Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 01 (Phần 03 – 04) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  (3)

 

            Lúc đó, Quản Đồng cũng
không ngờ rằng, sau này sẽ có một ngày trái tim mình lại rung động trước một cô
gái thuộc thế hệ 8x.

            Từ rất lâu nay, trong
quan niệm của rất nhiều người, nhóm người này đại diện cho sự ích kỷ, kiêu ngạo,
vô trách nhiệm, quá coi trọng bản thân. Cũng có thể nói, nếu không có một thế hệ
những gia đình chỉ có một đứa con duy nhất thì Trung Quốc sẽ không có những từ
như “mặt tròi nhỏ”, “mặt trăng nhỏ”, “bông hoa trong tủ kính”.

            Với kinh nghiệm sống
của Quản Đồng, không phải anh không nhìn ra một cô gái như Cố Tiểu Ảnh, chắc chắn
ngay từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa.

            Nụ cười trên gương mặt
cô, vẻ bướng bỉnh của cô, tư duy sắc sảo, thậm chí cả tài ăn nói và khí chất
chông minh của cô…, tất cả những thứ đó không phải tự nhiên mà có, mà là tự rèn
luyện qua từng ngày.

            Vì chế không cần đoán
cũng biết, chắc chắn cô lớn lên ở thành phố, được giáo dục tốt, hoặc cũng là
người ăn học đàng hoàng. Tất cả những gì mà cô có, đều đến với cô rất dễ dàng,
cô chưa từng phải chứng kiến những đau khổ ở đời, lại càng chưa phải trải qua
sóng gi

            Cô và anh, Quản Đồng,
căn bản không thuộc cùng một giới.

            Nhưng Quản Đồng là
người thế nào?

            Như đã nói ở đoạn trước,
anh lớn lên ở một vùng quêthuộc chành phố R, ngay từ nhỏ đã là học sinh giỏi,
sau khi tốt nghiệp cấp 3 được xét vào viện đại học văn học của tỉnh, thuộc
thành phố G với thành tích đứng đầu môn khoa học xã hội nhân văn toàn huyện, bố
mẹ đều là những người nông dân bình thường hết mức có thể…Anh từng có một cậu
em trai tên là Quản Hoa, nhưng đáng tiếc đã mất khi còn nhỏ.

            Thời học đại học, Quản
Đồng cũng từng yêu một lần. Bạn gái anh là Tưởng Mạn Ngọc, một “mỹ nữ + tài nữ”
nổi tiếng như cồn, chuyên ngành Văn nghệ mỹ học tại Học viện Văn học của tỉnh
lúc đó. Năm tốt nghiệp, phòng tổ chức tỉnh ủy tuyển chọn thi nghiên cứu sinh của
các trường đại họctrọng điểm, Quản Đồng và Tưởng Mạn Ngọc lần lượtđứng thứ nhất
và thứ ba toàn tỉnh về thành tích, vì thế một người về văn phòng tỉnh ủy, một
người về phòng nhân sự đại học tỉnh làm việc.

            Lúc đó, rất nhiều người
xuýt xoa: đúng là hoàng tử phải sánh đôi với công chúa!

            Thế nhưng, mọi người
đã quên mất một điều là hoàng tử chưa chắc đã là người giàu có nhất, anh tuấn
nhất, mà chỉ là người có dòng máu cao quý nhất. Trong thực tế cuộc sống hiện thực,
một thanh niên tài năng tuấn tú nhưng nếu chỉ tay trắng khởi nghiệp thì có thể
làm phò mã, nhưng vĩnh viễn không bao giờ trở thành hoàng tử.

            Đáng tiếc hơn nữa là,
bố mẹ của Tưởng Mạn Ngọc cũng không thích dạng “phò mã” này.

            Quản Đồng mãi mãi
không bao giờ quên, năm anh tốt nghiệp xong, lần đầu tiên đến nhà Tưởng Mạn Ngọc,
bà Tưởng nói gần nói xa: “Ngọc Ngọc nhà tôi từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ phải chịu
khổ. Chúng tôi là những người làm cha làm mẹ, cũng chẳng qua chỉ mong con mình
gả về cho người ta, không phải chịu ấm ức, sống vui vẻ thảnh thơi.”

