Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 41 42 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41

Diệp Trì lấy tay ấn vào huyệt thái dương đang giật giật: “Tiêu Tiêu, đừng đùa nữa, chúng ta đang sống hạnh phúc, sau này con chúng ta ra đời, anh sẽ đánh cho nó một trận, ai bảo nó dám hành hạ mẹ nó! Thế có được không?”

Anh nghiêng người hôn lên trán Thời Tiêu: “Đi thôi, anh đã hẹn với chú Phan rồi, chúng ta đi kiểm tra nào!” Thời Tiêu đứng dậy theo nhưng đứng yên không nhúc nhích, cô ngẩng đầu nhìn Diệp Trì, nhìn vẻ mặt thì hăm hở nhưng từ sâu trong đáy mắt lại hiện lên vẻ mệt mỏi của anh. Gần đây Diệp Trì rất bận rộn, mặc dù Thời Tiêu không biết cụ thể anh đang bận việc gì, nhưng hôm đó Quyên Tử đã nói hình như là đồng thời khởi công công trình ở thành phố và ngoại tỉnh. Thời Tiêu cúi đầu, thầm than thở, đột nhiên cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào. Một người đàn ông như thế này tại sao lại cứ phải giữ chặt lấy cô? Hơn nữa nói lý với người đàn ông này cũng chẳng được, vì vậy bản thân mình lại thành kẻ ngốc.

Đến bệnh viện là một loạt những kiểm tra chi tiết. K

iểm tra xong, Thời Tiêu liền ra vườn hoa ở sau phòng bệnh đợi Diệp Trì. Bên cạnh là các phòng bệnh của khoa phụ sản, thỉnh thoảng lại có những ông chồng cẩn thận dìu cô vợ bụng to vượt mặt đi dạo, thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau mỉm cười, thì thầm to nhỏ gì đó, rất ăn ý, rất bình thường, nhưng thật sự hạnh phúc.

Thời Tiêu chợt thất thần. Diệp Trì đứng từ xa nhìn khuôn mặt vợ, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ ấy khiến anh không khỏi buồn cười. Nhưng nhớ lại những gì chú Phan nói, anh lại chợt nhíu mày.

– Về lý mà nói đáng lẽ ra không có những phản ứng dữ dội như vậy mới phải, các kết quả kiểm tra đều bình thường, mặc dù cũng có những bà bầu có thời gian ốm nghén kéo dài, cho tới tận khi sinh con mới thôi. Nhưng vợ cháu chẳng có phản ứng với cái gì khác, cho thấy không phải vì nguyên nhân này. Vậy thì chú đoán, khả năng có thể là vì tâm lý, cũng có thể vì áp lực quá lớn, hoặc cháu đã làm sai chuyện gì…

Nói đến đây, chú Phan liền nhíu mày nhìn Diệp Trì: “Không phải nhân lúc vợ có bầu cháu lại chơi bời lăng nhăng đấy chứ?”

Diệp Trì đứng bật dậy: “Chú Phan, cháu khốn nạn như vậy sao?”

Chú Phan nói chẳng chút nể mặt: “Chẳng phải có những chuyện khốn nạn hơn cháu cũng đã làm rồi đấy thôi!”

Diệp Trì đi ra đến cửa liền ngoảnh đầu lại: “Nhưng lúc ấy không có Tiêu Tiêu, chú cứ yên tâm, giờ cháu là một ông chồng mẫu mực. Thôi cháu đi đây, cám ơn chú Phan. Mấy hôm trước cháu kiếm được mấy chai rượu Mao Đài lâu năm, mấy hôm nữa cháu sẽ mang đến biếu chú

Giờ đột nhiên nhớ lại những lời chú Phan nói, nhìn bộ dạng gần đây của Thời Tiêu, còn nữa, dường như mọi thứ bắt đầu từ sau buổi tối đến hội quán ấy.

