Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 03 (Phần 01 – 02) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Dù gì, cuộc sống không đơn giản là cái đầu đũa dùng làm tăm xỉa răng hay những
cái áo đậm mùi mồ hôi, cũng không chỉ là bài thuyết giáo “bất hiếu hữu tam, vô
hậu vi đại”. Cuộc sống rốt cuộc, còn bao gồm những chuyện phiền lòng muôn hình
vạn trạng, mà cứ phải bước từng bước một mới biết.

            Nhưng dù nói thế nào
thì đến lúc này, Cố Tiểu Ảnh cũng đã ý thức được, giả sử trong hôn nhân bắt buộc
phải có một khoảng thời gian hòa hợp, thì quãng thời gian hòa hợp thuộc về cô
đó, ngoài việc hòa hợp với Quản Đồng, còn có cả sự hòa hợp giữa cô với Quản Lợi
Minh và Tạ Gia Dung.

            Cô có thể tưởng tượng
ra, đây chắc chắn sẽ là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ. Khoảng cách thành thị
nông thôn, ngăn cách về thế hệ, sẽ mài dũa ý chí của cô, san phẳng tâm hồn cô,
trong một khoảng thời gian chưa biết là bao lâu mà bản thân cô, lại chẳng có chỗ
nào lẩn trốn.

            Bởi thế, chỉ có thể dũng
cảm chờ đợi thôi.

            Câu nói này đến từ
đâu nhỉ?

            Đường càng ngày càng
dài, hạnh phúc đang ở nơi đâu…

 

  Chương 3: Cuộc sống lặt vặt nhưng không nhạt nhẽo

 

            Vào cái mùa đông của tuổi 2Cố Tiểu Ảnh đã biết cuộc sống của mình thật
sự giống như một vở kịch có buồn có vui, có cay có ngọt. Cuộc sống như thế
không thể thiếu những điều lặt vặt, nhưng chắc chắn không nhạt nhẽo.

             

  (1)

 

            Hai ngày ngoảnh đi
ngoảnh lại đã trôi cái vèo. Cố Tiểu Ảnh còn chưa kịp nhìn lại tình cảm của mình
dành cho “bố mẹ mới” ra sao thì cái tết trung thu đã hết. Ông Cố, bà Cố phải
quay về phố F làm việc, ông Quản với bà Tạ cũng lo lắng cho nào chim, nào heo
nhà nuôi, thế là tất cả lên đường về quê. Cuộc sống của Cố Tiểu Ảnh lại trở về
như những ngày tháng trước đây: lên lớp, soạn bài, viết luận văn, học tiếng
Anh, viết tiểu thuyết, lòng bình thản và nhẹ tênh tênh.

 

            Chiều thứ tư, Tiểu Ảnh
có tiết 7 và 8. Tiểu Ảnh ngồi đọc báo trong phòng nghỉ của giáo viên trong khoa
lúc chờ lên lớp. Giữa phòng là Giang Nhạc Dương đang rót nước uống, trông thấy
Tiểu Ảnh thì vui mừng hớn hở chào hỏi:

            – Ơ… cô giáo Cố hôm
nay trông tươi tỉnh nhỉ! – Rồi chớp chớp mắt: Sư huynh nhà em dạo này vẫn ngoan
chứ hả?

            Tiểu Ảnh ngẩng đầu
ngó anh ta rồi đột nhiên cũng cười khì:

            – Thầy Giang, nghe
nói độ này đời sống tình cảm của thầy phong phú lắm?

            Giang Nhạc Dương giật
mình, vội xua:

            – Đừng làm hỏng thanh
danh của tôi, tôi thật thà lắm đấy.

            – Vâng, thật thà lắm.
– Tiểu Ảnh lật báo gật gật – Thế sao theo như tôi đếm thì mấy tháng nay cậu phải
đi xem mặt những mười mấy lần rồi? Cứ thế này thì có khi các cơ quan chính phủ,
đơn vị doanh nghiệp, giới truyền thông giải trí rồi là từ tiểu học đến đại học ở
cái phố G này đi đâu cậu cũng gặp người quen đấy

            – Thì quăng lưới to mới
bắt nhiều cá mà. – Nhạc Dương dướn mắt nhìn Tiểu Ảnh.-  Tôi gọi đây là
đang làm tròn trách nhiệm với cuộc sống bản thân đấy chứ?

