Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 16 Lưỡng nữ tầm phu phu bất viễn Đào sinh vô lộ ác nhân vong 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chiều hôm ấy, thành Đăng Phong cực kỳ náo nhiệt. Tất cả những cao lâu phạn điếm dọc phố chính đều đầy nghẹt khách giang hồ, tiếng cười nói vang dậy cho đến tận nửa đêm.

Nhờ việc tiệc mừng bày ở nhiều địa điểm nên Nhân Diện Hầu không phải ngồi lâu một chỗ, chàng chỉ uống vài chung rồi cáo từ, mượn cớ đi sang nơi khác. Nhờ vậy mà Tử Khuê không say lắm, đầu canh hai đã về Đoàn gia trang. Du Vinh trong cương vị phó hội chủ, đã ở lại cùng mấy chục thuộc hạ để tiếp đãi quần hùng.

Đoàn gia trang rất rộng lớn, phòng ốc, tiểu viện nhiều như bát úp. Lý do là vì chủ cũ Đoàn đại phú muốn học đòi làm Mạnh Thường Quân, chứa cả ngàn thực khách trong nhà. Nhưng có lẽ người thời nay ăn nhiều uống đậm hơn cổ nhân, chỉ sau một năm, Đoàn lão đã kham không nổi, đuổi cổ tất cả. Cuối cùng, máu đỏ đen đã làm họ Đoàn sạt nghiệp, phải bán cả cơ ngơi đồ sộ này đi. 

Giờ đây Đoàn gia trang trở thành tài sản của Hầu phủ. Và dĩ nhiên, chủ nhân của nó phải được ở phòng tốt nhất.

Tử Khuê và bọn thủ hạ chiếm trọn một dãy nhà hướng bắc, trong quần thể Tứ hợp viên. Phe Quách gia trang thì ở dãy đông sương. Còn khách hàng là Giang Nam Nhất Kiếm Phó Thái Xung thì được bố trí ở dãy hướng tây. Bốn mươi cao thủ Bảo An Hội canh gác cẩn mật đã khiến lão tạm yên lòng.

Hộ tống chủ nhân về đến nơi, anh em họ Từ giao Tử Khuê cho Tống Tiểu Tinh hầu hạ rồi đi kiểm tra việc tuần phòng.

Đã quá quen thuộc nên Tử Khuê thản nhiên để Tiểu Tinh cởi y phục của mình. Lòng rất khoan khoái khi được trút bỏ chiếc mặt nạ chết giẫm, nó đã làm sống mũi chàng bị đau.

Khá mệt mỏi, Tử Khuê ngồi dựa thành bồn tắm, ngâm mình trong làn nước ấm thơm tho. Chàng nhắm mắt lại hồi tưởng quá khứ, để mặc Tiểu Tinh kỳ cọ, gội đầu cho mình.

Thích được người khác tắm giùm là một bản năng xuất phát từ khoảng thời gian thơ ấu, trong vòng tay mẹ chứ không phải là một thú vui xa xỉ. Tử Khuê cũng vậy, chàng cảm thấy rất thư thái dưới sự chăm sóc của Tiểu Tinh. Lúc còn ở Quách gia trang, Dịch Tái Vân luôn giành lấy việc tắm cho chồng, không để bọn nô tỳ làm. Phu thê nồng thắm nên thường đùa giỡn, rốt cuộc Tái Vân ướt sạch. Thân hình tuyệt mỹ của đông Nhạc Tiên Hồ và ánh mắt tình tứ đầy mê hoặc của nàng như mời gọi cuộc ái ân cháy bỏng. Tử Khuê thầm hổ thẹn vì hiểu rằng mình đã không công bằng khi yêu mến Tái Vân hơn cả Thiên Kim, Tống Thụy hoặc Thanh Chân.

Chàng nhớ nhung da diết, muốn chạy ngay đến dãy đông sương, quỳ lạy từ mẫu và ôm lấy thê thiếp. Nhưng lúc tối, Lục Mạo Chân nhân đã luôn theo sát chàng và dặn dò đủ điều. Ông bảo rằng vận số chàng đang rất hắc ám, nếu để lộ thân phận thực sẽ mang họa ngay. Ông khuyên chàng nên ẩn nhẫn đóng vai Ngân Diện Hầu, chờ tiêu diệt xong Long Vân Tú Sĩ Quảng Chiêu Phong. Họ Quảng còn lợi hại hơn Xoa Lạp cốc chủ bội phần và chính là ma vương xuất thế!

