Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 01 (Phần 11 – 12) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  (11)

 

            Sau khi từ Vân Nam trở
về, cuối cùng thì Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng cũng xác nhận mối quan hệ yêu
đương.Một khi lớp giấy dán ngoài đã bị chọc thủng, hai bên đương sự đã vào vị
trí chiến đấu, thì sẽ bước ngay tới thời kỳ một ngày không gặp mà như xa cách
ba thu.

            Hứa Tân tỏ rõ thái độ
bất bình đối với việc này; cứ nhìn thấy ngày nào Cố Tiểu Ảnh cũng trang điểm rồi
hối hả đến chỗ hẹn là cô lại lắc đầu: “Tiền Trung Thư từng nói thế nào nhỉ? Căn
phòng cũ của tôi, một khi đã bắt lửa, thì có dập cũng không tắt được!”

            Cố Tiểu Ảnh đứng trước
gương, vừa thử một chiếc váy hai dây mới mua vừa cười khì khì: “Làm sao lại phải
dập, phòng cũ của người ta có phải dễ bị bắt lửa đâu.”

            Hứa Tân kéo ngăn tủ,
lục lọi một hồi mới cầm lên một bao giấy thiếc ném qua, rơi đúng lên giường Cố
Tiểu Ảnh.

            Cố Tiểu Ảnh tò mò đưa
tay nhặt: “Cái gì đây?”

            “Người ta phát trên
đường đấy, mỗi người một túi. Mình dùng không nổi, tặng cậu đấy”, Hứa Tân đắc ý
ngâm nga: “Hãy trân cuộc sống, tránh xa khỏi AIDS!”

            Cũng đúng lúc đó, Cố
Tiểu Ảnh mới nhìn kỹ thứ cầm trên tay, cô ngẩn ra một giây, rồi mặt đỏ bừng như
cà chua chín, nghiến răng nghiến lợi: “Hứa Tân!”

            Hứa Tân vừa chạy ra
khỏi phòng vừa cười to: “Mình chỉ muốn tốt cho cậu, kế hoạch hóa gia đình,
trách nhiệm thuộc về tất cả mọi người mà!”

            Phía sau lưng cô, Cố
Tiểu Ảnh cầm một chiếc gối to, đuổi theo sát sạt!

            Khi ra ngoài ăn vào
buổi tối, Cố Tiểu Ảnh nghĩ lại chuyện này, không nhịn nổi cười.

            Quản Đồng thanh toán
tiền xong quay lại, nhìn thấy cô cười, tò mò hỏi: “Cười gì thế?”

            Cố Tiểu Ảnh lắc đầu,
rồi đột nhiên lại ngẩng đầu cười khì khì hỏi: “Em có thể đến chỗ anh tham quan
một chút không?”

            Quản Đồng sững người,
mãi không định thần lại được.

            Cố Tiểu Ảnh thấy vẻ sững
sờ của anh, trong lòng thầm nghĩ: đúng là chẳng ra làm sao, mình thẳng thừng
quá, sao lại dọa cho cậu bé thật thà sợ đến thế chứ?

            Đến lúc này Quản Đồng
mới phản ứng kịp, cười cười đáp: “Tất nhiên là được rồi”. Khi đó, Quản Đồng vẫn
chưa biết Cố Tiểu Ảnh chỉ là tò mò bất chợt, muốn đến kiểm tra một chút xem mức
độ sạch sẽ nơi anh ở đến đâu, và Cố Tiểu Ảnh cũng không nghĩ đến, có những chuyển
biến, thực ra chỉ cần một cơ hội. Hay nói cách khác, giây phút căn nhà cũ bị ngọn
lửa thiêu  rụi, đã không còn xa nữa.

            Vậy là, ăn uống xong,
hai người tay trong tay về nhà Quản Đồng.

            Kết quả là, cũng
chính tối hôm đó, Cố Tiểu Ảnh tự nhiên có ba điều “không ngờ”.

            “Điều không ngờ”hứ nhất
là: không ngờ nơi ở của một người đàn ông độc thân lại sạch sẽ đến thế!

