Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 01 (Phần 12 – 13) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quản Đồng theo sau, mỉm cười nhìn họ, thuận miệng hỏi: “Cha con đâu?”

 

            “Ông ấy đi mua con cá
để tối nay nướng cá cho các con ăn”. Tạ Gia Dung vui sướng rót nước cho Cố Tiểu
Ảnh, Cố Tiểu Ảnh cười tươi nhận lấy, Quản Đồng đứng một bên khẽ thở phào nhẹ
nhõm.

            Không bao lâu sau, Quản
Lợi Minh tay xách mấy cái túi đi vào. Tạ Gia Dung đón lấy túi, giới thiệu Cố Tiểu
Ảnh cho ông, rồi quay người đi xuống bếp.

            Quản Lợi Minh vui vẻ
nhìn Cố Tiểu Ảnh, rồi quay sang nói với con trai: “Bố đi mua cá, gặp trưởng
thôn, ông ấy nói muốn mời con sang nhà ăn cơm. Bố nói như thế sao được, con
trai về nhà đương nhiên phải ăn cơm ở nhà, đã thế còn đưa cả con dâu tương lai
về nữa”.

            Ông hài lòng nhìn Cố
Tiếu Ảnh, lại nói thêm với Quản Đồng: “Bí thư nói trưởng trấn gì gì đó đều biết
con về, còn đang đợi để mời con ăn cơm, bố nói con bận, còn chưa biết ở nhà mấy
ngày”.

            Ông cười đắc ý: ‘Cũng
không thể cứ mời là đi ngay, quan trên tỉnh về, dù gì cũng phải ra dáng chứ. Bố
nói luôn với họ rồi, chuyện đó con trai tôi khi nào có thời gian thì mới tính
được…”

            Ông vẫn còn kể lể, Cố
Tiểu Ảnh quay đầu nhìn Quản Đồng, thấy anh nhíu mày, càng lúc càng khó chịu.

            “Quản Đồng”, Cố Tiểu Ảnh
biết Quản Đồng sắp nói gì, liền nói trước: “Em đói rồi!”

 

            Vẻ mặt cô thật đáng
thương, Quản Đồng mềm lòng, những lời chưa nói ra miệng lại nuốt trong lòng.
Anh thở dài, nói với Quản Lợi Minh: “Chuyện ăn cơm thì nói sau. Thực ra con cũng
chỉ là chân loong toong thôi, làm sao mà gọi là làm quan được

            Nghe anh nói thế, mặt
Quản Lợi Minh xịu hẳn xuống, mặt mũi sa sầm “hừm” một tiếng: “Có loong toong nữa
thì cũng không to hơn họ hay sao? Chúng tôi nuôi anh ăn học bao nhiêu năm nay,
chỉ là để nhìn anh làm chân loong toong thôi à?”

            Quản Đồng chẳng muốn
nói tiếp nữa, kéo tay Cố Tiểu Ảnh đi xuống bếp, Quản Lợi Minh ở lại một mình vuốt
râu trợn mắt tức tối.

            Cố Tiểu Ảnh vừa đi
theo Quản Đồng, vừa bất giác quay lại nhìn Quản Lợi Minh, tự nhiên bắt đầu thấy
đồng cảm với Quản Đồng.

            Đến cửa bếp, thấy Tạ
Gia Dung cầm một rổ rau đi ra ngoài, Cố Tiểu Ảnh nhìn theo với vẻ rất tò mò, hỏi
Quản Đồng: “Mẹ anh đi đâu vậy?”

            Quản Đồng vừa đi vào
bếp vừa nói: “Rửa rau”.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn vòi
nước trong sân, thắc mắc: “Sao không dùng nước máy?”

            Quản Đồng đã lấy một
củ hành bắt đầu bóc, vừa bóc vừa ngẩng đầu nhìn cô: “Quen rồi mà. Phía sau nhà
có một con sông, mọi người thấy rửa ở đó tiện hơn”.

            “Có sông à?” – mắt Cố
Tiểu Ảnh sáng rực, “Vậy em cũng đi!”