Chẳng lẽ cô ấy nghi ngờ cái gì hoặc đã biết chuyện gì rồi? Mặc dù tối hôm ấy chưa xảy ra chuyện gì, nhưng nói cho cùng thì anh cũng có chút động lòng, cho đến tận giờ Diệp Trì vẫn cảm thấy vô cùng áy náy, nếu không gần đây sao tính tình của anh lại dịu dàng đến thế, để mặc cho cô tha hồ hành hạ?

Suốt chặng đường Thời Tiêu chẳng nói năng gì, chỉ thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết cái đầu ấy đang nghĩ ngợi chuyện gì?

Xe dừng lại ở trước cửa hàng Cẩm Giang, Diệp Trì ôm Thời Tiêu xuống xe. Thời Tiêu ngẩng đầu nhìn, thì thầm: “Em hơi mệt, muốn về nhà!”

Diệp Trì vuốt ve khuôn mặt của cô, dịu dàng dỗ dành: “Yên tâm, không có người ngoài đâu, cái cậu chiến hữu với anh trước đây, Đại Lưu, sáng nay anh có nhắc với em rồi đấy, cũng coi như là anh em của anh, giờ chuyển công tác về đây. Em là vợ anh, không gặp một chút đâu có được! Cố chịu đựng một lát nhé! Ăn cơm xong là chúng ta về luôn!”

Thời Tiêu cũng biết đàn ông ai cũng sĩ diện cả, cho dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn phải cho anh ta chút thể diện, dù gì hiện giờ cô vẫn đội cái mũ “Diệp phu nhân” ở trên đầu.

Nhưng vừa vào phòng ăn, nhìn thấy Phong Cẩm Phong, Thời Tiêu đã không khỏi cười nhạt, cần gì đến cô cho lắm chuyện, Phong Cẩm Phong chẳng phải đã đảm nhiệm vai trò của cô từ sớm rồi sao?

– Đại Lưu, chẳng phải đến rồi hay sao?

Hồ Quân đứng dậy đánh tiếng.

Thời Tiêu giúp Diệp Trì cởi áo măng tô khoác ngoài, treo lên mắc rồi quàng vai Thời Tiêu, vui vẻ giới thiệu: “Đây là Thời Tiêu, vợ tôi. Đây là Đại Lưu, chiến hữu của anh, nhìn cái bộ dạng chó của cậu ta đi, lúc ấy không ít lần chơi xỏ anh, đánh nhau không biết bao lần, cuối cùng lại thành anh em!

Đại Lưu ngẩn người trong giây lát rồi bật cười:

– Chào chị dâu, sống cùng với một tên độc tài như Diệp Trì chắc chị dâu phải chịu nhiều ấm ức lắm!

– Cút ngay! Cậu nói lăng nhăng cái gì thế hả? Tôi thương vợ tôi còn không hết, đúng không em yêu?

Thời Tiêu chỉ khẽ mỉm cười.

Đại Lưu là một quân nhân điển hình, chỉ riêng mặt này thôi Thời Tiêu cũng hiểu tại sao anh ta lại hợp cạ với bọn Diệp Trì, trong cốt cách, con người anh ta cũng toát lên vẻ độc đoán, phóng khoáng. Diệp Trì mặc một bộ quân phục, vai đeo quân hàm ba sao. Thời Tiêu cũng không hiểu rõ lắm về quân hàm của quân hàm quân đội, nhưng cũng biết, với độ tuổi của anh ta hiện nay mà được lên chức Tham chiếu thì không phải tầm thường. Làn da ngăm đen, có vẻ gồ ghề, nghiêm nghị hơn bọn Diệp Trì, có lẽ là do đặc điểm nghề nghiệp, ánh mắt mặc dù cười nhưng vẫn mang vẻ dò xét và nghi hoặc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô và Phong Cẩm Phong.

