Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 01 (Phần 09 – 10) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(9)

 

            Cứ thế, thoáng chốc
đã sang mùa xuân. Vào tháng tư, giáo viên hướng dẫn cử Cố Tiểu Ảnh đi Vân Nam một
tháng để khảo sát văn hóa. Cơ hội ngàn năm có một này đã khiến cô mừng như bắt
được vàng, cô hối hả thu dọn hành lý, chuẩn bị đi. Trước lúc đi, lương tâm cô
nhắc nhở là cần nói với Quản Đồng mấy câu, nhưng gọi điện thoại mấy lần, điện
thoại của anh đều “không nằm trong vùng phủ sóng”.

            Cố Tiểu Ảnh cũng buồn
đôi chút, nhưng nhanh chóng quên ngay chuyện này. Lúc đó cô đang bận rộn chuẩn
bị đồ mang theo, rồi còn phải đặt vé máy bay, phải liên hệ khách sạn, và tham
gia các buổi tiệc tiễn đưa – sư huynh sư tỷ sư muội sư đệ, lại còn thêm giáo
viên hướng dẫn và bao nhiêu bạn bè, tuy “không phải là tiệc lớn” nhưng “tiệc nhỏ
liên miên”.

            Và thế là, trong những
ngày Quản Đồng “bặt vô âm tín”, Cố Tiểu Ảnh bận rộn hối hả lên máy bay đi Vân
Nam.

            Thực ra mà nói, kiểu
khảo sát văn hóa này cũng chỉ là làm vài lần tọa đàm cho các sinh viên và các
trường, học viện kết nghĩa trong một khoảng thời gian ngắn, nếu điều kiện cho
phép thì cùng lên mấy tiết chuyên đề, thời gian còn lại hầu như đều là du lịch.
Cố Tiểu Ảnh không biết có phải là do sự chăm chỉ chuyên tâm đột xuất của mình,
cùng bài báo cáo luận văn mới đăng, đã làm vị giáo viên hướng dẫn kính yêu của
cô cảm động, mà lại trao cho cô cơ hội quý giá này. Để bõ tiền vé máy bay đắt đỏ,
cả ngày cô không quản ngại đi len lỏi vào từng con phố có những quăn đặc sắc,
quyết tâm ghi nhớ sự phồn vinh trên vùng đất Vân Nam của Tổ quốc bằng hành động
thực tế của mình.

            Đã thế cô lại có một
thói quen rất kỳ lạ, đó là hễ cứ nhìn thấy thứ đồ ăn gì ngon, là không quên lấy
điện thoại di động chụp lại, rồi từ rất xa xôi gửi về cho nhân dân Hoa Đông
“thưởng thức”. Sau khi cô gửi cho Hứa Tân, đang giao lưu học thuật tại học viện
nghệ thuật Tân Cương, một tấm hình chụp món cháo lạ, thì bị Hứa Tân không chịu
thua kém gửi lại ngay một tấm hình chụp món cơm ăn bốc. Không cam tâm, cô nghĩ
đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định cũng gửi cho Quản Đồng một tấm, nhưng gửi đi
đã lâu mà chẳng thấy có hồi âm.

            Cuối cùng, với đầu óc
chứa đầy tình tiết tiểu thuyết của mình, Cố Tiểu Ảnh bắt đầu liên tưởng và suy
diễn: Quản Đồng cuối cùng cũng không chịu nổi thái độ chẳng mặn mà cũng chẳng lạnh
nhạt của bạn Cố Tiểu Ảnh, nên quyết định bỏ cuộc. Từ nay trở đi, anh sẽ không
bao giờ xuất hiện trong thế giới của cô nữa. Họ vốn chỉ là những người xa lạ,
quen nhau nhờ cơ duyên ngẫu nhiên, về sau sẽ lại là những người xa lạ…

            Nghĩ đến đây, tự
nhiên Cố Tiểu Ảnh thấy có chút đau xót lạ lùng.