            Vừa nói cô vừa quay
người chạy như bay đuổi theo Tạ Gia Dung. Quản Đồng không kịp gọi lại, nghĩ đi
nghĩ lại, lắc đầu cười, rồi lại ngồi xuống bóc hành.

            Nói thực lòng, đây là
lần đầu tiên Cố Tiểu Ảnh thực sự được tận mắt chứng kiến cuộc sống nông thôn.

            Bây giờ phải giới thiệu
một chút vị trí địa lý nhà Quản Đồng: đây là một sơn thôn nào đó thuộc một thị
trấn nào đó, thuộc một huyện nào đó thuộc thành phố R ven biển. Vì là vùng núi,
nên nơi đây không có sự giàu có của ngư dân, cũng như không có sự trù phú của
những cánh đồng, nhà nào cũng chỉ trồng ít cây ăn quả. May mà vùng này nước
sông cũng khá dồi dào, nên việc tưới tiêuó gì khó khăn. Những người nông dân ở
đây cũng đã quen với việc rửa rau, đãi gạo, giặt quần áo, thậm chí giặt tã lót ở
sông.

 

            Kết quả là vào lúc
chiều tối, Cố Tiểu Ảnh đã may mắn được nhìn thấy cảnh tượng rửa ráy sôi động
bên bờ sông: trên bờ có người đang giặt quần áo, bọt xà phòng trôi theo dòng nước,
nhanh chóng chảy đến gần chỗ rau Tạ Gia Dung đang rửa. Tạ Gia Dung chẳng thấy có
gì lạ, lấy tay gạt đi, làm nước bắn tung lên đánh tan đám bọt xà phòng, rồi thản
nhiên rửa đám rau xanh giữa dòng nước vẫn còn đầy bọt xà phòng giặt đồ lót. Hết
rửa rau lại rửa sang cá, lúc này ở phía trên không xa, cùng ở phía bờ sống ấy,
có một người phụ nữ bắt đầu ra sức rửa cái ống nhổ…

            Cố Tiểu Ảnh trợn tròn
mắt!

            Nửa phút sau, Cố Tiểu
Ảnh cố gắng kìm nén cảm giác khó chịu đang cuồn cuộn trong dạ dày, cố nặn ra một
nụ cười, lại tiến về phía trước một bước, ngoan ngoãn hỏi: “Bác gái, để cháu
giúp bác…”

            Dù có không thích đi
nữa, không quen đi nữa, thì tư thế cũng phải đoàng hoàng.

            Tạ Gia Dung quay đầu
cười hiền hậu: “Không cần đâu con, sắp xong rồi”.

            Bà vừa nói vừa cầm
con cá đã rửa xong đứng lên, để vào chậu, rồi vẫy Cố Tiểu Ảnh: “Về thôi”.

            Cố Tiểu Ảnh do dự,
không nói gì, đi theo bước Tạ Gia Dung.

            Trước giờ ăn tối, Tạ
Gia Dung bận rộn trong bếp, Quản Lợi Minh cũng đang nổi lửa một bên.

            Trên chiếc bàn ăn bên
cạnh, thịt đã thái xong xếp thành đĩa lớn, mấy chú ruồi bay qua bay lại, thỉnh
thoảng lại đỗ xuống nghỉ. Cố Tiểu Ảnh nép vào bên cửa thò cổ nhòm vào, rồi lại
vội vàng rụt cổ lại.

            Quản Đồng từ phía sau
đi ra, nhìn theo ánh mắt Cố Tiểu Ảnh vào trong bếp, thắc mắc hi: “Nhìn gì thế?”

            Cố Tiểu Ảnh giật
mình, nhe răng cười: “Nhìn xem tối nay ăn gì?”

 

            “Đói rồi hả?” Quản Đồng
cười xoa xoa đầu Cố Tiểu Ảnh, kéo tay cô đi vào chái nhà phía đông: “Đến đây
xem, em ngủ phòng này được không?”