            Lúc mới bước vào
phòng khách nhà Quản Đồng, Cố Tiểu Ảnh rùng mình. Căn phòng cũ đoán chừng được
xây vào cuối những năm 70 của thế kỷ XX được anh chàng này dọn dẹp sạch bong,
bàn ghế gọn gàng, đồ đạc ngăn nắp, đến ga trải giường cũng không có nếp nhăn!

            Suy nghĩ đầu tiên của
Cố Tiểu Ảnh là: Đây có đúng là một người đàn ông không nhỉ?

            Cô giả vờ nhìn bốn
phía, trong lòng tính toán rất gian: nếu kết hôn với người đàn ông này, mình sẽ
không còn bị mẹ la mắng nữa nhỉ? Chà chà, có khi mẹ còn ngạc nhiên đến phát
khóc lên nữa ấy chứ, rồi sẽ ấp úng hỏi mình: “Con chăm chỉ thế này từ bao giờ vậy,
lại còn biết thu dọn nhà nữa”…

            Tốt lắm- Cố Tiểu Ảnh
thầm nghĩ và gật đầu, “điều không ngờ” đầu tiên mang đến nhiều lợi ích quá.

            “Điều không ngờ” thứ
hai: không ngờ Quản Đồng lại có một kho tàng sách đồ sộ đến như vậy!

            Khi vừa bước vào
phòng khách kiêm phòng đọc của Quản Đồng, Cố Tiểu Ảnh rùng mình lần thứ hai.
Trên giá sách đơn giản chiếm trọn một bức tường là gần một vạn cuốn sách được
phân loại cụ thể, từ Nietzsche Russell Vương Quốc Vĩ đến Tư bản luận của Marx
và Engels. Phía sau có cả một hàng sách loại các lãnh đạo buộc phải đọc?!

            Đã thế, điều đáng
ngưõng mộ nhất nhất nhất là: bên trong còn rất nhiều sách, đều là sách quý hiếm,
mà Cố Tiểu Ảnh muốn mua từ lâu, nhưng không thể mua được.

            Dưới ánh đèn sáng
chói ban đêm, Cố Tiểu Ảnh mắt sáng rực nhìn không chớp cái giá sách, thiếu nước
lao vào ôm hết vào lòng. Ánh mắt như hổ đói vồ mồi đến suýt làm Quản Đồng hoảng
sợ.

            Mãi một lúc, anh mới
thấy Cố Tiểu Ảnh quay đầu lại, nhìn anh với khuôn mặt đỏ bừng, hỏi: “Nếu em kết
hôn với anh, thì toàn bộ số sách này sẽ thuộc về em đúng không?”

            Tư duy của Quản Đồng
không nhanh bằng Cố Tiểu Ảnh, ngay lập tức bị hai chữ “kết hôn” làm cho tê liệt
một nửa bên não.

            Một lúc lâu sau, anh
mới buồn bã đáp: “Anh không bán thân!”

            Cố Tiểu Ảnh lại phấn
khích nhìn anh, nói như đinh đóng cột: “Em mua!”

            Trong lúc Quản Đồng mắt
chữ A mồm chữ O không nói được lời nào…

            Tốt quá rồi- Cố Tiểu Ảnh
nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Quản Đồng, lại một lần nữa gật đầu hài lòng.

            “Điều không ngờ” thứ
hai cũng lại mang đến một đống lợi ích.

            “Điều không ngờ” thứ
ba: không ngờ Quản Đồng cũng từng là một anh chàng mọt sách ngô nghê.

            Ha ha ha ha ha ha…khi
Cố Tiểu Ảnh bước vào phòng ngủ của Quản Đồng, nhìn thấy tấm ảnh trong cuốn sổ
lưu niệm đặt trên tủ đầu giưòng, cô không nén nổi cười phá lên!

            Trong bức ảnh lưu niệm
các sinh viên tốt nghiệp lớp ngữ văn khoa Trung văn của đại học tỉnh, bức ảnh của
Quản Đồng… quả thật là… một anh chàng học nghệ thuật của thập niên 80.

            Cố Tiểu Ảnh hoàn toàn
không còn để ý gì đến cách hành xử của mình nữa, cô ngồi xổm trên nền nhà ôm lấy
cuốn sổ lưu niệm, lật đến trang của Quản Đồng, tay chỉ vào tấm ảnh, cười ngặt
nghẽo!