            Quản Đồng thành thật:
“Bác gái cứ yên tâm, nhất định cháuNgọc Ngọc phải chịu khổ đâu.”

            Mẹ Tưởng Mạn Ngọc cười,
nụ cười đó như ẩn chứa sự thương hại: “Quản Đồng, bác biết cháu là người tốt,
nhưngmôi trường trưởng thành, gia đình, thói quen chi tiêu, thói quen sống khác
biệt… tất cả những thứ đó là hiện thực. Bây giờ thì đầu óc của Ngọc Ngọc chỉ
toàn là tình yêu, nên bác có nói nó cũng không nghe, nhưng cháu thì khác, cháu
là đàn ông. Cháu thực sự có thể đảm bảo sau này Ngọc Ngọc sẽ không chịu thiệt
thòi, không bực bội vì những thứ đó không? Nếu cháu làm được, bác có thể quyết
định gả Ngọc Ngọc cho cháu”.

            Quản Đồng im lặng.

            Một Quản Đồng có thể
phấn đấu đến ngày hôm nay, đương nhiên không phải là người ngốc nghếch. Anh
không thể không biết đằng sau những lời nói khéo này là cái lý do rất thường gặp:
những thanh niên xuất thân từ nông thôn, nói dễ nghe một chút là “con nhà nghèo
có chí”, nói khó nghe hơn một chút thì chính là những “thằng nhà quê” trong mắt
những người thành phố.

            Dựa vào đâu mà anh có
thể mang đến cho Tưởng Mạn Ngọc tất cả những điều này?

            Đến bản thân anh còn
hiểu rằng, nếu nói về trình độ văn hóa, thói quen chi tiêu, thậm chí cả chói
quen vệ sinh…thì nhà mình còn lâu mới đạt đến tiêu chuẩn của mẹ Tưởng Mạn Ngọc.
Hơn nữa, đã về sống với nhau thì làm sao mà không có một chút thiệt thòi, một lần
cãi vã, một chút bực mình?

            Thế nhưng, Quản Đồng
vốn không phải là người con trai tự ti.

            Anh mỉm cười, đứng thẳng
người lên nói với bà Tưởng: “Thưa bác gái, nếu Ngọc Ngọc nói chia tay cháu sẽ
không bao giờ quấy rầy cô ấy; nhưng, chỉ cần Ngọc Ngọc sẵn lòng muốn sống với
cháu, cháu sẽ làm tất cả để cô ấy được sống hạnh phúc suốt đời.”

            Anh lại trịnh trọng nói:
“Thưa bác gái, chuyện sinh ra trong một gia đình như thế nào, cháu không có quyền
lựa chọn. Hai mươi sáu năm nay, điều cháu có thể làm được chỉ là cố gắng làm đến
mức tốt nhất những việc mà cháu có quyền lựa chọn và quyết định.”

            Trong căn phòng khách
rộng mênh mông của nhà họ Tưởng, bà Tưởng im lặng không nói gì.

            Quản Đồng đứng trước
mặt bà và mỉm cười, nhưng anh tự hiểu với lòng mình, tận đáy sâu của nụ cười
này là sự chua chát xót xa.

            Quả thực lúc đó Quản
Đồng cũng đã dự liệu được rằng, kết cục của “hoàng tử” và “công chúa” sẽ là bi
kịch đau lòng. Một tháng sau, cuối cùng thì Tưởng Mạn Ngọc cũng không chịu nổi
áp lực gia đình, đã chủ động nói chia tay. Khi đó, Quản Đồng chỉ gật gật đầu,
nói: “Anh đồng ý”.

            Hai năm sau, Tưởng Mạn
Ngọc lấy chồng. Chồng cô là con trai của phó tỉnh trưởng, hiện đang giữ chức tại
phòng chính trị công an tỉnh.

            Lại sau hai năm nữa,
Tưởng Mạn Ngọc lúc đó 30 tuổi, trở thành nhân viên trẻ nhất của phòng nhân sự.
Tuy chỉ làchức vụ hờ, nhưng khi người ta gặp, vẫn phải lịch sự chào một câu:
“trưởng phòng Tưởng”.

