Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 27 Linh quan độ tiếu chi ngộ hiểm Tam tương quán lực cầm bạn tặc 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tống Chánh Khanh mang Tiếu Chi sau lưng, chạy như bay, lòng vô cùng đắc ý, Phương Cảnh Thu đã bị La Hán Trùng cầm chân, quả bất địch chúng, nhất thời khó lòng mà thoát thân, nói không chừng còn táng mạng trong tay La Hán Trùng là đằng khác. Lần này cứu được sư muội, nhất định sẽ làm cho cô tín nhiệm, đợi cô ấy tỉnh lại rồi sẽ hỏi xem chiếc hộp giờ ở đâu… sau đó nên… Hắn càng nghĩ càng đắc ý, đột nhiên nghe mấy tiếng vèo vào vang lên, Hưởng Kim Tiêu từ sau lưng lăng không bay tới. Hắn tuy biết mình mang Tiếu Chi ở sau lưng, Phương Cảnh Thu tất sẽ không dám bắn, nhưng vẫn khiến cho hắn vô cùng hoảng sợ. Hắn quay đầu nhìn lại, Phương Cảnh Thu cầm kiếm rượt theo, phía sau lưng Phương Cảnh Thu là ánh đuốc chập chờn, bọn quan binh cũng đang vội vàng theo gót. Tống Chánh Khanh mắt đảo liên tục, lớn giọng nói:

“Phương Cảnh Thu, bọn quan binh đang theo sát lưng ngươi, ngươi mau đoạn hậu, phải mau cứu sư muội mới được!”

Phương Cảnh Thu đương nhiên chẳng thèm để ý, tiếp tục rượt theo. Tống Chánh Khanh trên lưng mang người, nên chạy chẳng nhanh bằng Phương Cảnh Thu, chỉ trong chốc lát thôi là gã đã có thể bắt kịp.

“Sư huynh, đại địch trước mắt, ta và ngươi nên đẩy lùi quan binh trước.”

Phương Cảnh Thu lạnh lùng hỏi:

“Những kẻ truy đuổi sau lưng ta đều che kín mặt mày, ăn mặc theo kiểu thổ phỉ, sao ngươi biết đó là quan binh?”

“Ta…” Tống Chánh Khanh nhất thời cứng họng, nhưng gã nhanh chóng khỏa lấp: “Nếu không phải quan binh thì ai dám cản đường chúng ta ngay bến đò. Ngươi xem, phía trước lại có bọn binh sĩ trên biển cản đường nữa kìa…”

Phương Cảnh Thu nhìn về phía xa, quả nhiên là một nhóm người tay cầm đuốc, chiên trống đập um xùm, lớn tiếng hô:

“Bắt trộm đi!” Trước sau đều thọ địch, ngoại trừ liều mạng một phen thì chẳng còn kế sách nào khác nên trường kiếm trong tay gã đã sẳn sàng, chuẩn bị liều thân tác chiến.

Lúc này, một chiếc tiểu thuyền đột nhiên từ trong bóng tối xuất hiện trên mặt sông. Đứng tại đầu thuyền là một ngư ông, tay cầm một cây chổi dài, đang từ từ cập bờ. Người vừa đến nói với sang Phương Cảnh Thu:

“Mau lên thuyền!”

“Phương bá bá!” Người vừa đến chính là Phương Chiêu Khiết, Phương Cảnh Thu hết sực ngạc nhiên và mừng rỡ. Lúc này Tống Chánh Khanh đanh định quay người chuồn đi, Phương Cảnh Thu nhảy vọt đến bên cạnh hắn, mũi kiếm kề sát lưng, quát:

“Lên thuyền!”

Tống Chánh Khanh không biết làm sao đành phải chụp lấy cây chổi của Phương Chiêu Khiết.

Phương Chiêu Khiết sau khi chia tay với Tiếu Trường Đình, trở về Tứ Xuyên, phát động tổ chức Thiên Địa Hội kháng Thanh, phối hợp chặt chẽ với Thái Bình quân. Lần này đến Tam Tương liên lạc, phụng mệnh tiếp ứng Tiếu Chi trên sông, chỉ thấy cây chổi điểm một cái, tiểu thuyền đã ra đến giữa sông…

“Tặc tử lên thuyền trốn rồi!”

