Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 03 (Phần 08 – 09) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

   (8)

 

            Về nhà, Tiểu Ảnh gọi
điện cho Hứa Tân kể lể:

            – Tớ chẳng hiểu sao mắt
chồng tớ quê thế không biết! Vào siêu thị chỉ nhìn duy nhất hai thứ, thứ nhất
là cây cảnh, thứ hai là đồ công sở.

            Hứa Tân cười:

            – Con ruồi này, thật
ra tớ cũng thấy ông xã cậu quê chết đi được, thế nên mới đi chọn cái đứa như cậu!

            Tiểu Ảnh chớp chớp mắt,
giật mình phát hiện hình như mình đã vơ luôn cả mình vào trong câu nói, mới cười
hề hề:

            – Quần áo cơ mà, đừng
có nói xa như thế!

            – À ừ đúng rồi, hôm
nay tớ đưa chị vào bệnh viện. – Hứa Tân mừng rơn – Baby khỏe mạnh lắm nhé!

            – Tốt quá! – Tiểu Ảnh
cũng mừng lây. – Thật ra trai hay gái không quan trọng, khỏe là tốt rồi.

            – Chuẩn đấy! – Hứa
Tân gật gù rồi than vãn. – Chỉ khổ cái thân tớ, mẹ tớ suốt ngày cứ lôi chị tớ
ra mà nói, chê tớ ế. Bây giờ thiên hạ có con ầm ầm rồi, mẹ tớ suốt ngày thay tớ
đi xem mặt. Ôi… cậu có thấy các phụ huynh bây giờ già rồi thì rảnh rỗi quá
không? Cả ngày cứ cầm bằng tốt nghiệp với ảnh của con cái mình đi lẩn thẩn
trong công viên, cứ như đi buôn người ấy.

            – Không phải buôn người!
– Tiểu Ảnh phì cười. – Phải nói là đi săn người thì đúng hơn. Cậu nghĩ mà xem,
mẹ cậu đặt ra tiêu chuẩn cho người ta, phải cao trên mét tám, học đại học chính
quy trở lên, làm việc ở cơ quan này đơn vị nọ, cơ quan nhà nước hay doanh nghiệp
tư nhân hay top 500 thế giới… Giời ơi… cứ tiêu chuẩn như thế thì Quản Đồng nhà
tớ trượt quách từ lâu rồi, anh ấy mới được có 1 mét

            Vừa nói vừa trộm nhìn
Quản Đồng, nhưng nhìn một vòng không thấy ai bèn rướn  cổ nhìn ngoài phòng
khách, lần này thì phát hiện thấy. Quản Đồng đang ngồi trên sôfa phòng khách vừa
xem thời sự quốc tế vừa đơm cúc cho chiếc áo ngủ của Tiểu Ảnh?!

 

            Bùm – Trong đầu Tiểu Ảnh
như vừa bùng lên một vụ nổ nguyên tử. Hứa Tân đang lách chách qua ống nghe, bỗng
thấy lặng ngắt, tò mò gào lên:

            – Alo, Muỗi gọi, Ruồi
nghe rõ trả lời… A lô…

            – Nghe thấy rồi! – Tiểu
Ảnh ngắt lời, hạ giọng. – Báo cáo tin mật, ông xã tớ đang đơm cúc áo cho áo tớ!

            – Ặc! – Không hiểu là
Hứa Tân đang uống cái gì mà phì cả ra ngoài. – Con ruồi này, cậu còn tính người
không thế? Người ta thì phải nâng khăn sửa túi cho chàng, sao cậu lại để ông xã
làm cái việc đó?

            – Tớ có đòi hỏi gì
đâu! – Tiểu Ảnh kêu ca. – Tớ chỉ lười không tự đơm cho mình thôi. Mà là áo ngủ
thôi mà, tắm xong mặc có vài ba phút là chui vào chăn, cúc có khâu hay không thì
cũng có để làm gì?

            – Á… áo ngủ…? – Hứa
Tân gào lên. – Con ruồi này, khi nào anh Quản không cần cậu thì bảo anh ta cân
nhắc tớ nhé! Quả là một người chồng hiền thục! Á á á!