            Khi Quản Đồng nhắn
tin trả lời, Cố Tiểu Ảnh đang được một toán các giáo viên đồng trang lứa của học
viện kết nghĩa kéo đi quán bar chơi. Trong quán bar rất ồn, Cố Tiểu Ảnh cúi đầu
nhìn vào màn hình điện thoại di động, vui hẳn lên.

            Tin nhắn của Quản Đồng
rất đơn giản: Em đang ở dâu?

            Cố Tiểu Ảnh đắc ý
chơi khó: Anh đoán thử đi!

            Tất nhiên Quản Đồng
không có thời gian chơi trò giải đố với cô trên bàn phím điện thoại, liền gọi
thẳng một cuộc, cô thích thú nhận ngay, mới phát hiện ra máy mình roaming[3], hấp
tấp kêu: “Anh cúp máy đi cúp máy đi, muộn một chút gọi về khách sạn cho em, di
động của em roaming mà!”

            [3] Tạm dịch: chuyển vùng

            Quản Đồng nghe tháy
âm thanh ồn ào, lại thắc mắc: “Thế rốt cục em đang ở đâu?”

            “Em ở Côn Minh, cuối
tuần này đi Thạch Lâm cuối tuần sau đi Đại Lý cuối tuần sau nữa đi Lệ Giang,
Shangri-La” – Cố Tiểu Ảnh nói liền một mạch không có dấu chấm dấu phẩy, “lát
anh gọi vào điện thoại cố định cho em nhé, di động của em sắp hết tiền rồi,
không nói chuyện nữa nhé!’

            Quản Đồng chưa kịp trả
lời, Cố Tiểu Ảnh đã ngắt máy không khách khí.

            Ở phía bên này, Quản
Đồng nín thở, anh thấy ức chế và khó chịu, trong lòng hơi bực mình: Cố Tiểu Ảnh,
dù em có vô tâm nữa, thì cũng phải có giới hạn thôi thứ? Em chẳng nói chẳng rằng
đi luôn, giờ đến một lời giải thích cũng không có? Tôi là gì của em, mà em cũng
coi tôi là ai chứ?!

            Đêm đã khuya, Quản Đồng
đứng bên cửa sổ văn phòng, nới rộng cà-vạt một cách bực bội, vơ lấy bao thuốc
lá ở bàn làm việc đối diện, rút một điếu châm lửa, nghĩ ngợi, rồi cuối cùng lại
bỏ xuống. Anh đứng lên kéo rèm cửa, để làn gió đêm xuân lùa vào căn phòng bức bối.
Gió xuân đem theo một lớp bụi vào phòng, Quản Đồng nhíu mày, chán nản hạ rèm xuống.

            Cứ như thế, lặp đi lặp
lại, mười mấy phút trôi qua, anh nhìn bài phát biểu của lãnh đạo mới viết được
một nửa trên máy tính, cuối cùng thở dài, nhấc điện thoại gọi vào một số máy di
động.

            Ngoài cửa sổ là ánh
trăng sáng ngời, còn trong phòng là ánh đèn rạng rỡ; trong văn phòng im phăng
phắc, Quản Đồng thậm chí nghe thấy cả tiếng hơi thở của mình.

            Anh nói: “Thưa trưởng
phòng, hội nghị cuối tháng này có phải tổ chức ở Côn Minh không ạ?”

            Cùng thời gian đó, Cố
Tiểu Ảnh đang ăn chơi nhảy múa ở Vân Nam.

            Côn Minh, Đại Lý, Lệ
Giang chơi hết một lượt, toàn là hát hò, say sưa suốt đêm. Quan hệ của cô với
các thầy giáo của học viện kết nghĩa thân thiện đến mức không thể thân thiện
hơn. Cả ngày họ tụm năm tụm ba chơi ở công viên, vào quán, đi bar ngắm trai
xinh gái đẹp; chuyến du hành của Cố Tiểu Ảnh xuống Vân Nam vui nổ trời.

            Tuy nhiên, cổ nhân chẳng
đã dạy rồi sao: vui quá hóa buồn!

