Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 02 (Phần 06 – 07) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  (6)

 

            Điều làm Cố Tiểu Ảnh
vui mừng, là sau hôm đó, đúng là ngày nào Quản Đồng cũng về nhà ăn tối!

            Hạnh phúc đến bất ngờ
quá, Cố Tiểu Ảnh có phần chưa kịp thích ứng. Thói quen làm việc, nghỉ ngơi, ăn
uống, thu xếp việc học hành, thời gian soạn bài… đột nhiên bất đắc dĩ phải điều
chỉnh theo việc về nhà của Quản Đồng!

            Thế là, Cố Tiểu Ảnh
cuối cùng cũng phải rút ra một kết luận: hôn nhân đúng là chuyện phải thu xếp
giữa hai người.

            Vậy nên, những ngày
không có giờ lên lớp, Cố Tiểu Ảnh bắt đầu có một cuộc sống rất đúng quy luật: hằng
ngày cô dậy lúc chín giờ, vệ sinh, đi chợ, xem sách, soạn bài, thỉnh thoảng cũng
dẹp cuốn tiểu thuyết dài kỳ sang một bên để ra nhà ăn khu tập thể Tỉnh ủy mua
ít mỳ vằn thắn hay bánh hấp, buổi chiều lại đọc sách, soạn bài, viết lách, đến
bốn rưỡi bắt đầu rửa rau, thái thịt, vo gạo, cho đến khi các đồ sơ chế đã được
chuẩn bị xong hết, cô lại quay vào bàn tĩnh tâm nghiên cứu.

            Đến sáu giờ cô sẽ đứng
dậy vào bếp, cho gạo đã vo vào nồi cơm điện, rửa mấy thứ hoa quả mang vào phòng
thì đã khoảng sáu rưỡi. Lúc ấy sẽ có tiếng bước chân Quản Đồng vang lên trước cửa,
Cố Tiểu Ảnh sẽ chạy ào ra mở cửa như một con bướm, rồi nở một nụ cười rạng rỡ với
Quản Đồng, có lúc còn lao vào lòng anh, kèm thêm là câu hỏi han nũng nịu vô
cùng, kiểu như “Ông xã ông xã về rồi”. Mỗi lần như vậy, Quản Đồng đều mỉm cười
xoa xoa đầu Cố Tiểu Ảnh, còn Cố Tiểu Ảnh thì dụi dụi đầu vào ngực anh mấy lần rồi
kêu ca: “Trời lạnh quá, áo khoác của anh cũng lạnh nữa” – rồi ngẩng đầu dặn dò
anh: “nhanh cởi áo khoác rửa tay ra ăn cơm nào!”

            Quản Đồng sẽ ngoan
ngoãn cởi áo khoác, rửa tay, dọn cơm, vừa kể cho Cố Tiểu Ảnh nghe những chuyện
hay ho ở cơ quan vừa nhìn cô nấu nướng rất nhanh, cùng một lúc nấu hai bếp, chỉ
mười phút sau là đã xong hai món mặn một món canh. Quản Đồng phục lăn vì tốc độ
này, cũng đến lúc này mới hiểu tại sao hôm đi chọn đồ gia dụng, cô lại nhất quyết
mua bếp hai ngăn. Anh thường say sưa nhìn Cố Tiểu Ảnh thoăn thoắt chạy qua chạy
lại xào thịt, nấu canh, cảm thấy cuộc sống tuy vụn vặt, nhưng lại hạnh phúc ấm
áp vô cùng.

            Đây chính là cuộc sống
mà anh mong muốn: có một người đợi mình, có một người yêu mình, có người nấu nướng
cho anh, có người để đèn chờ anh về trong mùa đông giá rét, để anh mỗi khi tan
làm về mới đến dưới nhà đã cảm thấy cái thế giới “gia đình” là nơi yên ổn nhất.

            Giờ thì anh đã hiểu:
cơm vợ nấu chưa chắc đã là cơm ngon nhất, nhưng là bữa cơm ấm áp nhất trên đời!

            Nhưng Cố Tiểu Ảnh lại
ngược lại với anh. Cô không ngờ rằng Quản Đồng, một người đàn ông có vẻ ngoài
cao ráo, phong cách, có sự nghiệp, có tài cán, có đầu óc, có khí chất, lại thực
sự hay gây bực mình đến thế!

            Trước bữa tối, khi Cố
Tiểu Ảnh nấu cơm trong bếp, Quản Đồng xem báo trong phòng sách, được một lúc
thì nghe tiếng hét thất thanh của Cố Tiểu Ảnh: “Quản Đồng! Quản Đồng! Quản Đồng!”