            – Đừng có nằm mơ giữa
ban ngày. – Tiểu Ảnh trừng mắt.

            – Ruồi này, tớ thấy
đúng là cậu phải cảm ơn Trần Diệp đấy. – Hứa Tân mơ mộng. – Nếu không phải anh
ta quẳng gánh giữa đường thì làm gì có cơ hội gặp gỡ anh Quản? Cậu đúng là ăn
mày vớ chiếu manh!

            – Hôm thứ Sáu, Trần
Diệp đến lớp tớ đấy! – Tiểu Ảnh bỗng nhớ đến vụ này. – Làm tớ hết hồn!

            – Hả? – Hứa Tân tò
mò. – Thế thì sao? Tình cũ khó quên à? Hay là thông báo mất đồ?

            – Thôi đi! – Tiểu Ảnh
quát. – Cho dù anh ta đến tìm lại đồ mất thì tớ cũng không thèm thấy vàng mà nhặt
đâu!

            – Thế hai người nói
những gì?

            – Thì nói anh ở nước
ngoài thế nào, tớ sống ở đây rất tốt. – Tiểu Ảnh nhún vai. À đúng rồi, còn dặn
dò anh ta mai sau nổi danh thì đừng đổi quốc tịch nước ngoài, vì có một phần
năm dân số thế giới làm hậu thuẫn cho anh ta, ghê chưa!

            – Chắc chắn một phần
năm này không gồm cậu rồi! – Hứa Tân cười phá lên. – Con  ruồi này ghê gớm
quá, sao cậu có thể bình tĩnh thế?

            Hứa Tân lại thốt lên:

            – Ruồi à, tớ khâm phục
cậu ở chỗ: cậu luôn biết bản thân mình muốn gì, rồi từ từ khám phá con đường dẫn
đến những ước muốn đó. Tuy cả ngày cậu cứ vùi đầu viết ba cái tiểu thuyết sến,
nhưng mà bên trong vẫn là một người cực kì lý trí.

            Tiểu Ảnh khẽ cười:

            – Cũng có thể. Cậu
còn nhớ Tang Lý không, con nhỏ mà sống cùng phòng tớ hồi đại học ấy. Trong mắt
rất nhiều người, nó luôn là một người lý trí, cho dù yêu ai, cho dù tiến xa với
bất cứ người nào, cũng phải có một tiêu chuẩn đo đạc, chính là việc: có thể
giúp đỡ cho con đường ca hát của nó không? Nhưng mà tớ nghĩ, thật ra nó là một
đứa sống quá cảm tính, từ đầu đến cuối chỉ đắm đuối chạy theo âm nhạc, chứ chưa
bao giờ chịu suy nghĩ xem bản thân mình muốn cái gì.

            Cô khẽ thở dài:

            – Huống hồ từ trước tới
giờ tớ luôn cảm thấy: Sở dĩ hai người không thể đi bên nhau thì vẫn do hai người
không hợp. Đối với những việc, những con người không hợp với mình, nếu cứ mãi
nhung nhớ thì có phải là phiền lòng không? Thế nên chả cần cậu chê cười, bản
thân tớ cũng thấy mình rõ là máu lạnh, bởi vì mỗi lần nhớ đến Trần Diệp, tớ chỉ
toàn nhớ đến những cái xấu của anh ta. Tớ biết sau khi chia t phải khoan dung,
nhớ đến những cái tốt đẹp của người kia. Nhưng tớ chịu, chỉ cần nhớ đến anh ta
thì chẳng có một tí thiện cảm nào. Bây giờ tớ khách sáo với anh ta như thế chẳng
qua là những sự xã giao cơ bản nhất, hoặc là sự kính phục với tài năng của anh
ta, còn những cái khác thì chẳng có gì.

 

            – Tớ chỉ nói một câu
thôi. – Hứa Tân trầm ngâm một hồi rồi gắng nhịn cười. – Ruồi nhép này, cậu nên
nghiêm túc suy nghĩ việc quay trở về hành tinh của mình đi. Bái bai.

            – Thèm vào! – Tiểu Ảnh
cao giọng, cúp máy.

