Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 47 48 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nếu nói Diệp Trì là một quả đạn bác có uy lực kinh hồn thì Phương Chấn Đông là một quả bom nguyên tử chính cống, Diệp Trì cũng phải phục anh ta, mặc dù không thân thiết nhưng Diệp Trì vẫn thật lòng khâm phục anh ta. Diệp Trì biết bản lĩnh của Phương Chấn Đông. Nếu như anh ta đã chính miệng nhận lời, chỉ cần Thời Tiêu có ở Tứ Xuyên, cho dù có “lột xác” cũng sẽ bị anh ta tìm ra được.

 

Chương 47

Gặp lại Tưởng Tiến là chuyện có nằm mơ Thời Tiêu cũng không ngờ đến.

Sau khi Tưởng Tiến về nước, hai người tự nhiên xa cách dần. Lúc anh còn ở nước ngoài, hai người thường chát chít qua lại trên QQ. Thời Tiêu có chuyện gì vui hay buồn đều sẵn lòng kể cho Tưởng Tiến nghe. Tưởng Tiến hoặc im lặng lắng nghe, hoặc cho Thời Tiêu một vài lời khuyên. Mặc dù xa cách ngàn trùng nhưng cảm giác chẳng hề xa cách.

Một người anh, tri kỷ.. trong tim của Thời Tiêu, Tưởng Tiến luôn chiếm giữ hai vị trí này. Tưởng Tiến có thể thông qua những gì Thời Tiêu nói để nắm bắt được những suy nghĩ của cô, điều này khiến cho Thời Tiêu từng cảm thấy rất ngạc nhiên.

Lúc ấy Thời Tiêu đã nói đùa rằng, Tưởng Tiến nên mở dịch vụ xem bói, lúc ấy Tưởng Tiến chỉ cười bảo:

– Xét về một góc độ nào đó, tâm lý học và huyền học âm dương của Trung Quốc cổ đại có tính liên quan nhất định, thực ra một số suy nghĩ của con người rất dễ bị tìm ra dấu vết thông qua những lời nói và hành động của con người

Nhất là Thời Tiêu, một cô nhóc thẳng thắn và ngốc nghếch.

Nói xong những điều này, Tưởng Tiến không khỏi thở dài, quả nhiên những người đang yêu trí tuệ thường bị giảm sút, với sự tinh ranh của Hứa Minh Chương, lúc ấy sao chẳng nhìn ra những lời Thời Tiêu nói là nói dối, để rồi bỏ chạy ra nước ngoài cô đơn một mình chứ? Đáng tiếc, nhưng đó cũng là số phận. Tưởng Tiến nghĩ, về Thời Tiêu, cô chính là số kiếp của bọn họ: Hứa Minh Chương, Diệp Trì, còn cả anh, Tưởng Tiến.

Ngày hôm ấy, một sinh viên năm thứ hai, công khai bày tỏ trên giảng đường, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh. Mà nhìn khuôn mặt của cô bé đó, cả mặt đầy dũng cảm, bất chấp tất cả hướng về ánh mặt trời, Tưởng Tiến đột nhiên nhớ đến Thời Tiêu năm xưa, cũng lấy hết dũng khí đến tìm anh, nhờ anh phối hợp diễn một vở kịch với cô, chỉ là để cắt đứt hẳn chuyện tình yêu của mình.

Nhưng khoảnh khắc anh hôn cô, trái tim anh đã đập rộn ràng như thế nào chỉ có mình anh biết. Một Tưởng Tiến lý trí, một người sống cuộc sống như một “cha xứ” bao nhiêu năm nay, xét trên một phương diện nào đó, thực chất còn không bằng Hứa Minh Chương. Hứa Minh Chương ít ra còn được có Thời Tiêu một khoảng thời gian đẹp đẽ. Còn anh, chẳng qua chỉ là một khoảnh khắc.

Không phải vì anh không có niềm tin vào bản thân, mà là lúc ấy anh cảm thấy, Thời Tiêu không thể nào yêu một người đàn ông thứ hai ngoài Hứa Minh Chương. Anh dám quả quyết điều đó, chính vì vậy anh đã bỏ qua sự mở đầu, bỏ lỡ cả sự kết thúc.