            Quản Đồng sững người,
hấp tấp đứng lên chạy vào bếp, lo không biết cô bé vụng về này có bị bỏng hay
không?

            Vào bếp thì thấy Cố
Tiểu Ảnh vừa xào rau vừa ra lệnh: “Hừ, hết tương rồi, anh lấy chai mới cho em,
trong kho ấy, nhanh lên nhé!”

            Quản Đồng gật gật đầu,
quay người vào kho lấy chai tương. Bên này Cố Tiểu Ảnh đã bắt đầu nấu sang món
khác: cho dầu lạc vào nồi, nóng đến tám phần thì cho tỏi vào, có mùi thơm, cho
thịt vào, đợi thịt chuyển màu thì cho thêm một chút tương cho có màu. Ơ, tương
đâu rồi?

            Cố Tiểu Ảnh ngỏng cổ
bực bội hét: “Quản Đồng, tương đâu rồi? Không có là hỏng cả nồi bây giờ!”

            “Đây rồi đây rồi!” –
Quản Đồng thất thanh trả lời, tay trái xách chai tương, tay phải cầm cái kéo chạy
ra, mồ hôi nhễ nhại hỏi: “Cái chai này lạ thật, em xem trên nắp chai có hai cái
lỗ bịt kín, có phải là phải cắt hết cả hai thì mới đổ tương ra được không?”

            Cố Tiểu Ảnh nhìn lại
chai tương, rồi không tin nổi nhìn Quản Đồng: “Anh chưa nhìn thấy chai tương
bao giờ à?”

            “Nhìn thấy rồi chứ,
nhưng tương quê anh thường có nắp giống như nắp chai bia, cậy vào mép bàn là ra
ngay. Nhưng em xem cái nắp này bằng nhựa, bên trên lại có một cái lỗ nhỏ và một
cái lỗ to, có vẻ như là hai đường ra? Anh không biết có cần cắt hết ra không…”
– Quản Đồng thắc mắc nhìn chai tương trong tay, do dự.

            Cố Tiểu Ảnh thở dài,
quay đầu nhìn chảo thịt sắp cháy, giơ tay tắt lửa, quyết định lên lớp cho Quản
Đồng một “Bài học kiến thức bếp núc cơ bản” thật sinh động.

            Thế là cô giáo Cố một
tay cầm chai tương, một tay cầm kéo, nhẫn nại chỉ bảo cho bạn Quản Đồng: “Hồi
nhỏ anh học môn vật lý rồi còn gì, bên trong chai tương nút chặt, phải đục hai
cái lỗ thì nước tương mới chảy ra được, cho nên, anh phải cắt cả hai cái lỗ ra
mới đổ tương ra được”.

            “À, hóa ra là thế” –
Anh bạn Quản Đồng gật gật đầu thụ giáo, vui vẻ cầm lấy chai tương và cái kéo,
đang định cắt, lại dừng lại.

            Cố Tiểu Ảnh thắc mắc
nhìn Quản Đồng, thấy anh lại ngắm nghía hai cái lỗ, không nhịn được hỏi: “Anh
còn vấn đề gì à?”

            “Cái này, anh muốn hỏi
một chút” – Quản Đồng hỏi tiếp, “hai cái lỗ này, cắt cái nào trước thì tốt hơn?
Cái to hay cái nhỏ?”

            “Trời ơi!” – Cô giáo
Cố muốn đập đầu xuất!

            Cô cố gắng kìm nén
trong ba giây, nghĩ bụng: Đừng tức giận đừng tức giận, đây chính là kết cấu nhị
nguyên giữa thành phố và nông thôn, người ta chưa từng nhìn thấy, cần phải học
lại từ đầu, tuy hơi mọt sách, nhưng rõ ràng như thế là người ta cẩn thận…

            Nhưng chưa kìm nén được
mấy giây, cuối cùng cô vẫn gắt gọng với vẻ bực bội: “Tùy anh, ở đây không có
yêu cầu về kỹ thuật gì đâu!”

            “À, hiểu rồi!” – Quản
Đồng thở phào, giơ tay cắt hai đường ra tương rồi đưa chai cho Cố Tiểu Ảnh,
nhìn cô cười tít mắt.

            Cố Tiểu Ảnh muốn khóc
mà không khóc được, chỉ có cách quay lại bật bếp, đợi dầu nóng, rưới tương, cho
rau thơm vào, đảo đều.

