Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 39 40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thời Tiêu thực chất không hiểu con người Diệp Trì cho lắm, nếu như muốn chơi, sao còn phải kết hôn? Kết hôn rồi thì thôi, tại sao còn bắt cô phải sinh con? Đừng nói anh ta yêu cô, Thời Tiêu cảm thấy, nếu như một người đàn ông yêu một người phụ nữ thật lòng, anh ta tuyệt đối không thân mật với người phụ nữ khác như vậy.

 

Nếu như tình yêu của Diệp Trì là như thế, vậy thì nó thật chẳng đáng một xu.

Nhưng trong lòng Thời Tiêu hiểu rõ, lần này mình không thể lỗ mãng, phải lên kế hoạch từng chút một, đấu với Diệp Trì không chỉ cần có dũng khí mà còn phải có trí tuệ. Qua chuyện lần trước, Thời Tiêu đã thông minh ra rồi.

Chương 39

Diệp Trì sốt ruột ngửa cổ tu cạn cả cốc nước to, với tay ấn phím điện thoại bảo thư ký mang một cốc khác vào.

Lúc Tả Hồng bước vào, nhìn thấy bộ dạng này của Diệp Trì, anh không khỏi phì cười: “Sao, không được thỏa mãn nên giờ ra nông nỗi này hả? Giống hệt như một con trâu đực đến kì phát dục ấy…”

Thư ký bê một c nước lạnh và một cốc cà phê vào.

Tả Hồng nhấp một ngụm cà phê, liếc nhìn Diệp Trì, châm chọc nói: “Tôi thấy cậu đúng là tự chuốc khổ vào thân, mấy ngày trước, cô nàng ở hội quán đó chẳng phải rất vừa ý cậu hay sao? Thuần khiết lại gợi cảm, lại còn là gái trinh, tôi thấy hơn vợ cậu nhiều…”

Diệp Trì trừng mắt, nghiêm nghị cảnh cáo: “Tả Hồng, cậu mà còn ăn nói lung tung nữa là tôi trở mặt thật đấy. Vợ tôi sao có thể mang ra so s

ánh với cô ta chứ!”

– Thôi được rồi, được rồi, chúng ta không so sánh, không so sánh là được chứ gì? Vợ cậu là vàng ngọc, thịt vàng da ngọc, dát vàng dát bạc, đã qua ba tháng rồi, thế nào? Vẫn không được động vào à? Phụ nữ từ lúc mang thai đến lúc sinh con cần hơn một năm, tôi không tin cậu chịu được làm hòa thượng hơn một năm. Thực ra đàn ông ấy mà, vui chơi qua đường nhiều rồi, cho dù vợ cậu có biết thì đã làm sao? Lần trước hai người cũng ầm ĩ lên đấy thôi, chẳng phải đâu vẫn vào đấy hay sao? Tôi thấy với tính cách của vợ cậu, cô ấy chuyện gì chẳng thích làm căng với cậu. Cậu cứ nhu nhược thế không được, cậu phải cứng rắn lên, xong chuyện rồi thì dỗ dành. Đàn bà mà, ai chẳng thế!”

Diệp Trì bật cười: “Thế cậu đã kiếm chác được gì từ Quyên Tử chưa? Tôi không tin là cậu làm được đâu!”

Tả Hồng thừ người: “Cô ta là yêu nghiệt, vô tâm vô tính, không phải là đàn bà, chẳng bằng một góc vợ cậu! Thôi bỏ đi, không nhắc đến cô ta nữa. Tôi đến là để nói với cậu một tiếng, tối nay Đại Lưu đến, tôi đã đặt chỗ ở hội quán nước nóng để chào mừng cậu ta rồi!”

– Đại Lưu? Chẳng phải cậu ta đang ở Nhị Bào hay sao? Sao lại đến chỗ chúng ta thế?