            Trước việc này, người
anh em Giang Nhạc Dương vô cùng bất mãn, anh thường kêu ca, nói những câu đại
loại như:“quạ đen bay qua ngọn cây cũng có thể làm phượng hoàng”. Nhưng mỗi lần
nghe vậy, Quản Đồng cũng đều im lặng không bình luận gì.

            Bởi vì anh biết,
Giang Nhạc Dương nói thế là vì tức giận thay cho mình, và anh cũng thừa biết rằng
Tưởng Mạn Ngọc không phải là quạ đen.

            Tưởng Mạn Ngọc luôn
là một con chim phượng hoàng có chính kiến, có tài năng, có năng lực, một con
chim như thế luôn dũng mãnh bay về phía trước, chẳng bao giờ lùi bước.

            Giờ thì anh đã hiểu
vì sao mà anh với Tưởng Mạn Ngọc tưởng như rất đẹp đôi, đó là vì họ đều xuất sắc,
nhưng họ lại phải chia tay chính là vì hai người cùng xuất sắc ở bên cạnh nhau
thì e rằng sẽ chẳng có ai muốn hi sinh hay thỏa hiệp với ai hết.

            Vì thế, Quản Đồng bây
giờ tuy thường xuyên được giới thiệu với bạn gái, nhưng anh chẳng hề để ý đến
cái gọi là “duyên phận”.

             chăm chỉ làm việc, chăm chỉ phấn đấu, chăm chỉ
tự động viên mình: chỗ nào cũng cần những người làm việc thực sự, việc này chẳng
có liên quan gì đến hoàn cảnh gia đình. Nếu mình không thể trở thành một người
làm việc tốt nhất, vậy thì khi cơ hội tuột khỏi tay, không thể trách cứ xã hội
không công bằng.

            Anh nghĩ như vậy, và
cũng làm theo như vậy.

            Tốt nghiệp đã năm năm
nay, nhưng cuộc sống của anh vẫn đơn giản đến mức nhạt nhẽo: đi làm, làm thêm
giờ, thỉnh thoảng rỗi rãi thì chăm chỉ đọc sách, viết lách, nghiễm ngẫm văn
chương. Phòng anh không có tivi, chỉ có một sợi dây nối internet, trang chủ mỗi
khi lên mạng là tờ báo mạng Nhân dân.

            Trời đã không phụ người
có tâm, năm anh 31 tuổi, Quản Đồng, người chẳng có chút thế lực gì, đã trỏ
thành thư ký cấp phó phòng trẻ nhất, mà không lâu nữa, cũng sẽ là trưởng phòng
trẻ nhất của Văn phòng tỉnh ủy.

            Quản Đồng đương nhiên
là không tin tất cả những thứ gọi là “tiếng sét ái tình” trên đời này.

            Vì thế, lúc đó Quản Đồng
chỉ cảm thấy cô gái có tên là Cố Tiểu Ảnh này rất thú vị.

            Nhưng đúng là có
duyên phận, không lâu sau, Quản Đồng lại gặp Cố Tiểu Ảnh.

            Hôm đó, hai anh chàng
độc thân Giang Nhạc Dương và Quản Đồng cùng hẹn nhau đến Học viện nghệ thuật
đánh bóng rổ. Chơi xong, hai người đến văn phòng của Giang Nhạc Dương thay đồ.
Lúc đi đến cửa thang máy tầng hai, ngay từ xa hai người đã nghe thấy tiếng ồn
trong một phòng học. Với nhạy cảm nghề nghiệp, Giang Nhạc Dương đi đến cửa dướiphòng
học nhìn vào, giật mình suýt ngất khi thấy CốTiểu Ảnh đang ngồi thẳng lưng trên
chiếc bàn đầu, hai chân để lên chiếc ghế phía trước mặt, hai đùi khép lại
nghiêng về phía bên trái một góc 45 độ, một tay đặt trên đầu gối, một tay đang
vung vẩy trong khi nói?!