            Mùi thơm lan tỏa, Quản
Đồng hít hít mũi khen: “Thơm quá!”

            Cố Tiểu Ảnh quay đầu
nhìn Quản Đồng, nghiến răng ra lệnh: “Đi xới cơm! Thức ăn xong rồi đây”.

            Quản Đồng nhận lệnh
quay đi, Cố Tiểu Ảnh cau mặt bực tức nhìn theo anh.
 Quả thật cô không hiểu tại sao ban đầu
mình lại nghĩ người đàn ông này có tố chất gia đình nhỉ? Chẳng lẽ là vì cái hôm
cô đến thăm đột xuất, anh dọn dẹp nhà không một hạt bụi, vừa đúng với tiêu chuẩn
thẩm mỹ của cô?

            Xem ra Hứa Tân nói
đúng, hai con mắt của Cố Tiểu Ảnh cô đúng là chỉ để làm cảnh thôi.

            Sau bữa tối, theo lệ
là trưởng phòng Quản rửa bát.

            Về phân công việc
nhà, trưởng phòng Quản khá tự giác, nhận công việc rửa bát và dọn dẹp. Cố Tiểu Ảnh
thảnh thơi ngồi xem tivi trên ghế sôfa, ăn hoa quả, nghe tiếng nước chảy trong
bếp, cảm thấy thật dễ chịu!

            Xem tivi được mười
phút, Cố Tiểu Ảnh vốn nhanh nguôi giận, tự nhiên muốn xuống bếp tuần tra xem thế
nào, thế là xỏ dép lê đi đến đứng ở cửa bếp. Cố Tiểu Ảnh tò mò nhìn Quản Đồng
tay áo sắn đến khuỷu đang chăm chú rửa bát, phát hiện ra quả nhiên người đàn
ông khi đang chăm chỉ là đẹp trai nhất, dù là đang rửa bát.

            Dường như cảm thấy
ánh mắt của Cố Tiểu Ảnh, Quản Đồng ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười: “Nhìn gì thế?”

            “Nhìn chồng em”, Cố
Tiểu Ảnh bước tới mấy bước, ngả vào lưng Quản Đồng, ôm lây eo anh, nức nở: “Đẹp
trai quá!”

            Quản Đồng từ trước tới
nay chẳng bao giờ cầm lòng được trước những lời ngọt ngào của Cố Tiểu Ảnh. Anh
thấy lòng ấm lên, hơi duỗi lưng quay lại nhìn cô bé đang bám sau lưng mình như
một con Koala, muốn nói gì đó, nhưng lại chưa nghĩ ra ngay là nên nói gì.

            Nghĩ ngợi một lát,
anh cười hỏi: “Em còn luận văn chưa viết xong thì phải?”
 “Trời ơi!” – Cố Tiểu Ảnh la lên, trợn mắt
nhìn Quản Đồng, “Anh đáng ghét quá! Nhắc cái gì không nhắc, toàn nhắc đến cái
chủ đề mất hứng đó thôi!”

            Tức tối đi hai vòng,
cô quay lại chỉ vào mũi Quản Đồng: “Hôm nay anh ngủ ở phòng sách!”

            Nói xong, đóng “sầm”
cửa nhà bếp.

            Quản Đồng mắt chữ A mồm
chứ O nhìn cánh cửa bất hạnh. Trời xanh chứng giám! Mình chỉ nhắc đến từ “luận
văn” thôi mà, sao mà phản ứng gay gắt thế chứ?

            Đang thắc mắc thì lại
thấy Cố Tiểu Ảnh thò cổ vào, nhìn chỗ thức ăn thừa đang đặt trên bệ bếp, hằm hằm
nhắc: “Anh, chính anh đấy, đừng có quên cho thức ăn thừa vào tủ lạnh! Để nguội
rồi mới cho vào! Hộp giữ thức ăn tươi để trong tủ bếp ấy!”

            Nói xong, lại đóng “sầm”
cửa vênh váo đi ra.

            Quản Đồng quay đầu
nhìn chỗ thức ăn thừa, cười đau khổ lắc lắc đầu, rửa bát tiếp.

            Buổi tối trước khi đi
ngủ, Cố Tiểu Ảnh sực nhớ ra lại lay lay Quản Đồng bên cạnh: “Th thừa thế nào?
Cho vào tủ lạnh chưa?”

            “Rồi” – Quản Đồng nằm
quay lưng lại Cố Tiểu Ảnh lơ mơ trả lời.