“Giết hết bọn chúng!”

“Phóng tiễn! Mau phóng tiễn!”

Trên bờ sông, tiếng đồng la, tiếng gào thét chửi bới cùng tiếng cung hòa thành một khối. Những ngọn đuốc thông trên tay bọn binh sĩ chiếu rõ khuôn mặt xanh lè của La Hán Trùng. Hắn nghiến răng nghiến lợi, hai mắt tóe lửa, chẳng biết làm sao chỉ đành nhìn bóng chiếc thuyền từ từ xa khuất.

Nhờ Phương Chiêu Khiết tiếp ứng mà Tiếu Chi và Phương Cảnh Thu thoát khỏi tay của bọn quan binh.

° ° °

“Sư muội, sư muội! Muội tỉnh, tỉnh…”

Tiếu Chi vô cùng mệt mỏi, như tỉnh mà không phải tỉnh. Bờ vai cô đau nhói, trong mình vô cùng khó chịu. Nghe loáng thoáng có người gọi mình, thanh âm như từ một nơi nào xa thẳm… Tiếp đó cô lại cảm thấy có người ra sức lay vai cô. Cuối cùng Tiếu Chi cũng mở mắt. Cô thấy một đôi mắt chứa đầy lo âu. Chiếc thuyền để tang ở bến đò Linh Quan, bọn người bịt mặt mai phục, ánh mắt dâm tà của La Hán Trùng, ác chiến trên dốc núi, bản thân không may trúng phải độc châm, Tống Chánh Khanh lăng không bay tới… những sự việc đó lần lượt hiện ra trong đầu cô. Cô nhìn vào đôi mắt đó đầy cảm kích, nhẹ nhàng nói:

“Sư ca, là huynh cứu muội?”

“Đúng vậy!” Tống Chánh Khanh đến sát bên tai Tiếu Chi, khẽ giọng nói:

“Muội trúng độc châm, là ta cứu muội đó. Sư muội, chiếc hộp ở đâu? Ngàn vạn lần không thể để nó rơi vào tay ác tặc. Muội hiện thọ thương, để sư ca hoàn thành di mệnh của sư phụ cho! Nói cho huynh biết chiếc hộp hiện giờ ở đâu?”

“Chiếc hộp ở… ở…” Tiếu Chi cảm thấy choáng váng, chỉ mới được một nửa. Lúc này, Phương Cảnh Thu vén màn bước vào, hỏi:

“Ngươi đang làm gì đó?”

“Không… không làm gì cả, nhìn không được à?” Tống Chánh Khanh lúng ta lúng túng lùi qua một bên.

Sau khi bị Phương Cảnh Thu ép lên thuyền, bảo kiếm, đồ đạc của hắn đều bị tịch thu.

Phương Chiêu Khiết thấy Tiếu Chi hôn mê bất tỉnh nên vội vàng lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc màu đen nhét vào miệng cô. Đây là viên thuốc của Thiếu Lâm phương trượng đưa cho Phương Chiêu Khiết có khả năng cứu mạng, giải được bách độc. Nhưng Truy Hồn Đoạt Mệnh Châm là một loại ám khí cực độc nên sợ viên thuốc này không thể giải được hết chất độc, dưới tình thế cấp bách, Phương Cảnh Thu đành phải áp dụng phương pháp cực kỳ nguy hiểm, dùng miệng để hút hết những máu độc nơi vết thương của Tiếu Chi ra. Gã cúi xuống bờ vai của Tiếu Chi, hút lấy từng chút, phun ra nước miếng xanh lè. Sắc mặt Tiếu Chi từ từ hồng hào trở lại, nhưng Phương Cảnh Thu thì đầu óc quay cuồng, cảm thấy buồn nôn, mặt sưng phù lên.