            Cô vừa lật cuốn album
vừa nhìn Quản Đồng mặc áo sơmi kẻ carô, cài đến tận cúc trên cùng, tay cầm cuốn
“Sống ở nơi đất lạ”, đứng dựa vào gốc cây cổ thụ làm ra vẻ đang chăm chú đọc
sách mà cười chảy cả nước mắt, cười rũ cười rượi, ngồi bệt xuống đất, tay gạt
nước mắt và ho sặc sụa.

 

            Quản Đồng ngượng đến
mức cổ cũng đỏ bừng, lòng thầm tự mắng mình: hôm qua tìm xong số điện thoại của
người bạn cũ sao lại quên không cất cuốn sổ lưu niệm đi.

            Thấy Cố Tiểu Ảnh vẫn
ngồi đó cười như nắc nẻ,cuối cùng Quản Đồng không chịu nổi liền sải bước đi tới,
đầu tiên là giật cuốn sổ lưu niệm vứt sang một bên, rồi bế Cố Tiểu Ảnh đã cười
đến mức hết hơi hết sức như bế một con gà nhỏ, ném lên trên giường, cúi đầu, hối
hả hôn!

            Có lẽ hôm đó có bốn
“điều không ngờ”- vì không ngờ Cố Tiểu Ảnh lúc nào cũng tự cho là mình vững
vàng, lại bị đốt cháy bởi một tấm ảnh?!

            Một khi căn nhà cũ đã
cháy, thì quả nhiên là có dập cũng không tắt nổi lửa…

 

  (12)

 

            Kể từ lúc đó, nơi ở của
trưởng phòng Quản trở thành “hành cung” ngoài giờ lên lớp của Cố Tiểu Ảnh. Đầu
tiên là cô độc chiếm đường dây nối mạng của Quản Đồng, rồi đến phòng đọc sách
có thể phơi nắng, tiếp nữa là bếp, phòng khách… và kết quả là cô thường xuyên vắng
mặt tại ký túc xá nghiên cứu sinh nữ, hại Hứa Tân tìm đủ mọi cách mà không ra.

            Cuối cùng thì đến một
ngày, thật hiếm hoi Cố Tiểu Ảnh lại ngồi viết luận văn trong ký túc xá, Hứa Tân
không nén được nên hỏi thăm dò: “Nhà anh ta có gì hay ho không vậy?”

            Cố Tiểu Ảnh trợn mắt:
“Ngoài chính bản thân anh ấy ra, chẳng có gì hay ho cả”.

            “À”, Hứa Tân mở to mắt,
lanh lảnh: “Cố Tiểu Ảnh, cậu đúng là lưu manh!”

            “Chẳng phải đó là điều
cậu muốn nghe sao”, Cố Tiểu Ảnh quay đầu lườm Hứa Tân, cười ranh mãnh: “Mình
nói bọn mình đắp chăn bông nói chuyện suông, cậu có tin không

            “Không tin!” – Hứa
Tân lắc đầu quầy quậy.

            “Thế thì được rồi còn
gì”, Cố Tiểu Ảnh đánh máy rào rào, chẳng thèm quay đầu lại, “nếu một ngày nào
đó bất ngờ mình nhận giấy đăng ký kết hôn, mọi người đừng quá ngỡ ngàng, cứ đưa
thẳng phong bì là được rồi”.

 

            “Giấy đăng ký kết
hôn!” – Trí tưởng tượng của Hứa Tân cũng rất phong phú, trong ánh mắt mơ hồ dường
như đã tưởng tượng ra một đứa trẻ chạy đến trước mặt mình nhảy nhót. Cô tưởng
tượng ra mọi phiền phức mà một đứa nhóc có thể mang lại, đột nhiên rên lên, sợ
hãi nhìn Cố Tiểu Ảnh.

            “Không phải thế chứ”,
cô thăm dò Cố Tiểu Ảnh, “hai người không áp dụng biện pháp phòng hộ nào à?”

            Cố Tiểu Ảnh đánh xong
dấu chấm cuối cùng, đứng lên vươn vai, quay đầu nhìn Hứa Tân, không chịu nổi nữa
nên cốc vào đầu cô bạn một cái: “Cậu nghĩ cái gì vậy? Hôn một cái thì có sinh
ra trẻ con được không?”