Tả Hồng cười: “Cậu ta được ra rồi, lần này được chuyển đến quân khu của chúng ta, là phó chủ nhiệm bộ chính trị, mặc dù cũng là dựa vào vai vế của ông già, nhưng đúng là cũng có chút bản lĩnh. Cái thằng vô dụng bị mấy anh em mình bắt nạt ngày nào, rời khỏi chúng ta một cái là rùng mình biến thành rồng ngay được!”

Tả Hồng đứng dậy, nhìn Diệp Trì, không nhịn được lại nói: “Diệp Trì, cậu hầu hạ vợ như hầu hạ ông bà cố tổ mà không thấy mất mặt à?”

– Cút đi! Ti thích thế, liên quan quái gì đến cậu!

Nói ra dạo này cuộc sống của Diệp Trì chẳng hiểu ra làm sao, cứ thấy trong lòng nôn nao, không phải là anh mê tín, chỉ cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra. Đối với anh mà nói, những chuyện anh để tâm nhất, khó lường nhất cho đến thời điểm hiện tại đều là chuyện của vợ anh. Nói trắng ra là cô đang nghĩ cái gì anh càng ngày càng không hiểu rõ. Ba tháng đầu mang bầu, không được, chúng ta cố nhịn. Ba tháng sau, anh lén hỏi chú Phan, rõ ràng chú Phan nói không thành vấn đề, nhưng anh năn nỉ “đòi yêu” mà cô vẫn cứ một mực từ chối. Vợ anh cứ nói khó chịu, mệt mỏi.

Nhìn cái mặt tội nghiệp đó, Diệp Trì mặc dù vô cùng khao khát nhưng cũng phải nguội ngay. Đây là vợ anh, người vất vả mang thai đứa con của anh, bởi vì chút nhu cầu sinh lý không được thỏa mãn mà nổi cáu thì thật chẳng ra làm sao cả.

Nhưng dần dà anh phát hiện ra chuyện gì đó bất ổn. “Đòi yêu” vợ anh khó chịu, thế thì hôn để giải tỏa cũng được chứ hả? Nào ngờ ngay cả hôn cô cũng không thích. Hôn vào chỗ khác còn được, cứ hôn vào môi là cô thấy buồn nôn, nhạy cảm hơn hẳn những chỗ khác.

Diệp Trì bứt rứt toàn thân mà không được giải tỏa, lúc nào cũng cố nhịn. Nhưng vợ anh cứ nhất khoát không cho anh động vào.

Giờ thì hay rồi, mấy hôm nữa là anh phải ra nước ngoài công tác, đi liền cả nửa tháng trời. Vốn định mang cả vợ đi cùng, nhưng Diệp tướng quân không biết nghe ai thông báo, gọi ngay điện thoại đến bảo anh nên đi một mình, nói rằng vợ anh vác cái bụng bầu lên máy bay e không an toàn.

Bây giờ chỉ có đứa bé trong bụng vợ anh là quý báu, anh chẳng còn chỗ đứng nữa rồi. Hơn nữa chú Phan còn lén nói với Diệp tướng quân, bảo rằng đứa bé trong bụng Thời Tiêu chắc tám, chín phần là “thằng cu” khiến cho nhà họ Diệp vui mừng khôn xiết. Vì vậy mà Thời Tiêu bây giờ trở thành “bà cô tổ” trong nhà họ Diệp, còn anh chẳng là cái thá gì.

Nghĩ đến những chuyện này mà Diệp Trì lại thấy chán nản. Biết sớm như vậy có khi tối đó anh nên “hoàn tục”, ít nhất cũng hạ bớt “hỏa” rồi tính tiếp.

Đừng nói cô ả hôm ấy xinh đẹp, quan trọng hơn là ở cô ta có chút bóng dáng của vợ anh. Lúc ấy suýt chút nữa thì anh đã làm thật, nhưng đến phút chót, “ngọn lửa” bốc lên đầu Diệp Trì, ánh mắt trong v của vợ anh thoáng hiện lên trong đầu, chẳng hiểu ma sai quỷ khiến thế nào mà khoảnh khắc ấy, anh thấy xụi lơ… “thằng nhỏ” bị bứt rứt lâu ngày của anh cũng mất hứng ngay tức khắc.

