Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 16 Lưỡng nữ tầm phu phu bất viễn Đào sinh vô lộ ác nhân vong 4 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lại đến lượt thư phòng trong hoa viên phía đông đại khách sảnh bị vây chặt.

Lần này, bọn Tử Khuê ẩn mình nơi những bụi hoa xuân mà chờ đợi chứ không tiến vào. Xảo Nhiệm Khách Khưu Trọng Nhiệm có đeo kiếm và đang ngồi cạnh Lư trang chủ, nên họ không dám vọng động.

Giờ đây, mọi người đã có thể khẳng định Lư Công Đán là Xảo Diện Khách giả. Lão ta gian xảo cơ cảnh tuyệt luân, chẳng thể xem thường được.

Lát sau, cuộc trà đàm đã xong, Lư trang chủ tiễn khách rời thư phòng. Có lẽ Xảo Diện Khách nhớ đến lời hứa mang thêm rượu cho lão áo đen dưới mật thất, hối hả rảo bước đi trước bốn vị khách kia.

Tử Khuê chỉ chờ có thế, lắc cổ tay trái phóng “Thất hưu đao”. Mũi đao lao vút cắm phập vào phía sau đùi tả đối phương ngập đến tận chuôi.

Khưu Trọng Nhiệm đau đớn rú lên và rút kiếm phòng thân. Khi thấy Lư Công Đán trong vòng vây, lão hiểu rằng đã bại lộ. Nhưng lão càng kinh ngạc hơn bởi câu quát của đứa cháu hờ:

– Khưu lão quỷ! Đêm nay, bổn thiếu gia sẽ phân thây lão thành trăm mảnh.

Lưu trang chủ và các chưởng môn nhân đã ra đến. Cảnh Thuần kinh hãi hỏi:

– Đán nhi! Vì sao ngươi lại xúc phạm nhị thúc?

Công Đán nghẹn ngào, nghiến răng đáp:

– Bẩm phụ thân, lão khốn kiếp ấy là Xảo Diện Khách Khưu Trọng Nhiệm. Lão đã sát hại nhị biểu thúc rồi thế thân. Hài nhi đã cứu được Tiên muội ngay trong mật thất dưới nền nhà nhị thúc.

Nghe xôn xao, bọn gia đinh và mấy trăm hào khách đã kéo đến xem, đèn đuốc sáng rực trời

Tuy lâm vào tuyệt lộ mà Xảo Diện Khách vẫn không bấn loạn, énn đau gằn giọng:

Lão phu muốn biết ai là kẻ đã khám phá ra chân tướng việc này? Khưu mỗ thật lòng khâm phục và xin được diện kiến.

Lư Công Đán vọt miệng đáp ngay:

– Vị cao nhân ấy chính là Ngân Diện Hầu. Lão đã yên lòng bó tay chịu trói hay chưa?

Xảo Diện Khách trợn mắt nhìn gã tiểu tử mang mặt nạ bạc và mỉm cười ghê rợn:

– Không ngờ Khưu mỗ lại bị một gã oắt con lột mặt nạ. Nhưng lão phu chưa chắc đã chết, còn ngươi thì đừng mong toàn mạng về đến Trịnh Châu.

Nghe xong câu hăm dọa vu vơ ấy, Dịch Quan San biến sắc mặt, hiểu rằng đối phương còn có trợ thủ. Gã lập tức quát khẽ vào tai Ngân Diện Hầu đang đứng bên cạnh:

– Xuất phi đao!

Tử Khuê và Quan San rất thân thiết, gần như đến mức tâm ý tương thông. Vả lại, chàng tín nhiệm gã tuyệt đối nên tuân lệnh ngay, chẳng chút chần chừ, suy nghĩ đúng sai.

Nhờ vậy mà mũi “Thất hưu đao” bay ra đúng vào lúc một luồng khói trắng mù mịt bao phủ thân hình Khưu Trọng Nhiệm. Mũi đao đâm thủng yết hầu, trước khi Xảo Diện Khách kịp tung ra trái yêm cầu thứ hai.

Đồng đảng của Trọng Nhiệm trà trộn trong đám hào khách, không biết kẻ cần được giải cứu đã táng mạng, xông vào phá vây. Té ra chúng đông đến hơn trăm chứ không hề ít ỏi, và trong số ấy có vài cao thủ cực kỳ lợi hại

Những người thực tâm đến trợ giúp Lư gia trang ngơ ngác, chẳng hiểu phải hành động thế nào? Lúc này mới thấy được tài trí của Vô Tướng Quỷ Hồ. Một mặt gã điều động bọn kiếm thủ người Thổ, mặt khác quát vang:

– Những ai không phải là đồng đảng của kẻ địch thì hãy lùi xa, lập phòng tuyến vòng ngoài.

Quần hào gồm cả mấy phái bạch đạo phấn khởi làm theo lời Quan San. Việc này khiến cho phe địch rơi vào cảnh lưỡng đầu thọ địch.

Nhưng dường như vai trò của Xảo Diện Khách rất quan trọng, nên bọn nội ứng chẳng thèm phá vây mà cứ ra sức đánh thốc vào, cố đến được chỗ của họ Khưu.