Trước đây có một Hứa Minh Chương, sau này có một Diệp Trì, Tưởng Tiến chắc chắc chẳng có chỗ đứng, chỉ có thể tiếp tục giữ vị trí là một người bạn tốt, tâm sự này của mình phải chôn giấu cho thật chặt, Thời Tiêu không bao giờ biết được. Nhưng Diệp Trì, chỉ cần liếc qua là thấy ngay, gã đàn ông tên Diệp Trì ấy đang yêu thật, anh ta cũng bị rơi vào hố sâu, rơi vào cái mê cung mà Thời Tiêu đã tạo ra trong vô thức.

Có đôi khi Tưởng Tiến băn khoăn tự hỏi, Thời Tiêu cũng chẳng phải là sắc nước hương trời, nhưng tại sao lại trở thành “mối họa” như thế? Hơn nữa, nếu có sự xuất hiện của một người đàn ông như Diệp Trì, người khác đừng mong có chút cơ hội nào, cho dù là Hứa Minh Chương hay là

Tưởng Tiến cả đời sống rất lý trí, lý trí mang lại tất cả cho anh, anh không hề ân hận, bởi vì anh vẫn còn một người bạn như Thời Tiêu, có thể là một người bạn tri âm, một người anh trai của Thời Tiêu, như vậy đã may mắn lắm hơn Hứa Minh Chương nhiều, có thể nhìn cô ở khoảng cách không xa cũng chẳng gần, Tưởng Tiến nghĩ như vậy là ông trời đã chiếu cố cho anh lắm rồi.

Nhưng ngay lúc gặp Thời Tiêu một thân một mình trên tàu, một người luôn không bao giờ thể hiện cảm xúc trên mặt như Tưởng Tiến bỗng kinh ngạc tột cùng, vẻ mặt ấy của anh gần như khiến cho Thời Tiêu phải phì cười.

Thời Tiêu không ngốc, giờ có con rồi lại phải lặn lội đường xá xa xôi, đương nhiên cô phải chọn cách di chuyển thật an toán, bởi vì cô lo lắng cho cái sinh mạng bé nhỏ trong bụng mình hơn bất cứ ai.

Mặc dù nói là bỏ trốn nhưng cô cũng nghĩ kỹ lắm rồi, cô biết với khả năng của Diệp Trì, chỉ cần anh muốn tìm cô, cho dù cô trốn đến chân trời góc biển cũng vô ích, cô chỉ cần một khoảng thời gian cho cả hai bình tĩnh lại thôi.

Nếu như Diệp Trì đồng ý ký đơn ly hôn thì thôi, nếu như không đồng ý cũng coi như cho hai người một khoảng thời gian để nghĩ cho kỹ càng, thông suốt. Hơn nữa Thời Tiêu cũng thầm nghĩ, Phong Cẩm Phong lúc nào cũng “hau háu như hổ đói” chờ đợi thay thế vị trí của cô, chắc chắn sẽ tận dụng thời gian này để quyến rũ Diệp Trì. Có thể lúc cô trở về, vị trí Diệp phu nhân đã là của Phong Cẩm Phong rồi.

Vì vậy cô không cần thiết phải giấu giếm hành tung của mình, hơn nữa trên người cũng đem đủ tiền mặt. Nói đến tiền, cảm giác giàu lên chỉ trong một đêm thật không tồi. Cô từ trước đến giờ đều không quan tâm đến chuyện tiền bạc, mọi đồ đạc trong nhà đều do Diệp Trì mua sắm. Sau khi biết cô và Diệp Trì lấy nhau, mẹ cô liền trả lại cuốn sổ lương cho cô. Lúc ấy cô mới biết, bao nhiêu năm qua mẹ đều tích cóp tiền, không hề động đến một xu nào. Mặc dù không nhiều nhưng bao nhiêu năm nay cũng được mấy vạn. Đáng tiếc là qua tay cô chưa được bao lâu đã bị Diệp Trì cướp mất, thay vào đó là một thẻ tín dụng, nói tiêu tiền chỉ cần quẹt thẻ, nếu cần tiền mặt có thể đi rút. Thực ra Thời Tiêu cũng chưa dùng nhiều, ngoài việc mua quà tết cho bố mẹ chồng là không thể qua loa được, cô chỉ dùng tấm thẻ tín dụng ấy có một lần. Còn những lúc khác, chuyện ăn mặc của Thời Tiêu đều do Diệp Trì lo liệu.