            – Trách nhiệm á? – Tiểu
Ảnh trông Nhạc Dương làm bộ mà không nhịn được cười. – Thầy Giang có biết là
phong cách ăn mặc cũng thể hiện được trạng thái tâm lý của người ta không?

            – Thế á? – Nhạc Dương
quả nhiên lập tức cúi xuống nhìn lại trang phục của mình.

            – Cậu tự trông đi! –
Tiểu Ảnh chỉ chỉ, nói với vẻ thành khẩn. – Cậu mặc áo sơ mi kẻ sọc ngang, áo
vest kẻ sọc dọc. Điều này tức là gì? Tức là cậu đang đứng giữa ngã tư cuộc đời
đấy chú em ạ!

            Nhạc Dương suýt thì
ngất, anh vừa quay đầu lại thì nhìn thấy giáo viên hướng dẫn của Tiểu Ảnh đi tới,
mắt liền sáng bừng lên và chỉ tay hỏi:

            – Chị nhìn kìa, giáo
viên hướng dẫn của chị mặc áo sơ mi sọc dọc, vest cũng sọc dọc nốt, thế có nghĩa
là gì?

            – Thế tức là thầy của
chị đây là một người có phẩm chất thật thà thẳng thắn, trong ngoài như một! –
Tiểu Ảnh cười nghiêng cười ngả.

            Vừa hay lúc đó thầy
giáo đi qua cũng nghe thấy, không nhịn được cười, vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Ảnh:

            – Cô nhóc này lại ba
hoa gì ở đây thế, cậu Giang lại bị cô này lừa đúng không?

            Nhạc Dương tỏ vẻ thật
thà gật đầu khen ngợi:

            – Giáo sư Lục à, học
trò của thầy quả không phải là người thường, phản ứng nhanh nhẹn lắm… chẹp chẹp.

            – Cô này ý à? – Vị
giáo sư tóc bạc liếc nhìn Tiểu Ảnh đang dương dương tự đắc bên cạnh, vừa bước
ra phía cửa vừa lắc đầu than thở. Tic quá… cái đầu chỉ khôn vặt là giỏi còn kế
lớn thì không.

            Tiểu Ảnh bĩu môi vẻ
không bằng lòng. Nhạc Dương đắc ý ha hả cười vừa đuổi theo giáo sư Lục vừa
ngoái lại nheo mắt nhăn mày nhìn Tiểu Ảnh.

            – Ừ thì khôn vặt, còn
hơn là đại dốt nhé. – Tiểu Ảnh lầm bầm, ngồi phịch xuống ghế tiếp tục đọc báo.

            Vừa đọc được hai dòng
thì di động đổ chuông, nhạc chuông là bài “Hai con hổ”. Đây là nhạc chuông đặt
riêng cho Hứa Tân và Đoàn Phỉ, cứ nhạc này vang lên thì không con hổ này thì phải
là con hổ kia, quá dễ nhận ra.

            Tiểu Ảnh lôi di động
trong túi ra, nhìn vào màn hình: Hứa Tân, rồi thong dong nhấc máy:

            – Cô gái à, đang làm
gì thế?

            – Cái con ruồi này! –
Giọng điệu Hứa Tân hàm chứa một niềm vui dào dạt khó tả.

            – Uống nhầm thuốc rồi
à? – Tiểu Ảnh nhướn mày, ngả lưng vào ghế sôfa.

            – Hí hí, nói cho cậu
nghe một tin mật. – Hứa Tân khó mà giấu nổi sự phấn khích, háo hức mời chào: giật
gân, vô cùng giật gân.

            – Bae Yong Jun bên
Hàn sang đây gặp cậu à? – Tiểu Ảnh cũng hi hí cười theo hưởng ứng.

            – Bae Yong Jun nào ở
đây, nhưng cũng gần gần như thế đấy! – Giọng Hứa Tân bắt đầu va vào nhau vì quá
phấn khích – Đố cậu biết tớ vừa mới gặp ai?