Nói đến vị trí của ba người cũng có chút đặc biệt, cô ngồi ở bên phải Diệp Trì, Phong Cẩm Phong ngồi ở bên trái Diệp Trì. Nói thật lòng Đại Lưu có hơi mơ hồ, lúc cùng Hồ Quân đến đây, nhìn thấy một “đại mỹ nhân” đang ngồi đây, luận về khí chất, dung mạo hay cách ăn nói đều không hề tầm thường, hơn nữa lại còn thân mật hàn huyên với anh, nhưng nói câu nào cũng nhắc đến Diệp Trì. Đại Lưu chưa từng gặp Phong Cẩm Phong, ba người kia cũng quên mất không giới thiệu. Trong lòng Đại Lưu đã sớm nhận định đây chắc là vợ của Diệp Trì, nào ngờ Diệp Trì đến, còn ôm theo một cô gái khác đến.

Đại Lưu hơi kinh ngạc, sau kinh ngạc mới hay, mình đã nhầm. Liếc nhìn Phong Cẩm Phong, Đại Lưu đột nhiên hiểu ra vấn đề. Sau khi hàn huyên tâm sự, âm thầm quan sát hai cô gái xong xuôi, xét về tướng mạo và vẻ hấp dẫn, vợ Diệp Trì có hơi khiêm tốn hơn: áo măng tô màu trắng sữa, bên trong mặc một chiếc áo phông đen to rộng, trên áo có hình một nhân vật hoạt hình dễ thương; chiếc áo thùng thình gần như che hết tất cả những đường cong của cô, chiếc quần rộng màu trắng, đi cùng với đôi giày vải, giống hệt như một sinh viên đại học mới ra trường; mái tóc buộc cao ở phía sau, tóc mái dài chấm lông mày, đôi mắt to tròn. Khi nhìn thẳng vào đôi mắt này, Đại Lưu đột nhiên bừng tỉnh, đôi mắt ấy cực kỳ trong veo và long lanh, giống như một hồ t khiến cho anh không khỏi nhớ đến bầu trời đầy sao diễm lệ lúc anh còn ở quân doanh. So với đôi mắt ấy, vẻ đẹp của Phong Cầm Phong bỗng trở nên tầm thường, chỉ có điều…

Ánh mắt của Đại Lưu lướt qua Diệp Trì. Diệp Trì ơi là Diệp Trì, cậu từng là một công tử đào hoa, mạnh mẽ độc đoán như vậy, sao giờ lại trở thành một người đàn ông dịu dàng như thế? Chăm sóc cho vợ từng ly từng tý, gần như chẳng để vợ phải động đũa. Đại Lưu thích thú nhìn ngó một lát, phát hiện ra những người xung quanh chẳng chút kinh ngạc trước cảnh tượng này, cứ như thể đây là chuyện thường ngày, anh không khỏi phì cười.

Tả Hồng đương nhiên biết Đại Lưu cười cái gì: “Nào nào Đại Lưu, uống đi, chúng ta uống thôi! Có Thời Tiêu ở đây, Diệp Trì sẽ là một nô bộc tận tụy. Lâu dần cậu sẽ quen thôi!”

Thời Tiêu đỏ mặt, đẩy thìa canh Diệp Trì vừa đưa đến miệng cô, đứng dậy nói khẽ:

– Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát!

Thời Tiêu ra ngoài, Đại Lưu mới lên tiếng: “Diệp Trì, Diệp thiếu gia, gai ốc của tôi nổi hết rồi đây này! Yêu vợ cũng không cần phải tận tụy như vậy đâu!”

Diệp Trì lại không nghĩ vậy:

– Vợ tôi, tôi không thương thì ai thương? Thôi được rồi, cậu đừng thấy cô ấy hiền lành ít nói mà coi thường, lúc làm mình làm mẩy với tôi cũng ghê gớm ra trò, khiến ruột gan tôi cũng khó chịu đấy!

Mấy người đàn ông đều bật cười.

Thời Tiêu ngồi trên bồn vệ sinh, nghĩ xem nên lấy lý do gì để về, đột nhiên nghe thấy tiếng của hai nhân viên phục vụ vọng vào: “Oanh này, hôm nay nhóm của Diệp thiếu gia lại đến. Cậu nói xem, mấy anh chàng ấy toàn là “hàng xịn”, nếu lọt được vào mắt một trong số họ thì chẳng còn gì phải buồn phiền nữa!”

