Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 49 50 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 49

Tưởng Tiến đi rồi. Đứng trên nóc nhà, nhìn ra con đường núi phía xa, nơi người đàn ông đang vẫy tay với cô, Thời Tiêu bỗng thấy có chút áy náy.

Tâm ý của Tưởng Tiến rõ như vậy, sao cô có thể không biết? Lúc nào cũng là anh vươn mình che chắn cho cô mỗi khi cô gặp nguy hiểm, trước đây như vậy, bây giờ cũng vẫn vậy.

 

Tưởng Tiến nổi tiếng ở trường đại học A. Sau khi quen biết Tưởng Tiến, Thời Tiêu có nghe được một số tin đồn về anh: một người đàn ông theo Thanh Giáo, từ trước đến giờ chỉ thấy có rất nhiều cô gái đuổi theo anh nhưng chưa bao giờ thấy anh qua lại với bất cứ cô gái nào.

Năm năm trước, lúc anh nhận lời giúp cô, lúc ấy Thời Tiêu không nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ nghĩ lại, đó là Tưởng Tiến, sao có thể vô duyên vô cớ giúp đỡ một đàn em mới quen biết được có mấy ngày. Có thể trước đây cô ngu ngốc không biết đến. Nhưng những ngày ở đây, thứ tình cảm thỉnh thoảng bộc lộ qua ánh mắt anh khiến Thời Tiêu e

Thời Tiêu rất lý trí, nói như Diệp Trì là sống vô tâm vô tính, nói như Tưởng Tiến là lạnh nhạt bẩm sinh. Cô nghĩ kĩ rồi, nếu muốn tiếp tục làm bạn với Tưởng Tiến, chỉ có cách giả bộ ngốc nghếch, dù gì giả ngốc đôi khi cũng là cách giải quyết tốt nhất.

Mặc dù cảm thấy mình che đậy rất khéo, nhưng… Thời Tiêu đưa tay lên xoa xoa trán mình, ở đó vẫn còn đọng lại hơi ấm:

– Cô ngốc à, đừng sợ, nếu người khác không cần em, vẫn còn có anh!

Cậu này nghe có vẻ chuyện đùa, nhưng giọng nói rất nghiêm túc. Thời Tiêu có thể nhận ra điều đó. Nhưng Tưởng Tiến à, anh xứng đáng với một cô gái tốt hơn!

– Cô Thời, nước đầy rồi!

Hai học sinh ở bên dưới gọi với tên. Thời Tiêu cẩn thận bám vào lan can đi xuống, mỉm cười gật đầu:

– Cảm ơn các em!

Cậu bé mới mười tuổi đầu, tính tình chất phác và nhút nhát đặc trưng của trẻ em miền núi, nhưng lại toát lên vẻ chân thành và nhiệt tình.

Thời Tiêu rất thích nơi này, mặc dù cô cũng hiểu bản thân mình chẳng qua chỉ đang chạy trốn. Nhưng nơi này khiến cho trái tim cô bình yên, đôi khi cô nghĩ, nếu như cô cũng là một đứa trẻ lớn lên ở đây, mặc dù nghèo khổ nhưng có lẽ sẽ ngây thơ và vui vẻ hơn nhiều.

Chớp mắt đã hơn một tháng trời, bên ngoài chẳng có chút động tĩnh gì, có lẽ bởi vì cái thôn này ở nơi quá heo hút, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Cũng có thể Diệp Trì đã quên cô, đang hạnh phúc mỹ mãn bên cạnh Phong tiểu thư rồi. Đây chẳng phải là mong muốn của mình sao? Nhưng chẳng hiểu sao, khi cái ý nghĩ ấy nảy lên trong đầu, Thời Tiêu bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu và đau đớn.

Thời Tiêu lắc đầu thở dài, mình đúng là một đứa con gái mâu thuẫn!