            Đặt ống nghe xuống,
Tiểu Ảnh bước vào phòng khách, Quản Đồng ngẩng đầu lên rồi đưa cho cô chiếc áo
đã đơm cúc:

            – Cầm lấy này.

            Tiểu Ảnh ngồi xuống
bên Quản Đồng, vui mừng ôm chiếc áo rồi thơm vào má anh một cái rõ kêu:

            – Cảm ơn ông xã!

            Quản Đồng vừa đứng dậy
vừa cười:

            – Tối mai anh đi ăn với
mấy đứa bạn, em cũng đi nhé.

            – Có những ai? – Tiểu
Ảnh ngẩng đầu hỏi.

            – Mấy người bên phòng
nhân sự và ủy ban tỉnh, có cả bộ xây dựng nữa thì phải. – Quản Đồng nhìn Tiểu Ảnh.
– nhanh thôi mà.

            – Em không đi đâu!
–Tiểu Ảnh bĩu môi. – Các anh nói chuyện em chả hiểu gì.

            – Cô giáo Cố tinh
thông hiểu biết thế mà nghe không hiểu à! – Quản Đồng trêu chọc.

            – Hứ, anh xem mấy chủ
đề các anh hay nói ấy, lợi và hại i lãnh đạo là sinh viên, rồi là cải cách
phương thức tuyển dụng bổ nhiệm cán bộ, phạm vi quyền lực của phó bí thư chuyên
chức tỉnh ủy… Ồi… người ta quyền lực to đến mấy thì ảnh hưởng gì đến các anh? –
Tiểu Ảnh bấm ngón tay. – Lần trước các anh ngồi buôn về tiểu sử chính trị của ít
nhất năm ông bí thư tỉnh ủy, em đã ngạc nhiên rồi, đến sinh nhật vợ cũng chả
thèm nhớ, thế mà lại nhớ rành mạch năm sinh tháng đẻ của mấy người tận đẩu tận
đâu. Sao mấy anh chỉ thích quan tâm đến chuyện đời người khác thế nhỉ?

            Quản Đồng nghe thế cười,
đáp:

            – Thế thì em có thể
trao đổi sở thích shopping với mấy bà vợ của các ông ấy!

            – Thế thì em thà đi
shopping với Hứa Tân còn hơn! – Tiểu Ảnh bĩu môi. –Thật chả hiểu cái kiểu giao
lưu trao đổi này của các anh có ý nghĩa gì.

            Câu nói đùa không được
hưởng ứng, Quản Đồng không mời mọc gì nữa, đành gật đầu:

            – Thế thì thôi vậy.

            Nói rồi Quản Đồng vào
nhà tắm, Tiểu Ảnh cũng về phòng ngủ, bỗng dưng cô dừng bước ngay cạnh chiếc bàn
gần hành lang. Trong nhà tắm, tiếng nước rào rào chảy, Tiểu Ảnh chau mày, qua
hành lang tìm kiếm một hồi, rồi lại đứng ngoài nhà tắm vọng hỏi:

            – Quản Đồng, hai quyển
tạp chí em để ở hành lang đâu?

            Quản Đồng không nghe
rõ cô hỏi gì, đành vặn vòi hoa sen hỏi lại:

            – Em nói gì cơ?

            – Hai quyển tạp chí
em để ở hành lang ấy, anh vứt đâu rồi? – Tiểu Ảnh có vẻ muốn nổi cáu.

            – À, anh để lên giá
sách rồi! –Quản Đồng sự nhớ. –Tưởng em tiện tay vứt đấy chứ.

            – Ngày mai em lên lớp
cần dùng. –Tiểu Ảnh muốn nhịn lắm nhưng nhớ lại hai lần trước vì quên mang theo
tài liệu mà xảy ra một chuỗi phiền hà, thế là cô lại sửng cồ lên  mà quát:
Anh đừng có xen vào chuyện người khác được không? Tại em sợ mai lên lớp quên
nên mới để ở hành lang. Nhoắng cái anh đã cất của em đi, nhỡ vừa nãy em không
phát hiện ra thì mai tính sao? –Tiểu Ảnh càng lúc càng lớn tiếng. Quản Đồng im
lặng, mở cửa nhà tắm, thò ra nửa cái đầu mà nhìn Tiểu Ảnh đang bốc hỏa, đành
ngượng nghịu an ủi:

