Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 03 (Phần 06 – 07) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  (6)

 

            Cậu nam sinh thao
thao bất tuyệt, Trần Diệp ngồi ở hàng cuối nghe chừng cũng thấy hấp dẫn. Không
khí trong lớp sôi nổi vô cùng, ai cũng hào hứng tham gia. Cậu nam sinh nói
xong, cả lớp rào rào đặt câu hỏi, mỗi người một câu. Người thì đứng lên phát biểu
mà không thèm giơ tay, thậm chí có người nói đến chỗ cao trào còn đập tay chan
chát lên bàn. Điều này cho thấy Tiểu Ảnh là một giáo viên không cứng nhắc,
không những không cản các học sinh tranh luận mà còn ngồi im một chỗ, nhìn chăm
chăm cậu học sinh đang trình bày mà say sưa đặt câu hỏi cho cậu. Có lẽ vì câu hỏi
của cô sắc sảo quá mà cậu nam sinh bắt đầu như gà mắc tóc. Cả lớp cũng dần dần
yên ắng trở lại, cuối cùng, còn hai người khí thế bất bằng đối đáp nhau. Tiểu Ảnh
nghiêm mặt hỏi:

            – Thứ nhất, em vừa
nói đến những cải biên khi tác phẩm được đưa lên màn ảnh, theo kt luận của em,
sách ăn theo từ phim là những tác phẩm viết dựa trên kịch bản phim sau khi phim
được công chiếu, trở thành một sản phẩm để làm tăng thêm giá trị cho tác phẩm
điện ảnh. Vì nó xuất phát từ việc đơn giản hóa kịch bản cho nên tính văn học bị
hạ thấp, từ đó mất đi sức sống của chính mình. Vậy tôi muốn hỏi, trên thị trường
có bao nhiêu tác phẩm văn học như: “Lượng kiếm”, “Mãi không nhắm mắt”, đều là
những tác phẩm nổi lên theo sau những bộ phim hot. Thế nhưng bản thân chúng đều
là những nguyên tác bị cải biên, tính văn học vẫn cao, vẫn đáng đọc. Chúng hoàn
toàn không phải là những đầu sách ăn theo sức hút của những bộ phim được chiếu
ra để được bán chạy. Vậy chúng có thuộc sách phái sinh từ phim ảnh hay không?

            Cậu nam sinh ấp úng:

            – Chắc là cũng coi
như…

            – Không có “chắc là”
– Tiểu Ảnh cứng giọng. – Không thể phán đoán mơ hồ như thế, có là có, không là
không.

            – Có ạ! – Cậu nam
sinh trả lời ngắn gọn.

            – Được – Tiểu Ảnh gật
gù. – Nếu là có thì những định nghĩa em vừa nêu ra sẽ có vấn đề, rõ ràng là em
chỉ điều tra về những cuốn sách phái sinh đơn giản hóa từ kịch bản và được thêm
thắt, mà chưa chú ý đến những nguyên tác được cải biên lại.

            Cậu nam sinh nghĩ một
hồi, gật gù. Tiểu Ảnh nhìn cậu rồi nói tiếp:

            – Thứ hai, em chưa
khám phá một thể loại sách “ăn theo” khác, đó chính là kịch bản có trước, tác
phẩm điện ảnh có sau, rồi trải qua một quá trình sáng tạo ở một trình độ tương
đối cao mà thành, ví dụ như “Vô cực” của Quách Kính Minh, hay “Điện thoại di động”
của Lưu Chấn Vân. Tôi nghĩ, người đọc hai cuốn sách này đều phát hiện ra rằng:
“Vô Cực” của Quách Kính Minh rõ ràng không còn là “Vô cực” của đạo diễn Trần Khải
Ca, “Điện thoại di động” bản tiểu thuyết cũng hoàn chỉnh hơn so với kịch bản
phim. Vậy đó có được coi là sách “ăn theo” hay không? Nếu không, tại sao lượng
tiêu thụ của chúng lại sánh ngang được so với những bộ phim cùng tên? Nếu có,
thì định nghĩa của em thuộc vào dạng nội hàm quá hẹp, dẫn đến kết quả điều tra
của em có phần sai lệch, từ đó trực tiếp ảnh hưởng đến tính khả thi của mọi đề
xuất em vừa đưa ra.