Lúc ấy Quyên Tử thường dí trán cô và nói:

– Thật không biết sao mà cậu tốt số thế, từ nhỏ đã được bà mẹ trẻ là tôi chăm chút, lớn một cái là có ngay một gã đàn ông cướp về nâng niu, hầu hạ như hầu hạ bà cô tổ vậy!

Thời Tiêu lúc ấy đương nhiên không nghĩ như vậy. Nhưng giờ nghĩ lại mới thấy bản thân chẳng khác gì một con gà công nghiệp. Sau khi quyết tâm bỏ trốn, cô mới phát hiện cuốn sổ lương của mình vẫn ở trong ngăn kéo của Diệp Trì. Cô len lén lấy ra rồi mang đi lĩnh tiền. Thật đáng kinh ngạc, hơn sáu vạn, công thêm với số tiền cô đi làm mấy tháng nay ở ủy ban thanh phố bằng tiền cô đi làm ở cơ quan cũ cả mấy năm.

Thời Tiêu cũng thấy yên tâm đôi chút, với số tiền này, cô có thể yên tâm tìm nơi non xanh biếc sống một thời gian. Do vậy lúc mua vé tàu, cô mua vé nằm. Vì vậy bảo Thời Tiêu là vô lo vô nghĩ có đôi khi là oan cho cô.

Tưởng Tiến đi vào toa nằm cùng với Thời Tiêu. Thời Tiêu nói:

– Anh ngồi đi, đối diện không có người đâu!

Lúc nói câu này, khuôn mặt hí hửng của Thời Tiêu trông rất đáng yêu. Tưởng Tiến bật cười, nhìn cô dò xét một lượt, vẫn là bộ quần áo thể thao, mặc dù bụng chưa lộ rõ nhưng nếu nhìn kỹ cũng thấy có tướng bà bầu lắm rồi, sắc mặt cũng không tồi, có vẻ gì đó thoải mái như con chim được sổ lồng, vẻ mặt hân hoan và thanh thản khiến cho Tưởng Tiến phải nhíu mày:

– Em đang đi đâu thế? Chồng em đâu?

– Chồng á?

Thời Tiêu bĩu môi nói: “Ly hôn rồi!”

Tưởng Tiến tưởng mình nghe nhầm:

– Ly hôn rồi? Diệp Trì đồng ý à?

Mặt Thời Tiêu chợt sầm xuống:

– Tiền bối, tình cờ gặp lại tri kỷ, chúng ta đừng nhắc chuyện này nữa, chán chết! Thế còn anh, anh đang đi đâu? Nhìn bộ dạng này xem ra anh có ý định đi nghỉ dài hạn thì phải!

Tưởng Tiến nghiêm nghị nhìn cô hồi lâu rồi gật đầu:

– Ừ, anh được nghỉ nửa tháng, anh muốn đến thăm một nơi!

Mắt Thời Tiêu như sáng lên:

– Tiền bối, anh xem, anh đi một mình, em cũng một mình, chi bằng chúng ta làm bạn đồng hành đi!

Giọng nói tinh nghịch của Thời Tiêu khiến cho Tưởng Tiến không nhịn được cười. Theo như anh được biết, cô nàng này lớn thế này rồi mà chưa bao giờ được đi xa, chắc là đi xa nhất chính là hồi học đại học, cái lần cô một mực kéo anh đi ngắm sao đó. Cuối cùng thì chẳng ngắm được, lại còn khóc ầm ĩ. Ban nãy vừa nhìn thấy cô, Tưởng Tiến đã nhận ra trong lòng cô đang rất thấp thỏm, bất an.

