấp.

Công lực Hãn Thanh cực kỳ thâm hậu nên tiếng sáo lồng lộng vang rất xa. Tiêu khúc chỉ dài độ nửa khắc, hết lại phải thổi từ đầu. Sau vài lần làm như vậy, Hãn Thanh đã hoàn toàn nắm được tinh túy của Mê Khúc, khiến cả bọn già nua như Tề Phi Tuyết cũng phải rạo rực xuân.

Hãn Thanh thổi hết lượt thứ mười thì từ hướng Nam vọng lại tiếng rít lanh sát con vật trong truyền thuyết.

Kim Mao Hồ Ly chỉ lớn gấp rưỡi con mèo nhà, chiếc đuôi xù dài ba gang và lớp lông màu vàng óng ánh sắc hoàng kim rực rỡ dưới anh nắng ban mai.

Nếu nó đứng im thì chẳng khác gì một pho tượng bằng vàng ròng tinh xảo!

Con vật nhìn thấy Hãn Thanh ngỡ ngàng nhận ra đấy không phải là bạn tình của mình, liền chậm bước.

Hãn Thanh vội bớt công lực đưa tiếng sáo về hướng con vật, cố mê hoặc nó. Chàng thử thổi theo nhịp nhanh hơn trước và đã dụ được Kim Mao Hồ Ly bước vào bẫy.

Linh thú đến sát chân Hãn Thanh, thò mũi đánh hơi. Chàng không bỏ lỡ cơ hội, chụp ngay lấy cổ Hồ Ly!

Bọn mai phục mừng rỡ bỏ lưới đứng lên reo hò. Bạch Thần Y chạy ngay đến, búng vào miệng linh thú một viên hoàn dược. Kim Mao Hồ Ly lật tức mê man bất tỉnh. Họ Bạch cười khà khà:

– Nó sẽ nằm im cho đến lúc chúng ta về tới Lạc Dương! Mau rời khỏi đây thôi!

Nhưng chung quanh đã vang lên tiếng cười ghê rợn của Vu Sơn Sơn Chủ – Đâu có dễ như vậy! Muốn về Lạc Dương thì phải dâng Kim Mao Hồ Ly cho lão phu trước đã!

Thì ra bọn Hãn Thanh đã bị vây chặt bởi một đạo quân đông gấp đôi.

Ngoài Vu Sơn Sơn Chủ còn có Sách Huyết Tôn Giả, Nam Thiên Tổng Giám và một lão già cao lớn Da ngăm đen tai đeo vòng vàng y phục sơn cước lạ mắt.

Bạch Thần Y thở dài:

– Có cả Độc Giáo chủ Mạc Khải Thiều, e rằng chúng ta khó thoát thân rồi!

Hãn Thanh nghiêm giọng:

– Tiểu điệt không sợ độc vật, độc dược, sẽ cầm chân đối phương để mọi người thoát đi!

Chàng quay sang bảo Tiểu Thuần:

– Nàng hãy đi theo mọi người, ta đánh một trận rồi phá vòng vây.Hẹn gặp ở Lạc Dương!

Tiểu Thuần thảnh nhiên đáp:

– Ngu tỷ đã là vợ Thiên đệ, đâu thể bỏ đi được! Bọn người kia nào có đáng gì mà phải sợ!

Hãn Thanh biết nàng si ngốc, không có thời gian tranh cãi liền cười mát:

– Thôi được! Bữa nay phu thê chúng ta cùng chết vậy!

Chàng trao tay nải đựng Kim Mao Hồ Ly cho Tiểu Thuần khoác vào lưng rồi quát vang:

– Tiến lên!

Bọn Tề Phi Tuyết cũng lao theo vợ chồng Hãn Thanh đột phá vòng vây.

Vu Sơn Sơn Chủ đứng trên ngọn cây cao ngất đã nhìn thấy Hãn Thanh đưa Kim Mao Hồ Ly cho Tiểu Thuần nên quát vang:

– Hồ Ly đang ở trên lưng con bé áo trắng, tóc dài kia. Đừng để nó thoát!

