Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 27 Linh quan độ tiếu chi ngộ hiểm Tam tương quán lực cầm bạn tặc 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ùm! Ùm!… Nước sông nhẹ nhàng đập vào bờ đê.

Sóng nước lăn tăn, trăng mỏng như tơ liễu.

Trên bến đò Linh Quan, bảy tám chiếc thuyền màu đen nằm sát bên nhau không ngừng nhấp nhô do bị nước sông đưa đẩy.

Có một chiếc thuyền chẳng biết chở người chết nào mà trên cột buồm có treo một chiếc khăn tang màu trắng. Dưới khăn tang có treo một cái đèn bão, ánh đèn lúc có lúc không, nhấp nhô theo từng trận ba đào, trông giống như một ngọn đèn ma giữa không gian mờ mịt. Trên đầu thuyền có một người đang ngồi xếp bằng. Trên tấm ván ở phía đầu thuyền, có một ly rượu đặt chỏng đầu xuống, phía trên có hai chiếc đũa gác chéo nhau, bầu rượu đặt đối diện với đầu đũa. Trên khoang thuyền có năm, sáu hán tử mạnh khỏe nằm ép sát xuống, trong tay bọn họ cầm sẵn cương đao, hai mắt nhìn chằm chằm về bến đò. Những chiếc thuyền gần đó cũng có binh sĩ mai phục, bọn chúng đều là những tên mạnh khỏe do Bảo Khởi Báo tuyển chọn. Bọn chúng cải trang thành cướp biển, theo La Hán Trùng ẩn núp tại đây đã nhiều ngày.

Hôm nay La Hán Trùng truyền lời đến: tối nay Tam Tương võ quán Tiếu Chi sẽ đến, ai bắt sống được Tiếu Chi, đoạt lấy chiếc hộp trên mình cô, thưởng cho năm trăm lượng bạc. Tục ngữ có câu “Có tiền mua tiên cũng được.” Vào lúc này, bọn binh sĩ đều hăm he muốn thử xem sao.

Người ngồi tại đầu thuyền đương nhiên là La Hán Trùng, hắn phát hiện nơi bến đò có bóng người lúc ẩn lúc hiện, bèn gõ nhẹ lên ván ba tiếng. Bọn binh sĩ nghe xong liền lấy khăn che mặt lại.

Tiếu Chi quả nhiên đã đến.

La Hán Trùng nghĩ Bảo Khởi Báo đã tính toán chuẩn xác. Hắn nghe được tin tối nay nữ nhi của Tiếu Trường Đình là Tiếu Chi sau canh ba sẽ mang chiếc hộp lên thuyền thương thảo, bảo hắn chuẩn bị thật kỹ, bắt được cô sẽ chắc chắn lấy được chiếc hộp. Hiện tại chưa tới canh ba, vị cô nương này quả thật đến rồi. Lần này hắn nhất định lấy được chiếc hộp một cách bí mật, không để lộ chân tướng. Nếu quả như trong hộp chính là châu báu của Khánh thân vương, đương nhiên không thể đụng đến, mà phải mang đến cho vương gia và đổ mọi tội lỗi lên đầu cho Bảo Khởi Báo. Còn nếu đúng như những hoài nghi của Bảo Khởi Báo, Tam Tương võ quán Tiếu Trường Đình là vây cánh của bọn trường mao , thì trong hộp chính là tình báo về quân sự của bọn tặc đảng tóc dài, La Hán Trùng gã sẽ tóm được đầu công, sau này trừ được bọn phản tặc, triều đình luận công ban thưởng, chức quan của hắn sẽ suông sẻ, đầu sẽ gắn hoa linh .

Chỉ trong khoảnh khắc, chỉ thấy bóng đen nọ từ bờ sông nhảy vọt lên cao vài trượng, nghe “bùm” một tiếng, đã hạ người xuống thuyền, chiếc thuyền chỉ hơi lúc lắc một chút. Tiếng động nhỏ như vậy, nếu như La Hán Trùng không ngồi tại đầu thuyền thì khó mà phát giác. Hắn thầm kêu lên:

“Khinh công giỏi thiệt!”