            Trong căn phòng sáng
ánh đèn, chiếc giường đơn giản kê sát tường, vừa nhìn đã biết là được trải ga mới,
có hình hoa trên nền trắng, Cố Tiểu Ảnh nhìn rồi mỉm cười, quay người ôm lấy Quản
Đồng. Quản Đồng thoáng sững người, rồi cũng vòng tay ôm chặt cô.

            Cô vùi đầu vào lòng
anh, dường như thì thầm câu gì đó, anh không nghe thấy.

            Nhưng khi hỏi lại, cô
ngẩng đầu cười ranh mãnh: “Không nói lần thứ hai!’

            Quản Đồng cười, bất
giác nhìn ra ngoài cửa: khói bếp mù mịt trong căn bếp cách một khoảng sân, khiến
cửa bếp trở nên mờ ảo, anh quay đầu lại, một tay ôm chặt cô gái trước mặt, cúi
đầu hôn.

            Cố Tiểu Ảnh nhắm mắt
mỉm cười, đáp lại nụ hôn rõ ràng là mang tính chất chủ nhà của anh.

            Cô nhớ lại câu nói
lúc nãy mà anh không nghe thấy.

            Thực ra cô đã nói: Quản
Đồng, em yêu anh.

 

            “Em yêu anh” không phải
chỉ là câu bột phát do hoàn cảnh, mà xuất phát từ trái tim cô, bởi anh lớn lên
trong một gia đình như thế này, những ngày sống nghèo đói, bần cùng, cô đơn
nhưng Quản Đồng vẫn kiên trì, kiên cường phấn đấu để có ngày hôm nay; đã khiến
Cố Tiểu Ảnh cảm thấy không có lý do gì để không yêu. Hoặc giả, ngoài tình yêu,
còn có sự kính nể và tình thương xuất phát từ đáy lòng.

 

  (13)

 

            Buổi tối, nằm trên
chiếc giường chái nhà phía đông, Cố Tiểu Ảnh hồi tưởng lại bữa ăn tối vừa kết
thúc, mỉm cười đau khổ.

            Lúc ăn tối, Tạ Gia
Dung nấu cả một bàn lớn toàn thịt là thịt: ớt xào thịt, tôm xào tỏi tây, nấm
xào thịt… Cố Tiểu Ảnh kinh ngạc nghĩ bụng: nông thôn bây giờ khấm khá quá, cả
mâm chỉ toàn thịt, rau xanh chỉ loáng thoáng.

            Rồi cô chợt nghĩ ra:
rõ ràng là hai bác Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung coi mình là khách quý mới nấu
nhiều thịt thế này!

            Nghĩ thế, Cố Tiểu Ảnh
thấy lòng thật ấm áp. Vừa lúc đó Quản Lợi Minh đi vào phòng, cố tình để một bát
thịt kho tàu trước mặt Cố Tiểu Ảnh, lại càng làm Cố Tiểu Ảnh cảm động… nhưng
nhìn kỹ lại, đây chẳng phải bát thịt kho tàu lúc nãy làm chỗ nghỉ ngơi của lũ
ruồi sao?

 

            Cố Tiểu Ảnh khẽ thở
dài chép chép miệng, tự an ủi mình: thôi ăn đi ăn đi, đằng nào cũng rán trong
chảo mỡ rồi, vi khuẩn bị đun chết hết rồi.

            Nghĩ rồi, cô gắp một
miếng thịt cho vào miệng, cố sức nhai, cũng phải thừa nhận hương vị khá ngon.
Nhìn cô ăn vui vẻ, Quản Lợi Minh hài lòng lấy đầu đũa xỉa xỉa răng, rồi gắp mấy
miếng thịt vào bát Cố Tiểu Ảnh, bảo cô: “Ăn nhiều một chút, con bé này gầy gò
quá”.

            Cố Tiểu Ảnh sững sờ
nhìn đôi đũa vừa mới dùng xỉa răng, lại nhìn mấy miếng thịt toàn mỡ trong bát
mình, tư duy tưởng tượng phong phú lại bắt đầu làm dạ dày của cô lộn nhộn. Quản
Đồng hơi thắc mắc về việc cô đột ngột giảm tốc độ, nghĩ ngợi, rồi sẻ một nửa chỗ
cơm trong bát cô sang bát mình. Anh làm việc đó một cách rất tự nhiên, nhìn từ
chỗ Cố Tiểu Ảnh, khuôn mặt không đeo kính của Quản Đồng trông thật hiền lành đẹp
trai dưới ánh đèn.