            Đầu tiên là trên đường
đến Shangri-La, Cố Tiểu Ảnh bắt đầu say xe.

            Đường đi Shangri-La
không đẹp, phải vượt qua vài ngọn núi lớn. Chiếc xe ô tô đường dài xóc lên xóc
xuống giữa con đường núi gập ghềnh khúc khuỷu. Một mình Cố Tiểu Ảnh co ro trong
góc hàng ghế sau, mặt trắng bệch, người run lên. Vì sáng nay không ăn sáng, nên
chẳng nôn được gì, chỉ đành nhìn ra ngoài cửa sổ trong tình trạng đầu óc quay
cuồng, mong rằng cảnh tượng rừng cây và sông suối đang lướt qua trước mắt có thể
đánh lạc hướng sự chú ý của mình.

            Thế nhưng, chẳng đợi
cô nhìn thấy gì khác, đột nhiên có tiếng “ầm”, chiếc xe đâm mạnh, quán tính xe
rất lớn đã hất Cố Tiểu Ảnh đang mềm nhũn vào lưng ghế phía trước rồi lại giật mạnh
về phía sau!

            Khoảnh khắc đó, Cố Tiểu
Ảnh chỉ cảm thấy có khối khí nở ra trong ngực mình, rồi lại nhanh chóng nén lại
thành một cái bánh! Toàn thân cô đâm vào lưng ghế, trời đất đột nhiên tối sầm,
mũi tê đến mức mất cảm giác, hai dòng nước mắt tự dưng trào ra không kìm nổi.
Lúc cô chống tay vào lưng ghế phía trước, nó phát ra âm thanh gãy gọn “rắc rắc”…

            Dồn dập, vẫn còn nhiều
cảm giác như thế, chứng tỏ cô vẫn chưa chết?!

            Trong đám bụi bay mù
mịt, Cố Tiểu Ảnh cố gắng mở to mắt, bò lên khỏi gầm ghế. Cùng lúc đó, trong xe
bắt đầu vang lên những tiếng kêu la khóc lóc!

            Tai nạn rồi!

            Trên con đường núi nhỏ
hẹp, chiếc xe bus cỡ lớn Cố Tiểu Ảnh ngồi, đã đâm phải một chiếc xe bus cỡ
trung ngược chiều, không có người chết, nhưng hiện trường vụ đâm nhau thì tan
tát, thê thảm đến mức chẳng dám nhìn.

            Cửa kính của xe bus cỡ
trung vỡ nát, xe bus cỡ lớn cũng bị đâm lõm mặt. Trong đám bụi bay mù mịt, chỗ
nào cũng thấy những hành khách mặt mũi thất thần, có người bị vỡ đầu, chảy má
phải tự lấy tay lau, chỗ nào cũng thấy máu me bê bết. Bọn trẻ con ngồi trên chiếc
xe bus cỡ trung sợ đến nỗi khóc lóc thảm thiết. Trong tiếng người ồn ào, Cố Tiểu
Ảnh bước xuống xe dưới sự giúp đỡ của một hành khách tốt bụng ngồi hàng ghế trước,
lúc xuống mặt đất, chân cô mềm nhũn, khuỵu xuống.

            Mọi người xung quanh
hét lên: “Có người bị ngất có người bị ngất…”

            Trong tiếng bước chân
hỗn loạn, không biết có bao nhiêu cái đầu đang quay cuồng trước mắt Cố Tiểu Ảnh.
Cô nằm phục trên mặt đất, vừa yếu ớt nghiến răng, vừa nghĩ bụng chẳng lẽ mọi
người không nhìn thấy mình vẫn còn mở mắt hay sao? Ngất cái quái gì, chỉ là bị
hạ đường huyết thôi!