Mặt của La Hán Trùng được che kín nên Tiếu Chi không thấy được, chắp tay về La Hán Trùng nói:

“Tại hạ là nữ nhi của Tam Tương võ quán Tiếu Trường Đình, phụng lệnh phụ thân đến đây thương thảo việc giao hàng.”

La Hán Trùng ung dung đứng dậy, phất tay áo, mắt lướt qua khắp người Tiếu Chi, bấy giờ mới chắp tay nói:

“Tại hạ họ La, tên Trùng, phụng mệnh chủ công đến đây nhận hàng. Chỉ bởi vì trên Tương Xuân lâu xảy ra chuyện bất ngờ nên thương thảo không thành, theo ước định với Tiếu quán chủ, tại hạ đã ngồi chờ trên thuyền này mấy ngày rồi.”

‘Thật phiền La tráng sĩ quá!” Tiếu Chi từ từ móc chiếc hộp từ trong ngực ra: “Thỉnh La tráng sĩ kiểm tra hàng.”

La Hán Trùng không kiềm nỗi vui mừng, chìa tay đón lấy, chẳng ngờ Tiếu Chi đột nhiên rút lại, cười hỏi:

“Xin hỏi tráng sĩ, chủ nhân của món hàng này là ai?”

La Hán Trùng không lấy được hàng thì vừa tức vừa giận, cô bé này vậy mà giảo hoạt thiệt! Nhưng mà La Hán Trùng tính cách gian xảo. Hơn nữa những năm gần đây, hắn thường giao thiệp với bọn lục lâm hảo hán trên chốn giang hồ nên càng gian giảo hơn. Hắn chẳng động thanh sắc đáp lời:

“Chủ hàng? Tiếu quán chủ không có nói cho cô biết à?”

Tiếu Chi đang định hồi đáp, đột nhiên nghe thấy trên khoang thuyền có tiếng đao kiếm chạm nhau, cô cảnh giác nắm lấy chuôi kiếm, chuẩn bị ứng phó bất ngờ. Nói thì chậm nhưng việc xảy ra lại nhanh, La Hán Trùng nhảy vọt người lên, năm ngón tay phải xòe ra, ra chiêu “Hùng kê trác túc” chụp lấy chiếc hộp, tả thủ ra chiêu “Thôi sơn điền hải” đánh thẳng vào ngực Tiếu Chi.

“A!” Tiếu Chi buông tay xuống, đẩy chiếc hộp sang một bên, từ trên đầu thuyền bay xéo lên, nhưng đến giữa không trung thì thân hình cô chợt biến đổi, lộn người thay đổi lực đạo, đồng thời rút kiếm ra, hàn quang vụt sáng, Bích Tiêu Kiếm múa nửa vòng, thừa thế đâm vào cổ tay La Hán Trùng. La Hán Trùng khen hay, lánh người tránh khỏi thế kiếm. Tiếu Chi chân vừa chạm đất, mười tên che mặt từ các thuyền sớm đã nhảy qua, bao chặt lấy cô. Đối mặt với mười tên hung thần ác sát che mặt này, Tiếu Chi vô cùng cẩn trọng, người thủ trung bình tấn, đưa kiếm hoành ngang trước ngực, nhãn quang nhanh chóng quét qua tứ phía. Cô suy nghĩ nên xuất thủ từ phương hướng nào để tìm ra lổ hổng. Nhưng đối thủ mạnh như lang sói, tuy bọn chúng võ nghệ không cao cường cho lắm nhưng thân thể đều cường tráng, không có ai yếu cả, vì vậy thối lui nhịp nhàng, phối hợp chặt chẽ, thật khó đối phó…

La Hán Trùng đoạt được chiếc hộp vào tay thì vô cùng cao hứng. Chiếc hộp thần bí này cuối cùng là có chứa “hàng” gì, hắn vội vàng xé giấy niêm phong ra để nhìn vào chiếc hộp. Năm ngón tay hắn giữ chặt lấy bìa hộp rồi vận lực, “bụp” một tiếng, chiếp hộp được mở ra, trong bóng tối hắn cố trợn trừng hai mắt lên để nhìn, bất giác hắn ngây người ra: nguyên lai trong chiếc hộp rỗng tuếch, nào có quái gì đâu!Chắc chắn là con nha đầu này giở trò!