            Trái ngược với những
nụ cười hỉ hả vừa rồi, giờ đây Tiểu Ảnh trông nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Cậu
nam sinh thì toát cả mồ hôi hột.

 

            Trần Diệp ngồi ngoài
quan sát, cũng thấy hơi hoảng. Anh nhìn rõ thấy sự thay đổi một trời một vực của
cô gái vô tâm vô tư, sôi nổi nhiệt huyết của ba năm trước mà không nói nên lời.

            Lạnh lùng hơn, nghiêm
nghị hơn, phải nói là nghiêm khắc hơn, trân trọng nghề hơn? Cũng chẳng biết nói
sao cho cho đúng. Tiết học sau, đại diện bốn nhóm đi lên, người thì tự tin hiếu
thắng, người thì căng thẳng lo sợ. Với loại thứ nhất thì Tiểu Ảnh tha hồ bắt
thóp, hỏi vặn không tha, đối với loại thứ hai thì không ngừng cổ vũ và khẳng định.
Trần Diệp cười thầm, nghĩ rằng những gì Tiểu Ảnh học được từ môn tâm lý quả là
không bỏ phí, và trong lòng cũng khâm phục các chủ đề của học sinh quả nhiên đều
rất có tầm nhìn. Trong đó có một nhóm nghiên cứu về số các show diễn của các
ban nhạc nổi tiếng trong thành phố, rồi từ đó mạnh dạn đặt vấn đề về tính khả
thi của những quán bar nghệ thuật, hay các phòng trà âm nhạc, tại những tỉnh
thành phố lớn phát triển ven

            Tiểu Ảnh cười lém lỉnh,
liếc nhìn Trần Diệp rồi nói với học sinh đang diễn thuyết:

            – Em có muốn lấy số
liệu của tay đàn lưu diễn đệ nhất không? Hoặc có muốn tìm hiểu các ban nhạc nước
ngoài hoạt động như thế nào không? Đừng bỏ qua chiếc ghế ở hàng cuối ngay cạnh
thầy Trần Diệp, thầy là một chuyên gia không hơn không kém.

            Trước sự hứng khởi của
học sinh và sự kinh ngạc của Trần Diệp, cô còn tát nước theo mưa:

            – Cả lớp có thể xin
chữ kí thầy Trần, chữ kí này cũng bán được khá nhiều tiền đấy.

            Nghe xong câu này, Trần
Diệp trợn tròn mắt, lặng nhìn Tiểu Ảnh tinh nghịch trên bục giảng. Lúc ấy anh
toát mồ hôi hột, nghĩ rằng mình thật sai lầm khi đến đây…

            Chẳng cần phải nói,
trong 15 phút giải lao có biết bao nhiêu nữ sinh ùa tới xin chữ kí thầy Trần.
Trần Diệp bị cả một rừng ánh mắt hâm mộ của các cô gái bủa vây, mãi một lúc sau
mới thoát ra được, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tiểu Ảnh đang đứng ngoài hành
lang lớp học nhìn anh mỉm cười.

            Trần Diệp gượng gạo
đi tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn không nói gì, chỉ cùng tựa vai vào cửa sổ bên
hành lang, ngập ngừng dõi theo dòng người qua lại ngoài cửa sổ.

            Mãi một lúc sau anh mới
hỏi:

            – Dạo này em sống tốt
chứ?

            Tiểu Ảnh cười:

            – Nói thật là cuộc sống
vẫn rất ổn.