Kiếm pháp của chúng rất lợi hại, kiếm ảnh hiện lên những hình tam giác, đặc trưng của võ học Thốc Sơn. Nhưng phép đánh kiếm của bọn người Thổ cũng vô cùng linh diệu đã chặn đứng được kẻ thù.

Tất nhiên sẽ có nhiều người kinh ngạc khi thấy gia đinh Quách gia tranh thi triển sở học lừng danh của Xoa Lạp Cốc. Song bây giờ không phải là lúc để thắc mắc.

Vân Thiên Tử, Trúc Lâm Tử, Trương Thiên Sư và Đại Nghiêm thiền sư cũng tham gia, song chủ yếu là bảo vệ trang chủ Lư Cảnh Thuần.

Trong cuộc loạn chiến, những mũi phi đao của bọn Thần Phong kiếm thủ đã phát huy được hết uy lực. Chúng âm thầm bay ra cắm vào cơ thể những kẻ đang bận rộn đối phó với đám dũng sĩ người Thổ. Chỉ trong khoảnh khắc, bọn thủ hạ núi Thốc Sơn đã thương vong ba mươi mấy mạng 

Lúc này, tuy kẻ địch đã biết Xảo Diện Khách bị giết, song không hiểu sao chúng cứ hùng hục tấn công, dường như muốn cướp cho được thi hài Khưu Trọng Nhiệm vậy.

Dịch Quan San sinh nghi, bỏ trận địa, quay lại lục soát xác chết họ Khưu. Đôi bàn tay điêu luyện của gã đã không tìm thấy gì ngoài một viên ngọc đen tuyền, lớn cỡ hạt nhãn, treo trên cổ nạn nhân.

Vô Tướng Quỷ Hồ đoán rằng đây là vật liên thành mà phe địch đang muốn đoạt lại, liền bứt đứct dây tơ, nhét viên ngọc vào thắt lưng. Gã hành động nhanh như chớp nên chẳng sợ ai thấy cả.

Cuộc chiến chỉ bớt khốc liệt khi nhân số của bọn Thốc Sơn chỉ còn gần một nửa, biết thế đã cùng, thủ lĩnh phe địch ra lệnh rút quân. Chúng vừa đánh vừa lui dần về phía cổng lớn của Lư gia trang.

Phòng tuyến bên ngoài dù có mặt của Võ Đang kiếm Khách Mộ Duy Lộ và Thiếu Lâm Thần Côn Lã Hoa Dương, cũng không đứng vững nổi trước đường gươm như vũ bão của hai lão già to béo. Hai người ấy vào Lư gia trang với danh hiệu Vân nam song hiệp. Đúng là đất Đại Lý có một cặp cao thủ như thế, song dẫu cho mặt mũi không giống chút nào thì cũng không sao, bởi chính Xảo Diện Khách trong vai Lư Công Đán đã tiếp đón họ.

Có lẽ là đồ giả vì hai lão già này đang thi triển kiếm pháp của Long Vân Tú Sĩ Quách Chiêu Phong. Chắc họ đã luyện vài chục năm, đạt đến trình độ thượng thừa nên những kiếm ảnh hình tam giác đã biến mất, chỉ còn lại những sợi tơ nho nhỏ.

Lư gia trang ở ngay trong thành, nên những âm thanh sát phạt của cuộc ác chiến đã làm náo động bách tính cùng quan quân. Nhưng toán binh sĩ đồn trú ở cửa đông thì quá ít ỏi để có thể ngăn chặn bọn kiếm thủ thiện chiến của Long Vân Bảo, núi Thốc Sơn.

Cuối cùng thì có hơn ba chục gã lợi hại nhất thoát ra được. Dịch Quan San kiểm tra thi thể phe địch, cố tìm một gã thương binh mà tra hỏi. Nhưng tất cả đều ngủm củ tỏi, kẻ bị giết, người nuốt độc dược tự sát.

Thấy Vô Tướng Quỷ Hồ và Lư Công Đán thất vọng vì không tìm ra lai lịch đối phương, Tử Khuê liền an ủi họ:

– Chẳng cần phải tìm hiểu cho mất công. Xảo Diện Khách và đám đồng đảng đều là người của Long Vân Bảo, núi Thốc Sơn, phủ Tín Dương. Thủ lĩnh của họ là Long Vân Tú Sĩ Quảng Chiêu Phong, Ma Vương tái thế mà Lạc Mạo Chân Nhân đã nói đến.

Toàn trường kinh ngạc nhìn Ngân Diện Hầu với ánh mắt khâm phục. Mẫn Hiên tuổi còn trẻ măng, mới xuất đạo mà bản lĩnh và cơ trí đều xuất chúng.

Bang chủ Cái bang Thất Bổng Cái Thạch Kính Tường không nén nổi lòng, buông lời tán dương và dọ hỏi:

– Hảo thiếu niên! Lão cái ta xin cúi đầu bài phục. Nhưng làm sao Hầu gia lại biết nhiều bí mật của võ lâm đến thế nhỉ?

Tử Khuê gượng cười, đáp qua loa:

– Tại hạ nào có giỏi giang gì, chẳng qua là luôn gặp may đấy thôi

Chàng nói xong, thì tự thức ngộ đúng như vậy. Từ lúc hóa thân làm Tiêu Mẫn Hiên, chàng không còn xui xẻo như trước đây nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+