            Nửa tiếng sau, Cố Tiểu
Ảnh “bị thương” lảo đảo được uống một bình nước chanh tươi đã hồi phục lại một
phần thể lực, sấp ngửa lần ra một quãng đường. Vì là đi du lịch, nên rất nhiều
người mang theo thuốc và các đồ cấp cứu như băng gạc. Thế là mọi người bắt đầu
sơ cứu, băng bó cho nhau. Cả chiếc xe bus lớn có mười đôi vợ chồng đi nghỉ tuần
trăng mật, hai đôi vợ chồng già, một người lái xe, một hướng dẫn viên du lịch,
và một người đi lẻ, chính là Cố Tiểu Ảnh.

            Hơn 10h sáng, Cố Tiểu
Ảnh đơn độc ngồi trên một hòn đá lớn bên vệ đường, chán nản nhìn những cô gái
tuổi tác bằng mình nhưng đã lấy chồng, nhìn họ nũng nịu, trách móc bên cạnh sự
vỗ về của chồng, hay đang khóc lóc kêu ca… Thật kỳ lạ, trước đây cô luôn thấy
như thế thật sến, nhưng lúc này, sao cô lại thấy rất hâm mộ.

            Hóa ra, đúng là phải
vào những lúc cô đơn thì mới biết, có được một người bên cạnh là rất ấm áp.

            Thế nhưng, người có
thể mang đến cho mình sự ấm ấp ấy, đang ở đâu vậy?

            Buồn bã hơn một tiếng
đồng hồ, cuối cùng thì xe cứu thương và cảnh sát cũng lần lượt tới, đưa Cố Tiểu
Ảnh cùng đám hành khách đang kêu ca phàn nàn vào bệnh viện Nhân dân thành phố Lệ
Giang. Trên xe cứu thương, Cố Tiểu Ảnh hiếu kỳ nhìn ra ngoài cửa, buồn bã than
thở chuyến du hành Vân Nam của mình quả là phong phú nhiều màu sắc, không chỉ
được chơi quán bar, ăn nhà hàng, mà còn được tham quan cả bệnh viện!

            Do vết thương tương đối
nhẹ, nên việc băng bó cho Cố Tiểu Ảnh mất rất ít thời gian. Cô buồn đến phát
khóc, bèn lẻn ra khỏi trung tâm cấp cứu, đi thẳng đến phòng chẩn đoán bên cạnh,
rồi đi tiếp ra khu nội trú phía sau. Trên quảng trường nhỏ trước khu nội trú, Cố
Tiểu Ảnh tìm chỗ ngồi xuống, đờ đẫn nhìn bức tường trắng và lớp ngói xám.

            Dưới làn gió nhẹ, cô
ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên nền trời xanh, mây trắng, ánh mặt trời rực rỡ. Mọi
người đi qua đi lại, họ dựa vào nhau, hoặc dìu nhau. Cô hoang mang nhìn tất cả
những thứ đó, đột nhiên thấy thật bi quan.    

            Suốt dọc đường say xe
khó chịu, người mềm nhũn hết sức lực, bàn tay bị thương, trán thì bị xây xát, cả
người chỗ tím chỗ xanh, nhưng cô chưa khóc lần nào; thế mà thật kỳ lạ, vào một
buổi chiều ấm áp thế này, cô lại thấy mũi cay cay.

            Có lẽ, đây là lần đầu
tiên trong tình cảnh xa nhà, Cố Tiểu Ảnh cảm nhận thấy sự cô đơn buồn thảm.

 

  (10)

 

            Đúng lúc đó, tiếng điện
thoại di động vang lên. Ánh nắng chói chang khiến tên người trên màn hình nhìn
không rõ, Cố Tiểu Ảnh theo quán tính nhận cuộc gọi, vừa nói “alo”, liền nghe thấy
giọng nói thân quen, một giọng nói giống như ánh mặt trời khô ráo ấm áp, nhẹ
nhàng hỏi cô: “Cố Tiểu Ảnh, em đang ở đâu vậy?”

            Trong khoảnh khắc đó,
Cố Tiểu Ảnh dường như không thể kiềm chế những giọt nước mắt tủi thân trong đáy
mắt. Cô mở miệng, nhưng cổ họng như có cái gì chặn lại, không nói được câu nào.