Thực ra anh đã xem thường Thời Tiêu, nơi xa nhất mà Thời Tiêu từng đi là Tam Á, chỉ có điều lúc ấy bên cạnh cô có người đàn ông vạn năng là Diệp Trì. Tưởng Tiến khẽ nhìn lướt qua bụng cô, vẻ do dự:

– Nơi anh đi rất xa xôi, nhưng không khí rất trong lành, nhưng sức khỏe của em…

Thời Tiêu vội nói:

– Không sao đâu, em rất khỏe, thật đấy!

Tưởng Tiến thật sự không thể từ chối, nhất là khi có một chuyến đi riêng với cô như thế này, chắc chắn sẽ chẳng có lần thứ hai, vì vậy nếu cơ hội đã đến thì phải nắm bắt xem sao!

Thế là Thời Tiêu lên theo Tưởng Tiến đi. Thay vì đến bến Thành Đô thì cô xuống xe ở giữa đường, chuyển sang đi ô tô, rồi lại đi xe bò mất nửa ngày đến Bàn Sơn, cuối cùng đi bộ qua một ngọn núi nhỏ mới đến nơi.

Nói thật lòng, không có Tưởng Tiến thì có đánh chết Thời Tiêu cũng chẳng dám đến nơi này. Nửa quãng đường về sau đều là nhờ Tưởng Tiến dìu cô đi.

Đứng từ xa nhìn làn khói tỏa mơ màng từ những ngôi làng thấp thoáng bên những ngọn núi, Thời Tiêu liền thở phào nhẹ nhõm. Tưởng Tiến liền cởi áo khoác ngoài của mình ra, kê xuống một tảng đá, dìu Thời Tiêu ngồi xuống nghỉ ngơi rồi than thở: “Giờ thì anh tin rồi, em đúng là rất khỏe, mang bầu bốn tháng mà vẫn trèo đèo lội suối với anh!”

Thời Tiêu bật cười khanh khách, tinh nghịch chớp mắt:

– Nơi này phong cảnh hữu tình, không khí cũng trong lành, nhưng đường khó đi quá, em đột nhiên nghi ngờ anh lên đây không biết có phải để trải nghiệm cái gọi là “Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh” [1] không nữa?

– Trường tiểu học trong cái thôn nhỏ kia là anh quyên góp tiền xây dựng lên. Đừng ngạc nhiên, em là người không biết rằng trên đời này có rất nhiều người đói khổ, ở những nơi thế này, xây dựng một trường tiểu học chưa mất đến một vạn tệ, điều khiến người ta đáng khâm phục là những giáo viên chấp nhận ở lại những nơi này dạy học. So với họ, anh chẳng qua chỉ bỏ ra vài đồng bạc mà thôi!

Thời Tiêu nhìn Tưởng Tiến, kinh ngạc như nhìn thấy khủng long. Trong con mắt của cô, Tưởng Tiến luôn là một người đàn ông rất nho nhã, lịch thiệp, có vẻ gì đó rất công tử, cũng có sự nhạy bén và bản lĩnh hơn người. Một người đàn ông như vậy đột nhiên trở thành một Lôi Phong [2] bằng da bằng thịt trước mặt, Thời Tiêu bỗng thấy khó mà tin được.

Tưởng Tiến xoa đầu cô nói:

– Anh cũng là một đứa trẻ từ vùng sâu vùng xa đến thành phố. Nỗi khổ không được đi học anh từng trải nghiệm rồi, vì vậy anh nguyện dùng hết sức lực của mình để giúp đỡ những đứa trẻ ấy. Em đừng nghĩ anh vĩ đại như vậy, đó chẳng qua là một sở thích mà thôi. Đi thôi, đã đến rồi thì hãy ở lại đây một thời gian, đến nhà trưởng thôn ăn cơm đi, cũng không tồi đâu, ít ra cũng là thực phẩm sạch, không bị ô nhiễm!