Một giọng khác có vẻ ủ rũ: “Đúng thế, cậu nhìn Diệp thiếu gia đào hoa thế, tớ thấy không mười thì cũng phải tám chín cô. Năm ngoái lúc đến đây, Diệp thiếu gia còn dẫn theo một cô minh tinh đến, lúc tớ mang thức ăn vào, hai người ấy đang ôm hôn thắm thiết, nóng mắt vô cùng, tớ còn ngại chẳng dám nhìn cơ. Nhưng kể từ dạo kết hôn đến nay tự nhiên lại thành ông chồng tốt!”

Cô gái tên Na Na liền phì cười, thì thầm: “Tớ nói cho cậu biết, thế giới của họ ăn chơi trác táng lắm. Mấy ngày trước trên báo chẳng nói cái cô tiểu thư nhà họ Phong kia vào khách sạn với Diệp Trì là gì. Đàn ông có thằng nào không thích lăng nhăng đâu, đặc biệt là Diệp thiếu gia, anh ta chơi bời quen rồi, tớ không tin là anh ta có thể cải tà quy chính!”

Đợi tiếng bước chân xa dần, Thời Tiêu mới đi ra.

Cô mở vòi nước rửa tay, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Phong Cẩm Phong ở đằng sau. Cô nhếch môi cười: “Sao? Sốt ruột rồi à? Sợ tôi chiếm luôn vị trí Diệp phu nhân à?”

Phong Cẩm Phong nhìn thẳng vào Thời Tiêu ở trong gương, sắc mặt có hơi u ám: “Tại sao cô không yêu anh ấy?”

Thời Tiêu hơi sững người, xoay người dựa lưng vào thành bệ rửa tay, nhìn Phong Cẩm Phong:

– Vậy chị nói cho tôi biết tại sao chị yêu anh ta? Yêu đến mức thấp hèn như thế? Chị vốn là một cô gái kiêu ngạo như thế cơ mà?

Ánh mắt Phong Cẩm Phong, chợt thay đổi: “Điều này cô mãi mãi không thể hiểu được, tôi yêu anh ấy, lúc tôi còn rất nhỏ đã rất yêu anh ấy rồi, vì vậy anh ấy đáng ra phải là của tôi!”

Thời Tiêu gật đầu: “Đúng là tôi không thể hiểu, nhưng tôi không thể hiểu tại sao trước khi Diệp Trì kết hôn, chị đi đằng nào chứ? Hai người có cả đống thời gian mà?”

Phong Cẩm Phong im lặng hồi lâu không nói, chỉ nhìn Thời Tiêu bằng ánh mắt u ám. Những lời mỉa mai này chỉ có Thời Tiêu mới nói ra được, bởi vì cô đang có nó trong tay, nên cô không thèm, không trân trọng.

Nỗi căm hận của Phong Cẩm Phong đột nhiên trào lên, ánh mắt cô ta từ từ hướng xuống dưới, dừng lại trên bụng Thời Tiêu: “Đứa bé cô định thế nào?Thời Tiêu cảnh giác, đưa tay ra che chắn bụng mình: “Chuyện này chẳng liên quan gì đến cô hết!”

Nói rồi cô quay người bỏ đi. Cho dù Thời Tiêu một lòng một dạ muốn ly hôn nhưng Diệp Trì có thể từ bỏ cô không? Ánh mắt của Diệp Trì là ánh mắt chất chứa sự hạnh phúc… Nghĩ cách gì để bọn họ thù hận lẫn nhau, mãi mãi không bao giờ gặp lại, chỉ có như vậy cô mới có cơ hội. Chỉ có điều, nghĩ ra thấy thật đáng buồn, nhưng cô không thể từ bỏ, cô từng nghĩ đi nghĩ lại hàng trăm hàng nghìn lần, bảo cô từ bỏ Diệp Trì, cô không làm được. Cô nguyện đánh cược một lần, thắng rồi cô sẽ có Diệp Trì, nếu thua, cô sẽ từ bỏ hoàn toàn.