            – Mối tình đầu của cậu
à? – Tiểu Ảnh bắt đầu huy động mọi nơron thần kinh để suy nghĩ.

            – Gần đúng – Hứa Tân
cười hề hề, hạ giọng – Mối tình đầu của cậu chứ ai.

            – Cái gì? – Tiểu Ảnh
còn ngơ ngác – Ai c? Trần Diệp á?

            – Xin chúc mừng bạn
đã có câu trả lời đúng! – Hứa Tân phấn khích. Hôm nay tớ ra ngoài có việc, bỗng
dưng đi ngang qua nhà hát vũ kịch và thấy poster của anh ta! Ừ, chờ chút, tớ đọc
cho cậu nghe… “Nhân kỉ niệm 250 năm mất của nhà soạn nhạc Mozard, nhóm đàn
4-Seasons sẽ tổ chức chuyến lưu diễn trong nước. Bốn nhạc sĩ trẻ tuổi tài hoa sẽ
đem đến cơn gió của thành phố Salzburg. Những tuyệt phẩm được biểu diễn của
Mozard gồm có: String Quartet Number 10, đô trưởng; Dạ khúc số 13 Sol trưởng.

            – K525, divertimento
K136 Rê trưởng; 7 giờ tối ngày kia tại Sảnh âm nhạc học viện ca vũ kịch của tỉnh.
Giá vé là 50 tệ, 80 tệ, 120 tệ, 180 tệ và 320 tệ…

 

            – Ôi mẹ ơi, đắt thế!
– Hứa Tân vừa đọc vừa thè lưỡi, những rồi lại lấy lại tinh thần. – Ruồi này, tớ
muốn đi xem lắm, làm sao bây giờ?

            – Có gì hay đâu mà
xem! – Tiểu Ảnh chau mày – Hồi còn đi học cậu chưa xem à? Trần Diệp diễn bao
nhiêu lần rồi còn gì.

            – Nhưng mà bây giờ
khác! – Hứa Tân nói như khích một cách ám chỉ –  nhưng lần này có cơn gió
của Salzburg cơ đấy – rồi lại sột soạt đọc poster – Chậc… trai thanh gái lịch,
cao sang thế còn gì…

            Tiểu Ảnh tỏ vẻ khinh
khỉnh, đang định nói gì đó thì có tiếng người gọi ngoài cửa:

            – Cô giáo Cố có ở đây
không ạ? Chuyển phát nhanh đây!

            – Có đây! – Tiểu Ảnh
đáp, rồi cậu học sinh phụ trách hòm thư ôm đống thư EMS miệng cười hỉ hả bước
vào.

            – Thưa cô, đây là thư
chuyển phát nhanh của cô ạ, em vừa nhận thay.

            Hóa ra là Tiết Lộ – cậu
sinh viên từng học mình năm thứ tư. Từ sau khi học cử nhân chuyển tiếp hai năm,
Tiểu Ảnh từ giáo viên chủ nhiệm giờ trở thành giáo viên chuyên ngành của cậu t

            Vì cũng quen rồi nên
Tiểu Ảnh cũng không cần giữ ý mà giao việc luôn:

            – Xem hộ cô bên trong
có gì.

            Nói xong lại tiếp tục
giáo huấn Hứa Tân:

            – Hòa nhạc thì có gì
mà xem? Kể cả có mua được vé rẻ hơn đi chăng nữa thì 5 tệ vẫn cho cậu ăn một
cái pizza 6 inch đấy.

            Hứa Tân tỏ vẻ coi thường:

            – Cậu đúng là cái thủ
lợn nhạt nhẽo, đầu óc chỉ biết đến ăn. Thành phần tri thức như tớ là không qua
lại được với cậu…

            Chưa nghe hết, đã
nghe thấy có giọng nam vang lên trong điện thoại đầy ngạc nhiên:

            – Cô ơi, có hai vé…
lưu diễn trong nước của 4-Seasons…

            Theo sau là giọng nói
lạnh tanh của Tiểu Ảnh:

            – Gì cơ? Đưa cô xem
nào!

            Hứa Tân tròn mắt:

            – Trần Diệp?