            Dạ dày Cố Tiểu Ảnh lại
dần dần trở lại bình thường.

            Quản Lợi Minh lại
không vui, gắt con trai: “Nó đã ăn ít thế rồi, con lại làm người ta nghĩ nhà
mình không muốn cho khách ăn cơm hả?”

            Quản Đồng ngẩng đầu
giải thích: “Cô ấy ăn ít cơm, bát cơm nhà mình to, cô ấy ăn không hết, để lại
bát sẽ cảm thấy áp lực quá”.

            “Áp lực?” Quản Lợi
Minh bật cười, “Ăn cơm mà cũng có áp lực à, hồi trước khi nhà mình ăn không đủ
no thì thấy có cơm ăn là việc hạnh phúc nhất đời, con người nai lưng làm việc
chẳng phải chỉ vì miếng ăn hay sao!”

            Quản Đồng nhíu mày:
“Con người không phải chỉ sống để ăn”.

            “Con người không sống
để ăn, thì sống vì cái gì ?” – Quản Lợi Minh trợn mắt, cảm thấy thằng con mình
càng ngày càng khó hiểu.

            “Còn ai ăn canh nữa
không?” – Tạ Gia Dung đi ra dàn hòa, vừa múc canh vừa nói với Cố Tiểu Ảnh: “Đây
là mướp nhà trồng đấy”.

            Cố Tiểu Ảnh phải cố gắng
lắm mới hiểu bà nói gì, “à” một tiếng trả lời, rồi giơ tay nhận lấy bát canh.
Sau đó, nhân lúc mọi người không để ý, luồn một tay xuống dưới gầm bàn, nhẹ véo
Quản Đồng. Quản Đồng dường như cũng ý thức ra điều gì đó, cuối cùng bỏ cuộc buồn
bực ngồi ăn cơm, không nói gì nữa.

 

            Bữa ăn đầu tiên sau
khi về nhà, kết thúc trong tình trạng bằng mặt nhưng không hề bằng lòng như vậy.
Buổi tối, Cố Tiểu Ảnh nằm trên giường, trong lòng cảm thấy những cảm xúc khó
miêu tả bằng lời, không ra khó chịu, nhưng cũng chẳng hẳn dễ chịu.

            Vài ngày sau đó hầu
như cũng trôi qua trong sự tranh cãi và bực bội vô vị như vậy. Trong khoảng thời
gian đó, Quản Đồng cũng được mời ăn chiêu đãi với các vị lãnh đạo địa phương,
anh không muốn cũng khó từ chối những chuyện quan hệ xóm giềng này. Với tư cách
là một “thanh niên kiệt xuất” duy nhất ở địa phương đang làm việc tại cơ quan
quyền lực cao nhất tỉnh, sau một bữa tiệc trưa, Quản Đồng bị chuốc đầy một bụng
rượu trắng 52 độ, còn Cố Tiểu Ảnh nhờ lập trường cứng rắn vững vàng mới may mắn
thoát nạn. Ăn xong trưởng thôn cho xe đưa Quản Đồng và Cố Tiểu Ảnh về nhà, suốt
đường về Quản Đồng chỉ nhíu mày im lặng, đến khi về đến cửa nhà thì không chịu
nổi, đã nôn một trận tối tăm mặt mũi.

 

            Lẽ dĩ nhiên là việc
này làm Tạ Gia Dung rất xót ruột chạy ra chạy vào nấu canh giã rượu cho con,
còn Quản Lợi Minh thì giữ đúng phong cách “bố chồng tương lai”, hỏi han Cố Tiểu
Ảnh về chuyện bữa tiệc có những người nào, là quan chức to đến đâu. Cố Tiểu Ảnh
biết tỏng ông hỏi là để đi kể lể với các ông bạn, nên cái gì cũng đáp “không biết”
“không nhớ nổi”, khiến Quản Lợi Minh tiếc nuối thở dài sườn sượt.