Vì vậy khi Diệp Trì như phát điên chạy đến đây tìm được Thời Tiêu, vợ anh đang ngồi dưới gốc cây trong cây nhà trưởng thôn, xơi tái ngon lành món gà nấu nấm hương.

[1] Một câu thơ trong bài “Thục đạo nan” của Lý Bạch

[2] Một tấm gương chuyên làm việc tốt ở Trung Quốc

Chương 48

Đất đai rộng mênh mông, những ngôi nhà ngay ngắn, những mảnh vườn xanh tươi, đường giao thông ngang dọc, chó lợn ăn chung, gà vịt ăn cùng… đây đúng là một “thiên đường” dưới mặt đất.

Thời Tiêu ngồi trên nóc nhà nhìn ra xa, xanh nước biếc, nước chảy suối reo, hoa cỏ rực rỡ trải dài đến tận chân núi, từng cơn gió nhè nhẹ thổi đến mang theo hương hoa phảng phất thật dễ chịu.

Tưởng Tiến ngoảnh đầu lại mỉm cười với cô:

– Nơi này không phải thiên đường đâu. Đây chẳng qua là một ngôi làng nhỏ thuộc huyện Thông Giang, khu vực Xuyên Thiểm, vì vậy thứ em nhìn thấy chính là cảnh thiên nhiên nguyên sơ, sự nghèo nàn và lạc hậu, giao thông không phát triển, văn minh chưa tìm đến với họ. Nơi đây chẳng phải thiên đường gì đâu!

Thời Tiêu bĩu môi nói:

– Tưởng Tiến Tửu, anh vẫn lý trí đến tẻ nhạt như thế. Đàn ông phải biết phát hiện ra cái đẹp, sự lãng mạn trong mọi hoàn cảnh, như vậy mới có thể thu hút ánh mắt của con gái!

Mắt Tưởng Tiến sá

ng lấp lánh:

– Diệp Trì rất lãng mạn phải không?

Mắt Thời Tiêu thần ra, cô khẽ cười, tay đưa lên xoa xoa bụng mình:

– Anh ta còn thực tế hơn cả anh, hoàn toàn là một gã đàn ông phàm tục bị nhuộm đen bởi tiền tài, tửu sắc. So ra thì Minh Chương lãng mạn hơn nhiều!

Tưởng Tiến đưa tayỗ đầu cô:

– Có thể nói đến Hứa Minh Chương một cách nhẹ nhàng như thế, xem ra trái tim em đã từ bỏ được rồi. Chỉ có điều anh nghĩ Hứa Minh Chương chắc không muốn gặp em.

Mắt Thời Tiêu như tối sầm lại:

– Em với anh ấy có duyên nhưng không có phận, chỉ có điều giờ nghĩ lại, có lẽ bọn em hoàn toàn không hợp, thỉnh thoảng em nghĩ, cố chấp là bởi vì không đạt được, nếu như lúc ấy bọn em cứ như vậy mà chẳng có chút sóng gió gì, có thể cuối cùng tình yêu sẽ nhạt dần, rồi cuối cùng vẫn sẽ chia tay thôi. Chỉ có điều sẽ không có sự cố chấp trong tình yêu đó mà thôi.

 

Tưởng Tiến gật gù:

– Có lý! Vì vậy mới nói em mới là một người thực tế. Em biết không, sự điềm đạm, thực tế từ trong cốt cách hoàn toàn có thể coi là sự lạnh lùng. Em đa nghi, em không tin, xuất phát từ nội tâm bất định của em. Thực ra em có từng nghĩ, tình yêu cần phải có sự dũng cảm. Bốn năm trước, em cũng có dũng cảm, nhưng lại dùng nhầm chỗ. Nếu như em dành sự dũng cảm này cho Hứa Minh Chương, có thể hôm nay sẽ có một kết cục khác. Vì vậy tình yêu đôi khi cũng cần có tinh thần bất chấp nguy hiểm mới trở nên đẹp đẽ, mới có thể đạt được!

Thời Tiêu nhìn ra xa rồi mới cất tiếng:

– Tiền bối, anh có tinh thần ấy không? Vì tình yêu bất chấp nguy hiểm ấy!