Vì vậy lúc nhân viên phục vụ mang một xấp băng ghi hình đến đứng trước mặt cô, Phong Cẩm Phong biết cơ hội của mình cuối cùng đã đến rồi.

Chương 42

Diệp Trì nhìn bưu kiện người chuyển phát nhanh mang đến, lấy con dao ra rạch một đường, bên trong là một cái usb.

Diệp Trì nhướng mày, ngón tay khẽ nhịp nhịp xuống bàn. Nói thật lòng, mấy thứ vớ vẩn này anh không có hứng thú. Người gửi rõ ràng rất hiểu anh, biết rằng nếu ghi trên bao bì là gửi Diệp Trì, có thể anh sẽ không mở ra xem mà vứt thẳng vào sọt rác, nhưng nếu viết là Thời Tiêu thì khác.

Diệp Trì rất để ý mọi thứ liên quan đến Thời Tiêu. Nói như lời của Tả Hồng thì chỉ cần nhắc đến hai chữ Thời Tiêu là ánh mắt của Diệp Trì khác ngay. Chỉ cần có hai chữ “Thời Tiêu” là Diệp Trì lại không kiềm chế được sự chú ý của mình. Có lúc anh không muốn như vậy, nhưng anh không làm được.

Cắm usb vào máy tính, mở lên, dường như là một đoạn băng ghi hình.

Diệp Trì do dự một lát rồi vẫn click chuột vào. Chỉ liếc sơ qua, Diệp Trì đã thấy toàn thân cứng đờ, lưng bất giác thẳng đứng lên, mắt nheo nheo, xáp lại gần màn hình, phóng lên cỡ to nhất để nhìn cho rõ ràng, đôi môi mím

chặt, những đường gân trên trán giật giật, dường như chuẩn bị vỡ tung đến nơi.

Đoạn băng rất ngắn, chỉ khoảng hai phút, nhưng hai phút này với Diệp Trì mà nói chẳng khác gì hai năm.

Bối cảnh trong đoạn băng Diệp Trì chẳng còn lạ, chính là trong thang máy VIP ở Cẩm Giang, mặc dù có hơi mờ nhưng anh vẫn có thể cảm nhận rõ, trong đó là một đôi nam nữ đang không kiềm chế nổi mà hôn nhau cuồng nhiệt.

Diệp Trì như bị rối loạn ám ảnh, xem đi xem lại hết lần này đến lần khác, môi của hai người ấy quấn lấy nhau, tình cảm bộc phát mãnh liệt, lúc ở dưới anh, lúc ở trong vòng tay anh, chưa bao giờ như vậy, chưa từng như vậy, chưa từng mãnh liệt và sâu sắc như vậy.

Nếu nhân vật chính trong đoạn băng đổi lại là người khác, Diệp Trì sẽ cho rằng đây là cặp si tình gặp lại sau nhiều năm xa cách. Nhưng khi nhân vật chính là vợ anh, người vợ anh nâng niu trong lòng bàn tay, cô có xứng đáng với anh không?

Anh xem hết lần này đến lần khác, cơn giận bùng lên trong đầu. Anh giơ tay hất văng cái máy tính xuống đất, đứng bật dậy rồi lao ra ngoài.

Khuôn mặt như méo mó vì cơn giận dữ. Nhìn thấy Diệp Trì như vậy, ngay cả thư kí Lưu cũng sợ sệt, không dám lại gần. Thư ký Lưu rất hiểu sếp của mình, dù gì cũng theo Diệp Trì bao năm nay rồi. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy anh như vậy. Do đó vốn định lên báo cáo tình hình ngày mai đi công tác với Diệp Trì, cô cũng đành lùi xuống.