            Nghĩ ngợi một lúc, cô
bổ sung:

            – Em lấy chồng rồi,
chồng em thương em lắm. Em còn có một công việc ổn định, đồng nghiệp thì hòa hợp
học sinh thì thân thiết, nói chung là rất hoàn mỹ.

            Trông thấy nụ cười của
cô, Trần Diệp hơi định thần lại, dường như bộ não đã trống rỗng trong vài giây.
Anh không nhớ mình phải hồi tưởng lại chuyện gì, và cũng không thể hồi tưởng ra
chuyện gì. Anh chỉ cảm thấy có những thứ sau ba năm vẫn tươi mới như thường, mà
có những thứ… xa lắm rồi… không trông thấy nữa… không chạm vào được nữa. Nỗi hoảng
loạn đó như từng đám mây mù, càng lúc càng choán lấy khoảng không gian giữa hai
người.

 

            Gắn ngay trước mắt mà
như xa tận chân trời.

            Vài giây sau Tiểu Ảnh
mới hỏi:

            – Anh thì sao? Những
ngày ở nước ngoài tốt đẹp cả chứ?

            Mãi một lúc lâu Trần
Diệp mới gật đầu:

            – Cũng tàm tạm.

            Tiểu Ảnh cũng gật đầu:

            – Em nghĩ là không thể
tệ được.

            Trần Diệp nhìn cô, thấy
ánh mắt cô thản nhiên lạnh lùng, cứ như khẳng định một điều rằng: “Trần Diệp,
anh là con người mà đi đâu cũng có thể sống tốt được”.

            Tiểu Ảnh trêu:

            – Cố gắng lên, đem
vinh quang cho đất nước.

            Trần Diệp cười nhăn
nhó:

            – Em vẫn chẳng khác
trước là mấy, vẫn… đáo để như thế – Anh cố chọn chữ nói cho đúng, cuối cùng cũng
chọn được một từ kha khá mà nghe ra cũng hài hước ra trò

            Tiểu Ảnh mỉm cười, chẳng
phản đối gì, đột nhiên như nhớ ra cái gì mà “À” lên một tiếng. Trần Diệp giật
mình, nhìn cô quay đầu lại hỏi:

            – Bây giờ anh là người
nước nào ấy nhỉ?

            Anh hơi rối trí, đáp
một cách vô thức:

            – Dĩ nhiên là người
Trung Quốc rồi.

            – Được đấy, được đấy!
– Tiểu Ảnh gật đầu hài lòng, nhìn anh cười. – Trần Diệp này, nếu mai mốt có một
ngày anh nổi tiếng khắp nơi như Tư Mã Thông hay như Lỗ Tư Thanh, thì hãy luôn
nhớ mình là người Trung Quốc, đừng vì chút ít lợi lộc mà đổi quốc tịch nước
ngoài.

            Suy nghĩ quả là linh
hoạt. Trần Diệp nghe một hồi mới bật cười, anh đưa tay đặt nhẹ lên đỉnh đầu cô
một cách vô thức:

            – Tiểu Ảnh, em vẫn chẳng
thay đổi gì…

            Thế mà Tiểu Ảnh đột
nhiên lùi lại một bước, tránh xa khỏi bàn tay anh. Trong tích tắc ấy, bàn tay
Trần Diệp cứng đờ, chết lặng giữa không trung. Vài giây sau, anh buông tay xuống,
vẻ mặt điềm tĩnh trở lại như thường. Anh nhìn ánh mắt cô, cười ngượng nghịu:

            – Cô giáo Cố, bài giảng
của cô quả rất hay.

            – Cảm ơn thầy Trần
khen ngợi! – Tiểu Ảnh cười rạng rỡ, trước khi quay lưng đi vào lớp, cô hỏi: Thầy
có muốn nghe nốt tiết sau nữa không?

            Trần Diệp thở dài,
đáp:

            – Anh phải về tập rồi,
tối nay phải đi diễn.