            Thực ra đến lúc này,
Cố Tiểu Ảnh đã bắt đầu có tư tưởng không nhịn nổi muốn bùng nổ: Quản Đồng say đến
không còn biết trời đất gì nữa, ngủ rồi mà vẫn còn nhíu mày nhăn mặt, chắc chắn
là đang khó chịu ở đâu. Cô muốn lấy chậu nước rửa mặt cho Quản Đồng, nhưng cứ
phải tiếp chuyện Quản Lợi Minh lải nhải; toàn những chuyện như các con ở trên đấy
không có người thân thích, phải chăm sóc Quản Đồng chu đáo; nào là con gái, lấy
chồng rồi thì phải chăm lo việc nhà, không được nghĩ ngợi lung tung; nào là cuộc
đời con gái quan trọng nhất vẫn là lấy chồng sinh con; nào là xem ở thôn bên cạnh
con gái nhà ai đó cũng học tiến sỹ, cũng có bao nhiêu là kiến thức đấy chứ, cuối
cùng vẫn là một cô gái già, chẳng lấy nổi chồng…

            Cố Tiểu Ảnh ậm ừ
nghe, trong lòng muốn bốc hỏa. Đến mẹ mình còn chẳng yêu cầu mình phải tam tòng
tứ đức, mà ông lại còn phải lên lớp tôi? Hơn nữa, có chắc là tôi sẽ làm con dâu
ông không? Dù gì tôi cũng đang ở tuổi thanh xuân, chưa muốn đâm đầu vào lấy chồng
đâu nhé!

            Mãi rồi đến lúc không
thể chịu được, cô đứng phắt dậy, nở một nụ cười: “Cháu đi lấy cho Quản Đồng
chút nước nóng rửa mặt.”

            Không đợi Quản Lợi
Minh nói gì, Cố Tiểu Ảnh chạy khỏi phòng như thoát thân, hướng thẳng vào bếp.
Quản Lợi Minh đứng phía sau há hốc mồm, nghĩ bụng không biết con trai mình có cần
rửa mặt không, rồi cũng không nói gì thêho một tiếng quay người đi ra ngoài.

            Nhìn bóng ông đi ra
khỏi sân nhà, Cố Tiểu Ảnh vừa lấy nước trong bếp vừa thở dài.

            Tình hình cuộc gặp gỡ
đầu tiên giữa Cố Tiểu Ảnh và bố mẹ chồng tương lai diễn ra như thế đấy. Lần đó,
cô đã nhìn thấy nụ cười chất phác của bố mẹ Quản Đồng, nghe được những giọng điệu
líu lo như chim hót của người nhà quê, và cô biết, họ là người tốt.

            Tâm hồn họ giản đơn,
tình cảm mộc mạc, tuy có hố sâu ngăn cách với thế hệ sau, nhưng tình cảm huyết
thống thì chẳng bao giờ thay đổi được.

            Trước ngày về một
hôm, Cố Tiểu Ảnh đứng trong nhìn Tạ Gia Dung ngồi khâu vá dưới ánh mặt trời,
hình dung ra những dấu vết nhan sắc hồi còn trẻ của bà, và cả nét mặt khắc khổ
nhẫn nhịn của bà bây giờ nữa. Bà ngồi đó lặng lẽ khâu vá, khiến Cố Tiểu Ảnh xót
xa.

            Bà chỉ già hơn mẹ Cố
Tiểu Ảnh hai tuổi, nhưng nhìn thì như già hơn đến cả chục tuổi.

            Người phụ nữ này, từ
lúc sinh ra cho đến lúc lớn lên, đều không có tuổi thanh xuân, ngoảnh đi ngoảnh
lại đã về già.Bà rất ít nói, đôi mắt bà luôn tràn ngập sự bình thản mơ hồ. Khi
bà nắm chặt tay Cố Tiểu Ảnh, cô có thể cảm nhận được làm da già nua, thô ráp của
bà lướt qua bàn tay trẻ trung của Cố Tiểu Ảnh.