“Giữ mình”, Diệp Trì không ngờ có ngày mình phải làm điều đó, thật là nực cười! Bọn Tả Hồng vì chuyện này mà không ít lần cười nhạo anh. Điều nực cười nhất đó là, mặc dù vậy, trong lòng anh vẫn áy này mất mấy ngày liền, có tật giật mình, mấy ngày liền anh chẳng dám nhìn thẳng vào mắt vợ, chỉ bị sợ vợ phát hiện ra manh mối gì.

Kể từ đó về sau, không biết có phải do Diệp Trì bị ảo giác không mà cứ thấy vợ anh có vẻ là lạ, nhưng rốt cuộc là lạ ở đâu anh cũng không biết rõ.

Hết giờ làm, Diệp Trì đi siêu thị. Gần đây vợ anh thích ăn canh cá diếc, mỗi lần ăn hết cả bát to. Xách túi cá diếc vào cửa, nhìn thấy Thời Tiêu đang ngồi trên thảm, online. Diệp Trì vào bếp trước, tìm một cái chậu to thả cá vào nuôi, ăn lúc nào thì mổ lúc ấy, như thế cá sẽ tươi ngon hơn.

Anh rửa sạch tay rồi đến gần vòng tay ôm Thời Tiêu lên ghế ngồi, hôn lên trán cô, trách: “Chú Phan đã dặn phải hạn chế tối đa tiếp xúc với máy tính mà, có bức xạ đấy. Anh mua cá diếc rồi, lát nữa sẽ nấu canh cho em ăn, ăn với mì nhé!”

Thời Tiêu vùng ra khỏi vòng tay anh, ngồi trên ghế sô pha gật đầu. Diệp Trì biết vợ mình lại làm mình làm mẩy với mình nhưng cũng chẳng để tâm, vì chú Phan nói phụ nữ mang bầu thường tâm trạng bất ổn, vui buồn thất thường, nói thẳng ra chẳng khác gì một bệnh nhân tâm thần, chúng ta phải dỗ dành, không được so đo.

Diệp Trì đứng dậy cởi áo khoác ngoài, một tay tháo cà vạt, một tay chìa ra trước mặt Thời Tiêu. Thời Tiêu nhanh nhẹn cởi cúc áo, xắn tay áo lên cho Diệp Trì. Làm xong, Diệp Trì lại bế cô vào ngồi trên ghế trong phòng bếp, còn mình thì thắt tạp dề, mở tủ lạnh, lấy hai quả cam ra trước, vắt lấy nói rồi đặt xuống trước mặt Thời Tiêu, xoa xoa đầu cô: “Xong ngay đây, em ngoan nhé! Uống nước cam trước đi, bổ sung vitamin C!”

Thời Tiêu có vẻ thất thần nhìn người đàn ông đang bận rộn ở trước mặt, động tác rất thành thạo và tao nhã, có thể coi là rất đẹp mắt! Thời Tiêu có thể nhìn rõ những đường nét trên mặt anh. Đôi mắt Diệp Trì rất dài, phần xương ở chỗ lông mày hơi cao, khiến cho đôi mắt trở nên sâu thẳm, sống mũi thẳng và cao, đôi môi mỏng. Nhìn kĩ thấy ở khóe mắt có những nếp nhăn mờ mờ chẳng hề gây cảm giác chướng mắt, ngược lại còn khiến cho anh trở nên chững chạc và điềm đạm.

Một người đàn ông giỏi giang thế này: gia cảnh, khả năng, tướng mạo, thậm chí ngay cả Hứa Minh Chương cũng khó mà bì kịp. Một người đàn ông như vậy có hấp dẫn với phụ nữ cũng là điều đương nhiên.

