Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 02 (Phần 03 – 04) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(3)

 

            Vì thế, trong ký ức của
Cố Tiểu Ảnh, đám cưới này chỉ có vài từ quan trọng: mồ hôi chảy dọc sống lưng,
bị cháy sém da, hương muỗi, đêm động phòng hoa chúc không có “động phòng”.

            Đại khái là do những
ký ức này quá đáng sợ, quá thảm thương, nên khi Hứa Tân và Đoàn Phỉ lần lượt gọi
điện yêu cầu xem video quay đám cưới, Cố Tiểu Ảnh từ chối thẳng thừng!

            Thế là, Hứa Tân và
Đoàn Phỉ, hai đối tượng chưa đạt được mục đích thì chưa từ bỏ, nổi giận!

            Hứa Tân thì khỏi phải
nói, một cô gái cao to mắt to, “?” của Cố Tiểu Ảnh, tốt nghiệp nghiên cứu sinh
xong là đến nhà xuất bản Thiếu nhi tỉnh làm, quyết tâm cống hiến suốt đời cho sự
nghiệp biên tập xuất bản mà cô vô cùng yêu thích, cũng là phù dâu trong “bữa tiệc
cảm ơn bạn bè đồng nghiệp” tổ chức tại hội trường nhà văn hóa thành phố G của
Quản Đồng và Cố Tiểu Ảnh, mà trách nhiệm chính là giúp cô dâu ngăn chặn bất cứ
yêu cầu chúc rượu nào từ các bạn học trong Học viện nghệ thuật.

            Đây rõ ràng không phải
là một nhiệm vụ dễ nhằn, nhưng tửu lượng của Hứa Tân lại rất xuất chúng, nên đương
nhiên không khó hoàn thành nhiệm vụ. Mà sự thực sau này đã chứng minh, Hứa Tân
không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tổ chức giao phó, đồng thời còn tạo được
khẩu hiệu: “Đừng dại dột tìm Hứa Tân uống rượu”.

            Đoàn Phỉ là em họ của
Hứa Tân, cũng học cùng khoa với hai cô, nhưng trên hai khóa, tốt nghiệp cử nhân
xong làm việc tại đại học Bách Khoa, là phụ đạo viên chuyên trách. Làm việc được
hai năm thì đúng dịp trường phân nhà tập thể, cô may mắn được phân một căn hộ
nhỏ, năm thứ ba thì kết hôn với tiến sỹ Mạnh Húc hơn cô hai tuổi, năm thứ tư
thì về trường thi thạc sỹ phê bình nghệ thuật, năm thứ năm (tức là hiện tại)
thì mang bầu… Nói theo lời Cố Tiểu Ảnh thì “đầy đủ mọi thứ trên đời, chẳng có
gì phải lo nghĩ”.

            Chính là hai cô gái
này, sau khi Cố Tiểu Ảnh quay về thành phố F, đã thi nhau gọi điện thoại buôn
dưa lê.

            Đầu tiên là Hứa Tân
nhiếc móc: “Cái con ruồi đáng ghét kia! Thế ai đến tìm tôi hỏi han trước khi cưới
đấy? Tôi còn chưa tìm cô tính sổ, cô lại không cho tôi xem băng cưới là sao!”

            Đoàn Phỉ thì có vẻ lịch
sự: “Cô em nghĩ cho kỹ đi nhé, tôi chơi với cô từ nhỏ, bao nhiêu chuyện hay ho
của cô, hà hà, cô không sợ tôi kể với chồng cô đấy chứ?”

            Cố Tiểu Ảnh tái mặt.

            Nhưng, quả thực là cô
chẳng có cách nào cho họ xem được! Bởi vì… mấy đoạn băng ngắn ngủi đó đều do
phù rể Giang Nhạc Dương tranh thủ quay, nối hết vào cũng chỉ được mười mấy
phút, mà trình độ quay lại quá còi, khiến mặt mũi Cố Tiểu Ảnh trông khá ngô
nghê, cô dâu lúc nào cũng như đang bực bội, đứng lấp ló sau lưng Quản Đồng, ngơ
ngác nghe mọi người lên lớp, lại khép nép rót rượu cho khách, trông chẳng có gì
giống cô dâu, mà rất giống một cô hầu.