            Những mệt mỏi, nguy
nan, thập tử nhất sinh trên đường dường như đang tranh nhau trào ra vào giây
phút đó, nhưng cổ họng lại quá nhỏ, những điều muốn nói lại quá nhiều, nên
chúng cứ chen lẫn nhau, không cái nào thoát ra được.

            Quản Đồng hơi ngạc
nhiên, có lẽ cũng có linh cảm không lành, bènCố Tiểu Ảnh, em đang ở đâu? Em sao
vậy?”

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
cũng lên tiếng: “Em đang ở trong bệnh viện”.

            Quản Đồng như bị dội
một gáo nước lạnh, hỏi dồn: “Có chuyện gì vậy? Em làm sao? Ở bệnh viện nào thế?”

            “Tai nạn giao thông,
chúng em chưa đi khỏi Lệ Giang bao xa thì bị tai nạn”, những giọt nước mắt lớn
bắt đầu lăn xuống, “em đang ở bệnh viện Nhân dân Lệ Giang”.

            “Em đợi ở đó, đừng đi
đâu, có nghe rõ không, cứ ở đó chờ anh nhé, anh đến ngay đây.” Quản Đồng nói
xong cúp máy. Cố Tiểu Ảnh kinh ngạc đến nỗi ngừng khóc. Anh đến ngay ư? Định
dùng tên lửa hay sao vậy?

            Thế mà, chưa đầy 10
phút sau, điện thoại của Cố Tiểu Ảnh lại vang lên, cô ngạc nhiên nghe Quản Đồng
hỏi: “Anh đang ở trung tâm cấp cứu, em đang ở đâu vậy?”

            “Em đang ở trong sân
phía sau phòng chẩn đoán.” -Cố Tiểu Ảnh xịt mũi hai lần.

            “Đừng đi đâu, đợi anh
nhé!” – Vẫn là giọng điệu gấp gáp và ra lệnh, nhưng Cố Tiểu Ảnh ngoài ngỡ ngàng
ra thì còn cảm thấy một sự ấm áp không thể miêu tả bằng lời – anh ấy nói sẽ đến,
mà đã đến thật rồi. Tốt quá, đúng vậy không?

            Cố Tiểu Ảnh sẽ mãi
mãi ghi nhớ khung cảnh ngày hôm ấy: dưới ánh mặt trời vùng cao nguyên, cây cỏ
như được dát vàng, người con trai mặc áo sơ mi trắng, đeo kính đang nhanh chân
chạy về phía cô, cuối cùng cô không thể kiềm chế nổi nước mắt, cứ để nước mắt
rơi giàn rụa.

            Trong làn gió nhẹ,
khi cô đang vừa tủi thân vừa run rẩy từ từ đứng lên; chiếc áo T-shirt trên người
cô bị dính vết máu của hành khách nào đó, dưới ánh mắt trời có màu nâu tím đập
vào mắt anh, khiến Quản Đồng nghẹt thở!

            Anh hấp tấp đi đến
trước mặt Cố Tiểu Ảnh, chẳng kịp hỏi han dài dòng, chỉ hối hả hỏi liên tiếp: “Bị
thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?

            Chỉ thấy Cố Tiểu Ảnh
nhìn anh không nói với bộ dạng đáng thương. Anh khẽ cúi xuống, một tay nhẹ
nhàng cầm lấy bàn tay băng bó của Cố Tiểu Ảnh, tay kia khẽ vén tóc cô, xót xa
nhìn vết xây xước lớn trên trán hỏi: “Có đau không? Em nói đi Cố Tiểu Ảnh, em
khó chịu ở đâu?”

            Bàn tay ấm áp của anh
đặt trên trán cô, nhìn vào mắt cô, giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan nào, anh
đến đây rồi, không phải sợ, anh đây mà”.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn vào
mắt anh, thấy sự lo lắng và cả sự mạnh mẽ tự kiềm chế nữa trong ánh mắt. Tim cô
thổn thức, nước mắt rơi lã chã.