Tưởng Tiến ngây người, đúng thế, bản thân mình chỉ biết nói lý thuyết suông, chẳng phải bản thân anh lúc này cũng chẳng thể tự giải quyết được hay sao?

– Chị Thời, chú Tưởng ơi, đến giờ ăn cơm rồi!

Na Na, con gái của trưởng thôn chạy ra gọi hai người.

Tưởng Tiến dở khóc dở cười, liền nhìn Thời Tiêu, vẻ bất mãn:

– Đã là bà bầu rồi mà còn là chị, mình chưa kết hôn sao đã thành chú rồi?

Thời Tiêu phì đắc chí nói:

– Điều này cho thấy anh trông rất già, mau tìm vợ đi thôi, tránh để lần sau chẳng được làm chú mà bị gọi là ông Tưởng đấy!

Tưởng Tiến bẹo má Thời Tiêu một cái, nói:

– Miệng em độc thật đấy! Đi thôi, xuống ăn cơm, ban nãy lúc anh lên thấy bác gái đang nấu cơm độn cho em đấy!

Thời Tiêu vỗ tay hoan hô: “Nếu ngày nào cũng được ăn món này, em nguyện ở đây cả đời!”

Tưởng Tiến dìu Thời Tiêu cẩn thận đi xuống, ở đây người ta thường phơi nông phẩm, chính vì vậy nóc nhà thường là sân phơi lý tưởng nhất, thế nên cạnh nhà luôn có cầu thang lên nóc nhà, vô cùng thuận tiện.

Những người trong thôn này đều mang họ Doãn, nhà trưởng thôn cũng không phải ngoại lệ. Nơi đây có khoảng hơn ba mươi hộ dân, cách đó không xa, ở chân núi bên kia còn có hai thôn nữa. Học sinh của cả ba thôn cộng lại với nhau tổng thể có một trăm linh năm em, tuổi tác cách biệt nhưng chỉ chia thành hai lớp.

Bởi vì quanh đây chỉ có trường tiểu học Tưởng Tiến bỏ tiền ra xây, lấy tên là trường tiểu học Ba Sơn, Thời Tiêu từng hỏi:

– Tại sao lại lấy tên đó?

Tường Tiến ngẩng đầu chỉ vào dãy núi to trước mắt:

– Dãy núi bên đó tên là núi Ba Sơn, qua dãy núi đó là đến huyện Thông Giang, là căn cứ địa cách mạng của Xuyên Thiểm, đến giờ vẫn còn doanh trại quân đội đấy!

Trường tiểu học chẳng qua chỉ là một khu khép kín gồm ba dãy phòng, hai bên là hai phòng học lớn, ở giữa là một văn phòng cho giáo viên, mặt nghiêng là hai căn phòng, là nơi ở của giáo viên.

Trường học cũng chỉ có hai giáo viên. Một người là một giáo viên về hưu khoảng năm mươi sáu tuổi, người ở làng bên kia núi. Một người là sinh viên tốt nghiệp đại học sư phạm tỉnh, tên Doãn Hồng, là người của làng bên này. Hồi đó sau khi tốt nghiệp đại học, quyết định trở về làng làm giáo viênDoãn Hồng đã phải chịu đựng áp lực như thế nào, phải từ bỏ những gì, không cần phải nói ai cũng biết được.

Nếu như bảo bạn tạm thời xa lánh sự huyên náo của thành phố, đến một nơi thanh tịnh như thế này tĩnh dưỡng vài hôm, thậm chí vài tháng có thể bạn sẽ làm được. Nhưng với một cô gái trẻ tuổi, từng sống nơi đô thị phồn hoa náo nhiệt, có điều kiện để ở lại thành phố mà vẫn lựa chọn nơi này, một ngày, một tháng, một năm… đến giờ đã là năm năm rồi… cần phải có niềm tin và sự kiên định đến nhường nào?