            Nhưng hai cô gái kia
lại không cho Cố Tiểu Ảnh một chút ít cơ hội giải thích. Ngay sau kỳ nghỉ, đợi
cô quay về thành phố G, là cô đã bị triệu đến nhà Đoàn Phỉ để thẩm vấn ba bên.
Tất nhiên không khí cuộc thẩm vấn rất thoái mái. Để dưỡng thai cho tốt, Đoàn Phỉ
còn bật cả nhạc Mozart. Nhưng hai người lại trách móc gay gắt quá mức, vì lẽ
không được chứng kiến tận mắt, nên cứ chằm chằm nhìn Cố Tiểu Ảnh đến hơn nửa tiếng
đồng hồ mới vào chủ đề chính.

            Người hỏi đầu tiên là
Hứa Tân: “Con ruồi kia, mau kể đêm động phòng hoa chúc của cô đi.” Đoàn Phỉ vừa
xoa cái bụng bầu sáu tháng vừa nhìn Cố Tiểu Ảnh với nụ cười gian ác: “Người nào
lao vào người nào trước? Cố sư muội, có phải cô đã vật ngã trưởng phòng Quản đẹp
trai lịch lãm trong đêm làm cô dâu không?”

 

            “XCố Tiểu Ảnh phì nước
bọt ra ngoài.

            “Chẳng sạch sẽ chút
nào cả!” – Hai cô gái đều nhìn Cố Tiểu Ảnh với ánh mắt chê tránh, rồi cúi xuống
kiểm tra quần áo mình. Cố Tiểu Ảnh tức đến nỗi phát sặc, nhưng hai cô gái không
vừa kia chẳng ai thèm rót giúp cho cốc nước.

            Cố Tiểu Ảnh uất ức tự
rót nước cho mình để hạ hỏa, rồi căm thù nhìn hai cô gái trước mặt, chỉ thấy họ
đang cười thoải mái như hoa cúc mùa thu.

            Đúng lúc đó thì điện
thoại của Cố Tiểu Ảnh vang lên, số điện thoại lạ.

            Tiện tay bấm phím
nghe, mào đầu là cách xưng hô điển hình của Cố Tiểu Ảnh: “Alô, alố, alồ!”

            “Cái gì?” – Giọng đàn
ông trung tuổi, khẩu âm rất lạ, Cố Tiểu Ảnh phản ứng không kịp.

            Bên kia hỏi lại vẻ ngạc
nhiên: “Vợ Quản Đồng đấy à?”

            Ôi, bố Quản Đồng
sao?! Cố Tiểu Ảnh lúc này mới nhận thức được tình hình, đứng đờ ra mất mấy
giây, ấm ứ trong cổ không nói nên lời, mãi mới lùng búng hỏi: “Bố ạ?”

            “À… ” – Quản Lợi Minh
cuối cùng cũng nhận ra Cố Tiểu Ảnh, bắt đầu oang oang hỏi: “Tiểu Ảnh hả? Quản Đồng
đi đâu rồi, sao bố không tìm được nó? Gọi vào đi động cũng không có ai nhận, bố
cũng không biết số điện thoại cơ quan nó thế nào.”

            “Dạ, hay là anh ấy
đang họp”, Cố Tiểu Ảnh thật thà hỏi: “Bố ơi, bố có chuyện gì ạ? Con có thể gửi
tin nhắn cho anh ấy, như thế họp xong anh ấy sẽ đọc được.”

 

            “Cũng chẳng có chuyện
gì, chỉ là mẹ con nhớ nó, muốn nó lúc nào có thời gian thì năng gọi điện về một
chút.” – Quản Lợi Minh nói to quá, Cố Tiểu Ảnh khẽ để di động xa ra một chút, rồi
trả lời: “Dạ, được ạ, con sẽ bảo anh ấy, bố mẹ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé

            Vừa trả lời vừa ngẩng
đầu, thấy hai cô bạn đang nhìn mình một cách hiếu kỳ. Quản Lợi Minh vẫn hùng hồn:
“Được rồi, các con không phải lo, bố mẹ đều khỏe cả, trông cháu cho các con
không thành vấn đề. Quản Đồng cũng lớn tuổi rồi, các con cũng phải gấp lên, tuổi
nhiều rồi sinh con không tốt…”

            Cố Tiểu Ảnh không biết
phải nói gì.