Thời Tiêu phát hiện tự nhiên trong lòng bỗng cảm thấy chua xót. Hơn nữa chỉ cần người đàn ông này muốn, chỉ cần mình giả bộ hồ đồ, có thể cũng miễn cưỡng được gọi là hạnh phúc. Chỉ có điều Thời Tiêu chẳng bao giờ cần thứ hạnh phúc mỹ mãn ấy. Nếu như không có đứa bé thì thôi, có đứa bé rồi, cô phải nghĩ, Diệp Trì như thế này liệu có đủ tư cách làm cha?

Phong Cẩm Phong mặc dù không có ý tốt nhưng có một điểm, Thời Tiêu cảm thấy cô ta nói đúng, cô không thuộc vào thế giới của họ, cô chỉ là một dân thường, cho dù là Hứa Minh Chương hay Diệp Trì, đều không chung đường với cô.

Trong lúc hầm canh, Diệp Trì liếc cô vợ nhỏ đang thất thần của mình. Dưới ánh đèn, đôi mắt thâm trầm, cắn chặt ống hút, mắt ngẩn ngơ nhìn anh. Vẻ tiều tụy mấy hôm trước đã biến mất, cô trông đã đẫy đà hơn hẳn, khuôn mặt có vẻ tròn trịa hơn, tóc buộc cao đuôi ngựa, để lộ cái cổ dài và trắng ngần.

Cô mặc một chiếc áo phông rộng màu đỏ, cổ hơi rộng, để lộ đôi bờ vai thon nhỏ cùng sợi dây áo lót hoa màu đen nổi bật, vô cùng bắt mắt.

Diệp Trì đột nhiên thấy nóng trong người, không thể kiềm chế được dục vọng trào dâng. Anh đưa tay ra ôm lấy khuôn mặt cô, tham lam miết chặt môi trên môi cô, chẳng để cho cô có cơ hội từ chối, anh đã tách được miệng cô ra, đầu lưỡi đi thẳng vào bên trong, vào cổ họng…

Cái lưỡi linh hoạt giống như một “dũng sĩ” thám hiểm vào vùng đất bí ẩn, sục sạo khắp nơi, khuấy động mọi cảm xúc, khó mà chối từ. Nụ hôn này có mùi cam nhè nhẹ, ướt át và nóng bỏng. Diệp Trì khe khẽ rên lên, không kiềm chế được mình chìm đắm vào cảm xúc…

– Ọe…

Thời Tiêu đẩy anh ra, bịt miệng nôn khan. Nhớ lại những bức ảnh đó, anh cũng hôn người phụ nữ ấy như vậy là Thời Tiêu lại không khỏi b

Không hiểu là vì tâm lý hay sinh lý, nói chung là hiện giờ chỉ cần Diệp Trì động vào là cô cảm thấy buồn nôn. Cho dù có muốn cô cũng không thể chế ngự được cảm giác buồn nôn này.

Lúc cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Diệp Trì đang nhìn mình, đôi môi mỏng mím chặt, sắc mặt u ám, dường như đang nổi cáu, nhưng dường như cũng đang kiềm chế.

Đúng lúc Thời Tiêu tưởng rằng anh chuẩn bị nổi đóa thì Diệp Trì quay người đi, gắp cá trong nồi ra, bỏ mì vào, cho dưa chuột vào rồi múc ra, đặt trước mặt Thời Tiêu, đưa cho cô thìa và đũa: “Nhân lúc còn nóng thì ăn đi, trước khi đi ngủ nhớ uống sữa. Hôm nay có một chiến hữu của anh đến, chắc là anh sẽ về muộn, em không cần đợi anh đâu!”

Diệp Trì tháo tạp dề ra, tay cầm cái áo vét vắt ở trên ghế sô pha, lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài, đến chỗ tủ giày mới nói một câu: “Ngày mai chúng ta đến bệnh viện tìm chú Phan kiểm tra xem, đã qua ba tháng đầu rồi sao vẫn có phản ứng dữ dội như vậy!”