            – Em đừng giận mà, lần
sau anh không cất đồ của em đi nữa là được chứ gì. Với lại em có thể bỏ luôn đồ
và trong túi mà…

            – Túi em bé lắm bỏ
không vừa! – Tiểu Ảnh cảm thấy hơi nóng bốc ra ngoài hừng hực, không quát lên
thì  không chịu được, cô thử kiềm chế nhưng không kìm nổi, thế là lại làu
nhàu: Lần này là lần thứ sáu rồi! Liên tiếp sáu lần anh tự tiện cất đồ của em
mà em không biết, để đến lúc em cần lại tìm không thấy.

 

            Quản Đồng vội giải
thích:

            – Nhưng anh chỉ cảm
thấy đồ lấy ở đâu thì cất vào chỗ đó thôi, em vứt lung tung như thế thiếu ngăn
nắp lắm…

            – Vớ vẩn. – Tiểu Ảnh
cáu thực sự. – Em dùng xong thì tự cất vào chỗ cũ! Nhưng bị anh nhúng mũi vào
thì bao nhiêu ngăn nắp của em bị phá sạch rồi còn gì! Anh làm ơn đừng có đem
cái ngăn nắp của anh chụp lên ngăn nắp của người khác có được không? Anh có biết
ai cũng có thói quen và ngăn nắp của riêng mình không?

            Quản Đồng chớp mắt,
nhìn cô vợ đang phát hỏa với con mắt oan ức mà nghĩ ngợi, rồi quyết định cứ tắm
rửa xong rồi nói tiếp. Nhưng cái suy nghĩ đóng cửa phòng tắm vừa nhen nhóm thì
Tiểu Ảnh đã lao tới, mở toang cửa!

            Quản Đồng giật mình…Trong
gian nhà chật hẹp, trưởng phòng Quản đường đường nghiêm nghị mà toàn thân trong
trạng thái “khỏa thân”, tay chân luống cuống đứng không ra đứng, ngồi không ra
ngồi, vừa muốn nói gì đó nhưng lại bị cơn thịnh nộ của Tiểu Ảnh chặn lại, đành
nhìn Tiểu Ảnh giận dữ tay giữ chặt nắm đấm cửa, quá

            – Quản Đồng anh muốn
làm bí thư hả, đây không phải là cái ủy ban tỉnh thành phố của anh. Tôi không cần
một ông bí thư theo đuôi tôi dọn đồ! Nếu cần người dọn đồ thì tôi thuê lao công
theo giờ! Tôi nói cho anh biết, nếu mà còn lần sau thì… tôi… tôi…

            Cứ “tôi… tôi…” mãi,
Tiểu Ảnh không biết phải nói tiếp gì, chỉ biết tức tối thở hồng hộc trước cửa
nhà tắm. Quản Đồng vội vã với lấy nắm đấm cửa, van xin:

            – Em ơi, em đi ra hay
là đi vào đây? Ít ra cũng phải để anh đóng cửa vào chứ, mùa thu rồi trời thì có
ấm áp gì, lạnh chứ chả đùa, em xem anh mới tắm xong có một nửa…

            – Xì! – Dứt lời, cánh
cửa sập lại. Vì là nhà cũ nên cứ đóng cửa mạnh tay đã khiến cho bụi bay phất
phơ quanh bản lề…

            Trong nhà tắm, Quản Đồng
thở phào lau mồ hôi lạnh, thấy mình nổi cả da gà, liền vặn nước nóng xả ngay tắp
lự. Bên ngoài, Tiểu Ảnh đang ôm đầu quay vào phòng ngủ, ngồi trên giường, cô
nghĩ: “Tại sao trước khi lấy nhau thì thấy con người này đứng đắn trưởng thành,
lấy nhau rồi mới thấy sao mà hay rỗi hơi hóng truyện thế? Nhưng mà những người
quen hóng chuyện thì chả lẽ lại không có tí kiến thức nào về cuộc sống à. Vậy
cái người nằm cạnh cô mỗi tối chẳng nhẽ lại là kẻ đần trong quá nhiều chuyện
hay sao?