            “Thế còn cơm nguội đã
cho vào chưa? Đựng bằng gì vậy?” – Cố Tiểu Ảnh lại lay lay.

            “Hộp giữ thức ăn
tươi” – Quản Đồng lại lơ mơ.

            “Là hộp giữ thức ăn
tươi để trong tủ bếp hả? Loại đóng kín chứ?” – Cố Tiểu Ảnh vẫn tiếp tục lay.

            Quản Đồng bị lay đến
mức tỉnh cả ngủ, quay người lại ôm lấy eo Cố Tiểu Ảnh chầm chậm trả lời: “Vâng,
thưa bà xã, loại hộp trong, một hộp đựng cơm, một hộp đựng thức ăn, để trong tủ
lạnh”.

            Nói xong anh trừng phạt
Cố Tiểu Ảnh bằng một cái véo tai, trách: “Chỉ có mỗi tý thức ăn thừa, bỏ đi cũng
chẳng tiếc, làm gì mà em nhớ thế?”

            Cố Tiểu Ảnh chớp chớp
mắt, nghĩ ngợi, nhận ra đúng là ngược đời, cái người sinh ra trong nghèo đói
còn không tiếc tý cơm thừa canh cặn thì mình tiếc làm gì?

            Nghĩ ngợi thế, sực nhớ
ra, nhìn Quản Đồng bị mình đánh thức lúc đang ngủ dở, bộ dạng thật đáng thương,
đột ngột giơ tay ra cấu véo.

            Quản Đồng phản công,
chộp lấy tay Cố Tiểu Ảnh giữ chặt, thở dài, lật người đè chặt lấy con quỷ con
đang nghịch ngợm, rồi cứ thế cắn tai, cằm, cổ…

            Ngoài cửa trăng tròn
sáng trong.

  (7)

 

            Nhưng không ngờ Quản
Đồng, người tự cho rằng chẳng có gì làm mình lung lạc được nữa, lại không thể
chống đỡ nổi cơn thịnh nộ của “sư tử Hà Đông” vào bu hôm sau.

            Nguyên nhân rất buồn
cười: anh đã cho cơm vào hộp giữ tươi thực phẩm, và đã cho vào tủ lạnh, thế mà
lại quên không đậy nắp hộp?!

            Anh thấy mình đúng là
đãng trí trong mấy việc này. Rõ ràng là ở cơ quan anh có tiếng là cẩn thận, lần
nào chuẩn bị hội nghị cũng làm hết sức mình đề không có một sơ suất nào, tài liệu
không sai đến một dấu chấm dấu phảy, vậy mà tại sao anh lại không biết là cần
phải đậy nắp hộp thực phẩm trước khi cho vào tủ lạnh nhỉ?

 

            Lần này thì đúng là
anh chẳng còn lời nào để nói. Trong ba mươi hai năm cuộc đời anh, vốn chẳng bao
giờ biết có một loại hộp gọi là hộp giữ tươi thực phẩm, mà lại cần phải đậy nắp…

            Nhưng thực sự anh cũng
không hiểu: chẳng phải chỉ là một chút cơm canh thừa thôi sao? Chẳng phải cơm
đã khô cong rồi sao? Bỏ đi là xong, làm gì mà Cố Tiểu Ảnh phải bực tức đến thế?
Xem ra bố vợ nói rất chính xác, tính cách của Cố Tiểu Ảnh giống hệt mẹ vợ, có
thể nguôi giận rất nhanh, nhưng lại rất dễ cáu gắt bởi những việc vụn vặt!

            Hôn nhân ơi – mi quả
là một thứ khiến người ta hết kiên nhẫn!

            ……
 
 10 giờ sáng, thật hiếm hoi có thời gian
rỗi rãi, trưởng phòng Quản ngồi trong văn phòng nghĩ ngợi lan man. Anh nhớ lại
lần đầu quen Cố Tiểu Ảnh, cái cô gái tinh quái nghịch ngợm kia, rồi lại nhớ đến
con sư tử nhỏ đã gầm đến hai lần chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ vừa qua, thấy
sợ hãi quá đỗi.

            Anh vẫn còn nhớ khi
đó Giang Nhạc Dương tha thiết nói với anh: “Cố Tiểu Ảnh, cái con bé này tham
lam lắm, nếu anh thích ứng được với cái đầu tinh ranh đó thì mọi việc sẽ tốt đẹp,
tính cách cũng được, rất nhẫn nại, thân thiện, mồm mép trước học sinh rất ác”.