Chương 40

Nhìn người phụ nữ ngồi trước mặt, mới chỉ có mấy tháng không gặp mà đã già đi nhiều, trong lòng Thời Tiêu bỗng thấy vô cùng khó chịu. Mẹ của Hứa Minh Chương, người phụ nữ này từng mang đến cú sốc mang tính hủy hoại trong cuộc đời cô, chỉ cần vài câu nhẹ nhàng như gió thoảng cũng khiến cô sụp đổ hoàn toàn, buộc phải từ bỏ tình yêu của mình.

Lúc ấy cô thật sự nghĩ cả đời này mình sẽ là người của Hứa Minh Chương rồi, là bạn gái, là vợ của anh, là mẹ của những đứa con của họ, nhưng trong tình cảnh ấy, cô buộc phải chia tay anh, phải cắt đứt hoàn toàn, cũng chính vì người phụ nữ này.

Lúc này đây, bà ta vẫn mang cái mặt nạ kiêu ngạo của mình đến, ưỡn thẳng lưng, cố ý nói thật nhẹ nhàng, có phần hơi cứng nhắc: “Thời Tiêu, bốn năm trước là tôi sai, tôi xin lỗi cô. Nhưng cô biết rõ, chuyện này chẳng liên quan gì đến Minh Chương hết!”

Nói rồi bà ta nhìn thẳng vào mặt Thời Tiêu, ánh mắt

đầy phức tạp: “Hủy hoại nó chẳng có lợi ích gì cho cô hết, hơn nữa tôi không tin cô chẳng còn chút tình cảm nào với Minh Chương, dù gì

– Hồi đó…

Thời Tiêu nhếch môi đầy khinh bỉ: “Bà còn dám nhắc đến chuyện hồi ấy với tôi ư? Cho dù bà nghe được tin gì từ đâu, hoặc Hứa Minh Chương như thế nào, tôi đều trịnh trọng tuyên bố với bà rằng, tất cả không liên quan gì đến tôi hết. Chuyện năm đó đã qua lâu rồi, tôi không cần thiết phải làm thêm việc gì chứ đừng nói là hủy hoại Hứa Minh Chương. Thưa bác, không phải tất cả mọi người đều có thể bỉ ổi như thế, ít nhất thì tôi không làm được!”

Thời Tiêu đứng phắt dậy: “Xin lỗi, tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước đây!”

Vẻ ôn hòa giả tạo trên mặt Lý Lệ Hoa lập tức biến mất, bà ta đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Thời Tiêu, cô tưởng tôi vô duyên vô cớ mà nói ra những lời này à? Giờ cô leo được vào nhà họ Diệp rồi, những chuyện này chẳng cần cô nói đương nhiên cũng sẽ có người cho Minh Chương biết tay. Chuyện này chẳng nhẽ cô không biết? Minh Chương bị người ta đánh gãy hai xương sườn, phải nằm trong bệnh viện đến tận giờ vẫn chưa được ra viện. Công việc ở bên này đã bị người ta sắp đặt chuyển đi nơi khác rồi, cô nghĩ chuyện này là trùng hợp?”

Thời Tiêu khựng lại một chút rồi quay lại nói: “Có thể không phải là trùng hợp. Nhưng thưa bác, chẳng lẽ bà đã quên bốn năm trước, bà đã làm gì với bố mẹ tôi rồi à? Rất xin lỗi, tôi lực bất tòng tâm, bà cứ coi như đây là chuyện thường tình, dù thế nào Hứa Minh Chương cũng vẫn còn có công việc!”

Nói rồi chẳng thèm nhìn Lý Lệ Hoa, Thời Tiêu đi thẳng ra ngoài.

Ra khỏi Starbucks, Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy ánh nắng hôm nay thật rạng rỡ. Đi bộ dọc theo con đường bộ hành… con đường này, ngày nào hết giờ làm cô cũng đi qua, nhưng cô hoàn toàn chẳng để ý, hóa ra cảnh tượng lại đẹp đến như vậy.