            Aaa – Nghĩ đến rối cả
óc, Tiểu Ảnh gào lên. Trong nhà tắm, Quản Đồng hắt hơi một cái rõ to, không biết
là do giật mình hay là do lạnh.

(9)

 

            Tối hôm sau, Tiểu Ảnh
đến ăn cơm nhà Đoàn Phỉ, không quên kể lể:

            – Mình vừa phát hiện
ra mình chẳng có tiếng nói chung với Quản Đồng! – Cô chau mày. – Trước nay mình
cứ tưởng anh ta đáng tin cậy lắm, sao bây giờ thì trái ngược hoàn toàn?

            – Không tin cậy sao
làm bí thư được! –Hứa Tân vừa xuýt xoa cắn miếng gà luộc vừa khinh khỉnh nhìn
Tiểu Ảnh, Đoàn Phỉ gật gù, xoa xoa cái bụng chậm rãi nói:

            – Ruồi ạ, người ta có
đáng tin cậy hay không thì cũng không đến lượt em phê bình, trong con mắt của
quảng đại quần chúng thì anh ta lúc nào cũng tỏa sáng.

            – Thôi đi, chán lắm đấy!
– Tiểu Ảnh trừng mắt, trút giận vào miếng gà trong tay. – Anh ta đã không có mắt
thẩm mỹ thì thôi, lại còn đem cái thói quen ở cơ quan về nhà. Cậu cứ đến mà
nhìn cách anh ta bày biện xếp đặt, nào tài liệu, nào sách vở của anh ta thì biết,
thiếu nước bày biện từng xó nhà thành cái văn phòng của anh ta đi là vừa. Anh
ta cực thích nói tranh lời cô phát thanh viên trên chương trình Thời sự, người
ta nói được nửa câu anh ta đã vớ nốt nửa câu còn lại!

            Trông bộ dạng Đoàn Phỉ
và Hứa Tân mắt chữ O mồm chữ A. Tiểu Ảnh nhăn nhó:

            – Chả sợ các cậu cười
đâu, bây giờ đến tớ cũng phải biết cái gì gọi là: “Quyền là do dân dùng, tình
là do dân thắt, lợi là do dân mưu”, biết luôn cả: “xã hội yên bình, người người
đoàn kết, xã hội yên bình nhà nhà cùng hưởng!”

            – Ha ha ha ha! – Hai
cô nàng cười phá lên, nhất là Đoàn Phỉ, tay ôm eo tay ôm bụng, cười nghiêng cười
ngả.

            – Bà chị này không giữ
ý được à! – Tiểu Ảnh nhìn Đoàn Phỉ trách móc. – Mai sau chị có sinh con thì đừng
dạy nó thoải mái giống mẹ nó quá nhé.

            – Em gái à. – Đoàn Phỉ
mãi mới nhịn được cười, nhưng vẫn khúc khích – em nhắng quá đấy.

            Cô dụi dụi mắt, nhìn
Tiểu Ảnh:

            – Chị thấy em giống y
như hồi chị mới lấy chồng, chốc chốc lại phát hiện ra những thói quen sống hoặc
sở thích không thể điều hòa giữa hai người, lúc nào cũng muốn nổi cáu mà không
kìm chế được…

            – Đúng đấy! – Tiểu Ảnh
thở dài. – Em chẳng muốn nổi cáu đâu, nhưng em không kìm chế được. Hai người
không biết thì thôi, hai lần trước chỉ t vứt đồ của em lung tung, làm em không
mang tài liệu đến lớp, thế là lên lớp chẳng biết làm thế nào… Em đã bảo đừng có
sờ vào đồ của em mà không nghe, lúc nào cũng đem cái thói quen của mình chụp
lên đầu người khác, cứ như có cảm giác anh ấy thì lúc nào cũng ngay ngắn chỉnh
tề còn em thì luộm thuộm bừa bãi. Nhưng mà Hứa Tân này, ngày xưa tớ với cậu ở
cùng phòng, cậu bảo tớ có phải loại người sống lộn xộn không? Chẳng qua mỗi người
có một thói quen cất đồ riêng! Anh ta dựa vào cái gì mà nghĩ rằng mình nói
đúng, tớ là bực lắm, cuối cùng không nhẫn nhịn được phải quát một trận.