Tử Khuê vô cùng thất vọng xong chẳng dám cãi lời lão. Ân sư chàng, Vu Mộc Chân Nhân tuy lớn tuổi hơn song rất kính trọng Lạc Mạo, xem lão ta như bậc thần tiên nắm được thiên cơ

Càng khó gặp thì càng khao khát, vẻ thanh tân lồ lộ cùng mùi da tịt nồng nàn của Tái Vân và Thiên Kim như hiển hiện. Bất giác Tử Khuê động tình… Chợt nhớ ra sự có mặt của Tiểu Tinh, Tử Khuê giật mình mở mắt nhìn nàng với vẻ thẹn thùng.

Nhưng khổ thay, nhãn tuyến của Tử Khuê lại chạm phải đôi gò bồng đảo nẩy nở đang ẩn hiện dưới lớp lụa ướt. Chàng kinh hãi nhắm mắt lại ngay. Ả nữ sát thủ xinh đẹp kia bật cười khúc khích:

– Hà thủ ô tính ôn, bổ huyết, ích can, thận cường gân cốt và nó là dược vị không thể thiếu trong những toa tráng dương. Cho nên hà thủ ô còn có những cái tên rất gợi cảm như: Dạ giao đằng, Dạ hợp, Hợp hoan đằng. Nay Hầu gia thụ dụng cả nhánh “Thiên niên Hà thủ ô”, tất dục tính sẽ rất vượng. Nếu người không sớm lấy vợ sẽ hại cho nguyên khí và có nguy cơ bị tẩu hỏa nhập ma. 

Tử Khuê vừa xấu hổ, vừa ngạc nhiên, chẳng ngờ Tiểu Tinh lại giỏi y lý như vậy. Thời gian gần đây chàng đã rất khó khăn mới có thể tĩnh tâm vận khí hành công. Trừ những kẻ không hề biết mùi sắc dục, nam nhân nào đã kinh qua một lần giao phối đều bị dằn vặt bởi lạc thú tuyệt vời ấy. Do đó, người tu hành phải trai giới, kiêng ăn những thực phẩm ích dục.

Tử Khuê rầy rĩ tự nhủ:

– Số ta thực là đen đủi hết chỗ nói. Vợ đẹp gần trong gang tấc mà phải chịu cảnh “cám treo để heo nhịn đói”. Nếu cứ kéo dài tình trạng này thì có ngày kinh mạch rối loạn, khí huyết nghịch hành biến thành phế nhân chứ chẳng chơi.

Tắm gội xong, Tử Khuê trở về ngọa phòng, ngồi trên ghề đôn để Tiểu Tinh làm khô mái tóc. Nàng ân cần lau từng lọn tóc dài, mùi da thịt nồng nàn len lén tỏa vào mũi chàng.

Tiểu Tinh không có nhan sắc của một nữ nhân diễm tuyệt song ngũ quan thanh tú, sắc diện tươi tắn, lộ vẻ nhu mì, hiền dịu. Nhìn nàng cười, chẳng ai có thể ngờ đấy lại là một sát thủ lão luyện. Thân hình nàng không thanh mảnh như bọn Tái Vân mà đầy đặn, toát ra vẻ mạnh mẽ của một thôn nữ quen lao động vất vả. Nhưng chính vì thế mà nó tràn trề sức sống và đầy nữ tính.

Trước đây, Tiểu Tinh luôn mặc võ phục, nhưng khi theo hầu Tử Khuê, nàng đã mua vài bộ thường phục. Áo may sẵn thường khó vừa vặn và trong trường hợp nàng thì hơi chật, bó sát người Tiểu Tinh làm nổi bật những dường cong trên cơ thể.

Tử Khuê đang phải chịu tác dụng phụ của “Thiên niên Hà thủ ô” nên cũng khó giữ lòng khi kề cận một nữ nhân quyến rũ.

Chàng khổ sở, ngượng ngùng bảo Tiểu Tinh:

– Thôi đủ rồi! Tống cô nương hãy đi ngủ đi!

Tiểu Tinh dừng tay, nhìn thẳng vào mắt chàng, thản nhiên chậm rãi nói:

– Giao phối là việc “thiên kinh địa nghĩa”, sao Hầu gia lại phải cố kiềm chế để thọ hại. Nô tài đã sẵn sàng dâng hiến, xin Hầu gia chớ ngại ngùng.