Tưởng Tiến đi rồi. Ngày hôm sao, trong thông có một người lạ, tên là Hàn Dẫn Tố, một người phụ nữ sâu sắc, đẹp như tranh vẽ, nhưng từ con người li toát lên vẻ gì đó rất mạnh mẽ, kiên cường, nét hạnh phúc tràn ngập trên khuôn mặt. Cô là một họa sĩ, công theo giá vẽ đến đây để vẽ phong cảnh. Đan Đan nói với Thời Tiêu, chị Hàn năm nào cũng đến đây vài lần, hơn nữa chồng chị Hàn là chú giải phóng quân rất tài giỏi, đang đóng quân ở doanh trại bên ngoài ngọn núi lớn.

Hàn Dẫn Tố sẽ ở lại ba ngày, ngoài những lúc vẽ phong cảnh, cô còn tranh thủ thời gian dạy bọn trẻ một vài tiết mỹ thuật. Nhìn vẻ mặt hào hứng và thích thú của lũ trẻ, Thời Tiêu lại cảm thấy chua xót. Một chuyện bình thường như thế mà ở đây lại trở nên vô cùng quý báu.

Hàn Dẫn Tố và Thời Tiêu nhanh chóng trở lên thân thiết. Hàn Dẫn Tố quyết định dọn đến ở nhờ trong nhà Thời Tiêu. Có Hàn Dẫn Tố, Thời Tiêu mới phát hiện mình đúng là một kẻ vô dụng. Tài nghệ nấu bếp của Hàn Dẫn Tố chẳng thể chê vào đâu, khả năng nấu món ăn Tứ Xuyên tuyệt vời, đủ cả màu sắc, mùi vị lẫn hình thức. Thời Tiêu uống một ngụm canh cá, xoa xoa bụng mình, hài lòng thốt lên:

– Chị Dẫn Tố, tài nghệ nấu nướng của chị thật tuyệt vời!

Hàn Dẫn Tố đặt đũa xuống, nhìn Thời Tiêu cười:

– Thực ra chị làm món ăn Hàng Châu giỏi hơn, chị là người Hàng Châu mà. Món ăn Tứ Xuyên là vì chồng chị thích ăn nên chị mới học làm. Sau này có cơ hội chị sẽ nấu cho em ăn!

– Chồng chị á?

Thời Tiêu ngẩng đầu nói: “Đan Đan nói chồng chị là chú giải phóng quân, đóng quân bên kia núi. Vậy thì chắc chị theo chồng đến đây nhỉ. Thế mà em cứ tưởng chị là giáo viên, chị giảng bài rất chuyên nghiệp.”

– Trước chị từng là giáo viên. Sau khi kết hôn lại ly hôn, sau đó lại tái giá với Trấn Đông. Vì đặc trưng nghề nghiệp của anh ấy nên chị phải nghỉ việc đi theo đấy. Hai năm nay đóng quân ở Thành Đô, có thể sang năm sẽ đi Tây Tạng.

Thời Tiêu há hốc miệng, Dẫn Tố bật cười:

– Em thật là dễ thương, giống hệt như con Bống nhà chị!

– Bống? Ai thế chị?

– Con gái chị, năm nay được ba tuổi, cách trợn mắt há miệng của nó cũng na ná như em!

Nói rồi Dẫn Tố liếc nhìn bụng Thời Tiêu:

– Xem ra cũng phải năm tháng rồi nhỉ, mặc dù ở đây rất đẹp nhưng điều kiện y tế kém lắm. Hãy nghĩ cho đứa trẻ trong bụng, mau mau ra khỏi nơi này đi.

Thời Tiêu chu môi: “Em muốn ở lại đây cả đời, nuôi nấng con trai em!”

Dẫn Tố cười, nụ cười rất nhẹ nhàng, nhìn Thời Tiêu dường như cô có thể nhìn thấy bóng dáng của chính mình vài năm về trước. Dẫn Tố không khỏi lắc đầu, nghiêm túc nói:

– Chạy trốn thực ra không thể giải quyết được hoàn toàn vấn đề. Chuyện lớn như thế nào, đi qua rồi ngoảnh đầu nhìn lại lại thấy mình vô cùng ngốc nghếch, có thể trong lúc em còn chần chừ đã bỏ lỡ cảnh tượng đẹp nhất của đời mình rồi!

Thời Tiêu ngẩn người:

– Chị Dẫn Tố, chị từng bỏ lỡ ư?