Cơn giận lên đến đỉnh điểm, đột nhiên Diệp Trì lại trở nên bình tĩnh đến kì lạ. Trên đường lái xe về nhà, anh điềm tĩnh đến khác thường, nhưng cứ nghĩ đến vẻ mặt của vợ trong đoạn băng ghi hình ấy là những ngón tay của anh lại siết chặt lấy vô lăng.

Trong đoạn băng, vẻ say đắm của Thời Tiêu đã làm Diệp Trì bị sốc mạnh. Cô không yêu anh, chẳng yêu chút nào, người cô yêu là Hứa Minh Chương, từ trước đến giờ… Những điều Hứa Minh Chương nói là đúng, họ yêu nhau, bốn năm trước là vậy, bốn năm sau vẫn như vậy. Nếu đã yêu sao hồi đó còn đến với anh, sao còn khiến anh động lòng? Giờ tình cũ đã quay lại là lập tức ôm ấp gã đàn ông khác, hôn hít say đắm đến như vậy. Được lắm, dám chơi trò ngoại tình với tôi à, tôi lớn bằng ngần này rồi mà lần đầu tiên bị chơi khăm như thế, không xử lý cô tử tế cô lại không coi tôi ra gì. Để tôi cho cô sáng mắt ra, xem xem rốt cuộc tôi hay thằng Hứa Minh Chương đó là chồng của cô?

Diệp trì lái xe vào bãi đỗ xe của ủy ban thành phố, ngẫm nghĩ một hồi rồi gọi điện. Điện thoại đổ chuông mấy hồi liền mà không có ai nghe máy. Diệp Trì nghiến răng, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy hai người đứng trên cầu thủy tinh, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội.

Hứa Minh Chương đang nhìn chăm chú cô gái trước mắt, ánh nắng mùa xuân ấm áp xuyên qua cửa kính rọi vào người cô, khiến cô lấp lánh như trong chuyện cổ tích. Hứa Minh Chương vẫn còn nhớ, trong căn hộ anh thuê lúc ấy, trên ban công có một chiếc xích đu cũ chủ nhà để lại. Cứ vào những ngày mùa xuân ấm áp là hai người lại thích ngồi sát bên nhau sưởi nắng.

Cô dựa đầu vào vai anh, cằm anh tì vào tóc cô, những sợi tóc tung bay làm anh thấy ngưa ngứa. Anh liền xoay mặt cô lại, dịu dàng hôn cô, lên trán, lên đôi gò má đỏ hồng, lên cái sống mũi nhỏ xinh, cuối cùng đặt một nụ hôn nồng nàn lên đôi môi cô. Anh yêu nhất là nụ cười ấy, nhè nhẹ, nhưng rất đẹp.

Đó là bạn gái của anh, là Tiêu Tiêu của anh, anh tưởng rằng có thể ôm chặt lấy cô cả đời cả kiếp này, anh tưởng có thể như vậy mãi mãi. Lúc đó anh đã quả quyết là vậy. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô đã là của người khác, ở trong vòng tay của người đàn ông khác, mang trong mình đứa con của người đàn ông khác. Còn mình, lại không thể oán trách cô, chẳng có tư cách gì để oán trách cô, bởi vì tất cả mọi chuyện là do bố mẹ mình gây ra. Muốn giành lại cô, giờ xem ra chỉ là một trò cười, anh không phải là đối thủ của Diệp Trì, đúng như Lục Nghiêm đã nói với anh lúc ở bệnh viện hôm đó: “Từ bỏ đi! Minh Chương, cậu về muộn rồi, biết cũng muộn rồi, đã bỏ lỡ rồi thì thôi đi. Thời Tiêu đã lấy chồng rồi, hơn nữa không phải cậu không biết, hoàn cảnh của bố mẹ cậu hiện nay thế nào. Vốn dĩ bố cậu sang năm sẽ được thăng chức lên trưởng phòng, giờ đột nhiên có một trưởng phòng từ trên trời rơi xuống, cậu có biết ông trưởng phòng này là ai không? Là chú của Tả Hồng, anh em với Diệp Trì, không cần tôi nói cậu cũng hiểu ra chứ hả? Chuyện công việc của chú Hứa sau này sẽ không thuận lợi đâu. Hơn nữa tất cả những chuyện này mới chỉ là bắt đầu thôi. Còn nữa, cậu cảm thấy Thời Tiêu bây giờ còn yêu cậu không? Có thể tình yêu của hai người bốn năm trước đã chấm dứt rồi, dù gì cũng chia tay lúc yêu thương nhất rồi. Tôi từng mấy lần bắt gặp Thời Tiêu với Diệp Trì ở bên nhau, sự thân mật và ăn ý ấy… tha thứ cho tôi nói thẳng nhé, có lẽ Thời Tiêu đã động lòng với Diệp Trì từ lâu rồi. Chỉ có điều bản thân cô ấy vẫn còn mơ mơ hồ hồ. Cô ấy là người vô tâm vô tính mà, về điểm này cậu hiểu rõ hơn tôi, vì vậy Minh Chương à, mặc dù tàn khốc, mặc dù lưu luyến, nhưng hãy buông tay