            Với Quản Đồng, những
giọt nước mắt này khiến anh xót xa vô cùng. Anh lấy tay xoa xoa những vết bẩn
trên mặt Cố Tiểu Ảnh, chỉ mong được ôm cô vào lòng, dùng nhịp đập đang gấp gáp
của trái tim mình để nói với cô rằng: có anh ở đây, em không phải sợ gì nữa!

            Nhưng anh vẫn phải
kìm chế, vì e làm cô sợ.

            Nhưng điều anh không
ngờ đến, là chỉ một giây sau đó, Cố Tiểu Ảnh nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh
mà khóc nức nở!

            Tiếng khóc khiến Quản
Đồng hoảng sợ đờ đẫn cả người!

            Anh lúng túng cứ đứng
ngây ra, mãi mới nhớ là phải ôm lấy cô. Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô, rồi nói với
cô: “Tiểu Ảnh, đừng sợ, anh đến đây rồi, không phải sợ gì nữa…”

            Nhưng nghe xong câu
nói này của anh, cô còn khóc ghê hơn!

            Cố Tiểu Ảnh khóc rất
lâu.

            Khóc cho đến khi lạc
cả giọng, mắt đỏ hoe, tiếng nọ lạc vào tiếng kia, cô mới dần ngừng lại. Khóc
xong cô mới nhận ra, nước mắt nước mũi của cô đã làm bẩn hết cả chiếc áo sơ mi
trắng của Quản Đồng, nhưng anh chẳng hề để ý, chỉ ôm chặt cô, giọng lo lắng: “Tốt
rồi tốt rồi, khóc được là tốt rồi…”

            Cố Tiểu Ảnh ngẩng đẩu,
thấy mắt Quản Đồng tràn ngập sự căng chẳng, nghẹn ngào hỏi: “Sao anh lại đến
đây?”

            Quản Đồng thấy cô
không sao, cuối cùng thở phào yên tâm, mỉm cười nhìn vào mắt cô: “Giờ mới nhớ
ra để hỏi hả?”

            Cố Tiểu Ảnh bĩu môi:
“Anh không nói với em là anh sẽ đến đây”.

            Quản Đồng không nén nổi
tiếng thở dài: “Cố Tiểu Ảnh, em cũng có nói với anh là em sẽ đến đây đâu!”

            Cố Tiểu Ảnh gân cổ lên
không phục, bô lô ba la: “Em định nói với anh, nhưng di động của anh cứ mãi
không liên lạc được, nên em còn chưa thèm hỏi anh đi ăn chơi nhảy múa ở đâu đấy,
anh còn định tính sổ với em à!”

            Quản Đồng ngẩn người,
mãi mới trả lời: “À… là chuyện hôm nọ à? Anh bị cử đi làm giám khảo cuộc thi
tuyển công chức, nên phải tắt điện thoại”.

            Cố Tiểu Ảnh bĩu môi,
giọng như sắp khóc: “Em tìm anh, anh chẳng thèm quan tâm, giờ còn trách em…hức
hức…”

            Quản Đồng luống cuống
an ủi: “Anh sai rồi anh sai rồi, đều là lỗi của anh, đừng khóc nữa, Tiểu Ảnh,
là anh không tốt…”

            Đúng lúc đó, phía sau
lưng có tiếng ho, Quản Đồng như nhớ ra điều gì, quay đầu lại lúng túng: “Chào
chủ nhiệm ạ”.

            Cố Tiểu Ảnh nghe tiếng,
cũng ngẩng đầu nhìn qua làn nước mắt, chỉ thấy bóng người loáng thoáng. Cô ngẩng
mặt khỏi áo Quản Đồng, dụi mắt, lại ngẩng đầu, cuối cùng thấy một người khoảng
50 tuổi, có vẻ là lãnh đạo đang đứng cười nhìn cô cách không xa lắm, rồi hỏi với
giọng quan tâm: “Anh Quản, đây chính là lý do anh chủ động xin đến đây dự hội
nghị phải không?”