 

            – Hình như cậu sắp đến
“ngày quan trọng” rồi! – Hứa Tân tỉnh bơ, vừa kết luận vừa gắp nốt miếng gà còn
lại.

            – Cậu ranh vừa chứ!
–Tiểu Ảnh nghiến răng lườm nguýt, rồi lại nhăn nhó nhìn Đoàn Phỉ. – Chị ạ, em
chẳng muốn nổi cáu đâu, ngày thường em rất hòa nhã với học sinh, đồng nghiệp,
ai cũng khen em tốt tính. Thế nhưng chẳng hiểu sao, cứ nh́n thấy Quản Đồng là
em lại cáu? Mà cơn giận trôi rất mau, thế nên càng uất ức, sao ngay lúc đầu
không kiềm chế nổi nhỉ?

            – Chị hiểu mà! – Đoàn
Phỉ đầy vẻ đồng cảm, vỗ vai. – Thật ra lúc mới cưới chị cũng thế mà! Em nghĩ mà
xem, hai con người mà hai mươi mấy năm trước đó chưa sống chung với nhau, đùng
một cái phải dính vào nhau, thói quen mỗi người đều khác nhau, muốn thích ứng lẫn
nhau cũng phải mất cả quá trình. Chị nhớ hồi trước, cứ nhìn thấy Mạnh Húc làm
việc là lại muốn đập đầu vào tường. Mấy đứa biết không, anh ta có thể bỏ bịch sữa
vỏ mềm vào thẳng trong lò vi sóng để hâm nóng, lại còn có thể cho cả bánh cảo
đang đông lạnh vào trong chảo dầu nóng, lại còn tưới hoa cho tới khi nó chết ngập…
tội lỗi tày trời thế cơ mà!

            Tiểu Ảnh mắt chữ O mồm
chữ A:

            – Chị đang nói đến chồng
chị á, anh Mạnh á?

            Đoàn Phỉ cười khì:

            – Chứ còn gì, em thấy
có giống không? Còn nhiều lắm, có muốn bật mí không?

            Cô chớp mắt lém lỉnh,
Tiểu Ảnh vẻ đầy hứng thú, vểnh tai lắng nghe. Hứa Tân cũng xích lại gần nghe
ngóng nhưng bị Đoàn Phỉ ngăn lại, gằn giọng:

            – Trẻ con không được
nghe!

            – Em với ruồi lớn bằng
nhau mà! – Hứa Tân cuống lên.

            – Người ta lấy chồng
rồi! – Đoàn Phỉ lườm nguýt. – Có ngon thì em cũng dắt một anh đi làm thủ tục kết
hôn đi.

            Hứa Tân ức lắm nhưng
đành an phận. Quả không ngoài dự đoán, câu chuyện của Đoàn Phỉ đã đưa Tiểu Ảnh
từ ngạc nhiên sang cười không dứt.

            Câu chuyện kể về lần
đầu của tiến sĩ Mạnh và cô giáo Đoàn, xảy ra hai tháng trước khi cưới nhau
trong căn nhà tập thể, một phòng khách hai phòng ngủ, của cô Đoàn. Sở dĩ chọn
chỗ đó, thứ nhất là vì cảm giác trào dâng mời gọi, hai là không khí ở đó không
dễ làm người ta căng thẳng. Thế nhưng, thực tiễn và mộng mơ là hai chuyện khác
nhau hoàn toàn. Đoàn Phỉ vẫn nhớ như in, lúc đó là hơn tám giờ tối, đôi nam nữ
không có chút kinh nghiệm nào, lúng túng thưởng thức bước đi quan trọng nhất
trong cuộc đời họ. Vì quá căng thẳng nên bao nhiêu cảm xúc đều bốc hơi theo mồ
hôi, cô chỉ nhớ cô sợ hãi, đau đớn nhưng vẫn kìm nén được, vì cô thấy Mạnh Húc
còn căng thẳng, lúng túng hơn. Đến lúc căng thẳng nhất, anh than một câu không
gì can đảm hơn:

            – Phỉ ơi, khó quá!