Có thể người ngoài cuộc sáng suốt hơn. Lục Nghiêm từ xưa đến nay luôn là một người lý trí và sắc bén. Thực ra trong lòng Hứa Minh Chương cũng hiểu rõ điều đó, chỉ có điều anh vẫn không chịu chấp nhận mà thôi. Dù gì Thời Tiêu cũng là người anh yêu bao năm qua, anh không thể từ bỏ, anh không khỏi luyến tiếc, bởi vì anh hiểu rõ, một khi buông tay ra sẽ chẳng còn chút cơ hội nào có được.

Hứa Minh Chương phát hiện mình là một gã đàn ông bỉ ổi, không hề vĩ đại mà là cố chấp, khác xa với những gì trước đây anh từng tưởng tượng. Khi bố anh phải nhập viện, nhìn thấy khuôn mặt mẹ tiều tụy đi nhiều, Hứa Minh Chương đã chấp nhận sự thật. Xét cho cùng thì bố mẹ anh hồi đầu cũng là vì muốn tốt cho anh.

Tình yêu, trong con mắt của bố mẹ anh luôn không quan trọng, mà tình yêu đã mất rồi, anh không thể mất nốt cả tình thân. Hứa Minh Chương thấu hiểu ra sự lựa chọn của Thời Tiêu bốn năm trước. Giờ nghĩ lại, hồi đầu nếu Thời Tiêu thẳng thắn nói với anh, có thể anh đã lựa chọn con đường từ bỏ gia đình, chỉ cần có Thời Tiêu.

Khi thời gian trôi đi, khi tình yêu phai nhạt, có thể cả hai sẽ cùng chôn sâu oán hận. Mà cho dù có không chôn vùi oán hận, trong lòng cũng sẽ thôi bất bình. Thời Tiêu đã hiểu rõ điều này hơn cả anh, đời người không thể chỉ sống dựa vào tình yêu.

Lần đầu tiên trong đời Hứa Minh Chương bị sốc, anh thấm thía sâu sắc, bản thân không bằng Diệp Trì, không gì bằng. Anh tưởng rằng gia thế vượt trội hơn người, ấy vậy mà chẳng chịu nổi một cú sốc. Anh tưởng rằng mình có bản lĩnh hơn người, thế nhưng vẫn chẳng thể nào bảo vệ người con gái anh yêu nhất. Đây chính là thứ tình yêu mà một kẻ luôn miệng nói yêu cô đã mang lại cho cô, một thứ tình yêu rẻ mạt và thấp hèn.