Đã từng trãi qua nhiều sóng to gió lớn thì sao có thể để lật thuyền ngay trên dòng sông nhỏ này được. La Hán Trùng nghiến răng giận dữ, gân xanh trên cổ nổi cả lên, vết thương trên khuôn mặt giống như một con độc xà nhỏ đang nhúc nhích. Hắn rút Truy Hồn Độc Kim Châm từ bên hông ra, nhãn quang nhìn về bến đò nơi mà bọn binh sĩ đang đánh nhau kịch liệt với Tiếu Chi. Vào lúc này, Tiếu Chi như đang bị con rắn quấn chặt, bị bọn binh sĩ che mặt bức bách đến bên cạnh bậc thang lên xuống nơi bến đò. Phía sau bậc thang là vách núi thẳng đứng, hai bên trái và phải đều là dốc, Tiếu Chi khó có thể thi triển khinh công để vọt lên dốc đó vì khi người vọt lên dốc thì chẳng có gì yểm trợ thì tất sẽ bị ám khí hoặc cung đả thương. Nhìn thấy Tiếu Chi giống như cá nằm trong chậu, sắp sửa bị bắt, không cần La Hán Trùng phải đích thân ra tay. Hắn ra lệnh cho bọn binh sĩ phải bắt sống Tiếu Chi, không được làm thương hại đến tính mạng của cô. Đợi bọn chúng mang cô lên khoang thuyền, hắn muốn thưởng thức tư vị của cô nương vừa xinh đẹp vừa chua ngoa này… nghĩ đến đây, trên mặt La Hán Trùng hiện lên nụ cười dâm ô. Lúc này bọn binh sĩ đã kéo khăn che mặt xuống, ba mặt vây lấy Tiếu Chi, ép cô lùi dần, nhả ra toàn những lời tục tĩu dâm ô.

Tiếu Chi tuy ở vào tình thế gian nan nhưng bọn binh sĩ được lệnh không đả thương cô, chỉ cần chiếm được địa thế, tìm lấy cơ hội sơ hở thì vẫn còn có khả năng đào thoát khỏi ma chưởng của họ La kia. Cô thấy bọn binh sĩ đến gần, vội nhảy lên bậc thang, trên cao nhìn xuống, Bích Tiêu Kiếm trong tay hết đâm bên tả rồi hữu, bạch quang bay lượn, kiếm phong vù vù. Đồng thời, hai chân tại bậc thang hết đá, dậm, ngoặc, rồi quét… như hai con rồng quấn lấy cột, vô cùng mạnh mẽ, bọn binh sĩ không tài nào đến gần được. Cô cảm giác bậc thang dưới chân hơi nhúc nhích, rõ ràng là chưa kết chặt với đất trên bờ. Thế là cô đột nhiên nhảy ngược về sau, dựa vào vách đá, hữu cước vận khởi mười hai thành công lực, cố sức đạp xuống bậc thang, bậc thang liền bị lật lại, ầm ầm lăn xuống. Bọn binh sĩ lo tấn công chính diện, chẳng đề phòng Tiếu Chi ra chiêu này, trốn chẳng kịp, có vài tên bị đá lăn đè lên, tay chân bị chặt đứt.

“Ây da!”

“Mẹ ơi!” Tiếng gào thét rên la tứ phía.

Trận thế của bọn binh sĩ lập tức đại loạn. Tiếu Chi lợi dụng cơ hội, sử chiêu “Hạn địa bạt thông”, vận khởi khinh công thượng thừa, vọt lên dốc đá.

La Hán Trùng thấy Tiếu Chi thoát khỏi vòng vây bèn phóng lên dốc đá, định quăng võng bắt lại. Trước tình thế cấp bách, hắn bèn vung tay lên, một đạo kim quang từ tay bay ra “vù, vù, vù” thẳng về bối huyệt của Tiếu Chi. Tiếu Chi vừa mới lên tới dốc đá, chân còn chưa đứng vững thì đã nghe tiếng ám khí từ sau bắn tới, bất giác hoảng sợ. Biết rõ khó bề tránh né, cô vội nghiêng người qua một bên, Bích Tiêu Kiếm ra chiêu “Tô tần bối kiếm” chặn về phía sau.