            Quản Đồng đ

            Và thế là chuyến đi
Shangri-la của Cố Tiểu Ảnh tan thành mây khói.

            Sau khi ra khỏi bệnh
viện, hành trình của cô dính với hành trình của Quản Đồng. Cũng đến lúc đó cô mới
biết, “chủ nhiệm” mà Quản Đồng nói đến là chủ nhiệm văn phòng tỉnh ủy, là cấp
trên của cấp trên Quản Đồng. Họ đến Côn Minh dự họp, họp xong thì đến Lệ Giang
tham quan một ngày, và cũng chính một ngày tự do đó, vì Cố Tiểu Ảnh mà chuyển
ngay thành tour du lịch nửa ngày tại bệnh viện Nhân dân Lệ Giang.

            Khi quay về Côn Minh,
đồng nghiệp ở đó giúp Quản Đồng mua thêm một vé tàu nằm, thế là Cố Tiểu Ảnh biến
thành hành lý mang theo của Quản Đồng, đi đâu cũng như hình với bóng. Chủ nhiệm
nhìn vẻ ngoan ngoãn của Cố Tiểu Ảnh, rất hài lòng.

            Ông khẽ nói với Quản
Đồng: “Cô gái này tốt đấy, rất thanh lịch”.

            Quản Đồng cười đau khổ:
“Chủ nhiệm ạ, thực ra… bản chất cô ấy là người rất hoạt bát”.

            Chủ nhiệm nghi ngờ
nhìn Cố Tiểu Ảnh đang ngủ thiếp đi ở chiếc bàn nhỏ trên tàu, lại quay ra nhìn
Quản Đồng, thở dài “chà chà” hai tiếng, lắc lắc đầu rồi đi lên phía trước tìm
người nói chuyện.

            Quản Đồng biết chủ
nhiệm muốn tạo điều kiện cho mình, nhưng đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh đang ngủ trong trạng
lắc lư, Quản Đồng lại thấy thương quá. Anh đến bên cô, cúi xuống gọi: “Tiểu Ảnh,
đừng ngồi ở đây, dễ bị cảm lắm, ra đây nằm mà ngủ này”.

            Cố Tiểu Ảnh lơ mơ mở
mắt, nhìn thấy Quản Đồng, lí nhí trả lời anh, rồi cởi giày nằm xuống. Cô để kệ
anh cẩn thận đắp chăn cho mình, ngồi xuống bên cạnh cô và cứ thế nhìn cô ngủ suốt
dọc đường…

            Giữa chừng dường như
Cố Tiểu Ảnh gặp ác mộng, giật mình tỉnh dậy, mở mắt gọi “Quản Đồng Quản Đồng”.
Quản Đồng cúi người lau mồ hôi trên trán cô, ôm chặt lấy cô, và nói: “Anh ở
ngay đây, đừng sợ”. Cô lại yên tâm ngủ thiếp đi, không nhìn thấy nụ cười trên
gương mặt Quản Đồng

            Vào lúc giữa trưa,
tàu vẫn rầm rầm lao đi, ánh mặt trời lọt vào qua khe rèm cửa, chiếu xuống làn
mi dài của Cố Tiểu Ảnh, khẽ nhảy nhót theo nhịp tàu chạy. Quản Đồng vẫn lặng lẽ
nhìn cô gái bên cạnh mình, và một cảm giác ấm áp như ánh nắng mặt trời cứ dâng
lên không dứt. Anh không nén nổi đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay không bị
thương của Cố Tiểu Ảnh.

            Một cảm giác mềm mại,
ấm áp, dễ chịu, ở trong tim.

            Lần này, anh và cô
không còn lẩn tránh, Lệ Giang là nơi tình yêu của họ bắt đầu, mặc dù ở một nơi
không đẹp đẽ gì lắm là bệnh viện, và bối cảnh là tai nạn giao thông đáng sợ dường
nào.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+