Bản thân lão cũng tung mình nhẩy xuống chặn đầu bọn Hãn Thanh.

Độc Giáo Chủ không chờ đối phương đến gần, phất tay ra lệnh cho đám đệ tử thả độc vật. Một bầy ong độc hàng vạn con bay như đám mây đen.

Tề Phi Tuyết gầm lên:

– ®o ®nh Chưởng!

Cả bọn nhất loạt vung song chưởng giáp vào đàn ong. Hàng trăm đạo chưởng kình tạo ra cơn lốc thổi bạt đám mây ong đánh chết một số. Nhưng chúng lại hung hãn sà xuống theo tiếng còi của người điều khiển.

Hãn Thanh múa tít Hàn Băng Kiếm bảo vệ Tiểu Thuần, cùng nàng lướt đến vị trí của bọn ma đầu!

Luồng kiếm quang xan biếc và lạnh lẽo đã nhiền nát những con ông độc, và bay về phía Vu Sơn Sơn Chủ, Tiểu Thuần từ phía sau Hãn Thanh nhẩy đến tấn công Độc giáo chủ. Mười đạo Nhất ém Chỉ như mười mũi tên thép rít gió nghe rợn người.

Mạc Khả Thiều vội múa tít song thủ, đẩy ra chưởng phong trắng đục tỏa mùi hăng hắc để chống đỡ.

Tiểu Thuần thấy công lực lão thăm hậu hơn mình, chẳng dại gì đổi mạng, đảo bộ biến mất, tấn công vào mé tả. Mạc lão kinh hãi trước thân pháp như hồn ma bóng quế kia, cuống cuồng né tránh. Xem như Tiểu Thuần hoàn toàn chiếm được thượng phong.

Còn Hãn Thanh thì sao? Chàng gặp đối thủ khinh công cao cường hơn nên chẳng thể dùng phép du đấu, mà phải liên tục chịu đựng những đạo chưởng kình nóng rực.

Lần này Vu Sơn Sơn Chủ rất thận trọng và không hề khinh địch quyết chẳng để Hãn Thanh thoát chết. Sau hai phen bị chàng đả thương, lão đã phải công nhận Tiểu Hầu Gia là một đại kình địch khó chơi nhất thiên hạ. Sở học của Hãn Thanh bao la như biển, công lực lại hơn hoa giáp, trí tuệ biến báo tuyệt luân!

Bộc Ly Bôi đã thi triển đến những chiêu kỳ ảo nhất của pho Tiên Thiên Tam Muội chưởng pháp, lão đã áp đảo được đối thủ của mình. Nếu không có thanh Hàn Băng Kiếm lạnh lẽo như tiết trời đông và cũng là khắc tinh của Tiên Thiên Cương Khí, thì Hãn Thanh đã bỏ mạng từ lâu rồi!

Phần Tề Phi Tuyết quần đảo với Nam Thiên Tổng Giám Tư Không Nhạ cũng không phân thắng bại được ngay. Họ cùng sử dụng ®o ®nh chưởng pháp và ®o ®nh chiêu thức của nhau.

Những mặt trận giữa Sách Huyết Tôn Giả Phí Hòa với Ngũ Lục Phán Quan, Bạch Thần Y lại khác. Thanh Thiết côn đen sì trong tay phải Phí Tôn Giả được sự hỗ trợ của những đạo chưởng phong hiểm ác của tay trái đã khiến đối phương phải xấc bấc xang bang!

Họ Phí nổi tiếng thần lực từ thời trai trẻ, càng già nội lực càng thâm hậu chứ không suy giảm. Đường côn của lão nặng như núi thái, dễ dàng xé tan chưởng kình của ®o ®nh chưởng pháp, cũng như thanh thiết tiêu của Bạch Thần Y.

Bọn Tây Môn Thủy phải tận dụng khinh công để né tránh và thỉnh thoảng mới có cơ hội phản kích một đòn. Tình thế của họ rất nguy ngập, không chắc kéo dài được trăm chiêu nữa.