            Tiểu Ảnh dừng bước,
quay đầu nhìn Trần Diệp. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, đậu lên vai anh, khiến
cho cả con người anh càng ấm áp bừng sáng. Ba năm trôi qua, connh lại thêm chút
già dặn, thêm chút bình thản. Cho dù là do trời sinh hay do tu dưỡng, lúc nào
anh cũng kiệt xuất và hoàn mỹ.

            Cô đã vô số lần tưởng
tượng ra khung cảnh gặp mặt lại như ngày hôm nay, tưởng tượng ra cô sẽ nói những
gì khi chào hỏi anh. Thậm chí, cô còn cảm giác là mình sẽ khóc lớn đến nghẹn lời,
sẽ cho anh ta một cái bạt tai. Thế nhưng đến tận bây giờ, cô mới kinh ngạc phát
hiện ra rằng: từ khi nào, họ đã trở thành những người lạ quen mặt như thế này?

            Cô không hận anh, giống
như việc cô không còn yêu anh nữa.

 

  (7)

 

            Hôm sau là chủ nhật,
chẳng mấy khi Quản Đồng không phải làm thêm ca, hai người cuối cùng cũng có thể
yên bình ngủ đến giữa trưa mới phải tỉnh giấc. Thật ra, nếu theo đồng hồ sinh học
chính xác từng giây thì 6 giờ 30 phút sáng Quản Đồng đã tỉnh rồi, thế nhưng những
mệt mỏi trong nhiều ngày đã đẩy lùi anh vào trong giấc mộng êm đềm. Lần tỉnh giấc
thứ hai là do Tiểu Ảnh nghịch ngợm, đem cái gối ôm hình con sâu róm hay ôm lúc
ngủ úp chặt vào mặt anh, nựng:

            – Sâu ơi, thơm papa một
cái nào, muah! Thơm cái nữa này, muah!

            Quản Đồng bị cái gối
ôn đầy lông làm tỉnh giấc, vốn định ngủ tiếp nhưng thấy mặt nhột nhột, thế là hắt
hơi một tiếng mà cười. Tiểu Ảnh nghe thấy, giật mình, lao lên:

            – Anh giả vờ ngủ hả?

            Quản Đồng giành lấy
cái gối trong tay Tiểu Ảnh:

            – Hóa ra tối qua đi
ngủ em không ôm anh, mà ôm cái con sâu róm này hả?

            – Nó mềm hơn anh! –
Tiểu Ảnh cười khì đè lên ngực Quản Đồng, một tay giữ chặt lấy gối ôm mềm mại, một
tay nhéo tai anh. – Dậy mau, anh hứa đưa em đi chơi

            Quản Đồng nhớ ra lời
hứa đành phải bò dậy tắm rửa. Tiểu Ảnh nhanh hơn Quản Đồng, chờ Quản Đồng 
tắm rửa xong, cô đã xếp gọn chăn gối, mặc xong quần áo rồi phấn khởi chờ đợi.
Quản Đồng giật nảy người, từ lúc bắt đầu yêu tới giờ, dường như chưa có lúc nào
thấy cô nhanh nhẹn như thế. Anh khẽ than thầm: “Đúng là đối với phụ nữ, sức mạnh
của shopping quả là vô cùng tận…”

            Vì là chủ nhật nên
người ở siêu thị cứ phải gọi là đông nghìn nghịt. Tiểu Ảnh lượn lờ giữa các
gian hàng quần áo như một con bướm, mắt dán chặt vào những bộ đẹp. Quản Đồng
tay trái xách túi áo cho cô, tay phải cầm cốc cà phê cô đang uống dở, đuổi theo
sau lưng cô nhanh hết sức có thể, cứ như một cái giá treo đồ di động.

            Một lúc sau, Tiểu Ảnh
đi ra từ gian thử đồ, chau mày ngắm nghía bộ quần áo trên người mình: chiếc quần
mốt mùa thu màu sắc cũng khá, nhưng kiểu dáng thì lại không hợp với phong cách
của cô cho lắm, trông trang trọng quá.