            Mãi một lúc sau mới
nghe thấy giọng cười ngập ngừng của Tiểu Ảnh:

            – Chúc mừng thành phần
tri thức nhé, cậu có thể đi xem được rồi đấy.

            Khác với tưởng tượng
ban đầu của Tiểu Ảnh, Hứa Tân không gào thét phấn khích mà hỏi đầy nghi hoặc:

            – Hắn ta có ý gì

            – Sao tớ biết được! –
Tiểu Ảnh đáp.

            – Thế cậu có đi
không? – Hứa Tân hỏi dò.

            – Chắc là đi! – Tiểu Ảnh
thở dài – Tớ phải lên lớp đã, có gì thay đổi tớ gọi lại sau.

            – Được! – Hứa Tân đáp
gọn rồi cúp máy, nhét di động vào túi, ngẩng đầu ngắm nghí tấm poster ở cửa nhà
hát – trên hình là Trần Diệp trong bộ lễ phục trắng, tay nâng chiếc violon mỉm
cười bên cạnh ba người nam nữ trẻ tuổi.

            Ba năm trôi qua, vẫn
là Trần Diệp đầy tự tin và hào hoa như thế!

            Nhưng anh ta có biết,
cô gái ngây thơ trong sáng năm nào giờ đã là vợ người khác?

            Hứa Tân thở dài: “Đó,
cái gọi là duyên phận, chả ai đoán trước được điều gì.”

 

(2)

 

            Thế là khi Tiểu Ảnh hồi
tưởng lại một hồi câu chuyện thì cũng là lúc xong bữa ăn tối, nhưng mãi đến lúc
Quản Đồng đang rửa bát dưới bếp, nghe tiếng bát đĩa va nhau, Tiểu Ảnh mới sực
nhớ ra hai tấm vé hồi chiều. Cô lấy từ trong túi ra hai tấm vé thiết kế bắt mắt
với dòng chữ vàng kim trên nền cà phê đậm: Chuyến lưu diễn của nhóm 4-Seasons –
Trần Diệp, Lộ Giai Vũ, Lữ Thiêm, Vương Trung Nhân…

            Nghĩ ngợi một hồi, cô
quay lưng đi xuống bếp, giơ cặp vé hỏi Quản Đồng:

            – Tối ngày kia anh rảnh
chứ?

            – Sao thế? Có vụ gì
à? – Quản Đồng ngoảnh mặt lại nhìn.

            – Ca nhạc ấy mà, nhóm
4-Seasons. – Tiểu Ảnh nói nh bơ. – Vé bạn em cho, tối ngày kia ở nhà hát ca vũ
kịch.

            – Ngày kia là thứ mấy?
– Quản Đồng nghĩ ngợi. – Thứ năm à, có khi không được, sáng thứ sáu anh có cuộc
họp, thứ năm phải chuẩn bị rồi.

            – Thế em đi với Hứa
Tây vậy! – Tiểu Ảnh lạnh nhạt nói! – Biết ngay sẽ thế này mà. Trưởng phòng Quản
à, sự nghiệp chủ nghĩa cộng sản trông chờ hết vào ngài vậy.

            Quản Đồng rửa xong
cái đĩa cuối cùng, cất gọn vào chạm bát, lau khô tay rồi quay lại ôm chặt cô vợ
bé nhỏ hay cằn nhằn, dỗ dành:

            – Chờ sau cuộc họp
này, cuối tuần anh dẫn bà xã đi chơi được chưa?

            – Thế cuối tuần này
thì anh không phải làm thêm ca à? – Tiểu Ảnh nhướn mày hỏi.

            – Tháp tùng lãnh đạo
đi shopping cũng là nhiệm vụ cách mạng còn gì! – Quản Đồng cười. – Hơn nữa
chúng ta phải đi sâu vào thực tiễn mới có thể khảo sát được tình hình phát triển
của ngành bách hóa tỉnh nhà chứ!

            Tiểu Ảnh cũng xuôi
lòng, véo một cái vào bụng chàng, đắc ý nói:

            – Thế em có được chọn
trước cho mình một món quà sinh nhật không?

            – Quà sinh nhật ai lại
tự đi chọn? – Quản Đồng cười ngất. – Thế có gọi là “cướp ngày” không?