Ngoảnh đầu lại nhìn, Thời Tiêu không khỏi tự cười nhạo mình, bản thân mình chẳng qua chỉ là một dân thường, người phụ nữ ấy từng suýt nữa trở thành mẹ chồng của mình, thế mà giờ nghĩ lại, cô bỗng cảm thấy vui vui vì cuộc đời đôi khi thật khó lường.

Một người phụ nữ kiêu ngạo như vậy, cho dù có đến cầu xin mình cũng không thể nén được ánh mắt khinh bỉ. Trong mắt bà ta, mình chỉ là một con ến, nhưng con kiến này vô tình gặp vận may, khiến cho bà ta không thể không có cái nhìn khác đi, thậm chí phải cầu xin một con kiến, đúng là nực cười!

– Minh Chương…

Cái tên này khẽ lướt qua trong đầu cô, vẫn có một cảm xúc gì đó trỗi dậy, nhưng chuyện của hai người đã qua đi thật rồi, còn Diệp Trì…

Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy ủ rũ, tối qua Diệp Trì về không muộn lắm, lúc anh khe khẽ đi tắm, Thời Tiêu đã tỉnh giấc, liếc cái đồng hồ ở trên đầu giường, kim giờ đã chỉ sang số mười hai.

Anh lên giường nhẹ nhàng ôm lấy cô, mùi rượu thoang thoảng quyện vào mùi hương sữa tắm. Lúc anh nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn, Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy chẳng thể hiểu nổi người đàn ông này. Những cái cảm giác ấm áp nhẹ nhàng này lại khiến cho con người ta vấn vương đến thế. Đàn bà luôn cảm tính và hoài niệm.

Thời Tiêu khẽ thở dài, đột nhiên điện thoại trong túi đổ chuông. Thời Tiêu lấy ra nhìn rồi nhấn phím nghe:

– Đang ở đâu thế?

Thời Tiêu hơi ngẩn người rồi đáp: “Ở cơ quan!”

– Cơ quan?

Giọng Diệp Trì như trầm xuống, Thời Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía con đường đối diện, xe cộ không nhiều, đứng từ xa có thể nhìn thấy chiếc xe của Diệp Trì đang đỗ ở bên kia đường. Thời Tiêu cắn chặt môi: “Em ở vỉa hè đối diện!”

Diệp Trì kéo cửa xe xuống, nói vọng sang: “Đứng yên đó đợi anh!”

Thời Tiêu đặt điện thoại xuống, lùi ra sau hai bước, ngồi xuống chiếc ghế bên vỉa hè đợi Diệp Trì.

Diệp Trì đi xuyên qua dòng người đi bộ. Lúc sang đến nơi, anh không khỏi kinh ngạc. Vợ anh ngồi yên lặng ở đó, đằng sau lưng là cây hoa anh đào đang nở rộ, một cơn gió thổi qua, những cánh hoa lả tả rơi xuống, rơi xuống bờ vai cô, tóc cô, rất đẹp, tuyệt đẹp! Mái tóc bị gió thổi tung bay trong làn gió, phảng phất mùi hương dịu dàng. Tóc của cô dài nhiều, lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô buộc tóc đuôi ngựa, tóc chỉ đến chấm vai. Nói thật lòng, lúc ấy trông cô chẳng giống một cô gái hai tư tuổi, nhìn thoáng qua chỉ như một cô bé mười bảy tuổi.

Bây giờ tóc cô dài ra nhiều rồi, sắp đến thắt lưng rồi. Thời Tiêu lúc này đã bớt vẻ non nớt của cô con nhóc, thay vào đó là nét đẹp của một người phụ nữ. Diệp Trì và tất cả người đàn ông đều thích mái tóc dài, anh thích mái tóc bay bay của phụ nữ, cứ cảm thấy trông rất nữ tính, đặc biệt là vợ anh.