            “A, thế là không có hả…”
– Hứa Tân cảm thấy đầu óc mình như xẹp xuống.

            Rốt cuộc là có hay là
không có nhỉ? Quả là một vấn đề bí hiểm…

            Thực ra, nhiều năm
sau đó, mỗi lần nghĩ đến đoạn hội thoại này, Cố Tiểu Ảnh không nhịn nổi cười.

 

            Lúc đó, cô và Quản Đồng,
giống như mọi cặp tình nhân khác, từng bước trải qua quá trình từ quen biết đến
tìm hiểu, từ thăm dò đến tiếp xúc, từ nắm tay cho đến hôn môi. Trong thời gian
hai năm, họ đã lần lượt đi qua các bước của sự rung động. Ngày đó năm đó, họ thực
sự yêu nhau, thực sự muốn được sống cùng nhau, và tay nắm tay bước vào hôn
nhân.

            Cô mãi mãi còn ghi nhớ,
tháng chạp mùa đông, mỗi người ngồi một bàn, một người đọc sách, một người lên
mạng, mệt thì nói chuyện, uống một tách trà bưởi nóng. Lò sưởi trong tập thể tỉnh
ủy thật ấm áp, Cố Tiểu Ảnh lơ mơ buồn ngủ không muốn về. Quản Đồng cũng không nỡ
để cô đội gió đội tuyết quay về, nhiều lần bảo cô: “Hay em vào phòng ngủ đi,
anh ngủ trong phòng sách”.

            Cố Tiểu Ảnh do dự môt
chút, rồi không đành, trả lời: “Em về thì hơn, nếu không người ta lại xì xào
anh chưa cưới đã sống chung, ảnh hưởng không tốt đến anh”.

            Cô than chở: “Ai bảo
đây là tập thể cơ quan, lắm kẻ dòm ngó. Từ nhỏ em đã sống trong khu tập thể cơ
quan, ngán đến tận cổ cái kiểu nhà ở này rồi”.

            Quản Đồng mừng rơn
trong lòng, vội hỏi: “Hay là chúng mình kết hôn đi?”

            Cơn buồn ngủ của Cố
Tiểu Ảnh bỗng chốc tan biến, cô mở to mắt nhìn Quản Đồng nghi hoặc. Đúng lúc Quản
Đồng tưởng thành ý của mình đã khiến Cố Tiểu Ảnh không nói nên lời, thì đột
nhiên anh nghe cô la lớn: “Anh chỉ cầu hôn thế này thôi sao?! Không có hoa hồng,
không có nhẫn kim cương, cũng không quỳ gối, không đánh đàn dưới trăng, Quản Đồng
anh có chút thành ý nào không vậy hả?!”

            Quản Đồng đớ người.

            Nhưng mà, dù cho Quản
Đồng không có hoa hồng, nhẫn kim cương, quỳ gối, đánh đàn dưới trăng, thì một
bước quan trọng mà nhất định anh phải thực hiện, đó là Quản Đồng phải đi gặp
ông Cố bà Cố, còn cô con dâu “xịn” Cố Tiểu Ảnh này cũng cần đến gặp bố mẹ chồng
tương lai.

            Nói đến bố mẹ Quản Đồng,
khi gặp mặt lần đầu tiên, Cố Tiểu Ảnh thừa nhận, cô đến thành phố R “ra mắt” với
tâm trạng phấp phỏng.

            Đó là vào cuối tháng
tư, lần đầu tiên Quản Đồng đưa Cố Tiếu Ảnh về nhà. Suốt quãng đường năm tiếng
ngồi xe đường dài, Quản Đồng kể cho Cố Tiểu Ảnh nghe câu chuyện về bố mẹ mình,
khiến cô nước mắt đầm đìa, trái tim yếu đuối rõ ràng là đang cảm động!

            Thậm chí cô còn nghĩ
thầm: “Câu bố mẹ Quản Đồng có thể hình dung giống như “Em gái khốn khổ ơi, để
anh đánh đổi tiền đồ của mình cho em một mái nhà” trong “Tri âm”.