            – Anh là đồ vô tâm! –
Tiểu Ảnh gào ầm lên. – Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ tặng em quà sinh nhật,
kỷ niệm 100 ngày quen nhau, kỷ niệm một tháng cưới nhau cũng không có quà, còn
ngày phụ nữ mồng 8 tháng 3, ngày thanh niên mùng 4 tháng 5, tết nhi đồng mùng 1
tháng 6… chẳng hôm nào có quà! Anh chỉ cần tặng em một mớ cải thôi cũng là cả tấm
lòng của anh rồi, hay viết cho em vài dòng thư tình thôi em cũng thấy vui cả
ngày rồi! Thế mà anh chẳng làm gì cả là sao!

            – Ơ? – Quản Đồng giật
mình rồi lại cười ha hả –  Bà xã anh ghê gớm quá! Thế tết Trng Dương mùng
9 tháng 9 có phải quà cáp gì không? Hay anh tặng em luôn một đôi kính lão nhé!

            Tiểu Ảnh phát cáu:

            – Anh chả có tí gì gọi
là chân thành!

            Trút giận xong, cô
lao thẳng vào phòng ngủ, cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm. Quản Đồng đứng sau lắc đầu
cười rồi quay về phòng làm việc.

            Lúc tắm, Tiểu Ảnh bỗng
nhớ tới Trần Diệp với những suy nghĩ khác thường. Cô nhớ, lần đầu gặp anh, cũng
là tại cái chốn không ai ngờ tới như nhà tắm công cộng trong trường học.

            Vẫn nhớ rõ hôm ấy là
thứ sáu, Tiểu Ảnh học xong thể dục quay về phòng nghỉ, xách túi đồ vào nhà tắm
nữ. Ngay cửa nhà tắm cô gặp một chàng sinh viên người cao cao cũng đang bê chậu
nước rửa mặt đi vào phòng tắm.

            Tiểu Ảnh ngạc nhiên,
vò đầu nghĩ hôm nay là thứ mấy?

            Nghĩ đi nghĩ lại mới
dám khẳng định: hôm nay thứ sáu, ngày nhà tắm nữ mở cửa!

            Vốn hay hóng chuyện,
Tiểu Ảnh bước tới hỏi đối phương với giọng hết sức nhỏ nhẹ:

            – Bạn gì ơi, đến tắm
à?

            Hỏi gì mà lạ, chàng
sinh viên kia giật hết cả mình, anh nhìn cái giỏ đồ trong tay Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh
cười, trỏ vào mấy nữ sinh đang xếp hàng ngoài cửa và trịnh thượng nói:

            – Hôm nay là thứ sáu,
nhà tắm nam không mở cửa đâu.

            Anh chàng đờ người
vài giây, mặt đỏ bừng lên, vội vã lập bập được câu: “Mình xin lỗi” rồi biến mất
hút, chỉ còn Tiểu Ảnh đứng đằng sau ôm bụng cười. Lúc ấy, nàng ta thắc mắc ghê
lắm, anh ta mặt mũi tuấn tú vậy mà đầu óc thì lẩn thẩn thế. Thế nhưng, sự hiếu
kỳ của Tiểu Ảnh cũng tan mau, chẳng bao lâu đã quên sạch câu chuyện hôm

            Mãi đến nửa tháng
sau, khi Tiểu Ảnh làm phóng viên báo trường và được phái đi đưa tin ở buổi biểu
diễn đêm tụ hội của các sinh viên ưu tú, cô chẳng thể tin vào mắt mình nữa:
chàng trai hào hoa đang kéo violon trên sân khấu kia, chẳng nhẽ lại là gã khờ mấy
hôm trước?

            Tiểu Ảnh còn nhớ như
in hôm đó anh ta tấu khúc: “Bốn mùa” – tác phẩm tiêu biểu nhất của Vivaldi. Cô
trân trân đứng nhìn chàng trai trên sân khấu, chiêm ngưỡng đôi mắt khép hờ
trong khi tay đang nhẹ nhàng kéo violin. Toàn bộ con người chàng trai như chìm
vào âm nhạc, lôi cuốn thính giả đắm mình vào nghệ thuật khi anh ta chiếm lĩnh
sân khấu.