Lúc làm tình, mái tóc đen nhánh của cô dải trên gối, vô cùng quyến rũ. Lúc cô ở trên người anh, mái tóc dài buông rủ xuống, những lọn tóc đem theo sự quyến rũ lướt qua mặt, qua lồng ngực cùng cánh tay anh, cảm giác ấy khiến cho anh lâng lâng ngây ngất, dường như đang đi trên mây, đẹp đến mức có chết đi cũng cam lòng.

Mỗi lúc như vậy, anh thường giữ chặt gáy cô, hôn thật sâu lên môi cô, cứ như thể muốn hôn vào sâu trong tim cô, cùng cô hoàn toàn hòa thành một, khiến cô trở thành dòng máu của mình, da thịt của mình, không bao giờ tách rời.

Tối qua, ông chủ hội quán lại sắp xếp tiết mục giải trí như thường lệ, đám con gái ra nhảy nhót còn đẹp hơn cả lần trước, nhưng mặc dù cô nàng cứ bám dính lấy Diệp Trì, anh cũng chẳng buồn đoái hoài, mặc dù anh đã nhịn lâu lắm rồi.

Mùi nước hoa trên người cô ta khiến cho Diệp Trì nhíu mày, khẽ đưa tay xua đi. Cô gái rõ ràng vì mình bị từ chối, vẻ mặt có hơi bối rối. Hồ Quân liền đến bên, quàng tay ôm cô ta rồi hôn một cái: “Nào, sang bên anh Quân nào, anh Quân là rất biết thương hoa tiếc ngọc đấy. Diệp thiếu gia của chúng ta là người đàn ông tốt của thế kỷ mới, có ở bên cạnh anh ấy cũng chỉ phí thời gian mà thôi!”

Đại Lưu phì cười: “Đàn ông tốt? Tả Hồng, Hồ Quân đang nói Diệp Trì đấy à? Đừng đùa nữa, hồi chúng ta còn làm lính, trong doanh trại đến một con muỗi cái còn khó tìm, thế mà Diệp thiếu gia nhà chúng ta vẫn tìm được gái đẹp, thế nào? Giờ không ổn hay là làm sao?”

Diệp Trì ngoảnh phắt đầu lại, Đại Lưu lập tức cười giả lả: “Chẳng lẽ tôi nói đúng à?”

Phong Cẩm Thành cũng phì cười: “Lúc ấy muỗi cái mặc dù không có nhưng bên cạnh là khu thông tin, đó cũng là hậu hoa viên của Diệp Trì. Tất cả những cô nào nhìn được được đều làDiệp Trì, mẹ kiếp, chẳng khác nào tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần rồi!”

Tả Hồng cười tinh quái: “Chứ còn gì, lúc ấy mấy thằng bọn tôi bấn quá, toàn thân như muốn bốc hỏa, nửa đêm liều trốn ra ngoài đi tản bộ, nhìn thấy ở phía đông khu rừng, các cậu còn nhớ chứ? Vừa hay bắt gặp Diệp thiếu gia nhà chúng ta đang “vật nhau” với một con bé, tranh tối tranh sáng nên chúng ta chẳng nhìn rõ, chỉ thấy hai cái đùi non của con bé với cả cái… trắng bóc. Nghĩ lại mà đến giờ tôi còn thấy người rạo rực…”

– Ha ha…

Mấy người ai nấy đều bật cười: “Uống đi, chẳng mấy chốc mà đã cả chục năm trôi qua rồi!”