            Thực ra, bản chất câu
chuyện rất đơn giản: Cụ ngoại của Quản Đồng là Tạ Trường Phát là một nhà tư bản
giàu cự phách, một nhân vật lẫy lừng khắp vùng Đông Bắc. Mà những nhân vật cự
phách như vậy thì thường năm thê bảy thiếp, ông ngoại của Quản Đồng đương nhiên
cũng không ngoại lệ. Vợ cả của ông ở căn nhà cũ tại thành phố R, vợ hai xinh đẹp
theo ông đến căn nhà mới ở Đông Bắc. Nhưng dù gì thì vợ cả cũng là vợ cả, cũng
là người vợ được mai mối cưới xin đàng hoàng, con của vợ cả là con trưởng,
chính là ông ngoại Tạ Minh Giám của Quản Đồng. Tạ Trường Phát muốn con trai kế
thừa sự nghiệp của mình, nên đã để con ra nước ngoài học từ sớm.Ai ngờ Tạ Minh
Giám học hành xong lại hoàn toàn không hào hứng với việc kinh doanh, mà đi theo
chính phủ quốc dân, tràn trề hoài bão muốn cứu nguy cho hàng triệu đồng bào
thoát tình cảnh nước sôi lửa bỏng. Nhìn chấy viễn cảnh liên kết giữa kinh doanh
và chính trị trước mắt, Tạ Trường Phát cũng ngầm ủng hộ lựa chọn của con trai,
để dọn đường, ông cũng qua lại không ít với các quan chức. Đáng tiếc là, chính
phủ quốc dân cũng đã không cứu nổi hàng triệu đồng bào, mà còn phải rút lui
liên tiếp, cho đến khi phải rút về một hòn đảo nhỏ cách xa đại lục, tất nhiên,
trên con tàu thoát thân đó có cả Tạ Minh Giám.

            Thế là, đầu năm 1949,
không còn đường nào để di, Tạ phu nhân đang mang thai 6 tháng đành phải đến trú
ngụ ở nhà Tạ lão thái thái đang ở một mình tại thành phố R. Nhưng kể từ ngày mẹ
của Quản Đồng là Tạ Gia Dung ra đời đã phải lớn lên trong cái danh “hậu duệ của
Quỷ trắng”.

            Cô bé đương nhiên
không có bạn bè, mà vào thời điểm đó, cho đến cơn bão cách mạng sau này, Tạ Gia
Dung đã quen với việc lang thang đầu đường xó chợ, bị chửi, bị đánh, mới mấy tuổi
đã ra bờ biển vớt rong biển như con trai. Núi đá sắc nhọn và những hạt muối mặn
chát đã vùi lấp tuổi thanh xuân của một cô gái như hoa như ngọc. Hay cũng có thể
nói, Tạ Gia Dung lúc đó đã chẳng còn gì khác biệt so với những thiếu nữ nông
thôn. Cuộc sống của thư hương môn đệ hoặc những gia đình giàu có, cô chưa từng
được hưởng, lại càng không thể nói đến việc được học hành. Trình độ văn hóa của
cô chỉ dừng lại ở vài từ ít ỏi trong sách giáo khoa tiểu học, và mong muốn cả
cuộc đời chỉ đơn giản là lấy chồng và sinh con.

 

            Thế nhưng, chẳng ai
muốn lấy c

            Đó là quãng thời gian
tuyệt vọng đến tê dại. Lúc đó, cô gái được coi là xinh đẹp nhất thôn, đã nghĩ,
con người quả là phải biết chấp nhận số phận. Cha mẹ cô đã nợ người ta, giờ cô
phải trả, hoặc giả cũng là một kiểu chuộc tội.

            Khi đó, cô đã định cứ
ở một mình như vậy, suốt đời.

            Vậy mà, ngoài sự tưởng
tượng của cô, đầu những năm 70, khi một trận bão còn chưa kết thúc, lại có người
không sợ trời không sợ đất vẫn lấy cô làm vợ?!

            Người đó chính là Quản
Lợi Minh, bố của Quản Đồng, bần nông chính gốc.

            Đó là một trận phong
ba trong cả huyện thành nhỏ bé. Nhưng dù bão tố có dữ dội đến đâu, Quản Lợi
Minh vẫn để ngoài tai mọi lời dị nghị để làm đám cưới với Tạ Gia Dung. Kể từ
đó, Quản Lợi Minh bắt đầu “cùng hưởng” những nỗi thống khổ và khó khăn của Tạ
Gia Dung, thậm chí vì thế mà mất đi cơ hội được tuyển đi làm công nhân, cả đời
chỉ có thể làm nông dân mà thôi.