            Quản Đồng buồn bã nghĩ:
Là Cố Tiểu Ảnh giấu giếm quá kỹ hay là Giang Nhạc Dương quan sát không đúng?
Hay là bản thân mình ngốc nghếch đến mức hết thuốc chữa, một kẻ lơ ngơ trong đời
thực?

            Càng nghĩ càng không
hiểu nổi.

            Bên kia, Cố Tiểu Ảnh
ngồi trên ban công nhà mình, vừa phơi nắng vừa nghĩ: tại sao mình lại đi lấy một
người ngô nghê thiếu kiến thức sống, mà lại thích coi nhà mình như nhà trọ thế
nhỉ? Ban đầu mình quyết định lấy anh ta, chính vì thấy anh ta rất tháo vát cơ
mà! Nhưng tại sao sau khi kết hôn lại thấy hoàn toàn khác nhỉ?

            Cố Tiểu Ảnh đau khổ
nghĩ: nghe nói trong công việc thì rất tỉ mỉ, rất cẩn thận, nhưng tại sao trong
đời sống thì lại ngốc nghếch thế nhỉ? Chẳng nhẽ loại đàn ông vừa giỏi việc nước
vừa đảm việc nhà trong tiểu thuyết đều không có trong đời thực? Rốt cuộc là do
mình chưa gặp, hay đúng như Quản Đồng nói: “Tiểu thuyết chỉ toàn viết ba lăng
nhăng” …

            Nghĩ ngợi lan man
phát buồn ngủ, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhớ mình còn rất nhiều việc phải làm,
bèn mơ hồ tranh đấu, ngủ hay là đọc sách đây?

            Đang lơ mơ thì chuông
điện thoại vang lên, Cố Tiểu Ảnh định thần lại, nghe ra bài “Sweet Dream” đã
làm cơn buồn ngủ chợt tan biến, cô vội vàng chạy ra nghe điện thoại, cất giọng
thật nũng nịu: “Mami…”

            Nghe giọng thoải mái
của cô, bà Cố mừng rỡ: “Hôm nay con không phải lên lớp à?”

            “Không ạ”, Cố Tiểu Ảnh
cười hi hí, “mẹ nhớ con phải không?”

            “Bố con nhớ con, hỏi
xem trung thu con có về nhà không?” – Bà Cố rõ ràng là đang ở văn phòng, nên ít
nhiều vẫn phải giữ tư thế, nói năng giữ ý: “Trung thu con có về không?”

            “Có về chứ!” – Cố Tiểu
Ảnh trả lời dứt khoát, “Không về nhà thì còn đi đâu?”

            “Nhưng con không phải
về nhà bố mẹ chồng sao?” – Bà Cố rất buồn bã: “Tết trung thu mà, con không về
cùng Quản Đồng sao?”

            “Trung thu thì làm
sao”, Cố Tiểu Ảnh chẳng thèm quan tâm, “nhà nào cũng chỉ có một đứa con, nhất định
là ai về nhà nấy, ai về với mẹ người đấy”.

            “Nói năng linh tinh!”
– Bà Cố đe doạ: “Đừng có ăn nói thiếu suy nghĩ như vậy, con lấy chồng rồi, sao
vẫn không biết mình là ai thế hả?”

            “Trời ơi mami ơi, con
lấy chồng rồi thì vẫn là con gái mẹ!” – Cố Tiểu Ảnh dài giọng trách móc: “Con
chỉ có mỗi mẹ là mẹ thôi, trung thu con không về với mẹ thì còn về với ai được
chứ?”

            Bà Cố lặng đi mất mấy
giây, rồi mới trả lời: “Không được tùy tiện, tối nay con phải hỏi ý kiến của Quản
Đồng. Về lý mà nói thì con phải cùng Quản Đồng về nhà bố mẹ chồng, nhưng tối
qua bố con đột nhiên nghĩ ra ý lạ: hay là mọi người cùng về thành phố G. Hai vợ
chồng con ở nhà con, bố mẹ ở khách sạn, chi phí bố mẹ tự chịu. Trung thu mà, là
tết đoàn viên, hai nhà cùng vui, cũng là đại đoàn viên…”

            “Như thế…” – Cố Tiểu
Ảnh cắn môi, định nhõng nhẽo, “mami ơi, hay là bố mẹ ở với con, còn bố mẹ chồng
ở khách sạn?”