            Quản Lợi Minh không
thấy Cố Tiểu Ảnh nói năng gì, lại tiếp tục: “Người trong thôn mình bằng tuổi
các các con đã sinh con từ lâu rồi, các con cũng đã lấy nhau, đừng nấn ná thêm
nữa…”

            Cố Tiểu Ảnh không nhịn
nổi ngắt lời: “Bố ơi, con đang ở ngoài, không tiện nói chuyện, bao giờ về nhà con
bảo Quản Đồng gọi điện cho bố nhé.”

            “Hả? Đang ở ngoài à?”
– Bố Quản Đồng kinh ngạc: “Con không phải đang ở nhà nấu cơm à? Đã năm giờ hơn
rồi, chẳng phải là Quản Đồng sắp đi làm về rồi hay sao? Sao con chưa nấu sẵn
cơm nước chờ nó à?”

            Cố Tiểu Ảnh nghe đến
đây, mồm há to, mắt chớp lia lịa, ngạc nhiên quá đỗi.
 Hứa Tân với Đoàn Phỉ cũng ngớ người,
cùng dỏng tai nghe tiếng nói trong điện thoại.

            Quản Lợi Minh không
nghe tiếng Cố Tiểu Ảnh trả lời, đành tự nói với mình: “Quản Đồng đi làm rất vất
cả, bố mẹ lại không ở cùng. Dù sao con cũng không phải đi làm, nên ở nhà chăm
sóc chu đáo cho nó, không nên suốt ngày ra ngoài chơi…”

 

            Cuối cùng đợi đến lúc
Quản Lợi Minh ngừng máy, mặt Cố Tiểu Ảnh xám lại.
 Bởi vì ông nói quá to, Hứa Tân và Đoàn
Phỉ nghe được đến tám chín phần, lúc này đang nhìn Cố Tiểu Ảnh với ánh mắt
thông cảm.

            Vừa ngẩng đầu lên, Cố
Tiểu Ảnh đã thấy hai khuôn mặt đó, hết chịu nổi xua tay: “Nghe thấy chưa? Bố chồng
em đã quyết tâm đào tạo em thành một nàng dâu tam tòng tứ đức thời đại mới đấy.
Giá trị của em, ngoài việc sinh con ra thì chỉ có giặt giũ, nấu cơm, dọn nhà chồng.
Con trai ông ấy có sự nghiệp, rất vất cả, mà em lại là đứa không cần đi làm, rỗi
hơi đi chơi suốt ngày, bởi thế cần biết hết hơi hết sức cho gia đình, có chết cũng
vui lòng”.

            Càng nói càng tức,
không nhịn được lại đập bàn, trợn mắt nói: “Hai người nói xem, em có rỗi rãi
không?”.

            Hứa Tân vừa uống một
hớp trà sữa mà than thở: “Hôn nhân quả là con dao hai lưỡi”.

            Đoàn Phỉ cũng uống một
ngụm nước, cười hỏi: “Học kỳ này em có bao nhiêu giờ lên lớp?”.

            Cố Tiểu Ảnh thở dài,
nhăn nhó thả phịch người xuống ghế sôfa: “Nói ra hai người lại không tin, học kỳ
này cộng cả sinh viên chính quy và chuyên ngành là 24 tiết, còn phải giúp giáo
viên hướng dẫn viết một chuyên đề, tham gia công trình nghiên cứu khoa học cấp
tỉnh, rồi còn phải ôn thi tiến sỹ nữa”.

            Cô cười đau khổ: “Ai
bảo giảng viên đại học là rỗi rãi? Để ông ấy thử làm xem. Nhìn thì cứ tưởng
hàng ngày không phải đi làm, nhưng thử cộng các thứ chuẩn bị bài, viết luận án,
nghiên cứu khoa học, soạn giáo trình, thi tiến sỹ, thi PET vào với nhau xem, 24
tiếng cũng không đủ ấy chứ! Có ngày em dạy liên tục 12 tiết, buổi tối ra khỏi lớp
học mà như hồn lìa khỏi xác, chân tay rã rời không còn cảm giác, đến ngồi cũng
không còn sức nữa, chứ đừng nói đến chuyện tiếp tục đọc sách! Thế mà còn bao
nhiêu người bốn mươi, năm mươi tuổi vẫn chưa được phong phó giáo sư, mặt nhàu
nhĩ đến mức có thể vắt thành nước mướp đắng được!”.