            Cô hỏi Quản Đồng:

            – Đẹp không anh?

            Quản Đồng gật đầu,
đáp thật thà:

            – Đẹp mà.

            Tiểu Ảnh không hài
lòng, lẽ nào mắt thẩm mỹ của nam và nữ khác biệt nhau đến thế sao? Thế mà mình
càng nhìn càng thấy xấu nhỉ. Cô ngẩng đầu chỉ thấy anh đang mỉm cười với mình,
ngoan ngoãn làm chiếc giá treo đồ di động. Cô nghĩ một hồi, quyết tâm phải tin
vào trực giác của mình, quay vào mặc bộ đồ khác. Quản Đồng hỏi với theo một
câu:

            – Em có mua bộ này
không?

            – Thôi! – Tiểu Ảnh bực
mình đáp từ phòng thay đồ.

            Quản Đồng không nói,
bắt đầu ngoảnh đầu ngắm nghía bốn phía chung quanh, chợt trông thấy một chậu
bonsai cây gỗ vang, anh hồ hởi đi tới ngắm nhìn. Lúc Tiểu Ảnh bước ra khỏi
phòng thay đồ thì thấy Quản Đồng đang đăm chiêu trước cái cây vang. Tiểu Ảnh hiếu
kỳ đi tới, vỗ vào vai anh:

            – Anh nhìn cái gì đấy?

            – Xem cây cối. – Quản
Đồng đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa tiếc nuối quay lại nhìn cái cây. – Lạ thế,
sao cây vang người ta trồng ở đây lại mọc khỏe hơn của nhà trồng nhỉ?

 

            Tiểu Ảnh chẳng biết
nói sao, nên trả lời:

            – Cưng của em ơi, đây
là siêu thị chứ đâu phải vườn ươm cây, anh xem cái gì hay ho một tí có được
không?

            Quản Đồng cười:

            – Ừ.

            Vừa nói xong, anh
nhìn thấy bộ quần áo trên người ma nơ canh bên cạnh, mừng rỡ reo:

            – Em ơi, lại mà xem
này!

            Tiểu Ảnh tò mò quay lại,
thấy Quản Đồng đang chỉ trỏ một bộ tây phục là lượt phẳng lì. – Em xem bộ này
có đẹp không?

            Tiểu Ảnh ngắm nghía kỹ
lưỡng: kiểu dáng cũng bình thường, có mỗi khuy áo làm bằng thủy tinh làm điểm
nhấn, tông màu xanh xa phia khiến người ta trông già đi cả thập kỷ. Cô chau
mày:

            – Anh thấy đẹp à?

            – Ừ! – Quản Đồng mừng
rỡ. – Đẹp thế còn gì? Anh thấy đẹp mà!

            – Em thấy chả đẹp tẹo
nào! – Tiểu Ảnh dứt lời rồi quay lưng đi. Quản Đồng lại luyến tiếc nhìn chiếc
áo, nhưng cũng đành lẽo đẽo theo sau. Hai phút sau, Tiểu Ảnh lại nghe thấy tiếng
reo của chồng

            – Em ơi xem bộ này đẹp
không!

            Tiểu Ảng ngoái lại
nhìn, tầm mắt va ngay vào một bộ đồ tây màu nâu đậm cổ lỗ sĩ. Tiểu Ảnh nhếch
mép cười… Hai phút sau, anh chàng lại nắm tay Tiểu Ảnh lôi đến bộ quần áo bên cạnh:

            – Đây này, bộ này đẹp
này!

            Tiểu Ảnh ngoái lại
nhìn, không ngoài dự ðoán – vẫn là bộ ðồ tây, nhýng mà màu ðen, cổ áo có hoa,
ngực có ðính bông hoa ðỏ, thôi cũng coi nhý býớc tiến mới của thứ thời trang cổ
lỗ. Cuối cùng, Tiểu Ảnh cũng ðành dừng býớc mà cýời:

            – Anh thích mấy đồ
này lắm à.