Tiếu Chi mở mắt, lờ mờ thấy cái gì đó giống như đầu quái vật, chẳng biết từ đâu đến? A, thì ra là khuôn mặt của Phương Cảnh Thu, làm sao lại sưng phù đến như vậy? Hồi nãy cô lờ mờ cảm thấy có người cúi xuống vai mình hút máu, thì ra là Phương Cảnh Thu mạo hiểm hút lấy chất độc. Cô nhớ lại mình chẳng tin lời của Phương Cảnh Thu, đuồi hắn ra khỏi võ quán, đến nỗi trúng mai phục tại bến đò Linh Quan mà bị thụ thương. Xem ra Phương Cảnh Thu là người tốt. Còn Tống Chánh Khanh thì sao? Hắn cũng xuất hiện lúc ta nguy cấp rồi cứu ta. Xem ra hai vị sư huynh này cãi vả nhau đều bắt đầu từ đố kị. Hiện tại ta bị trọng thương, có hoàn thành di mệnh của phụ thân hay không là trông cậy vào bọn họ. Sau khi tỉnh dậy, Tiếu Chi lại lo lắng cho những ngày sắp đến. Cô cố sức đứng dậy, nói với giọng ngắt quãng:

“Các huynh… không nên cãi nhau… đều là người một nhà. Nghe đây, chiếc hộp muội giấu tại… Tam Tương võ quán.”

“Sư muội!” Phương Cảnh Thu vội vàng ngăn cô lại: “Đừng nói nữa! Muội vẫn còn chưa khỏe!”

“Không, muội nhất định nói cho các huynh… chiếc hộp ngàn vạn lần cũng không thể để rơi vào tay tặc tử, bọn huynh mau đến lấy… nó nằm dưới viên gạch ngay tấm thảm ở linh đường của võ quán đó…”

Tiếu Chi lời còn chưa dứt, Tống Chánh Khanh đã dùng “Ngọc miêu tham huyệt” nhảy lên khoang thuyền, vỗ một chưởng vào lưng Phương Chiêu Khiết vốn đang ngồi ở đầu thuyền, nhún người vọt lên bờ. Phương Cảnh Thu vừa mới chạy ra, thấy Phương Chiêu Khiết gục xuống mạn thuyền, miệng trào máu tươi, bèn vội vàng đỡ ông dậy. Phương Chiêu Khiết nghiêm nghị nói: “Đừng lo cho ta! Mau truy đuổi tên tặc tử, không để cho hắn chạy thoát!”

“Phương bá bá, nhờ người đưa sư muội đến Đẩu Lạp Các giùm” Phương Cảnh Thu nghiến răng, chân đạp xuống, tiểu thuyền đột nhiên chao đảo, gã bắn người về phía bờ sông.

° ° °

Vào lúc này, ánh sáng ban mai mờ nhạt, sươn mù lượn lờ. Sương mù tựa khói bay lơ lửng, bao phủ khắp cả phố lớn ngõ nhỏ ở Trường Sa thành. Do quan binh cấm đi lại ban đêm nên hiện tại trên đường chẳng có lấy một bóng người, Trường Sa thành chìm đắm trong tĩnh mịch. Phương Cảnh Thu vội vội vàng vàng đi trong sương mù. Phía trước chẳng thấy tung tích của Tống Chánh Khanh đâu cả nên muôn phần lo lắng. Hiện tại, gã khẳng định sư phụ liều mạng để bảo vệ chiếc hộp không phải là do Song Long dạ minh châu, mà rất có khả năng đó là cơ mật của Thiên Địa Hội, vì để mê hoặc mọi người nên cố ý làm như vậy. Gã tuy chẳng biết trong hộp đựng tin tình báo quan trọng nhưng thấy Thái Bình quân xem trọng như vậy, đặc biệt phái người đến tiếp ứng, nhất định là vật vô cùng quan trọng. Chiếc hộp ngàn vạn lần không được để lọt vào tay của Tống Chánh Khanh, sự thật tên này chính là gian tế của tên Bảo Khởi Báo. Việc giao hàng ở Quan Đế miếu, thương thảo ở Tương Xuân lâu đều do hắn tiết lộ tin tức, đến nỗi sư phụ trúng phải độc châm, ôm hận nơi cửu tuyền. Tại bến đò Linh Quan, hắn thông đồng với La Hán Trùng tạo ra cái bẫy, dục cầm tiếu Chi để bức lấy chiếc hộp. Hiện hắn đã biết nơi giấu chiếc hộp, phải vội vã giành trước hắn mới được. Nếu mà để cho hắn lấy rồi chạy đi, hoạt động của Thái Bình quân sẽ thất bại, người già người trẻ ở Tam Tương sẽ phải chịu sự đàn áp. Phương Cảnh Thu càng nghĩ càng lo lắng, chạy nhanh như sao xẹt về hướng Tam Tương võ quán.