            Cô than trời than đất:
“Mệt chết mất mệt chết mất… Giờ thì em đã hiểu ra, tiền vận của Cố Tiểu Ảnh em
sẽ là vật lộn trên con đường học tiến sỹ, hậu vận sẽ là lăn lộn trên con đường
phong danh hiệu… sống thế nào được đây! Em chẳng muốn sống nữa!”

 

            Hứa Tân chẳng có chút
nào thông cảm, vừa uống cà phê vừa trợn ngược mắt: “Đừng có kể nghèo kể khổ để
mong được sự cảm thông nữa đi! Cậu còn được nghỉ hè, nghỉ đông, mỗi năm ít nhất
được nghỉ ba tháng nguyên lương, cậu còn muốn gì nữa?”

            Cố Tiểu Ảnh trợn mắt
nhìn Hứa Tân: “Nghỉ hè nghỉ đông cái quái gì! Đừng có nói đến nghỉ hè, năm nay
nghỉ đông cũng đừng có hòng nhé, trường còn bị thanh tra chết người đấy!”

            Vừa nghe đến chữ “trường
bị thanh tra” là mắt Đoàn Phỉ sáng rực: “Đến lượt các em chưa?”

            “Đừng có mà sung sướng
như thế”, Cố Tiểu Ảnh lườm Đoàn Phỉ, “em biết các chị đã thoát rồi, chứ em thì
đang trong nước sôi lửa bỏng đây”.

            “Sắp tiêu rồi đấy”
Đoàn Phỉ lắc đầu – “năm ngoái trường chị cũng thanh tra, giáo viên cứ là bị một
trận tơi bời. Em không biết thì thôi, bài thi bao nhiêu năm đều được xem lại,
cách chấm điểm trên bài thi đều có yêu cầu nghiêm ngặt, phải ghi rõ mỗi câu bị
trừ bao nhiêu điểm, được bao nhiêu điểm, điểm cuối cùng là bao nhiêu; ai không
có giáo án thì phải bổ sung, ai không có bảng điểm danh phải điền lại, môn nào
không có bài kiểm tra, dù ban đầu đã làm bài khảo sát, cũng phải tổ chức một
nhóm cán bộ lớp suốt ngày đêm làm bổ sung bài kiểm tra bằng bút đủ các loại mực
khác nhau, để đề phòng bị kiểm tra xác suất… Chỉ cần người của đoàn thanh tra
muốn xem, thì chỉ trong một đêm là bọn chị có thể nặn ra cho họ xem!”

            “Thế chẳng phải là giả
tạo bịa đặt sao?” – Hứa Tân không tin nổi mở to mắt: “Thanh tra như thế còn có
ý nghĩa gì nữa?”

            “Thế còn chưa là gì
đâu nhé”, Đoàn Phỉ cười, “em còn chưa nhìn thấy thư viện trường chị đâu, bắt đầu
xây dựng trước khi thanh tra chưa lâu, một thời gian ngắn đã mọc lên rồi! Đáng
sợ nhất là, rõ ràng là một đêm trước còn đầy rác xây dựng, thế mà sáng sớm hôm
sau, trước khi đoàn thanh tra đến trường ba tiếng đồng hồ, chị đi qua nhìn lại,
chẳng còn thấy bóng rác rưởi đâu cả, chỉ thấy cây cối xanh tươi! Chị phục lăn đấy,
phục sát đất luôn! Lúc đó chị thấy lãnh đạo trường chị còn giỏi hơn cả người
ngoài hành tinh!”

            Cố Tiểu Ảnh không nhịn
nổi, cười bò trên ghế sôfa, cười xong lại ôm đầu đau khổ: “Làm thế nào bây giờ?
Làm thế nào bây giờ? Học kỳ này mình có một chuyên đề, một cuốn giáo trình, hai
cuốn luận văn, còn nhận cả một bộ tiểu thuyết nhiều tập về dịch, nếu không được
nghỉ hè, nghỉ đông thì chết là cái chắc rồi?!

            Hứa Tân đảo mắt: “Làm
gì mà phải lo? Chẳng phải cậu có một thư ký viết luận văn vạn năng sao? Hãy để
anh Quản Đồng viết hộ!”

 

            “Anh Quản Đồng á?” –
Cố Tiểu Ảnh cười lạnh nhạt, “Anh Quản Đồng của cậu đã từ lâu rồi chẳng còn biết
cửa nhà mình quay về hướng nào. Từ sau khi cưới, tớ có gặp được anh ấy đâu”.

 

            “Hả?!” – Hai cô gái
trước mặt đồng thanh thốt lên.