 

            Vậy là, một năm sau
đám cưới, Quản Đồng ra đời, hai năm sau là Quản Hoa. Tuy rồi Quản Hoa mất sớm
khi mới lên 5, nhưng dù gì, cuộc sống của Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung cũng dần
bình ổn. Lại hai năm nữa trôi qua, khi tiếng kèn cải cách mở cửa càng ngày càng
vang dội, xương cốt của Tạ Minh Giám được mang về quê hương. Chính là Quản Lợi
Minh đã an táng hài cốt của Tạ Minh Giám và Tạ phu nhân đã qua đời trước đó ở
cùng một nơi, mà trong suốt quá trình an táng đó, Tạ Gia Dung không rơi một giọt
lệ.

            Năm đó Quản Đồng 10
tuổi. Dường như cậu không thể nào quên, vào ngày chôn cất, mẹ mình đứng bên mộ,
đờ đẫn, không nói một lời nào.

 

            Trong ký ức của Quản
Đồng, người cha Quản Lợi Minh luôn có một vai trò như có như không trong cuộc sống
của anh.

            Quản Lợi Minh có một
thói quen đã thâm căn cố đế không thể nào cải tạo được, đó là: bẩn thỉu, ăn nói
thô lỗ, tự cho mình là đúng, cố chấp, hay khoác lác, lại cũng không siêng năng.
Vào những lúc nông nhàn mùa đông, ông thà ngồi phơi nắng tán chuyện trên trời
dưới bể với người ta, chứ không chịu đi làm thuê. Ông còn thích uống rượu, uống
say rồi là chửi bới lung tung, chửi Quản Đồng, chửi cả Tạ Gia Dung. Ông cho rằng
trên đời này người ghê gớm nhất là “người có tiền”, nên ông khinh bỉ người học
hành, luôn tin rằng lãng phí thời gian đọc sách không kiếm được nhiều tiền bằng
đi ra công trường làm việc.

 

            Vì thế, năm Quản Đồng
thi đỗ nghiên cứu sinh, Quản Lợi Minh đã vuốt râu trợn mắt nhấn giọng: “Tôi sẽ
không bỏ ra một cắc nào cho anh đi học đâu, nhà không có tiền, anh cũng biết rối
đấy!”

            Quản Đồng thản nhiên
gật đầu: “Con biết ạ”.

            Quản Lợi Minh mất hứng,
lại càng tức tối: “Anh không cần tiền của gia đình, thì tự kiếm tiền mà đi học!Hai
mươi mấy tuổi đầu rồi chẳng nhẽ không tự nuôi thân được hay sao?”

            Quản Đồng vẫn chẳng
có thái độ gì, bình tĩnh đáp: “Được ạ”.

 

            Mấy lời giáo huấn
trong bụng Quản Lợi Minh chẳng nói ra được, ông sốt ruột vừa trợn mắt vừa dậm
chân, quay người đi ra khỏi cửa. Chỉ còn lại một mình, Quản Đồng đứng trong sân
nhà ngẩng đầu nhìn trời, thấy cảm xúc trong lòng hỗn độn.

            Vậy mà người mẹ Tạ
Gia Dung lại dấm dúi đưa cho con trai 2000 đồng trước khi con vào học.

            Bà thấp giọng dặn dò:
“Con cầm lấy đi”.

            Quản Đồng cay mắt, đẩy
lại: “Con không dùng đến đâu, mẹ, trên tỉnh nhiều việc làm thêm, con kiếm được
tiền nuôi sống mình mà

            “Không phải tiền này
để con tiêu vào việc ăn uống”, Tạ Gia Dung cúi đầu, cố hết sức nhét tiền vào
túi con trai, “mà là để những lúc cần kíp, nhỡ đâu khi trái gió trở trời, còn
có tiền chữa bệnh”.

            Nhét được tiền vào rồi,
bà mới ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt Quản Đồng, cười: “Đừng nói với bố con nhé”.