            Quản Đồng đứng phía
sau lưng Giang Nhạc Dương nhìn theo ánh mắt anh và cũng giật mình đánh thót:
đúng là quá kỳ lạ, ở một nơi giản dị như thế này, tại sao Cố Tiểu Ảnh lại thẳng
lưng ra chiều nghiêm nghị như đang trong một nghi lễ ngoại giao lịch sự vậy

            Giang Nhạc Dương quay
đầu nhìn Quản Đồng, đau khổ vỗ trán: “Cái cô Cố Tiểu Ảnh này, tại sao chẳng bao
giờ có ý thức gương mẫu một chút nhỉ!”

            Vừa nói anh vừa đi ra
cửa trước, nhưng bị Quản Đồng kéo lại, nói nhỏ “Nghe xem họ nói chuyện gì”.

            Vậy là hai người đàn
ông trên dưới 30 tuổi bắt đầu nghe trộm.

 

            Cô nữ sinh ở hàng ghế
phía trước đang than thở: “Thưa cô, nếu chúng em không thi lên cử nhân được, cứ
thế này tốt nghiệp thôi thì tiếc quá, em còn chưa kịp yêu đương gì cả.”

            Cố Tiểu Ảnh gật gật đầu
theo, vẻ rất cảm thông: “Thế thì quá đáng tiếc”.

            Giang Nhạc Dương đứng
ngoài cửa bắt đầu trợn mắt, nhấc chân định đi vào, lại bị Quản Đồng kéo lại.

            Cố Tiểu Ảnh không hề
nhận ra có người đứng ở cửa sau- lớp cao đẳng ít sinh viên, chỉ ngồi hết hai phần
ba phòng học.

            Cô từ trên bàn bước
xuống, vỗ vỗ tay, cười rất tươi nhìn sinh viên phía dưới: “Các cô các cậu, có
phải các em đều muốn có một cuộc tình khi đang học đại học không?”

            Các sinh viên gật đầu.

            “Nói đến vấn đề này,
thì cô giáo của các em là chuyên gia rồi. Cô của các em đây, đã tận mắt chứng
kiến bao nhiêu kiểu yêu đương trong sân Học viện nghệ thuật này trong suốt sáu
năm, và rút ra kết luận thế này…”

            Cô đằng hắng lấy giọng,
một tay ấn vào bàn học của một nam sinh, một tay giơ ra, ngón tay thon dài vạch
thành những vòng tròn trong không khí: “Các em đang ngồi đây đều biết nguyên lý
kinh tế ‘giá trị quyết định giá cả’ phải không nào? Nhưng các em đều chưa bao
giờ nghĩ đến, chỉ khi các âng cao giá trị của mình, thì mới chọn được một người
ngang bằng trong số những người khác giới có cùng mức giá trị. Không nên nghĩ rằng
đàn ông chỉ thích phụ nữ xinh, phụ nữ chỉ chích đàn ông đẹp. Tuy các bạn nữ
trong lớp chúng ta đều xinh, các bạn nam đều đẹp trai, nhưng cô nghĩ rằng, chỉ
có tài sắc vẹn toàn mới có nhiều cơ hội. Các em có thấy ai đi mua hàng chỉ nhìn
xem bao bì, mà chẳng quan tâm giá trị thứ đựng bên trong không.”

            Cô nháy nháy mắt:
“Người xưa gọi hành vi đó là “lấy tráp bỏ ngọc[2]”, quả là ngu ngốc phải không
nào? Theo cô như thế gọi là não bị úng thủy”

            [2] Lấy tráp bỏ ngọc:
là câu thành ngữ của Trung Quốc, bắt nguồn từ tích truyện một người nước Sở
sang nước Trịnh bán ngọc, trong tráp đựng đầy trang sức quý, nhưng người nước
Trịnh chỉ mua tráp mà trả lại ngoc, ví với người thiển cận không biết nhìn xa
trông rộng.

            Các sinh viên phía dưới
cười rộ lên, có nam sinh bắt đầu hét: “Thưa cô, vậy bạn trai của cô có bị não
úng thủy không ạ?”

            Cố Tiểu Ảnh cũng cười,
quay người với viên phấn trên mặt bàn ném vào trán cậu sinh viên, hài lòng nghe
tiếng kêu đau đớn “Ái chà” rồi bĩu môi nói: “Cô giáo của các em đây vừa xinh đẹp
vừa thông minh, lại dịu dàng lương thiện, đương nhiên là cần chọn lựa kỹ, nhất
định không thể chỉ yêu vì yêu đâu, không đáng chút nào!”