Riêng trận chiến giữa các đệ tử U Linh Cốc và Ngũ Long Bang thì đã có máu chảy. U Linh Tứ Vệ cùng gần trăm Quỉ Tốt, Quỉ Hồ, nhờ có thủ pháp Sách Hồn Phi Tiễn mà cầm cự rất kiên dũng, dù địch thủ đông gấp đôi.

Phe Nam Thiên Thập Bát Đông sử dụng Ngưu Mao Độc Châm, mỗi mũi chỉ nhỏ như sợi lông bò, không bắn xa được. Ngược lại, Sách Hồn Phi Tiễn nặng hơn mấy lần nên tầm sát thương rất rộng. Không để đối phương phát huy ưu thế về quân số! Nhưng hai đánh một chẳng chột cũng què, phe U Linh Cốc khó duy trì mãi được!

Hãn Thanh biết cục diện rất hiểm nghèo liền quát vang:

– Thuần muội! Nếu nàng không mau thoát đi thì chúng ta sẽ chết cả ở chốn này đấy!

Vu Sơn Sơn Chủ cười lớn:

– Muộn lắm rồi tiểu tử! Cổ độc đất Miêu Cương đâu phải tầm thường.

Quả nhiên thân pháp Tiểu Thuần đã không còn linh hoạt như trước nữa.

Hãn Thanh kinh hãi gầm lên, giả vờ lao vào Bộc Ly Bôi, nhưng quay ngoắt người lao về phía Độc giáo chủ Mạc Khải Thiều.

Vu Sơn Sơn Chủ đánh hụt mục tiêu giận dữ đuổi theo. Nhưng từ tay tả Hãn Thanh một mũi Sách Hồn Tiễn đã âm thầm bay ra. Chàng không quay lại nên đối phương chẳng thể ngờ được. Sỡ dĩ, trong những lần đụng độ trước đây, Hãn Thanh chưa hề dùng ám khí với Bộc Ly Bôi, khiến lão hoàn toàn bị bất ngờ. Họ Bộc lại chủ quan vì tấm thân không sợ đao kiếm của mình nên mới trúng đòn. Ngoài đôi mắt ra, lão còn có một chỗ nhược đó chính là hạ thể!

Nếu dương vật có thể dồn hết được chân khí vào thì hóa ra khách võ lâm nào cũng là một đại kiện tướng chốn phòng the hay sao?

Hãn Thanh biết không thể nào bắn vào mắt đối phương nên đành chọn mục tiêu thứ hai. Vu Sơn Sơn Chủ rú lên vì dương vật và một bên ngọc hành đã bị xuyên thủng. Tuy không phải tử huyệt nhưng vô cùng đau đớn, tứ chi rụng rời, lão dừng ngay lại để rút ám khí ra.

Hãn Thanh tiếp tục lướt đi, xuất chiêu Tử Sinh Bất Diệt hóa thành mũi tên bạc, lao thẳng vào lưới chưởng của Độc Giáo Chủ.

Giờ đây chàng đã có thêm bốn mươi năm công lực nên chiêu kiếm khác thường, xé nát chưởng kình ập đến như ánh chớp.

Trong lúc tính mạng Mạc Lão quỉ đang sắp hưu hỉ thì trong tay áo rộng của lão bắn ra một con rắn đen xì, dài ngoằng.

Đây là loài Thiết Luyện Hắc Xà lừng danh đất Miêu Cương, nọc độc vô song và thân hình bền chắc, không sợ đao kiếm.

Nhưng Hàn Băng Kiếm lại là bảo vật hãn thế nên đã chặt phăng linh xà làm nhiều đoạn. Tuy nhiên đường kiếm vẫn bị chặn lại, tạo cơ hội cho Độc Giáo Chủ lùi nửa bước. Kiếm khí từ đầu mũi Hàn Băng xả ra, chỉ đâm thủng một lỗ sâu giữa ngực họ Mạc. Lão ta khiếp vía tung mình ra xa, không dám chần chờ dù chỉ một giây.

Vừa lúc Tiểu Thuần đổ xuống, Hãn Thanh vác nàng rồi phi thân đi.

Chàng chợt phát hiện ra Sách Huyết Tôn Giả đang sắp hạ thủ Bạch Thần Y, vội quát vang:

– Dừng tay, tại hạ muốn thương lượng!