Doãn Hồng lớn hơn Thời Tiêu ba tuổi, năm nay chưa đến hai mươi tám nhưng vẫn độc thân, hơn nữa cô là người sống vui vẻ, niềm vui và sự hài lòng tỏa ra từ tận trong tim.

Cô nói với Thời Tiêu: hồi nhỏ đi học, ngày nào cũng phải đi bộ ba tiếng đường núi, vì thế phải dậy từ ba, bốn giờ sáng để lên đường, tối muộn mới về đến nhà. Nhưng cho dù là vậy, trong thôn, người có thể kiên trì đi học như cô cũng chẳng có nhiều. Lúc ấy cô nghĩ, nếu như trong thôn cũng có một trường học thì tốt biết mấy, như vậy sẽ không cần phải đi xa, thật sự quá mệt mỏi!

Vì thế, sau khi biết tin trong thôn đã xây dựng trường tiểu học nhưng không có giáo viên, cô kiên quyết quay lại. Cô hy vọng những đứa trẻ trong thông có thể đi học, tìm hiểu thế giới rộng lớn bên ngoài, học tập kiến thức, từ đó mang lại sự thay đổi cho cái thôn nghèo này.

Lý tưởng mới vĩ đại làm sao. Thời Tiêu lúc này mới hiểu lời của Tưởng Tiến. So với Doãn Hồng, Tưởng Tiến đúng là không vĩ đại bằng, còn cô thì càng nhỏ bé, chỉ biết những chuyện yêu đương vụn vặt thường tình.

Xấu hổ! Thời Tiêu cảm thấy vô cùng xấu hổ. Vì vậy khi cô Châu bị ốm, tạm thời không thể đi dạy, Doãn Hồng đã đến bảo Thời Tiêu dạy thay. Thời Tiêu đi dạy học với tâm trạng vô cùng háo hức.

 

Đứng trên bục giảng cũ nát, nhìn những khuôn mặt “đói” kiến thức ở bên dưới, Thời Tiêu bỗng cảm thấy vô cùng chua xót. Dạy học cho những đứa trẻ này cần có sự kiên nhẫn và kĩ năng, bởi vì độ tuổi của các em khác nhau, khả năng tiếp thu kiến thức cũng khác nhau, trình độ cũng không đồng đều, nhưng Thời Tiêu cảm thấy rất tự tin.

Hết giờ học, cô bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Tưởng Tiến đứng trong sân trường đợi cô. nhìn cô từ đầu đến chân, nói: “Anh rất sợ em cũng thích nơi này, giống như Doãn Hồng, cả đời không muốn rời khỏi đây nữa!”

Hai người đi ra khỏi sân trường, men theo con đường nhỏ trở về căn nhà nhỏ nơi Thời Tiêu đang ở.

Tưởng Tiến ở trong nhà trưởng thôn, Thời Tiêu vì không biết ở đâu nên đã bảo trưởng thôn là muốn thuê một căn nhà trú chân. Ở con dốc bên cạnh nhà trưởng thôn đã xây cho con trai lớn năm ngoái. Nhà đã xây xong, ở được mấy hôm thì hai vợ chồng con trai trưởng thôn mang theo con cái đi nơi khác làm thuê, căn nhà này bỏ không. Thời Tiêu may mắn có chỗ trú chân.

Căn nhà còn rất mới, hơn nữa nằm trên giường còn có thể nhìn thấy khu rừng canh tươi qua cửa sổ. Thời Tiêu vô cùng hài lòng. Toàn làm phiền trưởng thôn, cô cũng thấy ngại lắm, do đó Thời Tiêu bắt đầu tự nấu nướng. Lần đầu tiên tự nấu nướng chiêu đãi Tưởng Tiến, anh gặp một đũa thức ăn, ăn thử rồi nói: “Khó nuốt quá!”

Thời Tiêu hơi bực mình, ăn thử một miếng, không thể không thừa nhận là khó ăn thật. Nhưng nhớ lại trước đây, có ở nhà thỉnh thoảng lại nấu nướng. Diệp Trì ăn sạch trơn chẳng chừa lại cái gì, còn hôn cô và nói:

– Vợ à, cơm ngon quá, ngày mai lại làm cho anh ăn nhé!