“Keng! Keng!” Hai mũi ám khí bay trúng vào thân kiếm. Nhưng mà cùng lúc đó cô cảm thấy vai trái đau dữ dội. Cô thầm kêu “Không ổn!” Ám khí đâm trúng vào da thịt vẫn chưa thấy đau nhưng cảm thấy vô cùng ngứa ngáy, ắt hẳn là vật cực độc.

Tiếu Chi hơi chậm lại, bọn binh sĩ ào ào vọt lên dốc đá, lại vây chặt lấy cô. Lúc này, La Hán Trùng chen lên phía trước, chiêu “Độc xà đáng đạo” với thế kiếm chặn ngang lối thoát của Tiếu Chi. Hắn nhìn Tiếu Chi cười lạnh:

“Tiếu cô nương, cô đã trúng Truy Hồn Đoạt Mệnh Châm của ta, muốn sống hãy ngoan ngoãn giao chiếc hộp thật ra đây!”

Truy Hồn Đoạt Mệnh Châm? Tiếu Chi đầu như phát nổ, mắt như thấy sao. Phụ thân bị trúng độc châm là do La Hán Trùng bắn ra, cô nghiến răng nghiến lợi hỏi:

“Ngươi là La Hán Trùng? Phụ thân của ta bị ngươi…”

La Hán Trùng kéo khăn che mặt xuống, vỗ tay cười nói:

“Ha ha… không sai, ta chính là thị vệ của Thái Hòa điện La Hán Trùng. Tiếu Trường Đình ban đêm ló đầu ra khỏi thành, không nghe khuyên nhủ nên bị kim châm của ta bắn chết. Cô nương là người thông minh, sẽ không giống Tiếu Trường Đình không thức thời vụ đó chứ? Ngươi theo bổn đại nhân lên thuyền, ta sẽ “trị thương” cho…”

Bọn binh sĩ nghe vậy cười thật lớn: “Ha ha ha! Đại nhân! Sau khi người ‘trị thương’ rồi thì giao lại cho tôi ‘trị’ một tí nghe!”

Tiếu Chi phải chịu đựng ô nhục như vậy, toàn thân run cả lên, phun nước miếng vào mặt La Hán Trùng: “Phì! Cẩu tặc tử!”

La Hán Trùng chẳng thèm né tránh, để cho nước miếng bắn vào vết thương trên mặt. Hắn sờ vào chỗ đó, xong rồi đưa lên mũi ngửi, cười mỉm nói:

“Thơm quá! Thơm quá!”

Bọn binh sĩ lại có thêm một trận cười nghiêng ngã.

Tiếu Chi lúc này đây chẳng còn thèm đếm xỉa đến việc sống chết nữa, cô chỉ hận là không thể đâm một kiếm xuyên qua người tên dâm tặc này. Cô đột nhiên vọt về phía trước một bước, sử chiêu “Độc xà xuất động” với tất cả sức lực còn lại đâm vào yết hầu của La Hán Trùng. Nhưng do vai cô đã trúng độc châm, nay dùng lực quá độ nên cảm thấy xây xẩm mặt mày, người không trụ vững, lảo đảo té ngã. La Hán Trùng cười lạnh, phất tay một cái.

“Keng!” Bích Tiêu Kiếm rớt khỏi tay của Tiếu Chi.

“Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, đừng trách La mỗ ta không khách khí. nếu không giao chiếc hộp ra, ta sẽ sờ khắp mình mẩy ngươi cho mọi người cùng thưởng thức!” Nói xong, đôi mắt dâm tặc của hắn chăm chăm nhìn vào bộ ngực của cô, đưa tay về “Nhũ phong huyệt” của cô.

Tiếu Chi muốn lách người tránh né, tiếc rằng độc tính của kim châm bộc phát, toàn thân vô lực, động đậy một chút cũng không xong.

Cô nhắm mắt lại, kêu lên tuyệt vọng.

Một đạo hàn quang mang theo tiếng xé gió lăng không bay tới.