Tiếng quát vang rền như sấm đã khiến Phí lão ma giật mình khựng lại và Lục Phán Quan Khuất Qùi đủ thời gian vung chưởng đánh bật Bạch Nguyên Giáp ra khỏi tầm sát hại của Thiết Côn.

Vu Sơn Sơn Chủ đã chăm sóc xong vết thương nơi của quí, vận công quát lớn:

– Đình thủ!

Hai phe lùi lại, chờ xem sự thể, Hãn Thanh cao giọng:

– Tại hạ sẽ trao Kim Mao Hồ Ly và rút khỏi nơi này. Hẹn lần sau tái ngộ!

Bộc Ly Bôi cười âm hiểm:

– Bọn ta nắm chắc phần thắng trong tay đâu dễ gì buông tha cho ngươi!

Hãn Thanh gằn giọng:

– Tại hạ sẽ ở lại,chỉ cần tôn giá mở sinh lộ cho những người còn lại!

Tề Phi Tuyết đau xót kêu lên:

– Nếu Thanh nhi ở lại thì chúng ta cầu sinh để làm gì?

Hãn Thanh mỉm cười:

– Nhạc phụ yên tâm! Họ không làm gì được tiểu tế đâu! Chư vị cứ về Lạc Dương trước đi!

Chàng trao Tiểu Thuần cho Bạch Thần Y rồi hỏi nhỏ:

– Thuần muội bị trúng cổ độc liệu có sao không?

Bạch lão cười nhạt:

– Thanh nhi đừng có lo, trong quyển Miêu Cương Y Lĩnh của Quế Lâm Y Øn mà ngươi đã mang về, có ghi đầy đủ cách giải trừ các loại cổ trùng!

Ba lão già kia cũng bước đến gần để bàn bạc. Tây Môn Thủy buồn rầu nói:

– Thanh nhi có chắc thoát được không mà dám mạo hiểm để cứu chúng ta?

Hãn Thanh trấn an:

– Tiểu tế đã có diệu kế, chư vị đừng lo! Phù Dung phu nhân không có mặt ở đây tức là Hầu Phủ có thể bị tập kích. Chư vị phải đi ngay mới kịp! Tiểu tế sẽ về sau!

Chàng lại bảo Bạch Thần Y:

– Lão bá hãy trao thuốc giải mê Kim Mao Hồ Ly, nhớ tăng liều lượng sao cho nó tỉnh lại ngay! Đây chính là sinh lộ của tiểu điệt đấy!

Bốn lão già hiểu ý chàng yên tâm rút lui. Hãn Thanh cầm bốn viên dược hoàn và tay nải đựng Kim Mao Hồ Ly, tung mình lên tảng đá cao nhất, rồi nói với đối phương:

– Sơn Chủ nghĩ kỹ chưa? Nếu tôn giá không đồng ý, tại hạ sẽ chặt Kim Mao Hồ Ly thành tám mảnh rồi tử chiến đến cùng!

Sách Huyết Tôn Giả quýnh quáng:

– Ấy đừng! Ngươi giết con chồn quí ấy rồi thì lão phu biết tìm mỏ vàng ở đâu?

Thì ra lão già hồ đồ này đã gần đất xa trời mà còn bị hoàng kim cám dỗ.

Độc giáo chủ cũng nói:

– Bộc lão huynh! Chẳng lẽ ba chúng ta liên thủ mà không giết được nổi tiểu tử ấy sao? Cứ lấy được Kim Mao Hồ Ly trước đã!

Bộc Ly Bôi tuy ngán sợ cơ trí, võ công của Hãn Thanh nhưng cũng đành ưng thuận:

– Thôi được! Lão phu không tin ngươi mọc cánh mà thoát khỏi nơi này!

Lão phất tay ra hiệu cho thủ hạ mở đường. Bọn Tề Phi Tuyết biết ý Hãn Thanh đã quyết, ngậm ngùi bước đi.

Hãn Thanh nhìn theo, chờ họ đi thật xa mới mở bọc, lấy Kim Mao Hồ Ly ra, nhét vào miệng nó bốn viên giải dược.