            Quản Đồng gật đầu, chủ
nhật anh không hay đeo kính, nên thấy khuôn mặt búp bê của cô trẻ đi không dưới
ba tuổi. Anh cười và nói:

            – Có một cô ở đơn vị
anh… à không phải, thật ra hầu hết phụ nữ trong ban tỉnh ủy đều mặc đồ công sở
tây mà, trông rất phong độ mà chững chạc. Hay hôm nào em cũng mặc đi, giống như
ngày hội trường lần trước ấy, em mặc trông đẹp lắm, trông ra dáng lắm!

            Thôi thì nịnh nọt cũng
khéo, Tiểu Ảnh nheo mắt cười, hắng giọng:

            – Trưởng phòng Quản,
anh thấy một nữ giáo viên học viện nghệ thuật trẻ trung mà mặc một bộ quần áo đặc
chất cơ quan chính phủ đi dạy thì trông thế nào?

            Quản Đồng nghĩ ngợi rồi
ân hận tự nói một mình:

            – Nhưng mà phụ nữ chững
chạc mặc đồ này trông đẹp mà…

            Tiểu Ảnh vênh mặt, đi
tiếp. Vừa đi được hai bước thì bị gọi lại. Tiểu Ảnh ngoái lại nhìn, thấy Quản Đồng
đang chỉ một chiếc váy quê không thể quê hơn, mặt mũi sáng ngời

            – Em thấy bộ này đẹp
không?

            Tiểu Ảnh tí thì hộc
máu tại chỗ… Cuối cùng, cả một ngày, lần đầu tiên Tiểu Ảnh tay không trở về từ
siêu thị. Trên đường về, Tiểu Ảnh chán nản hỏi:

            – Trưởng phòng Quản,
có đúng là anh học ngành mỹ thuật học không đấy?

            – Đúng chứ! – Quản Đồng
nghiêm nghị gật đầu.

            – Thế học mỹ học kiểu
gì mà chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả? – Tiểu Ảnh nhăn nhó. – Em phát hiện ra gu chọn
quần áo của anh thật là đáng tuyệt vọng! – Cô không khỏi than thở. – Lần sau
không thèm rủ anh đi shopping cùng nữa, em đi cùng với Hứa Tân còn hơn!

            – Anh học mỹ học chứ
không học thiết kế thời trang. – Quản Đồng cười hề hề. – Em không hiểu rồi,
chuyên ngành mỹ học mục đích chính là nghiên cứu mọi ngọn nguồn của cái đẹp…

            – Em thèm vào… – Tiểu
Ảnh vênh mặt. – Trưởng phòng Quản, cho dù anh có tìm được ngọn nguồn của cái đẹp,
thì mớ lý thuyết của anh cũng chẳng có tác dụng dẫn dắt được thế giới này đâu,
anh nghiên cứu mỹ học làm quái gì?

            – Cô giáo Cố ơi, lịch
sự chút đi! – Quản Đồng xoa đầu cô. – Hình như giáo viên hướng dẫn của em cũng
học ngành mỹ học còn gì? Em có gan thì nói lại câu này với ông ấy đi.

            – Oái! – Tiểu Ảnh thốt
lên, nghĩ một hồi rồi cãi lại – Giống đâu mà giống, thầy của em ăn mặc còn đẹp
chán!

            – Thế chứng tỏ trong
số những người học mỹ học còn khối người tài còn gì! – Trưởng phòng Quản làm
công tác thư ký, tuy trong cuộc sống có hơi khờ một tí, nhưng suy nghĩ logic
thì sắc bén vô cùng. Hơn nữa, nếu mắt anh mà tinh tường quá thì lúc nào cô giáo
Cố cũng thua à!

            “Cô giáo Cố” cứng đờ
như khúc gỗ khoảng hai giây rồi nhận thua chạy biến mất

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+