“Hưởng Kim Tiêu!” La Hán Trùng vội vàng thu hồi tay lại, vai trầm xuống, dùng “Ô quy súc đầu” tránh kim tiêu. Nào hay ở phía sau lưng có một luồng bạch quang do kiếm tạo ra xẹt tới. La Hán Trùng không kịp chống đỡ, phải dùng “Lại lư đả cổn” lăn mình ra xa.

Nguyên người mới đến chính là Phương Cảnh Thu. Gã lớn tiếng chửi:

“Cẩu tặc tử, dám làm hại sư muội ta à!”

Kiếm trong tay như giao long xuất thủy đâm về phía La Hán Trùng. Lúc này bọn binh sĩ chỉ nhớ đến phần thưởng năm trăm lượng, chẳng quản gì đến sống chết của La đại nhân, vội vàng chạy đến bên người Tiếu Chi để lấy chiếc hộp mà nhận thưởng. Trong lúc nguy cấp, lại có một đạo nhân ảnh từ trên vách đá nhảy xuống, hoành kiếm bảo vệ Tiếu Chi, kêu lên:

“Sư muội đừng sợ! Sư ca đến cứu muội đây!”

Tiếu Chi cố gắng mở mắt ra:

“Chánh Khanh, là huynh à? Muội…” Nói chưa xong, đầu đã ngã vào ngực của Tống Chánh Khanh, chẳng còn biết gì nữa cả.

Nguyên lai Phương Cảnh Thu phóng tiêu cảnh báo cho Tiếu Chi biết có Thanh binh mai phục ở bến đò Linh Quan, bảo cô mang đến Đấu Lạp Các. Tiếu Chi hoài nghi Phương Cảnh Thu giả trá, lại thêm chẳng tin tưởng Tống Chánh Khanh cho nên một mình đến bến đò Linh Quan xem thực hư như thế nào, quả nhiên đã trúng phải mai phục.

Tống Chánh Khanh đẩy lùi bọn binh sĩ, sờ vào hông của Tiếu Chi thì chẳng thấy chiếc hộp đâu, hắn bèn cõng lấy cô, quay sang nói với Phương Cảnh Thu: “Sư muội đã trúng phải độc châm, tính mệnh ngàn cân treo sợi tóc, ta cứu muội ấy trước, ngươi đoạn hậu theo sau!”

Phương Cảnh Thu chẳng hồi đáp, gã một mặt ngăn thế công như điên cuồng của La Hán Trùng và bọn binh sĩ, một mặt quan sát hướng đi của Tống Chánh Khanh.

Gã đến Đấu Lạp Các nhưng chẳng thấy Tiếu Chi đâu, đoán chừng là cô không tin mình nên vội vàng đến bến đò Linh Quan để thương thảo việc giao hàng. Khi gã vừa đến thì gặp ngay lúc Tiếu Chi đang trong tình huống nguy cấp nên vội vàng phóng Hưởng Kim Tiêu để cứu lấy sư muội, chẳng ngờ Tống Chánh Khanh từ đâu lại xuất hiện, mang Tiếu Chi chạy đi. Gã nhận định Tiếu Chi vẫn chưa nhìn rõ âm mưu của Tống Chánh Khanh, một khi chiếc hộp rơi vào tay Tống Chánh Khanh, gã làm sao ăn nói với sư phụ? Làm sao có thể giao hàng cho chủ nhân của nó? Quyết không để Tống Chánh Khanh chạy mất! Phương Cảnh Thu nghĩ đến đó, khí lực lập tức gia tăng, kiếm trong tay ra chiêu “Cuồng phong tảo lạc diệp”. Nghe tiếng keng kẻng vang lên, cương đao của hai tên binh sĩ bị đánh bay đi, La Hán Trùng bị đẩy lùi hai bước. Gã thừa thế quát lên: “Tránh ta thì sống, cản ta thì chết, xem tiêu đây!” Kim tiêu phát ra vù vù liên tục, nó là loại ám khí cực độc thì thử hỏi có ai mà không sợ? La Hán Trùng vội vàng lăn người xuống đất. Hai tên binh sĩ định né tránh nhưng không kịp, tiêu trúng ngay yết hầu, lập tức hồn du địa phủ. Phương Cảnh Thu lần theo dấu vết, truy đuổi Tống Chánh Khanh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+