Bộc Ly Bôi chưa kịp có ý kiến thì Hãn Thanh đã nói:

– Tại hạ xin trao Kim Mao Hồ Ly còn lành lặn mạnh khỏe cho tam vị.

Chàng nhẩy xuống đất nhẹ nhàng tung linh vật về phía đối phương, nhưng cố tình xuất thủ hơi nhẹ. Kim Mao Hồ Ly rơi xuống cách ba người kia hơn trượng lập tức lao đi như tên bắn.

Bọn ác ma tiếc đứt ruột đuổi theo ngay, Hãn Thanh định thoát đi, thì không ngờ con vật lại quay đầu chạy về hướng chàng đang đứng.

Ba lão già kia mừng rỡ gầm lên, nhất tề tấn công Hãn Thanh. Chàng không dám chống đỡ, quay lưng chạy theo Kim Mao Hồ Ly, lòng thầm than số phận trớ trêu.

Kế hoạch của chàng rất thần kỳ chỉ vì xui xẻo nên mới thất bại. Nếu Hồ Ly chạy hướng khác thì chàng đã thoát được rồi.

Hãn Thanh chỉ hy vọng con vật thông minh kia thông thuộc địa hình Thạch Chỉ Sơn tất sẽ tìm ra lối an toàn. Nhưng hướng Tây có vực thẳm chắn ngang cơ mà.

Quả thực vậy, khi Hãn Thanh đuổi kịp linh thú thì đã đến bờ vực. Con vật không hề dừng bước, lao thẳng xuống khe sâu mù mịt sương mù. Hãn Thanh đứng cạnh tảng đá lớn màu gan gà, thở dài thụ mệnh. Ba lão quỉ kia chỉ cách chừng năm sáu trượng nên đã nhìn thấy cảnh linh vật nhẩy xuống vực thẳm, căm giận gầm lên, ập đến tấn công Hãn Thanh.

Phí Tôn Giả vừa đánh vừa chửi rủa:

– Thế là toi mất giấc mộng vàng của lão phu rồi, tiểu tử chết tiệt này thật đáng ghét! Lão phu thề sẽ đập nát xác ngươi ra!

Ba người ấy vây thành hình cánh cung, liên tục ra đòn quyết không cho Hãn Thanh đào tẩu.

Chàng múa tít Hàn Băng kiếm chống đỡ, rình cơ hội phá vây. Tay tả Hãn Thanh liên tục xạ ra những mũi Sách Hồn Tiễn nên cầm cự được khá lâu.

Nhưng mỗi lần chàng lao ra đều bị cả ba liên thủ đánh bật trở lại.

Thanh Thiết Côn của Sách Huyết Tôn Giả to bằng cổ tay người lớn nên Hàn Băng Kiếm không sao chặt đứt lìa được. Lưỡi kiếm chỉ ăn sây chừng nửa thân côn là tối đa. Lúc ấy, Hãn Thanh lại rơi vào thế bị kẹt, nếu không nhanh tay thu kiếm về sẽ bị họ Phí bẻ gẫy ngay.

Khi hết sạch Sách Hồn Phi Tiễn, Hãn Thanh thật sự lâm nguy, chàng trúng liền bốn chưởng của Vu Sơn Sơn Chủ và Đôc Giáo Chủ, y phục bốc cháy và rỉ máu miệng.

Trong lúc thập tử nhất sinh, Hãn Thanh liền đặt trọn mạng sống của mình vào một nước cờ. Chàng xuất chiêu Sở Phách Nam Hồi tấn công Vu Sơn Sơn Chủ và cố tình để hở sườn trái cho Mạc Khải Thiều đánh vào.

Độc Giáo chủ không bỏ lỡ cơ hội vỗ ngay một đạo Phách Không chưởng lực đẩy văng thân hình đối phương xuống vực thẳm. Hãn Thanh đã tính toán trước nên chiêu kiếm chỉ có một thành công lực còn bao nhiêu đều dồn cả lên ngực. Vì vậy, chàng không hề thọ thương bởi chưởng của họ Mạc và khéo léo rơi ngay xuống vị trí mà Kim Mao Hồ Ly đã rơi.