Đến võ quán thấy đại môn đóng chặt, Phương Cảnh Thu leo qua tường rồi đi vào linh đường. gã sử chiêu “Yến tử lược thuỷ” nhẹ nhàng nhảy lên bậc thềm, áp sát vào vách, nhìn trộm qua khe cửa, thấy Tống Chánh Khanh đang quay lưng về đường môn, khom lưng di chuyển cục gạch dưới thảm sang một bên.

Lại thấy nơi lưng của hắn có gì đó nhô lên, chiếc hộp đã rơi vào tay hắn.

“Bình!” Phương Cảnh Thu đạp cửa xông vào, kiếm thủ sẵn trong tay. Gã chẳng thèm nói nhiều, ra chiêu “Ngạ hổ phác dương” đánh về Tống Chánh Khanh để đoạt lấy chiếc hộp. Đột nhiên nghe “rầm” một tiếng, một cái lưới chụp xuống, toàn thân Phương Cảnh Thu bị trói chặt, bảo kiếm rơi xuống đất. Phương Cảnh Thu cả kinh thất sắc, định vùng vẫy thì tấm lưới đột ngột được kéo lên, trói chặt Phương Cảnh Thu giữa không trung.

Tống Chánh Khanh lấy chân đạp cơ quan của tấm lưới, xoay người cười khoái trá:

“Phương Cảnh Thu, Ngươi đâu ngờ đến chiếc lưới này phải không? Ta vốn biết ngươi sẽ đuổi theo nên đã giăng lưới sẵn chờ ngươi từ lâu rồi.”

Phương Cảnh Thu thầm trách mình sao quá nôn nóng vì chiếc hộp, đến nỗi phải trúng ám toán của tặc nhân, hối hận thì đã muộn. Gã lớn tiếng la: “Người đâu!”

“Ha ha ha! Đừng phí sức vô ích. Những tên tráng đinh trung thành của bọn ngươi sớm đã bỏ trốn, còn lại đều là người của ta. Bọn họ canh tại hậu viện, nếu không có lệnh của ta thì bọn họ chẳng ra mặt đâu.”

Phương Cảnh Thu chửi:

“Phản tặc vô sĩ!”

Tống Chánh Khanh quay quay chiếc hộp trong tay, đắc ý nói:

“Chửi đi! Chửi nữa đi! Hôm nay ngươi đã chết trước mắt, ta nói thật cho ngươi hay cũng chẳng sao. Bức họa mà sư phụ giấu tại hậu các lâu là do ta lấy, sau khi đến Trường Sa phủ thì sư phụ chẳng tín nhiệm ta nữa, nhưng Bảo đề đốc lại phong cho ta là “Du Kích”, ta sớm đã trở thành thủ hạ của Bảo đề đốc đại nhân. Bảo đại nhân hoài nghi Tiếu Trường Đình và ngươi là thành viên của Thiên Địa Hội nên bảo ta điều tra nghe ngóng, tìm bằng cứ thật xác thực. Hiện tại hộp đã nằm trong tay ta, ta sẽ mở ra để xem coi trong đó có chứa cái quái gì. Nếu như đây đúng là tin tình báo của bọn tóc dài, ta sẽ mang cả nó và ngươi cho Bảo đại nhân để thỉnh công lĩnh thưởng, còn nếu như đó là hàng của Khánh thân vương thì ta sẽ đưa ngươi về Tây Thiên để giao hàng cho vương gia. Sau đó đợi khi sư muội trở về, chẳng biết rõ ất giáp như thế nào, ta sẽ nói ngươi bị bọn quan binh giết chết. Quán chủ Tam Tương võ quán chắc chắn sẽ thuộc về ta. Ha ha ha…” Tống Chánh Khanh cười nghiêng cười ngửa, hắn đặt chiếc hộp vào tay, vận khởi công lực định mở hộp ra.