Anh không xứng với Thời Tiêu, không xứng để yêu cô. Lúc đó anh từng thẳng thừng nói với Diệp Trì, nếu như Thời Tiêu yêu anh ta, anh cam tâm tình nguyện rút lui, chỉ đứng từ xa nhìn họ hạnh phúc. Nào đâu có ngờ, cuối cùng chuyện đó lại thành sự thật. Nhưng nói thì dễ mà làm thì khó. Vào lúc này đây, khi tình cờ gặp lại cô, nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, Hứa Minh Chương lại không khỏi thấy lòng xót xa. Nhưng bao nhiêu nỗi lòng chỉ thốt ra được có một câu: “Em vẫn khỏe chứ?”

Tay Thời Tiêu siết chặt xấp tài liệu. Thường ngày cô hạn chế tối đa a chỗ này, nhưng thỉnh thoảng cũng không thể tránh được. Hơn nữa Hứa Minh Chương đã chuyển đi rồi, cô nghĩ chưa chắc đã gặp lại anh.

Cô nghe chị Điền nói rằng chuyển đến nơi nào của Tứ Xuyên, chức vụ gì đấy cô cũng không rõ lắm. Nói thật lòng, Thời Tiêu cũng từng nghĩ có nên nói chuyện với Diệp Trì không, nhưng gần đây cô làm căng với Diệp Trì, đương nhiên chẳng muốn nói chuyện với anh ta, còn nữa, Thời Tiêu cảm thấy nếu mình mở miệng nói chuyện này với Diệp Trì, chưa chắc đã là một chuyện tốt với Hứa Minh Chương.

Hơn nữa Thời Tiêu đột nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào, bản thân cô khi nghe đến cái tên Hứa Minh Chương, cảm giác đã không còn đau đớn như xé nát tim gan như trước nữa, mặc dù hôm nay đối mặt với nhau, Thời Tiêu cũng có thể cảm thấy bình thản như không.

Vật đổi sao dời, tình yêu từng một thời khắc cốt ghi tâm, cuối cùng vẫn không thoát khỏi thời gian.

Thời Tiêu ngẩng đầu mỉm cười với anh rồi gật đầu: “Em rất khỏe, anh cứ yên tâm!”

Nói rồi cô đi thẳng về phía trước, lúc lướt qua người anh, Thời Tiêu khẽ nói: “Hứa Minh Chương, tạm biệt!”

Hứa Minh Chương khựng người nhưng không ngoảnh đầu lại, không thể cho cô một tương lai hạnh phúc, chi bằng hãy từ bỏ, có lẽ cô còn có cơ hội có hạnh phúc, đấy là lời Lục Nghiêm nói.

Hứa Minh Chương đứng thẳng lưng, đi vào trong tòa văn phòng, ánh mặt trời lấp lánh trên áo anh. Trong cuộc sống của anh, kể từ nay sẽ không còn thứ ánh sáng rạng rỡ ấy nữa.

Cửa thang máy mở ra, Hứa Minh Chương đang định bước vào thì nhìn thấy Diệp Trì từ trong đi ra. Diệp Trì đứng trước mặt anh, lạnh lùng nhìn anh. Hai người nhìn nhau hồi lâu, mắt Hứa Minh Chương chợt lóe sáng, anh lùi ra sau một bước. Diệp Trì đi lướt qua người Hứa Minh Chương. Hứa Minh Chương đi vào trong thang máy, đưa tay lên ấn vào bảng điều khiển, miệng nói:

– Diệp Trì, hãy trân trọng cô ấy, yêu thương cô ấy, đừng làm cô ấy khóc!

Diệp Trì dừng bước ngoảnh đầu i, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười vẻ mỉa mai:

– Đây là chuyện giữa vợ chồng tôi, liên quan quái gì đến cậu!

Ánh mắt anh nhìn Hứa Minh Chương từ đầu đến chân rồi trầm giọng nói: “Là khóc hay cười thì Thời Tiêu cũng là vợ của tôi. Cô ấy là của tôi, cả đời này là vậy, cho dù có chết, trên bia mộ cũng sẽ khắc họ Diệp, chẳng liên quan gì đến họ Hứa của cậu. Do đó hãy cút càng xa càng tốt, đừng để tôi gặp lại cậu, nghe thấy chưa hả?”

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+