Giờ nghĩ lại, chẳng nhẽ khẩu vị của Diệp Trì có vấn đề? Nhưng lúc ăn ở nhà hàng Cẩm Giang, thức ăn chỉ kém thơm ngon một chút là anh liền gọi ngày quản lý ra, bảo bê đi làm cái khác.

– Thời Tiêu, em đang nghĩ gì vậy? Sao thừ người ra thế?

Tưởng Tiến đặt đĩa thức ăn đã xào xong lên bàn, đưa cho cô đôi đũa:

– Ăn đi, lạp sườn nấm hương, món em thích ăn đấy!

Thời Tiêu gắp một đũa bỏ miệng:

– Tiền bối, tại sao đàn ông các anh đều biết nấu nướng thế?

Đôi đũa trong tay Tưởng Tiến chợt khựng lại

– Đàn ông bọn anh á? Còn ai nữa? Hứa Minh Chương hay Diệp Trì?

Thời Tiêu cúi đầu gẩy cơm trong bát, không nói năng gì, Tưởng Tiến đặt bát xuống, thở dài:

– Thời Tiêu, rối cuộc em định ở đây bao lâu? Có những chuyện không phải cứ trốn tránh là giải quyết được đâu!

Tưởng Tiến còn định nói gì đó nữa nhưng nhìn khuôn mặt cúi gằm của cô, anh lại không nén được thở dài:

– Ngày mai anh về, em có đi với anh không, hay là…

– Em sẽ ở lại đây!

Chưa đợi Tưởng Tiến nói hết câu, Thời Tiêu đã nhanh nhẹn ngắt lời. Tưởng Tiến nhìn cô hồi lâu, lắc đầu nói:

– Thôi thì tùy em, chỉ mong em sớm nghĩ thông suốt!

Ăn cơm xong trời đã tối đen. Ở miền núi tối đến cũng chẳng có việc gì làm, hai người liền leo lên nóc nhà. Tưởng Tiến nhìn lên bầu trời, thốt lên:

– Còn nhớ cái lần em kéo anh đi ngắm sao không? Nói thực lòng, đó là chuyện vớ vẩn nhất mà anh từng làm trong đời. Giờ nghĩ lại, dường như kể từ giây phút bị em đâm phải, cuộc đời của anh dường như đã thoát ly khỏi lý trí, vì vậy mới nói, Thời Tiêu à, em đúng là một “tai họa”.

Thời Tiêu bật cười:

– Thế à, lúc ấy em đâu có biết, trong lúc hoang mang lại đâm phải hotboy của đại học A, đúng là vinh hạnh, vinh hạnh quá!

Tưởng Tiến giơ tay gõ vào trán cô:

– Em còn dám nói nữa à? Bị em đâm phải, anh thì không sao. Trong khi em ngồi ở đó, ôm đầu gối khóc ầm ĩ, khóc đến thảm thiết. Anh bị em làm cho phát khiếp, lúc ấy còn tưởng em bị gãy chân rồi cơ. Lúc đến xem thấy chỉ bị rách chút da, về sau mới biết em không khóc vì cái chân, mà là khóc vì mối tình đã mất. Nhưng mà làm anh chết khiếp. Lúc ấy, nhìn em khóc thảm thương, anh đã nghĩ, một cô gái xinh xắn thế này mà lúc khóc sao xấu thế!

Thời Tiêu bĩu môi:

– Khóc mà còn đòi đẹp à!

Tưởng Tiến nhếch môi:

– Chẳng phải trong “Trường Hận Ca” [1] có nói: “Ngọc dung dịch tịch mịch lệ lan can. Lê hoa nhất chỉ xuân đới vũ”, chứng tỏ vẫn có người khóc đẹp, chỉ có điều nhìn bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem của em lúc ấy, thực sự khiến người ta “nghẹn lời”

Thời Tiêu giơ nắm đấm giáng vào người anh, sau đó nghĩ lại cũng không nén được cười.

[1] Của Bạch Cư Di.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+