            Mặt Cố Tiểu Ảnh vẫn lạnh
tanh, cứ như thể vừa kể một chuyện chẳng liên quan gì đến mình: “Dù gì thì sau
khi kết hôn 3 ngày mình cũng quay trở về thành phố F, anh ấy đi công tác. Mình
được nghỉ hè ba tuần ở thành phố F, khoa yêu cầu giáo viên mới quay về trường
điểm danh, mình mới quay về. Nhưng từ lúc mình về đến hôm nay đã ba ngày, anh ấy
vẫn chưa về nhà. Các cậu nói xem, cứ cho là chúng mình làm gì đó đi, thì cũng
chẳng có chủ thể phạm tội!”

            “Ối…”, Hứa Tân cứng họng,
“ cuộc sống như… như thế là rất mất cân bằng”.

            Đoàn Phỉ cũng ngỡ
ngàng, mãi mới thốt lên: “Đáng thương quá đi, con ruồi nhỏ chưa kịp nếm mùi đàn
ông thì đã bị bỏ rơi rồi…”

            “Chú ý dưỡng thai,” Cố
Tiểu Ảnh lườm cái bụng bầu của Đoàn Phỉ, “sư tỷ tốt xấu gì thì cũng là nhà giáo
nhân dân, đừng có làm gương xấu cho con”.

            “Bảo bối nhà tôi
ngoan cố lắm”, Đoàn Phỉ cúi đầu vỗ vỗ bụng, cười tươi mãn nguyện, sến đến mức
làm Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân suýt ngất.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn Đoàn
Phỉ, không nén nổi thở dài: “Sư tỷ, chị thật là tốt số, muốn gì là được nấy.
Anh rể học vấn cao, có tiền đồ, tính cách hiền lành, lại còn biết chăm sóc gia
đình nữa. Không biết kiếp trước chị tu thế nào mà lại lấy được người tốt

            Đoàn Phỉ trợn tròn mắt:
“Em đang nói đến Mạnh Húc đấy à?”

            Thấy Cố Tiểu Ảnh và Hứa
Tân có vẻ nghĩ rằng mình đang giả bộ, Đoàn Phỉ cười: “Nói thế chứng tỏ các cậu
chưa từng được thấy Mạnh Húc năm năm trước rồi? Nhớ lại đi, hồi đó anh ấy thể
nào?”

            Cố Tiểu Ảnh và Hứa
Tân quay sang nhìn nhau, cố gắng lục trí nhớ, sau mười mấy giây, không nhịn được
cười phá lên.

            Đoàn Phỉ cũng cười:
“Có đúng không? Lúc đó chẳng phải Mạnh Húc đã khiến người khác rất sợ sao, lúc
đó anh ấy ra sao nào? Thế mà đã được năm năm, tuy không nói là thay đổi hoàn
toàn, nhưng tốt xấu gì thì cũng có không ít thay đổi. Câu chuyện này nói cho
các cô một điều rằng, đàn ông cũng có thể cải tạo được, một người vợ tốt là một
trường học tốt, hiểu chưa?”

            Lần này, thật hiếm
hoi là cũng có lúc Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân không xung khắc, mà lại cùng gật gật
đầu, đồng thanh: “Hiểu rồi”.

            Đoàn Phỉ không ngờ
hai người này lại giống nhau thế, ngẩn ra một lúc mới cười phá lên. Cố Tiểu Ảnh
và Hứa Tân cũng cười, là những người bàng quan, họ hiểu quá rõ kiểu cải tạo này
thành công đến mức độ nào. Mạnh Húc năm nay 30 tuổi, trẻ trung anh tuấn, nho
nhã, sau khi tốt nghiệp tiến sỹ đại học tỉnh đến Học viên nghệ thuật giảng dạy,
chỉ trong có hai năm đã có nhiều bài viết giành giải thưởng, nếu không có gì thay
đổi, mùa thu năm sau, anh sẽ là giáo viên hướng dẫn thạc sỹ trẻ nhất học viện.

            Đúng là: “Nói Tào
Tháo, Tào Tháo đến”, khi ba cô gái đang tán chuyện, Mạnh Húc quay về nhà. Cố Tiểu
Ảnh thính tai, vừa nghe thấy tiếng mở cửa liền vui vẻ chào: “Anh rể về ạ!”