Diệp Trì cũng không nhịn được cười, lúc ấy còn trẻ tuổi, nông nổi, ngông cuồng đến mức chẳng biết trời cao đất dày, đánh nhau, chơi gái… đủ cả. Nói thật lòng, từ nhỏ đến lớn, Diệp Trì chẳng bao giờ phải tốn một chút công sức cho phụ nữ, không cần anh chủ động, họ cũng tự nguyện bám riết lấy anh, chờ đợi anh lựa chọn. Lúc ấy mấy người bọn họ còn tán phét với nhau: “Cô ả này mặt to quá, chẳng khác gì cái chậu… Cô ả kia miệng nhỏ quá, chơi bằng miệng không sướng… cô này chân hơi vòng kiềng, ở giữa có thể chui lọt cả con chó đấy, anh em mình sao có thể ra vào cái chỗ chó chui chứ?”

Giờ nghĩ lại thật đúng không phải khốn nạn bình thường. Nhưng nếu lúc ấy có cả Thời Tiêu trong số đó, với con mắt kén chọn của Diệp Trì, có lẽ anh thậm chí còn chẳng buồn liếc cô lấy nửa cái: non choẹt, đỏng đảnh, khuôn mặt cũng tàm tạm, thân hình cũng chẳng hấp dẫn lắm. Thế mà hiện giờ cô lại lọt vào mắt xanh của anh, đi vào trong lòng anh. Bị cô lườm Diệp Trì còn thấy muốn chạy đến ôm hôn cô, cô gầm gừ anh cũng thấy còn hay hơn tiếng đàn.

Cho dù cô ấy làm mình làm mẩy với mình, cứ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia lạnh như tiền là anh lại cảm thấy khó chịu vô cùng.

Bị ma nhập rồi! Đúng như Tả Hồng nói, anh đã bị ma nhập rồi.

Thế nhưng Thời Tiêu vẫn nghĩ ra đủ thứ để hành hạ anh. Đợt trước thì lằng nhằng với người tình cũ, khó khăn lắm mới thu xếp ổn thỏa, cũng đã có thai rồi, thế mà chẳng biết tại sao lại tự nhiên thay đổi, không cho anh động vào người, cứ động vào là nôn

Diệp Trì vẫn còn nhớ lúc mới qua ba tháng, cô vẫn còn rất bình thường, hơn nữa lại còn rất khỏe khoắn. Chú Phan từng nói phần lớn phụ nữ trong thời gian mang bầu thường có nhu cầu tình dục tăng cao.

Lúc mới qua ba tháng, mới đầu anh còn hơi dè dặt, nhưng cứ động vào cô là cô lại chủ động hôn chụt anh một cái, rồi lấy tay gãi gãi lên lưng anh… Cái cảm giác ấy bây giờ nghĩ lại cũng thấy đẹp biết mấy.

Diệp Trì vò vò mái tóc, ngồi xổm xuống bên cạnh Thời Tiêu, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Thời Tiêu, rốt cuộc em khó chịu ở đâu, có thể nói thực cho anh biết được không?”

Thời Tiêu nhìn thẳng vào mắt anh hồi lâu, chẳng khó chịu ở đâu cả, anh chỉ phí công hỏi han, quan tâm thôi.

Thời Tiêu đột nhiên hiểu ra, ngoại tình đối với một người đàn ông như Diệp Trì thật chẳng phải chuyện gì sai trái. Hai người họ về cơ bản là khác nhau về quan niệm, cô hy vọng một cuộc hôn nhân bình thường và hạnh phúc, có vợ chồng, con cái; còn thói quen sống của Diệp Trì là: gia đình, hôn nhân chẳng qua chỉ là một phần của cuộc sống mà thôi.

Chuyện này không thể trách ai đúng ai sai, chỉ là hoàn cảnh khác nhau khiến cho quan niệm và thói quen khác nhau mà thôi.

Nói trắng ra, vẫn là câu nói đó của Phong Cẩm Phong là chính xác: cô và Diệp Trì không thích hợp, vô cùng không thích hợp. Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy bực bội, có thể không cần phí công sức nữa, hai người có thể bình tĩnh nói rõ với nhau. Vừa nghĩ đến đây, Thời Tiêu liền nhẹ nhàng và nghiêm túc nói: “Diệp Trì, anh buông tha cho em có được không?”

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+