            Bà Cố lại không nói
gì trong mấy giây, một lúc sau mới phản ứng kịp, hơi buồn cười, nhưng cũng hơi
chua xót, đành chỉ nói: “Đừng có vớ vấn, con đi bàn bạc với Quản Đồng đi, xem ý
nó thế nào rồi tính tiếp. Với lại cũng còn vài ngày nữa cơ mà, không vội”.

            Chỉ là những lời nói
hết sức bình thường, thế mà không hiểu sao, trong sâu thẳm trái tim Cố Tiểu Ảnh,
cô lại cảm thấy lòng buồn hẳn đi.

            Nhưng nguyên nhân tại
sao, cô lại không biết được. Nhưng cô mơ hồ dự cảm, hôn nhân hoàn toàn không
đơn giản như cô tưởng, thậm chí, có lẽ nó cũng không phải chỉ là chuyện giữa
hai người.

            Chiều tối, Quản Đồng
về nhà.

            Cố Tiểu Ảnh như thường
lệ vẫn đang nấu nướng trong bếp, Quản Đồng thay quần áo, ngồi trên sôfa xem tin
tức thời sự tỉnh. Cố Tiểu Ảnh trong lúc nấu nướng đi vào phòng liếc qua, rất
coi thường cái kiểu sinh hoạt như thế, cô ướm hỏi Quản Đồng: “Ông xã, chúng
mình xem “đại phong xa” đi?

            Quản Đồng lườm Cố Tiểu
Ảnh một cái: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”

            “Em lúc nào cũng ở tuổi
thiếu nhi”, Cố Tiểu Ảnh cười khì khì, “có cả “truyền kỳ Na Tra” nữa đấy!”

            Quản Đồng nhìn thái độ
của Cố Tiểu Ảnh, dở khóc dở cười, giơ tay kéo Cố Tiểu Ảnh vào lòng, chỉ vào màn
hình rồi như dỗ trẻ con: “Em bé ngoan nào, xem thời sự đi, có thêm kiến thức”.

            Cố Tiểu Ảnh gục đầu
chán nản: “Chẳng hay chút nào cả”.

            “Em cũng cần biết một
số những tin quan trọng chứ.” – Quản Đồng xoa xoa đầu Cố Tiểu Ảnh, bóp cánh tay
cô, lấy giọng nghiêm túc, “Là một cô giáo chuyên ngành văn hóa, em không hiểu
tình hình chính trị quốc tế và chính sách kinh tế, thì lên lớp thế nào?”

            “Nhưng mà thực sự là
rất nhạt nhẽo.” – Cố Tiểu Ảnh mím môi, nhìn cô dẫn chương trình ngồi cứng đơ, rồi
quay đầu nhìn Quản Đồng: “Anh nhìn xem, quay đi quay lại rồi cũng toàn chuyện
các lãnh đạo đã tham gia cuộc họp nào, tỉnh nào đó phát triển kinh tế ra sao,
nông thôn làm thế nào để tăng sản lượng… những thứ này có liên quan gì đến em
đâu?”

            Cô ngồi trên đùi Quản
Đồng, ôm chặt lấy cổ anh, vẻ buồn bã : “Ông xã, hàng ngày anh bận rộn những gì?
Anh thấy sự bận rộn có ý nghĩa gì không? Có tạo ra giá trị gì cho xã hội
không?”

            Quản Đồng ngẫm nghĩ,
rồi chậm rãi trả lời: “Anh thấy anh cũng xứng đáng với mức lương được hưởng”.

            “Lương?” – Nói đến vấn
đề này, Cố Tiểu Ảnh càng buồn, “Em quen anh đã hơn hai năm nay rồi đúng không?
Đến 70% các buổi tối là anh phải làm thêm giờ, nhưng có được đồng lương ngoài
giờ nào đâu. Anh nói anh bận từ sáng cho đến tối, mỗi tháng kiếm được có một
chút ít tiền đó, cứ coi như không phải nuôi vợ đi, nhưng có đủ nuôi con không?”

            Quản Đồng hơi giật
mình, cúi đầu liếc nhìn xuống bụng Cố Tiểu Ảnh: “Em… có rồi

            “Em không có dũng khí
như thế đâu!” – Cố Tiểu Ảnh trợn mắt: “Em thử so sánh một chút, này, trưởng
phòng Quản, anh kiếm được ít tiền thế không tự ti sao?”

            Quản Đồng suy nghĩ thật
kỹ, trả lời vợ: “Thế cũng được rồi còn gì…”

            Rồi thắc mắc dò hỏi:
“Em thấy anh kiếm được quá ít à?”