            Đoàn Phỉ và Hứa Tân
quay đầu lại nhìn, thấy Mạnh Húc vừa tươi cười bước vào phòng vừa nói: “Chưa kịp
chúc mừng cô đấy, cô Cố, tân hôn vui vẻ nhé!”

            Cố Tiểu Ảnh kêu ca,
nhìn Mạnh Húc trách móc: “Anh rể cứ gọi em là sư muội như sư tỷ là được rồi, cô
Cố… xưng hô thế nghe già qu

            Mạnh Húc nhìn vẻ nhăn
nhó đau khổ của Cố Tiểu Ảnh, không nhịn nổi bật cười ha rồi ha ngồi xuống bên cạnh
Đoàn Phỉ. Khi cười trông anh rất đẹp trai, Cố Tiểu Ảnh hâm mộ nhìn khuôn mặt
anh ở góc nghiêng, lại hâm mộ nhìn vẻ hiền thê lương mẫu của Đoàn Phỉ ngồi bên
cạnh anh, nghĩ bụng: đây phải chăng chính là “châu liên bích hợp” theo cách nói
truyền thống?

 

  (4)

 

            Buổi tối, Cố Tiểu Ảnh
và Hứa Tân theo lẽ tự nhiên ở lại nhà Đoàn Phỉ ăn tối. Đoàn Phỉ không chỉ có
tay nghề nấu ăn ngon, mà còn có sở thích nấu nướng rất nhiệt tình. Đây là một đức
tính hiếm thấy trong thời đại “thục nữ chẳng bao giờ vào bếp” này. Có điều, Mạnh
Húc thấy ngứa mắt khi bà xã mình mang bầu đến tháng thứ sáu mà vẫn phải nấu cơm
cho hai cô gái thích ăn thích chơi này, liền nói ngay là mình sẽ đích thân vào
bếp. Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân chưa bao giờ thấy Mạnh Húc vào bếp, nên mỗi người một
bên cửa bếp chằm chằm nhìn Mạnh Húc nấu nướng, thỉnh thoảng lại nhắc: “Bếp mở rồi
đấy”, “Anh rể cẩn thận”, “Ối ối ối trứng cháy rồi”.

            Mạnh Húc phát hoảng
vì tiếng hét của hai cô gái, không chịu nổi, phải ngoái cổ ra phía phòng khách
gọi: “Bà xã ơi, em nhanh lôi hai cái đồ này ra ngoài đi! Ồn ào quá!”

            Đoàn Phỉ vừa cười vừa
đi từ phòng khách sang, vỗ vai hai người bạn: “Vào đi vào đi, sao hai người giống
mẹ chồng quá vậy?”

            Cố Tiểu Ảnh và Hứa
Tân nuối tiếc quay người đi vào phòng, trước khi đi còn kịp vớ điện thoại chụp
một tấm ảnh Mạnh Húc đang khoác tạp dề nấu nướng, vừa đi và cảm khái: “Mình phải
post lên blog của trường mình mới được, tiến sỹ Mạnh vào bếp, chà chà, tình tứ
thật!”

 

            Đoàn Phỉ “Xì” một tiếng,
rồi thuận tay vỗ vào lưng Cố Tiểu Ảnh: “Đúng là chẳng ra làm sao! Nấu cơm thì
có gì mà tình tứ?”

 

            “Sư tỷ chị đừng nói
chuyện không đau lưng” – Cố Tiểu Ảnh than thở, “Nếu Quản Đồng nhà em mà cũng nấu
được một bữa cơm cho em, thì đừng nói sinh con, mà sinh luôn mười đứa em cũng
cam lòng!”

            “Mười đứa?”, Hứa Tân
cười to, “không phải tớ đùa cậu đâu, con ruồi nhỏ ạ, cậu thì làm gì có khả năng
đó?”

            Cố Tiểu Ảnh trợn mắt,
thuận tay túm cái gối trên ghế sôfa rồi một lần nữa đuổi đánh. Đoàn Phỉ ngồi ở
đó một tay xoa bụng nhìn hai cô gái đang đùa giỡn, cảm thấy rằng: hạnh phúc thực
ra chỉ đơn giản là chuyện khiến người ta thấy ấm áp.

 

            Từ ngày Đoàn Phỉ quen
Mạnh Húc đến nay đã năm năm. Đoàn Phỉ vẫn còn nhớ Mạnh Húc lúc mới gặp tại quán
cà phê, trong tiếng nhạc êm dịu, anh đã kể cho cô nghe lịch sử mỹ thuật Trung
Quốc bằng thứ tiếng phổ thông đậm đặc khẩu âm Chiết Giang.