Trong lúc Tử Khuê đang chóng váng ngỡ ngàng thì Tiểu Tinh thoăn thoắt thoát y, phơi bày trọn vẹn tấm thân vệ nữ. Lạ thay, tuy hành vi bạo dạn, phóng dật tựa kẻ quen lăn lóc tình trường, song hai chỏm nhũ phong Tiểu Tinh vẫn nâu hồng và nho nhỏ như hạt đậu, đầy vẻ băng thanh ngọc khiết.

Lửa dục bùng lên, Tử Khuê mê muội đưa tay vuốt ve đôi tuyết lê mơn mởn thanh tân ấy, rồi bồng Tiểu Tinh lên giường………………………

Cuộc mây mưa cực kỳ nồng nhiệt và đầy ắp hoan lạc. Dù cho sau hiệp một, lương tri Tử Khuê đã thức tỉnh, nhưng chàng không tài nào dứt ra nổi vì Tiểu Tinh thông thạo những thủ thuật gợi tình rất tinh vi, khéo léo. Nàng đã đem lại cho Tử Khuê nhiều khoái cảm hơn cả Tái Vân hoặc Thiên Kim. Tiểu tinh chẳng khác gì một kỹ nữ lão luyện, có bản lĩnh phòng the thượng thừa.

Đến gần cuối canh ba, hai người mới thôi mơ giấc mộng vu sơn, thanh thản thiếp đi. Giữa canh tư Tử Khuê chợt thức giấc, nhìn Tiểu Tinh mà hổ thẹn vô cùng. Chàng ngồi dậy và chợt phát hiện dấu vết tiết trinh trên tấm khăn trải giường, lòng rất ân hận và kinh ngạc.

Chàng rầu rĩ lay gọi Tiểu Tinh dậy. Nàng mở mắt mỉm cười tình tứ vì ngái ngủ, nói:

– Chẳng lẽ Hầu gia còn muốn đấu thêm vài hiệp nữa ư?

Tử Khuê nghiêm nghị lắc đầu và hỏi:

– Cô nương vẫn còn trong trắng, sao không nghĩ đến chuyện kết hôn mà lại để ta hủy hoại đời hoa như thế?

Tiểu Tinh cười buồn:

– Hầu gia chớ bận tâm! Nô tài chẳng hề hối tiếc mà hoan hỉ được dâng tặng cho bậc anh hùng. Chút tiết trinh kia có giữ lại cũng vô ích vì nô tài đã thề chẳng lấy chồng.

Tử Khuê nhận ra nét thê lương trên gương mặt nàng, cũng như giọng nói, liền dịu dàng hỏi:

– Phải chăng thân thế cô nương có điều uẩn khúc?

Tiểu Tinh tư lự gật đầu:

– Năm mười ba tuổi, nô tài đã bị kế mẫu bán vào lầu xanh. Mụ Qui nương, chủ nhân Phong Lưu kỹ viện thành Côn Minh đã bắt nô tài phải làm việc khổ nhọc và học những mánh khóe của nghề kỹ nữ. May thay, hai năm sau, kỹ viện ấy bị sụp đổ vì một trận động đất. Nô tài thoát chết, nhân lúc hỗn loạn mà trộm lấy ít vàng bạc trong phòng mụ Qui nương rồi trốn đi. Nô tài trôi giạt đến Tứ Xuyên và được một ẩn sĩ nhận làm đệ tử. Những cảnh dâm ô, tàn nhẫn trong kỹ viện đã khiến nô tài sợ hãi chuyện ái ân và không sao yêu một nam nhân nào được nữa…

Nàng dừng lời, gạt nước mắt, lườm chàng say đắm rồi nói tiếp:

– Ai ngờ, khi thấy Hầu gia khổ sở vì thiếu nữ nhân, thái độ chẳng khác gì một gã khờ, nô tài lại nảy ra ý trở thành đàn bà.

Và nàng vui vẻ bảo:

– Nô tài tuổi đã ba mươi, chẳng thể làm tỳ thiếp Hầu gia được, nhưng nô tài sẽ hầu hạ gối chăn cho đến khi Hầu gia cưới vợ. Sau đó, nô tài lấy chồng cũng chẳng muộn.