– Cái gì?

– Cảnh tượng đẹp nhất trong cuộc đời?

Dẫn Tố lắc đầu, ánh mắt hiện lên niềm hạnh phúc:

– Không, chị không bỏ lỡ, bởi vì “cảnh tượng” của chị là sống động, là kiên định, từ đầu đến cuối đều đi theo chị. Trong lúc chị thờ ơ không ngoảnh đầu lại, anh ấy luôn ở đằng sau chị, chạm tay vào là tới, nhưng chị vẫn tiếc nuối, dù gì vẫn bỏ qua một chút thời gian có thể hạnh phúc bên nhau.

Sáng ngày thứ ba, có hai anh bộ đội đến đón Dẫn Tố đi, bọn họ rất cung kính với chị. Thời Tiêu biết, chồng của Dẫn Tố chắc chắn không phải là một quân nhân bình thường. Chỉ có điều, một phụ nữ sau khi ly hôn rồi vẫn có thể hạnh phúc như vậy. Thời Tiêu vô cùng ngưỡng mộ và chúc phúc cho chị. Chị rất xứng đáng với hạnh phúc

Thời Tiêu nghĩ kĩ lại những lời Dẫn Tố nói, mặc dù cảm thấy rất có lý, nhưng bảo cô quay về như thế này khiến cô cứ cảm thấy mất mặt làm sao? Thời Tiêu cũng không biết rốt cuộc mình cảm thấy mất mặt cái gì, nhưng cứ nghĩ trốn được ngày nào hay ngày ấy, hoàn toàn không hay biết, cô ở đây thì ăn ngon ngủ yên, trong khi Diệp Trì thì đang sắp phát điên lên rồi.

Suốt nửa tháng ròng không có tin tức gì, cô mua vé giường nằm đến Thành Đô, vậy mà lật tung cả Thành Đô rồi mà vẫn không thấy tăm hơi đâu, cứ như thể đã mọc cánh bay mất hút vậy.

Ba ngày trước Diệp Trì đến Thành Đô, cũng may bố mẹ vợ của anh chỉ về nhà vài ngày là đi, nếu không Diệp Trì cũng chẳng biết phải ăn nói ra làm sao với họ nữa.

Mẹ vợ thường ngày trông cứ tưởng thờ ơ với mọi thứ nhưng nếu biết chuyện Diệp Trì khiến cho Thời Tiêu phải bỏ đi, thật không biết bà ấy có thể làm những gì? Diệp Trì cũng biết nếu muốn ở với vợ cả đời còn lại, tuyệt đối không thể đắc tội với bố mẹ vợ.

Trước khi đi, Diệp Trì có đến tìm Quyên Tử, Diệp Trì dám chắc nếu Thời Tiêu có liên lạc với ai, người ấy chỉ có thể là Quyên Tử.

Diệp Trì đập cửa suốt cả buổi, người ra mở cửa lại chính là Tả Hồng, mặt mày hắc ám như kiểu không được thỏa mãn. Anh ta quấn quanh eo một chiếc khăn tắm, trước ngực có mấy vết cào, trên mặt còn lằn rõ dấu năm ngón tay. Vừa mở cửa Tả Hồng đã gào lên:

– Mẹ kiếp, ai thế? Mới sáng ra đã đến phá quấy rồi!

Nhìn thấy Diệp Trì, Tả Hồng vội vàng che đi vết thương trên mặt. Diệp Trì chẳng buồn đoái hoài đến hành động “bịt tai giả vờ” nghe thấy tiếng chuông của Tả Hồng, hỏi thẳng:

– Quyên Tử đâu, có ở nhà không?

Nói rồi liền đẩy cửa bước vào. Tả Hồng vội giơ tay ra ngăn lại:

– Này này Diệp Trì, cậu đợi chút đã, đợi ở đây chút đã, để tôi bảo vợ tôi chỉnh trang lại tí có được không, có câu “không nhòm ngó vợ bạn”

Mặc dù đang rất sốt ruột nhưng Diệp Trì nghe vậy cũng phải bật cười:

– Vợ cậu á? Cút m… đi, Quyên Tử mà chịu làm vợ cậu, tôi đổi thành họ của cậu luôn!