            Các nam sinh đồng loạt
suýt xoa, các nữ sinh lại cười ầm lên nhao nhao: “Vậy cô bắt đầu yêu từ bao giờ
ạ?”

            Cố Tiểu Ảnh xoa xoa cằm,
nghĩ ngợi: “Năm thứ tư đại học, bạn bè đều nói là tình già…”

            Cậu nam sinh ban nãy
bị ném phấn nhe răng cười: “Cô ơi, năm thứ tư mới yêu, cô nói ra mà không xấu hổ
à!”

            Chưa nói hết câu, cậu
lại bị một viên phấn nữa ném trúng đích. Cậu nam sinh bực bội trách: “Cô đúng
là bà già cưỡi chổi, cô phạt học sinh không đúng nguyên tắc gì cả!”

            Cố Tiểu Ảnh chìa chìa
môi: “Tất nhiên là cô không phạt học sinh đúng nguyên tắc, nhưng mà cô là bà
già cưỡi chổi cơ mà, có phải tuân theo quy định đó đâu.”

            Xung quanh rộ lên tiếng
cười, Cố Tiểu Ảnh cũng đắc ý cười.

            Nữ sinh lại bám dính
lấy Cố Tiểu Ảnh, bắc đầu truy hỏi tiếp: “Thưa cô, vậy cô đang ở giai đoạn nào rồi?”

            “Chủ đề nóng hổi
đây!” – Cố Tiểu Ảnh mỉm cười – “Chúng tôi đi từ giai đoạn thử nghiệm sang say đắm,
giờ cuối cùng đã chia tay”.

            “À…” , cô bé thất vọng
thở dài.

            Cố Tiểu Ảnh khua khua
tay, vẻ nghiêm túc hiếm thấy: “Nhưng mà, cô lại chưa bao giờ thấy hối hận, vì
tình yêu khi đi học rất trong sáng, đẹp đẽ, không so đo tính toán, chỉ có yêu
đơn thuần thôi. Vì thực sự thích nhau, thì ở bên nhau. Thứ tình cảm này, cả đời
có được một lần cũng là đủ rồi”.

            “Nhưng”, cô tiếp tục,
“tương lai còn rất dài, chúng ta không thể biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra, cũng
không biết rồi mình sẽ trở thành người thế nào. Chúng ta chẳng thể tác động được
đến tương lai của người khác, mà chỉ có thể tác động vào tương lai của chính
mình, chỉ có thể tự làm cho mình đẹp hơn, thanh lịch, trí tuệ phong phú thêm một
chút.”

            Dưới ánh đèn, nhìn từ
chỗ Quản Đồng đang đứng, khuôn mặt nghiêng của cô sáng bừng lên, cổ áo khoác
hình chữ V của cô không hiểu viền bằng gì mà cứ sáng lấp lánh.

            Trong mắt cô có sự tự
tin, cô đến bên một nữ sinh,tiện tay vịn vào vai một em, mỉm cười với tất cả
các học sinh trẻ tuổi: “Các em thân mến, được quen biết các em là hạnh phúc của
cô. Cô may mắn hơn các em một chút là thi đỗ ngay đại học, rồi lại thi đỗ
nghiên cứu sinh, có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Vì thế, từ các em, cô mới
nhìn thấy thế nào là không bỏ cuộc. Các em đã tham dự kỳ thi đại học, có thể có
đôi chút thất vọng, nhưng các em không chịu thua, tiếp tục lao vào kỳ thi cao đẳng
không hề kém kỳ thi đại học chút nào vềđộ khó. Các em đã khiến cho cô nhận ra rằng,
không có sự thất bại nào là mãi mãi, về mặt này, các em là thầy của cô”.

            Dưới lớp im phăng phắc,
không ai nói gì đều đang im lặng nhìn lên cô chủ nhiệm lớp, chỉ lớn hơn mình ba
bốn tuổi, đang đứng trước mặt. Phòng học lúc trước còn ồn ào, trong phút chốc
im lặng như tờ.