 

            Quản Đồng “Vâng” một
tiếng, mũi cay xè, hấp tấp bước lên một bước, ôm chặt lấy mẹ, vùi mặt vào sau
lưng mẹ. Anh không dám để mẹ nhìn thấy giọt nước mắt trên khóe mắt mình.

            Cũng gần như vào lúc
đó, Quản Đồng thầm thề với lòng mình, nếu có một ngày thành công nên người, nhất
định anh sẽ đón mẹ lên thành phố để sống những ngày nhàn nhã…

            Thế đấy, như thế cũng
là một kiểu “vợ chồng”, hai con người đó, Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung, ban đầu
không phải lấy nhau vì tình yêu, vậy mà lại dựa vào nhau sống cả một đời.

            Về điểm này, Quản Đồng
thường không hiểu nổi.

 

 

            Tuy rằng, không chỉ một
lần anh nghe mẹ nói: “làm người phải biết chịu ơn”, nhưng khi nhìn người cha
mình, anh vẫn cảm thấy cuộc đời này quả giống như trong sách đã nói, là một sự
ngu xuẩn lớn.

            Câu chuyện này, trong
suốt chuyến đi khiến Cố Tiểu Ảnh ngỡ ngàng. Cô bắt đầu thực sự tò mò về mẹ của
Quản Đồng, và đương nhiên cũng thực sự có sự ác cảm ngay từ trước khi gặp gỡ với
bố Quản Đồng.

            Trước lúc đó, không
phải cô chưa từng suy nghĩ về cuộc sống sau đám cưới, thậm chí có thể nói, kể từ
ngày cô quyết định chọn Quản Đồng, dù gia đình anh có nghèo hơn cũng không thể
ngăn cản việc cô lấy anh. Tuy nhiên, cô thực sự không ngờ rằng nhà anh lại trải
qua sự thăng trầm ghê gớm như vậy. Trời đất ơi, đây quả là một bộ phim truyền
hình dài đến 20 tập!

            Với cảm xúc như vậy,
khi trời chập choạng tối, chiếc xe đường dài của Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng vào đến
huyện thành, sau đó lại bắt “taxi dù” vào thôn, sau nửa tiếng, chiếc xe dừng lại
trước sân một nông gia bình thường đến không thể bình thường hơn, lần đầu tiên
cô nghe thấy tiếng gọi mang đậm chất giọng nhà quê của Quản Đồng: “Mẹ, con về rồi
đây!”

            Cố Tiểu Ảnh không nhịn
nổi bật cười…

            Quản Đồng quay đầu
nhìn bộ dạng lấy tay bụm miệng của Cố Tiểu Ảnh, cũng cười theo. Một tay anh
xách hành lý, một tay dắt Cố Tiểu Ảnh, đổi sang giọng bình thường: “Về đến nhà
rồi, vào đi em”.

            Về đến nhà rồi… Cố Tiểu
Ảnh vừa bước theo Quản Đồng vừa ngẫm nghĩ về mấy chữ đó. Không thể không thừa
nhận mấy chữ này đã mang lại cảm giác rất ám áp, rất đẹp đẽ, dù là trong một
ngôi nhà rộn rã tiếng gà kêu chó sủa.

            Vừa đi vào sân, ngẩng
đầu lên đã nhìn thấy Tạ Gia Dung đang vội bước ra đón, bà mừng rỡ nhìn con nói:
“Sao nhanh thế? Chẳng phải con nói tối mới về đến nơi hay sao?” 

            Quản Đồng kéo tay mẹ
cười: “Xe chạy nhanh nên về sớm”.

            Anh giới thiệu Cố Tiếu
Ảnh với mẹ: “Mẹ, đây là Cố Tiểu Ảnh, bạn gái con”.

            Tạ Gia Dung cười rạng
rỡ, kéo chặt Cố Tiểu Ảnh không buông tay, nhìn đi nhìn lại khen: “Cố tiểu thư
xinh quá”.

            Cố Tiểu Ảnh từ nhỏ lớn
lên bên ông bà, đương nhiên rất biết lấy lòng người già, liền cười ngọt ngào:
“Cháu chào bác ạ!”

            “Tốt, tốt”, Tạ Gia
Dung hối hả kéo tay Cố Tiểu Ảnh vào nhà: “Vào nhà ngồi, vào nhà ngồi”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+