Tả Hồng cười nham nhở:

– Nói chung là cô ấy lên giường với tôi thì chính là vợ tôi rồi!

“Bốp” một cái, Tả Hồng bị ai đập vào sau gáy:

– Đừng có mặt dày như thế, anh khóc lóc vật vã, một mực đòi lên giường với tôi. Chúng ta đã nói rõ rồi, đôi bên tự nguyện, cái gì mà vợ với chả chồng? Đừng có giở trò này với tôi, nghe mà thấy buồn nôn!

Diệp Trì chưa kịp nhìn thấy bộ dáng Quyên Tử thì Tả Hồng đã vội vàng che chắn rồi ôm lấy Quyên Tử vào trong:

– Được rồi, bà cô ơi, em nói gì cũng được hết! Em vào nhà ăn mặc đàng hoàng rồi hãy đi, như thế này thì còn ra thể thống gì nữa?

– Bà đây ăn mặc vô cùng đàng hoàng, anh còn đòi hỏi tôi mặc cái gì nữa?

– Bộ này lộ ngực, lộ chân, đàng hoàng cái cóc khô gì…

Diệp Trì chẳng hơi đâu đếm xỉa đến hai người bọn họ, giờ đến việc của mình anh còn chẳng lo xuể. Cuối cùng Quyên Tử cũng mặc bộ quần áo ngủ của Tả Hồng rồi đi ra, ống quần xắn cao, bộ quần áo rộng thùng thà thùng thình, trông như trẻ con mặc quần áo người lớn, khiến cho vẻ đẹp gợi cảm thường ngày bị che đi, thay vào đó là chút trong sáng, đáng yêu hiếm có.

Diệp Trì liếc hai người bọn họ, không khỏi nhíu mày. Quyên Tử ngáp dài một cái, nói chẳng cút thiện cảm:

– Anh đến đây làm gì, ở đây không hoan nghênh anh!

– Tiêu Tiêu ở đâu?

– đâu á?

Quyên Tử cười khẩy, lạnh lùng đáp:

– Không biết, mà cho dù có biết cũng không nói cho anh!

Diệp Trì mắt sắc như dao lam, đứng bật dậy. Tả Hồng liền vội vàng ấn anh ngồi xuống, lên tiếng dàn hòa:

– Hai người làm cái gì thế? Có gì từ từ nói mà!

– Anh cũng biến đi! Đàn ông chẳng thẳng nào tử tế, cả hai cút hết cho tôi!

Quyên Tử vừa nói vừa đạp Tả Hồng “thẳng chân”. Tả Hồng khẽ rên lên, nhón chân xoay hai vòng:

– Sao em độc ác thế, sau này anh tàn phế là em phải chịu trách nhiệm đấy!

– Nực cười, chịu trách nhiệm á? Tìm vợ chưa cưới của anh mà bắt chịu trách nhiệm, đến lượt tôi chắc? Mẹ anh là người đầu tiên không đồng ý đấy! Chẳng phải mẹ anh nói tôi yêu nghiệt sao? Anh nên tránh xa tôi ra cho sớm, kẻo tôi lại mang tai họa đến cho anh, cho cả nhà anh đấy!

Diệp Trì nhíu mày:

– Quyên Tử, Tiêu Tiêu đang mang bầu năm tháng rồi, cô cũng biết cô ấy chưa từng đi xa bao giờ, nếu như có xảy ra chuyện gì…

– Có xảy ra chuyện gì? Diệp Trì, anh đừng mèo khóc tiếng chuột nữa, đừng tưởng tôi không biết, những chuyện anh đã gây ra, cho dù Thời Tiêu có muốn sống tiếp với anh tôi cũng không đồng ý! Giờ vẫn còn sớm, giải tán cho nhanh. Thời Tiêu tốt xấu thế nào sau này chẳng liên quan gì đến anh! Cút, cút hết!

Chương 50

Quyên Tử nhìn thấy bộ dạng Tả Hồng như vậy liền bò lăn ra cười. Tả Hồng lẩm bẩm chửi thề, bẻ quặt hai tay cô ra sau: “Anh không tin là hôm nay không làm gì được em!”