            “Vì thế, trong buổi họp
động viên ngày hôm nay, cô biết là cô không cần phải nói” – cô lại nhón chân ngồi
lên một chiếc bàn trống, tay đút trong túi áo, miệng mỉm cười, “bởi vì mọi người
đều thừa hiểu, sinh viên chính quy chưa chắc đã giỏi hơn sinh viên cao đẳng,
nhưng hai năm học đại học thừa ra, lại có thể giúp các em hoàn thành thêm nhiều
mong muốn mà bây giờ có lẽ không kịp thực hiện, ví dụ như, có một cuộc “tình
già” trong sáng chẳng hạn”.

            ……

            Nghe đến đây, Quản Đồng
và Giang Nhạc Dương quaysang nhìn nhau, không thể hiểu nổi:đây vốn là một cuộc
họp động viên tinh thần trước kỳ thi chuyển tiếp của các sinh viên cao đẳng năm
thứ hai. Là giáo viên chủ nhiệm, cô Cố đã thực hiện đúng nhiệm vụ của mình.
Nhưng các học sinh cao đẳng năm thứ hai không còn mới nữa, lại rất thân thiết vớiCốTiểu
Ảnh, nên chỉ ngồi dưới cười hì hì buôn chuyện.

            Dần dần, người này một
câu người kia một câu làm khung cảnh bắt đầu hỗn loạn, cuối cùng thì thành một
người ngồi bên trên cười, đám người ngồi dưới cũng cười, một cuộc họp lớp
nghiêm túc bỗng biến thành cuộc tán gẫu của cô và trò, ồn ào khủng khiếp. Rồi bắt
đầu có nữ sinh mang quà ra ăn, vỏ hoa quả bừa bãi khắp phòng, sau đó lại chuyển
thành hội trà. Từ chủ đề tình yêu của thời đại học đến tiếng Anh trình độ 4, rồi
đến chuyện ăn mặc của một giáo viên nào đó, và cuối cùng là Cố Tiểu Ảnh vừa cắn
hạt dưa vừa buôn chuyện.

            Giang Nhạc Dương quay
đầu nhìn Quản Đồng, định nói gì, nhưng vừa há miệng ra rồi lại thôi.

            Quản Đồng thấy Giang
Nhạc Dương muốn nói gì đó liền hỏi thẳng: “Anh định nói gì?”

            Giang Nhạc Dương liếc
một cái vào phòng, rồi nhìn nhìn Quản Đồng, nghi ngờ nói: “Không có gì, tôi chỉ
nghĩ đến Tưởng Mạn Ngọc.”

            Quản Đồng nhíu mày,
cười nhẹ: “Anh nghĩ côấy giống Tưởng Mạn Ngọc?

            “Anh thấy có giống
không?” – Giang Nhạc Dương thở dài: “Rất thông minh, rất có tài ăn nói, xem ra
cũng mạnh mẽ không kém”.

            “Thực ra là không giống”,
Quản Đồng nhìn nhìn đám học sinh đang cười nghiêng ngả trong phòng, suy tư: “so
với Tưởng Mạn Ngọc, cô ấy biết cách thể hiện sự yếu đuối hơn, tâm hồn cũng
trong sáng hơn. Trên đời này có quá nhiều người tự cho là mình thông minh, thực
ra người thực sự thông minh lại là những người biết mình không thông minh, và sống
thật với mình”.

            Giang Nhạc Dương nghi
ngờ nhìn Quản Đồng: “Người anh em, ý anh là gì?”

            Quản Đồng không nói
gì, chỉ nhìn nụ cười của cô gái trong lớp.

            Giang Nhạc Dương chăm
chú nhìn Quản Đồng, ướm thử: “Nếu lấy cô gái này về nhà làm vợ, e rằng anh chịu
đựng không nổi mất.”

            “Cần gì phải chịu đựng
nhỉ?” – Quản Đồng nhìn Giang Nhạc Dương một cái, mỉm cười: “Tìm vợ chứ có phải
tìm người hầu đâu”.

            Giang Nhạc Dương nói
to: “Người anh em, anh không điên đấy chứ? Sao người ta lại có thể trượt ngã
hai lần ở cùng một chỗ nhỉ?”