 

            Trước đó, Đoàn Phỉ
chưa từng nghĩ đến việc có ngày mình lại phải cần đến việc “giới thiệu”.

 

            Các cô gái tốt nghiệp
Học viện Mỹ thuật không xinh đẹp lắm, mà thường là cũng không biết trang điểm.
Có câu “người đẹp vì lụa”, nên cô giáo Đoàn vì biết cách trang điểm mà chỉ trong
vòng nửa năm đã được bầu là một trong “bốn cô giáo xinh nhất” trường đại học
Công nghệ.

            Hồi đó đang có trào
lưu blog, các sinh viên lên blog bình luận sôi nổi:

 

            Tầng 1: Cô Đoàn hôm
nay quàng một chiếc khăn lụa đẹp quá, chắc là đắt lắm nhỉ?

            <

            Tầng 2: Mình phát hiện
ra cô Đoàn chưa bao giờ mặc trùng quần áo, chắc nhà cô ấy giàu lắm?

            Tầng 3: Này người hoa
mắt tầng trên, đó là do cô Đoàn là người biết phối đồ, một chiếc áo sơmi trắng
mà cô có thể kết hợp rất nhiều kiểu.

            Tầng 4: Cô Đoàn chưa
có bạn trai hay sao ấy. Các anh em gặp may rồi, tiến lên!

            Tầng 5: Chúng ta là đồ
sâu bọ, chúng ta là đồ sâu bọ! 

            Tầng 6: Tầng 4 đúng
là cái đồ không ra gì, chẳng biết xấu hổ! Cảnh cáo các cậu không được ngắt đi
những bông hoa hiếm hoi trong trường, làm người phải có đức độ, muốn trường thọ
phải biết thẩm mỹ.

            Tầng 7: Khi chim đã lớn
thì rừng nào cũng có…

            Tầng 8: Tôi yêu cô
Đoàn Tôi yêu cô Đoàn Tôi yêu cô Đoàn Tôi yêu cô Đoàn Tôi yêu cô Đoàn!

            ……
 Đúng là rỗi hơi. Những entry này Đoàn Phỉ
có thể tự mình xem, thỉnh thoảng còn để lại lời nhắn: “Tôi là Đoàn Phỉ, người
nào không tin thì chỉ là con cún”. Đương nhiên chẳng có người nào tin cả, nhưng
từ đó có thể thấy cô gái này thực sự cá tính.

 

            Những ngày vô vị đó
kéo dài không lâu, bởi rất hay có người nghe ngóng các chủ đề kiểu như “cô Đoàn
đã có người yêu chưa”, khi biết là chưa thì liền hớn hở khoe: “tôi quen một anh
chàng rất khá, cô Đoàn có muốn gặp mặt không” – làm Đoàn Phỉ tức lộn ruột.

            Lúc đầu cô còn từ chối
khéo, nhưng từ chối mãi cũng không tiện, cho đến khi chủ nhiệm khoa phải ra
tay, ông cười hà hà bảo: “Cô Đoàn này, người bạn học của tôi có một anh con
trai, rất khá, cô xem lúc nào có thời gian, đi gặp mặt một chút được không?”

 

            Nhìn chủ nhiệm khoa
tóc bạc trắng, tính tình hiền hậu, Đoàn Phỉ đành thở dài, bước chân vào con đường
“coi mắt”.

            Con đường này cũng
không dài lắm, nên đến đối tượng thứ ba thì cô gặp được Mạnh Húc.

            Cô còn nhớ, đó là vào
mùa đông, Mạnh Húc mặc một chiếc sơ mi trắng, áo gilê màu đỏ hồng, kết hợp vào
quần xám nhạt và áo jacket mày xanh lam đậm, ngoài cũng khoác chiếc áo lông dày
xụ, mà sau này Đoàn Phỉ gọi đùa là “áo hotdog”, người thì gày gò, nhưng trông
phải to ít nhất gấp hai lần. Anh ta ăn mặc lòe loẹt đứng trước mặt Đoàn Phỉ,
suýt nữa khiến Đoàn Phỉ, vốn là người cầu kỳ về ăn mặc, ngất xỉu!