Tiểu Tinh bỗng che miệng cười khúc khích:

– Hầu gia đùng áy náy, cứ xem nô tài như một kỹ nữ, thế thôi

Thái độ thẳng thắn, thanh thản ấy đã khiến Tử Khuê bớt bứt rứt và thêm yêu mến Tiểu Tinh. Chàng phì cười, nói bỡn:

– Thôi được! Sau này ta sẽ dùng ngàn vàng chuộc nàng khỏi thanh lâu

Thời bấy giờ, việc một nam nhân vào kỹ viện giải khuêy trong lúc vợ nhà khó ở, mang thai nhữngtháng cuối hoặc sinh nở là việc thường tình. Xã hội cho phép và các bà vợ cũng chẳng ai thắc mắc. Quý hồ đức ông chồng đừng quá say mê, tốn tiền cả những lúc vợ mình khỏe mạnh và hơ hớ xuân tình, sẵn sàng phục vụ miễn phí.

Cho nên, câu nói đùa của Tiểu Tinh đã chính danh những hành động của Tử Khuê. Chàng nghe lương tâm nhẹ nhõm, không quá hổ thẹn với thê thiếp nữa. Và vì cũng thực sự đang có nhu cầu quân bình âm dương nên lại tìm đến với tấm thân ngọc ngà, nóng bỏng của Tiểu Tinh.

oOo

Theo kế hoạch đã định, mờ sáng ngày mười sáu tháng hai, Phó hội chủ Phi Đao Hội Du Vinh thống lĩnh gần hai trăm thủ hạ hộ tống khách hàng là Giang nam Nhất Kiếm Phó Thái Xung về Phúc Châu. Ngài Hội chủ đáng kính Ngân Diện Hầu Tiêu Mẫn Hiên cùng mười hai cận vệ sẽ tiếp tục cuộc hành trình ngao du thiên hạ.

Chính Du tổng quản đã đưa ra ý kiến ấy. Lão vô cùng vinh dự được cầm quân, thực hiện hợp đồng khai trương sanh ý, song cũng là diễu võ dương oai trước thiên hạ.

Du Vinh là một trong những người điều hành Hoạch Đầu Hội tất cơ trí phải tinh minh, không thể ngốc được. Nhưng giờ đây lão hân hoan dấn thân vào cuộc đời mới, chẳng thèm cân phân lợi hại, vì nếp sống mấy chục năm qua quá tẻ nhạt, u ám.

Cuộc nhân sinh là thế, bỗng một ngày nào đó, người ta đột nhiên thức ngộ rằng mình đã nhiều năm sống hồ đồ, vô vị. Có kẻ đã dũng khí và điều kiện để sống khác đi, song phần lớn ngậm ngùi tiếp tục kéo lê cuộc đời tiều tụy.

Đoàn quân của Du Vinh đi rồi, Tống Tiểu Tinh mới đánh thức Tử Khuê dậy, để cùng dùng điểm tâm với phe Hoàng Phong bang.

Ăn xong, chủ khách uống trà và trò chuyện. Tử Khuê cười thầm khi thấy Trác Thanh Chân khép ne khép nép, đúng điệu nàng dâu mới về nhà chồng. Có lẽ Tống Phụng đã giới thiệu những người thân của chàng với ả. Trong tiềm thức Thanh Chân chắc vẫn còn lưu lại lời dạy dỗ rằng phải sợ mẹ chồng như sợ cọp!

Bộ võ phục màu thanh tân trên người Thanh Chân, chắc là của Trịnh Thiên Kim vì hai nàng có vóc dáng tương tự.

Sau khi tắm gội sạch sẽ, dung nhan kiều diễm khả ái của nàng dường như đã làm mẫu thân chàng hài lòng. Và có lẽ Kỷ nương muốn xóa vết sẹo trên trán Thanh Chân, nên dán lên đấy một lá cao “Sinh cơ tục cốt”, bí phương của Cửu Hoa Thánh Y Cổ Sĩ Hoành.

Tử Khuê nhận ra Thanh Chân rất bối rối, hoang mang, không biết phải cư xử như thế nào. Nàng đã bắt chước rập khuôn Thiên Kim và Tái Vân. Họ gắp gì thì nàng cũng gắp đúng món ấy. Khổ thay, nhiều khi nữ Hầu tước vừa gắp xong thì đông Nhạc Tiên Hồ lạ thò đũa ra, khiến Thanh Chân phải nhét vội miếng trước vào miệng rồi làm theo Tái Vân. Kết quả là cô bé điên tội nghiệp ấy mắc nghẹn, mắt trợn trắng trông rất khổ sở. 

Tử Khuê bỗng thương nàng vô hạn, buột miệng khuyên:

– Chân muội cứ ăn uống tự nhiên, không phải bắt chước ai cả.