            Nhìn vẻ mặt kinh ngạc
của Giang Nhạc Dương, Quản Đồng cười, không nói gì. Anh biết, dù có nói gì lúc
này, Giang Nhạc Dương cũng không thể hiểu nổi. Người anh em nhỏ tuổi hơn anh
này, theo nguyên tắc yêu thương bạn, vẫn còn đầy bụng căm ghét con người tham
vàng bỏ ngãi Tưởng Mạn Ngọc. Thực ra Quản Đồng cũng chưa nói cho Giang Nhạc
Dương biết, cho đến lúc này, anh vẫn chưa bị “tiếng sét ái tình”. Một con người
lý trí như anh, chẳng qua chỉ thấy cái cô gái Cố Tiểu Ảnh hôm ở hội trường rất
thú vị, còn Cố Tiểu Ảnh hôm nay khiến anh cảm thấy hơi rung động.

            Lần gặp thứ ba, Quản
Đồng thừa nhận, hành động nghe trộm không đàng hoàng của anh lại khiến anh nhận
ra được một Cố Tiểu Ảnh hoàn toàn khác trước, thay vào sự sắc sảo hôm trước,
hóa ra ở con người này còn có cả sự thánh thiện

            Hơn nữa, trong mắt cô
gái này, anh đã nhìn thấy một nụ cười thuần khiết nhất trên đời.

            Bởi thế, anh không phủ
nhận, anh có cảm tình với cái cô Cố Tiểu Ảnh bỗng dưng đâm sầm vào cuộc đời
anh.

            Nhưng “cảm tình”, với
một người đã thành đạt như Quản Đồng, cũng là tiền đề của tình yêu.

  (4)

 

            Nhờ sự giúp đỡ của “sợi
dây nối” Giang Nhạc Dương, Quản Đồng đã tìm thấy blog của Cố Tiểu Ảnh trên
internet.

            Vào một buổi tối
không phải làm thêm giờ, anh ngồi trước màn hình vitính văn phòng, hiếu kỳ lật
từng trang từng trang, thăm dò cuộc sống của cô gái này. Đây là một trải nghiệm
thú vị, hoặc là cho đến lúc này anh mới phát hiện ra, mỗi con người đều tồn tại
sự tò mò về đời tư người khác ở mức độ khác nhau.

            Rồi, anh cũng phát hiện
ra, Cố Tiểu Ảnh còn có tài văn chương hơn anh tưởng tượng rất nhiều.

 

            Ngày 18 tháng 10

            Không bao giờ thay đổi

            Hôm nay đọc được câu này của một nữ tác gia: tình yêu giống như một con
dao, đâm sâu vào tim tôi trong nhiều năm, sau đó, khiến tôi chìm đắm, không
thoát ra được.

            Không bao giờ thay đổi – đây quả là một cụm từ hoa mỹ, khi nữ tác gia
này già đi, nhớ lại cuộc tình này, chắc cô cũng cảm động.

            Cô yêu anh, nhưng lại không có cách nào để được sống bên anh.

            Tình yêu của cô không có lối thoát, vì thế cả đời cô không lấy ai. Tôi
nghĩ lại, trong đám cưới, mọi người thường thích nói: tôi xin thề: dù bệnh tật,
nghèo khó, tai nạn cũng không gì có thể chia tách chúng tôi; tôi sẽ mãi mãi yêu
vợ/chồng tôi, không bao giờ thay đổi.

            Biết bao nhiêu người mới bước vào hôn nhân, đều đã thề bằng tuổi xuân của
mình. Nhưng, nhiều năm trôi qua, cũng đã có bao nhiêu người chia tay.

            Khi họ chia tay nhau, “không bao giờ thay đổi”giống như ngọn lửa đang dần
tàn, vẻ đẹp của nó, chỉ có thể dùng dể châm biếm sự ngắn ngủi của bản thân sự
“vĩnh viễn”.

            Vì thế, tôi nghĩ, “không bao giờ thay đổi” vốn là một trải nghiệm luân
hồi của tuổi tác – từ này, câu nói này, vốn không thể do một người 20 tuổi nói
ra, mà lại nói một cách có trải nghiệm thực sự.

            Cũng giống như nữ tác gia kia, khi còn trẻ, không có người nào tin vào
sự “vĩnh viễn” mà bà nói. Mãi cho đến khi già đi, những người năm xưa cười nhạo
bà, chếgiễu bà mới tin vào sự tồn tại của “vĩnh viễn”.