Quyên Tử bị Tả Hồng giữ chặt, ngã vào lòng anh, cũng chẳng chút phản kháng, ngược lại còn xáp lại hôn lên yết h của Tả Hồng, hơi thở trở nên gấp gáp. Một tay anh ta buông tay Quyên Tử ra, luồn vào trong lớp áo ngủ của cô, vuốt ve làn da mịn màng. Quyên Tử cảm nhận rõ ràng sự cương cứng bên dưới cơ thể anh, nhanh như chớp, cô thúc đầu gối lên…

– Á…

Tả Hồng la lên thảm thiết, cúi gập người xuống ôm lấy “của quý” xoay xoay mấy vòng vì đau đớn. Quyên Tử chỉnh lại cổ áo bị anh ta làm tuột: “Bà đây không thích thì anh đừng hòng!”

Tả Hồng nghiến răng trèo trẹo: “Rốt cuộc em định giở trò gì với anh? Chẳng phải em đã nói mẹ anh là mẹ anh, anh là anh sao?”

Quyên Tử liếc anh ta: “Đừng nói mấy thứ vớ vẩn ấy, không có mẹ anh lấy đâu ra anh? Có ấm ức gì thì cứ đi nói với mẹ anh ấy, tìm tôi làm gì? Các anh tưởng nhà các anh cao giá lắm chắc? Tôi cóc thèm! Anh nghe cho rõ đây, cả đời này tôi quyết không đặt

chân vào cửa nhà họ Tả các anh nửa bước, nếu không ra khỏi đây tôi lập tức bị xe…

– Quyên Tử, em nói linh tinh cái gì thế hả?

Tả Hồng chạy đến bịt chặt miệng Quyên Tử: “Coi như anh xin em đấy, đừng có thề độc như vậy. Sau này, chúng ta đừng thế nữa, có được không? Anh sợ, anh thật sự rất sợ!”

Hai người nhìn nhau hồi lâu Quyên Tử mới đẩy anh ta ra: “Anh đi đi, tôi mệt rồi! Muốn ở một mình trong hai ngày tới!”

Tả Hồng đột nhiên cảm thấy bất lực. Nhìn Quyên Tử như thế này, anh biết mình ở lại cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng cứ về nhà sớm giải quyết vấn đề, sau đó chuyển sang chuyên tâm đối phó với cô sẽ tốt hơn.

Tả Hồng đã hiểu ra rằng, cả đời này mình sẽ bị dính cô nàng này rồi, cô ấy không chịu lấy chồng cũng tốt, cả hai sẽ sống như thế này cả đời. Nếu cô muốn kết hôn, người đó bắt buộc phải là Tả Hồng. Tả Hồng cũng chẳng hiểu là có yêu cô hay không, nhưng anh không chịu được cảnh một gã đàn ông khác đeo bám cô, xáp lại gần cô, lúc đó anh chỉ mong muốn có một khẩu A Kiều để nã thẳng đạn vào người kẻ đó.

Giờ thì Tả Hồng vô cùng thấu hiểu tâm trạng của Diệp Trì. Trước đây anh cứ tưởng Diệp Trì bị dở hơi, có đến mức phải giám sát vợ chặt như thế không? Nhưng bây giờ thì anh hiểu ra rồi, anh cũng ghen chẳng kém gì Diệp Trì, đã thế Quyên Tử còn lăng nhăng hơn Thời Tiêu gấp vạn lần. Thời Tiêu chẳng qua chỉ có một mối tình đầu, cộng thêm gã tiền bối Tưởng Tiến mà thôi. Nhưng xung quanh Quyên Tử lúc nào cũng đầy vệ tinh bám theo, không mười thì cũng tám chín thằng bám theo, thậm chí còn đa tình hơn cả anh. Trước đây thôi thì chẳng bói làm gì, dù gì cả hai đều chẳng phải trai gái mới yêu. Nhưng sau này đừng hòng lăng nhăng với gã đàn ông khác, cắm sừng lên đầu Tả Hồng này! Mặc cho Quyên Tử có phải là yêu nghiệt hay tai họa hay không, đời này cô sẽ phải thuộc về Tả Hồng, không tin thì hãy đợi đấy!