Hãn Thanh tin rằng với ban năng hoang dã con vật khôn kia không bao giờ đâm đầu vào chỗ chết. Chàng nhớ rõ rằng nó đã đổi hướng chạy đến mé tả tảng đá màu gan gà kia rồi mới nhảy xuống vực.

Nhưng tất cả chỉ là suy đoán và không có gì chắc chắn cả! Dẫu sao cũng còn tốt hơn chết trong tay ba lão ác ma kia!

Vừa rơi xuống lớp sương mù dầy đặc, Hãn Thanh đã buông Hàn Băng Kiếm vỗ nhanh mấy chục chưởng vào không khí. Đà rơi chỉ chậm lại đôi chút và nếu không kỳ tích thì chàng sẽ tan xương nát thịt khi rơi xuống đáy vực.

Không giống như khe nứt hẹp ở Phong Đô lần trước, vực thẳm này rộng đến mấy chục trượng nên dây leo chẳng thể đan lưới giữa hai vách được.

Hãn Thanh vỗ được gần trăm chưởng thì kiệt sức, buông xuôi để thân hình rơi xuống. Nào ngờ đến trượng thứ tám, chân chàng chạm mạnh vào một vật cứng.

Thì ra đó là một thân gổ được cắm vào vách đất. Có lẽ do quá lâu năm nên mục nát, sức gỗ kia gẫy rời, Hãn Thanh rơi tiếp và chạm phải cây thứ hai.

May mắn thay, thân gỗ này không mục mà lại đâm rễ phát triển cành lá rậm rạp, đỡ lấy Hãn Thanh. Chàng vui mừng khôn xiết, lần nhanh vào gốc cây ở vách vực để làm giảm trọng lượng mà cây phải chịu đựng.

Người Trung Hoa đã phát hiện ra nguyên lý đòn bẩy từ thời cổ. Việc vận chuyển xê dịch những tảng đá to lớn để xây dựng Vạn Lý Trường Thành đã được thực hiện bằng đòn bẩy.

Trong võ lâm, ý niệm Tứ Lương Bác Thiên Lân cũng từ đòn bẩy mà ra!

Hãn Thanh vừa vào đến vách thì khúc gỗ thứ nhất chạm đáy vực, vang lên tiếng động khiến ba lão quỉ trên miệng vực tin rằng chàng đã vong mạng.

Họ hậm hực chửi rủa một hồi rồi bỏ đi. Hãn Thanh đứng thẳng lên, sờ soạng vách vực để xem chất đất thế nào. Bất ngờ tay chàng thọc vào một khoảng trống. Hãn Thanh mò thắt lưng lấy hỏa tập bật lên soi thử, phát hiện một động khẩu đường kính chừng sải tay. Chàng đoán rằng Kim Mao Hồ Ly đã chui vào đấy liền đi theo.

Hãn Thanh kiên nhẫn bò mãi và có cảm giác nền hang càng ngày càng dốc ngược lên. Được vài chục trượng chàng hân hoan khi thấy Hàn Băng Kiếm nằm trên mặt đất, có lẽ thanh kiếm rơi trúng tàn cây, vướng lại và được Kim Mao Hồ Ly tha vào đây. Nửa đường nó phát chán vì nặng nên bỏ lại.

Có thần kiếm trong tay, Hãn Thanh yên tâm tiến lên. Chàng đã xác định rằng hang này trở về hướng ngọn núi cực Bắc, lòng khấp khởi mừng thầm.

Bò thêm vài khắc nữa, Hãn Thanh lọt vào một hang tương đối quang đãng. Ánh dương lọt qua khe hở trên trần sát vách, giúp chàng nhận ra nền hang và bốn bề lấp lánh ánh vàng. Đây chính là nơi cư trú của Kim Mao Hồ Ly và cũng là một mỏ vàng khổng lồ.