            Cố Tiểu Ảnh gật gật đầu
rất thành thực: “Hình như lương tháng của anh cũng tương đương với khoản thu nhập
hàng tháng của em hồi em học cao học”.

            “Hả?” – Quản Đồng
kinh ngạc nhìn Cố Tiểu Ảnh: “Em học cao học mà kiếm được nhiều tiền thế sao?”

            “Vâng!”, Cố Tiểu Ảnh
gật gật đầu, “Anh không biết sao? Viết chuyên đề này, hướng dẫn khóa luận này,
giảng chuyên đề này, giáo viên chủ nhiệm này… cũng rủng rỉnh lắm”.

            “Em đúng là con gà đẻ
trứng vàng của nhà mình, bà xã ạ” – Quản Đồng không nén nổi thốt lên, “Xem ra
anh đưa em lên làm chủ gia đình cũng là tìm đúng người đấy”.

            “Đúng là quý hiếm thật!”
– Cố Tiểu Ảnh nhảy xuống khỏi đùi Quản Đồng, vừa đi vào bếp vừa nói, “Em không
cần xem thời sự, lát nữa anh đưa em đi mua đĩa DVD phim “Tổng Monster Inc”,
nghe nói hay lắm!”

            Quản Đồng đớ mồm nhìn
theo Cố Tiểu Ảnh, chỉ muốn đập đầu vào tường!

 

            Lúc ăn cơm, Cố Tiểu Ảnh
mới nhớ ra lời dặn của mẹ, liền hỏi Quản Đồng: “Trung thu mình đi đâu?”

            “Về nhà!” – Quản Đồng
vừa xem tivi vừa trả lời. Sau bao nhiêu tranh đấu kịch liệt của anh, cuối cùng
Cố Tiểu Ảnh cũng thỏa hiệp, cùng anh xem chương trình: “Thời sự tổng hợp” mà với
Cố Tiểu Ảnh thì chán như nhai gich.

            “Nhà anh hay nhà em?”
– Cố Tiểu Ảnh nhìn chằm chằm Quản Đồng.

            “Nhà anh thì không phải
nhà em sao?” – Quản Đồng buồn bã nhìn Cố Tiểu Ảnh. “Anh đã nói trước với bố mẹ
là sẽ về rồi. Bố mẹ dặn em mặc ấp một chút, gió biển rất mạnh. Anh nói em lớn
lên ở vùng biển, chắc chắn là biết, nên không nói với em”.

            “À”, Cố Tiểu Ảnh hiểu
ra, “Vậy là về nhà anh phải không?”

            “Có vấn đề gì à?” –
Quản Đồng ngạc nhiên nhìn Cố Tiểu Ảnh.

            “Thế bố mẹ em thì
sao? Sau khi lên đại học, ngoại trừ năm phải học quân sự, năm nào em cùng về ăn
trung thu với bố mẹ.” – Cố Tiểu Ảnh than thở: “Biết thế này thì đã chẳng lấy chồng
sớm thế, nếu em không ở nhà, chắc bố mẹ em buồn lắm”.

            “Thế thì phải làm thế
nào?” – Quản Đồng cảm thấy vấn đề này đúng là khó xử.

            “Anh nói xem?” – Cố
Tiểu Ảnh nhìn Quản Đồng, quyết định phải kiểm tra một chút chỉ số IQ của người
con trai này.

            “Hay là, cùng về nhà
anh?” – Quản Đồng đề nghị: “Hôm đám cưới gấp gáp quá, cũng chưa ngồi lại vui vẻ
với nhau được. Lần này, anh đưa bố mẹ đi chơi chỗ nọ chỗ kia!”

            “Hình như lần đầu anh
đến nhà em, bố em nói từng đến nhận chức ở thành phố R ba năm” – Cố Tiểu Ảnh
nhìn Quản Đồng, “anh định đưa bố em đi tham quan chỗ nào? Công trình nông thôn
mới xã hội chủ nghĩa à?”

            “Chậc, thật là hiếm
có” – Quản Đồng không nhịn nổi bật cười. – “Bà xã à, hóa ra em cũng biết cái từ
chuyên môn này sao?”

            “Không thèm nói chuyện
với anh!” – Cố Tiểu Ảnh uống ngụm cháo, một lúc sau mới nói: “Bố em bảo hay là
hai nhà cùng ăn trung thu, coi như là đại đoàn viên”.

            “Ý kiến hay”, Quản Đồng
gật gật đầu, “vậy cứ làm thế đi”.