Âm sắc của giọng nói đã thay đổi song cách nói thì vẫn là của Tử Khuê, cho nên các nữ nhân thầm rúng động, liếc Ngân Diện Hầu với vẻ nghi hoặc. Thanh Chân thì ngẩn ngơ, ánh mắt xa xăm, lạc lõng, miệng lẩm bẩm:

Ngươi nói phải! Quách tướng công cũng thích cái bản tính hồn nhiên của ta. Song chàng lại không có ở đây nên ta sợ lắm.

Băng Tâm Ma Nữ Kỹ Thanh Lam bất nhẫn bảo nàng:

– Chân nhi! Con tuy điên loạn mà vẫn không quên Tử Khuê, vẫn biết mình là dâu nhà họ Quách, khiến lòng ta vô cùng cảm động. Lão thân là người mặt lạnh lòng nóng, con chớ nên sợ hãi!

Thiên Kim và Tái Vân cũng nói vàn lời an ủi Thanh Chân. Cô gái đáng thương ấy như trút được gánh nặng ngàn cân trong lòng, nhoẻn miệng cười tươi:

Té ra mẫu thân và hai đại thư đây đều hiền lành, tốt bụng. Thế mà đêm qua, Nguyệt lão cứ dặn đi dặn lại hài nhi rằng phải hết sức khép mình nhũn nhặn trước ba vị cho đến lúc Quách tướng công trở về.

Cả bàn đều kinh ngạc và hân hoan vì đều biết Lỗ Phán Quan từng giả làm Nguyệt lão để xe duyên cho Thanh Chân và Tử Khuê..

Kỹ Thanh Lam vội hỏi:

– Chân nhi! Thế Nguyệt lão có nói Tử Khuê hiện ở đâu không?

Thanh Chân gật đầu khiến mọi người mừng khôn xiết:

– Bẩm có! Nguyệt lão bảo rằng Khuê ca đang ở trong địa phận tỉnh Hà nam, chúng ta cứ đi tìm sẽ thấy.

Hà nam là một tỉnh lớn của Trung Hoa, diện tích bằng cả một nước nhỏ, nên tìm người ở đây thì chẳng khác gì mò kim đáy biển. Nhưng ở nhà chờ đợi, ngóng trông là cả một cực hình mà rhê thiếp Tử Khuê đã phải chịu đựng quá lâu rồi. Nay biết chàng còn sống và đang còn ở đâu đó, Thiên Kim và Tái Vân quyết định rong ruổi tầm phu.

Quách phu nhân cười buồn, bào hai nàng dâu:

– Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Hai con cứ việc lên đường, kiếm cho được gã nghịch tử ấy. Ta phải quay lại Hứa Xương báo tin mừng cho lão gia.

Rồi bà quay sang âu yếm nói với Tống Thụy và Thanh Chân:

– Còn hai ngươi thì theo lão thân về Quách gia trang để dưỡng thương

Thanh Chân ngoe nguẩy lắc đầu:

– Hài nhi cũng đi tìm tướng công!

Quách phu nhân quắc mắt, nghiêm giọng:

– Lão thân không thể để con dâu nhà họ Quách đi lang thang làm trò cười cho thiên hạ được.

Lúc giận, sắc diện của Băng Tâm Ma Nữ cực kỳ lạnh lẽo, oai nghiêm khến ả họ Trác sợ đến nhũn cả người, líu ríu vâng dạ. Xem ra nàng ta cũng không điên lắm vì còn biết ngán mẹ chồng.

Thiết Đảm Hồng Nhan chua chát nghĩ thầm:

– Ta chẳng phải dâu con nhà họ Quách thì đến đấy làm gì!

Nhưng nàng chưa kịp thoái thác thì Kỹ nương đã mỉm cười hòa ái:

– Thụy Nhi! Lão gia vẫn luôn nhắc đến con

Câu nói đấy đầy ẩn ý và nhiều hứa hẹn làm cho Tống Thụy sung sướng đến đỏ mặt.

Lại thêm Dịch Tái Vân buông lời bỡn cợt:

– Nay bọn ta vắng mặt, Thụy muội hãy tập tành làm nàng dâu, để sau này xuất giá không đến nỗi bỡ ngỡ.

Thiết Đảm Hồng Nhan choáng váng bởi hạnh phúc bất ngờ, tự hỏi rằng:

– Phải chăng mọi người đã chấp nhận nàng làm vợ Tử Khuê? Tuy không dám chắc nhưng dòng lệ hân hoan vẫn tuôn dài trên gương mặt xanh xao vì mất máu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+