Kim Mao Hồ Ly đang nằm dưới đốm nắng sợ hãi đứng lên gầm gừ nhưng không có ý định bỏ chạy. Đây là hang của nó vì bản năng, nó sẽ bảo vệ tới cùng. Hãn Thanh mỉm cười đình bộ đảo mắt nhìn quanh. Thấy mé tả có vũng nước lớn đọng trên nền hang liền bước đến uống và rửa ráy. Chàng lột bỏ manh áo cháy xám, nuốt một viên Tịnh Cốc Toàn Sinh Hoàn rồi nằm nghỉ.

Chàng không thể hành công vì sợ con vật kia tập kích bất ngờ. Hãn Thanh nhìn về phía khe sáng, giật mình nhận ra có những sợi dây leo buông thỏng xuống đến tận sàn hang. Như vậy đây chính là đường xuất nhập của Kim Mao Hồ Ly, và cũng là sinh lộ của chàng. Với Hàn Băng Kiếm, Hãn Thanh có thể khoét rộng miệng khe mà thoát ra ngoài Nhưng chàng không vội đi ngay, mà cố nán lại tìm cách bắt sống Kim Mao Hồ Ly để chữa bệnh cho Tiểu Thuần.

Chàng vẫn ngồi bên vũng nước không đến gần linh thú. Lát sau, Hãn Thanh mệt mỏi thiếp đi. Lúc chàng tỉnh giấc thì đã xế chiều, Kim Mao Hồ Ly đang nhai rau ráu một con rắn độc. Nó nhìn chàng nghi ngại, như sợ bị tranh mồi. Chờ nó ăn xong, Hãn Thanh rời xa vũng nước để Hồ Ly đến uống. Suốt ba ngày như vậy, linh thú không còn sợ chàng nữa. Dù chàng đang thức ngồi cạnh vũng nước nó vẫn thảnh nhiên bước đến.

Ngày thứ tư, thấy Hồ Ly ra ngoài trở về mà không đem theo con rắn nào.

Hãn Thanh biết nó đói bụng, liền ném ra một viên Tịnh Cốc Toàn Sinh Hoàn.

Con chồn vàng này ngửi thử, nghe được mùi thảo dược thơm tho cho nên ăn liền. Thạch Chỉ Sơn trước đây rất nhiều cây thuốc, do bị dân trong vùng thu hái nên chẳng còn bao nhiêu. Nay gặp toàn thuốc quí, Kim Mao Hồ Ly vô cùng thích thú, liếm mép ra vẻ thèm thuồng nhìn Hãn Thanh.

Chàng mỉm cười, đặt thêm một viên ngay trước mặt. Hồ Ly thận trọng bước đến ăn và để im cho Hãn Thanh vuốt ve bộ lông của mình. Nó duỗi chân ngáp dài và nằm ngay xuống gần chàng mà ngủ.

Kể từ hôm ấy, Linh thú luôn quấn quít với Hãn Thanh để được ăn linh đan. Ngược lại khi ra ngoài bắt được độc xà, nó tha về thả vào lòng chàng như muốn chia sẻ thức ăn. Hãn Thanh nướng lên và Kim Mao Hồ Ly cảm nhận được hương vị ngọt ngào của thịt chính. Khi biết chắc đã làm chủ được thần vật, chàng lôi nó xuống vũng nước kỳ cọ thật sạch lớp bụi vàng để lộ bộ lông trắng muốt, mịn như bông.

Đến ngày thứ chín, Hãn Thanh bám dây leo trèo lên. Dùng Hàn Băng Kiếm phá rộng lỗ thông sáng rồi thoát ra. Chỉ lát sau, Kim Mao Hồ Ly cũng xuất hiện. Chàng ôm nó trong lòng quan sát địa thế.

Nơi đây chính là sườn Tây của ngọn núi cực Bắc. Tuy dốc và hiểm trở nhưng không làm khó được Hãn Thanh. Chàng đi vòng ra hướng Đông trở lại thung lũng trước. May thay, chiếc liều vải của chàng và Tiểu Thuần ở giữa ba tảng đá cao, kín đáo nên vẫn còn nguyên vẹn.

Hãn Thanh mở bọc hành lý, mặc y phục vào rồi rời Thạch Chỉ Sơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+