            Đoàn Phỉ dở khóc dở
cười, chỉ đành nhìn vầng trán lấm tấm mồ hôi hột của Mạnh Húc, cô hỏi một câu cũng
can đảm không kém trong vô thức:

            – Khó hơn lấy bằng tiến
sĩ không?

            Mạnh Húc quệt mồ hôi,
trả lời một cách đầy gian nan:

            – Khó hơn nhiều!

 

            Bị dạy bảo từ nãy, giờ
cười suýt rách bụngĐoàn Phỉ nói:

            – Thấy chưa, ai ai cũng
phải đi qua giai đoạn đó. Đàn ông nào cũng trưởng thành từ hôn nhân, mới hiểu
thế nào là cơm áo gạo tiền, phụ nữ cũng thế, trưởng thành sau khi lên xe hoa, mới
hiểu thế nào là trách nhiệm, là độ lượng, là bỏ qua… sau này cũng sẽ có một
ngày Hứa Tân cũng sẽ lớn lên như thế, nhìn thấy sự việc mà vẫn mắt nhắm mắt mở
bỏ qua, thì mới phát hiện được là mọi chuyện chẳng có gì là đáng phải cáu giận.

            Cô chớp mắt cười lém
lỉnh, hạ giọng:

            – Thậm chí sẽ có một
ngày em phát hiện ra, cái gã đàn ông mà ban đầu đến cái cúc áo trên áo em còn
không biết cởi, thì về sau chỉ cần phủi nhẹ tay một cái là quần áo em bay sạch,
thậm chí ban đầu hắn rất căng thẳng mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trưởng thành rồi sẽ
biết thế nào là lên đỉnh.

            Vừa dứt lời, Tiểu Ảnh
bỗng đỏ bừng mặt, Hứa Tân nhìn bộ dạng cô mà cười phá lên cười. Tiểu Ảnh ngượng
ngùng nói:

            – Bà chị à, chị đúng
là không có đối thủ rồi, em bái phục.

            Đoàn Phỉ cười suýt tắc
thở, cũng than vãn:

            – Em à, rồi một ngày
em cũng sẽ thấu hiểu như chị. Bây giờ chị cũng coi như là hiểu tại sao một số
cô gái lại thích những người đàn ông đã kết hôn. Em không thể không nói rằng,
đàn ông đã kết hôn rồi thì tri thức toàn diện, kỹ năng cũng cứng tay hơn! Họ thấu
hiểu từng li từng tí những thay đổi tâm sinh lý của phụ nữ, khéo ăn khéo nói, dễ
lấy lòng chị em. Lúc đó mọi người lại ca ngợi gã này hào hoa phong độ, tình cảm
nhẹ nhàng, mà chả ai biết rằng hắn ta cũng từng đi qua những tháng ngày ngây
thơ trong sáng nhất, rồi để có được như ngày hôm nay cũng là nhờ một người phụ
nữ đã đánh đổi bằng tuổi thanh xuân của mình, sống cùng gã rồi, dạy dỗ cho gã
trở nên già đời như thế.

            Đoàn Phỉ dứt lời, căn
phòng rơi vào yên lặng một cách khác thường. Mãi một lúc sau Hứa Tân mới cười
xòa:

            – Chị ơi, chị lo đi
đâu vậy, anh rể em có gan nghĩ nhưng không có gan làm, chị lo

            Đoàn phỉ cười:

            – Ấy là chị lấy ví dụ
thế thôi, mà cũng đâu có nói anh rể quý hóa của em, trẻ con đừng có chen ngang.

            Tiểu Ảnh gật gù:

            – Nếu mà có trường hợp
tương tự thì cũng hiếm hoi thật.

            “Bụp” – Đoàn Phỉ vỗ
vào trán Tiểu Ảnh, cô cau mày ngẩng đầu lên, thấy Đoàn Phỉ đang trừng mắt:

            – Còn có tương tự nữa
sao, khó nghe quá!

            Tiểu Ảnh trầm tư hai
giây, rồi đưa tay xoa bụng Đoàn Phỉ:

            – Cháu trai ơi, mẹ
mày bắt nạt cô này!

            Đoàn Phỉ cười ha hả,
Hứa Tân cũng cười theo, căn phòng lại rộn rã lên.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+