 

            Được cái Đoàn Phỉ cũng
là người nhân từ, kiên nhẫn nên cô không bỏ đi mà ngồi lại nói chuyện. Lúc đó Mạnh
Húc mới học năm thứ nhất tiến sỹ, chuyên ngành lịch sử mỹ thuật đại học tỉnh,
có chút kiến thức, nên cứ mở mồm là nói về chuyên môn. Cũng có thể coi là anh
chàng may mắn, vì khi còn học đại học, Đoàn Phỉ rất yêu môn lịch sử mỹ thuật,
mê mẩn trường phái tranh nhân văn Tống Nguyên và trường phái tiểu họa hoa sen.
Càng nói chuyện, cô càng có nhiều ấn tượng tốt với Mạnh Húc học rộng biết nhiều.
Thỉnh thoảng anh chàng miền Nam này lại nói ngọng, khiến Đoàn Phỉ phải phì cười,
nhưng cô cũng kịp nhận thấy vẻ chân thành và quan tâm trên gương mặt anh, nên
thầm có cảm giác gì đó thật an toàn.

 

            Vì thế mới nói, duyên
số là một thứ thật kỳ lạ, Đoàn Phỉ hoạt bát bắt đầu tình yêu với Mạnh Húc quê
mùa như thế, và tình yêu của hai người kéo dài trong ba năm.

 

            Trong khoảng thời
gian không ngắn cũng không dài đó, Đoàn Phỉ đã cải tạo anh chàng của mình một
cách rất tinh tế, cô nói cho anh biết người dân ở đây có những quy tắc gì trong
bữa ăn, khách chính, khách phụ phải ngồi ở đâu, lúc chúc rượu có điều kiêng kỵ
nào; nói cho anh biết lúc mặc đồ, đội mũ cần theo quy luật nào, mỗi màu sắc cần
kết hợp thế nào mới được coi là đẹp; lúc nói chuyện với người khác cũng cần biết
cách nhìn vào mắt họ; khi ăn cơm nếu có gì cần nói, phải nuốt thức ăn xong mới
được mở miệng; khi không tán đồng ý kiến của người thì phải biểu đạt ý kiến của
mình một cách khéo léo; lúc xưng hô với bề trên phải dùng từ “ông” chứ không
dùng từ “anh”… giống hệt như đang dạy dỗ một đứa trẻ con. Có điều, sau này Đoàn
Phỉ cũng phát hiện ra: con gái đi lấy chồng rồi, về danh nghĩa là có thêm một
người chồng, nhưng thực tế là thêm một đứa con.

 

            Kể cũng hay, năm Mạnh
Húc tốt nghiệp, cũng chính Đoàn Phỉ là người sấp ngửa đi tìm hiểu thông tin tuyển
dụng của các trường, rồi tự lựa chọn ba trường trong số đó để anh đến giảng thử.
Trước khi giảng thử, Đoàn Phỉ uốn nắn từng ly từng tý cho tiến sỹ Mạnh Húc hay
đỏ mặt khi nói chuyện, rằng: lúc giảng bài cần làm gì, làm thế nào để thu hút sự
chú ý của học sinh, làm thế nào để vừa hài hước lại vẫn thể hiện được sự học rộng
biết nhiều… Cô luôn tham dự vào sự trưởng thành của anh giống như một người mẹ,
không vội vàng hấp tấp.

 

            Lúc đầu Mạnh Húc còn
cười, nói Đoàn Phỉ thiên vị trường mình, đến đâu cũng thấy trường mình là nhất.
Đoàn Phỉ lắc lắc đầu, chậm rãi phân tích: thứ nhất, ở lại đại học tỉnh, người
nào cũng từng là thầy cô của anh, đến đời kiếp nào anh mới có một mảnh trời
riêng cho mình? Thứ hai, ở lại đại học tỉnh, ai cũng có tấm bằng tiến sỹ của
trường nổi tiếng, đều đi học nước ngoài về, liệu mảnh bằng tiến sỹ trong nước
quê mùa của anh có đất dụng võ không? Thứ ba, ở lại đại học tỉnh, một nơi đụng
đâu cũng thấy các học giả đại học Harvard, đại học Yale, thì anh sẽ bị nấu chín
thành một cây thịt, chứ chắc chẳng được trở thành rồng phượng đâu. Tục ngữ có
câu: “thằng chột làm vua xứ mù”, làm sao anh biết học viện hạng hai không có đất
dụng võ chứ?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+