            Hóa ra, ý nghĩa của “không bao giờ thay đổi”, phải được chứng thực bằng
thời gian.

            Hóa ra, người nói “không bao giờ thay đổi” kia, nhất định đã phải tóc
trắng như vôi.

            Hóa ra, không bao giờ thay đổi, không phải chỉ là một lời hứa yêu
đương, mà là một lời hứa cả cuộc đời.

 

            Ngày 2 tháng 10

            Anh chàng bánh Muss và anh chàng
bánh mỳ hấp

            Thành phố này đã có nhà hàng “Bánh muss gia truyền” thứ ba được

            Ba giờ chiều, chân tôi như bị chôn trong cửa hàng, muốn quay người đi
ra, nhưng không thể chiến thắng nổi mùi thơm nhức mũi tràn ngập khắp mọi nơi.

            Cuối cùng thì cũng bấm bụng, mua hai miếng, nhỏ xíu thôi mà cũng mất 25
đồng.

            Nhấm nháp từng miếng một, vị ngọt mát lạnh chua chua ngọt ngọt, đem đến
một niềm vui khoan khoái.

            Nửa tiếng đồng hồ sau, khi đi ra khỏi cửa hàng, nhìn từng đám người qua
lại đầy trên đường, tôi đột nhiên nghĩ: phải chăng có một loại đàn ông, rất giống
bánh muss?

            Loại đàn ông bánh muss này, nhất định phải có các điều kiện bên ngoài rất
cuốn hút, ví dụ như nhà, xe, ngoại hình đẹp, nghề nghiệp sáng giá… Để khi bạn đứng
trước họ, giống như tôi vừa nãy, là không thể bước đi nổi. Vì thế cuối cùng là
sa chân vào, đến lúc không thể cứu vãn được, vẫn nức nở về vị ngon của bánh
muss. Đàn ông bánh muss có bản lĩnh đến mức: khi bạn bị họ bán đi, bạn vẫn còn
đếm tiền hộ anh ta.

            Cho đến khi bạn hiểu ra loại đàn ông này không xứng đáng với tình yêu của
mình, nhưng quay đầu nhìn lại, anh ta cũng từng mang đến cho bạn những khoảnh
khắc ấm áp, những khung cảnh lãng mạn, dường như lúc ăn bánh muss, răng tôi cắn
ngập trong hương thơm, vì thế hương thơm này trở thành một thứ thần dược tinh
thần khó giữ lâu nhất, nhưng lại có khả năng vỗ về mình cao nhất. Lúc nuốt vào,
ít nhất có thể giảm đau tạm thời.

            Nhưng lúc cần giảm đau, nghĩa là lúc yêu, nó đã kịp để lại cho chúng ta
vết thương lòng.

            Nói một cách đơn giản, có một loại đàn ông chỉ hợp để nhìn mà không hợp
để dùng, họ có thể quyến rũ chúng ta trả tiền hóa đơn, mua xong rồi mới thấy hối
hận xót hết ruột gan.

            Hiện tại còn tốt hơn, khi tôi ăn hết miếng bánh muss ngon tuyệt rồi,
tôi hiểu rõ hơn ai hết, cảm giác và hương vị này chỉ có thể thỉnh thoảng thoáng
qua thôi, chỉ là cái cảm giác phù phiếm để thỏa mãn khẩu vị, một thứ gia vị
thêm thắt cho cuộc sống; còn trong thực tế, loại tốt nhất là bánh bao chay loại
hai lạng một chiếc, hai hào rưỡi, có thể giúp ta vượt qua cơn đói.

            Rốt cuộc, hứng thú là hứng thú, cuộc sống là cuộc sống, cuộc sống không
thể không có hứng thú, nhưng nếu toàn hứng thú thì chưa làm nên cuộc sống, cuộc
sống có nghĩa là tìm được hứng thú khi sống những ngày thực tế.

            Vì thế, giá trị cao nhất là anh chàng bánh mỳ hấp, cũng có giá hai hào
rưỡi, nhưng hình thức đẹp hơn bánh bao chay, mà lại rẻ hơn bánh muss.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+