            Nhưng Tạ Gia Dung, chỉ
đơn giản là nắm chặt tay Cố Tiểu Ảnh, dùng hơi ấm của nó, sự dứt khoát của nó,
sự hoan hỉ của nó, thậm chí kèm theo đó là ánh mắt có phần e dè và lo sợ, dặn
dò cô: “Lần sau con lại đến chơi nhé!”

            Cố Tiểu Ảnh gật đầu,
cũng nắm chặt tay Tạ Gia Dung.

            Thế là, trong chuyến
đi đến thành phố R, Cố Tiểu Ảnh không chỉ ấn tượng với đám ruồi muỗi dày đặc,
mà còn nhớ đến ánh mắt da diết của một người mẹ, dù phương ngôn ở đó sao mà khó
hiểu, nhưng Cố Tiểu Ảnh đã hiểu ra tất cả qua ánh mắt của Tạ Gia Dung.

            Có điều cô thực sự
không dám nói với Tạ Gia Dung, tuy cô thích Quản Đồng, nhưng cũng vẫn chưa có
cách nào tự thuyết phục mình bước vào một cuộc hôn nhân ở cái tuổi còn quá trẻ
này.

            “Hôn nhân”- từ này
sao mà nặng nề, sao mà nghiêm túc, cô cảm thấy hiện tại mình không đủ sức gánh
lấy. Cô mới có 25 tuổi, còn có bao nhiêu những năm tháng thanh xuân để tận hưởng.
Trong cuộc sống của cô có những chàng trai muốn hẹn hò, có sự nghịch ngợm của
các nữ sinh, có sự tin tưởng bạn bè, sự lười nhác của học sinh, thậm chí còn có
cả sự hâm mộ của độc giả. Thế giới của cô quá phong phú đa dạng, cô không cam
tâm không tình nguyện tự trói mình vào một cuộc hôn nhân.

            Hơn nữa, nói một cách
hơi ích kỷ, cô cũng không dám chắc sau này có gặp được một người tốt hơn, yêu
cô hơn không, giờ đã quyết định ngay cho cả cuộc đời mình, liệu cô có thiệt
thòi không?

            ……

            Lúc đó, những suy nghĩ,
toan tính không thể nói với ai thực sự là một rào cản đặt trước mắt Cố Tiểu Ảnh.

            Nói cách khác, rào cản
lớn nhất đối với cô, không phải là sự nghèo nàn vật chất, không phải vì Quản Đồng
không đủ tốt, mà vì cô chưa chuẩn bị đủ tâm lý để lấy chồng. Sâu thẳm trong
tim, cô tò mò, mong muốn, chờ đợi, nhưng lại không hề có cảm giác khao khát mạnh
mẽ đối với chuyện hôn nhân.

            Cho đến tận cuối năm.

            Những ngày cuối năm,
hoạt động đào tạo Đảng viên toàn tỉnh bước vào giai đoạn cao trào. Quản Đồng được
điều động về văn phòng nhóm lãnh đạo, từ đó bắt đầu quãng thời gian làm thêm
liên miên tối tăm mặt mũi. Khoảng thời gian đó, Quản Đồng không chỉ không có thời
gian yêu đương, mà thậm chí buổi tối còn ngủ lại ở văn phòng.

 

            Cố Tiểu Ảnh tuy không
thừa nhận ra miệng, nhưng nỗi nhớ Quản Đồng càng ngày càng da diết, da diết đến
mức cô bắt đầu bị hoang tưởng, luôn cảm thấy có tiếng chuông điện thoại, tiếng
chuông báo tin nhắn của anh, nhưng mở ra xem thì chẳng thấy có gì

            Khoảng thời gian đó
sao mà dài thê thảm, dài đến mức cô không thể nào không thừa nhận, hóa ra,
trong quãng thời gian vừa rồi, anh thực sự đã trở thành một phần quan trọng nhất
trong cuộc đời cô, dù cô vẫn đi hát Karaoke với các học sinh nam, đi mua sắm với
các bạn gái, tán gẫu với sinh viên trong giờ học… Nhịp điệu sống của cô không có
gì thay đổi, nhưng vì sự thiếu vắng anh, thế giới của cô như thiếu đi mất gì
đó!