Căn phòng của Thời Tiêu đang ở xây ở giữa con dốc. Đan Đan nói phía trước con dốc vốn là một suối nước rất ngọt, về sau không biết tại sao lại khô cạn. Mấy hôm trước Thời Tiêu đi qua, vừa hay nhìn thấy có dòng nước chạy ra, trong vắt. Cô đưa tay ra hứng lấy, uống thử, đúng là ngọt mát khiến cơn khát phút chốc tan biến. Thế là ngày nào Thời Tiêu cũng ra đây xách một xô nhỏ về, đun lấy nước pha trà.

Trời bắt đầu mưa từ hôm qua, mưa dầm dề, không to lắm, nhưng là mưa rất dày, trời sầm sì âm u, những dãy núi phía xa bị sương mù bao phủ, tầm nhìn bị hạn chế.

Những học sinh trong thôn phần lớn đều là những đứa trẻ ở thôn bên kia, đường núi lại trơn trượt rất khó đi nên phải tạm thời nghỉ học. Doãn Hồng cũng ở một mình nên đã chuyển đến chỗ Thời Tiêu ở, làm bạn với cô luôn. Hai người tuổi tác tương đương nên có cùng tiếng nói. Bố mẹ Doãn Hồng lần lượt qua đời từ khi cô còn học đại học, do đó mặc dù Doãn Hồng cũng là người trong thôn nhưng cô lại tình nguyện ở lại trong trường, bởi vì trong nhà chẳng còn ai. Cô nói cứ về nhà là lại nhớ đến bố mẹ, bố ngồi ở bên cửa ra vào hút thuốc lào, nhìn ra xa xăm, mỗi lần cô về nhà đều thấy bố như vậy.

Nhìn thấy cô về, ông liền gọi: “Bà nó ơi, con gái về rồi này!”

Doãn Hồng chưa vào đến cửa đã thấy mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi. Những chuyện nhỏ nhặt tưởng như với tay ra là tới trước đây cô chẳng cảm thấy có gì đặc biệt, nhưng khi mất đi rồi mới biết cả đời này sẽ chẳng bao giờ có lại nữa.

Thời Tiêu lấy ấm trà rối đầy cái bát sứ cho Doãn Hồng, mùi trà thoang thoảng không gian. Trà ở đây đều được trưởng thôn hái ở cây chè mọc hoang trên núi cao, đem phơi khô mà thành, đương nhiên chẳng thẻ bì được với các loại trà cao cấp, nhưng lại có mùi tm mát hiếm có của thiên nhiên. Thời Tiêu thích lắm.

Một tia chớp rạch ngang bầu trời, tiếng sấm rền vang, khô khốc. Ào ào… Mưa to như trút nước.

Doãn Hồng đứng bật dậy: “Không được, chị phải quay về trường xem sao! Mưa to thế này, phải đẩy hòn đá chặn ống thoát nước đi, nếu không nước đọng lại thì phiền phức to!”

Thời Tiêu ngẫm nghĩ rồi nói: “Em đi với chị!”

Doãn Hồng vội vàng ngăn lại: “Không được, em đang mang bầu, ở lại đây đi, chị đi là được rồi!”

Doãn Hồng lấy cái ô ở trong góc nhà rồi lao ra màn mưa. Thời Tiêu khóa cửa lại, ôm chăn ngồi thu lu trên giường. Nói thực lòng, cô cũng hơi sợ. Cái thôn vốn yên lặng thường ngày bỗng vang lên tiếng sầm rền, đáng sợ như một con mãnh thú đang gào thét.

Thời Tiêu cầm cốc trà lên, siết chặt trong tay, mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Một tia sét rạch ngang trời, ánh sáng chói lòa khiến cho cảnh tượng bên ngoài cửa sổ trở nên rõ rệt

Người Thời Tiêu đột nhiên cứng đờ, mắt nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn. Nếu như cô không nhìn nhầm thì hình như cây đa ở giữa ngọn núi… hình như đang nghiêng… rất nghiêng…

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+