            “Vậy anh gọi điện cho
bố mẹ anh, bảo hai người mua vé xe nhé, đưa số xe trước để mình ra đón.” – Cố
Tiểu Ảnh ăn xong cháo, đứng dậy thu dọn bàn.

            Quản Đồng thở dài, cũng
đứng lên dọn cùng, vừa dọn vừa nói: “Bà xã, anh lại phải nói thêm lần nữa, đó cũng
là bố mẹ của em đấy”.

            Cố Tiểu Ảnh giật
mình, gật gật đầu: “À, xin lỗi, nói quen miệng rồi, không sửa ngay được”.

            Nói câu này, trong mắt
cô có chút ăn năn, kèm theo đó là chút tâm trạng, chút hoang mang.

            Tối hôm đó, trước khi
đi ngủ, Cố Tiểu Ảnh nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om, nghĩ: trước đây,
cô vốn không biết rằng, gọi bố mẹ người khác là “bố mẹ”, quả là một việc không
hề dễ.

            Trong 26 năm của cuộc
đời cô, cách xưng hô này đại diện cho sự gắn bó máu thịt, là một sự tín nhiệm bẩm
sinh, cũng là một sự nương tựa bản năng. Thế mà, kèm theo cuộc hôn nhân này,
ngoài một người chồng, còn có thêm hai “bố mẹ” không cùng huyết thống, mà thậm
chí ngôn ngữ còn bất đồng nữa.

            Họ cũng là những người
thân nhất của anh, thậm chí là những người mà anh thương yêu nhất. Cô hiểu rất
rõ nếu không có sự chăm sóc nuôi dạy của họ, cũng sẽ không có Quản Đồng ngày
hôm nay.

            Nhưng, muốn bước qua
cái hố sâu ngăn cách về tình cảm đó, cũng rất khó. Có lẽ chỉ sau khi kết hôn mới
biết, chuyện tự nhiên thoải mái gọi bố mẹ người khác như bố mẹ mình, thực ra
không phải là không được, nhưng cần có thời gian.

            Ít nhất hiện tại,
trong năm đầu của cuộc hôn nhân, cô vẫn chưa làm nổi.

            Ví dụ như, khi gọi điện
thoại cho bố mẹ đẻ, cô thích được gọi Cố Thiệu Tuyền là “chủ nhiệm Cố”, “đồng
chí Cố”, “daddy”, gọi La Tâm Bình là “bà La”, “Hoa hậu”, “mami”. Cái cách gọi
vui ngất trời không phân biệt trên dưới, vừa là sự nũng nịu của cô con gái, cũng
là niềm hạnh phúc xuất phát từ trong tim một cô tiểu thư từ nhỏ đã được yêu
thương chiều chuộng. Cô thích đưa bà La đi mua quần áo, cũng thích đưa đồng chí
Cố ra bờ biển câu cá. Tuy bà La đi hết 3 dãy phố chưa vừa mắt được một cái váy,
hay ông Cố bóp mồm bóp miệng không dám ho một tiếng suốt 3 giờ đồng hồ cũng chẳng
câu được con cá nào, nhưng cô thích được nhõng nhẽo bên họ, nói những chuyện vở
vấn chẳng có đầu đuôi, được hít thở mùi khói thuốc lá man mác của ông Cố, hay
mùi nước hoa Tresor của bà La, cùng phong cảnh trời xanh biển xanh, thấy cuộc đời
sao mà yên ổn.

            Thế mà, mỗi lần nhận
điện thoại, nghe thấy giọng Quản Lợi Minh hay Tạ Gia Dung, cô lại bất giác gọi
“con chào bố”, “con chào mẹ” với giọng cung kính nhưng xa cách. Cô cũng sẽ nói
“Bố chú ý sức khỏe nhé”, “Mẹ đừng làm việc quá sức”, nhưng vẫn có cái gì đó gượng
ép không thể phủ nhận.

            Có lẽ, nghe kĩ thì sẽ
phát hiện ra, tuy đều là “bố”, “mẹ”, nhưng ngữ khí không giống nhau, khái niệm
không giống nhau, càng không thể có tình cảm giống nhau.

            Cố Tiểu Ảnh nghĩ,
mình thực sự cần một khoảng thời gian để thích ứng, để tìm được chút dũng khí,
để hòa hợp, để tìm hiểu thêm, để bồi đắp thêm chút tình cảm. Cô biết, để có những
thứ đó, không phải chỉ là chuyện ngày một ngày hai.

            Bởi vì, trái tim
không giống như sỏi đá, không thể ghè đập, mà chỉ có thể vỗ về.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+