            Cuối cùng cô cũng
không thể không thừa nhận: hóa ra, cuộc sống của cô có phong phú thêm bao nhiêu
đi nữa, cũng không bằng được lúc anh đứng trước mặt cô và mỉm cười hiền lành với
cô.

            Cứ như vậy, đã không
thể kìm nén được nữa, thì cần gì phải kìm nén. Một buổi tối trước tết, Cố Tiểu Ảnh
cuối cùng cũng tốn hết 14 cuộc “điện thoại truy tìm” đến tìm ra Quản Đồng, rồi
lại trải qua sự kiểm tra nghiêm ngặt của bảo vệ mới đến được văn phòng anh. Vừa
mở cửa, làn khói thuốc dày đặc đã khiến cô hết hồn!

            Khi xua hết khói thuốc
lá, cô thấy mấy người đàn ông mắt đỏ ngầu, hút thuốc như ống khói để giữ tinh
thần cho tỉnh táo. Cô thấy xót xa. Rồi ánh mắt cô lướt qua lần lượt các khuôn mặt
trong phòng để cuối cùng tìm ra được khuôn mặt gầy ốm của Quản Đồng, cô càng thấy
muốn khóc. Sao anh có thể mệt mỏi đến mức này chứ?

            Quản Đồng không hút
thuốc, nhưng xem ra tinh thần cũng rất khá, vẫn còn đùa được: “Chà, Tiểu Ảnh,
em xem, chúng tôi không làm lãng phí tiền của người nộp thuế đấy chứ?”

            Cố Tiểu Ảnh nhìn đồng
hồ: mười một giờ đêm, thế mà năm sáu người đàn ông tầm hơn 30 tuổi trước mặt cô
vẫn còn đang làm thêm giờ sao?!

            Cuối cùng thì cô cũng
mềm lòng, những lời chia tay cuối cùng cũng không thể nói ra được nữa.

            Đêm đó, Quản Đồng tiễn
cô xuống dưới tầng. Dưới bóng cây tùng xum xuê, anh hôn cô nồng nàn. Cô gần như
nghẹt thở, còn anh thì mệt mỏi ngả vào lưng cô thì thầm: “Anh nhớ em vô cùng,
Tiểu Ảnh, nhưng giờ thì anh chẳng thể nào cầu hôn em được, vì đến bản thân mình
anh còn chẳng chăm lo được, thì làm sao chăm lo được cho em?”

            Có lẽ, chính là câu
nói này đã khơi gợi tình yêu thương của người mẹ trong trái tim một cô gái. Đột
nhiên cô nghĩ, có lẽ, điều mà một cuộc hôn nhân mang đến, không phải là ai chăm
lo cho ai, mà là cùng giúp đỡ, nương tựa vào nhau.

            Cô biết, điều cần nhất
khi khốn khó, chẳng qua chỉ là đôi vai, bàn tay của một người, một ánh đèn ấm
áp, một ly nước ấm, một cái ôm. Họ vẫn còn trẻ thế, cuộc đời này sẽ vẫn còn rất
nhiều hoàn cảnh khốn khó, vậy thì, tại sao không ở bên nhau, giúp đỡ nhau, dựa
vào nhau, dành cho nhau một bờ vai, một đôi tay mạnh mẽ, một ngọn đèn ấm áp, một
cốc nước ấm, hay một cái ôm thật là bình yên nhỉ ?

            Huống hồ, ở cái thành
phố này, họ đều là người ngoại tỉnh, họ không có người thân ở đây, nên chỉ có
thể làm người thân của nhau mà thôi.

            Cứ như thế, lần này,
vẫn không có hoa hồng lãng mạng, nhẫn kim cương, quỳ gối, đánh đàn trong đêm,
nhưng Cố Tiểu Ảnh vẫn đồng ý lấy anh.

            Có lúc, sự run rủi của
hôn nhân, ngoài tình yêu, có lẽ còn có sự nương tựa vào nhau rất thực tế.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+