“Vèo!” Một đạo kim quang từ cửa sổ bắn tới, Tống Chánh Khanh cảm thấy phía sau có tiếng gió, vừa mới né tránh thì “Khúc trì huyệt” nơi tay trái đã bị trúng ám khí, tay đau buốt dữ dội, chiếc hộp rơi xuống đất. Hắn vội vàng dùng tay chụp lại thì một đạo nhân ảnh từ ngoài cửa sổ phóng xuống. Người còn chưa chạm đất thì đã dùng hai ngón tay điểm vào “Đại chuy huyệt” nơi gáy của Tống Chánh Khanh thật mạnh. Tống Chánh Khanh la lên một tiếng, ngả ngửa ra đất ngay lập tức. “Đại chuy huyệt” sau gáy là nơi giao nhau của ba đốc mạch: mình, chân và tay. Người đến xuất hiện thật đột ngột, vận hết toàn thân công lực điểm vào huyệt của Tống Chánh Khanh thì làm sao hắn không té ngã cho được?

Phương Cảnh Thu thấy người vừa đến là Thiếu đà chủ Thiên Địa Hội Chu Thiên Minh thì bất giác cả mừng:

“Chu đại ca!”

Chu Thiên Minh nhặt lấy chiếc hộp lên, sau đó dùng mũi chân hất bảo kiếm của Phương Cảnh Thu lên, tả thủ vung lên, dây trói lập tức bị chặt đứt, lưới bị xé tan nát. Phương Cảnh Thu nhảy người ra khỏi lưới, quay sang Chu Thiên Minh, chắp tay nói: “Thật vô cùng xấu hổ! Nếu đại ca không tương cứu kịp thì mạng của đệ coi như đã xong!”

Chu Thiên Minh nói:

“Ta tại Đấu Lạp Các đợi hoài không thấy đệ quay trở lại, nghĩ chắc đã có chuyện rồi nên bèn vội vàng chạy đến võ quán, chẳng ngờ đệ trúng ám toán của bọn tặc tử.”

Phương Cảnh Thu liếc mắt nhìn Tống Chánh Khanh đang nằm co rút trên mặt đất, nhớ tới sư phụ bị thảm tử, sư muội trúng độc châm, bản thân suýt chút bị độc thủ, tất cả đều do tên tặc tử này gây ra. Trong cơn giận dữ, gã giơ bảo kiếm lên, Chu Thiên Minh vội vàng ngăn lại: “Chậm đã! Tên tặc tử này chắc biết rõ nội tình của Bảo Khởi Báo, lưu hắn lại rồi giao cho Thiên binh thẩm vấn cặn kẽ!”

Phương Cảnh Thu tìm lấy một cái bao bố, mở thắt lưng của Tống Chánh Khanh ra rồi trói hắn thật chặt bỏ vào bao bố, chừa lấy một lỗ trên bao bố cho hắn thở. Hai người khiêng bao ra ngoài.

Lúc này từ hậu viện truyền lại tiếng bước chân của bọn tráng đinh. Phương Cảnh Thu khẽ nói với Chu Thiên Minh:

“Đừng làm kinh động bọn họ.” Chu Thiên Minh nhún người vọt qua tường. Phương Cảnh Thu vận khởi công lực, đưa chiếc bao bố nặng có hơn trăm cân qua đầu tường, Chu Thiên Minh nhẹ nhàng tiếp lấy. Lúc này đây, trời đã dần dần sáng, hai người khiêng chiếc bao đi dọc theo những con đường, hướng Đẩu Lạp Các mà bước.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+