            Đó phải chăng là sức
quyến rũ của âm nhạc, hay là sức quyến rũ của Trần Diệp?

            Buổi diễn kết thúc,
khán giả bao người chạy lên tặng hoa, chụp ảnh. Tiểu Ảnh đứng ngay giữa khán
đài, hai tay đút gọn vào túi áo khoác, đôi mắt cứ nhìn mãi chàng trai trong bộ
đồ diễn màu đen trên sân khấu. Cổ áo bằng lụa óng ánh dưới ánh đèn làm cô chú
ý, và dáng vẻ nhã nhặn mỉm cười cảm ơn mấy cô bé lớp dưới lên tặng hoa cũng khiến
cô không thể rời mắt.

            Tiếng sét ái tình –
đúng rồi, chính là cụm từ này đây. Từ đấy trở đi Tiểu Ảnh khắc khoải khôn
nguôi. Cô thừa nhận mình là kẻ cọc đi tìm trâu, đã thế thì phải thể hiện sự
thông minh, khôn khéo của mình để khiến: “trâu đi tìm lại cọc” vậy!

            Cũng may, một tháng
sau, Trần Diệp lại đạt giải trong cuộc thi toàn quốc, Tiểu Ảnh hồ hởi nhận nhiệm
vụ đi phỏng vấn Trần Diệp, rồi tranh thủ việc công để tiếp xúc với chàng, thậm
chí sau đó còn liên tục ghé thăm phòng đàn của Trần Diệp, đến nỗi cái cô trông
21 phòng đàn cũng quen mặt.

            Cứ thế, vài tháng
sau, cuối cùng cũng có một ngày chàng nói với nàng:

            – Tiểu Ảnh, em làm
người yêu anh nhé?

            Khi câu nói ấy thốt
ra, vẻ ung dung bình tĩnh của “hoàng tử violon” trên sân khấu đột nhiên biến mất
mà thay vào là khuôn mặt căng thẳng và ngượng ngùng. Trong phút giây ấy, Tiểu Ảnh
cũng ngạc nhiên không kém, nhưng trong l mừng như hoa nở…

 

            Giờ nghĩ lại, đúng là
câu chuyện của bao năm trước. Đối với cô, có những ký ức không muốn nhớ lại,
không phải là vì khó quên, mà là chẳng vui vẻ gì… Giống như việc cho đến tận
bây giờ cô vẫn yêu khúc: “Bốn mùa”, nhưng sau khi Trần Diệp đi mất, cô mãi mãi
không nghe lại bài này nữa.

            Một sự thay đổi quá
rõ rệt: sau khi Trần Diệp ra đi, mỗi khúc nhạc anh từng chơi, đều khiến cô có cảm
giác đang nhìn thấy anh biểu diễn trên sân khấu, để rồi chau mày một cách vô thức
mỗi khi nghe thấy những khúc nhạc ấy… Đây không nên là một cảm giác của một người
khoáng đạt như cô. Nhưng tiếc thay, chỉ khi đứng trước mặt mọi người, con người
cô mới khoáng đạt, vui vẻ, còn những lúc ta với ta, mỗi câu chuyện liên quan đến
Trần Diệp, đều không làm cô vui vẻ lên được. Thế nhưng tóm lại, tất cả có ý nghĩa
gì đâu. Bây giờ cô với Trần Diệp chẳng còn gì nữa.

            Tuy không hiểu Trần
Diệp đem tặng vé ghế VIP với mục đích gì, nhưng cô đã làm vợ Quản Đồng rồi, tuy
có nhiều điều chẳng biết nói ra sao, nhưng cô yêu chồng, tin tưởng chồng, coi
chồng là chỗ dựa vững chắc. Những ngày tháng êm đềm ấm áp này là cuộc sống mà
cô hằng mong, là cuộc sống thuộc về cô và Quản Đồng. Điều duy nhất khiến cô ngập
ngừng, là có những điều mà cô luôn tránh né mặc dù sẽ có một ngày không thể
tránh né được nữa – ví dụ như: cuộc sống chung một mái nhà với bố mẹ chồng, hay
trách niệm nuôi phụng dưỡng đặt ra cho đôi vợ chồng trẻ sau này…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+